Đồng t.ử Mạc Bối co rút , đầu ngón tay bấm chặt lòng bàn tay, vết thương vất vả lắm mới băng bó xong rỉ máu. Cô bé Vương Hạ Hạ đang rạng rỡ, sự ghen ghét như tràn khỏi hốc mắt. Cô bé cam lòng, tất cả đều tại Vương Hạ Hạ, nếu Vương Hạ Hạ, cô bé lẽ là con gái nuôi của Năm gia.
Dựa cái gì mà Vương Hạ Hạ chiếm cứ cuộc đời của cô bé? Sự rạng rỡ, sợ hãi của Vương Hạ Hạ vốn dĩ nên thuộc về cô bé.
cô bé cần thiết nhịn, vở kịch vẫn tiếp tục diễn, “Em, em hiểu lầm chị , chị thật sự chung sống hòa bình với em.”
Trong lòng Ngô Mẫn Mẫn vô cùng phức tạp, nhưng một tia nhẹ nhõm. Con gái về nhà cũng , dù về nhà thì vẫn là con gái bà, huyết thống thể đổi. Còn về nghĩa vụ , tuy rằng bà đau lòng thái độ dứt khoát của Hạ Hạ, nhưng cũng mừng vì sự việc giải quyết.
Ngô Mẫn Mẫn chú ý tới lòng bàn tay con gái chảy máu, bộ dáng thút thít của Mạc Bối, trong lòng đau thắt. Đứa nhỏ cũng là đang bất an, bà nắm lấy tay con gái: “Đi thôi, đưa con bệnh viện.”
Sau đó, Ngô Mẫn Mẫn từ trong túi lấy một món quà: “Mẹ mỗi tháng trả tiền vay mua nhà, nhiều tiền để mua đồ quý giá. Đây là mặt dây chuyền hình con giáp mua ở tiệm vàng, hy vọng con sẽ thích.”
Đáy mắt Hạ Hạ phức tạp mặt dây chuyền, chua xót vì ruột yêu thương con nuôi hơn, cảm thấy bản đang kiêu. Cô bé cũng yêu thương , cô bé thể hiểu , nuôi dưỡng rốt cuộc vẫn là điều khác biệt, “Cảm ơn.”
Ngô Mẫn Mẫn vốn dĩ thấp thỏm sợ món quà đủ quý trọng, thấy Hạ Hạ nhận lấy thì cao hứng, vui mừng vì Hạ Hạ là đứa trẻ ham hư vinh, “Mẹ đây, con thường xuyên về thăm nhé.”
Trong lòng Ngọc Khê đầy phức tạp. Ngô Mẫn Mẫn khi Hạ Hạ xong một tràng thì cả đều nhẹ nhõm hẳn, bộ dáng khách sáo của bà đối với Hạ Hạ, cô chỉ thể cảm thán cha và con cái cũng là duyên thâm duyên thiển (duyên sâu duyên mỏng).
Ngô Mẫn Mẫn , Mạc Triển Đường thì rối rắm, trái hai ông bà nhà họ Mạc nghĩ thoáng. Bởi vì tam quan của hai vợ chồng già đoan chính, cũng vì những lời của Hạ Hạ mà khó chịu, ngược còn thấy mừng.
Một bữa cơm kết thúc qua loa khi Hạ Hạ và nhà họ Mạc trao đổi WeChat.
Ngọc Khê về công ty nên đành chia tay vợ chồng Niên Canh Tâm, cô hẹn vợ chồng Vương Phúc Lộc ăn cơm lúc 5 giờ.
5 giờ đúng, Ngọc Khê đến tiệm cơm , đợi vài phút thì vợ chồng Vương Phúc Lộc mới đến.
Bạch Nhiêu xuống mới cảm thấy sống : “Thời tiết bên ngoài nóng quá, đều 5 giờ mà vẫn còn 30 độ.”
Ngọc Khê giúp rót một ly nước chanh đá: “Giải nhiệt .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1039-duyen-tham-duyen-thien.html.]
Bạch Nhiêu uống một ly, cảm thấy mát lạnh thấu tim, thoải mái hẳn: “Vừa chút kẹt xe, tới bao lâu ?”
“Tớ cũng tới.”
Vương Phúc Lộc uống hai ly nước mới mở miệng: “Vương T.ử Hiên thu mua 5% cổ phần của công ty hậu kỳ, một cổ phần biếu tặng ngoài, phần lớn đều mua .”
Hôm nay bọn họ gặp mặt chính là vì việc . Ngọc Khê : “Hắn tay cũng nhanh thật, giấu cũng đủ kỹ.”
Vương Phúc Lộc thật sự chút sợ Vương T.ử Hiên. Vương T.ử Hiên vẫn luôn điên cuồng bành trướng, ít công ty nuốt chửng thì cũng phá sản. “Bước tiếp theo sẽ tay với công ty kỹ xảo của chúng chứ!”
Bạch Nhiêu: “....... Đính chính một chút, tay .”
Vương Phúc Lộc: “........”
Ngọc Khê : “Hắn nuốt khó. Tuy rằng mấy năm nay chúng chia một ít cổ phần cho nhân viên kỳ cựu, nhưng phần lớn vẫn trong tay chúng . Chỉ cần chúng buông tay, nắm giữ cổ quyền tuyệt đối thì động thủ cũng cơ hội.”
Vương Phúc Lộc an lòng, nghĩ thấy cũng đúng: “Nhắc tới mới nhớ, lúc công ty thành danh vẫn là nhờ bộ phim khoa học viễn tưởng của Vương tổng đấy.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê : “Hắn phỏng chừng hối hận xanh cả ruột .”
Công ty kỹ xảo thành danh, độc lập thành bộ phim truyền hình khoa học viễn tưởng do Ngọc Khê đầu tư, dùng thực lực chứng minh trình độ, cũng cho trong ngành thấy tiềm năng, nghiễm nhiên trở thành miếng thịt béo bở, Vương T.ử Hiên c.ắ.n một miếng cũng gì lạ.
Điều duy nhất Ngọc Khê bất ngờ là Vương T.ử Hiên bắt đầu thu mua cổ quyền từ hai năm . Hiển nhiên, hợp đồng lúc đưa cũng chịu thiệt.
Bạch Nhiêu là gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái: “Công ty nhận đơn đặt hàng nước ngoài, giá cả cao hơn 10% so với đây.”
Vương Phúc Lộc cũng vẻ mặt vui mừng: “Thật hả giận, cầu cạnh bọn họ, hiện tại thì ngược .”
Ngọc Khê cầm cái ly: “Chúc công ty ngày càng .”