Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên - Chương 1036: Gặp mặt

Cập nhật lúc: 2025-12-21 09:21:35
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ừ, em ở đó, hai vợ chồng nó cũng thể vững tâm hơn chút.”

 

Ngọc Khê ngáp một cái: “Buồn ngủ quá, ngủ thôi!”

 

Niên Quân Mân ôm vợ, thói quen nhiều năm, thấy vợ nhắm mắt , nhịn hôn lên trán vợ, nhếch khóe miệng: “Ngủ ngon.”

 

Ngọc Khê khẽ “ừ” một tiếng, khóe miệng giương lên.

 

Vợ chồng Diêu Trừng cân nhắc đến thời gian của Ngọc Khê nên dời cuộc gặp mặt đến 3 giờ chiều, đặt phòng riêng ở nhà hàng.

 

Ngọc Khê giải quyết xong việc mới đến, muộn nửa tiếng so với giờ hẹn. Đẩy cửa quét mắt trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng bên cạnh Ngô Mẫn Mẫn, khóe miệng mím . Cô thật sự nghĩ tới Ngô Mẫn Mẫn sẽ dẫn theo Mạc Bối tới.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Không khí trong phòng tệ, Ngọc Khê thu nụ , càng cho bầu khí vất vả lắm mới hòa hoãn một chút trở nên căng thẳng.

 

Mạc Triển Đường nhịn lên: “Lữ tổng, chào ngài, chào ngài.”

 

Ngoài ý a, thật nghĩ tới Lữ tổng sẽ đến.

 

Ngọc Khê gật đầu hiệu, xuống bên cạnh Diêu Trừng.

 

Lòng bàn tay Mạc Triển Đường đổ mồ hôi, kích động. Đây là cổ đông hàng thật giá thật, cứ tưởng cả đời sẽ công ty chi nhánh chờ đến lúc về hưu, nghĩ tới sẽ niềm vui bất ngờ lớn như . Trời mới hai ngày nay trải qua như thế nào, hết đến khác xác nhận, mãi đến khi là sự thật, tiền đồ của tới .

 

Niên Canh Tâm liền khách khí, Mạc Triển Đường, tức giận c.h.ế.t. Con gái bảo bối của để lấy tính kế, lạnh một tiếng.

 

Vốn dĩ phòng bao đang yên tĩnh, một tiếng lạnh phá lệ rõ ràng.

 

Mặt ông nội Mạc đỏ bừng, cảm thấy mất mặt vì con trai. Mục đích tính toán quá mạnh, từ lúc phòng vẫn luôn nịnh nọt, chẳng thèm ngó gì đến cháu, ông sắp còn mặt mũi nào mà nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1036-gap-mat.html.]

Ngọc Khê bàn cơm, ánh mắt hai vợ chồng già đều đặt Hạ Hạ.

 

Ánh mắt Mạc Triển Đường đều dán lên cô và Niên Canh Tâm. Ngô Mẫn Mẫn thì chốc chốc chú ý Hạ Hạ, chốc chốc quan tâm Mạc Bối, thức ăn trong bát Mạc Bối đầy ngọn.

 

Ngọc Khê tắc nghẹn trong lòng, chẳng sợ là diễn cũng nên diễn một chút chứ. Cô Ngô Mẫn Mẫn cố ý, chỉ là thói quen, nhưng cái thói quen thật sự quá tổn thương Hạ Hạ.

 

Ngọc Khê lên tiếng: “Ngại quá đến muộn, tới ?”

 

Ngữ khí Niên Canh Tâm lạnh lùng: “Cô Ngô Mạc Bối đoạt giải cuộc thi múa.”

 

Ngọc Khê dám tin tưởng Ngô Mẫn Mẫn, vội về phía Hạ Hạ, thấy ánh mắt Hạ Hạ bình tĩnh mới yên tâm.

 

Niên Canh Tâm là thật sự tức giận, Hạ Hạ múa, đây chẳng rõ ràng đ.â.m chọc Hạ Hạ ?

 

Ngô Mẫn Mẫn hoảng sợ, cô chỉ thuận miệng một câu, cô thật sự Hạ Hạ múa.

 

Ánh mắt Ngọc Khê dừng Mạc Bối. Mạc Bối che giấu đến vẫn cô bắt gặp chút đắc ý nhỏ. Đứa nhỏ là cố ý, chẳng khéo là cố tình đòi theo để kích thích Hạ Hạ.

 

Thật đúng là Ngọc Khê đoán trúng.

 

Từ khi Mạc Bối chuyện giấu , từng giây từng phút cô bé đều ghi hận Vương Hạ Hạ. Vốn dĩ nhận nuôi là cô bé, dựa cái gì Vương Hạ Hạ chiếm mất cuộc đời của cô, hiện tại ngay cả nhà họ Mạc cũng cướp . Cô bé càng để Vương Hạ Hạ dễ chịu, cố ý mấy nửa đêm thương tâm, cố ý tỏ khiếp đảm, nắm bắt sự áy náy của đối với , cố ý lén theo tới đây.

 

Trên trán Mạc Triển Đường đổ mồ hôi, trong lòng thầm mắng vợ cũ ngu xuẩn, vội mở miệng : “Theo thì vẫn là Hạ Hạ thông minh, nhất khối, Mạc Thu đàn dương cầm cực kỳ .”

 

Chỉ tiếc ai tiếp lời, phòng bao yên tĩnh trở .

 

Đột nhiên Hạ Hạ dậy: “Mẹ, ba, chúng về nhà .”

 

 

Loading...