Mạc Thu vội nhận sai: “Đều là của , sai . nhịn với ba , nghĩ tới cho bác gái, năm bảy lượt yêu cầu thể , đều là của .”
Ngọc Khê: “.......”
Quả nhiên bí mật mà nhiều thì bao giờ còn là bí mật nữa, lúc cần đều .
Mạc Thu cứ nghĩ đến ông họ đang gấp gáp nhận , trong lòng càng thêm bất an. Đặc biệt là bộ dạng hé răng của sếp, cô thật sự hối hận c.h.ế.t, tin lời chứ, cô thật sự sợ mất việc a.
Ngọc Khê đích xác bất mãn việc Mạc Thu đem sự tình cho thứ ba, cho dù là ruột, nhưng cô cũng yêu cầu : “Thôi, thì !”
Tảng đá trong lòng Mạc Thu rơi xuống, nhưng ngược càng thêm lo sợ, nhắm mắt : “Bác gái cùng họ gặp Hạ Hạ.” Cô là thật sự sợ, cô thì họ cũng sẽ tự tìm tới cửa. Duy nhất may mắn là hiện tại đang nghỉ hè, cần lo lắng họ trường học chặn .
Ngọc Khê từ trong miệng Mạc Thu , vợ chồng bác cả của Mạc Thu tính tình mềm yếu, là hiền lành, duy nhất là quản con trai. Người thì cũng tệ, ít nhất lúc Ngô Mẫn Mẫn bắt nạt cũng ngáng chân, lúc ly hôn ngược còn cho rằng con trai ngoại tình là đúng, giúp đỡ chuyện.
Cô hai vợ chồng già là thật sự hy vọng thể thấy cháu gái ruột, còn họ của Mạc Thu thì phần nhiều là vì lợi ích.
Mạc Thu thấy sếp vẫn luôn trả lời, trong lòng càng thêm thấp thỏm. Cô thật sự hối hận đứt ruột, cô nên lúc tin tức ảo tưởng quan hệ với Hạ Hạ thì thể nhận bao nhiêu chỗ , nhất thời nhịn với .
Ngọc Khê ngẩng đầu thu hết thần sắc Mạc Thu đáy mắt, ai cũng toan tính nhỏ, bất quá vẫn gõ đầu: “Sau , hy vọng chuyện về nhà chúng nhất định nghiêm cẩn.”
Mạc Thu vội cúi đầu: “Vâng.”
Ngọc Khê hỏi: “Bọn họ nhận Hạ Hạ, thế còn Mạc Bối ?”
Mạc Thu cứng đờ biểu cảm: “Ý của họ là nhận về con gái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1035-quyet-doan.html.]
Ngọc Khê hiểu, cho nên Mạc Bối từ đến thì về đó . Vị cũng thật dứt khoát, đáng tiếc là vì lợi ích. “À.”
Đầu Mạc Thu càng cúi thấp hơn. Anh họ tính toán cái gì cô đều thể rõ, huống chi là sếp. Đây là Hạ Hạ sẽ về nhà, chỉ mượn quan hệ để đạt lợi ích, cũng coi Hạ Hạ là con gái ruột.
Ngọc Khê: “Hôm nay cho cô nghỉ. Ngô Mẫn Mẫn rốt cuộc là đứa bé, cảm thấy họ cô và Ngô Mẫn Mẫn cần giao lưu một chút.”
Mạc Thu mấp máy môi: “Vâng.”
Ngọc Khê chờ Mạc Thu , đem tin tức cho vợ chồng Diêu Trừng, chủ yếu xem thái độ của Hạ Hạ.
Vốn tưởng rằng Hạ Hạ sẽ suy nghĩ mấy ngày, nghĩ tới đứa nhỏ quyết đoán, gặp nhà họ Mạc.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Buổi tối, Ngọc Khê liền thì thầm với Niên Quân Mân: “Anh xem, tính tình Hạ Hạ giống ai?”
Niên Quân Mân thực thưởng thức cô cháu gái nhỏ, việc cần ngay thì , chần chờ ắt loạn, chi bằng trực tiếp đối mặt dứt khoát: “Có chút giống Canh Tâm, cũng chút giống Diêu Trừng.”
Ngọc Khê cẩn thận hồi tưởng, thật đúng là . Niên Canh Tâm năm đó về nhà chẳng quả quyết ? Lại Diêu Trừng cũng là lanh lẹ, hai vợ chồng giáo d.ụ.c con cái, cần thiết giống bọn họ. “May mà giống cha ruột.”
Niên Quân Mân khựng : “ thật.”
Ngọc Khê là thật sự chướng mắt Ngô Mẫn Mẫn. Trước cảm thấy hối cải cuộc đời dễ dàng, còn vài phần thưởng thức, hiện tại đều lười nhắc tới cô . Càng chần chờ quyết, cô càng rối rắm, càng tổn thương Hạ Hạ.
Niên Quân Mân lật : “Ngày mai thật sự rút thời gian, còn em?”
Ngọc Khê cũng bận, bởi vì bộ phim truyền hình khoa học viễn tưởng đầu tiên thành công, bộ thứ hai nhiều tới tìm cô hợp tác, một là đẩy . xem thì trong lòng yên : “Em chắc thể sắp xếp hai tiếng.”