Hai ngày , Ngọc Khê đợi lời dò hỏi của Mạc Thu, ngược đợi Mạc Thu dẫn Ngô Mẫn Mẫn tới công ty.
Mạc Thu dùng hai ngày để tiêu hóa tin tức , sếp suy nghĩ của chị dâu cũ nên mới dẫn tới công ty: “Sếp.”
Ngọc Khê Ngô Mẫn Mẫn đang lúng túng: “Cô ngoài .”
Mạc Thu thoáng qua chị dâu họ đang cúi đầu: “Vâng.”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê chờ Mạc Thu ngoài mới : “Mời .”
Ngô Mẫn Mẫn căng thẳng c.h.ế.t, cô đồng ý với Mạc Thu tới đây là do nóng đầu. Cô chỉ tin tức về Hạ Hạ, còn suy xét kỹ xem nhận Hạ Hạ như thế nào. Nội tâm cô một mặt ích kỷ, mặt khác cũng nên đối mặt với đứa con nuôi bao năm là Mạc Bối .
Ngọc Khê thấy Ngô Mẫn Mẫn vẫn luôn cúi đầu, đưa qua một ly nước, xuống một bên: “Cô từ khi nào?”
Ngô Mẫn Mẫn liền nắm chặt ly giấy, nước sóng ngoài, cuống quýt đặt xuống lau chùi: “Xin , xin .”
Ngọc Khê lấy khăn giấy: “Không .”
Ngô Mẫn Mẫn vội lau sạch sẽ, nhịn ngẩng đầu phụ nữ mắt. Bác gái của Hạ Hạ, cũng là sếp của Mạc Thu. Cô quan hệ với Mạc Thu, thường xuyên Mạc Thu khen sếp . Cô cũng hiểu về phụ nữ mắt, là thích dối. Điều chỉnh tâm thái, cô ngẩng đầu: “Năm đầu tiên, vẫn luôn cho rằng Hạ Hạ thích bánh kem nên mới chủ động chuyện với . Năm thứ hai, chuyện phiếm thường xuyên hơn, chỉ cảm thấy cô bé , thiết. chuyện cũng là hai tháng .”
Cô thật sự nghĩ tới Hạ Hạ sẽ là con gái . Cô vẫn nhớ rõ, lúc ở phòng bệnh, phụ tới, Hạ Hạ một chút cũng sợ hãi, thẳng lưng, khiếp đảm, tính tình chút bướng bỉnh. Sau đó cha tới, liền là đứa trẻ nuông chiều mà lớn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1033-khong-biet-lam-sao-bay-gio.html.]
Về , chung đụng lâu , cô thường xuyên nhớ tới cô bé , càng chuyên môn loại bánh kem cô bé thích ăn, mãi cho đến hai tháng .
Ngọc Khê: “Sao ?”
Hành động của Hạ Hạ trong nhà đều . Hai năm con bé liền đem ý tưởng cho nhà , Hạ Hạ âm thầm tiếp xúc cha ruột, còn chuyện nhận thì trong lòng con bé tự , nhà cũng quản nữa.
Chỉ là nghĩ tới, nhất đẳng chính là hai năm rưỡi, đứa nhỏ cũng nhận.
Thật cũng thể lý giải, Hạ Hạ hiểu cha ruột thế nào, cũng thấy sự nỗ lực của đẻ, đặc biệt là ai nấy đều mạnh khỏe, đứa nhỏ phá vỡ trạng thái sinh hoạt hiện tại, càng thích thuận theo tự nhiên.
Ngô Mẫn Mẫn trong lòng ý tưởng của bác gái Hạ Hạ, thận trọng : “Hai tháng , cha ruột qua đời, về quê một chuyến, lấy cái hộp cơm bằng sắt cha để cho , bên trong ảnh chụp của cha , mới phát hiện Hạ Hạ lớn lên giống , trong lòng liền hoài nghi.”
Ngọc Khê: “Cô khẳng định là Hạ Hạ?”
Ngô Mẫn Mẫn c.ắ.n nhẹ khóe miệng: “ đem ảnh chụp cùng hộp cơm về nhà. Vì quá cũ xưa chút lâu năm bẩn, đặt ở bàn ăn, Mạc Bối ghét bỏ ném thùng rác. Vốn dĩ là cái hộp sắt, nắp bung , ảnh chụp rơi ngoài. Mạc Bối hoảng sợ, nhặt, con bé cố ý hỏng, đều thấy.”
Cô ngốc, Mạc Bối sớm thế của chính . Ban đầu cô khổ sở, luyến tiếc Mạc Bối, nên cô mới càng thêm rối rắm.
Ngọc Khê quá trình, đầu ngón tay nhịn gõ lên ghế sô pha: “Cô chỉ hỏi thăm tin tức Hạ Hạ, cũng định nhận ?”
Ngô Mẫn Mẫn giật giật lỗ tai, cô chỉ "nhận ", "nhận về". Đây là hai khái niệm. Cũng , vất vả lắm mới nuôi lớn, thể để nhận về công . “, chỉ là nghĩ nên cái gì bây giờ.”