Hoàng Lượng chờ mới hừ một tiếng: “Hắn nghĩ thật đấy.”
Ngọc Khê thâm thúy : “Đâu chỉ là nghĩ , dã tâm của càng lúc càng lớn. Hắn hợp tác với chúng chỉ vì danh tiếng, mà chủ yếu là để học hỏi kinh nghiệm. Sau thể bồi dưỡng một đội ngũ thành thục để tự thành việc phim.”
Hoàng Lượng hoảng sợ: “Cô xem, liệu lén lút lôi kéo của chúng ?”
Ngọc Khê đáp: “Chắc chắn là .”
Hoàng Lượng trong lòng lo lắng, vội gọi nhân sự tới hỏi tình hình nghỉ việc, may mà nghỉ việc chỉ là trợ lý. “May quá, may quá.”
Ngọc Khê buồn : “Nhìn sợ kìa, nếu thật sự lôi kéo nhân viên kỳ cựu thì . Yên tâm , phúc lợi công ty chúng , thăng tiến công bằng, bọn họ sẽ dễ dàng rời .”
Hoàng Lượng nghĩ thấy cũng đúng, đãi ngộ của công ty bọn họ trong ngành đúng là một hai.
Buổi chiều, Ngọc Khê về sớm. Hôm nay là thứ sáu, cô định đón con trai tan học. Tới trường thì đúng giờ tan tầm.
Ngọc Khê đón mấy đứa con trai cùng An Khang, mấy thằng nhóc thối đòi ăn bánh kem sầu riêng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê: “........”
Cô thật sự hiểu nổi những thích ăn sầu riêng, cô thì một chút cũng thích.
Cuối cùng chịu nổi mấy đứa nhỏ nài nỉ, cô vẫn lái xe . Mấy thằng nhóc đúng là những kẻ tham ăn tiềm ẩn.
Nhấp Nháy : “Mẹ, rẽ trái chạy thêm năm phút là tới, bánh kem nhà họ ngon đặc biệt luôn, bạn học mang đến trường cho bọn con nếm thử .”
Ngọc Khê: “Biết .”
Cửa tiệm lớn, các loại bánh kem bày trong tủ kính, ba đứa trẻ chụm đầu chọn ít.
Ngọc Khê vốn quá thích đồ ngọt, nhưng cũng nhịn mua, bèn tùy ý chọn mấy mẫu bánh kem trái cây nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1029-bi-mat-cua-ha-ha.html.]
Nhân viên bán hàng giới thiệu: “Mẫu nam việt quất bán chạy nhất đấy ạ, là món sở trường nhất của thợ bánh nhà em.”
Ngọc Khê chiếc bánh kem nhỏ bằng lòng bàn tay tinh xảo, nghĩ ngợi mua cho con gái hai cái.
Trả tiền thanh toán, ừm, đắt hơn so với các tiệm khác một chút, nhưng khách hàng vẫn đông, từ đó thể thấy bánh kem nhà thực sự ngon.
Giọng của Dung Dung vang lên: “Hạ Hạ, em ở đây? Em một ? Không chờ Ương Ương ?”
Đáy mắt Hạ Hạ thoáng chút hoảng loạn, nhưng nhanh liền bình tĩnh : “Anh trai mua nước trái cây bên cạnh, lát nữa sẽ qua tìm em.”
Nhấp Nháy chớp mắt: “Cậu cũng tới mua bánh kem ?”
Hạ Hạ gật đầu: “ , trai ăn. Tớ cũng thấy bạn học video , hôm nay tan học sớm nên cùng trai qua đây.”
Ngọc Khê đang định gì đó thì Ngô Mẫn Mẫn từ phòng nướng bánh , dáng vẻ vội vã rời . Ngọc Khê đang Hạ Hạ, đứa nhỏ hoảng loạn là vì Ngô Mẫn Mẫn. Con bé chắc đoán điều gì đó nên cố ý qua đây xem .
Ương Ương đẩy cửa bước , vui mừng : “Các cũng tới mua bánh kem , sớm thì tớ chẳng cùng Hạ Hạ bắt taxi tới, tốn tiền tiêu vặt quá.”
Ngọc Khê : “Bác đưa các cháu về, khéo đỡ tốn tiền xe.”
Mắt Ương Ương sáng lấp lánh: “Tốt quá, quá.”
Lúc Hạ Hạ cũng chọn xong bánh kem và tính tiền, ngoan ngoãn đó. Ngọc Khê xoa đầu Hạ Hạ, thôi bỏ , đứa nhỏ thế nào thì cô cũng mặc kệ.
Ngày tháng trôi qua như nước chảy, trôi rốt cuộc thu . Thời gian đảo mắt tới cuối năm, vì cả nhà lên kế hoạch nên cuối năm sẽ nước ngoài.
Lữ tiểu cô là vui mừng nhất. Cả nhà Ngọc Khê tới, Lữ tiểu cô cũng rảnh rỗi nên thường xuyên qua chơi.
Điều duy nhất là năm ở Mỹ tuyết lớn như , nhưng mắt thấy sắp đến Tết Âm lịch thì tuyết rơi dày đặc. Không thể dùng từ "lông ngỗng" để hình dung nữa, tuyết rơi mãi ý định dừng, dọa sợ suốt đến tận đêm 30 Tết mới tạnh, các loại tin tức đều đưa tin về bão tuyết.