Mạc Thu gật đầu: "Bà chủ, ngày mai việc xin nghỉ một hôm."
Ngọc Khê nhớ ngày mai cũng việc gì lớn: "Được."
Mạc Thu thật sự thấy ngại: "Sáng mai xong việc, chiều sẽ qua lấy lễ phục."
Ngọc Khê vẻ mặt nhẹ nhõm của Mạc Thu: "Có chuyện vui ?"
Mạc Thu chút rối rắm: "Chắc cũng coi là chuyện vui, tuy rằng nghĩ thế thì thất đức."
"Hả?"
Mạc Thu giải thích: "Anh họ và chị dâu họ ly hôn , qua giúp chuyển nhà."
Ngọc Khê nhớ tin tức là cuối năm ngoái, tính ngày thì: "Còn đến một năm a. nhớ cô từng bảo khả năng ly hôn thấp mà?"
Tâm trạng Mạc Thu phức tạp: " cũng tưởng chị dâu họ tự sát thì nhất định sẽ buông tha cho họ ly hôn, ngờ ly hôn là do chị chủ động đề nghị."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Ngọc Khê tò mò chịu : "Sao nghĩ thông suốt thế?"
Mạc Thu : "Chị chẳng thành thợ bánh ? Từ khi công việc cả đều đổi, giống như tìm sự tự tin . Đặc biệt là càng càng xuất sắc, còn bám riết lấy họ nữa, ngược dồn hết tâm trí việc bánh, sáng tạo mấy loại bánh mới, lương tháng cả vạn tệ ."
Mạc Thu chỉnh lễ phục tiếp: "Trong tay tiền, cách cư xử với chúng cũng khác hẳn. Chị tìm cách sống mới, thời gian ly hôn trong hòa bình với họ, là theo đuổi cuộc sống mới."
Ngọc Khê giúp Mạc Thu kéo khóa túi: "Trước họ cô ly hôn, cô chút tự tin nào, tràn đầy sợ hãi với tương lai nên mới sống c.h.ế.t bám lấy buông. Bây giờ tự tin , cô cũng nghĩ kỹ, cuộc hôn nhân quá mệt mỏi."
"Cuộc hôn nhân chỉ bọn họ mệt, liên quan đến bọn họ cũng mệt lắm, ly hôn cho tất cả ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien/chuong-1009-giai-thoat.html.]
Ngọc Khê hỏi: "Còn con cái thì ? nhớ là hai đứa con."
Biểu cảm Mạc Thu trở nên kỳ quái: "Đứa lớn là con trai, năm nay thi đỗ trường cấp ba 1, tuổi cũng lớn . Chị dâu họ hy vọng con trai theo bố. Mạc Bối còn nhỏ, chị dâu họ đưa Mạc Bối theo, nhưng Mạc Bối chịu, sống c.h.ế.t đòi theo bố. Chuyện chị dâu họ tổn thương ghê gớm, ngược thằng cháu trai sống c.h.ế.t đòi theo ."
Ngọc Khê nhớ cô bé đ.á.n.h phố: "Có khi nào ghi hận chuyện đ.á.n.h ?"
Mạc Thu hừ một tiếng: "Con bé học thói hư vinh của nó mười phần mười. Chị dâu họ đổi , cũng nỗ lực dạy dỗ nửa năm, lấy kinh nghiệm bản cho Mạc Bối dựa ai cũng bằng dựa chính . Kết quả con bé , đây cũng là lý do chị dâu họ đưa nó , họ sẽ quản Mạc Bối ."
Ngọc Khê thấy mừng : "Chị dâu họ cô thật sự tỉnh ngộ ."
" , tỉnh ngộ . Haizz, Mạc Bối theo chị dâu họ, cho rằng ly hôn chị chỉ là một thợ bánh phận. Cho dù chị dâu họ chia một nửa tài sản, con bé cũng theo, cuối cùng còn ít lời gây tổn thương."
Ngọc Khê vỗ vai Mạc Thu: "Bây giờ giải quyết xong , cũng coi như là chuyện ."
Nếu cứ dây dưa mãi, chuyện phiền lòng còn nhiều hơn.
Mạc Thu , đúng là chuyện . Bố cô rốt cuộc thể sống yên , cũng cần phiền cô nữa. Nếu nhà neo , cô là em họ mới chẳng thèm quản chuyện họ !
Hôm , đúng chủ nhật, Ngọc Khê thấy ăn cơm xong Diệu Diệu ngoài, hỏi: "Cuối tuần hẹn bạn ?"
Diệu Diệu mặc áo lông vũ: "Hôm nay Trương Nhất Triết chuyển nhà, mấy đứa bọn con đến giúp bạn chuyển nhà."
"Sao đột nhiên chuyển nhà?"
Diệu Diệu giải thích: "Nhà bạn vốn ở khu chung cư cũ thang máy, ông ngoại bạn mùa đông bất tiện. Bạn bán nhà từ đợt nghỉ lễ 1/10 , đó thuê nhà khác, hôm nay dọn trả nhà cho chủ cũ."
Ngọc Khê thích đứa bé Trương Nhất Triết , hiếm khi nghỉ ngơi ở nhà: "Có mấy đến giúp?"