Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 924: Lo lắng
Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:14:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mầm Phượng Tiên đợi , tức đến mức đập bàn: "Càng giàu càng keo kiệt", câu một chút cũng sai. Đáng c.h.ế.t, bà mờ mịt, cho dù nhận cứu trợ thì chứ, tiền trong tay bà sắp hết , sống thế nào đây?
Ngọc Khê về đến nhà, việc đầu tiên là dặn bảo vệ mở cửa cho lạ, cũng miêu tả dáng vẻ của Mầm Phượng Tiên. Cô sợ bà tìm tới nữa, tìm tới thì chứ, gặp thì gì .
Về phần địa chỉ Ngọc Khê đưa, tuyệt đối là thật. Mầm Phượng Tiên đến đó sẽ nhận cứu trợ. Lần đủ để Mầm Phượng Tiên nhớ đời. Nói trắng , cô cũng ép bệnh nặng đường cùng, một khi còn bất kỳ hy vọng nào, chuyện gì họ cũng thể .
Chớp mắt đến cuối năm. Niên Canh Tâm bận rộn cả năm cũng về nhà. Hắn một cái là gần nửa năm, về nghỉ ngơi thư giãn, đúng dịp cuối năm, đưa bọn trẻ trong nhà khắp nơi, mua sắm đồ dùng cho năm mới.
Tuy rằng trong kho thiếu đồ, nhưng đồ cũ , thêm mấy thằng nhóc nghịch ngợm, mỗi ngoài đều tay trở về.
Công ty bên phía Ngọc Khê cũng nghỉ. Ngày nghỉ đầu tiên cô liền đến nhà Ngọc Thanh thăm ba .
Vợ chồng Lữ Mãn ở cũng sống tự tại. Buôn bán lâu năm nên đối với những hàng xóm chút phận cũng sợ, chung sống với hàng xóm .
Ngọc Khê ít tới nhà Ngọc Thanh, nhưng cũng nhớ rõ sân nhà Ngọc Thanh, hiện tại biến thành nhà kính trồng rau. Vào cửa liền gặp ba, cô đẩy cửa bước : "Ba, nhà kính là ba dựng ạ?"
Lữ Mãn lên: "Cái con bé , đường tiếng động thế?"
"Là ba quá chăm chú thôi. Ba còn cho con , là ba dựng ạ?"
Nhà vợ chồng Ngọc Thanh mới mua, lời Tư Âm khuyên nên mua ở khu biệt thự. Để tiện chăm sóc, trong sân nhà hàng xóm đều là vườn hoa nhỏ, nhà Ngọc Thanh cũng . Cô nhớ rõ chỗ trồng hoa, chẳng lẽ ông cụ cũng cuốc !
Trong mắt Lữ Mãn tràn đầy ý và sự hài lòng đối với con dâu: "Không , ba. Ba và con tới đây, lúc mua thức ăn phát hiện rau ở chợ ngon quá chừng. Về nhà liền nhắc mãi tự trồng rau thì an khỏe mạnh hơn. Tư Âm hôm liền sắp xếp tới dựng nhà kính, bảo là để cho ba trồng rau. Con xem mới bao lâu, nhiệt độ đủ, cải thìa và xà lách là thể lên mâm cơm tất niên ."
Ngọc Khê thở phào nhẹ nhõm, ông cụ là . Thật sợ mỗi gọi điện thoại đều là lừa cô, hiện tại xem là thật sự . Cô mới tâm tư xem rau giá, giá đều là đặt , cảm nhận nhiệt độ, cái nhà ấm tốn ít tâm tư. Nhìn các loại rau xanh giá, màu xanh mướt giữa mùa đông liền thấy thư thái: "Đến lúc đó gửi cho bọn con một ít nhé."
Lữ Mãn trừng mắt: "Chỗ của ba còn đủ cho một nhà ăn, còn cho con á, ."
Ngọc Khê chịu: "Không thể bên trọng bên khinh thế chứ, con cũng là con gái ruột mà."
"Chính là con gái ruột mới cho. Tư Âm vì sợ ba và con buồn chán nên đều trồng hoa nữa, chúng cũng báo đáp chứ, rau biếu nhà đẻ Tư Âm một ít, thật sự ."
Ngọc Khê thèm nhỏ dãi: "Thôi , con ?"
"Ở trong phòng đấy."
Ngọc Khê mặc kệ ba, phòng , chỉ ở nhà: "Mẹ, cặp song sinh ạ?"
"Bọn nó hẹn bạn xem phim . Con tới thì đang định tìm con đây, mau tới đây xem đan áo len đúng ."
Ngọc Khê xuống, cầm lên xem: "Mẹ, nghĩ đan áo khoác len thế?"
Trịnh Cầm: "Mẹ đan cho Nhược Thiến."
Ngọc Khê bất đắc dĩ: "Trẻ con bây giờ ít mặc đồ đan lắm, đều là mua sẵn, đan chắc chúng nó mặc."
Cặp song sinh, bé trai là Lữ Nhược Hàm, bé gái là Lữ Nhược Thiến. Hai đứa nhỏ từ nhỏ quần áo đều do bà ngoại lo, là hàng hiệu.
Trịnh Cầm : "Mẹ cũng , nhưng đan thì khác. Vốn dĩ định đan cho con, đó Nhược Thiến thấy, cũng ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Ngọc Khê: "Cho nên con phần?"
Trịnh Cầm bật : "Chờ cái đan xong sẽ đan cho con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-924-lo-lang.html.]
Ngọc Khê bỏ cuộn len xuống: "Con thấy a, chờ đến lượt con thì chắc hết mùa mặc áo len ."
Trịnh Cầm trừng mắt: "Đừng ghen tị, tiếp theo là con, nhưng áo len, cái đó tốn công quá, nhiều năm đan nên quên mất một ít , móc cho con cái khăn choàng nhé."
Ngọc Khê hài lòng: "Thế còn tạm ."
Lúc Trịnh Cầm mới hỏi: "Sao con qua đây?"
"Xong việc , công ty nghỉ sớm. Con nghĩ ba tới đây mà con qua thăm, nghỉ ngày đầu tiên con liền qua đây."
"Sao mang bọn trẻ qua?"
Ngọc Khê: "Con cũng chứ, nhưng mấy đứa nhỏ chơi với Niên Canh Tâm điên , sáng sớm chạy mất dạng."
Trịnh Cầm : "Đứa nào cũng thế, trẻ con bây giờ so với ngày xưa, trò chơi nhiều, cặp song sinh cũng chẳng chịu ở nhà."
"Thế nào, nhiều năm sống cùng cháu trai cháu gái, hài hòa ạ?"
Trịnh Cầm nhếch khóe miệng: "Con gái , rốt cuộc là quan hệ huyết thống, thiết với ba lắm. Ba tới, chúng nó cũng ít sang nhà bà ngoại hơn. Đừng cách vài bước chân, hai đứa nhỏ cũng , thà ở xem TV với ông bà."
Ngọc Khê vui vẻ: "Ba Tư Âm chắc chua lòm ."
"Chứ còn gì nữa, sang đây mấy chuyến, ghen tị mặt. Nếu trong nhà cháu đích tôn thì chắc sang cướp !"
Ngọc Khê bội phục trai Tư Âm sát đất. Bị giục cưới suốt mà vẫn kết hôn, cứ như thật sự kết hôn với công ty . Mãi đến năm mới xem mắt kết hôn, hơn bốn mươi tuổi đầu, con mới sinh .
Giữa trưa, Ngọc Khê cùng ba mua thức ăn, tiện đường mua một ít đồ bổ. Cơm trưa xong xuôi, cặp song sinh mới về.
Cặp song sinh lớn lên , ừm, cũng giống , Nhược Thiến mà cắt tóc ngắn thì chắc chắn nhận nhầm.
Ngọc Khê ở cả buổi chiều mới dậy về nhà.
Vừa về đến nhà liền cảm giác khí đúng, mấy đứa trẻ đều đặc biệt yên lặng.
Ngọc Khê hỏi: "Sao thế ? Gây họa gì ?"
Mấy thằng nhóc vội xua tay: "Không liên quan đến bọn con!"
Diệu Diệu giải thích: "Mẹ, hôm nay bọn con ngoài chơi, lúc chơi thì vui vẻ, nhưng đến chiều Hạ Hạ liền bình thường. Về đến nhà là nhốt trong phòng, ai gọi cũng mở cửa. Thím và chú đều lo lắng, hiện tại đang canh ở cửa đấy ạ!"
Trong lòng Ngọc Khê lộp bộp một cái, nhanh ch.óng dậy tới cửa phòng. Vợ chồng Diêu Trừng vẫn còn đó, trời lạnh mặt đỏ bừng cả lên.
Diêu Trừng giọng mang theo tiếng : "Con bé , ở trong phòng ngủ cứ mãi. Từ lúc hiểu chuyện đến giờ nó bao giờ , rốt cuộc là xảy chuyện gì?"
Nói xong hung hăng trừng mắt chồng một cái.
Niên Canh Tâm tủi lo lắng. Con gái duy nhất rời khỏi là lúc vệ sinh a, hơn nữa Diệu Diệu cùng, cũng con gái !
Ngọc Khê gõ cửa: "Hạ Hạ, bác gái đây. Mở cửa , chuyện gì đừng giữ trong lòng. Bố cháu sắp c.h.ế.t rét , cháu nhẫn tâm ?"
Diêu Trừng đúng lúc hắt xì một cái, giả vờ, là thật sự sắp cảm lạnh.
Ngọc Khê cạn lời với hai vợ chồng . Có lo lắng đến mấy cũng chú ý ăn mặc chứ, mặc phong phanh quá. Cô vỗ cửa: "Cháu bố ốm ?"