Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90 - Chương 1120: Phiên ngoại (27)

Cập nhật lúc: 2026-03-07 06:33:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Ks1uAUtXy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng, Ngọc Khê lay chuyển Niên Quân Mân, cố gắng lấy chút sức lực quần áo bệnh viện. Kết quả kiểm tra nhanh .

 

Ngọc Khê ngơ ngác hỏi bác sĩ: "Bác sĩ cháu t.h.a.i ạ?"

 

Bác sĩ: " , gần một tháng rưỡi ."

 

Trong đầu Niên Quân Mân như pháo hoa nổ tung, miệng lẩm bẩm liên hồi: "Mình sắp bố , sắp bố ."

 

nhanh lo lắng: "Vợ cháu nôn dữ dội lắm, bác sĩ ơi, thế là ạ?"

 

Bác sĩ cạn lời: "Mười mấy tiếng đồng hồ ăn gì, đùng cái ăn quá nhiều nên mới gây phản ứng t.h.a.i nghén. Lúc về nhớ chú ý một chút, lát nữa tờ hướng dẫn những điều cần lưu ý đấy. Sau đừng ăn uống vô độ như thế nữa, ăn uống cân bằng."

 

Ngọc Khê ngượng ngùng, nhưng cũng thấy yên tâm: "Cảm ơn bác sĩ."

 

Cặp bố mới toanh cầm tờ xét nghiệm, ngây ngô, bọn họ thật sự sắp bố .

 

Ngọc Khê kìm đưa tay vuốt ve bụng , nơi đang một sinh linh bé bỏng: "Mau gọi điện thoại báo tin vui cho ."

 

" , đúng , gọi ngay đây."

 

Chờ vợ chồng Ngọc Khê về đến nhà, trong nhà đều tin, tất cả đều tập trung ở nhà cũ. Ngọc Khê lập tức thăng cấp thành động vật bảo tồn, còn là loại quý hiếm nhất, hận thể canh chừng 24/24.

 

Cuối cùng Trịnh Cầm ở , tiện thể kể chuyện bát quái về Ngọc Thanh. Ngọc Thanh và Triệu Tư Âm chính thức ở bên .

 

Trịnh Cầm : "Em trai con dẫn về mắt, chờ chốt thời gian sẽ báo cho con."

 

Ngọc Khê: "....... Tốc độ cũng nhanh quá đấy chứ!"

 

Trịnh Cầm phì : "Mẹ cũng thế, con đoán xem em trai con gì?"

 

"Nói gì ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-nam-thang-tuoi-dep-o-thap-nien-90/chuong-1120-phien-ngoai-27.html.]

"Yêu đương mà nhằm mục đích kết hôn là giở trò lưu manh, cho nên nhất định đưa về nhà, đợi chúng tán thành xong, nó tên Tư Âm quy hoạch cuộc đời nó!"

 

Ngọc Khê: "........"

 

Thời gian thấm thoắt trôi qua, bụng Ngọc Khê ngày càng lớn, chớp mắt sắp đến ngày sinh, cô cũng đến công ty nữa.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Làm , cảm nhận con lớn lên trong bụng từng ngày, Ngọc Khê mới ý thức sâu sắc nỗi vất vả của . Từ khi t.h.a.i nghén đứa trẻ, luôn hy sinh, nhất là giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, ngủ cực kỳ khó chịu, nghiêng ngửa đều thoải mái, chịu tội ít.

 

Ngọc Khê nhập viện từ sớm, cuối cùng cũng đến ngày "dỡ hàng".

 

Trịnh Cầm thấy bố thì kinh ngạc: "Bố, bố Ngọc Khê đang sinh?"

 

Ông cụ công tác, bà gọi điện thông báo, định bụng chờ sinh xong mới báo, ngờ ông cụ tự đến.

 

Trịnh Mậu Nhiên thể "bởi vì bố nhớ ngày sinh của Diệu Diệu" ? Đương nhiên là thể, nhưng ông việc cũng nghiêm cẩn: "Bố gọi điện thoại cho con, bố thẳng qua đây luôn."

 

Trịnh Cầm nghĩ nhiều, lo lắng về phía phòng sinh: "Đã nửa tiếng , cũng bao giờ mới sinh xong."

 

Trịnh Mậu Nhiên đồng hồ, lúc lên tiếng, ghế dài chờ đợi. Đừng mặt ông bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng lo lắng khôn nguôi. Ông tự phụ cho rằng khi trọng sinh thì chuyện sẽ đổi, khi bụi lắng xuống thì tim ông vẫn còn treo lơ lửng.

 

Rất nhanh, trong nhà đều đến đông đủ. Nếu Niên Quân Mân vòng quanh ch.óng mặt thì hơn.

 

Cuối cùng cửa phòng sinh cũng mở, y tá bế đứa bé . Niên Quân Mân là đầu tiên lao tới: "Vợ thế nào ?"

 

Lời chúc mừng của y tá kịp chặn , khựng một chút mới : "Sản phụ sự bình an. Người nhà xem mặt em bé , là bé gái, suýt soát ba cân rưỡi ( 3.5kg)."

 

Niên Quân Mân cúi đầu con gái, trong lòng trào dâng cảm xúc, đây là con của và Ngọc Khê: "Tốt, quá, cảm ơn y tá."

 

Y tá đám nhà vây quanh, chút choáng váng, đông quá, trận thế lớn, cô ôm c.h.ặ.t đứa bé: " đưa bé trong ."

 

Trịnh Mậu Nhiên cũng chen , vội vàng liếc một cái, lúc trái tim mới hạ xuống. Diệu Diệu, đứa bé đúng là Diệu Diệu , sai .

 

 

Loading...