Những bức hoạ màu tro tàn - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-13 10:24:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4.

Sáng hôm , thức dậy với tấm lưng đau nhức và một trái tim hóa đá. tìm Thiên Thành để đòi cây cọ ngay lập tức. hiểu rằng trong căn nhà , chân lý thuộc về kẻ yêu thương. lẳng lặng quan sát, như một con thú thương đang thu bóng tối để chờ đợi thời cơ.

Dì Mai đẩy cửa bước phòng áp mái mà thèm gõ cửa. Bà quét mắt qua đống họa cụ rẻ tiền của với vẻ khinh bỉ, ném lên giường một bộ âu phục đắt tiền nhưng kích cỡ rõ ràng là quá chật so với .

"Tối nay cha con buổi tiệc đấu giá từ thiện tại nhà. Có cả phóng viên và những nhân vật m.á.u mặt trong giới nghệ thuật. Con nhớ mặc bộ , ở góc tối một chút, đừng để thấy vẻ mặt u ám của con mà xui xẻo cả bữa tiệc."

bộ đồ, thản nhiên đáp: "Dì sợ mặt gia đình, sợ sự thật về việc con trai dì là một kẻ trộm?"

Phương Mai khẩy, tiến sát gần , giọng bà hạ thấp đầy đe dọa: "Sự thật? Ở cái nhà , lời mới là sự thật. Còn lời của một đứa trẻ vấn đề tâm lý như con... chỉ là tiếng ch.ó sủa qua đường thôi."

Bữa tiệc tối diễn vô cùng xa hoa. Cha , Trịnh Vĩnh Khang, hớn hở dẫn khách quý tham quan bộ sưu tập tranh của ông. Tâm điểm của buổi tiệc là bức chân dung bằng mực tàu trị giá mười triệu tệ ( 35 tỷ đồng) mà cha đấu giá từ một danh họa nước ngoài. Ông dùng nó để gây ấn tượng với giới thượng lưu.

"Đây là món quà dành tặng cho con trai út Thiên Thành của , hy vọng nó sẽ tiếp bước con đường nghệ thuật." Cha dõng dạc tuyên bố.

ở góc khuất, Thiên Thành đang cầm cây cọ gỗ mun của bà nội – món đồ mà hằng nâng niu – ngang nhiên tới bức tranh quý giá. Nó vẽ bình thường. Nó , nở một nụ đầy thách thức, bất ngờ dùng cây cọ thấm đẫm mực đen, vạch một đường dài kinh tởm ngay giữa gương mặt nhân vật trong bức họa triệu đô.

Cả hội trường nín lặng. Cha hình.

Ngay khi còn kịp phản ứng, Thiên Thành nhanh như một con cáo nhỏ, nó lao về phía , dúi cây cọ dính đầy mực tay ngã nhào xuống sàn, gào t.h.ả.m thiết:

"Anh Lâm! Em xin ! Em chỉ xem vẽ thôi, phá tranh của ba? Anh ghét ba nên phá đồ của ba mà... Oa oa, cứu con với ơi!"

Màn kịch diễn quá nhanh và quá hảo. Phương Mai lao tới ôm lấy con trai, gương mặt bà lộ vẻ bàng hoàng với ánh mắt đầy đau đớn:

"Gia Lâm! Dì con hận dì, hận em... nhưng đây là tâm huyết của cha con! Sao con thể tàn nhẫn dùng bộ cọ của bà nội để chuyện ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhung-buc-hoa-mau-tro-tan/chuong-4.html.]

Cái tên "bà nội" thốt từ miệng bà khiến buồn nôn. Cha bước tới, gương mặt ông đỏ gay, gân xanh nổi đầy trán. Ông hỏi một lời, cần xem xét, ông vung tay giáng một cú tát khiến ngã nhào bàn tiệc, rượu vang đỏ đổ ụp xuống như m.á.u.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

"Đồ súc vật! Mày cậy chút khiếu vẽ mà dám lăng mạ nghệ thuật, dám phá hoại tài sản của tao ?"

lau vệt m.á.u môi, dậy giữa những tiếng xì xào khinh bỉ của khách khứa: "Ông thấy là nó tự ngã ? Nó lấy cắp cọ của , nó tự tay phá bức tranh đó để đổ tội cho ."

"Mày còn dám sủa?" Cha điên cuồng giật lấy cây cọ gỗ mun từ tay . Ông thấy chữ "Lâm" khắc cán gỗ, đôi mắt ông lóe lên sự ghét bỏ tột cùng. "Bà nội mày để thứ cho mày để mày hại ? Thứ đồ rác rưởi xứng đáng tồn tại!"

Trước mặt hàng trăm khách mời, cha đặt cây cọ xuống sàn và dùng giày da giẫm mạnh lên.

Rắc!

Tiếng gỗ quý gãy vụn vang lên khô khốc. Cán gỗ mun giày ông nghiền nát, chữ "Lâm" vỡ vụn gót chân cha ruột. Tim như một nhát d.a.o đ.â.m xuyên qua. Đó là kỷ vật cuối cùng, là ấm cuối cùng của bà nội...

"Gia Lâm, dì thật sự thất vọng về con." Phương Mai bồi thêm một nhát d.a.o bằng giọng điệu từ bi. "Con vì tị nạnh với em mà đ.á.n.h nó, giờ còn phá tranh triệu đô... Anh Khang, lẽ chúng nên đưa nó trại giáo dưỡng tâm thần, nó bình thường nữa ."

Cha thở hồng hộc, chỉ tay mặt : "Mày con tao! Từ giây phút , mày cút lên phòng áp mái, bước chân ngoài một bước. Nếu , tao sẽ đ.á.n.h gãy chân mày!"

đống gỗ vụn sàn, gương mặt đắc thắng của Thiên Thành đang nép váy nó. . Ở nơi địa ngục , nước mắt là thứ rẻ rúng nhất.

nhặt những mảnh vỡ của cây cọ lên, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay đến mức m.á.u chảy . thẳng mắt cha , giọng lạnh lẽo chút cảm xúc:

"Ông tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con trai duy nhất của . Hãy nhớ lấy ngày hôm nay, Trịnh Vĩnh Khang. Một ngày nào đó, ông sẽ quỳ đống vụn để cầu xin sự tha thứ của ."

Nói xong, lưng thẳng, mặc kệ những lời mắng c.h.ử.i thậm tệ lưng. Trong bóng tối của hành lang, thấy tiếng Phương Mai thì thầm với gã nhân tình qua điện thoại: "Mọi chuyện , lão già tin thằng bé là quái vật. Sắp tới, kế hoạch chiếm quyền sở hữu sẽ bắt đầu."

nhạt. Vở kịch chỉ mới bắt đầu thôi.

Loading...