NHƯ Ý - 7
Cập nhật lúc: 2026-01-18 02:27:18
Lượt xem: 206
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
Cập nhật lúc: 2026-01-18 02:27:18
Lượt xem: 206
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY
Thấy tỉnh , con bé như nai con giật , trốn vội lưng nha .
Chỉ lộ nửa khuôn mặt và đôi mắt tròn xoe, rụt rè .
Nha con bé giải thích:
“Phu nhân, hôm nay là sinh thần hai tuổi của tiểu thư Bình Nhi, hôm qua hứa hôm nay sẽ ở bên tiểu thư cả một ngày.”
Ta .
Phải một lúc lâu mới chợt nhận , khi ngoài hôm nay mang theo túi gấm bên , hình như trong lúc vô tình kích hoạt xuyên thứ ba.
Đứa bé hai tuổi?
Vậy… xuyên tới năm năm ?
Rõ ràng để huyết thư, mà vẫn hòa ly ư?
Ta hiểu lắm.
Nghĩ một lúc, dậy, vẫy tay về phía Bình Nhi:
“Lại đây.”
Con bé dường như sợ , còn thoải mái như lúc tỉnh.
Do dự một hồi, nó mới chậm rãi bước tới gần, nhỏ giọng gọi:
“Mẫu .”
Ta hỏi nó: “Ta hứa hôm nay sẽ ở bên con mừng sinh thần ?”
Đôi mắt nó sáng lên, gật đầu mạnh:
“Vâng! Hai tháng , chính miệng mẫu hứa!”
Hai tháng ?
Lời từ lâu như , nó mà vẫn còn nhớ?
Ta rõ “” ở chung với nó thế nào.
Nghĩ một chút, hỏi: “Vậy con ở bên con gì?”
Dường như nó tưởng tượng điều vô , nên trả lời vô cùng trôi chảy.
“Một lát nữa phu t.ử sẽ tới dạy học, phụ dù là sinh thần thì việc học cũng thể bỏ. Đợi con học xong, mẫu thể dẫn con phố ?”
“Chúng Đông phố xem tạp kỹ, sang Tây phố mua kẹo hồ lô. Nghe mẫu cũng thích ăn đồ ngọt, con bạc vụn, con mua cho mẫu nha.”
Nó càng càng kích động.
Nhìn đôi mắt long lanh của nó, hiểu vì , trong lòng n.g.ự.c bỗng dâng lên một nỗi chua xót.
Ta dám nó.
Ta lúng túng gật đầu: “Được, theo ý con.”
16
Bình Nhi học .
Ta cũng rảnh rỗi.
Ta vẫn nhớ lời của Yến Thanh Thù.
Ta nghĩ, nếu y dối, nếu thật sự chứng cứ, thì tuyệt đối sẽ đặt nó ở hầu phủ, càng thể để ngay mí mắt Thẩm gia.
Vì thế, quyết định về Giang gia một chuyến.
Lần mang theo ai, cũng ai ngăn cản .
Trong phủ, phụ đang gốc cây hồng, lau chùi cây hồng thương theo ông suốt hai mươi năm.
Thấy trở về, ông lạnh lùng hỏi :
“Con còn về gì?”
Phụ cưng chiều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-y-rtns/7.html.]
Từ nhỏ đến lớn, ông từng nặng lời với .
Lần đầu tiên thấy ông mang dáng vẻ lạnh lẽo cứng rắn như , cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
cũng tâm trí để nghĩ nhiều, cân nhắc một lát, hỏi:
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Phụ , những năm khi thành , con từng gửi thứ gì về nhà ?”
Tay phụ lau s.ú.n.g chợt khựng .
Một lúc lâu , giọng ông mới dịu :
“Ba năm , con cho trong nhà mang về một hộp trang sức cũ, hiện đang đặt trong căn phòng của con khi xuất giá.”
Việc chính quan trọng hơn.
Ta lập tức chạy thẳng về viện của , rảnh bận tâm đến sự khác thường của phụ .
như lời phụ , chiếc hộp trang sức đặt chình ình bàn.
Ta đổ hết những món trang sức cũ trong hộp .
Sờ soạng một lúc, quả nhiên chạm một khe hở nhỏ ở tấm ván gỗ phía ngăn kéo.
Ta dùng sức tháo tấm ván , bên trong rơi xuống một tờ lụa mỏng và một phong thư.
Trên tờ lụa đóng ấn riêng của Nam Dương hầu, phụ của Thẩm Trầm Chu.
Chữ dày đặc.
Nội dung khiến kinh hãi.
Thế nhưng, ngay khi âm thầm ghi nhớ nội dung, định cất tờ lụa chỗ cũ, thì bỗng thấy ngoài viện vang lên giọng của nữ tì hầu phủ.
“Phu nhân, xong ! Tiểu thư Bình Nhi nàng … mất !”
17
Bình Nhi c.h.ế.t .
Trên cỗ xe ngựa vội vã về phủ, nha nức nở bẩm báo:
“Tiểu thư Bình Nhi khi tan học, ngang qua hồ cá chép thì gặp cô nương Giáng Châu đang dẫn theo Cẩm ca nhi.”
“Nghe hôm nay sinh thần, phu nhân sẽ ở bên tiểu thư Bình Nhi cả ngày, cô nương Giáng Châu liền chặn chúng nô tì , đuổi nô tì .”
“Ở cách xa quá, nô tì rõ họ gì, chỉ thấy nàng chỉ tay về phía hồ cá chép, tiểu thư liền tới đó.”
“Hồ đêm mới đóng băng, thể vững chắc ? Nô tì định ngăn , nhưng băng vỡ , tiểu thư Bình Nhi rơi xuống hồ băng, đến khi cứu lên… thì còn thở nữa.”
Nàng t.h.ả.m thiết.
Còn thì chẳng chút cảm giác chân thực nào.
Chỉ ngơ ngác nghĩ: Sao thể chứ? Rõ ràng tối nay con bé vẫn còn sống động như , đột nhiên… c.h.ế.t ?
Ta tự cho rằng hôm nay mới là đầu gặp đứa trẻ , đối với nó tình cảm gì.
Thế nhưng khi thật sự trở về hầu phủ, thấy hình bé nhỏ tím tái, còn hô hấp chiếc giường nhỏ , tay chân vẫn mềm nhũn, suýt nữa vững .
“Bình Nhi?”
Ta xác nhận thở của con bé.
chạm tới khuôn mặt nó, tay khác nắm c.h.ặ.t, mạnh mẽ kéo .
Là Thẩm Trầm Chu.
Hắn với vẻ mặt hung hăng chất vấn :
“Nàng ? Hôm nay vì về Giang gia?”
“Nếu nàng trông chừng kỹ, Bình Nhi rơi xuống hồ?”
Thật nực .
“Ý của ngươi là, Bình Nhi rơi xuống hồ c.h.ế.t, trách nhiệm ở ? Còn Thẩm Giáng Châu, kẻ lừa nó hồ, thì chẳng hề ?”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.