Như Châu Tựa Ngọc - Chương 96: 96: Phiên Ngoại Tấn Ưởng 1

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:09:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mã xa màu đen huyền qua cửa thành thật cao, Tấn Ưởng thể rõ tiếng huyên náo vang lên đường phố phía tấm mành xe, tay nắm c.h.ặ.t ngọc bội bên hông, cố kìm nén cơn buồn khiến cho mặt mày nhăn nhúm.

Cuối cùng cũng tới kinh thành, cuối cùng cũng tới chỗ .

Hắn tò mò với thế giới bên ngoài thế nhưng từ đầu tới cuối đều nghiêm chỉnh trong xe ngựa, chẳng bao giờ vén rèm lên dù chỉ một chút.

Không bao lâu, tiếng của nữ t.ử ở bên ngoài vọng trong, loáng thoáng thấy họ nhắc đến Lý gia, Tư Mã gia nọ.

Hắn buông ngọc bội bên hông , sắc mặt thâm trầm lạnh lẽo.

Cuối cùng mã xa dừng ở biệt quán, Tấn Ưởng trong viện, hạ nhân trong biệt quán rằng nơi chủ yếu dùng để chiêu đãi các sứ thần nước ngoài cùng với phiên vương các nơi kinh.

Trong biệt quán lúc còn năm con trai của các phiên vương, thậm chí một trong đó sẽ trở thành đế vương tương lai, cho nên hạ nhân biệt quán dám lười biếng, khi bọn họ mặt những đứa con trai của các phiên vương đều tỏ khách khí và rụt rè.

Trong trí nhớ của Tấn Ưởng, hiếm khi khác đối đãi như , những hạ nhân lời cẩn thận , nâng chung lên uống một ngụm.

“Công t.ử, trong biệt quán mới năm nay, xin ngài tha thứ.” Quản sự biệt quán thấy Tấn Ưởng uống , vẻ mặt chẳng chút biểu tình gì, cho rằng hài lòng với của họ, vội vàng lên tiếng thỉnh tội, còn rõ nguyên nhân vì .

“Không .” Hắn khẽ lắc đầu, cũng nhiều lời.

Quản sự thở dài một , lui còn âm thầm tiếc rẻ, trưởng t.ử dòng chính của Thành vương phủ thật khí thế, ngoại tổ gia là bộ tộc Tư Mã thị, thảo nào thể nuôi dạy công t.ử như .

Sau đó bọn họ chờ đợi ở trong biệt quán hơn một tháng, ngoại trừ mỗi ngày đều đến dạy dỗ, hoàng đế cũng cho triệu họ lấy một .

Nhị của Tấn Ưởng và con vợ kế của Thụy vương phủ yên, cả ngày đều rủ rê ngoài chơi, chỉ còn tam trốn ở trong sân chẳng bao giờ bước chân khỏi cửa, chuyện càng nổi bật khí chất hơn của Tấn Ưởng và thế t.ử Thụy vương là Tấn Lương.

Thế nhưng Tấn Ưởng thầm hiểu rõ, ngay từ mấy năm Thụy vương phong Tấn Lương thế t.ử, cho nên khả năng hoàng đế chọn Tấn Lương cho con thừa tự cũng lớn.

Bọn họ ở trong biệt quán chờ đợi thêm hơn nửa tháng nữa, tiên đế hơn mười ngày triều, thế nhưng cũng cho triệu những đứa con nối dòng của các vương phủ như bọn họ cung.

Tấn Ưởng vẫn cố gắng thu hút sự chú ý từ tất cả khía cạnh, trong bụng thầm nghĩ, trong đầu hoàng đế hiện nay chắc chắn cam lòng.

Tùy tiện hoang đàng cả nửa đời , thế nhưng lấy một đứa con trai ruột kế thừa đế vị, đối với một đế vương ngu ngốc vô năng như lão , chính là một đòn giáng lớn.

Chỉ tiếc cam lòng cũng , mà cam tâm tình nguyện cũng , mặt cái c.h.ế.t, đều bình đẳng.

Nửa đêm, Tấn Ưởng khác đ.á.n.h thức, tiếng chuông tang vang lên ở phía bên ngoài, ánh mắt bỗng dưng mở to, thánh thượng băng hà?

Giờ khắc tâm tình của hết sức phức tạp, chờ mong, sợ hãi, bất đắc dĩ cùng với lo âu.

Mã xa chạy nhanh, lắc lư trong xe, đưa tay vén lên một góc mành, đường phố chìm trong màn đêm u tối, một màu đen trải dài vô tận, đen đến mức khiến cõi lòng run rẩy.

Đột nhiên phía ánh sáng lập lòe, đưa mắt sang, nương theo hai ngọn đèn lông treo lên cửa chính tỏa sáng sáng lung linh, thấy rõ hai chữ khắc biển hiệu.

Cố phủ.

Tấn Ưởng từng đến nhà , thế nhưng ít, chỉ là gia chủ là một tài hoa, hai đứa con trai gối cũng chí phấn đấu.

Mã xa càng lúc càng xa, kìm đầu thêm nữa, hai ngọn đèn l.ồ.ng trắng treo ở cửa chính Cố phủ đang lung lay trong gió đêm, vô hình để cho cảm thấy thoải mái trong lòng.

Xuống xe ngựa, thấy nhị thấy lưng khẽ hừ một tiếng, liếc thái giám áo lãm dẫn đường phía , giống như thấy.

“Chỉ bằng ngươi cũng hoàng đế, đừng mộng.”

Tấn Ưởng đầu , khuôn mặt nhị vặn vẹo, nhạt một tiếng, đó thu hồi ánh mắt bao giờ thêm nào nữa.

Nhìn thấy Thái hậu thì phát hiện, Thái hậu trẻ tuổi và ôn hòa hơn nhiều so với trong tưởng tượng của , mà khi ánh mắt bà dừng thì Tấn Ưởng , đế vương tương lai là .

Sau khi trở thành Hoàng đế, bên cạnh lấy lòng của , còn những danh sư mà cầu cũng cùng đến giảng bài cho , , tất cả những thứ đều là quyền lực trao cho .

Vô luận những danh nhân danh sĩ thốt bao nhiêu lời khen ngợi thanh cao cao thượng thế nào, cầu danh lợi , nếu vẫn là một công t.ử coi trọng trong vương phủ, thì bất cứ danh nhân danh sĩ gì chủ động giáo d.ụ.c , càng khen thiên tư.

ngược , kể từ lúc trở thành Đế vương, những luôn khen ngợi , cung phụng , dường như thông minh và tài ba nhất thế gian.

Cũng may thấy rõ bản tính ghê tởm của con , ngược cũng cả thấy những buồn , bất quá chỉ là lợi ích thúc đẩy mà thôi.

Trong những đế sư , chỉ một tương đối đặc biệt, đó chính là Cố Trường Linh.

Người sinh trong thế gia, nhưng vẻ câu nệ và dối trá của đám thế gia, khi thì Cố Trường Linh sẽ khích lệ , thì Cố Trường Linh cũng sẽ phê bình.

“Chữ của ngài tuy hình vẻ, nhưng khí khái và phong cách, tuy bậc Đế vương cần thiết am hiểu thư pháp, nhưng cũng quá lười nhác.” Cố Trường Linh liếc chữ , lắc đầu : “Thế nhân vốn trông mặt mà bắt hình dong, lấy chữ xem , Bệ h* th*n là đế vương, nếu thư pháp nhuần nhuyễn kỳ ảo, sẽ triều thần cho rằng ngài bản tính ôn hòa dễ nắm trong tay, chứ tự chủ kiến.

“Tiên sinh dạy đúng.” Khi bên cạnh luôn miệng khen ngợi ngươi một dám chỉ điểm của ngươi, đó mới là điều đáng quý.

Về , bọn họ dần dần trở nên thuộc, Cố Trường Linh từng mỉm : “Chữ của Bệ hạ thể sánh bằng tiểu nữ nhà .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-96-96-phien-ngoai-tan-uong-1.html.]

Tấn Ưởng hiếu kỳ : “Tiểu thư nhà cũng tài thư pháp?”

“Mặc dù thua hai vị đại nhưng cũng tạm .” Cố Trường Linh lắc đầu : “Chỉ là nội t.ử và mấy cùng tẩu t.ử trong nhà đều nuông chiều khiến tiểu nữ sinh tính lười nhác, càng thêm ngượng.”

Tuy nhưng Tấn Ưởng thể , Cố cực kỳ yêu thương cô con gái .

Đây lẽ chính là “tình yêu của cha dành cho con tựa như núi” mà thường .

Lần đầu tiên thấy Cố tiểu thư, nàng chính là con gái của Cố , chỉ cho là tiểu thư nhà nào đó, nàng bên đường tiến cung như đóa hoa xuân xinh , chỉ một cái liếc mắt cũng đem đến cảm giác thư thái vô cùng.

Về mới hóa nàng chính là cô con gái mà Cố thường nhắc, thấy cô nương tên Cố Như Cửu vẻ hoạt bát rực rỡ hơn hẳn so với lời miêu tả của Cố , là kiểu gặp thích.

Khi cho rằng đế vị là thứ quý giá nhất trong cuộc đời của thì phát hiện bản nảy sinh tình cảm với Cửu Cửu.

Bởi vì cõi đời chỉ Cửu Cửu tặng cho món quà mà ai cũng , chỉ ánh mắt của Cửu Cửu như một bình thường

chứ một đế vương.

Trong mắt nàng, đang sống, là một con chứ một Đế vương lạnh lùng đội mũ miện đầu.

Biết Tư Mã gia đem cô nương trong gia tộc tiến cung thì Tấn Ưởng thiếu chút kìm lòng bật mặt Tư Mã Hồng.

Tư Mã gia coi là gì, lúc cần thì ngang nhiên vứt bỏ, khi cần liền nhét con gái đến cạnh .

Tư Mã Hồng là một thông minh, khi trở về liền vội vã đính hôn cho cháu gái của , điều Tư Mã Bằng chẳng thông minh như .

Phụ nữ đời đều Hoàng hậu, nhưng Hoàng đế chỉ một.

Hắn chẳng thích nữ nhi của đại tộc thế gia , bởi những nữ nhân chỉ nghĩ đến Tư Mã thị - .

Đối với Tư Mã thị, tình cảm của phức tạp.

Thường , ai đều mạnh mẽ, chỉ tiếc điều .

Có điều cũng gì đáng trách cứ, ai thể ép bà yêu thương đứa con của tên đàn ông thể trụ cột cho bà nhiều hơn.

Chí ít bà hoài t.h.a.i mười tháng, ban cho sinh mệnh , chí ít bà tận tâm tận sức với , so với Thành vương – phụ , xem là mạnh mẽ hơn nhiều .

Trước đây Thành vương đối xử với như , đến khi trở thành đế vương, dần dần bồi dưỡng của chính , khi điều tra mới nguyên do.

Thành vương hoài nghi con ruột.

Điều hoang đường buồn .

Vậy là con ai? Chẳng nhẽ ngay cả Tư Mã thị và Thành vương ?

Chờ đến khi tra rõ ràng chuyện, mới phát hiện mối quan hệ của những hỗn loạn, những gia tộc ai ai cũng tỏ đoan trang ưu nhã nhưng nội bộ nhơ nhuốc bẩn thỉu.

Đến đây, chuyện là con ai chẳng còn quan trọng nữa.

Sinh non cũng , giả bộ sinh non nhưng thật cha khác cũng , hai chuyện gì khác ?

Từ nhỏ chẳng ai chăm lo cho , sống ở vương phủ nhưng mỗi ngày trôi qua chẳng khác nào một tên trộm cướp, ăn mày ngoài đường, nào ai quan tâm cha ruột là ai?

bây giờ là Hoàng đế, nắm quyền thiên hạ, thể bảo vệ yêu, thể đem chút phồn vinh cho đất nước , thể cho con cái cuộc sống hơn bản ngày xưa.

Hắn quá bận rộn, bận đến mức chẳng còn tâm trí để lo lắng đến những chuyện vụn vặt trong quá khứ và những tẻ nhạt .

Huống hồ, bên cạnh một quan trọng nhất, nàng luôn nghĩ cách để bù đắp tuổi thơ thiếu hụt của .

Nàng dẫn cùng ăn những món ăn mà khi bé nàng đẵn qua, dẫn ngắm những nơi mà khi bé nàng qua, nàng còn dò hỏi xem những đứa bé ở vùng đất Cẩm Châu thường chơi trò gì, đó mô phỏng những trò với , chơi hỏi ý của .

Thực lòng mà , chẳng hứng thú gì với mấy trò , nhưng lãng phí tâm ý của nàng, luôn tỏ nghiêm túc giảng giải cho nàng .

Nàng hiểu nhiều những trò chơi , nhưng luôn bộ , đó để cho chơi những trò mà khi bé chẳng cơ hội chạm đến.

Hắn vui, nhưng vui vì đây là tấm chân tình của nàng.

Nàng thấy vui vẻ, cũng vui vẻ theo, cho là còn tiếc nuối tuổi thơ qua.

Khi nàng lên, khuôn mặt rạng rỡ xinh , đôi má lúm đồng tiền giống như đang cuốn trong vòng xoáy, mê mẩn tâm trí của .

Nếu như nàng họa quốc yêu phi, nghĩ sẽ chiều theo tâm nguyện của nàng.

Thế nhưng nàng luôn nỡ khó xử cho nên cũng chẳng cơ hội một đế vương hồ đồ.

 

 

Loading...