Như Châu Tựa Ngọc - Chương 91: Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trong kỳ khoa cử đầu tiên khi Tấn Ưởng tự chấp chính xuất hiện vài nhân tài ưu tú trác tuyệt, khi bài của họ công bố thu hút nhiều luận bàn rôm rả, quả nhiên vô cùng nổi danh, thu hút nhiều hâm mộ.

Thế nhưng chẳng ai thể ngờ rằng kỳ khoa cử xảy một chuyện kinh thiên động địa.

Thế nhân đều từ đến nay khoa cử là thế giới của đàn ông, trong triều cũng ít trường hợp nữ giới triều quan, hơn nữa vị nữ đế nắm quyền chấp chính lưu trong lịch sử cũng chỉ trọng dụng mấy nữ quan bên cạnh, trọng thần trong triều đều là đàn ông.

Thế nhưng khoa cử xuất hiện một cô gái.

Phải rằng thi hương thi hội thi đình, mặc dù mỗi thí sinh cởi hết quần áo kiểm tra thể nhưng cũng soát , những vụ điều tra danh tiếng đạo đức liên quan thì cần bàn nhưng chế độ nghiêm khắc như vẫn nữ nhân trộn .

mắng nữ nhân phá hoại triều cương, hoài nghi phía tham ô gian lận cho nên mới để cho một cô gái giả mạo đàn ông tiến điện Chiêu Dương.

Ai nấy đều vội vàng lên tiếng phê phán hành vi của cô gái , nhất là đám thí sinh tri thức, dường như đây chính là điều vô cùng vũ nhục, vung tay múa chân liên tục để biểu thị lòng bất mãn với chuyện .

Tất cả quên mất đó lâu vẫn còn đủ trò hùa theo, đủ lời khen ngợi với vị đầu bảng nhãn , thậm chí còn kết giao tạo mối giao hảo.

Khi Cố Như Cửu tin , chẳng cho rằng hành vi của đám trí thức đang vung tay múa chân là đúng, trái còn cảm thấy hứng thú với vị đầu bảng nhãn .

“Khoa cử Đại Phong từ đến nay đều chiêu nạp hiền tài khắp nơi, thế nhưng ai chỉ đàn ông mới là bậc hiền tài?” – Cố Như Cửu lạnh giều cợt : “Nói tới lui chẳng qua những trí thức

cảm thấy nữ nhân khả năng ở vị trí , cũng nên ở vị trí đó mà thôi.

Tấn Ưởng Cố Như Cửu cũng đáp: “Vậy Cửu Cửu thấy chuyện nên xử lý thế nào?”

“Ta mặc kệ.” – Cố Như Cửu : “Mấy chuyện hao tâm tổn trí thế , tự giải quyết, chỉ việc ăn ngon mặc .”

Tội danh lớn nhất của Trương Đài chẳng chuyện giấu phận nữ nhi tham gia khoa cử mà là nàng vốn là nữ nhưng hộ tịch là nam nhân, còn tới tham gia thi đình, nếu truy cứu cặn kẽ chính là tội khi quân.

Nếu gây khó dễ, chỉ cần lấy tội danh , Trương Đài nhất định thoát .

Tấn Ưởng bất đắc dĩ: “Sao từ lúc Tráng Tráng đến giờ nàng giống y con ?”

“Vậy chỉ thể trách thôi.” – Cố Như Cửu chống má, híp mắt liếc : “Ai bảo nuông chiều ?”

“Vậy ?” – Tấn Ưởng tới gần Cố Như Cửu, vẻ mặt vô tội – “Sao chiều nàng lúc nào nhỉ?”

Cố Như Cửu đưa tay bưng mặt , liếc xung quanh một lượt nhéo nhéo mấy cái : “Da mặt dày quá đấy!”

Các cung nữ quen cảnh mỗi khi đế hậu ở cùng , ai nấy đều bình thản cúi đầu mũi chân .

Cuối cùng Hà Minh cũng tại lão hồ ly Bạch Hiền vui vẻ chân sai vặt phục vụ bên cạnh Hoàng hậu, chính vì Hoàng thượng yêu Hoàng hậu điên dại, hầu hạ Hoàng hậu cũng chẳng khác nào hầu hạ bên Hoàng thượng.

Hắn còn tưởng Bạch Hiền tung hư chiêu.

Cho dù Hoàng hậu nhất thời sủng ái thì ích lợi gì? Nam nhân vốn đều hám của lạ, hôm nay thể với nữ nhân , ngày mai thể với nữ nhân khác, dù địa vị Hoàng hậu khác xa nữ nhân bình thường nhưng hầu hạ Hoàng hậu bằng ở cạnh Hoàng thượng?

bây giờ Bạch Hiền một lòng hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu, chỉ chiếm chỗ mặt Hoàng hậu mà ngay cả Bệ hạ cũng vì

mà trọng dụng lão nhiều hơn, chuyện lão nhận hối lộ của Tư Mã gia đây giờ là quá khứ.

Loại lợi tất động tay, nhất định chuyện hại lợi .

“Xếp đầu bảng nhãn là nữ giả nam trang cũng thú vị.” – Cố Như Cửu đột nhiên : “Hiện giờ nàng đang ở ?”

Tấn Ưởng : “Chuyện huyên náo đến mức nào, lẽ giải đại lao.” – Hắn vốn chẳng mấy chú ý nhưng chuyện lan truyền quá lớn nên cũng để ý.

Khoa cử đầu tiên kể từ khi tự chấp chính xuất hiện một trò khôi hài như , trong thâm tâm chẳng mấy vui vẻ, bởi vì chuyện cho thấy năng lực ngòi b.út của giới trí thức.

Có đôi khi ngòi b.út quá sắc bén, đối với đế vương mà chẳng là chuyện .

Tấn Ưởng nhẹ nhàng v**t v* bàn tay múp míp của Cố Như Cửu, vẻ mặt dần nghiêm túc.

“Dù nàng cũng là nữ nhi, triệu kiến nàng cung một chứ?” – Cố Như Cửu sang Tấn Ưởng lấy lòng, như chẳng thấy vẻ mặt nghiêm túc của .

“Được, nàng thì cứ cho triệu kiến.” – Tấn Ưởng nàng hiếu kỳ với vị bảng nhãn “nữ cải nam” , vì thực tế, con gái giả dạng con trai mà phát hiện thật sự hiếm, tiểu thuyết, chỉ cần mặc nam trang thì sẽ giống như mù, đều tưởng nhầm là nam nhi.

Từ đến nay, thiên lao vốn là nơi giam giữ trọng phạm, Trương Đài trong phòng giam mờ tối, lắng tiếng phạm nhân xung quanh, kẻ chuyện, kêu oan, nhịn ôm đầu gối cuộn thành một khối.

Một nữ tù cùng phòng giam thấy liền giễu cợt : “Đã đây đừng mong ngày , ngươi cũng xem là tài, thế mà dám phạm tội khi quân.” – Nói xong nữ tù liếc Trương Đài một lượt lắc đầu tiếc rẻ - “Nếu chẳng ngươi giam cùng phòng với , còn tưởng ngươi là nam nhân đấy.”

Sắc mặt nữ tù chìm xuống, ngẩng một lát mới thở dài : “Thế đạo bất công, cho dù cam lòng thì thể gì?” – nàng thương hại liếc Trương Đài – “Người tài hoa hơn , đầu đầy kinh thư thì , cũng chỉ là phận nữ nhi, chẳng thể .”

Trương Đài thấy đàn bà chừng năm mươi tuổi, khuôn mặt xinh nhưng cuộc sống khốn khổ trong ngục nên trông tiều tụy, phạm tội gì mà giam trong .

“Bà… phạm tội gì, giam ở đây?”

Theo nàng thấy diện mạo nữ tù nhã nhặn trông giống gian ác.

“Ta…” – Nữ tù khổ lắc đầu – “Phạm tội ngu ngốc, chẳng đáng nhắc đến.”

Trương Đài còn hỏi tiếp thấy mấy quan sai giữ thiên lao dẫn một thái giám áo lam về phía , liền dám hỏi thêm nữa, chỉ thận trọng bọn họ tiến gần, đến khi họ dừng cửa phòng giam của nàng.

“Ngươi là Trương Đài?” – Thái giám áo lam nàng, vẻ mặt vô cảm.

“Là tại hạ.” – Trương Đài chẳng hiểu đang xảy chuyện gì nhưng cũng vội vàng dậy hành lễ với vị thái giám.

“Miễn lễ.” – vị thái giám gật đầu – “Hoàng hậu cho triệu ngươi cung diện kiến.”

Hoàng hậu? Trương Đài kinh ngạc trợn mắt, dám tim vị thái giám, Hoàng hậu gặp nàng?

Nữ tù thu trong góc thấy hai chữ “Hoàng hậu”, khẽ run lên, ngẩng đầu Trương Đài, đó chậm rãi gục đầu xuống.

“Trương cưỡi ngựa chứ?”

Bạch Hiền Trương Đài, gọi nàng là cô nương mà xưng là .

“Trong thư viện dạy cưỡi ngựa, tuy tại hạ học vẫn thông nhưng thể cưỡi ngựa bộ .” – Trương Đài khỏi đại lao, thấy một đội

cấm vệ quân mặc khôi giáp phía ngoài, thầm ngưỡng mộ trong bụng.

“Vậy mời Trương lên ngựa.” – Bạch Hiền lưu loát lưng ngựa, cúi đầu với Trương Đài vẫn còn đang tại chỗ: “Nương nương triệu kiến, dám chậm trễ.”

“Tại hạ rõ.” – Trương Đài chắp tay hành lễ với Bạch Hiền lên ngựa.

Mỗi tiếng , mỗi hành động của nàng đều hào hiệp linh hoạt, hề vẻ yếu ớt như các tiểu thư khuê các.

Bạch Hiền thấy thế liền thầm nghĩ, lẽ Trương Đài dạy dỗ như con trai ngay từ nhỏ, bằng thể phong thái tự nhiên như .

Trương Đài nào Bạch Hiền đang nghĩ thế nào, dù lúc với nàng mà , Hoàng hậu triệu kiến là chuyện hết sức bất ngờ.

Từ lúc nàng còn kinh từng kể chuyện tình cảm của Hoàng thượng và Hoàng hậu, trong câu chuyện Hoàng thượng si tình ôn nhu, Hoàng hậu xinh mỹ lệ, hai chính là một đôi uyên ương trời đất tạo thành trời phù hộ nên vợ nên chồng.

Nàng tin quỷ thần, đối với những tin đồn cũng nhạt nhưng tin tưởng tình cảm thắm thiết của đế hậu, cho nên dù từng diện kiến Hoàng hậu nương nương nhưng sinh lòng ngưỡng mộ.

Đến cổng bạch hổ, nhóm xuống ngựa.

Trương Đài theo Bạch Hiền, qua quy củ trong cung, thầm ghi nhớ những điều trong đầu.

Nhìn cung điện lộng lẫy nà chỉ cảm thấy bên trong quy củ thâm nghiêm, áp lực đè nén đến khó thở.

Cổng Bạch Hổ cách cung Càn Khôn khá xa, Trương Đài cúi đầu bao lâu mới Bạch Hiền : “Trương , đến cung Càng Khôn .”

Nàng ngẩng đầu lên, thấy một tòa cung điện nguy nga lộng lẫy sừng sững phía mặt, ngay phía cửa chính cung treo biển “Cung Càn Khôn”, nét b.út mạnh mẽ uy nghi gì sánh .

Bước cửa chính, Bạch Hiền tiếp tục dẫn nàng tới ngoài cửa thần điện, thấy Thu La đang giữ bên ngoài điện, liền : “Thu La cô

nương, Hoàng hậu cho triệu kiến tới.”

Thu La sang với , khẽ gật đầu chào Trương Đài : “Xin chờ một lát.”

Trương Đài hoảng nghĩ thầm, ngay cả cung nữ bên cạnh Hoàng hậu nương nương cũng giống tiên nữ hạ phàm, chẳng Hoàng hậu xinh uy nghiêm đến nhường nào.

Không lâu nàng thấy cung nữ xinh ban nãy bước , khẽ mỉm dịu dàng : “Nương nương cho tiếp kiến.” – Thu La tư thế mời.

“Làm phiền Thu La cô nương.” – Bạch Hiền khách khí với Thu La, đó xoay với Trương Đài: “Trương mời theo .”

Bước T.ử Thần điện, Trương Đài liền ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, trong phòng trang trí phảng phất như tiên cung, nàng thấy chân tay trở nên luống cuống.

Vào trong nội điện, nàng ngây khi thấy cô gái mặc áo đỏ đang , khi hồn liền vội vã hành lễ: “Học sinh Trương Đài yết kiến Hoàng hậu nương nương!”

Bây giờ nàng vẫn tước công danh, tự xưng học sinh cũng chẳng gì sai.

“Ngươi là Trương Đài?” – Cố Như Cửu cô nương đang khom lưng mặt, nếu nàng đối phương là nữ t.ử thì tuyệt đối sẽ tin là nữ cải nam trang.

Không những tướng mạo mà ngay cả yết hầu của nàng cũng nhô lên, chỉ là rõ ràng như nam nhân bình thường mà thôi.

Bả vai rộng, vóc khôi ngô, n.g.ự.c chẳng do cố ý bó ngay từ đầu là vốn nhỏ, thoạt vẫn bằng phẳng chẳng khác nào nam nhân, chút đặc điểm nào của nữ nhi.

“Chính là học trò.” – Trương Đài Hoàng hậu nương nương cho triệu nàng cung dụng ý gì, cho nên đối phương hỏi gì nàng đáp nấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-91-chuong-91.html.]

“Ta xem qua bài văn của ngươi , đây quả là bài văn tuyệt mỹ,” – Cố Như Cửu cho nàng xuống – “Đặc biệt là những vấn đề liên quan đến thủy lợi, thú vị.”

Không ngờ Hoàng hậu nương nương tán thưởng văn chương của , Trương Đài kích động: “Học sinh tài sơ học thiển, khiến nương nương chê .”

“Không, ngươi là nhân tài hiếm , ngay cả Bệ hạ cũng từng lên tiếng tán thưởng tài năng của ngươi.” – Cố Như Cửu lắc đầu thở dài một Trương Đài, nếu là một đấng nam nhi nhất định sẽ trở thành trụ cột trong triều đình, chỉ tiếc…

Trương Đài những lời Hoàng hậu nương nương thốt là gì, nghĩ tới tình cảnh hiện nay của nàng chợt thấy tuyệt vọng.

“Có thể cho bổn cung ngươi cải nam trang đến tham dự khoa cử ?” – Cố Như Cửu suy nghĩ một chút – “Nếu xét về tình thể lượng thứ, bổn cung sẽ giúp ngươi bẩm với Bệ hạ.”

Bạch Hiền trong góc liếc mắt hâm mộ Trương Đài, cô nương thật may mắn, bình thường Hoàng hậu nương nương ít khi mặt cầu tình với Bệ hạ.

Trương Đài trong lòng khẽ động, liền đem đầu đuôi ngọn ngành chuyện kể .

Chuyện là thế , khi nàng chào đời, phụ gặp chuyện may qua đời.

Mẫu vì bảo vệ điền sản trong nhà dối với rằng nàng là bé trai, đồng thời đăng ký hộ tịch giới tính của nàng là nam.

Về , mẫu tái giá với một vị hào nông thôn, nàng sách tập , nhờ tư chất thông minh, thi đậu học viện, cứ thế thi hương thi hội…

Từ nhỏ nàng nuôi nấng như nam nhi, mười tuổi nàng vẫn luôn nghĩ bản chính là một con trai, mới .

Ngày đó khi tham gia thi đình, nàng thậm chí nghĩ, nếu thể mở hoài bão ấp ủ trong lòng, cuộc đời cứ tiếp tục một đấng nam nhi, kết hôn cũng đáng giá.

Thế nhưng nàng ngờ phận vạch trần, chỉ phạm tội khi quân còn thể liên lụy đến gia tộc và thư viện, cho nên trong lòng luôn thấp thỏm lo âu, hận thể lấy cái c.h.ế.t tạ tội.

Nàng sợ c.h.ế.t, chỉ sợ c.h.ế.t vẫn liên lụy nhà cùng các trong thư viện.

nàng cam lòng, vì nàng thể

triều quan? Chẳng nhẽ vì nàng là nữ nhi ? Vì là con gái nên thể kế thừa điền sản? Vì là con gái nên lập gia đình giúp chồng dạy con? Vì là con gái nên phép hoài bão, thể hiện tài năng?

Nàng cam lòng nhưng thể .

Nghe xong những biến cố trong cuộc đời Trương Đài, Cố Như Cửu cảm thấy Trương Đài cản trở bởi thế tục và nhận định giới tính của thế nhân, tuy rằng nàng chấp nhận sự thật là con gái nhưng vì mười tuổi vẫn nghĩ là con trai nên cách năng lẫn hành vi đều thể hiểu “là con gái thì cư xử ” để điều chỉnh.

Cố Như Cửu vẫn cảm thấy nếu đến tư duy phân biệt giới tính chẳng qua là gạt , tư tưởng vốn phân biệt nam nữ, chỉ là đàn ông hy vọng phụ nữ an phận thủ thường nên lập một khuôn mẫu gò ép phụ nữ trong đó, đồng thời luôn miệng phụ nữ thế thế nọ mới đúng, hễ vượt quá khuôn khổ chính là đồi phong bại tục, tuân thủ bổn phận của phụ nữ.

Nữ nhi cứ loay hoay trong cái khuôn mẫu sáo rỗng dần dần đ.á.n.h mất chính , cũng cho rằng phụ nữ nên như , đó quên thoát khỏi khuôn mẫy , đồng thời động viên những nữ nhân khác nên tìm cách thoát khỏi nó.

Bọn họ sẽ bên ngoài khuôn mẫu vô cùng đáng sợ, là coi thường luân lý đạo đức.

Chính bản Cố Như Cửu cũng ở giữa khuôn mẫu , phong cảnh trong khuôn viên , hề giơ chân đạp ranh giới của nó.

Cho nên thấy kính nể cô gái cá tính như Trương Đài.

Một tài hoa hiển nhiên đáng tôn kính, liên quan đến việc đó là nam nhân nữ nhi.

“Ngươi… là một tài hoa.” – Cố Như Cửu Trương Đài : “Ta nhớ lịch sử từng nữ t.ử quan tuần án[1]?”

[1] Quan tuần án: chức quan tuần các nơi để xem xét các quan địa phương cai trị dân như thế nào.

Trương Đài dậy hành lễ với Cố Như Cửu : “Hồi bẩm nương nương, quả thật tiền lệ .”

Có điều đều là phù dung sớm nở tối tàn, chỉ là bọt sóng nhỏ trong biển rộng bao la.

Cố Như Cửu gật đầu, trầm mặc một lát mới :” Ngươi lui .” – Nàng đầu với Bạch Hiền: “Bạch công công đưa Trương về , dặn dò cai ngục khó Trương .”

Nghe Hoàng hậu gọi Trương Đài là “Trương ”, Bạch Hiền cũng thầm tính toán.

Ra khỏi cung Càn Khôn, Bạch Hiền với Trương Đài: “Trương phúc, đại nạn c.h.ế.t tất hậu vận viên mãn, chớ lo lắng.”

Trương Đài là học, dĩ nhiên hiểu rõ ẩn ý của Bạch Hiền, nàng xoay hướng cung Càn Khôn hành lễ ba lạy, đó mới tiếp tục bước theo Bạch Hiền.

Trong triều, các quan vì chuyện của Trương Đài mà tranh luận ngớt, đa cho rằng Trương Đài phạm tội khi quân thể dung tha.

Có một bộ phận nhỏ cho rằng: “Trương Đài là nhân tài hiếm , thể vì nàng là nữ nhi mà phủ định tài hoa.”

Bên nào cũng tự cho đùng, cãi ầm ĩ chẳng ai nhường ai, cuối cùng vẫn đưa kết quả thống nhất.

Điều khiến lấy lạ là Bệ hạ lập tức đưa quyết định mà để mặc cho các quan viên thảo luận, tựa hồ chủ ý hạ quyết vụ Trương Đài.

Những thể ở chỗ đều chẳng kẻ tài năng tầm thường, bọn họ đều xem qua bài thi của Trương Đài, đều nàng là nhân tài hiếm , thậm chí khi phận vạch trần, ít đoán tương lai nàng nhất định rộng mở.

Chỉ tiếc thói đời khó lường, ai thể nhờ bậc kỳ tài là một nữ nhân.

“Bệ hạ, thần cho rằng hành vi của Trương Đài bại hoại triều cương, ảnh hưởng đến danh dự của Bệ hạ, phạm tội khi quân tất c.h.é.m gương.” – Một quan văn bước khỏi hàng : “Bằng ngày

nhiều nữ giới tiếp tục noi theo nữ nhi , thiên hạ tất loạn, tiền lệ tuyệt đối thể mở đường.”

“Ừ.” – Tấn Ưởng vị quan văn như điều suy nghĩ: “Thế nhưng g.i.ế.c một tài hoa như há chẳng quá đáng tiếc ?”

Vị quan văn : “Bệ hạ, nhân tài Đại Phong đông đúc cớ nào thể tìm tài khác ? Quy củ thể loạn.” - Nữ nhân thì tham gia khoa cử gì, ở nhà lo dạy dỗ con cái hơn .

Lời nhiều đồng tình bắt đầu lên tiếng phản bác.

Chờ những quan văn ngắt nhéo chán chê, Tấn Ưởng mới : “Có câu ‘Văn vương cầu hiền nhược khát’[2], lương sĩ trong thiên hạ câu nệ nam nữ, chỉ cần nguyện ý giúp đữ Văn vương, Văn vương đều hậu lễ chờ đón.

Triều đình từng nữ chiếu tướng mang binh trận g.i.ế.c địch trăm trận trăm thắng, cớ đến triều trẫm lấy một tài nữ? Thiên hạ sẽ đối xử với trẫm như thế nào, hậu thế sẽ nghĩ chúng như thế nào?”

[2] Cầu hiền nhược khát: cần tài như khát nước.

Các quan văn vốn đưa đề nghị xử t.ử Trương Đài kinh ngạc há hốc, ý tứ của Bệ hạ thì truy cứu Trương Đài.

Quả thật lịch sử Đại Phong ghi chép chuyện nữ chiếu tướng trận g.i.ế.c địch, trăm năm khi Cao La xâm chiếm chiếu tướng thủ thành c.h.ế.t bệnh, thê t.ử của vì bảo vệ thành đại phu cầm quân chống địch, về nhờ năng lực hơn , khiến cho binh lính bái phục, kết quả chẳng những giữ vững thành đồng thời còn mang binh bang trợ quận huyện lân cận đẩy lui quân địch, vị nữ chiếu tướng chính là một trong trăm vị danh tướng của Đại Phong, quan bái trấn quân địa tướng quân nhị phẩm, từng chính miệng quốc quân Đại Phong tán thưởng là bậc hùng chẳng thua kém gì đấng mày râu.

Nghĩ , trong lòng các quan văn Đại Phong khó chịu, lẽ nào thời bọn họ xuất hiện một nữ nhân đ.á.n.h nát mặt mũi của võ tướng còn đủ, giờ xuất hiện thêm một nữ nhân đ.á.n.h nát thể diện của quan văn bọn họ nữa ?

Thế nhưng chuyện đến nước chẳng ai dám điều gì, đúng , đám đàn ông chúng đang đố kỵ hiền tài, ganh tỵ với một nữ nhân tài năng hơn hẳn chúng .

Không quan tâm ganh ghét thật , lúc , nếu truyền đến tai đời thì sẽ trở thành kẻ ganh ghét nữ nhân tài cán hơn .

Làm quan hơn mười mấy năm, chỉ mong lưu danh bách thế, ai lo cho danh dự của ?

nữ nhân cũng khả năng nên trò trống gì, lúc bọn họ vội giơ chân ngáng để gì, dù coi như nàng bước chân triều cũng sẽ nhiều cơ hội thăng quan tiến chức, chim trĩ rơi ổ phượng hoàng cố mấy cũng thể lột xác thành phượng hoàng .

“Bệ hạ đúng, tuy hành vi của Trương Đài là phạm tội nhưng tội xét về tình thể lượng thứ, thần tấu xin Bệ hạ nương tay.” – Quan viên giúp Trương Đài thừa cơ hội dậy tấu.

Có một nhóm tư tưởng tân tiến, câu nệ lề thói cũ như Cố Chi Vũ.

“Thần tán thành!”

“Thần tán thành!”

Có võ quan dậy theo, dùng hành động thực tế bày tỏ sự ủng hộ với Trương Đài.

Vụ Trương Đài như một cái tát mặt đám quan văn, võ quan bọn họ cảm thấy như giải tỏa cơn tức.

Cuối cùng Trương Đài miễn c.h.ế.t nhưng tội sống khó tha, nàng điều huyện lệnh ở một huyện biên cảnh, tạo phúc cho bá tánh vùng xa xôi.

Địa phương xa xôi khá phức tạp, văn hóa nông nghiệp lạc hậu, hầu hết đều đút lót để đến quan vùng đất .

cả triều đều hoan hỷ, công danh của Trương Đài bảo vệ nhưng quan ở một vùng đất lạnh lẽo khủng khiếp như thế.

Những bất mãn với nàng hả hê, đến quan vùng đó, bệnh c.h.ế.t

thì cũng kiếm đường nơi khác, một nữ nhân như Trương Đài thì thể kiên trì với nó bao lâu?

Kiên trì thì thể c.h.ế.t bệnh, còn thì công danh hủy hoại, rơi thế thì gì đáng để tâm nữa.

Chỉ là ai , lúc Trương Đài nhậm chức, Hoàng hậu nương nương tặng cho nàng một đại phu.

Vụ thi đình rốt cục cũng kết thúc, một thời gian chuyện Trương Đài cũng dần rơi quên lãng.

Ngay lúc an , kinh thành nổ một trận sét giữa trời quang, liên quan đến nhất đẳng thế gia Lý thị trong kinh.

Có phụ nhân cáo trạng Lý Quang Cát lấy thứ sung đích lừa dối thế nhân.

Việc dấy lên, cả triều đều sôi sục, trưởng nam của Lý Quang Cát chẳng Lý Hoài Cốc công t.ử nổi danh trong kinh thành ?

năm đó khi Ngô thị hoài t.h.a.i Lý Hoài Cốc, ít thấy rõ bụng bà lớn dần lên, thế nào lấy thứ sung trưởng?

Nếu việc do chính Lý Quang Cát , Ngô gia và Ngô thị ?

Quang trọng nhất là Lý Hoài Cốc lớn thế , nhiều năm ai đột nhiên nhắc đến, chuyện chắc chắn nội tình, mấy tin điều chứ?

Chuyện huyên náo đến tận triều đình, Lý Quang Cát thề như đinh đóng cột rằng những lời đồn đãi căn cứ, thỉnh cầu Hoàng thượng tra rõ, dù thể diện Lý gia coi như mất sạch.

“Làm con sinh ?” – Tấn Ưởng vẻ mặt ấm ức lẫn tức giận của Lý Quang Cát : “Chi bằng mời Lý phu nhân cùng trợ giúp điều tra vụ án ?”

 

 

Loading...