Như Châu Tựa Ngọc - Chương 9: Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương thị tiểu viện của con gái, thấy hạ nhân bên trong tiến thoái đúng mực, ngay ngắn trật tự, hài lòng gật lòng.
Kể từ lúc con gái 8 tuổi sống một trong tiểu viện riêng, phần lớn hạ nhân trong viện đều do hai con gái tự chỉ dạy, thỉnh thoảng nàng cũng đến kiểm tra nhưng can thiệp nhiều.
“Mẫu ?” – Cố Như Cửu tắm rửa xong, đang ghế bên cửa sổ để mấy nha lau tóc cho nàng, thấy Dương thị bước , liền dậy nghênh đón.
“Đã trễ thế , giờ mới tắm rửa?” – Dương thị nhận vải bông trong tay Thu La, tiếp tục xoa tóc của Cố Như Cửu - “Ban đêm lạnh, cẩn thận đừng để đau đầu.”
“Con còn đang lo trời quá nóng đấy.” Cố Như Cửu hì hì ngoan ngoãn im, mặc cho Dương thị bên cạnh răn dạy, lau tóc cho nàng.
“Có nóng nữa thì giờ tối.” Dương thị đổi một tấm khăn mềm, để tránh tổn thương mái tóc: “Ngày mai phụ dẫn con tiến cung diện kiến Thái hậu.
Ta thể cùng con gặp vua nên một việc cần cho con .”
Bảo Lục và mấy nha lặng lẽ lui ngoài.
Trong phòng chỉ còn hai con họ.
“Trải qua việc , Hoàng thượng sẽ mượn cơ hội nắm chắc quyền lực trong triều.
Trước còn lo lắng biểu cô của con sẽ xảy tranh chấp với Hoàng đế, xem suy nghĩ nhiều quá.” Nếu Chu Thái hậu tâm tranh giành quyền lực cùng Hoàng đế, như bố cáo coi như thể chính thức phát động, nội dung sẽ lợi cho Hoàng đế như .
Trong bố cáo rõ, tổ tiên báo mộng cho ấu đế, là trong kinh sẽ xảy đại sự nhưng rõ sẽ là động đất.
Nếu như phát sinh động đất, như , trong kinh thành nếu xảy “đại sự” gì cũng chẳng mấy khó khăn, Hoàng đế cũng rơi tình cảnh vạn kiếp bất phục.
Hễ Chu Thái hậu chút tâm cơ tranh quyền, thể mượn sự việc đem Hoàng đế biến thành một Hoàng đế bù xứng với tên thực.
Thế nhưng Chu Thái hậu như , trái lực đưa Hoàng đế bước lên phía , bồi dưỡng trở thành một đấng minh quân chấp chưởng thiên hạ chân chính.
“Hoàng thượng nắm quyền hành , những trong triều chắc chắn sẽ chen lấn lấy lòng nịnh hót mặt cũng nhiều hơn .” Dương thị sờ sờ tóc con gái, khẳng định khô hẳn mới bỏ chiếc khăn đang cầm tay xuống: “Thân mẫu Hoàng đế chính là của Tư Mã thị, Tư Mã gia bởi vì địa chấn mà chịu cú sốc khá lớn, chỉ nhiều đồ cổ trân quý vỡ nát, còn nhiều tàng thư trân quý cũng hư hại trong cơn mưa ngày thứ hai vụ động đất.” Nói đến đây, nét mặt Dương thị, Tư Mã gia nhất định sẽ cúi đầu Hoàng đế, những thuộc chi thứ ba còn đang dự định triều quan, cúi đầu Hoàng đế, ngày thể leo đến địa vị cao?”
Cố Như Cửu cảm thấy chút mơ hồ giải thích .
Người thế gia sở dĩ luôn lo lắng khi đối mặt với hoàng thất, bởi vì họ nắm giữ nhiều thứ mà nghèo túng khả năng học , trong chốn quan trường chính là nơi hội tụ của một rừng thế gia, đôi bên tương hỗ đôi bên cùng lợi ? Sao từ những lời mẫu nàng thì nàng thấy phong quang giống như nàng tưởng tượng ?
“Thế gia bây giờ từ lâu còn hiển hách giống như trăm năm .” Dương thị thở dài một tiếng, nhưng giải thích những điều với con gái, mà chỉ : “Ta với con những điều , là đang Tư Mã gia, mà là con hiểu rõ thế cục hiện nay, để tự tính toán trong lòng.”
Cố Như Cửu nháy mắt, mở to đôi mắt sáng long lanh sang Dương thị.
Dương thị thấy con gái như , bất đắc dĩ : “Mà thôi, dẫu con cũng còn nhỏ, cần quan tâm những chuyện .”
Tư Mã gia hai cô nương lấy chồng, tuổi tác xấp xỉ cùng Hoàng đế, chỉ sợ Tư Mã gia sẽ nảy sinh ý nghĩ kết cùng hoàng gia.
Nàng thấy đôi mắt con gái mờ mịt m.ô.n.g lung, mấy chuyện rối loạn ngổn ngang lẽ nên để con gái sớm thì hơn.
Hai con chuyện một hồi nữa, Dương thị thấy còn sớm, lo lắng ảnh hưởng đến giờ nghỉ ngơi của con gái, bèn dặn dò thêm hai câu nữa thì rời khỏi tiểu viện của Cố Như Cửu.
Cố Như Cửu dài giường, đang đắp chăn tơ lụa mát lạnh, mơ mơ màng màng nghĩ tiểu Hoàng đế tựa hồ thể chất “Ai qua với thì kẻ đó sẽ xui xẻo”, Tư Mã gia chính là hàng mẫu sống sờ sờ mắt.
Sáng hôm , Cố Như Cửu bước theo phía lưng cha Cố Trường Linh cung, chẳng qua chẳng đến cung Khang Tuyền của Thái hậu, mà là cung Càn Khôn của Hoàng đế.
Càn Khôn là thiên địa, đế vương ở Càn Khôn, chính là ý của trời đất.
Từ tên cung điện cũng thể thấy vị Hoàng đế khai quốc Phong Triều hơn trăm năm ôm dã tâm lớn như thế nào.
Ngoài điện t.ử thần cung Càn Khôn, Bạch Hiền chờ từ lâu.
Nhìn thấy Cố Hầu gia dẫn theo một vị tiểu cô nương đang từ phía xa xa bước đến, nụ mặt càng lúc càng sâu.
Đợi Cố Trường Linh đến gần, tiến lên vài bước đón: “Cố Hầu, Cố tiểu thư, Hoàng thượng hiện đang ở bên trong điện chờ nhị vị.”
“Làm phiền.” – Cố Trường Linh khách khí gật đầu với Bạch Hiền.
Mặc dù Cố Như Cửu tước vị gì, phụ là hầu tước, Bạch Hiền tôn nàng “tiểu thư” hơn nữa lễ nghĩa thỏa đáng.
Nhận thấy đối phương tỏ thiện ý, Cố Như Cửu dừng bước , sang với Bạch Hiền.
Người đương thời thường khinh thị đối với hầu hết những hoạn quan như Bạch Hiền.
Người của thế gia cao cao tại thượng chỉ đăm đăm lo cho bản , coi hoạn quan gì, lễ phép như Cố Trường Linh là hiếm thấy .
Cho nên khi Cố Như Cửu nở nụ rực rỡ với Bạch Hiền, dù trải qua nhiều biến cố cũng khỏi giật sửng sốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-9-chuong-9.html.]
Chờ đến khi bừng tỉnh, vị tiểu thư bước theo Cố Hầu đến cửa đại điện.
Cố Hầu còn xoay dắt tay của tiểu thư, đợi nàng vượt qua bậc thềm mới buông tay .
Động tác của hai cha con họ tự nhiên ăn ý, phối hợp nhịp nhàng, dường như những chuyện như xảy nhiều lầnrồi.
Quả nhiên đúng như lời đồn, là một tiểu cô nương nhận hết sủng ái.
Bạch Hiền khỏi nghĩ đến thánh nhân, những ngày thánh nhân ở trong vương phủ, so với vị tiểu thư mà , đúng là khác một trời một vực.
Cung nữ của điện T.ử Thần dẫn hai nội điện, Cố Như Cửu thấy tiểu thiếu niên xinh đang trong , mặc áo bào tơ lụa mềm mại màu tím, toát khí thế quý phái thanh tao hiếm .
“Thần nữ bái kiến Thánh thượng” – Lần đầu chính thức gặp mặt Hoàng đế, Cố Như Cửu đành để chân chịu uất ức, cúi đầu quỳ gối, hai tay đặt n.g.ự.c, thành một đại lễ.
“Tiên sinh cùng sư cần đa lễ.” – Tấn Ưởng cũng đơn độc gặp mặt con cái của triều thần, tuy rằng trong điện còn cha của tiểu cô nương, vẫn tỏ vẻ cẩn thận như cũ, để khác phát giác điểm bất thường nào.
Hắn gọi Cố Như Cửu là sư , xưng hô cũng suy nghĩ cặn kẽ tường tận.
Cố Hầu là ân sư kính trọng, con gá/i ân sư đương nhiên chính là sư của , lúc ai cứ gọi như cũng là chuyện tất nhiên thôi.
Nghe thấy Hoàng đế gọi con gái là sư , Cố Trường Linh khẽ rũ mắt xuống, lên tiếng : “Hoàng thượng, thể gọi như .”
“Trẫm lo lắng, bất quá về tư mà thì xưng hô thế là đúng, khác sẽ .” – Tấn Ưởng tươi đáp, khi hai chào hỏi xong liền xuống, chuyện với Cố Trường Linh, ngẫu nhiên dùng dư quang nơi khóe mắt lén liếc tiểu thư bên cạnh Cố Hầu.
“Khụ.” – Nhận thấy ánh mắt tò mò của tiểu Hoàng đế đối với con gái nhà , Cố Trường Linh vội ho một tiếng.
Kéo lực chú ý của Hoàng đế về phía : “Hoàng thượng, chẳng hôm nay cho triệu thần và tiểu nữ đến…”
“Vốn dĩ cũng đại sự gì, chỉ là tiểu thư thường cung bạn tán gẫu với mẫu hậu, giúp mẫu hậu bớt cô quạnh nên hôm
nay nhân lúc mặt ở đây để tạ ơn với tiểu thư.” – Tấn Ưởng chăm chú Cố Như Cửu.
Con gái của Cố trông thật đáng yêu, trắng trắng mềm mềm, giống như một con thỏ nhỏ đang trong lòng bàn tay, kìm lòng chỉ đưa tay v**t v*.
“Thần nữ dám nhận lời tạ ơn từ Hoàng thượng.
Thái hậu là biểu cô của thần nữ, vãn bối hiếu thuận trưởng bối cũng là chuyện nên .” – Cố Như Cửu dậy, nở nụ ngây thơ vô hại với Tấn Ưởng.
Tai Tấn Ưởng lập tức ửng đỏ, vội vã dời tầm mắt, theo bản năng vuốt ngọc bội bên hông : “Vậy thì thường xuyên tiến cung thăm mẫu hậu.” – Nói xong câu đó, Tấn Ưởng cảm thấy chút hối hận, lời của chút lạnh lùng.
Cố là một tiểu cô nương đáng yêu điềm đạm, khi nào sẽ lầm tưởng nảy sinh lòng bất mãn với nàng ?
Cố Như Cửu thiếu niên xinh đang v**t v* ngọc bội , bất chợt trong lòng dấy lên một chút bùi ngùi.
Tiểu thiếu niên xinh như , chỉ cần mỗi ngày thấy gương mặt cũng thể ăn thêm một chén cơm.
“Mọi đều ở đây ?” – Ngay lúc Chu Thái hậu bỗng nhiên xuất hiện, thời gian tiếp xúc với Hoàng đế tương đối nhiều, liếc mắt một cái liền nhận ngài tự nhiên, đầu thì thấy biểu tình của Cửu Cửu cũng thích hợp thì là Hoàng đế đang ngượng ngùng tiểu cô nương , liền : “Hoàng thượng để Cửu Cửu nha đầu tiến cung thăm , chung quy cũng nên cho nàng một chút danh tiếng để tiện mới đúng.”
Ừ, nàng đành dùng hành vi thô bạo như để giành lấy tước vị cho nha đầu mà thích.
“Mẫu hậu đúng, tiểu thư nhà Cố lúc nên một tước vị.” – Tấn Ưởng gật đầu – “Chỉ tiếc tiểu thư còn nhỏ tuổi, đành tạm phong chức vị Huyện quân, thực ấp năm trăm hộ.
Đợi đến lúc xuất giá, trẫm sẽ phong thêm.”
Tuy lòng nể mặt mũi của Cố và Thái hậu, thế nhưng bây giờ Cố chỉ là hầu tước, vị tiểu thư cũng mới mười tuổi, huyện quân là phong thưởng hậu hĩnh , cao tới cũng
thích hợp lắm, cho nên đặc biệt ân chuẩn thêm năm trăm hộ, chỉ cho nàng mỗi phong hào trống rỗng, đồ dùng thiết thực nào.
Nguyên lai nhũ danh của nàng là Cửu Cửu, ngược bản nàng đáng yêu đến .
Đợi tương lai nàng gặp phu quân xuất giá, tự sẽ gia phong thêm cho nàng, phong liền liên tiếp cũng .
Cố Như Cửu bên cạnh tiết mục Hoàng đế cùng Thái hậu lựa chọn tước vị cho nàng mà cha nàng ba bảy lược chối từ dám nhận, chút ngây ngốc há hốc mồm , lẽ nào bảo nàng đến gặp vua, chính là ban thưởng tước vị cho nàng?
Mặc dù Huyện quân chỉ là tước vị ngũ phẩm, hơn nữa cái chức vị Huyện quân của nàng cũng đất phong, tính là nhiều hiển hách, thế nhưng danh tiếng cũng , ai thích tước vị chứ?
Hồi kết của vở tuồng phong thưởng chính là: cho dù Cố Trường Linh từ chối cũng , buộc lòng cúi đầu hành lễ, tạ ơn thánh ân.
Thực sự là một hình ảnh đẽ giữ quân thần tương đắc.
Tân tấn Huyện quân Cố nhị tiểu thư lên xe ngựa rời hoàng cung, trong lòng kìm nghĩ nếu như tiểu Hoàng đế coi trọng tín nhiệm Cố gia như , nàng thật lòng hy vọng thể sống lâu trăm tuổi, ngày ngày bình an.
Con nàng chẳng ưu điểm gì, chỉ cái tương đối thiết thực.