Như Châu Tựa Ngọc - Chương 88: Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Có thể bách tính sơ lược đôi chút về ân oán giữa Thành vương phi và đương kim Hoàng thượng, nguyên nhân chủ yếu chẳng khác mấy câu chuyện cũ rích mang chủ đề kế ác độc giày vò hành hạ con cái của vợ .

Người thấy nhiều câu chuyện kế hành hạ con ghẻ , cộng thêm khi Tấn Ưởng đăng cơ, Đại Phong luôn mưa thuận gió hòa, bách tính an cư lạc nghiệp, dân chúng khắp nơi kéo về, ngay cả nước phụ thuộc như Ly quốc cũng sát nhập nội cảnh Đại Phong, công lao to lớn như cho nên trong mắt dân chúng thì Tấn Ưởng là một hoàng đế và tỏa sáng hiếm .

Con luôn khuynh hướng thiên vị với yêu thích, cho nên một bên là ghẻ ác độc, bên là một minh quân nhân hậu ghẻ hành hạ khi còn nhỏ, trong ý thức của dĩ nhiên đều nghiêng về phía Hoàng đế mang cho bọn họ cuộc sống an và thoải mái.

Tự bản Thành vương phi cũng hiểu rõ điều .

Tấn Ưởng trở thành con trai của Thái hậu cùng tiên đế từ lâu, danh phận còn liên quan gì đến bà, còn tính về mặt huyết thống thì càng chẳng tý dính dáng gì với .

Bà đang lôi hai chữ “hiếu đạo” đè , thế nhưng vẫn áp chế vị đương kim Hoàng thượng .

Ngay khoảnh khắc thấy Tấn Ưởng xuất hiện, đầu óc bà trống rỗng chẳng thể suy nghĩ gì, đến khi thanh tĩnh Tấn Ưởng liên tục hạ ba đạo khẩu dụ, lúc bà mới hoảng sợ.

Người quan hệ thông gia với nhà Hoàng hậu, Tấn Ưởng bao che mà trực tiếp xử t.ử hình, cũng chẳng thèm thông qua việc tra thẩm của Hình bộ cùng Đại Lý tự, hôm nay bà tới đây gây loạn thế , chỉ tổ trò cho thiên hạ.

Tuy rằng bà ngu dốt nhưng vẫn , chí ít Tấn Ưởng thừa cơ đẩy xuống bùn để con trai bà minh bạch, mà buộc kẻ g.i.ế.c đền mạng.

Thế nhưng bà vô duyên vô cớ rớt xuống quận vương phi, chồng của bà là Thành vương, cớ trở thành quận vượng phi? Đây quả thực quá hoang đường, Đại Phong nào quy củ lẫn tổ chế ? Bà lên kháng nghị, nhưng khi thấy Tấn Ưởng mặt đổi, bất giác nhớ đến mười năm .

Khi đó, Tấn Ưởng vẫn tròn mười tuổi, tuy dáng dấp nhỏ gầy, nhưng khuôn mặt thừa hưởng tất cả ưu điểm của mẫu , khiến bà hễ thấy liền nhớ tới Tư Mã thị cao cao tại thượng.

Bà là con gái của gia đình vọng tộc nhất vùng Cẩm Châu, dung mạo xinh , quan hệ dây mơ rễ má với Lý gia trong kinh thành, miễn cưỡng cũng xem như một chi nhánh xa xôi của Lý gia nên lọt mắt xanh của Thành vương.

Tư Mã thị c.h.ế.t tròn trăm ngày, Thành vương kịp chờ đợi cưới vội bà về, bảy tháng , bà liền sinh cho Thành vương một đứa con trai, bà lưng, thế nhưng thì thế nào, ở cái đất Cẩm Châu , ai cúi đầu khi thấy bà.

Hơn nữa đứa con của Tư Mã thị cao cao tại thượng lưu chẳng còn bà đùa bỡn trong lòng bàn tay đó , bà ghét Tư Mã thị, dĩ nhiên cũng ghét luôn con của bà .

Lúc đó phụ mẫu bà cũng từng khuyên can, sống cần giữ đường lui, chớ nên quá mức tuyệt tình, thế nhưng bà cam lòng, nếu lưu một đường cho Tấn Ưởng, con trai bà ? Lẽ nào để cho Tấn Ưởng thế t.ử, trở thành Thành vương tương lai ?

Sớm rằng sẽ ngày hôm nay, mười năm mềm lòng lưu cái mạng cho .

Mùa đông lạnh lẽo năm đó, ai rơi xuống ao còn lây lất sống dậy , nếu lúc đó bà phái canh giữ ở bên ao để cho trồi lên thì .

Có lẽ… Có lẽ đang vị trí chính là con trai của bà, con trai của bà cũng c.h.ế.t…

Nghĩ đến đứa con trai c.h.ế.t của , Thành vương phi lảo đảo vài bước, đất gào điên cuồng, than t.h.ả.m thiết, ruột gan đứt từng khúc.

Tấn Ưởng chẳng chút cảm xúc đưa mắt Thành vương phi thương tâm , trong lòng cũng chẳng chút cảm động nào, thậm chí ngay cả tiếc rẻ cũng , cứ lẳng lặng đàn bà đang đất.

Khi còn bé từng hận bà , thậm chí từng nghĩ đến chuyện sẽ g.i.ế.c bà như thế nào, nhưng khi địa vị cao nhất , đàn bà , còn xem bà là một trong những kẻ thù của nữa.

Một đàn bà như , đủ tư cách trở thành kẻ thù của , c.h.ế.t thì chỉ cần một câu vô cùng đơn giản.

Thành vương phi chán chê , nỗi đau thương trong lòng dần dần vơi , đó ngẩng đầu , thấy một đôi mắt lạnh như băng chẳng chút cảm xúc gì đang , năm đó khi bà thấy con cái bắt nạt Tấn Ưởng thì ánh mắt Tấn Ưởng cũng con cái bà như .

Đứa bé chính là một con sói, tim lạnh tình lạnh, thủ đoạn độc ác, mà bà con cái của bà chẳng khác nào một miếng thịt, một khúc xương trong đôi mắt đó, chỉ cần thấy đói bụng sẽ tuyệt đối cấu xé, gặm nhấm bọn họ chẳng chút nương tay, cũng chẳng chút lưu tình nào.

Thành vương phi sợ, bà co rúm , bò dậy, thế nhưng chỉ lắc lư vài cái té ngã xuống đất.

“Hoàng hậu của trẫm cừu oán với ngươi, vì ngươi cứ nguyền rủa nàng?” Tấn Ưởng lạnh lùng : “Năm đó các ngươi đẩy trẫm ngã xuống ao, cho rằng trẫm c.h.ế.t, liền nghênh ngang rời , thế nhưng trẫm c.h.ế.t, còn cưới con gái yêu thương, bây giờ ngươi bắt đầu nguyền rủa nàng, trẫm , rốt cuộc thì ngươi căm thù trẫm đến mức độ nào mà tay những chuyện như ?”

Bất cứ nhà phú hào nào cũng hề xảy chuyện kế thất hành hạ con ghẻ đến mức như .

Bọn họ cần thể diện, cần giữ danh tiếng cho con cái của nên tuyệt đối để mấy chuyện thế truyền ngoài, chẳng những khiến cho mặt mũi bôi nhọ mà danh tiếng của con cái cũng sứt mẻ.

Đã là mẫu , mặc dù suy nghĩ vì thì cũng lo lắng cho con cái, cho nên mặc dù thích con ghẻ, cũng sẽ thẳng tay hành hạ giống như Thành vương phi.

“Ngươi trách thì trách ruột của .” Ánh mắt Thành vương phi vô cùng căm hận Tấn Ưởng: “Nếu năm đó bà đối xử với như thì đối đãi ngươi như thế?”

Năm đó bà và Thành vương tình ý với , khi Tư Mã thị chẳng những đ.á.n.h mắng gì bà mà chỉ một câu duy nhất.

“Người ti tiện chỉ bốc mùi thối khó ngửi.”

thì cao quý gì hơn bà chứ, chẳng chỉ vì bà cái họ Tư Mã ?

Thế nhưng cho dù cao quý tới nữa thì lợi lộc gì, bà c.h.ế.t.

C.h.ế.t , c.h.ế.t thì bà thể ngủ cùng đàn ông của bà , đ.á.n.h con cái của bà , ai bảo năm đó bà bà bằng ánh mắt như chứ?

Tấn Ưởng Thành vương phi đang chìm trong hồi ức xưa cũ, sắc mặt vặn vẹo xí, đột nhiên hứng thú hỏi tiếp, lạnh lùng : “Thành vương c.h.ế.t , tước vị còn trống, một kế thừa mới .”

“Con trai thứ ba của Thành vương từ đến nay luôn thành thục trọng, cứ để kế thừa tước vị của Thành vương, định cư tại kinh thành.” Tấn Ưởng sang Thành vương phi: “Về phần ngươi, đạo quan cầu phúc cho Thành vương, một ngày nên nghĩa vợ chồng trăm ngày vẫn còn tình nghĩa, chờ khi tang lễ nhị công t.ử quý phủ xong xuôi thì chấp hành.”

“Không, thể…” Thành vương phi lắc đầu : “Con cái của con tiện nhân thể kế thừa tước vị, nó chỉ là một thứ xuất…”

“Xuỵt!” Tấn Ưởng đặt ngón trỏ lên môi dấu hiệu giữ im lặng: “Trẫm , ngươi hiểu ?”

Thành vương phi ngơ ngác Tấn Ưởng, rõ ràng ánh mắt đối phương bình thản, thế nhưng khiến bà vô cùng sợ hại, thấy ngự giá rời , bà vẫn phục hồi tinh thần.

thể khẳng định, nếu lúc đó bà thêm dù chỉ một câu, hậu quả chắc chắn bà thể gánh nổi hậu quả.

Tấn Ưởng chính là điên, một điên nhưng dáng vẻ hào hoa phóng khoáng.

“Quận vương phi, cửa Chu Tước chính là cổng quan trọng của hoàng cung, nếu như ngài còn gì nữa thì mau rời khỏi chỗ thì hơn.” Hồ Kỳ Vân hai tên thái giám đang đè vai Thành vương phi, vẻ mặt lạnh lùng: “Bằng thần chỉ thể theo quy củ.”

Quy củ, cái gì quy củ?

Người tự tiện xông hoàng cung, g.i.ế.c tha.

Thành vương phi đẩy thái giám đang quanh bà , Hồ Vân Kỳ: “Đương kim Hoàng thượng là một…”

“Ô ô.” Một bàn tay xuất hiện bịt kín miệng của bà.

“Thành quận vương phi thương tâm quá độ, tinh thần bấn loạn, mau đưa bà hồi phủ nghỉ ngơi .” Hồ Vân Kỳ xắn tay áo, để cho thái giám đem Thành vương phi áp trong xe ngựa.

“Các ngươi đều là hạ nhân của Thành vương phi, nếu chủ nhân phạm sai lầm, các ngươi cũng còn mệnh sống tiếp .” Hồ Vân Kỳ sang hạ nhân Thành vương phi mang tới: “Hầu hạ chủ nhân các ngươi cho , nếu để xảy bất cứ chuyện gì, các ngươi cũng tự chuẩn cho .”

Từ lúc Tấn Ưởng xuất hiện, mấy hạ nhân sợ đến mức cũng vững, bây giờ Hồ Vân Kỳ như , sớm gật đầu lia lịa, nào dám phản bác lời của , lúc liền vội vàng leo lên mã xa, rời nhanh như một làn khói.

Ngày xưa chẳng cái gì là khí thế bậc đế vương, hôm nay cuối cùng bọn họ cũng chân chính thấy .

Thật là đáng sợ, phảng phất như đối phương chỉ cần chớp mắt một cái, bọn họ liền mất mạng.

“Vừa vội vàng như , chuyện gì xảy ?” Cố Như Cửu thấy Tấn Ưởng vội vã rời , lâu trở về, bỗng thấy

tò mò hỏi.

“Cũng gì quan trọng.” Tấn Ưởng tới bên cạnh Cố Như Cửu, bụng nàng càng lúc càng lớn: “Hôm nay cục cưng ngoan ?”

“Tốt lắm.” Cố Như Cửu gượng gạo , khó nhọc xuống, từ từ lên .

Đứa bé trong bụng nàng lúc bảy tám tháng , buổi tối luôn nàng thức giấc, đôi khi còn buồn bực cáu gắt, đừng đến chuyện ăn chuyện uống, ăn nhiều một chút sợ đứa bé đạp dày thức ăn trào , khiến nàng ăn cái gì là nôn cái đó.

Cho nên dạo luôn ăn thành nhiều bữa, mỗi bữa một ít, cũng bớt giày vò hơn.

“Mang t.h.a.i thật cực khổ.” Tấn Ưởng đau lòng đỡ Cố Như Cửu, chậm rãi bước tới lui trong phòng cùng nàng: “Hay là cho mời nhạc mẫu tiến cung ở cùng nàng vài ba hôm, nhạc mẫu hạ sinh qua mấy , nếu nhạc mẫu ở cùng, cũng yên tâm.”

Hài t.ử bảy tám tháng, lúc nào cũng thể hạ sinh, khi lên triều, sẽ lo nếu ai ở bên cạnh Cửu Cửu.

“Chuyện …” Cố Như Cửu do dự một chút, nàng đưa ánh mắt đầy mong đợi sang Tấn Ưởng: “Như khó xử ?”

Nếu phu thê thông thường, đừng nhạc mẫu đến ở vài ngày, mà cho dù ở mấy tháng cũng chẳng là chuyện gì to tát, thế nhưng nơi là hoàng cung, luôn cẩn thận chú ý nhiều hơn.

“Có gì , bộ trong cung , chỉ mẫu hậu, , nàng ba chúng mà thôi, nếu nhạc mẫu đến đây ở thì càng thêm đông vui.” Tấn Ưởng sờ sờ mặt của Cố Như Cửu: “Nàng yên tâm, chuyện gì.”

“Ừ.” Cố Như Cửu gật đầu: “Chàng mẫu mang chao(*) mà thích ăn cung nữa nhé”.

(*) chao: một loại đậu hũ lên men.

“Được, nàng thích ăn gì thì cứ ăn cái đó.” Thấy Cố Như Cửu nở nụ , Tấn Ưởng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Gần đây vì đứa bé trong bụng càng ngày càng lớn, t.h.a.i máy cũng càng ngày càng mạnh khiến buổi tối Cửu Cửu cũng khó ngủ, mỗi trở

cũng khó khăn, ban ngày ăn ngon, tiện, quả thực quá mệt mỏi , Cửu Cửu bao thuở chịu khổ sở như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-88-chuong-88.html.]

Nhịn đưa ngón trỏ xoa xoa vành mắt đen của Cố Như Cửu, Tấn Ưởng thở dài : “Khổ cực cho nàng .”

Cố Như Cửu cầm tay : “Vậy đối xử với hơn đấy, ?”.

“Ừ.” Tấn Ưởng gật đầu nhận lời: “Nếu như thể tùy ý biến nàng nhỏ to thì mấy.”

“Vì ?” Cố Như Cửu nghi ngờ .

“Bởi vì như thì thể tùy ý đem nàng cất , cho dù bất cứ cũng lo lắng rời xa nàng.” Tấn Ưởng cảm giác nếu như vẻ cho lắm, thế nhưng chỉ như mới cho thấy yên tâm.

“Chàng ngốc .” Cố Như Cửu vươn tay kéo lỗ tay của một cái: “Nhà chúng ở đây, khỏi cửa thì ở nhà trông nhà, khi về thì trông thấy .

Nếu đem nhốt , ai sẽ trông nhà?”

Lòng của Tấn Ưởng bỗng mềm nhũn và ngọt ngào khi Cố Như Cửu mấy câu , cẩn thận đỡ Cố Như Cửu xuống, đó chỉ chỉ bụng Cố Như Cửu “Để nó trông nhà”.

“Chàng thật ngốc, nỡ để con một ở nhà.” Cố Như Cửu cẩn thận sờ sờ bụng, ngọt ngào.

Tấn Ưởng hiểu thấy trong bụng dấy lên ghen tuông, kỳ quái, thấy ghen cơ chứ?

Cố Chi Vũ bước chân trong nhà, thấy nhị cưỡi ngựa lộc cộc chạy , vẻ mặt vẫn còn hiện rõ tức giận tiêu tán, nếu như thấy , e rằng chạy ào trong nhà .

“Đại ca.” Cố Tồn Cảnh vẫn còn tức giận, thế nhưng ở mặt đại ca cũng lễ phép.

“Có chuyện gì xảy ? Cớ gấp gáp như , chẳng nhẽ nóng lòng gặp Viên Viên?” Cố Chi Vũ sang với Cố Tồn Cảnh.

Nghe đại ca nhắc tới con trai của , vẻ mặt Cố Tồn Cảnh cuối cùng cũng nhu hòa hơn, tung xuống ngựa, ném dây cương cho gác cổng: “Chúng .”

Thấy thực sự việc cần , Cố Chi Vũ cũng trì hoãn, theo trong chủ viện, đó thỉnh an phụ mẫu, mới bước ghế xuống.

Hồ thị mới tháng lâu, hình vẫn còn mập mạp hơn , nàng thấy sắc mặt nhỏ giọng hỏi: “Chàng ?”

Cố Tồn Cảnh để cho tâm tình của ảnh hưởng đến kiều thê, sang trấn an nàng, đó mới với phụ mẫu và đại ca: “Hôm nay khi con qua cổng chu tước thì gặp Thành vương phi, Thành vương phi c.h.ử.i ngay tại cửa, con tức giận đạp cho bà một cái.”

“Cái gì?!” Dương thị lập tức vỗ bàn lên: “Nữ nhi của chẳng cừu chẳng oán gì với bà , cớ c.h.ử.i bới nữ nhi của ?!”

Hồ thị chén bàn nảy lên mấy cái khi bà vỗ mạnh lên bàn, lập tức sinh lòng sùng bái.

Cố Tồn Cảnh liếc Cố Chi Vũ, mặt do dự.

Chuyện ảnh hưởng đến thể diện của Cố Chi Vũ, Cố gia cái gì cũng , chẳng qua tật bao che khuyết điểm, cho nên thấy Thành vương phi nguyền rủa của , trong lòng cũng thoải mái.

Thấy nhị ấp a ấp úng, còn liếc mắt sang , cau mày : “Nhị lời gì cứ thẳng .”

“Bởi vì con trai của Thành vương phi của đại tẩu đ.á.n.h c.h.ế.t, hơn nữa… trong lúc hai họ cãi vã , Trần Khổng còn mắng c.h.ử.i hạ nhân Thành vương phủ, là thông gia của Hoàng hậu nương nương, cóc sợ bất cứ ai.” Nói đến đây, Cố Tồn Cảnh còn tỏ phiền chán, thấy Trần Khổng chẳng thể xem là thông gia gì của Cửu Cửu, mà dám mượn danh nghĩa của tác oai tác qoái ở bên ngoài.

Quả thực đáng trách.

“Trần Khổng đ.á.n.h c.h.ế.t nhị công t.ử Thành vương phủ?” Cố Trường Linh chau mày: “Hơn nữa đương kim Hoàng thượng bất hòa với nhị công t.ử, cũng mấy chuyện nhàm chán , Trần Khổng lấy lá gan lớn như mà vung tay múa chân?” Mà như thế cũng mặc kệ, cớ lôi danh tiếng Cố gia bọn họ , hành vi quá ác độc.

Mà thông gia cũng chẳng ai như cả, đây thông gia mà chính là kẻ thù.

“Trần gia thực sự là…” Cố Trường Linh thở dài, khi Trần lão gia còn sống thì Trần gia còn rực rỡ gấm hoa, từ khi Trần lão gia từ qua đời, mấy khác đều tách ở riêng, Trần thái thái từ đến nay đều cưng chiều con trai, chiều chuộng Trần Khổng đến mức chẳng lý lẽ là gì, phá hoại danh tiếng Trần gia.

Cố gia nào gì với Trần gia, đến mức khiến Trần Khổng hủy hoại danh tiếng của Cố gia và cả con gái của lão?

Có điều, mặc dù bất mãn với Trần gia nhiều hơn nữa, Cố Trường Linh vẫn còn cố kị đây là nhạc gia của con trai lớn, cho nên cũng tiếp.

“Phụ …” Cố Chi Vũ mới lên tiếng, thấy quản gia cầm bái đến.

“Lão gia, Trần gia thái thái cùng với Trần gia Thiếu nãi nãi tặng bái đến.”

Cố Trường Linh cầm lấy bái sơ qua đó với quản gia: “Họ đang ở ?”

“Đang đợi trong phòng .” Quản gia lão gia gặp mặt hai , cho nên cũng dám mời họ bên trong.

Dương thị trầm mặc gì, sắc mặt của Cố Tồn Cảnh cũng khó coi, hai con đều cố nén cơn tức trong bụng, Cố Trường Linh thở dài: “Người tới là khách, mời họ .”

Cố Chi Vũ cụp mắt, hà bao cũ kỹ đeo ở bên hông thở dài.

Khi Trần thái thái và con dâu bà cửa, mắt vẫn còn sưng đỏ, nếu nha dìu, chỉ sợ bước cũng khó khăn.

“Ông thông gia, bà thông gia” Trần thái thái lên tiếng, nước mắt rơi lã chã,nức nở : “Ta hôm nay đến, là mặt đứa con nghiệp chướng cầu xin giúp đỡ một tay.”

“Bà thông gia, lời gì cứ xuống .” Dương thị ý bảo để cho nha Cố phủ đỡ hai Trần gia dậy, chờ hai họ xuống mới tiếp: “Chuyện xảy trong quý phủ, cũng thấy , chuyện ngay cả Cửu Cửu nhà chúng cũng dính líu .”

“Bà thông gia, là giáo d.ụ.c con cái, đến bồi tội cùng bà.” Vừa , liền dậy hành lễ với Dương thị.

Trần thái thái tiền căn hậu quả.

Trần Khổng chính là thông gia của Hoàng hậu, trong lòng bà cũng hiểu rõ, những lời sẽ ảnh hưởng đến Hoàng hậu, thậm chí một khi truyền tới tai Cố gia, tất nhiên sẽ cho Cố gia bực .

lúc ngoại trừ Cố gia, còn ai thể giúp con của bà?

“Nhạc mẫu cần như .” Cố Chi Vũ thể để cho phụ mẫu khó xử, tới mặt Trần thái thái, đỡ bà dậy.

“Hiền tế, ngươi giúp cho một , đứa bé cũng hạng hung tàn gì, chỉ tùy tiện hành sự mà thôi, chỉ mỗi nó là con, ngươi hãy giúp giữ mạng nó.” Nhìn thấy Cố Chi Vũ, Trần thái thái như thấy cọng rơm cứu mạng, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy Cố Chi Vũ.

“Có lẽ nhạc mẫu vẫn chuyện hôm nay Thành vương phi đến cổng Chu Tước buông lời nguyền rủa Hoàng hậu nương nương, nàng dung túng thông gia sát hại ngươi trong hoàng thất.” Cố Chi Vũ tay áo Trần thái thái nắm c.h.ặ.t: “Thê từng nghĩ đến chuyện những lời đẩy danh tiếng của xuống, cũng mang đến phiền toái cho ?”

Trần thái thái càng càng phát hoảng, bà lắc đầu : “Từ nay về , nhất định sẽ bắt nó sửa đổi, tuyệt đối để nó gây chuyện thế nữa, ngươi giúp , nể mặt Tô Mi, ngươi giúp một ?”

“Tô Mi qua đời, nhạc mẫu hà tất đem chuyện phiền vong hồn của nàng.” Nghe thấy nhạc mẫu nhắc tới vong thế, sắc mặt Cố Chi Vũ càng thêm lạnh lẽo, kéo tay áo của : “Những năm gần đây, Trần

Khổng thường xuyên gây chuyện, khi đó còn nhỏ, cũng để Tô Mi khó xử, luôn giúp xử lí chu .

Về , thành , suốt ngày chơi bời lêu lổng, trả nợ.

Hiện tại đ.á.n.h c.h.ế.t , còn liên lụy danh tiếng , lẽ nào c.h.ặ.t đứt danh tiếng , vứt bỏ danh dự mấy trăm năm của Cố gia để cứu ?”

Trần thái thái kinh ngạc con rể từ đến nay vẫn luôn ôn nhuận như ngọc mà trả lời như thế nào.

“Tô Mi vẫn luôn lo lắng cho Trần Khổng , cho nên… khi nàng qua đời, vẫn luôn chăm sóc cho , thậm chí để đến trong lễ bộ, an bài chức vụ cho .” Vẻ mặt Cố Chi Vũ mệt mỏi rã rời: “Ta yêu quý Tô Mi, cho nên nguyện ý giúp nàng trông nom đứa em trai của nàng kể cả khi nàng c.h.ế.t, thế nhưng điều nghĩa là thể bỏ mặc cả gia tộc, để ý của .”

“Nhạc mẫu mời trở về , g.i.ế.c đền mạng, đây là đạo lí hiển nhiên.” Cố Chi Vũ là một tư thế mời: “Từ nay về , hai nhà Cố Trần chúng ..” Thanh âm dừng một chút: “ nên tiếp tục qua nữa.” Hắn bỏ mặc Trần Khổng sẽ với Tô Mi, thế nhưng con, là thế t.ử quốc công phủ, là đại ca của Cửu Cửu, là quan viên triều đình, thể chuyện như .

“Tốt , .” Trần thái thái liên tục ba chữ , bà Cố Chi Vũ, đầu những Cố gia khác vẫn im lên tiếng: “Ai cũng Cố gia các ngươi đối đãi phúc hậu với con gái của , hiện tại xem , bất quá là mượn danh tiếng của con gái chúng mà thôi.

Nếu năm đó con gái của c.h.ế.t, con gái của nhà các ngươi thể cung ? Nếu con gái của , hiện tại Hoàng hậu ở trong cung lẽ là họ Tư Mã, chứ chẳng họ Cố!”

Nói xong, bà sang phía Cố Trường Linh cùng Dương thị đang , c.h.ử.i: “Ta nhổ, cái thứ mua danh cầu lợi.”

Cố Tồn Cảnh tái mặt, lên định tranh cãi với Trần thái thái, Hồ thị kéo .

Hắn vui đẩy Hồ thị , hận Trần thái thái hồ ngôn loạn ngữ, khuôn mặt tức giận đỏ bừng.

Trần thái thái căm hận Cố Chi Vũ: “Sớm như , năm đó đem con gái gả cho ngươi.” Nói xong cũng thèm để ý đến

phản ứng Cố gia, xoay ngươi liền .

Bất quá lúc cần ai dìu nữa.

“Kẻ tông c.h.ế.t đại tẩu chính là Tư Mã Kỹ, nhà của chúng khó chịu lắm , bà trách của Tư Mã gia, trái cứ đổ hết tội lên đầu chúng , là nghĩa ?” Cố Tồn Cảnh tức giận mắng: “ là thứ đàn bà chẳng lí lẽ.”

“Được , ít một câu nhé.” Hồ thị thấy sắc mặt đại bá , lôi kéo tay của Cố Tồn Cảnh: “Chàng theo trong coi chừng Viên Viên, lẽ nó tỉnh .” Nói xong, liền kéo Cố Tồn Cảnh chủ viện.

Cố Tồn Cảnh trong lòng đại ca lúc cũng buồn bực, bèn cúi đầu gì nữa theo Hồ thị ngoài.

“Phụ , mẫu , hài nhi bất hiếu, để phụ mẫu chịu ấm ức.” Nghĩ đến những lời nhạc mẫu mắng nhiếc cha , viền mắt Cố Chi Vũ ửng đỏ: “Ngày sẽ chuyện như thế nữa.”

“Thằng bé , chuyện nào quan hệ gì tới con, cũng chẳng quan hệ gì với Tô Mi.” Dương thị : “Trần gia là Trần gia, Tô Mi là Tô Mi, mất , chớ vì lời khác mà đ.á.n.h mất tình cảm giữa hai đứa.”

“Vâng.” Cố Chi Vũ thi lễ một cái, nét mặt hổ.

Dương thị thấy con trai như , thở dài trong bụng, yêu thương và khổ sở, bọn họ chịu ấm ức, mà chính con trai chịu ấm ức mới đúng.

 

 

Loading...