Như Châu Tựa Ngọc - Chương 87: Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Gia phong tiểu hoàng t.ử, thực tế cũng đại sự gì, chẳng qua trùng tu huyệt mộ, bài vị, tất cả đều chiếu theo quy chế vương là .

Người c.h.ế.t đương nhiên hưởng thụ cái lợi thực tế, thế nhưng chí ít ở sách sử để một cái tên, mà tóm gọn trong hai chữ “C.h.ế.t non”.

Quyển sử triều tiên đế đây ghi rõ, tiên đế từng tuyên bố giữa triều đình rằng gia phong tiểu hoàng t.ử thái t.ử, triều đình hậu cung đều gọi là thái t.ử, ai bao lâu tiểu hoàng t.ử đời nhà ma, chẳng những kịp chờ tiến hành nghi thức lập thái t.ử, cũng ghi chép trong gia phả hoàng gia, cho nên tính theo danh phận thì cũng chỉ là một hoàng t.ử minh bạch.

Trên thực tế đây cũng là một nguyên nhân Chu Thái hậu oán hận tiên đế, nếu tiên đế ba hoa chích chòe như thế, năng lực bảo vệ con trai của , con trai của bà c.h.ế.t.

Nhiêu đó thôi cũng , khi con trai c.h.ế.t, lão cũng chẳng đề cập tới chuyện gia phong thái t.ử nữa, nếu thể truy phong con trai bà thái t.ử, bà cũng buồn rầu chuyện con chịu cảnh hiu quạnh lẻ loi cửu tuyền, hưởng nhang đèn.

Chu Thái hậu căm hận tiên đế đến tận xương, con gái c.h.ế.t khiến bà đau buồn dứt, đó con trai cũng mất, bà thực sự như c.h.ế.t cả trái.

về Sau, vụ án tra tới tra lui, tra mất hai năm ròng mới rơi xuống đầu Lâm thị.

Khi đó bà thậm chí từng suy nghĩ ác độc rằng Lâm thị gây vụ án , bằng những nữ nhân khác bên trong hậu cung đều hy vọng Lâm thị dính vụ án , Hoàng thượng khéo tìm món đồ chơi mới, vì , Lâm thị liền biến thành vật hi sinh.

Bà trơ mắt đàn ông sống thêm vài chục năm, thể lão rốt cục cũng ngã xuống do ph*ng đ*ng quá độ.

Ngự y đều , từ từ điều

dưỡng sẽ khôi phục , thế nhưng bà bằng lòng để lão khôi phục?

Lẽ nào chờ lão khôi phục sức khỏe, tiếp tục hại nữ nhân khác, hoang dâm vô độ nữa ? Mà điều độc ác nhất của lão chính là đàn ông còn sở thích trốn trong phòng một vài câu chuyện tình cảm chẳng nên gọi là gì, chẳng lão để cho nữ nhân trong hậu cung sắm vai nào trong câu chuyện của lão?

Cái gì mà cô nàng học trò, cái gì mà thiếu phụ lưu manh, còn vài tình tiết khiến bà rợn hết tóc gáy mỗi khi nhớ .

Để lão sống c.h.ế.t thì hơn? Chí ít quốc gia còn hi vọng.

Về , sức khỏe của lão ngày càng sa sút đúng như bà mong , cho triệu con cái của Thành vương cùng Thụy vương kinh.

Thế nhưng đàn ông thừa nhận bản sắp c.h.ế.t, luôn lẩn tránh chịu gặp mặt mấy công t.ử từ các vương phủ triệu đến mà bà thấy vui vẻ khi sự sắp thành.

Để lão chọn thừa kế bằng để bà chọn, chí ít chọn hoàng đế sẽ chút lòng cảm kích đối với bà.

Chỉ một cái liếc mắt đầu tiên, Chu Thái hậu nhận Tấn Ưởng khác hẳn với những đứa bé khác, mặc dù giơ tay nhấc chân hề lệch lạc, thế nhưng lúc đó bà thể cảm giác , đứa bé thứ mà các công t.ử vương phủ khác thể .

Đợi đến khi bà rõ, hỏi rõ cuộc sống thường ngày của Tấn Ưởng liền hiểu , hóa chính là con trai của Tư Mã thị, thế nhưng bà khi Tư Mã thị qua đời, Thành vương luôn đối xử với , kế mẫu và cũng thích bắt nạt , một đứa bé thiếu tình thương học lẽ nghi đến như .

Người bà chính là một đế vương quyết đoán, năng lực, chí ít hoang dâm như tiên đế.

Vừa khéo Tấn Ưởng vật bà mong , đó chính là tính quyết đoán và tàn nhẫn thuộc về đế vương.

Người ở trong khốn cảnh thể đến bước , khi bước chân trong triều đình, nhất định sẽ vượt khó vươn lên.

Cho nên bà lựa chọn Tấn Ưởng, mà Tấn Ưởng cũng bà thất vọng.

Hiếu học tiếng tới, tố chất bẩm sinh, còn chịu gian khổ, đồng thời còn tầm xa và sự gan .

Đây là một Hoàng đế dám tàn nhẫn với bản cũng hung ác với khác.

Nỗi lo lắng trong lòng giải tỏa, tinh thần Chu Thái hậu cũng thoải mái hơn nhiều, bà tuyết đọng ngoài cửa sổ, thở dài : “Tuyết là càng rơi càng lớn.”

“Ngài đang nhớ Hoàng hậu nương nương?” Lưu cô cô đem ấm lò sưởi tay đưa tới trong tay bà, : “Trời thế lẽ Hoàng hậu nương nương cũng thể đến .”

“Hiện tại bụng nàng càng lúc càng lớn, cho dù đến, cũng nàng đến.” Chu Thái hậu lắc đầu: “Ta thấy thời tiết thế , Cửu Cửu và Bệ hạ chắc đang trốn trong phòng ăn lẩu.” Nói xong, bà cũng bảo của nhà bếp chuẩn cho bà một nồi lẩu, bảo Lưu cô cô xuống ăn chung.

Lưu cô cô thấy rốt cuộc Thái hậu nương nương cũng thư thái hơn nhiều, thầm thở phào một , trong lòng ẩn giấu quá nhiều tâm sự, nếu từ từ giải tòa thì ai thể chống chịu chứ?

Chu Thái hậu đoán sai, quả thực Cố Như Cửu cùng Tấn Ưởng đang trốn ở trong phòng thưởng thức món lẩu nghi ngút khói, nước lèo thơm thức đầy đủ chất dinh dưỡng lợi cho phụ nữ đang mang thai, Cố Như Cửu cùng Tấn Ưởng ăn đến mức mũi đổ mồ hôi, thế nhưng vẫn còn đ.á.n.h chén hăng say.

“Tại thịt thỏ?” Cố Như Cửu quét mắt một lượt nguyên liệu bày bàn, tiếc nuối thu hồi tầm mắt, thể gì khác hơn là chọn một miếng nấm hương trong nồi lẩu thơm phức, chấm chén nước chấm bỏ trong miệng.

“Nương nương, hiện tại ngài thể dùng thịt thỏ.” Vẻ mặt Bạch Hiền nghiêm túc : “Dân gian , khi m.a.n.g t.h.a.i nên ăn thịt thỏ.” Bạch Hiền cũng dám rõ rằng, trong dân gian thường ăn thịt thỏ khi m.a.n.g t.h.a.i sẽ sinh đứa bé sứt môi, tai dài như con thỏ, may mắn.

Cố Như Cửu cũng hỏi vì nên ăn, mà là trêu : “Ngươi tốn công tìm hiểu cặn kẽ ?”

“Nương nương đang chọc nô tỳ .” Bạch Hiền mặt đỏ lên, nhỏ giọng giải thích: “Biết nương nương mang thai, nô tỳ ngóng một vài điều kiêng cữ trong dân gian, mới một hai điều cần chú ý.”

“Ngươi luôn suy nghĩ cho nương nương như , tấm lòng đáng khen, nên thưởng.” Tấn Ưởng cũng nhịn cất giọng to, thưởng Bạch Hiền một chén sữa nóng, Bạch Hiền vui mừng nhận lấy uống.

Hà Minh bên cạnh nhếch miệng, trong lòng thầm mắng “Đồ cái thứ nịnh bợ”.

“Trẫm nghĩ bên cạnh nàng chẳng lấy một thái giám tận tâm hầu hạ.” Tấn Ưởng Bạch Hiền, với Cố Như Cửu: “Nàng thấy Bạch Hiền ?”

Đối với Cố Như Cửu mà , Bạch Hiền đúng là nhất, thông minh điều, đồng thời hiểu rõ sở thích Tấn Ưởng, nàng .

“Đây chính là thường xuyên theo hầu bên cạnh , thể dùng ?”

“Hầu hạ hầu hạ nàng cũng gì khác biệt, bất quá để cho điền chiếc ghế thái giám tổng quản cung Loan Hòa đang còn trống thôi, để phó tổng quản cung Càn Khôn, tổng quản cung Loan Hòa ngược cũng .” Tấn Ưởng thấy Cố Như Cửu cũng ý phản đối, sang Bạch Hiền: “Bạch Hiền, ý của ngươi thế nào?”

“Có thể hầu hạ Hoàng thượng cũng nương nương là phúc khí mấy đời nô tài.” Bạch Hiền đại lễ với Tấn Ưởng cùng Cố Như Cửu.

Cố Như Cửu bật : “Nào chức vị như ?”

“Thế nào thể ?” Tấn Ưởng gắp miếng thịt bò chín bỏ trong chén của nàng: “Nàng là chủ nhân cung Loan Hòa, nữ chủ nhân cung Càn Khôn, thái giám tổng quản hầu cận bên nàng, đương nhiên cũng chính là Phó tổng quản cung Càn Khôn.”

“Thì là thế.” Cố Như Cửu với Bạch Hiền: “Còn mau tạ ân với chủ nhân.”

“Nô tài tạ ơn Hoàng thượng.” Bạch Hiền tuân lời tạ ân, dĩ nhiên đây là chuyện , một hai phận, còn hưởng hai phần bổng lộc, còn thể nhận thật nhiều chỗ mặt nương nương và Hoàng thượng, cớ .

“Chàng đem Bạch Hiền cho , cũng nên ân chuẩn cho Hà Minh một chút mới .” Cố Như Cửu sang Hà Minh vẫn im lặng lưng Tấn Ưởng: “Hà Minh cũng phó tổng quản cung Loan Hòa, như coi như là công bằng.”

“Nô tỳ Tạ nương nương ân chuẩn.” Hà Minh ha hả tới, một đại lễ với Cố Như Cửu, đó nghiêng đầu chống ánh mắt Bạch Hiền cùng khinh thường rời .

“Như cũng .” Tấn Ưởng : “Vấn là Cửu Cửu suy tính chu đáo.” Chính xác để cao hứng là Cửu Cửu xem như ngoài, mà luôn giống như những vợ bình thường đối xử với chồng của , mỗi cái nhăn mày mỗi một tiếng đều tự nhiên, thật lòng.

“Qua mùa đông sẽ đến kỳ thi mùa xuân?” Ăn xong nồi lẩu, Cố Như Cửu ăn thêm hai chén cơm tẻ, Tấn Ưởng ngừng ăn từ lâu, chỉ cầm đũa gắp thêm rau cho nàng, đó chấm chén nước chấm nàng pha sẵn, tùy ý để nàng khều qua khều .

“Ừ”.

Tấn Ưởng gật đầu: “Kỳ thi qua ba bốn năm .”

Ba bốn năm , Tấn Ưởng vẫn mấy hiểu chuyện triều chính, tất cả những danh sách xếp hàng đều do quan viên trong triều chọn lọc, chỉ cần đóng dấu là .

Khoa cử khác biệt, đây là khoa cử đầu tiên kể từ khi Tấn Ưởng tự chấp chính, tầm quan trọng đặc biệt.

“Thiếp lo lắng Thụy vương…” Cố Như Cửu cau mày, khoa cử vốn là chuyện nhằm lợi nước lợi dân, thế nhưng kẻ rắp tâm gây khó dễ, ảnh hưởng đến kỳ thi.

“Nàng chớ lo, sẽ để cho loạn.” Tấn Ưởng Cửu Cửu đang lo lắng cái gì, sang trấn an nàng.

Hiện tại đứa bé trong bụng Cửu Cửu hơn năm tháng, đôi khi còn cảm giác đứa bé động đậy trong bụng Cửu Cửu, đối mặt với một sinh mệnh nhỏ bé , càng thêm cẩn thận từng li từng tí, cảm thấy Cửu Cửu mang một đứa bé trong bụng như cực khổ, đành lòng để nàng hao tâm tổn sức vì những khác.

“Thiếp nhất định sẽ , nhưng vẫn cứ lo.” Cố Như Cửu trừng : “Tựa như hễ mỗi ngày đều trong điện ăn ngon ngủ kỹ thì nghĩ chăng té ngã, hoặc đau bụng , chỗ nào thoải mái ? Vậy đó.”

đúng đúng, là sai, nàng sẽ lo lắng cho .” Triệu ngự y từng , nhiều phụ nữ hễ mang thai, tính tình cũng trở nên cáu gắt nhiều hơn.

Thân là đàn ông của Cửu Cửu, nhất định để cho nàng tức giận, dù tức giận sẽ tổn hại sức khỏe.

“Chàng hiểu rõ là .” Cố Như Cửu cảm thấy hài lòng thái độ tích cực nhận sai của Tấn Ưởng, vui vẻ gật đầu: “Ngày mai lên triều sớm, ngủ sớm thôi, thấy buồn ngủ .”

“Mới cơm nước xong, đợi một lát ngủ.” Tấn Ưởng kể từ khi Cửu Cửu m.a.n.g t.h.a.i thường mệt mỏi ham ngủ, thế nhưng dám bảo nàng thể ngủ như , tránh đầy khó tiêu, vì sai cung thị mang một chậu nước ấm lên, hai cùng chen chúc trong chậu nước ấm rửa chân.

Sau khi ngâm chân xong, Tấn Ưởng liền cùng Cố Như Cửu lên giường.

Theo thói quen bình thường, Tấn Ưởng sẽ chuyện với đứa bé trong bụng Cửu Cửu thêm một khắc mới với Cố Như Cửu: “Sau khi đứa bé của chúng đời, nhất định sẽ thật thông minh và xinh .”

“Vì ?” Cố Như Cửu phát hiện Tấn Ưởng tựa hồ tự tin đến mức tự mãn với con cái của .

“Bởi vì nó cha như chúng , đó trò giỏi hơn thầy, thể thông minh xinh ?” Tấn Ưởng tràn đầy tự tin: “Cho nên nàng cũng cần lo lắng.”

Cố Như Cửu thế mới như , nguyên lai là cảm thấy nàng sẽ lo lắng cho con, nàng ngây trong chốc lát đó nở nụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-87-chuong-87.html.]

Bên ngoài gió tuyết càng dày, trong phòng ngược ấm áp.

Cố Như Cửu tựa lòng Tấn Ưởng, lắng câu câu chăng, nào là đại thần nào chuyện đáng khinh, đại thần nào đáng tin cậy, nàng dần dần chìm giấc ngủ.

Tấn Ưởng một hồi, phát hiện trong n.g.ự.c chẳng phản ứng gì, cúi đầu xuống, thấy nàng ngủ tự hồi nào, bất đắc dĩ , thể gì khác hơn để nàng gối lên cánh tay của , đó đắp kín mền cho nàng.

Từ từ nhắm mắt một hồi mở mắt , khẽ hôn lên đôi môi bên cạnh mới hài lòng chìm giấc ngủ.

Đông xuân tới, tuyết tan dần hoa đua nở, chồi non đua nhú lên, các nhà khách kinh thành đều chật ních sĩ t.ử từ khắp nơi kéo đến tham gia khoa cử.

Mấy ngày thi , của lễ bộ bận rộn đến mức chân chạm đất, sức lực đều dồn hết những thí sinh tham gia kỳ thi .

Thi hội kết thúc, sẽ bắt đầu chấm điểm phê chuẩn bài thi của các thí sinh, những bài thi vẫn phê chuẩn xong thì tất cả những đại thần tham gia chấm điểm và cả giám sát đều rời , càng thể truyền tin tức bên ngoài, sinh hoạt ăn uống trong ngày đều trong cung phục dịch.

Thí sinh nhiều, bầu khí cũng đang sôi sùng sục, cho nên cũng bao nhiêu chuyện Thụy vương thế t.ử bệnh.

Nhắc tới Thụy vương thế t.ử, cũng xem là tuổi trẻ tài cao, so với của , vô luận là dung mạo năng lực, đều vượt xa .

nhiêu đó chỉ đủ để Thụy vương miễn cưỡng hài lòng với đứa con trai của , từ lúc sang năm mới đổ bệnh, mà điều cho Thụy vương tức giận là nguyên nhân căn bệnh của đứa con trai trưởng do chính đứa con trai thứ hai gây .

Con trai thứ hai của Thụy vương thị sinh, chẳng Thụy vương coi trọng, kinh mang cái danh con trai là bởi Thụy vương giữ kinh thành “học tập”, cũng chính là con tin, chẳng qua Hoàng thượng vẫn đề cập tới việc , lão cũng tiện chủ động , hơn nữa cả nhà Trung vương đều nguyện ý chuyển đến kinh thành, nếu lão đưa đề nghị để con vợ kế ở kinh thành, ngược càng rối thêm, cho nên rứt khoát đề cập tới việc , chỉ coi như dẫn tất cả con cái trong kinh nhằm mở mang kiến thức.

Thụy vương đề cập tới, thế nhưng đứaa con vợ kế dường như loáng thoáng đoán dụng ý của , con trai, dám hận Thụy vương, nhưng đem tất cả tội danh đổ lên đầu trưởng vô tội, vì áp dụng vô mánh khóe mà các nữ nhân núp trong hậu viện thường dùng với .

Sau khi chuyện phát hiện, Thụy vương giận thể đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con thứ hai , lo lắng an nguy của đứa lớn, chẳng còn tâm trí nghĩ đến những chuyện khác, đợi đến khi đứa lớn nhặt cái mạng, thì thi hội kết thúc, ngay cả bảng đề danh dán lên.

“Ngu thì chẳng tích sự gì.” Thụy vương vô cùng chán ghét đứa con thứ hai , điều ghét mấy thì vẫn là con của , cho nên thể tổn thương tính mạng của nó.

khi nghĩ đến chuyện vì trò khôi hài mà lão mất cơ hội giở chút trò trong kỳ thi hội, thì lão càng buồn bực trong bụng, liền cho gọi đứa con thứ lên mắng cho một trận.

Đứa con thứ vốn Thụy vương coi trọng, khi trách phạt, bên cạnh chú tâm hầu hạ trong thời gian dài, sắc mặt xanh xao Thụy vương răn dạy, ngay cả chút huyết sắc cũng mất.

“Sớm ngươi là cái thứ nghiệp chướng, đây lưu cái mạng cho ngươi.” Thụy vương xong câu liền xoay sai gã đầy tớ đẩy rời , cũng chẳng thèm đứa con trai thứ hai đang giường.

Đứa con thứ hai c.ắ.n c.h.ặ.t môi, bóng lưng Thụy vương rời , trong mắt ngập lòng căm thù khó nén.

“Lại ?” Thành vương phi con trai đang ngoài, cau mày : “Hiện giờ trong kinh thành đều là sách, con đừng ngoài gây sự.”

“Con thể gây chuyện gì?” Người thanh niên bà gọi mất hứng : “Coi như chột da, thì nên chột cũng là Tấn Ưởng, chúng sợ cái gì?”

“Con vốn là con trai trưởng của phụ vương, khi phụ vương c.h.ế.t, tước vị vốn nên để con kế thừa, thế nhưng để chúng ăn uống đợi ở chỗ , cho dù để cho tất cả sách trong thiên hạ , thì chê sẽ là , chẳng chê .” Người thanh niên xong xoay rời .

“Ngươi…” Thành vương phi thấy đứa con thứ hai lưng bỏ , tức giân nên lời, thừ một hồi lâu mới định thần .

Người thanh niên bên ngoài gặp một thanh niên khác tuổi xấp xỉ với , lập tức cau mày : “Cút ngay, đừng chướng mắt .” Lúc ở Thành vương phủ, ngoại trừ thường xuyên bắt nạt Tấn Ưởng , còn thứ xuất .

Bị mắng một câu, thanh niên cũng phản ứng, khi hành lễ với lui qua một bên nhường đường.

Người thanh niên hài lòng hành vi thức thời của , khẽ hừ một tiếng cà lơ phất phơ khỏi phủ.

“Tam công t.ử…” Thằng nhóc theo hầu lưng thanh niên thấy nhị công t.ử đại công t.ử bắt nạt, tức giận bất đắc dĩ.

“Hả?” Tam công t.ử điềm nhiên như đầu liếc gã sai vặt, cụp mắt xuống : “Không cần để ý đến .”

“Vâng.” Thằng nhóc theo hầu thấy công t.ử nhà tức giận, cũng đành ngậm miệng .

Tam công t.ử nghĩ thầm, tính toán mấy thứ với một kẻ định kết cục ? Chỉ tiếc của cả gả cho một trượng phu đáng tin cậy.

Bất quá, Tam công t.ử đang dùng cơm trong tiểu viện của , đột nhiên thấy tiếng vang phát từ phía chủ viện, tựa hồ còn tiếng thét.

Hắn nghi ngờ cau mày, là xảy chuyện gì?

“Công t.ử!” Thằng nhóc sai vặt của vẻ mặt kinh hoàng chạy , thở hổn hển : “Nhị công t.ử… Nhị công t.ử mất .”

“Mất ?” Tam công t.ử sửng sốt chỉ chốc lát, chân bước qua cửa chợt dừng : “Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

Gã sai vặt liếc xung quanh, xác định ai khác đừng ở xung quanh, mới trong nhà, nhỏ giọng : “Tiểu nhân hôm nay nhị công t.ử ngoài uống rượu với , buổi chiều còn xem tuồng, trúng một cô đào hát với nào đó, đối phương cũng là công t.ử thế gia, hai tranh cãi một hồi sang đ.á.n.h , vị công t.ử lỡ tay đẩy nhị công t.ử ngã từ hành lang lầu rơi xuống đất.”

Tam công t.ử nhíu c.h.ặ.t mày: “Với độ cao , ngẫm thể c.h.ế.t .”

“Vốn là như , thế nhưng nhị công t.ử thật may, chỗ nhị công t.ử ngã xuống khéo một cục đá, đầu của nhị công t.ử đập mạnh lên đó, cho nên …” Gã sai vặt rụt cổ một cái: “Nghe lúc mang trở , khô cứng .

Lúc vương phi đến mức thở , lúc ngài chớ nên đến đó, nếu ngài đến chỉ tổ chỗ để bà chút giận.”

Nếu ngày xưa, lúc Tam công t.ử chạy sang từ lâu, thế nhưng ngày hôm nay khác, suy nghĩ một chút vẫn quyết định nên sang đó thì hơn.

“…Người đ.á.n.h c.h.ế.t nhị ca là ai?” Tam công t.ử tò mò, dám chuyện ngu xuẩn là ai?

“Nghe hình như là thông gia của Cố quốc công.” Gã sai vặt cũng dám chắc.

“Hồ gia?” Tam công t.ử nghi hoặc, lấy gia giáo của Hồ gia sẽ giáo d.ụ.c một hậu bối đầu óc như .

“Tiểu nhân đối phương hình như họ Trần, lúc vương phi tức giận đến mức xông cung tìm Hoàng hậu nương nương đòi công lý đấy.” Gã sai vặt cảm thấy nghi hoặc, coi như là hậu bối của thông gia Cố gia sẩy tay đ.á.n.h c.h.ế.t nhị công t.ử, thì chuyện liên quan gì đến Hoàng hậu nương nương? Quan hệ cũng cách quá xa .

“Trần?” Lúc Tam công t.ử mới nhớ tới vợ cả của Cố thế t.ử mang họ Trần, chỉ là Trần thị c.h.ế.t cách đây ba năm , việc coi như bao nhiêu can hệ với Cố gia?

“Vương phi, Trần gia tiểu t.ử còn , nhà quan hệ thông gia với Hoàng hậu nương nương, mặc kệ công t.ử thế t.ử vương phủ gì, đều chẳng thèm đếm xỉa đến.” Đám sai vặt theo nhị công t.ử cửa lẽ sợ mất cái mạng nhỏ, vì thêm dầu thêm mỡ đối phương: “Hơn nữa đối phương còn , nhà của chúng sa cơ thất thế, ngay cả cửa nẻo hậu viện đều kém hơn nhà Hoàng hậu nương nương.”

“Tốt !” Thành vương phi thấy những lời như , hai mắt đỏ đậm : “Ta sẽ để cho con tiện nhân Cố thị đền mạng con trai .”

Mấy gã sai vặt thấy vương phi điên cuồng xông ngoài, liền co rút cổ .

Chuyện Thành vương phủ nhị công t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t, khi Thành vương phi còn chạy tới hoàng cung thì tin tức cũng truyền đến trong tai Tấn Ưởng, xong chuyện chỉ lạnh, đối với vị nhị danh nghĩa nay đều chẳng bao nhiêu tình nghĩa.

“Trẫm còn tính sổ với , thế mà c.h.ế.t .” Tấn Ưởng mặn nhạt : “Truyền chỉ xuống phía , để cho lấy vương thế t.ử lễ hạ chôn cất.”

Thân vương thế t.ử, dễ một chút chính là phận của kế thừa pháp luật, nhưng chẳng tước vị chân chính.

Tiếp theo chuyện Đức Nghi đại trưởng công chúa c.h.ử.i đổng ngoài cổng Chu Tước, giờ thêm Thành vương phi nối gót theo , chẳng qua bà còn điên cuồng hơn cả Đức Nghi đại trưởng công chúa, dáng vẻ, lời cũng thô bỉ hơn nhiều.

“Con tiện nhân Cố thị, mau đây cho tao.”

“Cố thị, ngươi dung túng hại c.h.ế.t con trai , ngươi sợ trời phạt ?!”

Có điều bà vẫn mắng hai câu một đ.á.n.h thẳng mặt, tựa hồ còn tới đạp chân bà, cũng may đồng nghiệp kéo .

“Tồn Cảnh, bình tĩnh nào.” Hồ Vân Kỳ kéo Cố Tồn Cảnh, nhỏ giọng : “Bà mắng Hoàng hậu là phạm trọng tội, nhưng bà dẫu cũng là vương phi, ngươi là một đại nam nhân, vung tay vung chân với bà gì.”

“Ta mặc kệ bà là đàn bà đàn ông, lẽ nào bà là đàn bà thì nín nhịn c.h.ử.i bới ?” Cố Tồn Cảnh cả giận : “Nếu ngay cả cái chức phận ca ca cũng thể , còn đàn ông ?”

Hồ Kỳ Vân khổ, Cố Tồn Cảnh đạo lý, thế nhưng việc thể như , ngẩng đầu thấy mấy thái giám đang đè Thành vương phi xuống, còn một lão ma ma bưng kín miệng của bà, mới thở phào nhẹ nhõm: “Trước tiên, ngươi nên bình tĩnh , nếu như Hoàng hậu nương nương thấy bộ dạng của ngươi, thì thế nào?”

Vừa mới dứt lời, chỉ thấy bên trong cánh cửa một chiếc mã xa xa hoa chậm rãi , bên điêu khác rồng lượn mây, phi thường uy nghi.

“Bệ hạ vạn tuế vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Không ai nghĩ đến, Thành vương phi ồn ào nhưng ầm ĩ đến Hoàng hậu, càng là những quản sự cung nữ thái giám nào khác, mà chính là đương kim Thánh thượng.

Mành ngự giá vén lên, Tấn Ưởng trong mã xa mặt đổi.

Thế nhưng những Long cấm vệ cận như Hồ Vân Kỳ lúc Hoàng thượng chìm trong trạng thái phẫn nộ.

“Thành vương phi đ.á.n.h mất lễ nghi ngự tiền, mất phận, cắt xuống quận vương phi.

Con bà bản tính kiêu ngạo, tính tình tàn nhẫn, thiếu cái đức của quận chúa, cắt xuống huyện quân.”

Trượng phu c.h.ế.t, mà còn thể cắt từ vương phi xuống quận vương phi, đây cũng là… chuyện hiếm .

Hơn nữa còn từ quận chúa xuống huyện quân, một rớt xuống bao nhiêu cấp? Giữa huyện quân cùng quận chúa còn hai tước vị quận quân và huyện chủ.

“G.i.ế.c thì đền mạng, hại c.h.ế.t con trai Thành vương, tuyên án xử trảm.”

 

 

Loading...