Như Châu Tựa Ngọc - Chương 86: Chương 86
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nói , ai phái ngươi tới?” Hà Minh ở ghế gác chéo chân, lười biếng bưng chén uống một ngụm, liếc cung nữ quỳ rạp mặt đất, nụ mặt mang theo trào phúng.
Cung nữ khác tới gần Bệ hạ lẽ vì vinh hoa phú quý, nhưng dụng ý của ngược chẳng ho gì.
Không kể đến chuyện bắt chước dáng của Hoàng hậu nương lúc trời tối, còn chuẩn xác Hoàng thượng sẽ đến lúc nào, những điều chẳng bất cứ cung nữ nào thể .
Hiện giờ Hoàng thượng càng ngày càng uy vọng chốn triều đình, ít triều dần nổi lên tâm tư khác, chẳng qua dùng chút thủ đoạn nhằm thu hút sự chú ý của Hoàng thượng, cũng đem nữ nhân dâng tặng cung.
Theo Hà Minh, những dựa cạp váy phụ nữ để củng cố địa vị thế chính là sỉ nhục của thế gia, gia tộc như cho dù nở mày nở mặt một thời, cũng thể sáng lạng cả đời.
Cung nữ quỳ rạp mặt đất hề động, cũng hề thốt lời nào.
Hà Minh cũng thèm để ý, đặt chén xuống, nhếch mày : “Ngươi cũng , hiện giờ thái giám dụng hình trong cung cũng cơ hội luyện tay nghề một chút.”
Cung nữ run rẩy, hiển nhiên là lời của Hà Minh khiến nàng nhớ đến những hồi ức thống khổ, khiến nàng tự giác phản ứng .
Nhìn thấy phản ứng của nàng , Hà Minh khẽ nhếch môi , tựa hồ hài lòng với phản ứng như thế: “Được , cứ như , chúng cũng nhiều thời gian lời vô ích với .”
Mấy tên thái giám cúi đầu khom lưng bên cạnh cẩn thận tiễn Hà Minh khỏi phòng hành hình, đầu cung nữ thức thời , mặt càng toát khoái ý.
Nữ nhân như hoa như ngọc như , rơi tay bọn họ, quả thực khiến vui sướng đến thể tả bằng lời.
“Bệ hạ.” Hà Minh trở ngự thư phòng, hành lễ với Tấn Ưởng.
Bạch Hiền đang mài mực cho Tấn Ưởng khẽ nhếch mày lên liếc .
“Khai ?” Tấn Ưởng cũng ngẩng đầu lên hỏi.
“Nô tài vô năng.” Hà Minh thỉnh tội : “Cái cung nữ kín miệng, ngẫm nắm c.h.ặ.t lấy nhược điểm của nàng .”
“Người nào giật dây nàng cũng quan trọng, điều quan trọng là T.ử Thần điện từ bên trong lẫn bên ngoài cần thanh lý một .” Tấn Ưởng ngẩng đầu Hà Minh: “Trẫm chỉ bảo đảm Hoàng hậu bình an vô sự!”
“Xin Bệ hạ yên tâm, hiện tại phục vụ bên cạnh Hoàng hậu, nô tỳ cho điều tra tỉ mỉ tổ tông bốn đời bọn họ và cả bạn bè thích thường lui tới, tuyệt đối để cho bất cứ khả nghi nào tới gần nương nương.” Hà Minh rõ Hoàng thượng chỉ coi trọng Hoàng hậu cùng đứa bé trong bụng Hoàng hậu nương nương, tốn nhiều công sức trong chuyện bảo đảm an cho Hoàng hậu nương nương.
“Vậy là .” Tấn Ưởng để b.út xuống, thở dài một : “Dường như lâu trẫm đến Cẩn Hành cung?”
Hà Minh tự chủ thẳng dậy.
Cẩn Hành cung vẫn cũ nát rách rưới như cũ, Tấn Ưởng trong cung, cau mày khi ngửi thấy mùi hôi thối bốc .
Kỳ Liên tóc tai rối bù, mặt mũi đen đủi Tấn Ưởng bước , một hồi sửng sốt mới trấn tĩnh : “Hoàng đế Bệ hạ tôn quý, đến nơi bẩn thỉu thế ?”
Bây giờ Kỳ Liên còn dáng vẻ của tướng một quốc gia, khuôn mặt đen thùi lùi, tóc dơ dáy bẩn thỉu, cả bộ quần áo chẳng còn dáng vẻ gì đang quấn , bộ dáng như chẳng khác gì một tên ăn mày đường.
Kỳ Liên vốn còn châm chọc vài câu, nhưng nghĩ đến cơ hội tắm rửa hiếm , những lời giễu cợt thốt nuốt xuống, chỉ sợ sẽ khiến Tấn Ưởng hài lòng, cơ hội khó cũng bay .
Thay đổi ba thùng nước, Kỳ Liên mới tẩy sạch đất cát dơ dáy , bộ quần áo thái giám đưa cho, cũng ngại vải vóc
, tóc rối bù ở trong phòng đơn sơ, chỉ cảm thấy cả như sống .
Lúc mới dáng một con .
Bạch Hiền nhà, trong tay còn bưng một cái khay, trong khay một chén cơm tẻ cùng một gà béo ngậy.
Nếu ở chín tháng , tuyệt đối chướng mắt những món ăn thế , thế nhưng hiện giờ, chỉ cần liếc con gà , nước bọt trong miệng tự chủ tiết .
Fanpage ebook ngôn tình miễn phí
Đợi Bạch Hiền bỏ khay xuống, cũng đoái hoài tới hình tượng, vén tay áo cầm con gà lên gặm lấy gặm để, ngay cả tóc tai dính đầy dầu mỡ gà cũng kịp vén lên.
Nhìn thấy kiểu ăn ngồm ngoàm của , Bạch Hiền nhịn nhớ thuở ban đầu vị mắt từng đại biểu nước Cao La sứ Đại Phong phong thái nhẹ nhàng đến cỡ nào, thể thấy ba cái chuyện phong độ lễ nghi, chỉ khi ăn uống no đủ mới thể mỹ, nếu ngay cả việc ăn uống cũng thỏa mãn, ai còn để ý cái đây?
Sau khi ăn hơn phân nửa con gà , Kỳ Liên mới từ từ nhai chậm , l**m một ngón tay dính đầy mỡ gà, Bạch Hiền : “Nói , rốt cuộc Bệ hạ gì?”
Nhốt lâu như , thức ăn đều là đồ ăn của heo, uống là nước sông, chuyện tắm rửa đồ thì đừng trông mong gì .
Giờ đột nhiên đối xử với như , tuyệt đối tin chẳng chuyện gì.
“Tâm tư của Bệ hạ, chúng ?” Bạch Hiền ngoài trong : “Kỳ Liên nên gấp gáp, chờ Bệ hạ tới, ngài sẽ ngay thôi.”
Biết chẳng moi tin tức gì trong miệng tên thái giám mặt , Kỳ Liên tiếp tục vùi đầu ăn, khi ăn sạch con gà và chén cơm tẻ mới chùi miệng : “Cái chỗ … lẽ là một cung điện bỏ hoang nào đó trong hoàng cung?”
Lúc Hoàng hậu thể thoải mái đến xem Tư Mã Hương, hoàng đế cũng tùy ý chỗ , chứng tỏ Hoàng đế chẳng lo sợ tiết lộ hành tung, cũng chẳng sợ khác hoài nghi.
Bạch Hiền híp mắt : “Kỳ Liên quả thật thông minh.”
“Chẳng thông minh, là các ngươi chẳng ý định che giấu.” Lúc Kỳ Liên mới mang , đầu óc choáng váng, mơ mơ màng màng khiêng đến nơi nào, cho đến khi thấy Tư Mã Hương cũng dẫn , mới đại khái đoán bản đang ở mảnh đất nào.
Không , nội bộ nước Cao La e rằng rối loạn, chứ đừng đến chuyện dẫn quân quấy nhiễu Đại Phong.
Có ai ngờ rằng, là thừa tướng một quốc gia, giam giữ ở một nơi như thế ?
Nghe như , Bạch Hiên cũng phản bác, vẫn híp mắt một bên như cũ, dường như chẳng đang cai quản , mà giống như đang hầu hạ .
Kỳ Liên nghĩ thầm, thảo nào thể ở mặt đế hậu đến tận bây giờ, thông minh.
Lúc bên trong T.ử Thần điện, từng mùi hương bốc lên, Tấn Ưởng thấy Cố Như Cửu ngáp liên tục mấy cái, nhịn hỏi: “Nàng thấy mệt mỏi ?”
“Ừ.” Cố Như Cửu để đũa xuống, tiếp nhận cái chén cung nữ đưa tới xúc sạch miệng, xoa trán : “Thiếp ngủ một giấc, thức ăn cứ để đó lát nữa thức dậy sẽ ăn nữa.”
Tấn Ưởng bỏ chén đũa xuống, bước bên trong nội thất cùng nàng, thấy nàng xuống ngủ, nhịn bất đắc dĩ , giúp nàng hạ sa trướng xuống, mới xoay rời .
“Bệ hạ…” Nhìn thấy Tấn Ưởng , thái giám phục vụ cẩn thận liếc bàn ăn, nên cái gì bây giờ.
“Dọn xuống .” Tấn Ưởng cũng liếc mắt thức ăn bàn, thẳng ngoài, Hà Minh thấy thế, lập tức theo.
Ra T.ử Thần điện, Hà Minh sắc trời cho lắm, nhỏ giọng : “Bệ hạ, hôm nay trông như mưa.”
Tấn Ưởng ngẩng đầu , thấy phía chân trời mây đen đang ùn ùn kéo đến, bầu trời âm u cho khí thêm nặng nề ngột ngạt.
Điều nhớ năm đó để thể kinh, nghĩ hết biện pháp để đại thần truyền chỉ thấy .
Bầu trời hôm đó cũng tựa hồ như thế , để thoát khỏi kế mẫu phái đến ngăn cản, chui hang ch.ó, leo cây, nhảy tường, cách gì cũng từng qua.
Gần đến giờ , còn cố ý chiếc áo choàng bẩn thỉu bên ngoài, cố gắng để trông vẻ sạch sẽ nhất nhưng cuộc sống thực sự như các .
“Bệ hạ?” Hà Minh thấy sắc mặt Tấn Ưởng lắm, chút lo lắng .
Mí mắt Tấn Ưởng khẽ nhúc nhích, chắp tay ở lưng: “Đi Cẩn Hành cung.”
Thiền điện Cẩn Hành cung, Kỳ Liên tào tháo rượt mấy lượt, hiện tại trong bụng trống trơn, cuối cùng cũng bình thường trở .
Đã lâu lắm ăn dầu mỡ, bao t.ử dĩ nhiên chịu nổi.
Hắn chẳng còn chút sức lực nào ở chiếc ghế cũ nát, liếc Bạch Hiền mặt biểu tình trong góc phòng, dắt môi : “Bạch công công kiềm chế.”
Hiện tại chật vật như , Bạch Hiền vẫn thể tỏ bình tĩnh, chẳng những cợt , còn đem t.h.u.ố.c tiêu chảy đến cho uống, thái độ như , quả thực cho thích ứng.
Bạch Hiền lên tiếng, đột nhiên phía bên ngoài tiếng bước chân truyền , lập tức nghiêm túc trở , cũng Kỳ Liên, xoay ngoài đón.
Kỳ Liên đang cảm thấy kỳ quái, chỉ chốc lát liền trông thấy Tấn Ưởng đến, Bạch Hiền đang nhắm mắt bước theo lưng .
Thảo nào thể tâm phúc của đế vương, cách xa như vẫn phân biệt tiếng bước chân của Hoàng đế, bản lãnh bình thường khó thể sánh .
Tấn Ưởng thấy sắc mặt Kỳ Liên trắng bệch, chân còn run rẩy, cũng hỏi nguyên nhân, trực tiếp lên tiếng : “Hôm nay Trẫm đến để cho ngươi một việc.”
“Cái gì?” Từ trong tiềm thức của , cảm thấy chuyện quan hệ cùng .
“Trẫm quyết định lật bản án Lâm phi độc hại hoàng t.ử hồi năm đó”.
Mặt Tấn Ưởng đổi Kỳ Liên: “Nếu án quả thật quan hệ với Lâm phi, trẫm những trả trong sạch cho Lâm gia, đồng thời để cho Lâm phi chôn cất trong phi lăng, nhận đèn nhang từ hậu nhân, một cô hồn ở bên ngoài.”
Vẻ mặt Kỳ Liên khẽ nhúc nhích, một lát mới : “Sự tình qua lâu như , ngươi tra thế nào ?”
“Thế gian chỉ vụ án tra xét chứ vụ án thể tra nguyên nhân.’’ Tấn Ưởng nhếch môi: “Trẩm chỉ , ngươi mong Lâm gia giải oan?”
Kỳ Liên trào phúng : “Cho dù Lâm gia chúng giải oan thì thể gì? Tính mệnh của cả trăm trong Lâm gia chúng cũng về , bộ tộc Tấn thị các ngươi chính là những kẻ trơ trẽn ác độc.”
“Người hàm oan Lâm gia là tiên đế, chẳng trẫm.” Tấn Ưởng chẳng để ý đến những lời Kỳ Liên mắng bộ tộc Tấn thị.
Hắn thấy, tiên đế và những nhà Tấn thị, việc quả thật ghê tởm buồn nôn, Kỳ Liên cũng mắng sai: “Chí ít trăm ngàn năm , Lâm gia các ghi trong sử sách là c.h.ế.t oan, chứ là kẻ phạm tội độc c.h.ế.t hoàng t.ử, g**t ch*t cả nhà, tịch thu tài sản.”
Kỳ Liên một hồi trầm mặc, cố gắng áp chế kích động trong lòng: “Ngươi sợ nhắc chuyện xưa, cho Thái hậu khổ sở?”
Gió nổi lên, cánh cửa sổ trong thiền điện cũ nát gió thổi đập mạnh tường phát những tiếng ầm ầm.
Tấn Ưởng cửa sổ cũ nát lung lay trong gió, giọng binh thản: “Trẫm chỉ để đứa bé năm đó c.h.ế.t minh bạch.”
“A”.
Kỳ Liên lạnh lùng , tỏ vẻ dè bỉu lời đường hoàng của Tấn Ưởng: “Nói , ngươi cái gì?”
Hắn dứt lời, Tấn Ưởng ngẩng đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-86-chuong-86.html.]
Kỳ Liên thấy, đôi mắt đủ để cho vô nam nhân ganh ghét, cũng để cho vô nữ nhân điên cuồng, che giấu vô dã tâm và sát ý.
“Ta cần ngươi chứng chỉ Thụy vương cấu kết kẻ địch bên ngoài.”
“Chỉ thế thôi ?” Hắn híp mắt Tấn Ưởng, cũng tin sự việc sẽ đơn giản như .
Hắn vốn là thừa tướng mất tích nước Cao La đột nhiên chứng chỉ tội Thụy vương, chuyện chỉ hai ba câu là xong.
Đột nhiên Tấn Ưởng nhếch môi, nở nụ rõ ý tứ: “Ngoại trừ điều , ngươi còn tác dụng gì?”
Kỳ Liên cảm giác nhân cách của vũ nhục, phản bác thì Tấn Ưởng khỏi cửa.
“Haizzz, …” Kỳ Liên cảm giác thốt những lời th* t*c.
“Kỳ Liên .” Còn Bạch Hiền vẫn im một chỗ đột nhiên mở miệng : “Mấy ngày sắp tới, ngài cứ sống ở nơi .”
Kỳ Liên đầu liếc căn phòng , bàn ghế giường đều cũ nát, thế nhưng hơn nhiều so với nhà tù u ám tối tăm ánh mặt trời, híp mắt sang Bạch Hiền: “Bệ hạ sợ một đàn ông như ở trong cung ?”
Hắn rõ, Bạch Hiền cũng lời là gì.
Vì ngoài nhưng trong : “Lâm gia thật sự sắp tuyệt tự , nếu như chúng là ngài, sẽ ngoan ngoãn ở chỗ đợi, ngay cả cửa cũng bước nửa bước, nếu khác phát hiện tưởng nhầm thành ăn trộm, chừng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t, lúc đó cũng trách khác.”
Bị ngầm cảnh cáo một phen, Kỳ Liên xì một tiếng, bất quá thức thời thêm nữa.
Thấy ngoan ngoãn lời, Bạch Hiền hài lòng gật đầu: “Kỳ Liên thể khỏe, sớm nghỉ ngơi .” Nói xong, cũng chẳng thèm để ý đến Kỳ Liên, xoay rời .
“Có kỳ chủ tất kỳ nô.” Kỳ Liên rung đùi đắc ý dài giường, biểu tình mặt mới dần dần âm trầm xuống.
Nghĩ đến cả nhà Lâm gia, thống khổ nhắm hai mắt , tùy ý để mưa gió táp mặt cũng mở mắt .
“Trời sắp đổ mưa , đến lúc ?” Chu Thái hậu thấy Tấn Ưởng qua đây, lòng vui, bởi vì chuyện nhà đẻ , bà trong lòng Tấn Ưởng buồn phiền, thấy tới, nỗi lo lắng trong bụng cũng vơi nhiều.
“Nhi t.ử khéo ngang qua đây nên ghé thăm mẫu hậu.” Tấn Ưởng .
Chu Thái hậu sai dâng bánh lên cho , hỏi chuyện tiện đường từ T.ử Thần điện đến cung Khang Tuyền? Tấn Ưởng cũng giải thích, đây là điều ăn ý ngầm duy nhất giữa hai con họ.
“Trà chỗ mẫu hậu vẫn luôn ngon thế .” Tấn Ưởng uống một ngụm , ngửi thấy một mùi vị quen thuộc.
“Chẳng con đang khen , mà là đang khen Cửu Cửu.” Chu Thái hậu rõ bản tính thế nào, cho nên chuyện cũng khách khí quá mức: “Trà là Cửu Cửu mang tới, uống thấy hiệu nghiệm, dễ ngủ hơn nhiều.”
“Mẫu hậu chê là .” Nước mới trôi qua cuống họng, nhận đây là loại năm nay Cửu Cửu thường pha cho uống: “Hôm nay nhi t.ử đến là chuyện thương lượng cùng mẫu hậu.”
“Chuyện gì?” Chu Thái hậu hỏi.
“Nhi t.ử thúc phẩm vụ án Lâm phi đầu độc hoàng t.ử năm xưa.”
Loảng xoảng! Gió thổi qua cửa sổ, cửa sổ đập mạnh tường, tiếng vang ầm ầm lớn, nụ mặt Chu Thái hậu dần dần tán , tay bưng chén cũng chút run rẩy: “Vì đột nhiên con ý định ?”
“Bởi vì nhi t.ử hoài nghi phía vụ án .” Tấn Ưởng dậy một đại lễ với Chu Thái hậu: “Nhi t.ử cũng của minh bạch như .”
Chu Thái hậu há miệng, nên cái gì cho , một lát mới mệt mỏi ngã dựa thành ghế, bà nhắm mắt để cho tâm tình lộ ngoài: “Con đang hoài nghi đến… ai?”
“Thụy vương.”
Chu Thái hậu coi như hiểu rõ bản tính của Tấn Ưởng, nếu nắm chắc bảy tám phần cũng giữ bốn năm phần, nếu như chuyện nghiêm trọng, Tấn Ưởng bao giờ với bà.
Hiện tại dám thẳng thắn lên tiếng chỉ rõ kẻ tình nghi chính là Thụy vương, như chuyện nhất định liên quan đến Thụy vương.
“Ta .” Nàng mở mắt : “Con cứ tiếp tục .”
Bà nhớ năm đó sinh hạ hai đứa con, một trai một gái, Chu Thái hậu cảm thấy tim như đao cắt, vô lực ứng phó Tấn Ưởng.
Tấn Ưởng cũng lúc hoan nghênh, lên : “Nhi t.ử xin cáo lui.”
Chu Thái hậu xắn tay áo, gì.
Hai con bọn họ đều hiểu rõ trong bụng, mặc dù trong ngày thường hai đều tỏ thiết quan tâm , nhưng xét cho cùng vẫn con ruột thịt.
Ở trong tim Thái hậu, vẫn thể so sánh bằng hoàng t.ử c.h.ế.t non khi hai tuổi.
Thái hậu chọn chỉ là vì chọn một đế vương thích hợp, mà hiếu kính Thái hậu, chẳng qua cũng là cảm kích Thái hậu để cho trở thành hoàng đế.
Về phần cảm tình…
Đi cung Khang Tuyền, bên ngoài cuồng phong gào thét, tay áo gió thổi bay phần phật, cảm giác cuồng dã.
“Bệ hạ, phía ngoài gió quá lớn, ngài cẩn thận chút.” Hà Minh lên phía hai bước, Tấn Ưởng cản gió.
Tấn Ưởng một cái gì, thẳng bước tới bên ngoài T.ử Thần điện, khi thấy ảnh đang ở cửa, mới tự chủ bước nhanh chân hơn, chạy tới bên bậc thềm.
“Cửu Cửu, tại nàng ở chỗ ?” Hắn sờ sờ tay của Cố Như Cửu, xác định tay nàng lạnh, mới yên lòng: “Bên ngoài gió lớn như , nàng ngoài gì?”
“Khi tỉnh , thấy , đoán rằng ngoài.” Cố Như Cửu , kéo bên trong phòng: “Bên ngoài gió lớn, ngủ , cho nên ngoài xem thử, nếu trời mưa, còn thể sai mang dù đến cho .”
“Đâu cần mang dù đến cho , trong cung rộng lớn như ?” Tấn Ưởng , thế nhưng lòng thấy ấm áp.
Năm ngày đại triều, ngay khi cho rằng cuộc thảo luận hôm nay sắp kết thúc, Hoàng thượng đột nhiên lên tiếng nữa.
Vị Hoàng đế từ đến nay lên tiếng thì thôi, chứ hễ lên tiếng chắc chắn sẽ hù c.h.ế.t , cho nên khi Tấn Ưởng lên tiếng, tất cả bày thế trận chờ quân địch, ngừng thở, đồng thời thầm nghĩ ở trong lòng, là vị nào xui xẻo.
Ai Hoàng thượng phiền hà ai, mà gia phong tước vị cho một .
Gia phong tước vị cũng chẳng chuyện to tát gì, chỉ cần gia phong tính cách vấn đề gì thì tất cả đều chấp nhận ngay, chỉ là Hoàng thượng gia phong, thật sự là…
“Bệ hạ, đại hoàng t.ử c.h.ế.t yểu, chỉ sợ…”
“Chính vì của trẫm c.h.ế.t yểu, trẫm mới đành lòng để cho muôn đời nhận đèn nhang.” Tấn Ưởng nhàn nhạt vị quan viên lên tiếng: “Trẫm gia phong An Thân vương, gì thích hợp.”
Dựa theo quy củ, c.h.ế.t sớm coi là bất hiếu vì để đầu bạc tiễn đầu xanh.
Thế nhưng việc cũng chẳng bao nhiêu quan hệ với bọn họ, nghĩ kỹ mà thì đương kim Hoàng thượng cần lấy lòng mẫu
danh nghĩa của nên liền gia phong con trai ruột mẫu danh nghĩa .
Dù … Hoàng thượng cảm thấy vui vẻ là .
Mọi đưa mắt , cảm thấy chuyện thể lớn thể nhỏ.
Nếu lớn thì nó là phá hủy cấp bậc lễ nghĩa, còn nhỏ, đó là tình thương của ca ca dành cho của , bởi thế những kẻ thần t.ử như bọn còn thể thế nào?
“Bệ hạ nhân hậu!” Trương Trọng Hãn dậy, đưa tay lau mắt, bộ dạng cảm động .” An Thân vương điện hạ suối vàng , nhất định cũng sẽ cảm động.”
Ha hả, ngươi gọi tiếng An Thân vương điện hạ, thể cùng một chiến tuyến ?
Mọi đều bày tỏ khinh thường đối với hành vi tận dụng tình huống để nịnh hót kiểu của Trương Trọng Hãn, đó vô tỏ ý tán thành.
Dù Hoàng đế ý kiến gì, bọn họ để ý đến mấy chuyện nhàm chán đó gì? Chỉ cần ngài đừng nhàn rỗi gia phong mấy tiểu hoàng t.ử khác hoàng đế là .
Tin tức Hoàng thượng gia phong hoàng t.ử An Thân vương truyền tới cung Khang Tuyền, Chu Thái hậu đỏ cả mắt, lôi kéo tay của Lưu cô cô : “Cuối cùng con ngày cũng đèn nhang hiếu kính.”
“Nương nương.” Lưu cô cô an ủi Chu Thái hậu: “Hoàng thượng hiếu thuận ngài, mới thèm để ý đến nghị luận của đưa quyết định , nếu ngài vui mừng đến ch** n**c mắt tổn thương đến sức khỏe, chẳng ngược với tâm ý của Bệ hạ?”
“Ngươi đúng.” Chu Thái hậu lau khô nước mắt, đó : “Ngươi xem mấy thứ trong tư kho của , cái gì thích hợp thì đưa cho Hoàng hậu dùng, đem hết .”
Bà thể cho Hoàng thượng thì cho Hoàng hậu .
Lưu cô cô thầm thở phào một , Thái hậu dù cũng quên thể diện, nếu để truyền ngoài…
Tóm chẳng ruột, lúc việc cẩn thận một chút là điều nên .
“Phụ vương, Bệ hạ đột nhiên gia phong tiểu hoàng t.ử là ý gì?” Thụy vương thế t.ử sắc mặt lo sợ bất an: “Có là…”
“Không khả năng.” Thụy vương chắc chắn : “Sự tình qua hơn mười năm, khả năng còn .
Người đều cơ hội mở miệng nữa.”
“Tại Hoàng thượng chuyện ?” Thụy vương thế t.ử nghĩ mãi vẫn : “Nếu như là để lấy lòng Thái hậu, năm đó khi đăng cơ thể như , tại để kéo dài đến bây giờ?”
“Lúc mới đăng cơ, Thái hậu vẫn lưng quyết định chuyện, Thái hậu là nữ nhân thông minh, sẽ tự đưa đề nghị khiến cho trong thiên hạ chê ?” Thụy vương lạnh : “Hiện nay đương kim Hoàng thượng tự chấp chính, nếu đưa đề nghị sẽ chẳng còn là chủ ý của Thái hậu, mà là hiếu thuận Thái hậu, đợi ngày truyền , bách tính cũng sẽ nhân hiếu.”
“Thì là thế.” Thụy vương thế t.ử thở dài một : “Ta còn tưởng rằng Hoàng thượng phát hiện chuyện năm đó.”
“Vi phu sớm với ngươi, là nam nhi, đừng hễ gặp chuyện là rối loạn trận cước, hôm nay ngươi vẫn còn thiếu thuần thục.” Thụy vương cau mày: “Từ hôm nay trở , mỗi ngày tập thêm mười trang.”
“Vâng.” Thụy vương thế t.ử dám phản bác, lập tức đáp ứng.
“Ừ.” Thụy vương miễn cưỡng hài lòng gật đầu, nhớ tới tác phong hành sự của đương kim Hoàng thượng, nếu con trai lão cũng như thế, thì lão cũng phí nhiều sức lực tính toán thế .
Thật ngờ cái tên bất lực Thành vương sinh một đưa con ngoan bậc .
Bất quá nghĩ đến thái độ của đương kim Hoàng thượng đối với Thành vương, kể cả khi Thành vương c.h.ế.t , Thành vương phủ nghèo túng, hài lòng nở nụ .
Có con trai ngoan thì ích lợi gì, mệnh sinh thế nhưng phúc hưởng, đến c.h.ế.t còn tưởng rằng Tấn Ưởng chẳng con trai của , thật đáng thương buồn .