Như Châu Tựa Ngọc - Chương 85: Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cố Như Cửu nghĩ sai, khi nàng mang thai, trong tâm tư của một vài cung nữ bắt đầu rục rịch.

Liếc mắt đưa tình, giả vờ đáng thương, còn cố ý phô bày giống bình thường.

Đứng lợi ích to lớn, bất luận kẻ nào cũng thể phô bày tiềm lực to lớn.

Cố Như Cửu bao giờ dám xem thường bất cứ ai, tôn quý như Đại trưởng công chúa cũng , đê tiện như thái giám gốc rễ cũng , những chỉ cần lập trường của , thứ , thì thể khinh thường bất kì một hành vi và cử động của nào trong bọn họ.

“Nương nương, ngài gặp cung nữ ?” Thu La thấy sắc mặt Cố Như Cửu khó coi, cho là nàng đang tức giận, vội hỏi: “Nếu ngài gặp nàng , nô tỳ sẽ sai đem nàng tới đây.”

“Không cần.” Nàng đưa tay sờ cái bụng nhô của : “Chuyện Hà Minh khá.” Hiện tại điều quan trọng nhất truy cứu xem cung nữ thật sự dã tâm mà thái độ của Tấn Ưởng rõ ràng dứt khoát mới là điều quan trọng nhất.

Tấn Ưởng quả thực để cho Cố Như Cửu thất vọng, mỗi ngày ngoài những lúc bận rộn xử lí chuyện triều chính, thời gian còn đều ở trong T.ử Thần điện chăm sóc Cố Như Cửu.

Bởi vì đây là đứa bé đầu lòng của Cố Như Cửu, Tấn Ưởng cẩn thận từng li từng tí, chỉ kém cất Cố Như Cửu ở trong túi, suốt ngày đem theo bên .

Mỗi khi cung nữ nào ý định tới gần , thực tế, còn lo lắng căng thẳng hơn cả Cố Như Cửu, hỏi vì ư? Lỡ như Cửu Cửu chuyện mà nổi giận dẫn đến động t.h.a.i khí thì bây giờ? Ngay từ đầu Triệu ngự y rõ ràng rằng t.h.a.i đầu quan trọng đối với phụ nữ, nếu lỡ xảy chuyện gì bất trắc, sẽ gây thương tổn lớn cho cơ thể .

Thứ khác thèm để ý, thế nhưng đặc biệt cẩn thận những thứ liên quan đến sức khỏe của Cửu Cửu.

Cũng bởi vì sức khỏe của luôn , hiểu rõ nỗi khó chịu mỗi khi bệnh tật, càng để Cửu Cửu cảm nhận nỗi đau mà thường chịu đựng.

“Bệ hạ, thần cho rằng chuyện thích hợp! Quý nhân phạm pháp về lý cũng xử như thứ dân.”

“Bệ hạ, tuy là như thế, điều…”

Tấn Ưởng lấy tinh thần, hai nhóm phía tranh cãi văng nước miếng tung tóe, nguyên nhân tạo nên cuộc đấu võ mồm do công t.ử Chu gia ỷ thế h**p , đ.á.n.h hai thư sinh trọng thương.

Chu gia là nhà đẻ của Thái hậu, tuy rằng mấy năm nay mê vô năng, việc hồ đồ, thế nhưng dẫu cũng bao giờ gây sự tình huyên náo như .

Vũ khí sắc bén của trí thức chính là miệng lưỡi, ngươi tay đ.á.n.h đám trí thức , chẳng khác nào tát mặt của giới văn nhân trí thức.

Thảo nào những quan văn triều đình đều mặt mày hầm hầm, đầu bốc khói vì tức, còn tưởng là công t.ử Chu gia vung tay tát mặt bọn họ.

Làm hoàng đế mấy năm, Tấn Ưởng cá tính của đám quan văn , cho nên mặc kệ bọn họ đấu võ mồm, cuối cùng tuyên công t.ử Chu gia đến tự biện giải cho chính .

Tuy rằng công t.ử Chu gia văn thông võ giỏi, thế nhưng trời ban cho dung mạo tuấn tú, cộng thêm Thái hậu là cô của , các quan viên trong triều đình cũng theo đó khẩn trương hơn, khi cung kính hành lễ với Tấn Ưởng, liền đem diễn biến của sự việc thuật cặn kẽ.

“Vi thần chỉ quen thấy bọn họ ngoài miệng luôn “chi, hồ, giả, dã”, cảm thấy chán ghét tìm quán ăn khác, nào ngờ bọn họ chuyển sang đề tài chỉ trích đến Thái hậu nương nương cùng Hoàng hậu nương nương, bởi vi thần mới tức giận, trong lúc kìm nén vung tay đ.á.n.h bọn họ.” Chu công t.ử cũng chẳng hạng thường, là thế t.ử Hầu phủ, từ nhỏ nuông chiều, cũng chẳng thèm để ý lời của sẽ đắc tội đến bao nhiêu , cứ ăn nghĩ , thèm suy nghĩ.

Nghe thấy liên quan đến Thái hậu cùng Hoàng hậu, Tấn Ưởng cau mày, tầm mắt đảo qua mấy vị quan văn đang rút đầu như con gà cồ, trầm giọng : “Bọn họ cái gì?”

“Bọn họ , …” Chu công t.ử đảo mắt một vòng, ngẩng đầu thấy sắc mặt Tấn Ưởng khó coi, lập tức sợ rụt cổ : “Bọn họ Thái hậu thiên vị Hoàng hậu, ngăn cản cho Bệ hạ nạp phi.

Hoàng hậu đầu hậu cung, thế nhưng bản tính ghen tuông, độc chiếm Bệ hạ…”

Mắt thấy sắc mặt Hoàng thượng ngày càng đen thui, giọng của Chu công t.ử cũng càng ngày càng nhỏ, cuối cùng dám thêm lời nào nữa.

“Tình yêu trẫm dành cho Hoàng hậu sâu đậm, Hoàng hậu một lòng quan tâm chăm sóc cho trẫm, mà trẫm rõ ràng, chính bản trẫm nạp phi.” Tấn Ưởng trầm giọng : “Hai vị thư sinh cố gắng trau dồi kiến thức, còn rảnh rỗi bàn tán chuyện gia sự chốn hậu cung của trầm, lẽ nào đây chính là hành vi của những học ?”

Các vị quan viên mặt ở đây đều nóng mặt, hai tên thư sinh dám những lời như ? Có nào trong thiên hạ lúc vị quan viên ép Hoàng thượng nạp phi, chốn triều đình bùng lên ngọn lửa dữ dội, từ đó về , trong triều đình còn ai dám nhắc đến chuyện mặt Hoàng thượng nữa.

Việc Hoàng hậu sai cũng hẳn, chính bản Hoàng thượng thích, liên quan gì đến Hoàng hậu chứ? Ngươi hai tên thư sinh quan tâm chuyện gì, còn để nhà đẻ Thái hậu , thực sự đáng ăn đòn.

“Bệ hạ, đây chỉ là lời phiến diện một phía Chu thế t.ử, vi thần cho rằng cần cho triệu hai thư sinh triều đối chất mới thể phân biệt thật giả.” Một quan văn dậy, chỉ kém rõ những lời Chu công t.ử mới đều là ba xạo.

Chu công t.ử hừ một tiếng, dùng biểu tình sinh động như để biểu đạt sự bất mãn của chính .

Vị quan văn thấy tiếng hừ của Chu công t.ử, chỉ là nhích một bước nhỏ dời sang bên cạnh, tỏ vẻ bản khinh thường bạn cùng Chu công t.ử, mặt cũng chẳng chút biểu tình gì.

Những quan viên khác đồng tình một cái, ngài cốt khí, thế nhưng cũng cần biểu hiện quá rõ ràng như thế, cho dù Chu gia chí phấn đấu, thì đó cũng là nhà đẻ Thái hậu, danh nghĩa vẫn là ngoại tổ gia của Bệ hạ, ngươi trò mặt Bệ hạ, ghét bỏ Chu gia như , là coi thường ai?

Dựa theo quy củ, công danh thì tư cách bước chân triều đình, thế nhưng vụ án đến tai ngự tiền, dính dáng đến hai vị nữ nhân tôn quý nhất triều Đại Phong chính là Thái hậu cùng Hoàng hậu, cho nên mấy quy củ c.h.ế.t , lúc nên tuân thủ cũng chỉ thể mở con mắt nhắm con mắt mà thôi.

Lương Dư thật ngờ bản chút công danh nào như hiện nay bước chân trong điện Kim Loan, hồi hộp sợ hãi, khi đặt chân lên ngọc thềm bên ngoài điện Kim Loan, dám ngẩng đầu, cũng dám liếc xung quanh.

Người bạn bên cạnh cũng khá hơn là bao nhiêu, hai sợ hãi rụt rè bước theo cấm vệ quân, ngay cả thở cũng dám thở mạnh.

Ngay khi Lương Dư bước chân lên điện Kim Loan, thấy bóng chứng giám soi nền gạch lát nền, cảm thấy đầu óc choáng váng mắt như hoa lên, mấy bước, liền quỳ xuống đại lễ với cao.

Cả điện đều chìm trong tĩnh lặng, ít cho rằng thể thấy một thư sinh mặt mày sáng sủa thông minh, nào ngờ bước là hai thư sinh nghèo kiết xác còn hề toát vẻ quân t.ử tuấn mỹ, vị quan văn giúp cho hai cũng nhịn nhíu c.h.ặ.t mày.

Người như , thoạt chính nhân quân t.ử sợ cường quyền.

“Học sinh Lương Dư gặp qua Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế.” Lương Dư thở dài một , đó khi cúi mặt xuống thấy khuôn mặt hồi hộp đến mức méo xẹo in nền gạch.

Tuy rằng tới chuyện hễ Tấn Ưởng gặp qua là quên , thế nhưng đối với đang phía , còn ấn tượng khá sâu sắc.

Mấy tháng , dẫn Cửu Cửu cung chơi thì gặp một

thư sinh luôn miệng bốc phét trong Tiên Ngư lâu, chẳng chính là ?

Lúc đó, chẳng chút khách khí nào khi buông lời miệt thị Cố gia, nếu lúc đó đang ở bên ngoài để cho Cửu Cửu buồn phiền, xử lý từ lâu .

Tấn Ưởng hai thư sinh , lên tiếng cho họ lên, các quan viên ở đây tâm tình Hoàng thượng thoải mái cũng chẳng ai dám đưa đầu hứng xui xẻo, nên Lương Dư và bạn của chỉ thể khom quỳ ở nơi đó.

“Trẫm gặp qua ngươi.”

Lời thốt , thể nghi ngờ là một trận sấm sét đang nổ ì đùng đầu bọn họ, bọn họ đều sang hai thư sinh , hai điểm đặc biệt nào, mà để ấn tượng sâu sắc cho Bệ hạ như thế.

Dung mạo bình thường, phong độ bao nhiêu, khí độ chẳng đáng để đến, thế nhưng cái bộ dáng sợ hãi rụt rè đặc biệt, chẳng lẽ bởi vì dáng vẻ hèn mọn đặc biệt của hai họ, cho nên Hoàng thượng mới nhớ kỹ?

Không chỉ triều thần kinh ngạc, Lương Dư cũng thập phần khiếp sợ trong bụng, hiểu ngẩng đầu, thấy đang long tọa thì chân mềm nhũn, ngây ngốc nửa quỳ nửa xuống đất.

Thế nào ?!

Chuyện xảy mấy tháng ở Tiên Ngư lâu đối với Lương Dư mà , ấn tượng thật sự quá sâu sắc.

Sau , một bạn đồng học giao hảo với cũng dần dần xa lánh, ngay cả hai bạn của cũng thường thường tìm đủ loại lý do chạm mặt .

Tuy rằng thầm hận những bạn đồng môn gió chiều nào theo chiều nấy, sợ hãi cường quyền , thế nhưng ở sâu trong nội tâm cũng đang sợ, sợ mấy quý nhân gặp ở Tiên Ngư lâu sẽ tính sổ với .

Thấp thỏm bất an chờ đợi mấy tháng thấy động tĩnh gì, Lương Dư thầm thở phào nhẹ nhõm trong bụng, mới khôi phục sinh hoạt ngày xưa.

Mỗi ngày sách, luyện chữ, việc gì còn cùng mấy bạn chí cốt mới bên ngoài chuyện trời đất, thật là tự tại.

Hai ngày , đang hăng hái hàn huyên, đột nhiên một tay công t.ử ăn chơi trác táng xông đến bên cạnh, hai lời liền mang theo gia đình đ.á.n.h cho một trận tơi bời, khắp đầy thương tích, thế nhưng mặt chẳng một vết thương nào.

Người trí thức đám công t.ử ăn chơi trác táng đ.á.n.h trong kinh thành, đối với sách mà , quả thực chính là vô cùng nhục nhã nên chuyện xào qua xào , càng lúc càng lan rộng .

Trên thực tế trong nội tâm cũng truy cứu việc , bởi vì trong lòng hiểu rõ ràng, nếu những lời truyền đến tai Hoàng thượng, kiếp sẽ cơ hội tiến nhập quan trường.

Sự thực cho một đạo lý, thế giới điều tồi tệ nhất, chỉ tồi tệ hơn mà thôi.

Hắn thể ngờ rằng, Bệ hạ hiện nay chính là quý nhân mà mấy ngày gặp ở Tiên Ngư lâu.

Vị chính là Bệ hạ, như chỉ sợ cô gái trẻ tuổi ngày lên tiếng hỏi là…

Nhớ tới những lời bản ngày , Lương Dư càng nghĩ càng sợ, cả đều tự chủ run lên, cầu xin tha thứ, nhưng bởi vì sợ quá mức, ngay cả miệng cũng .

Các quan văn thấy bộ dáng của , nét mặt lộ vẻ hèn mọn, nhát như chuột mà cũng dám hồ ngôn loạn ngữ Thái hậu cùng Hoàng hậu, quả nhiên là đầu óc.

Mà phản ứng lúc của Lương Dư, cũng chẳng cần thẩm vấn gì nữa, cũng hiểu rõ ai đúng ai sai.

Chuyện xảy ngày hôm nay, Chu thế t.ử gây nhiều lầm, là cháu trai của Thái hậu, biểu của Hoàng hậu, lẽ nào thể giữ gìn danh tiếng cho nhà ?

Tuy rằng thủ đoạn chút thô bạo, tay đ.á.n.h cũng đúng, thế nhưng chí ít nhận xét đúng.

Đương nhiên, nếu như gặp việc báo quan mà đích tay thì hơn nhiều.

“Mấy tháng , từng câu từng chữ của ngươi đều toát vẻ bất mãn đối với thế gia quý tộc, hơn nữa cũng chứa nhiều điều bắt bẻ đối với nhạc

gia của trẫm, trẫm thấy ngươi mới tới kinh thành, còn nhiều chuyện vẫn cặn kẽ, cho nên vẫn truy cứu.” Tấn Ưởng trầm giọng : “Thế nhưng hôm nay mấy tháng trôi qua, ngươi vẫn như cũ đổi, thậm chí còn trầm trọng thêm, c.h.ử.i bới danh dự Thái hậu cùng Hoàng hậu, trẫm cảm thấy đau lòng hành vi của ngươi.”

Lỗ tai của các thế gia mặt ở đây dựng lên, cái gì? Tiểu t.ử từng c.h.ử.i bới thế gia bọn họ, ăn thể nhịn, nhưng nhịn nhục, xắn tay áo lên !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-85-chuong-85.html.]

các quan văn lúc đầu còn chuyện giúp Lương Dư và bạn của giờ chuyển hướng, liếc mắt quan sát Lương Dư một lượt từ đầu đến chân, dụng ý chính là, trong đội ngũ trí thức chúng tuyệt đối thể con sâu rầu nồi canh như , bọn họ hổ thẹn bạn cùng .

Cuối cùng gã thư sinh tên Lương Sinh chuyên bàn luận viển vông lột công danh, đồng thời thiếu đức thiếu tâm, ba đời con cháu cũng thể triều quan.

Nhìn thấy sắc mặt của Lương Dư xám xịt, các quan văn thế gia hài lòng bỏ ống tay áo xuống, khôi phục dáng vẻ nhã nhặn.

Ngươi coi thường thế gia, như t.ử những thế gia như bọn họ chỉ thể để cho ngươi mở rộng kiến thức, thấy rõ sự lợi hại của thế gia.

Ngay cả quan viên xuất hàn môn, khi thấy lời của Bệ hạ, cũng giúp Lương Dư một câu nào.

Theo bọn họ, tuy rằng quan viên cô thế cô xuất hàn môn như bọn họ, cũng cần một như thêm trong đội ngũ của .

Cuộc nháo kịch kết thúc trong cảnh Lương Dư cùng đồng bạn của tước bỏ công danh, đồng thời con cháu ba đời đều thể triều quan, Chu thế t.ử giam tại gia ba tháng để nghiền ngẫm lầm.

Việc truyền bên ngoài, ít sách đều tỏ thái độ phê phán hành vi của Lương Dư, còn cảm thất rắp tâm c.h.ử.i bới Thái hậu cùng Hoàng hậu, nhất định ý , hoặc cấu kết với ngoại tộc.

Còn cảm thấy Chu thế t.ử tình nghĩa, tuy rằng quần là áo lụa, nhưng cũng giữ gìn danh dự cho nhà , cho nên vẫn

đến mức thối nát.

Không ai đồng tình Lương Dư, càng ai cầu tình giúp , tựa hồ cũng quên mấy ngày , bọn họ còn căm giận bất bình tình cảnh đám công t.ử ăn chơi trác tang bắt nạt sách.

Ai sẽ giúp cho một sách từng Bệ hạ chán ghét chứ?

Trong cung Khang Tuyền, Chu Thái hậu chị dâu nhà đẻ, thái độ mặn nhạt, thấy bà khoa chân múa tay một hồi, cuối cùng cũng chuyển đề tài câu chuyện về phía cô cháu gái của , bà chỉ cau mày.

“Đứa cháu Đình Đình lớn lên xinh thế nào ngài cũng thấy , tính tình nó thế nào ngài cũng rõ, nếu tiến cung hầu hạ Bệ hạ nhất định thể hầu hạ Bệ hạ chu …”

“Ta đây cũng , những lời chớ nhắc .” Chu Thái hậu trầm mặt : “Không đến Hoàng hậu hiện tại đang mang thai, khả năng để cho nữ nhân khác tiến cung gây kích động đến nàng, cho dù đứa bé trong bụng, cũng sẽ đáp ứng chuyện .”

Chu thái thái mất hứng, Thái hậu như ý gì, thà rằng che chở cô nương khác, cũng để cho cô nương nhà đẻ tiến cung, đây quả thực quá hoang đường.

“Thái hậu nương nương, thần phụ nỡ lòng để cho nữ nhi tiến cung, chỉ là nhà của chúng hiện nay cao, Đình Đình tìm một lang quân như ý cũng như ý nguyện, nếu tiến cung, coi như cũng là một lối .”

“Ngươi cho rằng chỉ cần tiến cung sẽ hưởng thụ vinh hoa phú quý?” Chu Thái hậu tức giận : “Năm đó ai gia tiến cung, chịu bao nhiêu khổ, hứng bao nhiêu tội, nếu hầu tước trong nhà các ngươi từ mà đến?!”

“Tiên đế quả thực…” Chu thái thái vẫn từ bỏ ý định, liều mạng chường cái mặt bất cần tiếp: “Thế nhưng đương kim Hoàng thượng giống với tiên đế, nếu Đình Đình gả trong cung, tất nhiên sẽ chịu tội như ngày xưa.”

“Đường đường chính chính vợ thế gia chịu, cớ cứ tiến cung .” Sắc mặt Thái hậu lạnh lẽo băng hàn: “Việc ai gia đồng ý, nếu các ngươi thì cứ tìm Bệ hạ, chớ những lời mặt bổn cung.”

Nghe lời , Chu thái thái Thái hậu hạ quyết định sẽ để cho con gái bà tiến cung, vì thể gì khác hơn là lấy khăn tay xoa khóe mắt : “Thần phụ cũng nguyện đem chuyện thế cho ngài phiền lòng, thế nhưng thần phụ còn cách nào khác ?”

Trượng phu vô dụng, nhi t.ử chỉ ăn chơi lêu lổng, cả Hầu phủ chỉ ăn chẳng , khác coi thường Hầu phủ, bà để cho con gái gả cho xuất hàn môn, nỗi khó xử mấy ai hiểu thấu?

“Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương tới.” Lưu cô cô tiến đến .

“Mau mời.” Trên mặt Thái hậu lập tức nở nụ , bộ dáng rơi trong mắt Chu thái thái toát mùi vị chua chát.

Bản là đại tẩu, thế nhưng ở mặt Thái hậu bao nhiêu mặt mũi? Cô cháu gái Đình Đình bao nhiêu trọng lượng trong lòng của Thái hậu?

thật Hoàng hậu lòng Thái hậu, năm đó khi nàng vẫn tiến cung thường xuyên Thái hậu triệu kiến, hiện tại Thái hậu đối đãi với nàng chẳng khác nào con gái ruột của .

Điều càng cho Chu thái thái bất bình trong bụng, rốt cuộc ở trong lòng Thái hậu, ai mới là cháu gái ruột của bà?

Cố Như Cửu ít khi thấy của Chu gia ở trong cung Khang Tuyền, một là Thái hậu chẳng thường cho triệu bọn họ cung, hai là thể chẳng trùng hợp gặp mặt.

Vào nội điện, còn hành lễ, Cố Như Cửu Lưu cô cô đỡ lấy, Thái hậu : “Ở mặt , cần gì chú ý những tục lễ , mau xuống .”

“Mẫu hậu thương cảm như , con dâu cung kính bằng tòng mệnh.” Nói xong, đưa một cái hộp lớn chừng bàn tay: “Nghe gần đây mẫu hậu ngủ ngon giấc, thích dùng hương.

Con dâu ít an thần, ngài uống thử xem.”

Thái hậu cũng khách khí với nàng, trực tiếp để cho Lưu cô cô cầm lấy cái hộp tay nàng, mở nắp ngửi, đó : “Quả thực là đồ .”

Mấy thứ tất nhiên là Cố gia đưa cung, cho nên Thái hậu cũng hỏi lai lịch, chỉ khen , cực kì giống mẫu thu món quà của con gái, mặc kệ , cứ khen .

Chu thái thái an tĩnh ở một bên, Thái hậu cùng Hoàng hậu chuyện qua , chờ một hồi lâu, cuối cùng mới tìm cơ hội chen miệng : “Hoàng hậu nương nương thật hiếu thuận.”

Ấn tượng của Cố Như Cửu đối với Chu thái thái cũng mấy , cho nên là khách khí , nhiều với bà.

Nào Chu thái thái vẫn bỏ qua, tiếp tục tận dụng cơ hội chuyện với Cố Như Cửu, thái độ ân cần quả thật để cho nghi ngờ.

Chẳng lòng Cố Như Cửu hẹp hòi, mà là vị Chu thái thái thấy thế nào cũng giống như đang vui mừng khích lệ khác cho nên nàng chỉ lẳng lặng lắng , chờ Chu thái thái dụng ý chân thật.

“Hôm nay nương nương mang long tự, bên Hoàng thượng sợ rằng thiếu phục vụ , ngài thế nào yên tâm cho ?” Chu thái thái sang Cố Như Cửu.

Sắc mặt của Thái hậu lập tức trầm xuống, trực tiếp mở miệng : “Thái giám cung nữ bên cạnh Hoàng thượng nhiều như , chẳng lẽ còn hầu hạ ?”

“Lời tuy như , thế nhưng cung thị cuối cùng vẫn là cung thị, thể so sánh với tri kỉ.” Chu thái thái : “Tuổi tác của cô nương nhà chúng cũng xấp xỉ với nương nương, tính cách ôn hòa…”

“Chu thái thái!” Thái hậu nghiêm nghị : “Ngươi lỡ lời.” Bà vị đại tẩu đầu óc ngu xuẩn, tính cách nóng nảy bộp chộp, hễ thấy cái lợi liền còn bản là ai, đại ca của bà cũng là tầm hạn hẹp.

Thế nhưng bà thật ngờ đại tẩu sẽ ngu xuẩn đến mức độ .

mặt Hoàng hậu đề cử con gái của , đây là hành vi ngu xuẩn đến mức độ nào?

Nếu Hoàng hậu cưng chiều, mang thai, cũng quan hệ thiết cùng Chu gia, đại khái sẽ suy xét đến vấn đề .

Thế nhưng từ khi mẫu nàng qua đời, Cố gia cũng chẳng mấy khi lui tới Chu gia, việc chuyện mật với Chu gia.

Hơn nữa cảm tình đế hậu hòa thuận, Hoàng thượng yêu Hoàng hậu cuồng dại, trong tình huống thế , trừ phi đầu óc Hoàng hậu chuột gặm, mới gật đầu đồng ý yêu cầu .

Cố Như Cửu thấy phản ứng trái ngược của Thái hậu cùng Chu thái thái, việc Thái hậu đồng ý, chỉ là Chu thái thái tự si tâm vọng tưởng.

Nàng đặt chén xuống, khẽ mỉm với Chu thái thái: “Yêu cầu của Hầu phu nhân, sợ rằng bổn cung thể đáp ứng.”

Chu thái thái đang hoảng sợ rụt đầu lời trách cứ của Thái hậu, thế nhưng ánh mắt vẫn cam lòng như cũ chằm chằm Cố Như Cửu.

Chú ý tới ánh mắt của bà , Cố Như Cửu vẫn nở nụ như cũ : “Hoàng thượng mỗi ngày ngoại trừ chỉnh lý triều chính, còn chăm sóc bổn cung cùng với cục cưng trong bụng bổn cung, sợ rằng sức lo lắng thêm nữ nhân khác.”

Chu thái thái hoảng sợ lời kinh hãi thế tục của Cố Như Cửu, chỉ giương mắt mà , cái gì gọi là Hoàng thượng chăm sóc nàng?!

Đây chính là Hoàng thượng, đầu vạn , thể…

Cho dù bà ngu xuẩn, cũng câu chuyện lúc điều gì đó đúng, Hoàng hậu dám sợ Hoàng thượng thấy, thế nhưng tình cảm giữa hai họ đến mức độ nào mới thể cho Hoàng hậu dám dõng dạc lời như ?

Thái hậu sắc mặt kinh hoàng của chị dâu, thở dài, cúi đầu gì.

Việc hôm nay bà nên nhúng tay quá nhiều, bằng truyền tới trong tai Bệ hạ, sợ rằng sẽ xảy hiềm khích giữa bà và Bệ hạ.

“Cửu Cửu đúng, trẫm một lòng xử lý quốc sự, chăm sóc thê nhi, thực sự rảnh quan tâm những nữ nhân khác, xin mợ nên nhắc việc .” Tấn Ưởng sải bước trong điện, trực tiếp tới bên cạnh Cố Như Cửu, nắm tay của Cố Như Cửu : “Trẫm vô tâm cưới vợ bé, nếu mợ còn nhắc đến chuyện , chọc cho Cửu Cửu buồn bực trong lòng, chỉ sợ trẫm cũng thấy vui.”

Sắc mặt thái thái trắng nhợt, đầu thấy Thái hậu chẳng câu nào, đành run lẩy bẩy lên, phúc với Tấn Ưởng: “Thần phụ dám.”

Lời chỉ rõ, nếu bà chọc Hoàng hậu vui, như Bệ hạ sẽ nổi giận.

Rốt cuộc thì Hoàng hậu bản lĩnh gì nắm c.h.ặ.t trái tim của một đầu quốc gia như ?

Trong lòng Chu thái thái rõ, theo bà, Cố Như Cửu chẳng nhất trong kinh thành, cũng chẳng khí chất nhất, càng phận cao nhất cùng tài hoa trác tuyệt, bà thực sự rõ, vì Hoàng thượng khăng khăng một mực đối với nàng như ?

Bất quá mặc dù trong lòng nghĩ , bà cũng dám nghĩ tiếp, càng dám nhắc chuyện đem nữ nhi trong cung.

Trực giác của bà cho bà , nếu bà chọc cho Hoàng hậu khó chịu, chỉ sợ Hoàng thượng sẽ nhớ đến mặt mũi của Thái hậu, để cho Chu gia còn ngày lành.

“Mẫu hậu, ngẫm chắc lời cùng mợ, nhi t.ử quấy rầy.” Tấn Ưởng nghiêm chỉnh hành lễ với Thái hậu, đó mang theo Cố Như Cửu khỏi nội điện cung Khang Tuyền.

Nhìn bóng lưng rời của Cố Như Cửu cùng Tấn Ưởng, Thái hậu thở dài, vẻ mặt thất vọng Chu thái thái: “Sớm hôm nay tẩu hồ đồ như , ai gia nên gặp.”

“Thái hậu…” Chu thái thái luống cuống.

“Trở về ”, Thái hậu mệt mỏi khoát tay: “Dạo im trong phủ, chớ ngoài gây chuyện, bằng ai gia cũng che chở các .”

Không ai hiểu rõ hơn bà, trong lòng Hoàng đế Cửu Cửu quan trọng đến mức độ nào.

Long nghịch lân, Cửu Cửu đối với Hoàng đế mà , chính là nghịch lân mà khác phép chạm .

 

 

Loading...