Như Châu Tựa Ngọc - Chương 84: Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tuy cái tên cung Vân Phương , thế nhưng khi tòa cung điện chỉ cảm thấy nơi tiếng mà miếng.

Chẳng những là một cung điện cũ kỹ, đình viện cũng chăm chút tu sửa, cùng với những song cửa giấy rách nát, bước qua cửa liền đem đến một cảm giác lạnh lẽo giải thích .

Bởi vì trong viện cỏ dại mọc um tùm, cung nữ thái giám theo lên dò đường.

“Nơi chính là Vân Phương cung?” Cố Như Cửu thềm đá ngoài cửa, quét mắt bộ quang cảnh cung điện, thấy bên trong cỏ dại mọc thành bụi, đặt chân ở nơi nào.

Nàng sợ trong bụi cỏ đột nhiên rắn chuột đột ngột phóng , cho nên nhất thời nên tiếp ?

“Nương nương cảm thấy ngạc nhiên ?” Tiền Thái phi cũng thềm đá, mặt nở nụ giễu cợt sân nhỏ rách nát: “Có đang thắc mắc vì một cung điện mới năm sáu năm ở, rách nát đến mức độ ?”

Cố Như Cửu lắng gì, nàng cũng chẳng lúc tiên đế còn sống đối xử với những phi tần thế nào, cho nên cũng tư cách phát biểu ý kiến.

“Lúc đó Tôn thị chẳng sủng ái, hạ nhân điện trung tỉnh cũng chỉ xuôi theo chiều gió chà đạp kẻ thấp hèn, trong cung Vân Phương lúc nào cũng vắng vẻ thê lương, mấy cung thị phụ trách tu sửa cung điện cũng chẳng mấy khi đến đây, cho nên ngay cả lúc tiên đế còn sống thì nơi cũng khá hơn chút nào.” Nhắc tới tiên đế, giọng của Tiền Thái phi còn toát lòng căm thù cùng trào phúng: “Đối với tiên đế mà , lão chẳng quan tâm đến những phi tần thất sủng như chúng , chúng sống c.h.ế.t đều quan trọng, cho nên ngay cả một tiện nhân như Ngụy thị cũng dám khi dễ đầu chúng .”

Cố Như Cửu nhớ rõ năm đó nàng tiến cung gặp Thái hậu, Ngụy thị từng vô cùng chật vật chạy đến cầu tình với Thái hậu nguyên nhân chính là

đám Tiền Thái phi, Tôn Thái phi ức h**p đến mức thể chịu đựng nữa.

Gây nguyên nhân gì thì gặt hái kết quả đó, thảo nào Tiền Thái phi và Tôn Quý Thái phi đối với nàng như , nếu nàng là hai , đại khái cũng sẽ khách khí với Ngụy thị.

“Hoàng hậu nương nương nhận tình yêu sâu sắc của Bệ hạ, trong hậu cung phi tần khác, tất nhiên các phi tần đế vương sủng ái sống trong hậu cung chịu cảnh gian nan đến mức độ nào.” Tiền Thái phi tự giễu : “Vào loại địa phương , nữ nhân còn là , mà chỉ là đồ chơi của hoàng đế.”

Cố Như Cửu thật ngờ Tiền Thái phi những lời với , những lời hề cố kỵ, nàng ngẩng đầu Tiền Thái phi, đối phương mặc một bộ ngoại bào màu xanh xám, đeo bất cứ đồ trang sức nào khác, các vật trang sức khác cũng bằng bạc, kèm theo bất cứ vật tô điểm nào, lòng nàng khẽ động, lẽ nào Tiền Thái phi thực sự thương tiếc TônThái phi?

Thấy Cố Như Cửu gì, Tiền Thái phi : “Nương nương lời của dọa sợ?”

Cố Như Cửu lắc đầu: “Không, cảm thấy lời của ngài đúng.” Mặc dù nàng từng trải qua, thế nhưng sống trong cảnh hỗn tạp thế , nữ nhân ở mặt nam quyền cũng chỉ thể vật hi sinh.

“A.” Tiền Thái phi : “Không ngờ Hoàng hậu nương nương thông thấu nhiều hơn so với trong tưởng tượng của .” Nàng gặp qua nhiều nữ nhân từng đế vương sủng ái, đa những nữ nhân đều kiêu ngạo phách lối, chẳng coi ai gì.

Vị Hoàng hậu hiện nay, nhận Hoàng đế cưng chiều, còn sống cùng với Hoàng đế trong T.ử Thần điện, thế nhưng nàng chẳng tỏ chút kiêu căng nào, thái độ cũng ngang ngược, thảo nào Hoàng đế quan tâm đến nàng như .

Nếu bà là Cố Như Cửu, chắc cũng thể như nàng .

Hai ở cửa cung một hồi, bọn thái giám cung nữ dò đường trở về, Tiền Thái phi dẫn đầu bước xuống bậc thang trong.

Bạch Hiền đợi cung thị vây quanh Cố Như Cửu, từng bước một che chở nàng trong.

Nhìn thái độ bảo vệ , đừng là rắn chuột, mà ngay

cả con muỗi con ruồi cũng thể tới gần.

“Năm đó Tôn thị thích hoa đào, trồng một cây ở trong cung, thế nhưng của cung điện Trung Tỉnh ậm ừ mãi cũng chịu trồng cho bà .” Tiền Thái phi đến đây, giọng đột nhiên nghẹn ngào, bước một tàn cây trong viện: “Sau đó cũng , trong viện mọc lên một cây mận, Tôn thị cứ thế vun trồng cho nó lớn lên.”

Cố Như Cửu thấy cây mận ước chừng mười năm, chẳng qua tưới nước chăm sóc, cỏ dại quá nhiều, lá cây thoạt tươi .

“Phi tần thể chủ một cung điện, mà trong viện chẳng mấy cây , nếu chuyện truyền ngoài, mấy ai sẽ tin tưởng đây?” Tiền Thái phi dạo một vòng quanh cây mận, đó với Cố Như Cửu: “Nương nương, cung điện lâu ở, lo lắng bên trong nhiều bụi, với sức khỏe của ngài, là chúng đừng thì hơn.”

Cố Như Cửu mỉm liếc Tiền Thái phi, cây mận lưng bà, gật đầu một cái : “Thái phi , chúng về nhé”.

Các cung thị theo phía hai kinh ngạc trợn tròn mắt, hai vị quý nhân tới cung điện rách rưới chỉ để ngắm một gốc cây mận?

Tâm tư của các nhân vật lớn đều để khác đoán , dù đoán tới đoán lui cũng thể hiểu .

Tiền Thái phi hồi cung, về tình về lý cũng bái kiến Thái hậu, cho nên Cố Như Cửu dẫn theo bà cùng đến cung Khang Tuyền.

Người của cung Khang Tuyền thấy Cố Như Cửu, đều túm tụm qua đây, đỡ lấy, hành lễ, khí thế nào con dâu thăm chồng, mà chính là con gái xuất giá về nhà đẻ.

Tiền Thái phi sớm Thái hậu với Hoàng hậu, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng mặt vẫn thấy vô cùng kinh ngạc, lập tức chuyển mắt sang chằm chằm bóng lưng của Cố Như Cửu, trong lòng xúc động.

Đây chính là mệnh của con , vài từ nhỏ cha thương yêu, tỷ bảo vệ, bà bà yêu quý, phu quân yêu sâu đậm, nhưng những mưu tính cả đời, cũng gì cả.

“Mau trong, trời nóng như , thế nào đến lúc .”

Tiền Thái phi vẫn nhà, chợt thấy thanh âm của Thái hậu truyền , bước chân bà khựng , đó bước nhanh về , bước theo lưng Cố Như Cửu .

“Thiếp Tiền thị gặp qua Thái hậu.” Bà tới trong phòng cung kính hành đại lễ với Chu Thái hậu.

Chu Thái hậu lôi kéo Cố Như Cửu xuống, vẻ mặt phức tạp liếc Tiền Thái phi, giơ tay lên bảo bà xuống: “Bà cực khổ suốt chặng đường qua .”

“Không khổ cực.” Cảm tình của Tiền Thái phi đối với Chu Thái hậu vẫn phức tạp, bà từng coi thường Chu Thái hậu gả tiến cung với phận tái giá, đố kị Chu Thái hậu dựa sinh hạ long phượng t.h.a.i để ngôi vị Hoàng hậu.

Về hai đứa con trai và con gái của Chu Thái hậu đều c.h.ế.t, mặc dù danh phận Hoàng hậu, nhưng chẳng Hoàng thượng sủng ái, sự đố kị trong lòng bà chậm rãi tiêu tán, thậm chí còn chút đồng tình.

từng sinh con đẻ cái, cho nên chí ít cần cảm thụ nỗi đau li biệt, thế nhưng Chu Thái hậu mất , ngoại trừ một ngôi vị Hoàng hậu thì cũng gì cả.

Cho nên ở trong chốn hậu cung , chỉ những phi tần các nàng đáng thương, mà ngay cả chính cung Hoàng hậu cũng chẳng khá hơn là bao.

Sau khi Tiền Thái phi cửa, Chu Thái hậu liền thấy bộ trang phục bà mặc cũng khác xưa: “Người mất thì mất , ngươi cứ ở trong cung sống qua ngày.” Ý tứ trong lời của bà chính là Tiền Thái phi cần biệt cung Lâm An nữa.

Tiền Thái phi ngờ Thái hậu sẽ chuyện như , bà sửng sốt chỉ chốc lát, mới phản ứng lời của Thái hậu là ý gì.

“Ngươi già , ai gia cũng già .” Chu Thái hậu thở dài một : “Chuyện qua, để nó qua nhé.”

“Thái hậu…” Tiền Thái phi môi giật giật, một lát mới : “Tạ ơn Thái hậu ân chuẩn.”

Chu Thái hậu xắn tay áo, đó đầu với Cố Như Cửu: “Cửu Cửu, con ý kiến gì đối với chuyện ?”

“Tiền Thái phi trở về cũng , trong ngày thường cũng nhiều đến chăm sóc mẫu hậu hơn.” Cố Như Cửu : “Con thấy Thính Nguyệt lâu cũng gần chỗ , Tiền Thái phi cứ ở đó nhé.”

Thính Nguyệt lâu chỉ gần cung Khang Tuyền, đồng thời cũng chẳng thuận tiện, nếu sống trong đó loan truyền tin tức gì, tất nhiên sẽ phát hiện.

“Như cũng .” Chu Thái hậu với Tiền Thái phi: “Ngươi cảm thấy thế nào?”

Tiền Thái phi đương nhiên sẽ phản đối, quỳ gối hành lễ : “Đa tạ Hoàng hậu nương nương an bài cho chỗ ở thư thích như .”

“Ừ.” Chu Thái hậu gật đầu : “Nàng việc từ đến nay đều yên tâm.”

Ba chuyện một hồi, đó Chu Thái hậu để Cố Như Cửu cùng Tiền Thái phi dùng cơm trưa.

Tiền Thái phi dĩ nhiên sẽ cự tuyệt, bà mới hồi cung Thái hậu lưu bà dùng bữa, những hạ nhân khác trong cung cũng dám bất kính đối với bà.

Cố Như Cửu thấy dạo gần đây chăm sóc Thái hậu chu cho nên cũng cự tuyệt.

Bởi vì Cố Như Cửu thai, những món ăn bày lên đều tránh những thức ăn kiêng cử dành cho phụ nữ mang thai.

Cho nên bữa cơm khách và chủ đều vui mừng, ngay cả Thái hậu cũng ăn nhiều hơn nửa chén cơm so với ngày thường.

“Cũng , luôn cảm thấy thức ăn ở chỗ Thái hậu ngài đều đặc biệt ngon.” Tiền Thái phi : “Ngày ở tại Thính Nguyệt lâu còn một điểm nữa là thể thường đến đây dùng cơm.”

“Ngươi cái gì cũng nhớ, nhớ đến thức ăn ở chỗ ai gia.” Chu Thái hậu bật , đó đầu với Cố Như Cửu: “Trước nay con

đều thói quen ngủ trưa bữa cơm, gian phòng bên cạnh chuẩn xong, con…”

“Khởi bẩm Thái hậu, Bệ hạ cầu kiến.”

“Mau mời .” Chu Thái hậu lắc đầu với Cố Như Cửu: “Xem chuẩn trắc điện uổng công .”

Cố Như Cửu đưa tay che miệng .

Tiền Thái phi thầm nghĩ trong bụng, Thái hậu với Hoàng hậu thì cần bàn cãi , thế nhưng Bệ hạ đối với Hoàng hậu cũng…

Đang nghĩ ngợi, chỉ thấy nam nhân trẻ tuổi mặc huyền bào đến, nàng lên phúc với đối phương.

“Tiền Thái phi cần đa lễ.” Tấn Ưởng khẽ vuốt cằm Tiền Thái phi, đó tiếng lên vài bước thở dài với Thái hậu: “Nhi t.ử gặp qua mẫu hậu.”

Ta thấy ngươi chẳng tới gặp .” Chu Thái hậu : “Ngươi là tới đón Cửu Cửu mới đúng.”

Tấn Ưởng : “Nhi t.ử tới gặp mẫu hậu là thật, tiện đường đến đón Cửu Cửu cùng về tẩm điện cũng là thật.”

“Thôi thôi thôi.” Thái hậu chỉ chỉ Cố Như Cửu: “Con mau cùng Bệ hạ trở về , miễn cho thành chia rẽ uyên ương.” Nói xong, với Tấn Ưởng: “Hai đứa mau , cũng trò chuyện cùng Tiền Thái phi một lát, đám trẻ tuổi các con cũng cần .”

Biết Thái hậu chỉ đùa như mà thôi, Cố Như Cửu cũng sợ, hì hì dậy, Tấn Ưởng ở bên cạnh nàng vội vàng vươn tay vịn nàng lên.

“Mẫu hậu cùng Thái phi nương nương chuyện, hậu bối cũng tiện quấy rối, xin cáo từ.” Cố Như Cửu híp mắt hành lễ với Thái hậu.

Thấy Cửu Cửu vững, Tấn Ưởng mới buông tay , chắp tay thi lễ với Thái hậu: “Nhi t.ử xin cáo lui.” Sauk hi hành lễ xong, liền sang nắm tay của Cố Như Cửu dắt .

Nhìn thấy hai họ mật như thế, Chu Thái hậu vui vẻ để cho hai lui xuống.

Tiền Thái phi thầm nghĩ trong bụng, bên ngoài còn suy đoán Thái hậu và Hoàng thượng ngoài mặt vui vẻ nhưng trong lòng chán ghét , nếu thấy tình cảnh ngày hôm nay, chỉ sợ ai dám những lời như .

Cuộc sống giữa Thái hậu và Bệ hạ đều thiết thoải mái, lời cử chỉ chẳng chút nghi kỵ gì, hơn nữa tình cảm con ruột trong hoàng thất chắc cũng hơn gì thế .

“Những lúc ai, hai đứa nó đều như cả, ngươi chớ để ý.” Chu Thái hậu sang nở nụ nhạt với Tiền Thái phi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-84-chuong-84.html.]

“Đế hậu hòa thuận là may mắn của Đại Phong chúng , còn vui vẻ kịp, như thế nào sẽ chú ý.” Tiền Thái phi thất kinh, Thái hậu là đang cảnh cáo nàng?

, ai gia thấy hai bọn họ như , trong lòng cũng thật thoải mái.” Chu Thái hậu lắc đầu thở dài: “So với chúng lúc khá hơn nhiều.”

Tiền Thái phi Thái hậu dụng ý gì, thế nhưng ít nhất từ trong lời của đối phương, bà cũng nhận thấy ác ý, cho nên liền gật đầu : “Bệ hạ là một Hoàng thượng , cũng là một nam nhân .”

Hai đều đề cập đến tiên đế, bởi vì thực sự đáng để đến.

Người nam nhân các nàng hầu như xem là cái gì cũng sai.

Hắn chỉ một khả năng duy nhất đáng để dựa chính là phận hoàng đế.

“Nếu đây ngươi cùng Tôn Thái phi gây việc , ai gia cũng quyết định cho các ngươi rời .” Nụ mặt Chu Thái hậu tản , Tiền Thái phi : “Khi tiên đế còn sống, chúng sống chẳng bao nhiều ngày lạnh, cho nên để cho các ngươi lúc tuổi già cũng quá thê lương.”

Tiền Thái phi sửng sốt, bà vẫn cảm thấy kỳ quái, vì những nữ nhân của tiên đế như bọn họ vẫn còn sống trong hậu cung nhiều năm như

, Thái hậu và đương kim Hoàng thượng cũng đề cập đến chuyện để bọn họ rời .

Bà vốn cho rằng đương kim Hoàng thượng mượn danh nghĩa bọn họ để lấy đức nhân từ, thế nhưng nghĩ kỹ thì, tiên đế cũng mất , mấy ai còn để ý đến đám phi tần Thái phi bọn họ? Bọn họ ở nơi đó, cuộc sống , gây bao nhiêu trở ngại đối với danh tiếng của đương kim Hoàng thượng?

Nguyên lai hết thảy những chuyện là nhờ lòng nhân từ của Thái hậu, mới thể để cho bọn họ ở trong cung lâu như .

“Là phụ ý của Thái hậu.” Tiền Thái phi lên, thật tình chân thành một đại lễ với Chu Thái hậu: “Thiếp cho ngài khó xử.”

Không cần nghĩ cũng , đây Hoàng hậu mới tiến cung cung nữ chẳng chịu để ý đến quy củ, tiến trong phòng lúc Hoàng hậu đang nghỉ ngơi.

Khi đó Bệ hạ cùng Hoàng hậu lẽ việc liên quan đến các Thái phi bọn họ.

từ đầu đến cuối vẫn im lặng truy cứu sâu , trong sợ rằng sự trợ giúp của Thái hậu, mới đem sự tình ngăn .

“Chẳng mới bắt đầu ai gia đừng nhắc chuyện cũ ?” Giọng của Chu Thái hậu bình thản: “Sau cứ an phận sống ở trong cung, dầu gì…cũng hơn nhiều so với thời tiên đế.”

Tiền Thái phi : “Ngài đúng.”

Có kém, cũng kém bằng lúc đó.

“Nàng đến cung Vân Phương?” Tấn Ưởng cầm dù che ánh nắng gay gắt đang chiếu xuống cho Cố Như Cửu: “Nơi đó mấy năm qua chẳng ai ở, sợ bên trong sạch sẽ, ngày chớ .”

“Không ngờ tin những lời .” Cố Như Cửu nghẹo đầu với : “Lúc tin những lời đồn đại ?”

“Nếu là để thấy, đương nhiên sẽ tin, nhưng chỉ cần liên quan đến nàng , thà tin chứ thể để những chuyện xảy .” Tấn Ưởng kéo hông của Cố Như Cửu, chậm rãi giẫm lên đá tảng, lòng bình thản.

“Ngốc quá .” Cố Như Cửu dựa vai , nhỏ giọng : “Cung Vân Phương cũ nát như , cần tu sửa một chút ?”

“Cũng chẳng ai ở, giờ sửa để gì?” Tấn Ưởng lắm để ý : “Lãng phí tiền bạc.”

Hiện tại ai, lẽ nào ngày cũng ai ? Cố Như Cửu nhếch mày .

“Vài thập niên , đó là chuyện của con chúng .” Tấn Ưởng bụng của Cố Như Cửu: “Người cha như đây, chẳng thèm tiêu tiền cho nó.”

Cố Như Cửu híp mắt , từ nét mặt thấy rõ, nàng hài lòng với câu trả lời của Tấn Ưởng.

Vụ án Tôn Thái phi ám sát, tuy rằng huyên náo lớn, danh tiếng Thụy vương cũng vì thế tan biến theo mây khói, nhưng suy đoán Thụy vương ám sát Tôn Thái phi chẳng chứng cứ, căn bản thể đưa xét xử.

Cuối cùng gần ba tháng, trải qua nhiều cuộc điều tra thu thập chứng cứ, cuối cùng hình bộ và đại lý tự cho kết luận là, kẻ ám sát Tôn Thái phi chính là một vị thái giám.

Nguyên nhân là do vị thái giám Tôn Thái phi trách phạt, trong lòng tức giận khó kìm, tìm một bằng hữu vốn là xạ thủ tài, cùng bằng hữu trong ứng ngoài hợp, b.ắ.n c.h.ế.t Tôn Thái phi.

Ba tháng, đủ để cho bách tính quan tâm vụ án xao lãng chuyển chú ý sang chuyện khác, dường như quên mất vụ việc .

Cho nên mặc dù cho kết luận chẳng để tin phục, cũng thu hút nhiều sự quan tâm từ dư luận, vụ án vô thanh vô tức kết thúc như .

Ở trong mắt lòng thì vụ án trông vẻ như Hoàng thượng thỏa hiệp, kì thực giấu diếm huyền cơ.

“Gió thổi mưa giông cơn bão.” Hai chân Trung vương tréo nguẩy, rót một tách , đó cầm chén tới án thư.

“Con trai, mài mực cho cha.” Trung vương thở dài : “Nếu chúng quy phục thì tỏ rõ thái độ quy phục.”

Tấn Hoàng tiến lên mài mực cho Trung vương, mài mực xong, chỉ thấy phụ vương xuống vài câu tấu chương.

“Thần cung thỉnh thánh an.

Nay nhập kinh bốn tháng thừa, trong kinh phồn hoa hơn hẳn chốn Dung Châu, khiến thần lưu luyến chẳng về, đành rời khỏi mảnh đất , thần khẩn cầu thánh thượng cho phép một nhà chúng thần sống tại đất kinh thành…”

Nhìn thấy nội dung bản tấu , trong lòng chút phiền muộn, thở dài một , phảng phất như vinh quang và núi lớn cùng đặt ở đỉnh đầu , để cho theo ai.

Đức Long tháng thứ mười năm, thiết mạo t.ử vương Trung vương dâng tấu thư, nguyên nhân lòng thích mảnh đất kinh thành, cuộc sống dân sinh nơi .

Thỉnh cầu Hoàng thượng cho phép cả nhà của lão dời đến sống ở đây.

Tấu chương của Trung vương trình đến ngự tiền, cả triều đều kinh hãi.

Sở dĩ vô kiêng kị Trung vương cũng là vì cái danh thiết mạo t.ử vương của lão, đồng thời khối đất phong Dung Châu, bản còn thể dẫn binh, thủ đô một vùng.

Hiện tại lão vứt bỏ mảnh đất Dung Châu, cả nhà dời đến sống ở kinh thành, chẳng con cọp tự nhổ răng nanh của , mèo nuôi trong nhà ?

Trung vương như , khẳng định thực sự thích kinh thành, khắp thiên hạ chắc là thực sự chẳng mấy tin điều .

Đây là tin tức Trung vương quy phục, cũng tiết lộ tín hiệu nào đó, đó chính là sợ rằng đương kim Hoàng thượng thể dễ dàng tha thứ phiên vương đất phong.

Hôm nay Trung vương quy phục với Bệ hạ, như phiên vương duy nhất còn đất phong chỉ Thụy vương.

Sự thực cũng đúng như thế, chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ hành vi của Trung vương chính là Thụy vương, bởi vì hành vi của Trung vương, thể nghi ngờ là đem dồn lão đến nơi đầu sóng ngọn gió, trở thành cái bia cho chỉ trích.

“Có Trung vương điên ?” Thụy vương mặt âm trầm, bàn tay đang cầm chén bỗng bóp c.h.ặ.t, bởi vì dùng sức quá độ mà trở nên

trắng bệch: “Tấn Ưởng bất quá chỉ là một đứa trẻ, thế mà lão sợ đến mức hai tay dâng mảnh đất Dung Châu lên cho , bộ dáng trời sợ đất sợ lúc của lão chỉ để hù khác thôi ?”

“Xin phụ vương bớt giận.” Thụy vương thế t.ử thấy lão nổi giận đùng đùng, lo lắng ảnh hưởng đến sức khỏe, vội bước lên phía khuyên giải an ủi vài lời, thấy tâm tình lão dần định , lúc mới .

“Con trai hoài nghi Trung vương và đương kim Hoàng thượng bước về cùng một chiến tuyến từ lâu, chỉ cố ý diễn vở tuồng nhằm chèn ép ngài.”

“Lão mệt nhọc khi quản lí Dung Châu ?” Thụy vương lạnh : “Hôm nay bất kể lão diễn tuồng cũng , thật tình thật ý cũng , lời thốt giống như bát nước hất , thu cũng chẳng thể nào thu .

Đến lúc đó coi như diễn tuồng, Tấn Ưởng sẽ tin ?”

“Muốn diễn tuồng với hồ ly, đầu óc của lão đấy ?” Thụy vương mặc kệ rốt cuộc Trung vương gì, lão hận chính là Trung vương ép lão đến con đường cùng.

Tổ tiên Trung vương phong là thiết mạo t.ử vương, giờ chủ động trả đất phong, lão thúc phụ của Tấn Ưởng, cớ còn chịu trả .

Không trả, chỉ sợ phía đều lão lòng muông thú.

Thế nhưng trả , lão cam lòng.

Làm thể cam lòng, lão tính kế nhiều năm như , thật vất vả bồi dưỡng một thế lực lớn như , nếu thật cứ buông tha như , chẳng lão nỗ lực nữa đời cũng chỉ là trò .

Lão cam lòng!

Sau khi Trung vương dâng tấu thư, đương kim Hoàng thượng cũng đáp ứng lời thỉnh cầu của lão, chỉ Dung Châu nay đều quyền quản hạt tổ bối (tổ tiên) Trung vương, vẫn luôn mưa thuận gió hòa, nếu đổi tới quản lí, chỉ sợ trong lúc nhất thời khó thích ứng.

Thấy đương kim Hoàng thượng đồng ý, Trung vương ba bốn lượt dâng tấu thư lên, đương kim Hoàng thượng mới miễn cưỡng đáp ứng, đồng thời biểu thị một nhà Trung vương ngày tuy rằng ở kinh thành, thế nhưng thuế má của vùng Dung Châu vẫn giao cho Trung vương như cũ, Trung vương cũng quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm đối với quan viên Dung Châu.

Như tất cả đều hài lòng, tất cả đều tán thưởng Trung vương trung tâm với hoàng thất, tán thưởng Hoàng thượng nhân hậu.

Chuyện Trung vương dâng tấu lên Hoàng thượng bầu khí trong triều buông lỏng theo nhiều, thậm chí cảm thấy Hoàng hậu hiện nay quả thật là phúc tinh, nàng m.a.n.g t.h.a.i bao lâu thì Trung vương liền chủ động tấu dâng vùng đất Dung Châu, đây chính là điềm lành.

Cố Như Cửu chẳng ý kiến gì đối với những lời bàn tán thế .

Hiện tại trình độ nịnh hót của những ngày một nâng cao, chỉ luôn miệng khen ngợi nàng cùng thần quân, mà ngay cả đứa bé trong bụng nàng cũng khen lấy khen để.

Hài t.ử ở trong bụng của nàng bốn năm tháng, đôi khi nàng thể cảm nhận một sinh mạng nhỏ đang ngọ nguậy trong bụng , lẽ chính những t.h.a.i máy như thế nàng càng đem lòng yêu thương đứa con trong bụng, cũng giúp nàng dần tiếp nhận sự thật .

Nàng sắp trở thành mẫu .

Gần đây ăn uống càng ngày càng , cơ thể cũng mập lên khá nhiều, nàng hoài nghi ăn nhiều thứ như , tất cả đều tẩm bổ cho đứa bé.

Suốt mấy tháng qua, theo lý thuyết nàng nên cùng phòng với thần quân, bất quá ở phương diện thần quân từ đến nay vốn chẳng chịu lời khuyên của ai, hai vẫn cùng ăn cùng ngủ như cũ, thần quân còn phụ trách kể chuyện cho bé cưng trong bụng .

Sau vài tháng mài dũa qua, tài kể chuyện của thần quân càng ngày càng nâng cao, khi hứng chí còn nhái âm thanh của nhân vật và động tác theo tình tiết sống động.

“Nương nương”, Thu La nhà, bưng một bát canh bổ dành cho phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đưa cho Cố Như Cửu, hầu hạ nàng uống hết chén canh bổ xong mới : “Mới Hà Minh công công trượng trách một cung nữ.”

Cố Như Cửu nhíu mày, ý bảo nàng tiếp.

“Hà công công , bởi vì cần tích phúc cho long t.ử, nên tha nàng một mạng.” Thu La dọn chén canh, đưa cho cung nữ lưng: “Bất quá chuyển đến cục hoán y.”

“Cung nữ gì?” Cố Như Cửu : “Lẽ nào thấy bổn cung thai, cho rằng Hoàng thượng thể cùng bổn cung chung phòng, nổi lên tâm tư khác?”

 

 

Loading...