Như Châu Tựa Ngọc - Chương 80: Chương 80
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi thấy tin tức , Cố Như Cửu sửng sốt, đầu Tấn Ưởng, quả nhiên thấy ánh mắt của khá phức tạp, tựa hồ nhất thời thể tiếp nhận chuyện .
Nàng nhéo tay : “Bệ hạ?”
Tấn Ưởng lấy tinh thần, trầm ngâm một lát mới lên tiếng: “Tư Mã đại nhân chính là nguyên lão tam triều, là công với Đại Phong , đặc biệt lấy nghi lễ quốc công nhị đẳng chôn cất.”
Hà Minh đang lẳng lặng , chờ Bệ hạ tiếp.
Nào Bệ hạ chỉ như , liền dẫn Hoàng hậu trở về T.ử Thần điện, phân phó thêm bất cứ điều gì nữa.
Hắn ngẩn , liếc mắt Bạch Hiền: “Bạch công công, ngài Bệ hạ thế là ý tứ gì?”
“Còn ý tứ gì nữa, Bệ hạ như thế nào thì cứ như thế đó thôi.” Đối với chuyện trong nhà Tư Mã, Bạch Hiền chẳng dính dáng gì đến nữa, thấy thái độ cung kính của Hà Minh khi sang hỏi , cũng vui vẻ nổi, mà chỉ : “Hà công công là một năng lực, chút việc thể khó ngài...”
Hà Minh thiếu chút nữa trợn trắng mắt vì tức khi những lời của Bạch Hiền, đáng tiếc bây giờ lúc tức giận với Bạch Hiền, buộc lòng lưng truyền khẩu dụ của Bệ hạ báo cho lễ bộ và điện trung tỉnh .
Nếu là lễ hạ táng của Quốc Công, việc cần chuẩn cũng nhiều.
“Thần quân, ai cũng ngày .” Cố Như Cửu cảm thấy sắc mặt của Tấn Ưởng gì đó đúng, vội khuyên lơn: “Chàng đừng tự khổ .”
“Ta chỉ thấy tiếc nuối, Tư Mã Hồng là một nhân tài hiếm .” Hắn tiếc nuối là kể từ khi bản trở thành đế vương, Tư Mã Hồng già , còn phong thái năm xưa.
Có Bá Nhạc thì thiên lý mã già, tạo hóa quả trêu .
Tiên đế là một vị đế vương ngu ngốc như thể gặp lương thần, mà để cho yên tâm trọng dụng chẳng bao nhiêu.
Cố Như Cửu thật ngờ Tấn Ưởng đúng là nghĩ như , nàng cầm thật c.h.ặ.t t.a.y của Tấn Ưởng.
Tấn Ưởng sang với nàng: “Nàng chớ lo lắng, .”
Hai đang , Cố Như Cửu thấy Tấn Hưởng dẫn theo Long cấm vệ tuần tra, nhịn mở miệng : “Thần quân, Tư Mã đại nhân là ngoại tổ phụ của Tấn phó thống lĩnh, hôm nay để cho phó thống lĩnh về sớm nhé.”
Tấn Ưởng nghĩ đến chuyện , thấy Cố Như Cửu như , liền gật đầu.
Tư Mã Hồng đối với Tư Mã gia mà , chính là chiếc xương sống của Tư Mã gia, hiện tại sống lưng gãy, Tư Mã gia mất thực lực tranh phong cùng Lý gia, trừ phi con cháu hậu bối Tư Mã gia nữa xuất hiện một tài cán kiệt suất như Tư Mã Hồng, nếu chẳng cách nào sánh vai ngang hàng với Lý gia chỉ trong thời gian ngắn.
Bình vương Thế t.ử phi thấy tin phụ c.h.ế.t bệnh, sẩy tay rơi chén trong tay, nét mặt nàng trắng bệch nha đến thông báo, sửng sốt một lát mới lau nước mắt, hoảng hốt : “Chuẩn ngựa xe.”
“Mẫu , ngài đừng gấp, cùng với ngài sang ngoại tổ gia.” Sau khi Tấn Hưởng thấy tin tức , cũng vội vã từ trong cung chạy về, thấy mẫu hoảng loạn, chạy đôn chạy đáo, vội vàng đỡ bà xuống: “Trước tiên, ngài hãy đây một lát, nhi t.ử quần áo khác.”
“Ngươi thể .” Bình vương thế t.ử phi bắt tay , viền mắt đỏ lên Tấn Hưởng: “Ngươi nhớ kỹ, ngươi vốn là Phó thống lĩnh Long cấm vệ của Bệ hạ, là ngoại tôn của Tư Mã gia.” Thân là nữ nhi, phụ c.h.ế.t bệnh nàng khổ sở, thế nhưng nàng con trai liên lụy chuyện .
Khó khăn lắm con trai mới chút tiền đồ, đồng thời Bệ hạ để mắt đến, nếu liên lụy đến Tư Mã gia, để cho Bệ hạ chán ghét con trai , đó mới là cái bù đắp đủ cái mất.
“Ngài đừng lo lắng.” Tấn Hưởng bà đang lo lắng chuyện gì, khuyên nhủ: “Lúc nhi t.ử tuần tra, gặp Bệ hạ cùng Hoàng hậu nương nương, là Hoàng hậu nương nương để cho nhi t.ử sớm trở về.”
Nghe thấy Tấn Hưởng như , Bình vương thế t.ử phi mới thở dài một , đó nghĩ đến cha của , đỏ mặt lên.
Thấy mẫu đến mức sắp thở nổi, Tấn Hưởng mơ hồ thấy cảm kích Hoàng hậu nương nương để cho về sớm, bằng một mẫu , thể yên tâm.
Rất nhanh Bình vương thế t.ử cũng chạy về, đó một nhà ba chạy tới Tư Mã phủ.
Trịnh Thị chào hỏi của các gia đình đến phúng viếng, chân hầu như ngừng bao giờ, đầu thấy em gái của chồng tới, bà vội lau nước mắt bước nhanh sang nghênh đón.
Bình vương thế t.ử phi kịp gì thì nước mắt rơi xuống như mưa, một hồi lâu mới thốt thành lời: “Phụ ...! bao lâu ?”
“Sáng nay lúc thức dậy còn thật .” Mắt Trịnh Thị cũng ửng đỏ : “Sau đó lúc sắp đến buổi trưa, ông đột nhiên cho gọi cả nhà đến, là mơ thấy bà bà tới gặp.
Ta cảm thấy điềm may, sai mời đại phu, đại phu còn tới, công công ...”
Bình vương thế t.ử phi một hồi, thấy vẻ mặt chị dâu tiều tụy, từ đến nay bà luôn chú ý đến thể diện, bên b.úi tóc rối nhưng vẫn để ý đến, giúp đỡ chị dâu cùng lo liệu chuyện trong phủ, chuyện cũng dần xử lý thỏa.
Tục ngữ lạc đà gầy còn lớn hơn con ngựa, tuy rằng phận Tư Mã gia gần đây lắm, thế nhưng các nhà đều nể mặt mũi của , lượt dắt lễ đến phúng viếng, ngay cả Lý gia cũng phái Lý Hoài Cốc qua đây.
Cố Chi Vũ đảm nhiệm vai trò gia chủ Cố gia, cho nên đại biểu Cố gia đến đây phúng viếng.
Cắm nén nhang linh tiền của Tư Mã Hồng, đó khom hành lễ với của Tư Mã gia, khỏi linh đường.
Trong sân sắp xếp bàn ghế dành cho khách đến phúng viếng uống , những thấy Cố Chi Vũ, đều lượt dậy chào , đôi bên mặc dù đàm tiếu chuyện gì, nhưng khó nén vẻ nhiệt tình của họ dành cho Cố Chi Vũ.
Cố Chi Vũ thấy phần lớn đang ở đây đều là vãn bối trẻ tuổi, lòng rõ như gương, thế nhưng nét mặt vẫn khách khí chuyện với những .
“Tỷ phu.” Một nam t.ử dáng dấp khô gầy tiến lên mặt Cố Chi Vũ, lấy lòng : “Tỷ phu gần đây khỏe ?”
“Cữu .” Cố Chi Vũ thấy tới là Trần Khổng của thê t.ử mất, trong mắt cũng toát vài phần thiết, trò chuyện dăm câu với cữu .
Hai chuyện với một hồi, Trần Khổng xoa xoa tay : “Tỷ phu, hộ bộ vẫn còn thiếu vài ?”
Cố Chi Vũ liếc mắt Trần Khổng, đó cụp mắt xuống : “Quả thật còn vài ghế trống, hiện tại đang ở tiến hành khảo hạch các quan viên cấp ...”
“Huynh xem ?” Trần Khổng đợi Cố Chi Vũ xong vội vã lên tiếng: “Nơi đang hiện giờ, chẳng chút thú vị gì.”
Cố Chi Vũ nhíu mày: “Huynh mới trong lễ bộ mấy tháng, hiện tại thuyên chuyển công tác đến hộ bộ...”
“Tỷ phu, cũng thể như .” Trần Khổng thấy Cố Chi Vũ tựa hồ giúp , vội hỏi: “Lễ bộ nào thể so sánh với hộ bộ?” Nói xong, vỗ vỗ hà bao, vẻ mặt “ cũng hiểu mà”, hỏi: “Được ?”
“Nếu như chuyển đến việc ở hộ bộ, thì đến tham gia khảo hạch của hộ bộ,” Sắc mặt Cố Chi Vũ tuy rằng vẫn ôn hòa như cũ, thế nhưng ánh mắt lạnh lùng: “Trước kỳ thi, nếu gì hiểu, thể tới hỏi .”
Trần Khổng thấy giúp đỡ, sự nhiệt tình cũng dần nhạt , lên kỳ quái : “Cố đại nhân giúp đỡ thì thôi bỏ , cáo từ.”
Cố Chi Vũ vẫn nghiêm chỉnh ở đó, mặt chẳng chút biểu tình gì.
Vài gần Cố Chi Vũ thấy hai họ chuyện với , cứ ngẩn tò te trơ mắt , bọn họ tự nhận là công t.ử quần là áo lụa, thế nhưng nào ai hổ như .
Ngươi ngươi tìm chuyện đút lót, cũng tìm chỗ chứ, đầu óc như còn tỉnh, thái độ cầu xin giúp đỡ mà cứ như thiếu nợ ngươi ?
“Nếu một tỷ phu nguyện ý giúp đỡ cho thì mấy, đừng là lễ bộ, ngay cả công bộ cũng .” Ngô Trùng lắc đầu : “Nghe chức vụ của Trần Khổng ở lễ bộ cũng là do Cố Chi Vũ tìm cho , mới mấy tháng, chằm chằm hộ bộ.
Mấy ghế trống bên hộ bộ đều là quan ngũ phẩm với tứ phẩm trở lên, với phẩm hạnh của Trần Khổng, đạp nát mới là lạ đấy.”
Một công t.ử quyền quý nhân tiện : “Đó cũng là , tỷ tỷ gả cho một phúc hậu, chứ nếu gặp em vợ như , còn lâu mới thèm dòm đến .”
Ngô Trùng gì, nửa năm đây, Trần gia thường lôi kéo quan hệ với Cố gia, cũng vòi ít chỗ .
Khuê nữ nhà bọn họ cũng c.h.ế.t hơn hai năm, còn mượn danh nghĩa của khuê nữ bắt Cố gia giúp đỡ, thật nhà nghĩ như thế nào.
Cái thứ như tình cảm, từ đến nay vẫn luôn càng dùng càng ít.
Bọn họ sử dụng nhiều như , cho dù Cố gia rộng lượng chăng nữa, cũng dần xa lánh họ.
Trần Khổng chẳng ý che giấu hành vi của , cho nên vài ngày tin loan truyền ngoài, đồng thời càng truyền càng khó , truyền tới truyền lui thêm biến tướng.
Đến lúc truyền tới tai Cố Như Cửu, lời đồn đãi biến thành Trần gia lợi dụng con gái c.h.ế.t, mưu lợi chỗ cho con trai nhà .
Kẻ nhiều chuyện chẳng bao giờ chê chuyện càng xé càng to, Cố gia là nhà đẻ của Hoàng hậu, cho nên Cố gia phúc hậu,
vợ c.h.ế.t còn nguyện giúp nhà đẻ của vợ khuất, thế nhưng đông chỉa về phía Trần gia.
Bởi vì chức vụ hiện tại của Trần Khổng là chức quan nhàn tản do Cố Chi Vũ an bài, hiện tại mặc dù Cố Chi Vũ đồng ý nhưng cũng thể Trần Khổng vẫn nhận nhiều sự giúp đỡ của trong công việc, xét về công lẫn về tư đều thỏa đáng cả .
Ở hộ bộ vẫn còn vài chức vị bổ nhiệm thế nhưng là chức quan trọng, nếu để một ngu ngốc như Trần Khổng tiến thì thể gì?
Cố Như Cửu xong hết mấy phiên bản đồn nhảm , mặc kệ phiên bản thế nào thì một thực tế đổi, đó chính là Trần Khổng là một ngu ngốc.
Số nàng gặp Trần Khổng nhiều lắm, nhớ mang máng là một tay chơi bời lêu lổng ăn chơi trác táng, đại tẩu luôn dùng lời lẽ mỗi khi nhắc đến của , nhiều nhất vẫn là thở dài.
Nàng thật ngờ một chuyện nhỏ như thế, mà náo loạn đến mức quá nhiều đều , cho nên chút bận tâm đại ca.
Chỉ là nữ quyến trong hậu cung, nàng chẳng chuyện quan trọng để triệu một đại nam nhân như đại ca cung.
Bởi vì lo lắng đại ca, nàng cả đêm lật qua lật cũng ngủ ngon giấc, hôm khi rời giường, bỗng thấy choáng váng đầu.
“Hoàng hậu nương nương.” Bạch Hiền tới mặt Cố Như Cửu, hành lễ xong mới : “Bệ hạ mời ngài đến ngự thư phòng.”
“Ừ.” Cố Như Cửu gật đầu, lên.
Thu La lo lắng đỡ lấy nàng: “Nương nương, sắc mặt ngài lắm, bằng đừng qua đó nhé.”
“Không việc gì, cũng ngoài hít thở khí.” Cố Như Cửu , T.ử Thần điện, khi ánh mặt trời chiếu , cảm thấy đầu óc choáng váng.
Đi tới ngự thư phòng, nàng phát hiện ngoại trừ Tấn Ưởng , đại ca cũng mặt ở đây.
Nàng lập tức hiểu rõ vì Tấn Ưởng gọi nàng qua đây,
sang cảm kích với Tấn Ưởng, nàng đầu Cố Chi Vũ: “Đại ca.”
Tấn Ưởng lên : “Ta bên ngoài phơi nắng một chút.” Sau đó với Cố Như Cửu, bước ngự thư phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-80-chuong-80.html.]
“Đại ca.” Bên trong ngự thư phòng, ngoài nàng và Cố Chi Vũ chỉ nô tỳ trung thành Thu La, cho nên Cố Như Cửu cũng bận tâm nhiều nữa, tới mặt Cố Chi Vũ, thấy tựa hồ gầy hơn so với ngày xưa, nhân tiện : “Dạo khỏe ?”
“Huynh khỏe.” Cố Chi Vũ thấy như , đưa tay vuốt mái tóc của nàng, thế nhưng hiện tại nàng đang b.úi kiểu Bảo Loa kế phức tạp, cho dù vuốt xuống thì lẽ cũng sẽ cảm giác gì, vì đổi thành chỉnh trâm cài bên tóc của nàng: “Huynh thấy mập mạp hơn .”
Không chỉ , ngay cả Bệ hạ gần đây tựa hồ cũng mập hơn.
Thấy tựa hồ đại ca cũng ảnh hưởng nhiều từ vụ việc , Cố Như Cửu thầm thở phào một , đó mới : “Bệ hạ với .” Nói xong, nàng kéo Cố Chi Vũ xuống, đó nàng cũng cuống ngay bên cạnh Cố Chi Vũ, trò chuyện một ít chuyện vụn vặt với Cố Chi Vũ, bất quá tuyệt đối đề cập tới Trần gia.
Cố Chi Vũ đang suy nghĩ gì, khi hàn huyên linh tinh chuyện, Cố Chi Vũ mới mĩm : “Muội mấy lời đồn đãi bên ngoài ?”
“À...” Cố Như Cửu chút ngượng ngùng, dời mắt sang chỗ khác, đó nhỏ giọng : “Chỉ cẩn thận dăm ba câu.”
“Muội vẫn luôn như .” Cố Chi Vũ suy nghĩ một chút, thể thấy Bệ hạ thực sự với Cửu Cửu, nếu còn giữ bản tính : “Hễ lo lắng chuyện gì đó, ánh mắt luôn d.a.o động khi chuyện.”
Cố Như Cửu xoa cằm : “Có ?”
Cố Chi Vũ cũng tiếp tục chọc nàng nữa, chỉ : “Trần gia hai năm gần đây lắm, cũng rõ tính cách Trần Khổng, cho nên cũng quá để ý đến chuyện .”
Nghe như thế, Cố Như Cửu bất chợt chẳng nên gì cho , , nàng tiện quá nhiều chuyện về Trần gia, thể gì khác hơn : “Chỉ cần ca ca vui là .”
“Huynh .” Cố Chi Vũ trầm mặc trong chốc lát, bình tĩnh : “Huynh luôn giữ vững lập trường của , tuyệt đối sẽ đáp ứng những chuyện sẽ gây bất lợi đối với , đối với triều đình và cả Cố gia chúng .”
Bộ phận quan trọng như bộ hộ , thể lưng an bài Trần Khổng việc trong đó, Việc liên quan đến bách tính trong thiên hạ, ngân khố của triều đình, với tính cách và năng lực của Trần Khổng, đều thích hợp cái chỗ .
Thấy đại ca bình tĩnh như khi nhắc đến Trần gia, Cố Như Cửu nhịn trách móc Trần gia, lợi dụng tình cảm giữa đại tẩu và đại ca để cái chuyện thế , trong lòng bọn họ thể an ? Đại tẩu ở cửu tuyền, thể vui vẻ ?
Lòng đúng là thứ phức tạp và khó hiểu, nàng nhớ kỹ mấy năm , Trần gia vẫn , ngay cả Trần Khổng mặc dù quần áo lụa là, nhưng cũng đến mức chẳng trời cao đất rộng thế , hiện tại cớ trở thành như .
“Chỉ cần tình cảm giữa và Bệ hạ chính là điều hơn bất cứ thứ gì, những thứ khác cũng đừng quan tâm nhiều, hao tâm tổn sức.” Cố Chi Vũ : “Huynh cũng nên lui xuống , chúng lén hàn huyên lâu như , sẽ lắm .”
Cố Như Cửu c*n m** d***, gật đầu, định lên tiễn Cố Chi Vũ, cảm thấy mắt tối sầm, đó cái gì cũng .
Tấn Ưởng thấy cửa ngự thư phòng mở , đang chuẩn về, nào bên trong vang lên tiếng hét kinh hoàng của Thu La.
Sắc mặc lập tức đại biến, bước nhanh chạy ngự thư phòng, đập mắt đầu tiên chính là Cửu Cửu đang hôn mê Cố Chi Vũ ôm ngang chạy .
Rầm rầm rầm.
Hắn há miệng, chỉ thấy muôn vàn mảnh vỡ đang rơi xuống đầu, chẳng còn nghĩ điều gì.
“Bệ hạ.” Bạch Hiền chạy theo thấy Bệ hạ lảo đảo , vội chạy lên phía đỡ lấy Bệ hạ, đó xoay vội la lên: “Mau tuyên ngự y!”
Tấn Ưởng đẩy Bạch Hiền , tới mặt Cố Chi Vũ, ôm Cố Như Cửu trong lòng, thấy sắc mặt nàng trắng bệch, mặt chút đổi : “Cắt chức Trần Khổng khỏi chức vị hiện giờ, xóa tất cả chức vụ của , tiếp tục trong quan trường.”
Một Trần Khổng thì tính là gì, nếu Cửu Cửu chuyện gì, thì cả Trần gia cũng đừng sống yên .
Mọi tại đây đều Bệ hạ đang giận ch.ó đ.á.n.h mèo, thế nhưng chẳng ai dám giúp cho Trần Khổng dù chỉ một câu, hơn nữa Cố Chi Vũ cũng đang rầu rĩ Cố Như Cửu, nào còn nhớ rõ chuyện hộ cho Trần Khổng.
Trong khoảnh khắc thấy ngã xuống, chỉ hối hận, nên dung túng Trần gia, dung túng để cho lời đồn đãi nổi lên tứ phía, cho cũng lo lắng theo.
Người sai nhất trong chuyện chẳng Trần gia, mà là .
Hai năm qua vẫn quên nỗi đau mất vợ, mới thể để cho nhà lo lắng như , ngay cả gả trong cung cũng thường quan tâm chuyện của .
Hắn sắc mặt của Bệ hạ đau đớn lo lắng, kinh ngạc lui về phía một bước, chỉ ân cần chứ tiến lên chạm nàng.
“Vương gia, Thành vương phi đưa mời đến.” gã đầy tớ dâng một bái đưa tới mặt Thụy vương.
Thụy vương liếc tờ bái , ngoài nhưng trong : “Thành vương phi chính là chị dâu của bản vương, bản vương là đàn ông, thể tiếp đãi tẩu t.ử , từ chối .”
“Rõ.” Gã đầy tớ theo lời lui .
“Phụ vương.” Thụy vương thế t.ử mặt mang giễu cợt : “Thành vương phi gì?”
“Bà gì cũng ,chẳng liên quan gì đến chúng .” Thụy vương lạnh mặt : “Một con đàn bà ngu xuẩn, chuyện gì thông minh.”
Người đầu óc, cư xử khắc khe với con dòng chính, ngay cả bộ mặt giả tạo cũng , để cho bao nhiêu bà để cho hai đứa con của ức h**p đứa con dòng chính?
Bà ngu xuẩn, nuôi dạy nên hai đứa con cũng ngu xuẩn.
Thành vương c.h.ế.t lâu như , mà con trai bà vẫn lấy phong hào, ai đương kim Hoàng thượng cố ý chậm trễ?
Bất quá nếu như thì gì?
Thụy vương giễu cợt nhắm mắt , cái thế giới nếu như kẻ ngu dốt, kẻ thông minh phụ trợ khác?
Gã đầy tớ lui xuống bao lâu, một gã đầy tớ khác vội vã chạy : “Vương gia, trong cung xảy chuyện.”
“Đã xảy chuyện gì?” Thụy vương mở mắt , một đôi con mắt sắc bén như kiếm.
“Nghe Hoàng hậu té xỉu.” gã đầy tớ thẳng sự việc xảy : “Hoàng thượng đang nổi giận đùng đùng.”
“Đứa cháu ngoan của là mầm móng si tình hiếm trong Tấn gia.” Thụy vương tự tiếu phi tiếu : “Ngược thành kẻ khác loài so với nhà Tấn gia .”
Gã đầy tớ chẳng dám hó hé câu nào, lẳng lặng lắng .
Thụy vương thế t.ử mơ hồ hiểu : “Phụ vương, chẳng đều Bệ hạ thật tâm với Hoàng hậu, chẳng qua là cầm lấy binh quyền trong tay Thái hậu, mới giả bộ trông như thâm tình với Hoàng hậu ?”
Toàn bộ dân Đại Phong, ai mà Thái hậu luôn yêu thương Hoàng hậu chẳng khác nào khuê nữ nhà , hồi lúc Hoàng hậu vẫn tiến cung, Thái hậu thứ gì đều giữ cho nàng, ngay cả mấy cô nương Chu gia cũng ai như .
“Có thể thấy lời đồn đãi đều thật.” Thụy vương ưu nhã phe phẩy cây quạt trong tay: “Có lẽ đám đó đều cự tuyệt tin tưởng đế vương cảm tình.”
Điều cũng do mấy hoàng đế các triều đại Đại Phong đều ham mê nữ sắc, triều thần quen với việc hoàng đế tam cung lục viện, đột nhiên một hoàng đế tâm ý với Hoàng hậu, trong nội tâm bọn họ dĩ nhiên là cự tuyệt.
“Thái độ của Đương kim Hoàng thượng đối với Hoàng hậu giống như là cảm tình.” Thụy vương xem , cho dù cảm tình của Tấn Ưởng đối với Cố Như Cửu thâm sâu đến mức gắn bó sinh t.ử, nhưng xác thực cảm tình đối với Hoàng hậu.
Một nam nhân chắc chắn sẽ tốn nhiều tâm tư như đối với nữ nhân chẳng chút tình cảm nào.
“Tiếp tục dò hỏi, xem rốt cuộc hoàng ?” Thụy vương xắn tay áo để cho gã đầy tớ lui , đó sang với con trai: “Con dạo vài vòng xem thử, nghĩ cách sớm thả chúng về phong.”
Sau khi gặp Tấn Ưởng, trong lòng mơ hồ một suy đoán, kinh, sợ rằng khó về.
Sự thực chứng minh, suy đoán của là chính xác.
Sau khi lễ Vạn thọ kết thúc, đương kim Hoàng thượng đưa nhiều lý do giữ lão ở , an bài lão ở trong biệt cung Thái Hòa.
Cả gia đình Trung vương nghĩ như thế nào thì lão rõ ràng lắm,thế nhưng mấy ngày hôm Trung vương dẫn đập đại môn của Lý gia, thể thấy trong bụng lão chắc cũng oán, nếu hành vi đạp đại môn của thừa tướng.
Với bản tính nóng nảy thế , cũng theo vị tổ tiên nào của Tấn gia.
“Phụ vương, vị Tôn Thái phi ở trong cung lúc ý định hợp tác với chúng , Phụ vương thấy thế nào...” Thụy vương thế t.ử hiểu hỏi: “Có nàng giúp một tay, chúng thể nội ứng ngoại hợp.”
“Người nữ nhân ...” Vẻ mặt của Thụy vương phức tạp: “Hoàng hậu là một nữ nhân thông minh, nàng sẽ cho phép mấy Thái phi tiếp
tục lưu trong hậu cung, đại khái bao lâu nữa, những nữ nhân tiên đế sủng hạnh qua sẽ đưa đến biệt cung Lâm An.”
“Lâm An? Nơi đó...” Thụy vương thế t.ử bĩu môi: “Lòng của Hoàng hậu cũng thật độc.”
Thụy vương liếc nhi t.ử, nhịn thở dài, suy nghĩ của đứa con vẫn còn đủ thành thục.
Theo lão thấy, Hoàng hậu còn đủ ác, nếu lão là nàng, tuyệt đối sẽ để tôn Thái phi tiền Thái phi...!mấy lão Thái phi an phận hưởng phúc ở biệt cung Lâm An, mà trực tiếp tìm một lý do gì đó, đưa các nàng đến đạo miếu thanh tu.
Đàn bà chính là đàn bà, luôn mềm lòng dễ tha thứ, bởi chẳng làmđược đại sự.
Bên trong T.ử Thần điện, lúc đang chìm trong tĩnh lặng, mấy ngự y nơm nớp lo sợ tới bên giường, Hoàng hậu đang hôn mê, đưa mắt , đẩy một ngự y lai lịch nhất tiến lên bắt mạch.
Bọn họ thường đến T.ử Thần điện bắt mạch cho Hoàng hậu nương nương, thế nhưng mỗi thấy Hoàng hậu nương nương, nàng đều tinh thần sáng láng, như hôm nay, mắt nhắm nghiền, im ở giường.
Trước bởi vì bận rộn chuẩn lễ vạn thọ của Bệ hạ, Hoàng hậu gần mười ngày để cho ngự y bắt mạch cho nàng, bọn họ cũng thật ngờ, chỉ qua mười ngày ngắn ngủi như , thể Hoàng hậu xảy vấn đề.
Ngự y phủ một chiếc khăn lụa lên cổ tay Cố Như Cửu, đó vẻ mặt nghiêm túc bắt đầu bắt mạch.
Ba vị đồng liêu phía , ánh mắt sáng quắt theo dõi , hận thể một câu Hoàng hậu việc gì.
Tấn Ưởng ở bên cạnh, cũng sốt ruột chẳng kém gì các ngự y, bất quá tính cách từ đến nay luôn trầm , cũng sợ quấy nhiễu đến Cố Như Cửu, cho nên quát tháo gì những ngự y , chỉ là sắc mặt khó coi đưa mắt Cố Như Cửu mặt mày tái nhợt.
“Ý?” Ngự y đang bắt mạch cảm thấy kỳ lạ, khi bắt mạch tay xong chuyển sang tay trái, mắt thấy sắc mặt của Tấn Ưởng càng ngày càng khó coi, rốt cục thu tay về, mặt mày buông lỏng : “Bệ hạ,
Hoàng hậu nương nương cũng chuyện gì, chỉ mới suy nghĩ quá độ nên ngất, điều dưỡng mấy ngày là khỏe.”
“Thế nhưng vì vẫn thấy tỉnh?” Tấn Ưởng tới xuống bên mép giường, nhẹ nhàng cầm tay của Cố Như Cửu, tay lạnh lẽo, tay nàng ấm áp: “Sắc mặt cũng khó coi.”
Ngự y trầm tư nghĩ, thể là Hoàng hậu ngủ ngon ?
Đáng tiếc, cũng dám , cho nên khi tuông một lô một lốc từ ngữ ngoài lề.
Lại do dự : “Bệ hạ, vi thần phát hiện mạch đập của Hoàng hậu tựa hồ thêm hỉ mạch, chỉ là còn quá sớm, vi thần cũng dám xác định, thể qua mấy ngày, sẽ rõ ràng hơn.”