Như Châu Tựa Ngọc - Chương 8: Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi thiên tai xảy , con bỗng trở nên quá nhỏ bé.
Bất kể là thế gia bách tính bình thường, trời đất đều đối xử giống như .
Mặt đất rung lắc dữ dội, vì những cơn la hét than mà chậm .
Ttrái tầng địa chất gãy đổ nghiền ép vẫn càng lúc càng mạnh hơn, phảng phất như trời đất đang chao lượn.
Mọi tựa hồ tiếng ầm ầm từ đất truyền lên, thanh âm đáng sợ ít đang chạy trốn cũng quỳ rạp xuống đất, cầu trời xanh bỏ qua tánh mạng của bọn họ.
Không cự long trở mệt mỏi là dân chúng khẩn cầu hiệu quả, cơn địa chấn rốt cuộc cũng ngừng .
Thế nhưng ít những gian nhà kiên cố giờ trở thành một đống phế tích, chung quanh vang lên những thanh âm kêu gọi .
Trải qua cơn động đất đáng sợ, dân chúng tuy rằng tổn thất một ít tài sản nhưng trong nội tâm tràn đầy cảm kích đối với Hoàng thượng.
Nếu Hoàng thượng nhân đức, tổ tiên báo mộng hôm , sợ rằng lúc bọn họ còn ngủ say và vùi thây trong đống đổ nát , nào giữ tánh mạng, đừng bảo vệ tài sản trọng yếu của .
Không là ai hô to một tiếng: “Hoàng thượng vạn tuế!” dẫn tới vô dân chúng về phía hoàng cung quỳ rạp xuống dập đầu tạ ơn, hận thể lập nên khối bài vị trường sinh cho Hoàng thượng.
Về phần chuyện Hoàng đế chỉ mười ba tuổi, hơn nữa trong tư duy bách tính vốn sẵn bản tính sùng bái với hoàng gia, thì những điều căn bản đại sự gì.
Bọn họ mặc kệ lão Hoàng đế ấu đế, xí đẽ, dù Hoàng thượng mới đăng cơ tổ tiên phù hộ còn báo hiểm nguy, cho bộ bách tính kinh thành tránh một kiếp nạn tai, như rõ Hoàng thượng chắc chắn là một đấng minh.
Thế nhưng trong kinh thành vẫn một vài thế gia vọng tộc may mắn như thế, một thế gia tin tưởng, và vài hộ bách tính bình
thường vẫn ngủ ở trong nhà, bởi vì tự trong tham tâm của bọn họ đều xem tiểu Hoàng đế chẳng đại sự gì.
Cho nên trong lúc bọn họ đang mơ màng ngủ, bỗng thức giấc bởi mặt đất rung động mạnh, cho dù đại đa đều các nô bộc trung thành bảo vệ mà tránh kiếp nạn, thế nhưng vẫn thoát khỏi thương vong tài sản, tổn thất đương nhiên cũng nhiều vô kể.
Người của chi thứ ba Tư Mã gia cũng tổn thất nhỏ, phủ bừa bộn, trong lòng vẫn còn hoảng sợ thôi.
Tư Mã Linh giữa đám , mặt vẫn còn nhem nhuốc nước mắt, b.úi tóc tán loạn, còn chút lãnh tĩnh kiêu ngạo thường ngày.
Tư Mã Hương bên cạnh nhỏ giọng an ủi nàng, thế nhưng bản cũng khá hơn bao nhiêu, chỉ tóc rối như mớ bòng bong, mà quần áo còn dính bụi bặm, thê t.h.ả.m lời.
Bây giờ Tư Mã gia chật vật nên lời, nhà bọn họ lẽ thuộc mẫu tộc của tiểu Hoàng đế, nhưng bọn họ chẳng mấy cận cùng tiểu Hoàng đế, thậm chí cảm thấy nhục nhã sự hồ đồ của đế vương, cho nên gần nửa năm qua chẳng qua chỉ cố đủ lễ quân thần mà thôi, chẳng chút tình nghĩa nào đáng để đến.
Mà điều quan trọng hơn là tiểu Hoàng đế tựa hồ chỉ cận tân quý cùng mấy thế gia mấy hiển hách, điều càng khiến bọn họ sinh lòng bất mãn.
Chuyện động đất , bọn họ cũng để ý đến.
Nơi chính là mảnh đất mấy triều đều hưng thịnh, tính gần nghìn năm, bao giờ đến chuyện xảy động đất, thể động là động ngay ?
Tiểu Hoàng đế chẳng qua hồ đồ mộng, theo mấy lời khoác lác của Cố gia, còn tin rằng thật, cho dán bố cáo khắp nơi nhiễu loạn nhân tâm.
Cùng lâm t.h.ả.m trạng ngoài Tư Mã gia còn Lý gia, ảnh hưởng của hai gia tộc , còn mấy nhà động tĩnh rục rịch khác nên trở thành mấy nhà tổn thất nghiêm trọng nhất cơn động đất.
Còn kịp đau khổ, trong cung cử xuống là thời gian vẫn còn dư chấn của trận động đất, e sợ địa long vẫn chịu yên giấc ngủ say, hy vọng các vị chú ý cẩn thận.
Mấy đại thế gia lúc thèm để ý đến lời của tiểu Hoàng đế, lúc ngoảnh đầu liếc phủ nhà rối như mớ bòng bong, đành sai hầu dựng lều, chật vật bước nghỉ tạm.
Quả nhiên, mấy ngày kế tiếp còn xảy thêm vài cơn động đất nhỏ, đôi khi cũng rung lắc mạnh, khiến cho ai nấy cũng dám ngủ say, hễ chút rung động là lập tức giật tỉnh giấc.
Chuyện đáng mừng chính là nhờ thông báo từ , những gia đình gánh chịu tai ương chỉ thuộc địa phận kinh thành, thương vong cũng nhiều, chỉ vài căn nhà cùng đường xá gãy sập, tổn thất tài sản mà thôi.
Cũng may quốc khố Đại Phong chẳng thiếu tiền, khi bộ hộ tiến hành công tác thống kê sơ lược tổng thể, nhanh ch.óng thông qua một tiền cứu tế khẩn cấp.
Hành động giúp tiểu Hoàng đế thu ít nhân tâm.
Thậm chí cũng bởi vì chuyện , cũng quyền phát biểu ở trong triều, là bởi vì dân tâm là các triều thần khi kinh hách mà xóa bỏ mối nghi ngờ đối với chuyện tổ tiên báo mộng khó hiểu .
Bọn họ lúc , đến quỷ thần, lẽ trong lòng vẫn còn kính nể và kinh sợ.
Hơn nữa nhiều sách tự xưng là tin thần, bái thần, thế nhưng vô cùng sùng bái và kính trọng đối với tổ tiên nhà .
Từ lúc Cố Trường Linh mang theo quyển “Kỳ Văn Lục” tiến cung đến tận lúc , Cố Như Cửu vẫn thấy bóng dáng cha về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-8-chuong-8.html.]
Đến khi dư chấn còn nữa, Cố Như Cửu theo mẫu cùng hai vị tẩu lên mã xa về thành, mới thấy bóng cha ở cửa thành đón bọn họ.
Trải qua mấy ngày sửa chữa, kinh thành còn vẻ hỗn độn như hồi xảy thiên tai, tuy đường ít so với lúc nhưng khôi phục trật tự bình thường, các cửa hàng dọc theo các con phố cũng bắt đầu mở cửa, hàng hóa đủ chủng loại bày biện la liệt sạp.
Nhìn thấy quang cảnh mắt thế , Cố Như Cửu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may tiểu Hoàng đế là quyết đoán, lỡ như cha nàng
gặp một Hoàng đế nhát gan sợ phiền phức, t.a.i n.ạ.n sẽ gây hậu quả thể cứu hồi.
Cảm tạ trời đất, ánh mắt của cha nàng đúng là chê .
Tiểu Hoàng đế là gan dám đương đầu khó khăn, đồng thời trong lòng cũng nghĩ đến an nguy của bách tính.
Nếu như tiên đế còn đang tại thế, việc cha nàng chắc thể thuận lợi như .
Phòng ốc trong Ninh Bình Hầu phủ cũng phá hư quá nhiều.
Vật bài biện trong phòng tuy hư hại nhưng vật đáng tiền bọn họ di dời ngoài nên dọn dẹp một chút là thể ở.
“Người của công bộ đến xem xét cả , phủ của chúng thể an tâm tiếp tục ở.” – Cố Trường Linh tuy khuôn mặt đầy mệt mỏi nhưng khi thấy vợ và con cái cũng bất giác vui vẻ , kể sơ lượt chuyện bản trong mấy ngày qua, chỉ huy dọn đồ trong nhà.
“Cha, lúc thành, hình như con thấy chỗ phát cháo, nhà chúng và mấy tộc huy thế gia khác nữa.” – Cố Như Cửu nắm tay áo Cố Trường Linh, bước qua cánh cửa thật cao – “Là phát cơm miễn phí cho bách tính ?”
“Cửu Cửu thật thông minh.” – Cố Trường Linh càng con gái, càng nghĩ con gái là đại phúc tinh.
Nếu con gái nhắc nhở , chỉ sợ cũng nghĩ chuyện động đất – “Nhà chúng cùng mấy nhà khác sớm chuẩn nên tổn hại bao nhiêu, phát chút cơm canh cũng là tích đức cho đời .”
“Dạ.” – Cố Như Cửu nặng nề gật đầu, cất tiếng ngọt ngào: “Cha thật !”.
Nhận lời khen tặng của con gái, Cố Trường Linh càng vui vẻ, khom lưng ôm tiểu nha đầu, để Cố Như Cửu khuỷu tay , đó ha hả : “Ngày mai cha dẫn con tiến cung diện kiến Thái hậu cùng Hoàng thượng.” – Hắn vẫn với con gái rằng Thái hậu và Hoàng thượng chuyện chính cô con gái nhắc nhở sự việc trong “Kỳ văn lục”, nhờ mới thiên tai sắp xảy .
“Ngay cả Hoàng thượng cũng thể gặp ?” – Nói thật hổ, nửa năm nàng tiến cung tuy ít nhưng dáng dấp tiểu Hoàng đế
quả thật từng thấy.
Lần đầu tiên, Hoàng đế trong ngự liễn; Lần thứ hai, long sàn sa trướng, cũng duyên thấy hình dáng tiểu mỹ nam.
“Con gái lớn , ông ôm ôm ấp ấp như còn thể thống gì.”- Dương thị bực buồn – “Còn mau mau thả con xuống.”
“Quy củ là để ngoài thôi, mặt trong nhà, thoải mái thì cứ .” – Cố Trường Linh năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Con gái , chiều, ai gì mặc kệ.”
Cố Như Cửu ghé vai Cố Trường Linh ha ha .
Dương thị khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn ửng hồng của con gái, vẻ mặt nghiêm túc cũng dãn , lắc đầu bất đắc dĩ.
Trong cung Càn Khôn, Tấn Ưởng xong chữ cuối cùng.
Sau khi gác b.út tỉ mỉ quan sát thật lâu, cảm thấy nửa phần khí khái như lời Cố , vì tiếc nuối lắc đầu.
“Bạch Hiền!” – Hắn vẫy tay gọi Bạch Hiền – “Ngươi từng gặp con gái của Cố đại nhân ?” – Cố là lão sư kính trọng nhất, con gái của lão sư cũng nên chiếu cố nhiều hơn.
Trước đó vài ngày, mẫu hậu tấn phong con gái Cố Huyện quân, mượn chuyện lập đại công, tiện thể phong thưởng mạnh tay một thể.
“Bẩm bệ hạ, nô tài từng gặp nữ quyến của Cố Hầu gia, chỉ năm ngoái trưởng nữ Cố Hầu gả cho Trương gia, hiện cùng Trương lang tình thâm như chim trong chậu cá trong l.ồ.ng, phu thê hòa thuận.
Thứ nữ năm nay lên mười, tính cách dịu dàng, Cố Hầu cưng chiều, ngay cả Thái hậu cũng thích Cố nhị tiểu thư, cho nên thường cho triệu kiến.” – Bạch Hiền dừng một chút : “Nửa năm , xe ngựa Cố nhị tiểu thư tình cờ gặp ngự liễn của bệ hạ, nhưng lúc đó nô tài kỹ, ngày thường ngọc tuyết đáng yêu, linh khí bức cũng khó trách Cố Hầu gia chăm chút nhiều như .
Ngay cả nhị vị công t.ử cũng cha yêu thương bằng nàng.”
Nghe thấy Bạch Hiền đề cập đến chuyện nửa năm , Tấn Ưởng nhớ tới tiểu cô nương cúi đầu ở bên đường cung.
Dù thời gian qua
lâu, vẫn nhớ như in cây ngân trâm cài b.úi tóc đen, vài lọn tóc rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt trắng ngần .
Lẽ nào tiểu cô nương chính là ái nữ của Cố ?