Như Châu Tựa Ngọc - Chương 79: Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ Lý gia cũng nghĩ tới Trung vương dễ dàng bỏ như , đầu tiên ai nấy đều ngây sửng sốt, một lúc mới kịp định thần, sang vái chào Cố Tồn Cảnh.
Lý Hoài Cốc và Cố Tồn Cảnh đều là đồng bối(*), xảy chuyện hổ thế , để chuyện cùng Cố Tồn Cảnh là thích hợp nhất.
Những trưởng bối khác của Lý gia đều sĩ diện hão, ngày hôm nay Trung vương ném phăng tất cả thể diện của họ trong bãi rác, lúc chứa một bụng tức tối, khách khí với Cố Tồn Cảnh vài câu, đó trở về phủ.
(*) đồng bối: ngang vai ngang vế.
“Cố đại nhân.” Lý Hoàn Cốc chắp tay với Cố Tồn Cảnh: “Trời hè oi bức, chi bằng hàn xá uống chén ?”
“Hôm nay tại hạ phụng mệnh Bệ hạ đến đây, chuyện giải quyết xong, tại hạ cũng nên hồi cung phục mệnh.” Cố Tồn Cảnh nữa thi lễ, đó vẻ mặt khổ sở : “Sự tình cớ loạn thành thế ?”
Lý Hoài Cốc luôn cảm thấy khó xử khi mặt Cố Tồn Cảnh, bởi vì những chuyện xảy trong quá khứ, khiến luôn né tránh gặp gỡ Cố gia, hiện tại thấy Cố Tồn Cảnh mặc quan phục , tinh thần sáng láng, chợt nghĩ đến ba năm đây, lúc xảy chuyện ngoài ý ở trường ngựa, tới đón Cố Như Cửu về dường như cũng là Cố Tồn Cảnh.
Hắn từng hiếu kỳ chẳng rõ Cố gia dạy dỗ con cái như thế nào, con gái lớn gả đến Trương gia, trong Trương gia đều xem nàng như trân bảo, con gái thứ hai gả cho Hoàng đế, còn mê hoặc khiến cho Hoàng đế nạp phi, độc cưng chiều một nàng.
Trên thực tế chỉ hai cô con gái của Cố gia, mà hai con trai của Cố gia cũng các cô nương ở kinh thành mến mộ, Cố Chi Vũ mất một vợ, vẫn cho vô nữ nhân thần hồn điên đảo, Cố gia bản lãnh gì.
Tâm tình càng thêm phức tạp, thế nhưng khi đối mặt với Cố Tồn Cảnh thì Lý Hoài Cốc vẫn tỏ đủ tư thái khách khí, đó đem đầu đuôi ngọn
ngành chuyện xảy hôm qua kể sợ lượt.
“Vốn dĩ gia phụ định hôm nay đích dắt lễ đến bái phỏng Trung vương điện hạ, nào tính tình của điện hạ nóng nảy như ...” Lý Hoài Cốc khổ, đầu liếc nước sơn đen như mực đang dính c.h.ặ.t đại môn, và cả đám dân chúng hiếu kỳ đang vây ở xung quanh xem náo nhiệt: “Vương gia phận quý trọng, Lý gia dám chọc.
Thế nhưng gia phụ dẫu cũng là quan viên nhất phẩm trong triều, Trung vương khi dễ như , thật sự là...”
Hắn đến đây, nét mặt lộ khó xử, đó ngẩng đầu Cố Tồn Cảnh, thấy đối phương vẫn tỏ chăm chú lắng như cũ: “Cố đại nhân hiện chuyện quan trọng cần xử lý, tại hạ dám quấy rầy.”
Cố Tồn Cảnh khẽ vuốt cằm, lưng ngựa hành lễ với Lý Hoài Cốc : “Lý công t.ử, tại hạ một bước.”
Lý Hoài Cốc như gì cả, thực tế lời cần đều hết , chỉ kém biểu thị rõ ràng, Trung vương bắt nạt thần t.ử của Bệ hạ, là đang coi rẻ quyền uy của Bệ hạ.
Lý gia sợ Bệ hạ khó xử, mới cố nén ấm ức đấu chọi gay gắt với Trung vương.
Lý gia đang đặt ở vị trí nhược bộ để lấy đại cục trọng.
“Chuyện giữa quý phủ và Trung vương điện hạ, tại hạ nhất định sẽ đem đầu đuôi câu chuyện bẩm báo Bệ hạ, xin Lý công t.ử yên tâm.” Cố Tồn Cảnh đối xử với Lý gia bình thường, bằng năm đó quyết liệt từ chối gả Lý gia.
Hắn liếc sư t.ử bằng đá hai bên Lý phủ, lưng hai con sư t.ử đá dính mực đen nhem nhuốc, chỉ sợ chà rửa cũng khó sạch hết.
“Cáo từ.” Cố Tồn Cảnh kéo dây cương, đầu ngựa về phía hoàng cung.
Trở trong cung, Cố Tồn Cảnh khi chờ Hà Minh bẩm báo, mới tiến trong ngự thư phòng, nào bên trong chỉ Hoàng thượng, mà t.ử nhà cũng ở đây.
Hắn mới định bước lên hành lễ, Tấn Ưởng lên tiếng : “Người trong nhà, cần khách khí như , nhị cữu cho xem, cớ Trung vương gây gỗ với Lý gia lớn như thế?”
Cố Tồn Cảnh liếc mắt đang lười biếng ở trong góc, bộ dạng gật gù như thiếu ngủ, mặc dù cầm trong tay một quyển sách, mắt nhắm nghiền.
Tựa hồ giờ mới phát hiện trong phòng khác, nàng mới mở mắt, khi thấy đang ở trong phòng, : “Nhị ca.”
Cố Tồn Cảnh một chút, Tấn Ưởng một chút, chắp tay : “Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng thượng cưng chiều t.ử nhà như thế nào, cớ còn lười biếng hơn cả lúc ở nhà, thật đúng là buồn .
Nghe thấy nhị ca gọi là Hoàng hậu nương nương, nụ mặt Cố Như Cửu trở nên ảm đạm, thế nhưng nàng cũng nhị ca như mới là hành vi an nhất, cho nên miễn cưỡng nhếch môi : “Hai còn việc cần , ngoài .”
Nàng bỏ sách trong tay xuống, từ từ lên, khi ngang qua Cố Tồn Cảnh bên , thấy hai gò má của ửng đỏ, trán còn lấm tấm mồ hôi, cho nên bước khỏi ngự thư phòng, chuẩn ngay canh giải nhiệt đưa cho nhị ca.
Cố Tồn Cảnh vẻ mặt mất hứng mới của nhà , thế nhưng thể để cho Hoàng thượng cảm thấy Cố gia nhận thánh sủng thành kiêu, thời gian lâu dài, sẽ ảnh hưởng tới tình cảm của Hoàng thượng cùng .
Tấn Ưởng cũng thể đoán sơ lược nỗi lo lắng của Cố gia, Cố gia cần như , nhưng lo lắng khi thốt những lời , ngày Cố gia càng thêm cẩn thận nhiều hơn, nên dứt khoát bộ phát hiện, đó ban thưởng ghế cho Cố Tồn Cảnh, để cho cung nữ bắt đầu dâng .
Thấy mồ hôi nhễ nhại, sai dời bồn băng về phía Cố Tồn Cảnh đang .
Sau khi đem tất cả đầu đuôi ngọn ngành thấy thuật cho Tấn Ưởng , Cố Tồn Cảnh : “Bệ hạ, vi thần còn phát hiện vài chỗ quái dị.
Lấy tính cách của Trung vương, nếu quả thật bản tính hung hăng càn quấy, ngang ngược hống hách như lời đồn đãi, như cho dù vi thần đến đó, ông cũng dễ dàng đáp ứng ngay lập tức như .”
Nghe xong lời , Tấn Ưởng : “Ba cái lời đồn đãi, nào ai tận mắt chứng kiến, ai thật .”
Hắn để cho Cố Tồn Cảnh Thống lĩnh Long cấm vệ, một là bởi Cố Tồn Cảnh đáng tín nhiệm, hai là bởi vì phong cách hành sự của Cố Tồn Cảnh thích thú.
Tỷ như chuyện ngày hôm nay, nếu là khác gặp , đại khái sẽ chủ động cho , bởi vì nó “ quan trọng gì”, thế nhưng Cố Tồn Cảnh đem đầu đuôi ngọn ngành cho , đồng thời còn đem những điều nghi ngờ trong lòng .
“Hay là Trung vương cũng tán thưởng khanh.” Tấn Ưởng đùa giỡn : “Hoặc là ông mượn thái độ đối với khanh để biểu thị lòng trung thành đối với trẫm.”
Vậy ý nghĩa đại khái chính là, ngươi xem tuy dám đạp đại môn Lý gia, thế nhưng của Bệ hạ đến liền thu tay , cho nên đây chẳng bất mãn đối với Bệ hạ, mà đơn giản chỉ đang gây khó dễ với Lý gia mà thôi.
Trung vương như l* m*ng, kì thực đại trí giả ngu(*), như nếu trung tâm với hoàng thất còn đỡ, chứ nếu tâm tư khác với hoàng thất, chỉ sợ sẽ gây nhiều sóng gió.
(*) đại trí giả ngu: thông minh giả vờ ngu ngốc.
“Thì là thế.” Cố Tồn Cảnh chợt : “Hèn chi thần cứ nghĩ cớ Trung vương điện hạ tỏ khách khí như , nguyên lai là vi thần nhờ ánh hào quang của Bệ hạ, mới Trung vương nể chút mặt mũi.”
Biết lời của nhị cữu kì thực thầm thổi phồng bản , Tấn Ưởng khẽ bật , bắt đầu đến những chuyện khác.
Bởi vì bản tính Cố Tồn Cảnh thoải mái, hiểu chuyện cặn lẽ tỉ mỉ, cho nên hai xem là ăn ý, vui vẻ trò chuyện tận đến khi thấy tiếng Cố Như Cửu từ bên ngoài vọng , hai mới ngưng câu chuyện.
“Trò chuyện vui vẻ như , dường như hai chẳng còn giờ giấc là gì nữa .” Cố Như Cửu bên ngoài một lúc mới ngự thư phòng, ánh mắt đảo qua cả hai , đó thả chiếc khay trong tay xuống: “Ta nước ô mai, hai dùng thử xem.”
Hai chén nước ô mai màu sắc tương đồng, thể đoán cùng chung một sản phẩm, chẳng qua chỉ một chén nước đá, còn chén thì .
Ánh mắt Tấn Ưởng liếc qua liếc trong chén ô mai nước đá, đó chén nước ô mai thêm đá Cố Như Cửu bưng lên đặt trong tay Cố Tồn Cảnh, đồng thời còn cố ý đầu liếc mắt Tấn Ưởng đang phía .
Tấn Ưởng rụt cổ một cái, cúi đầu ngoan ngoãn uống nước ô mai ấm áp của .
Đồng thời để tỏ lòng thích chén ô mai , chỉ uống mấy hớp liền cạn sạch chén, đó lau khóe miệng khích lệ Cố Như Cửu.
Cố Tồn Cảnh cúi đầu liếc chén nước ô mai mới uống hai hớp còn cầm ở trong tay, nhà híp mắt lời khích lệ từ Bệ hạ, cảm giác nước ô mai trong tay càng thêm ngọt hơn, ngọt đến mức ê hết cả răng.
Ngay cả mấy trái quýt chua loét trồng trong viện mà Bệ hạ cũng ăn , thì mặt còn chuyện gì ?
Hắn bình tĩnh!
Dùng tốc độ nhanh hơn uống cạn chén ô mai trong tay, Cố Tồn Cảnh vội tìm một cái cớ thối lui khỏi ngự thư phòng.
Đi khỏi cửa ngự thư phòng, cuối cùng cũng thở dài một .
Nhìn thấy Bệ hạ cùng ở chung, cảm giác còn thể đối với Hồ thị hơn chút nữa.
“Cố đại nhân.” Hà Minh thấy Cố Tồn Cảnh , híp mắt : “Chuyện xong ?”
“Uhm.” Cố Tồn Cảnh gật đầu, tươi với Hà Minh: “Cáo từ.”
“Đi thong thả.” Hà Minh cũng híp mắt theo bóng lưng Cố Tồn Cảnh rời .
Trong lòng vẫn đang suy nghĩ, sức chịu đựng của quốc cữu gia vẫn còn kém quá, những hầu cận bên cạnh Hoàng thượng và Hoàng hậu như bọn họ, ngày nào cũng thấy cảnh tượng như , ai hiểu thấu nỗi lòng phức tạp của họ ?
“Phụ vương, ngài định phá nát đại môn Lý gia thật ?” Lúc Tấn Hoành trở , thấy cha vẩy mực lên cổng Lý gia, vội vã chạy ào đến viện của Trung vương: “Đợi chúng trở Dung Châu, Lý Quang Cát giở trò ở lưng thì bây giờ?”
“Sợ cái gì?” Trung vương thư thả uống một ngụm , đó cau mày : “Lần chúng kinh, sẽ dễ dàng về Dung Châu như .”
Tấn Hoàng chấn kinh đến đổi sắc mặt: “Vì về Dung Châu?”
“Con cái của Thành vương đợi ở trong kinh thành hơn một năm, ngươi xem Bệ hạ đề cập đến để bọn họ về Cẩm Châu ?” Trung vương trề môi, hất hàm về phía hoàng cung: “Năng lực vị thể sánh bằng tiên đế.”
“Bệ hạ cho con cái Thành vương về Cẩm Châu thì chẳng gì lạ, nhưng chúng xưa nay chẳng thù oán gì với , lẽ nào ...” Tấn Hoành đột nhiên dừng , dám tin tưởng : “Bệ hạ tước phiên?”
“Tước phiên?” Trung vương buồn Tấn Hoành: “Hiện tại bộ thiên hạ chỉ và Thành vương là phiên vương đất phong, Thụy vương đang con đường c.h.ế.t, nào còn phiên với tước gì nữa.”
“Về phần Trung vương phủ chúng ...” Trung vương xúc động, thoải mái : “Trung vương phủ chúng là thừa kế phiên vương, cho dù Bệ hạ cho chúng về Dung Châu, mà để cho chúng hồi kinh Vương gia chăng nữa, cũng chẳng cần tìm lý do gì cả.”
Tấn Hoành xem qua đạo thánh chỉ thiết mạo t.ử vương tổ tiên truyền xuống , chỉ vì đây chú ý, hiện tại phụ vương nhắc tới, mới nghĩ đến, trong đạo thánh chỉ quả thực đề cập rõ rằng Trung vương phủ bọn họ phép đời đời phiên vương ở Dung Châu.
Nghĩ , trầm mặt , những điều Hoàng đế , quả nhiên mỗi một việc đều sâu xa nhiều.
Nhìn thấy nhi t.ử như , Trung vương nhịn ha ha: “Con trai, hiện tại mặt chúng chỉ hai con đường, một là ngoan
ngoãn Trung vương, đến c.h.ế.t vẫn c.h.ế.t trong danh tiếng trợ giúp giành lấy nửa giang sơn Đại Phong, tiếng tăm vô hạn, một là cứ theo đương kim thánh thượng một thiết mạo t.ử vương nhàn tản an , lẽ trong trăm năm sẽ sống an nhàn yên , nhưng chắc tương lai vị hoàng đế nào chướng mắt chúng , sang tước vị của chúng .”
Từ cổ chí kim, sẽ một thiết mạo t.ử vương chân chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-79-chuong-79.html.]
“Ta...” Tấn Hoành cứng họng, một lát mới : “Phụ vương chẳng đưa quyết định ?”
Nhìn như hai con đường, thực tế nhà bọn họ chỉ một con đường, đó chính là ngoan ngoãn quy phục với đương kim Hoàng thượng, hơn nữa chỉ cần đương kim Hoàng thượng vẫn lên tiếng, chứng tỏ lòng trung thành.
“Khi còn nhỏ, tổ phụ và ông cố phụ của ngươi thường thường với , hài lòng thỏa mãn với cuộc sống của .” Trung vương đặt chén xuống: “Chỉ khi hài lòng và thỏa mãn mới thể sống lâu dài, sống an .”
“Nhi t.ử...!hiểu.” Tấn Hoành vì phụ vương kính nể đương kim Hoàng thượng như thế nhưng tin tưởng lựa chọn của phụ vương.
Ngày thứ ba của lễ vạn thọ đế vương, quốc chủ nước Ly nhập kinh, đó quỳ thẳng mặt Tấn Ưởng, biểu thị bách tính nước Ly tôn trọng văn hóa Đại Phong, nước Ly cũng nguyện ý trở thành Đại Phong, cầu Bệ hạ thu lưu.
Hết thảy thần dân Đại phong đều kinh hãi, bọn họ gặp qua kẻ đến Đại Phong tống tiền, gặp qua kẻ đến dựa dẫm Đại Phong, thế nhưng từng thấy một tiểu quốc liêm khiết chính trực như nước Ly chủ động đem quốc gia của gia nhập Đại Phong.
Cho dù nước Ly nhỏ nữa, thì đó cũng là một quốc gia, hiện giờ Đại Phong chẳng tốn con binh lẫn con nào mà quốc gia chủ động biểu thị Đại Phong, đồng thời còn đòi sinh Đại Phong, c.h.ế.t quỷ Đại Phong.
Điều rõ cái gì? Nói rõ thực lực của Đại Phong cường thịnh ? Cho nên ở tám phương kéo đến tứ hải đổ về đây ? Có quốc
gia một lòng theo Đại Phong, còn chủ động biểu thị nguyện ý nhập bản đồ Đại Phong nữa chứ.
Không chỉ triều thần kích động, mà cả bách tính cũng kích động, trong kinh thành thậm chí cửa hàng báng hàng rong bắt đầu buôn bán các loại hoa quả thực vật đa dạng đủ màu sắc vận chuyển từ nước Ly sang, náo nhiệt chẳng khác nào lễ mừng năm mới.
Các văn nhân cũng tung vô văn chương ca tụng đức của đương kim hoàng đế, đại ý chính là: Bệ hạ, ngài chính là ánh sáng, ngài chính là mặt trời, ngài chính là vị thần thoại duy nhất, là minh quân ngàn năm khó gặp, chúng đều quỳ long bào của ngài.
Sau đó tin tức truyền , nguyên lai mặc dù Bệ hạ cảm động tấm lòng của nước Ly dành cho triều Đại Phong, nhưng vẫn cự tuyệt chủ ý của quốc chủ nước Ly.
Quốc chủ nước Ly lo lắng, đồng thời rõ, nếu Bệ hạ nhận, ông sẽ quỳ mãi ở cung Càn Khôn dậy, xin Bệ hạ thương tiếc một mảnh thật tâm của dân nước Ly, vân vân và mây mây.
Bệ hạ cũng còn lời nào để chối từ nữa, buộc lòng nhận lời thỉnh cầu của quốc chủ nước Ly, đó phong quốc chủ Định Bắc công, phong con Bối Đa Khoa thế t.ử, nữ nhi của Thu Lệ Nhĩ quận chúa, đồng thời ban cho họ Lê.
Lê với Ly phát âm giống , đều mang ý nghĩa , quốc chủ nước Ly thế, ngây kích động đến đỏ con mắt, đó đưa tay lau nước mắt, biểu từ về lão sẽ đổi thành Lê Đàm, con trai đổi thành Lê Khoa, và con gái là Lê Thu.
Khả năng nịnh bợ của Lê Đàm đạt đến trình độ cho xem như Cố Như Cửu cũng cảm thấy chẳng thú vị gì.
Nàng còn nhớ rõ mấy tháng , tựa hồ nước Ly dự định tặng công chúa phi tần, Tấn Ưởng cự tuyệt, chỉ lưu vương t.ử Bối Đa Khoa ở kinh thành con tin.
Đến tận bây giờ cũng từng nghĩ đến chuyện đây nước Ly đưa tới quốc thư là vì lương thực cứu tế mà chỉ là công cụ kéo dài mà thôi, thực chất đối phương nhập bản đồ Đại Phong .
Sau khi chuyện kết thúc, Cố Như Cửu triệu kiến Lê Thu, cũng chính là công chúa Thu Lệ Nhĩ đây.
Lần Lê Thu tiến cung, nàng còn mặc phục sức nước Ly mà đó là chính trang phẩm cấp quận chúa Đại Phong chính thống.
Khoác lên chính trang phẩm cấp quận chúa, trông Lê Thu thiếu vài phần rắn rỏi khí khái so với mấy tháng , thế nhưng thêm vài phần uyển chuyển hàm súc, ngũ quan khác biệt so với dân Đại Phong thế nhưng hài hòa khi mặc bộ quần áo .
“Thần nữ gặp qua Hòang hậu nương nương.” Lê Thu hành lễ theo đúng lễ nghi tiêu chuẩn của Đại Phong, tuy dáng vẻ xinh xắn bằng quý nữ thế gia, nhưng vẫn nữa điểm sai xót.
“Quận chúa cần đa lễ, mời .” Cố Như Cửu bảo nàng xuống, đó hỏi: “Kể từ lúc quận chúa kinh đến nay, chỗ nào còn quen thuộc, chậm trễ ?”
“Hồi bẩm nương nương, hết thảy đều ,” Lê Thu cúi đầu đáp: “Mọi đều nhiệt tình với nhà chúng thần, cũng chỗ nào kịp thích ứng.”
Hiện tại ban quốc công phủ tại Đại Phong, thế nhưng phủ so với vương cung nước Ly còn tinh xảo hơn nhiều, điều cho Lê Thu nữa nhận rằng, nước Ly đối với Đại Phong mà , thực tế tồn tại cũng mà cũng chẳng .
Mà kết quả hiện giờ cũng xem là tồi.
Chí ít từ nay về , bách tính nước Ly bao giớ mất tính mệnh vì thiên tai nữa, hơn nữa còn sống trong nỗi lo lắng các quốc gia xung quanh uy h**p.
“Vậy là .” Cố Như Cửu gật đầu: “Nếu gì cần, cứ tiến cung cho bổn cung , bổn cung nhất định sẽ để một cô nương xinh như chịu ấm ức.
Nghe thấy Hoàng hậu nương nương khen , mặt Lê Thu ửng đỏ, ngượng ngập : “Nương nương khen trật .”
“Bản tính của bổn cung từ đến nay luôn .” Cố Như Cửu : “Vóc dáng của ngươi , khen một vài lời thì ?”
Lê Thu mắc cỡ chân tay luống cuống, gì cho .
Thấy nàng như , Cố Như Cửu cũng tiếp tục trêu chọc nàng, mà chỉ : “Hôm nay trời , nắng ấm, nếu quận chúa thấy ngại, cùng bổn cung dạo Ngự Hoa Viên một chút?”
“Đây là vinh hạnh của thần.” Lê Thu liên tục gật đầu đồng ý.
Đây là đầu tiên Lê Thu thấy Ngự Hoa Viên tinh xảo thế , rốt cuộc nàng cũng chốn thần tiên miêu tả trong sách nên dáng vẻ thế nào.
“Thật , lẽ chốn thần tiên cũng chẳng khác gì chỗ .” Lê Thu thở dài : “Chẳng bảo hoa chỉ nở mùa xuân thôi , cớ bây giờ vẫn còn thế ?”
“Đó là nhờ kỹ thuật trồng trọt khéo léo của thợ vườn.” Cố Như Cửu cũng vì , : “Bổn cung cũng rõ ràng lắm.”
Lê Thu cũng cảm giác lời của thích hợp, tất cả hoa trong vườn đều hạ nhân trong cung chăm sóc, Hoàng hậu nương nương cao quý như , hiểu rõ những vấn đề .
Nghĩ như , nàng vội : “Là thần nữ hỏi đúng.”
Thấy nàng luôn luôn cẩn thận từng li từng tí như Cố Như Cửu liền dẫn nàng một vòng ngắm cảnh, miễn cho nàng lo lắng quá mà ngất xỉu.
Cũng thật kỳ quái, nàng nhớ rõ đầu tiên trông thấy Lê Thu thì nàng tựa hồ lo lắng hồi hộp đến mức độ như , cớ hiện tại trở nên cẩn thận thế ?
Khi Tấn Ưởng trở T.ử Thần điện phát hiện Cố Như Cửu ở đó, hỏi cung nhân mới Cửu Cửu dẫn vị công chúa nước Ly dạo Ngự Hoa Viên.
Nghĩ đến dáng vẻ khi thấy của Cửu Cửu, sắc mặt Tấn Ưởng đen thui, xoay bước như bay về phía Ngự Hoa Viên.
Bạch Hiền và Hà Minh vội vàng đuổi theo phía Bệ hạ, bước chân thoăn thoắt.
Bệ hạ cũng thật là, vị công chúa Lê quốc dù cũng là nữ nhân, hà tất vội vã như để gì?
Hấp tấp chạy tới Ngự Hoa Viên, bọn họ thấy Hoàng hậu nương nương đang kéo tay quận chúa Định Bắc gì đó, quận chúa Định Bắc mặt đỏ ửng miệng tươi, hình ảnh mắt quả thực...
Bạch Hiền len lén sắc mặt của Bệ hạ, thấy Bệ hạ mặt trầm như mực, bộ dáng , quả thực sẽ xông lên gạt Định Bắc quận chúa xa.
Bệ hạ, ngài bình tĩnh!
“Nương nương, Bệ hạ tới.” Thu La thấy Tấn Ưởng đang về phía , vội vàng nhỏ giọng : “Nô tì thấy sắc mặt Bệ hạ hình như lắm.”
Cố Như Cửu đầu , thấy Tấn Ưởng đang như bay về phía , sắc mặt trông cho lắm.
Nàng vội buông tay của Lê Thu , Cố Như Cửu bước về phía Tấn Ưởng mấy bước: “Bệ hạ, ?”
Tấn Ưởng cầm lấy bàn tay nàng dùng để nắm tay của Định Bắc quận chúa, khóe miệng cong lên : “Ta cung nữ nàng vườn hoa ngắm cảnh, cho nên đến đây ngắm cùng nàng.”
Hắn kéo Cố Như Cửu lên vài bước, ánh mắt dừng Lê Thu: “Vị chính là Định Bắc quận chúa ư?”
Lê Thu vội vàng hành lễ với Tấn Ưởng: “Thần nữ gặp qua Bệ hạ.”
Cố Như Cửu nhếch mày, chẳng gặp cách đây mấy tháng ?
Vẻ mặt Tấn Ưởng lạnh nhạt như “ chẳng chút ấn tượng nào với ngươi” thận trọng gật đầu: “Cảnh trí nơi , hồi xưa trẫm cũng thích đến đây cùng Hoàng hậu.”
Lê Thu , tò mò liếc hai tay trong tay, khuôn mặt ửng hồng, tình cảm giữa Bệ hạ và Hoàng hậu .
Bởi vì Tấn Ưởng ở đây, Lê Thu cũng tiện tiếp tục ở chuyện, vội tìm lý do rời .
Chờ Lê Thu rời , Tấn Ưởng mới bĩu môi thở hồng hộc, tủi : “Nàng nắm tay Định Bắc quận chúa gì?”
“Thiếp coi chỉ tay giúp nàng thôi.” Cố Như Cửu híp mắt vẻ mặt ủy khuất cuả Tấn Ưởng: “Dạo đang một quyển sách xem chỉ tay, cho nên xem thử.”
“Chỉ tay của thì gì mà xem, chi bằng xem của .” Tấn Ưởng đưa tay mặt Cố Như Cửu.
Bàn tay trắng nõn như bạch ngọc, thế nhưng từ lòng bàn tay tới gần chỗ cổ tay, một vết thẹo màu trắng, trông khá chướng mắt.
Cố Như Cửu nhẹ nhàng sờ qua vết thẹo mấy lượt, mới đường chỉ tay của Tấn Ưởng.
Đường sinh mệnh trong lòng bàn tay Tấn Ưởng trông khá quái dị, đoạn đầu uốn lượn, hơn nữa còn phân nhánh, nhánh phân nhạt, mà điểm giao giữa nhánh chính và phân nhánh còn đứt gãy, thế nhưng khi đứt gãy tiếp tục kéo dài.
“Nhìn cái gì ?” Tấn Ưởng thấy vẻ mặt Cố Như Cửu nghiêm túc, : “Cố đại sư?”
“Chàng gọi là đại sư, thì nỡ phụ tiếng xưng hô .” Cố Như Cửu khép lòng bàn tay của , đó dùng đôi tay của bao bọc lên tay của : “Đường mệnh của thần quân dài, chí ít thể sống một trăm tuổi.”
“Không cần một trăm tuổi.” Tấn Ưởng sung sướng : “Có thể đồng sinh cộng t.ử với Cửu Cửu là .”
Cố Như Cửu Tấn Ưởng, khóe môi khẽ mĩm .
“Bệ hạ.” Hà Minh nhỏ giọng : “Vừa thái giám báo , Tư Mã Hồng đại nhân bệnh qua đời.”
Tấn Ưởng thu nụ mặt, nắm tay của Cố Như Cửu đầu : “Qua đời lúc nào?”
“Nghe là chừng buổi trưa nay.” Hà Minh nhỏ giọng đáp.
C.h.ế.t từ hồi trưa, giờ chạng vạng tối mới truyền tin báo, tin ngăn cản cái tin .