Như Châu Tựa Ngọc - Chương 77: Chương 77

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lắng các nữ quyến xung quanh chuyện với hết chuyện đến chuyện khác, Điền Bích Nguyệt vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, bởi vì nàng hiểu những gì, cũng thể chen câu nào.

Nàng ở chỗ , nhưng thể hòa nhập bầu khí buổi yến hội.

“Điền cô nương, khi lệnh tôn điều nhiệm đến kinh thành là thứ sử Cẩm Châu?”

Điền Bích Nguyệt như thế, đầu , hỏi là cô nương mặc hoàng sam ở bên cạnh, cô nương hoàng sam thoạt ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, đầy sức sống, linh khí bức , thể thấy là một quý nữ thế gia sủng ái.

Nàng từng giao thiệp với trong kinh thành, bên cạnh ai hướng dẫn nên căn bản đối phương phận gì.

“Cô nương sai, khi gia phụ nhập kinh đúng là Thứ sử Cẩm Châu.” Điền Bích Nguyệt nhận thấy cô nương tựa hồ ý trêu chọc, đáp lời.

“Cẩm Châu là một địa phương .” Cô nương hoàng sam tùy ý , đó : “Ta thấy cô nương tựa hồ hề động đến mấy dĩa trái cây ở mặt, là những hoa quả và điểm tâm hợp khẩu vị ?”

“Không, chỉ là đầu tiên tiến cung, thấy hoàng cung nguy nga lộng lẫy như , cũng chút thất thần.” Điền Bích Nguyệt sửng sốt, cái vị cô nương hoàng sam đang ý gì.

“Thì là thế, cớ cứ thấy Điền cô nương hết đông tới tây.” Cô nương hoàng sam cong môi, giọng mang giễu cợt : “Bất quá cô nương đại khái là từ Cẩm Châu tới, phong tục trong kinh, yến hội cứ đưa mắt dáo dác như , trông nhã nhặn lắm.”

Hai gò má Điền Bích Nguyệt ửng đỏ, nàng đối phương phát hiện nàng lén Bệ hạ cho nên mới lên tiếng cảnh cáo , vì thế đành : “Đa tạ cô nương nhắc nhở.”

Cô nương hoàng sam khẽ , đó đầu với cô nương áo lam bên cạnh: “Ta ngoài hít thở khí, ngươi theo một lát.”

Cô nương áo lam liếc mắt Điền Bích Nguyệt, cùng nàng tay trong tay đại điện.

“Việc gì chấp nhặt với gì.” Ra đại điện, cô nương áo lam mới thở dài : “Để khác thấy, cho rằng ngươi ỷ thế h**p .”

“Ta thấy nàng Bệ hạ hề chớp mắt, cứ như bên cạnh đều là ngu, mắt tròng .” Cô nương hoàng sam cũng chính là con gái Ngô gia Ngô Đông Vân nhạo : “Năm đó còn đám lên tiếng bêu Tư Mã Hương ở biệt cung Thái Hòa, thì sợ gì chút chuyện khi dễ con gái thái bộc tự khanh .”

“Nàng ý với Bệ hạ thì liên quan gì đến ngươi, cớ tức giận như chi?” Cô nương áo lam tính tình đường tỷ nhà luôn

luôn ngay thẳng như , đối với mắt cũng chẳng

bao giờ kiêng nể, thế nhưng cái vị Điền cô nương , dù cũng từng ân với Bệ hạ, lớn quá cũng chẳng tiện.

“Cảm tình Đế hậu hòa thuận, cầm sắt hòa minh, giữa hai thật , xen chuyện giữa hai họ gì?” Ngô Đông Vân thấp giọng mắng: “Ta chỉ như .”

Nàng mới mắng xong những lời liền thấy con đường nhỏ bên cạnh bụi hoa ba , chính là hai Cố gia cùng với Hồ Vân Kỳ.

Cô nương áo lam lập tức hổ, mới nhắc tới đế hậu, Cố gia thấy , việc thực sự là...

Cũng may ba đều là những nam nhân phong độ, mặt hề tỏ chút khác thường nào, dường như thấy những lời Ngô Đông Vân mới , bọn họ hành lễ chào bỏ .

“Đây là thể bàn luận chuyện lưng.” Cô nương áo lam lôi kéo tay áo Ngô Đông Vân: “May mắn là gặp ba vị , nếu gặp mấy vị công t.ử khác, ai họ lan truyền thành dạng gì .”

“Bọn họ thế nào thì cứ thế , lẽ nào sợ ?” Ngô Đông Vân quật cường hừ một tiếng, đầu liếc theo bóng đám Cố Chi Vũ, lôi kéo cô nương áo lam nhanh ch.óng rời .

Huynh Cố gia tướng mạo xuất chúng, đối với thê t.ử tình thâm ý nặng, danh tiếng của họ trong mắt các quý nữ kinh thành đều .

Cho nên khi bọn họ xuất hiện, thu hút các quý nữ thảo luận.

Điền Bích Nguyệt ngẩng đầu , thấy rõ tới chính là nam t.ử tuấn gặp ở cổng Chu Tước, chợt hiểu rõ vì những hộ vệ với ma ma kính trọng đối phương như .

Đại ca của Hoàng hậu nương nương, đường đường là Quốc cữu gia, thảo nào nhận đãi ngộ giống với những khác.

Nghĩ , nàng nhịn nữa thoáng qua đế hậu đang đài cao, nhà của Hoàng hậu nương nương nhận nhiều kính trọng như , thể gây hiềm khích giữa đế hậu ?

Nàng xoa xoa thái dương, cảm giác buồn , nàng thế , tư cách gì lo lắng những thứ ?

Thần t.ử đưa cho Đế vương, ít mở trò mặt khác, trừ phi đích Hoàng đế cảm thấy thích thú, đó chủ động lấy khoe khoang với .

Từ đến nay Tấn Ưởng chẳng một thích khoe khoang, cho nên khi xong lời chúc tụng, chỉ lên tiếng tán thưởng, cũng ám chỉ quà tặng của nào hợp ý, điều cho những mặt tại đây cảm giác mò đúng sở thích của Hoàng thượng.

Làm thần t.ử, đôi khi cũng thật khó khăn.

Hoàng đế sở thích quá tầm với khiến bọn họ buồn, hoàng đế thâm tàng bất lộ khiến đoán tâm tư bọn họ cũng buồn.

Gần vua như gần cọp, nếu như ngay cả tâm tư đế vương cũng thể đoán trúng, những thần t.ử như bọn họ cái gì, chuyện gì sẽ phạm kiêng kỵ?

Từ khi Cố Trường Linh, Tư Mã Hồng về hưu, Lý Quang Cát mơ hồ tư thế của đầu trong triều thần.

Nếu như chẳng còn

lão Trương Trọng Hãn ở chính giữa thì địa vị Lý Quang Cát chỉ sợ sẽ kiêng cố hơn nhiều.

Cũng dạo Trương Trọng Hãn xảy chuyện gì, tính cách ngày xưa lúc nào cũng hòa nhã dễ giao thiệp, thế nhưng gần đây ý định điều động chức vị cấp cho thủ hạ của , đều cái lão Trương Trọng Hãn tìm lý do cản trở.

Tự nhận giữa lão và Trương Trọng Hãn cũng nhiều mâu thuẫn, Lý Quang Cát thực sự nghĩ , tại Trương Trọng Hãn gây khó khăn cùng lão.

Hôm nay chỗ của hai kế , Lý Quang Cát lắng nhạc công diễn tấu, nhẹ nhàng đ.á.n.h nhịp, đầu thấy Trương Trọng Hãn chỉ cắm đầu ăn trái cây, nhân tiện : “Trương tướng thích mấy khúc nhạc ? Chẳng lẽ là từ khúc ?”

Trương Trọng Hãn Lý Quang Cát nhạo thông âm luật, cũng ngại, trái vẻ mặt với Lý Quang Cát: “Không nhạc , chỉ là Trương mỗ thông âm luật, để cho Lý tướng chê .”

Khi mà đang định chê , thì lôi khuyết điểm thừa nhận , lời trào phúng còn cơ hội thốt khỏi miệng?

“Trương tướng thông kim bác cổ, hơn nữa đối với âm luật chút rõ, chỉ một khuyết điểm nhỏ chẳng che lấp ưu điểm của ngài.” Nụ của Lý Quang Cát bất biến: “Nếu thể nhận trọng dụng của Bệ hạ.”

“Lý tướng đùa, hai chúng đều là thần t.ử của Bệ hạ, đương nhiên đều Bệ hạ trọng dụng.” Trương Trọng Hãn híp mắt giơ cái nĩa đang ghim trái vải lên.

“Trái vải ngon, Lý tướng nếm thử xem.

Có điều khi ăn cần uống thêm nước, nhớ uống nhiều nước, tránh để nóng trong .”

“Đa tạ Trương tướng nhắc nhở, bất quá Trương tướng dám ăn, Lý mỗ cũng sợ nóng trong .” Lý Quang Cát ngoài trong , lột một trái vải bỏ trong miệng, ngẩng đầu chỉ thấy đế hậu cúi đầu

xì xào bàn tán, nhịn nhạt ở trong lòng, vị Hoàng đế là một kẻ si tình.

Cũng Cố gia dạy nữ nhi dạy thế nào, thủ đoạn như thế, thể đem Hoàng đế chỉ thấy mỗi nàng .

“Chàng đoán xem Lý Quang Cát và Trương Trọng Hãn đang cái gì?” ái lợi nhất khi ở chỗ cao chính là thấy tất cả cử chỉ hành vi của , Cố Như Cửu thấy bầu khí giữa Lý Quang Cát và Trương Trọng Hãn lắm, vì cúi đầu nhỏ giọng với Tấn Ưởng: “Thiếp thấy hai vị tướng gia dường như mấy vui vẻ.”

Tấn Ưởng kinh ngạc nhíu mày, Trương Trọng Hãn và Lý Quang Cát đang chuyện gì, tuy rằng nhưng từ động tác và biểu tình của hai cho thấy, chút hòa thuận nào, bình thường cũng thể thấy rõ hai họ ưa gì .

Phát hiện nghi ngờ trong mắt Tấn Ưởng, Cố Như Cửu : “Thiếp thể đoán cái , cho thấy ngạc nhiên ?”

“Có chút.” Tấn Ưởng đàng hoàng gật đầu, vẫn cho rằng, bởi vì Cố gia luôn yêu thương cưng chiều Cửu Cửu, cho nên Cửu Cửu sẽ chẳng mấy để tâm đến những chuyện thế .

“Này cái gì kỳ quái ?” Cố Như Cửu cầm lấy nĩa bạc, ghim một miếng lê, đặt chung với mấy trái vải lột vỏ: “Tuy rằng màu sắc của hai loại trái giống , nhưng xét cho cùng vẫn cùng một loại.”

Tính tình Trương Trọng Hãn cho dù , tài ẩn nhẫn, cũng nghĩa là vị mang dã tâm trong , mấy năm nay trông vẻ ba , chuyện gì cũng khéo đưa đẩy lập trường rõ ràng, thế nhưng với xuất hàn môn mà vẫn vững ở cương vị thừa tướng, đồng thời còn từ thời tiên đế đến tận ngày nay, thể thấy là một năng lực.

Mà Lý Quang Cát trái ngược với Trương Trọng Hãn, lão xuất thế gia, từ nhỏ tiếp nhận nền giáo d.ụ.c nhất, khi lão bước chân chốn quan trường, nhiều hùa theo.

Bản lão cũng năng lực, tính cách , bản tính phần cao cao tại thượng, nhất là khi

mặt các quan viên xuất hàn môn, bản tính càng bộc lộ rõ ràng.

Quan viên xuất hàn môn lẽ nào bực tức ? Cố Như Cửu tin, tượng đất cũng ba phần nóng, huống hồ với những học sinh nhà nghèo trải qua nhiều khó khăn mới tích tụ chút thành tựu.

Trương Trọng Hãn sẽ vui khi thấy các thế gia chiếm lấy bộ triều đình, mà Lý Quang Cát cũng sẽ vui thấy hàn môn giỏi hơn thế gia.

Trận chiến giữa hàn môn và thế gia, như sẽ khiến triều đình bất , nhưng thực tế đối với Đế vương mà , chỉ cần lợi dụng thật , sẽ là chuyện .

“Kệ bọn họ chuyện gì.” Tấn Ưởng lấy nĩa bạc đảo một vòng quanh chén, cuối cùng ghim lấy một trái vải, bỏ miệng: “Có thể dùng thì dùng, thể dùng đành ném , đổi một khác .”

Cố Như Cửu bàn tay trắng nõn cầm nĩa bạc, tư thế mắt đến mức nàng dời tầm mắt , cho nên cũng lười để ý Tấn Ưởng gì đó, mà là đưa tay sờ lên mu bàn tay , thở dài : “Thật xinh .”

Nghĩ đến một đàn ông như thuộc về , Cố Như Cửu bỗng cảm giác tâm tình hết sức vui vẻ, cho dù nàng phát hiện nhiều cô nương kết hôn đang đưa mắt len lén quan sát Tấn Ưởng, cũng ảnh hưởng đến tâm tình.

bọn họ nhiều hơn nữa thì cũng là của nàng, nghĩ như , cảm thấy cảm giác thành tựu.

“Bệ hạ, hôm nay là vạn thọ của Bệ hạ, thần mang theo hai đứa con gái đến chúc Bệ hạ phúc như Đông Hải thọ tựa Nam Sơn.” Trung vương lên, giơ chén rượu trong tay, lớn tiếng : “Cũng chúc ngài cùng Hoàng hậu tình thâm tựa như biển, ân ái đến đầu bạc.”

“Đa tạ Trung vương.” Tấn Ưởng bưng ly rượu lên, chạm cốc từ xa với Trung vương, trong lòng vui vẻ uống cạn chung rượu với Trung vương.

Lời của Trung vương tuy rằng tục tằng sáng kiến gì mới, nhưng là những câu chạm đến nội tâm của Tấn Ưởng.

Cố Như Cửu Trung vương nở nụ chân thật, đưa mắt sang Thụy vương ở bên cạnh lão, nếu quang cảnh bề ngoài mà , thì Thụy vương và Trung vương đơn giản là một trời một đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-77-chuong-77.html.]

Thế nhưng nhưng những điều đồn, với những gì thấy mắt, cảm giác như vỡ nát.

Thụy vương tâm kế hơn hẳn trong tưởng tượng của nàng, mà Trung vương vẻ độc ác tàn bạo như trong tưởng tượng của nàng, nàng thậm chí chút hoài nghi, những tấu chương tố cáo Trung vương thô bạo tàn nhẫn, chăng còn dụng tâm gì khác.

Hay là Trung vương cũng giống như Thụy vương, đều là những bậc thầy đóng kịch? Trung vương sắm vai tứ chi phát triển cá tính xung động thì vạm vỡ, Thụy vương sắm vai tao nhã phong quang, tính cách khiêm tốn lễ độ.

Càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu, Cố Như Cửu xoa xoa cái trán, liếc mắt Tấn Ưởng, mấy chuyện thế cứ ném sang cho nhân sĩ chuyên nghiệp giải quyết, nàng chỉ việc yên lặng ăn dưa xem tuồng là .

Người bên cạnh thấy thái độ của Hoàng thượng đối với Trung vương tựa hồ cũng bất mãn, ngược ngạc nhiên, lấy bản tính coi trọng bách tính của Bệ hạ, thấy những lời đồn đãi ở đất Dung Châu thể duy trì bình tĩnh hòa nhã như với Trung vương, quả thật cho mở rộng tầm mắt.

Cũng vị Trung vương bản tính thế nào, việc tùy tiện , chẳng chút khí thế quý tộc nào, ngược trông chẳng khác gì bọn nhà giàu mới nổi.

Hình như hầu hết các Trung vương triều đại đều như , hành sự hết sức thô lỗ, để cho nhiều văn nhân mỗi khi thấy chỉ lên tiếng mắng mấy câu cho họ nhục nhã.

Trên điện Chiêu Dương sôi nổi náo nhiệt, hậu trường các nghệ nhân cũng rối như mớ bòng bong, đang bận hóa trang cho , kẻ cãi vả, kẻ đ.á.n.h , còn vài đang khoe phần thưởng nhận , quả thực rối tung rối loạn.

Các cấm vệ quân canh ở bên ngoài chẳng thèm quan tâm đến mớ hỗn độn của bọn họ, vẫn nghiêm trang chấn giữ ở ngoài cửa, cho bất luận kẻ khả nghi nào .

Chỉ ở phía , bên trong hai vũ cơ đ.á.n.h , một kẻ mắng tiện nhân, một đứa mắng đ**m thúi, thì nắm tóc, kẻ thì vung tay cào loạn, tóc tai rối bời.

Những nghệ nhân dân gian vốn chẳng chữ cũng nghĩa, tiếp xúc qua các loại , hễ mắng là chẳng kiêng kỵ từ ngữ gì, càng mắng càng lôi những từ khó , thô bỉ tới cực điểm.

Thái giám quản sự bên ngoài chịu hết nổi, trong khiển trách: “Quậy cái gì, sống nữa?”

Thấy quản sự công công tiến đến, Phù Diêu vẫn cố giật mạnh tóc , mới đẩy đó .

Quản sự công công thấy hành vi của nàng, sắc mặt lập tức trầm xuống, lăn lộn ngoài chợ cho dù hiểu quy cũ, nhưng khi thấy như đều vội vã ngừng tay, nào ai dám nhân cơ hội đ.á.n.h ?

Đưa mắt sang vũ cơ động thủ, tuy rằng b.úi tóc tán loạn, quần áo cũng lộn xộn, thế nhưng quản sự thái giám liếc mắt một cái liền nhận chính là vũ cơ các nghệ nhân dân gian đồn thổi tướng mạo xuất chúng tên Phù Diêu.

Thái giám quen các nhân vật dùng sắc dụ quân trong cung, đương nhiên cũng rõ Phù Diêu đang ôm tâm tư gì, lúc liền lạnh : “Phù Diêu cô nương, lúc ngươi tiến cung, ai dạy quy cũ ?”

Người đ.á.n.h , cũng xem ai thưởng thức cái mới .

Chỉ là gà rừng trong bụi cỏ dại mà cũng dám vọng tưởng, quả nhiên là buồn .

“Trong cung tranh cãi ầm ĩ, quy cũ, đ.á.n.h mười trượng để nàng nhớ lâu.” Giọng quản sự thái giám bình tĩnh nhẹ nhàng, thế nhưng lời thốt tất cả mặt đều hoảng sợ.

Hắn đưa tay chỉ Phù Diêu: “Che miệng, mang xuống, đừng quấy rầy quý nhân.”

Mười trượng tuy rằng sẽ mất mạng nhưng đối với một vũ cơ như Phù Diêu mà , quả thực hủy cần câu cơm của nàng .

Điều quan trọng nhất của một vũ cơ chính là bờ eo mềm dẻo, mười trượng đ.á.n.h xuống, Phù Diêu tàn tật , chứ đừng đến chuyện khiêu vũ.

Phù Diêu vẫn kịp phản ứng, bụm miệng, những xung quanh câm như hến, bất kỳ nào lên tiếng cầu tình cho nàng.

Bị lôi trong phòng hành hình, một trượng đ.á.n.h xuống, nàng thét to lên, thế nhưng chỉ thể phát những tiếng ui ui, bởi vì miệng che kín.

Đánh xong mười trượng, ngay cả sức để thở cũng .

“Ngươi quả may mắn, thể bảo trụ một cái mạng.” Thái giám hành hình vẻ mặt thoạt dữ tợn, ánh mắt điên cuồng: “Hôm nay là vạn thọ của Bệ hạ, nên c.h.ế.t, nếu với những kẻ như ngươi, đừng mười trượng, một trượng cũng chắc thở nổi.”

Vai Phù Diêu run lên, mặt đầy nước mắt, còn dáng vẻ của nhất mỹ nhân kinh thành?

“Được , đây xong chuyện, đem lôi .” Thái giám hành hình châm một điếu t.h.u.ố.c, nhả hai ngụm khói cao xuống Phù Diêu: “Ngươi ỷ tư sắc tâm tồn vọng tưởng ít, ngươi thứ nhất, cũng sẽ cuối cùng.”

chim sẻ ôm trong lòng giấc mộng hóa phượng hoàng, ngay cả cơ hội để Bệ hạ liếc mắt cũng , đuổi khỏi cung.

Nàng mã xa cũ nát, nhớ tới mỗi khi khiêu vũ các quý công t.ử đều điên cuồng, cam lòng lẩm bẩm: “Ta là nhất mỹ nhân kinh thành...”

Làm lưu lạc đến nước , thể luân lạc tới bước ?

Lễ yến vạn thọ chính thức khai tịch, Thái hậu cũng đến dự tiệc, bà một lát liền rời .

Bất quá cũng để ý, bởi vì gần một năm

qua, Thái hậu ít lộ diện mặt khác, vạn thọ của Bệ hạ, Thái hậu thể đây tham dự một lát, xem là hiếm .

Ý tứ của buổi thọ yến chính là may mắn, cho nên ngay cả đồ ăn dọn lên bàn cũng mang cái tên dễ , cùng với hình thức bày biện bắt mắt.

Bữa cơm cho ai mắt , cũng ai gây chuyện thiêu gì.

“Vị cô nương trong góc , tựa hồ ngắm nhiều.” Cố Như Cửu cảm thấy cô nương chút quen mắt, thế nhưng gặp qua ở .

“Ngồi xa như , béo gầy thế nào chắc cũng thấy rõ .” Tấn Ưởng sang thoáng qua phía Cố Như Cửu đang chỉ, thấy bên mấy nữ t.ử, thế nhưng rõ mặt mũi.

“Tuy rằng nàng là béo là gầy , nhưng ánh mắt của nàng thì thể cảm giác .” Cố Như Cửu sang vẫy vẫy tay với Bạch Hiền.

Chờ Bạch Hiền khom mặt , nàng nhỏ giọng : “Cô nương mặc áo xanh ngọc trong góc bên là ai?”

Bạch Hiền ngẩng đầu thoáng qua, nhỏ giọng : “Nương nương, nếu nô tỳ nhận sai thì vị cô nương là thiên kim trong nhà Thái bộc tự khanh.”

“Nguyên lai là vị Điền tiểu thư từng giúp đỡ Bệ hạ.” Cố Như Cửu hiểu rõ gật đầu, tên Điền Bích Nguyệt là nàng ý tự thêm , đối phương giúp qua Tấn Ưởng, nàng cũng liền mượn cơ hội để tạ ơn, dẫu với phận của Điền Bích Nguyệt, nếu Điền Bích Nguyệt ý định tái giá, tham gia thọ yến vạn thọ cũng thể trở thành đề tài câu chuyện.

Bất quá ánh mắt của vị Điền cô nương khi Tấn Ưởng, quả thực rõ ràng, rõ ràng đến mức nàng lơ nhưng thể lơ .

“Là nàng ?” Tấn Ưởng nhàn nhạt lên tiếng, đó : “Ta đúng là nhớ nổi dáng dấp nàng .”

Cố Như Cửu đầu một cái, thêm cái gì.

Rất nhanh tầm mắt của đối phương tựa hồ thu về, đó Cố Như Cửu cũng còn cảm nhận ánh mắt và Tấn Ưởng nữa.

Yến vạn thọ kết thúc, hành đại lễ hô ba vạn tuế, mới lui khỏi điện Chiêu Dương.

Tuy chú trọng thế nhưng thể tự nhiên chuyện trong buổi yến tiệc, Tấn Ưởng cùng Cố Như Cửu chỉ nhàn nhã cùng vẽ một bức tranh.

Cố Như Cửu vẽ một bức tranh non xanh nước biếc, Tấn Ưởng vẽ chữ lên , đồng thời còn ấn lên con dấu của cả hai.

“Khi nàng còn hiểu lòng của , từng tưởng tượng, nếu hai chúng cùng vẽ tranh chữ sẽ cảm giác thế nào, thực tế những thứ tưởng tượng kém xa với thực tế.” Tấn Ưởng nắm vai Cố Như Cửu, nàng vẽ một con ch.ó dễ thương ngây thơ bức tranh, : “Cửu Cửu thích ch.ó ?”

Cố Như Cửu lắc đầu: “Nhìn đáng yêu, chỉ là sẽ thể trở thành một chủ , cho nên dự định nuôi.”

Tấn Ưởng lập tức bỏ dự định trong lòng, đó liếc ngoài cửa sổ, mặt trời đang chuyển về phía tây, phía chân trời ánh lên từng rặng mây đỏ.

Hắn ngầm ý mong đợi Cố Như Cửu, thế nhưng vẻ mặt của nàng vẫn bình tĩnh như thường, tựa hồ chẳng gì khác với ngày thường.

“Bệ hạ, cái gì?” Cố Như Cửu sờ sờ mặt : “Có dính gì ?”

“Không .” Tấn Ưởng , đưa tay nàng vén mấy cọng tóc mai tai: “Ta chỉ là đang suy nghĩ, nếu như nàng thích ch.ó, bằng cho nuôi mấy con, khi nàng thích thể chơi với chúng.”

“Vẫn là quên .” Cố Như Cửu bỏ b.út vẽ xuống, nghiêng đầu đ.á.n.h giá con mèo vẽ, đó lắc đầu : “Thiếp vẽ động vật sống động bằng vẽ tĩnh vật.”

“Ta cảm thấy đều .” Tấn Ưởng gọi Hà Minh tới, để cho Hà Minh đem hai bức tranh Cố Như Cửu vẽ đóng khung đem treo trong thư phòng của .

“Thư phòng của các đại thần , treo những bức họa vẻ thích hợp cho lắm.” Cố Như Cửu bật : “Không bằng chỉ treo trong gian nhà của chúng .”

“Nàng đúng, trong phòng chúng cũng nên treo một bức.” Tấn Ưởng gật đầu : “Đem bức tranh mèo treo ở trong phòng, đem bức tranh cao sơn lưu thủy treo ở thư phòng.”

Thấy kiên định như , Cố Như Cửu thể gì khác hơn là đáp ứng .

Sau đó đế hậu dùng bữa tối, Tấn Ưởng bên ngoài trời tối thui, ánh mắt ảm xuống.

“Ăn no chứ.” Cố Như Cửu tới mặt : “Theo chỗ một chút .”

“Tốt.” Tấn Ưởng ôn hòa , tùy ý nàng nắm tay kéo .

Lúc ngang qua cung Loan Hòa, Cố Như Cửu dừng bước , chỉ cửa sổ Loan Phượng trong cung Loan Hòa treo hai chiếc đèn l.ồ.ng đỏ lớn: “Thiếp nhớ đó vài ngày chuyển mấy quyển sách trong , Bệ hạ cùng trong xem thử nhé.”

Tất Ưởng liếc ánh trăng soi trong đêm tối: “Canh giờ còn sớm, bằng ngày mai cùng nàng .”

“Chuyện hôm nay thì ngay hôm nay, nha, ...” Cố Như Cửu lôi kéo tay áo Tấn Ưởng vài cái, Tấn Ưởng đương nhiên thể cự tuyệt lời nài nỉ của nàng, theo Cố Như Cửu tới cửa cung.

Đến cửa cung Loan Hòa, mới thấy cửa cung khép hờ, thái giám canh giữ ở cửa cũng thấy .

Hắn nhíu nhíu mày, phục vụ cung Loan Hòa lười biếng như thế ?

Đột nhiên cửa cung từ từ mở , khi thấy rõ cảnh tượng bên trong thì ngây ngẩn cả .

 

 

Loading...