Như Châu Tựa Ngọc - Chương 76: Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không năm nào lễ vạn thọ của Hoàng đế cũng tổ chức rầm rộ, mỗi tổ chức lớn đều mang ý nghĩa riêng, thí dụ như mãn thọ, là ngày sinh nhật đầu tiên đám cưới, đều mang ý nghĩa khác thường.
Đàn ông cưới thê, mang ý nghĩa trưởng thành, thọ yến chính là chiêu cáo thế nhân, là trượng phu, thể trở thành phụ , thể giáo d.ụ.c thế hệ tiếp theo.
Lần Tư Mã gia mời dự yến, là chuyện trong dự liệu của , cũng ngoài dự liệu, trong dự liệu là dòng chính chịu thu , ngoài dự liệu là ngờ chi thứ hai mời góp mặt ở đây.
Chuyện xảy trong chi thứ hai Tư Mã gia tính là phúc hậu, tất cả đều thấy rõ, mấy năm Hoàng thượng đăng cơ vẫn chú ý đến chi thứ hai , cũng thấy rõ ràng.
Hiện tại buổi thọ yến đột nhiên mặt của chi thứ hai, trái chút thích ứng.
Tuy rằng mặt đều hoan hỷ nồng nhiệt, thế nhưng trong nội tâm Tư Mã Bác hết sức bất an, ngủ chập chờn đến nửa đêm liền đ.á.n.h thức Tôn thị đang bên cạnh, lo lắng hỏi: “Bà khi nào Bệ hạ sẽ đột nhiên nổi giận với trong buổi tiệc , trị tội ?”
Tôn thị còn buồn ngủ : “Yên tâm , coi như Bệ hạ trị tội ông, cũng mấy chuyện như thế trong buổi thọ yến, nếu chuyện đó truyền ngoài thì chẳng ho chút nào, yên tâm , việc gì.”
Nghe thấy Tôn thị như , Tư Mã Bác cảm giác càng thêm lo lắng: “Vậy bà xem khi nào Bệ hạ sẽ đối phó đến ?”
Tôn thị từ từ tỉnh táo , thờ dài : “Phu quân, theo thấy, chắc Bệ hạ tâm tư đối phó chúng , đương nhiên cũng thích thú gì khi thấy chúng .
Thế nhân đều , đương kim Hoàng thượng nhân hậu yêu dân, khoan dung độ lượng, là đức thánh quân minh hiếm .
Người như , vì chuyện qua mà hao tâm tổn trí tính toán chúng , bởi vì những thứ họ thấy chính là quang cảnh ở tương lai chứ hiện tại.”
“Nói cũng , Hoàng thượng sẽ đối phó chúng ?” Tư Mã Bác thầm vui vẻ, ánh mắt sáng rực Tôn thị.
“Chỉ cần chúng đừng chuyện chướng mắt, cũng gặp chuyện gì khó khăn.” Tôn thị gả cho Tư Mã Bác nhiều năm, bản tính ông lo lo , hở chút là hoảng loạn, cho nên liền thấp giọng khuyên lơn: “Hôm nay nhà của chúng quyền thế, lợi lộc, còn thể gây chuyện gì khiến cho Bệ hạ chán ghét?”
“Bà đúng.” Tư Mã Bác liên tục gật đầu, nỗi lo trong lòng cũng vơi nhiều: “Ngày khi ngoài cần cẩn thận nhiều hơn mới .”
Mấy chuyện xã giao, gái gú, nhậu nhẹt, cứ tránh thì tránh thật xa, xa lánh cũng chẳng , điều quan trọng nhất chính là gia tộc bảo .
“Được , ngủ .” Tôn thị ngáp một cái, kéo chăn đắp kín , xoay định ngủ tiếp, ai Tư Mã Bác đột nhiên : “Bà cảm thấy bộ ngoại sam định mặc hợp ? Sẽ mất mặt Tư Mã gia chúng chứ? Có Bệ hạ bất mãn chúng ?”
Tôn thị liếc mắt khuôn mặt tối mờ của trượng phu, mím môi : “Yên tâm , ông mặc gì cũng hợp.” Dù mặc cái gì cũng chẳng ai dòm đến.
Tư Mã Bác thấy vẻ mặt tối sầm của Tôn thị, dù trong bụng vẫn còn nhiều điều cũng thể thốt lời, đó mệt mỏi vùi đầu trong chăn, chờ trời sáng.
Sáng sớm hôm , hai vợ chồng leo lên mã xa tới ngoài cổng chu tước thì phía bên ngoài cổng xếp một hàng mã xa thật dài.
“Cấm vệ quân hôm nay kiểm tra nghiêm ngặt hơn bình thường.” Tôn thị vén rèm lên thoáng qua, đầu với Tư Mã Bác: “Chỉ sợ hôm nay trong cung ngay cả muỗi cũng bay lọt.”
“Chuyện liên quan đến an nguy của Bệ hạ, cẩn thận một chút cũng nên.” Tư Mã Bác xoa xoa tay, lo lắng đến mức yên: “Chỉ còn bao lâu mới đến phiên chúng tiến cung.” Ông vén rèm lên thoáng qua phía , thấy ngay phía là mã xa màu xám thể rõ ràng, cũng phẩm cấp và gia huy.
“Chiếc mã xa tiếp mã xa chúng là nhà ai, thế nào khó đến thế?” Tư Mã Bác càng nghĩ, cũng nghĩ nhà ai phận thấp như mà vẫn tiến cung.
Tôn thị liếc mắt theo, suy nghĩ một chút : “Nếu như đoán sai, thì trong chiếc xe ngựa phía chính là thiên kim thái bộc tự khanh.”
“Thái bộc tự khanh?” Tư mã Bác suy nghĩ hồi lâu, mới : “Thái bộc tự khanh ở nữ nhi?”
Ông nhớ rõ Thái bộc tự khanh là của phe Lý gia, trong nhà ngoại trừ ba con trai thì chẳng lấy cô con gái nào.
“Có thể thấy bình thường ông đến công bộ điểm mão mà chẳng chú ý xung quanh gì cả.” Tôn thị bất đắc dĩ thở dài : “Trước đó vài ngày chức vị thái bộc tự khanh đổi khác , nhậm chức thái bộc tự khanh là thứ sử Cẩm Châu.”
“Cẩm Châu...” Bởi vì trong lòng rối rắm, Tư Mã Bác cũng thích nhắc đến Cẩm Châu, hiện khi Thái bộc tự khanh đổi thành thứ sử Cẩm Châu, hứng thú cũng tản mất.
Thấy ông như , Tôn thị cũng nhắc là vì lên chức, tránh để khi phu quân xong càng thêm khó chịu.
Đợi hai ba khắc, rốt cục đến phiên nhà Tư Mã Bác.
Thái độ của thủ vệ đối với bọn họ cung kính, thế nhưng việc kiểm tra vẫn cặn kẽ chút sơ sót nào.
Buồng xe ngựa, gầm xe, bánh xe, thậm chí ngay cả chuông đồng gắn xe, cũng cẩn thận kiểm tra một lượt.
“Tình huống đặc thù, xin Tư Mã đại nhân hãy lượng thứ.” Sau khi kiểm tra tất, thủ vệ đầu ôm quyền với Tư Mã Bác: “Đại nhân mời .”
“Chuyện nên mà, chớ khách khí.” Tư Mã Bác đáp lễ , đó buông mành, mã xa từ từ qua cổng chu tước.
“Thủ lĩnh, vị chính là...” Một thủ vệ trong đó nhíu mày, ý tứ ngầm trong đó là gì thì cần cũng .
Thủ vệ đầu mặt lạnh liếc một cái, đó : “Vị kế tiếp.”
Chiếc mã xa màu xám tro dừng ở mặt họ, hai tay phu xe run run dâng thư mời , dáng vẻ trông khúm núm: “Con gái Thái bộc tự khanh đến chúc mừng vạn thọ của Bệ hạ.”
Thủ vệ cẩn thận xem xét thư mời, vẫn vẫy tay với mấy ma ma phía , mấy ma ma nhanh ch.óng tới.
Khi mành mã xa vén lên, các thủ vệ thấy bên trong mã xa thì đồng loạt ngây ngẩn cả , quả là một mỹ nhân.
Vóc của vị tiểu thư mảnh mai, tóc đen như mực, đôi mắt ẩn tình, rõ ràng bất luận nào nhưng tại đây đều cảm giác như đối phương đang ngước .
Hơn nữa mấy ma ma phục vụ trong cung, trong mắt cũng lộ vài phần tán thưởng, bất quá các bà gặp qua ít mỹ nhân, cho nên bước chân cũng dừng , tiến lên phía : “Tiểu thư, lão đắc tội.”
“Ma ma cũng theo khuôn phép, gì đắc tội.” Điền Bích Nguyệt bình thản , đó xuống xe ngựa, để cho ma ma kiểm tra .
Mấy ma ma cũng cố khó dễ, khi lục soát xong lui sang một bên.
lúc , tiếp truyền đến chút huyên náo, Điền Bích Nguyệt đầu , thấy một vị nam nhân mặc cẩm bào màu xanh da trời, cưỡi con ngựa cao to tiến đến.
Người còn đến gần, các thủ vệ vốn còn đang lục soát mã xa của nàng đều ngừng , tiến lên chào đối phương một cái, dăm ba câu liền để đối phương tự ý trong cung.
Thấy vẻ mặt nghi hoặc của nàng, một vị ma ma lên tiếng giải thích: “Điền tiểu thư chớ để bụng, bởi vì ngài đầu tiên tiến cung, chúng mới như , những quý nhân thường xuyên cung thì dựa theo quy củ thế .”
Nam nhân cưỡi con ngựa cao to tuổi chừng hai mươi sáu hai mươi bảy, tướng mạo xuất chúng, cả toát quý khí, cho dù Điền Bích Nguyện tâm như chỉ thủy cũng nhịn liếc mắt nhiều hơn: “Vị đại nhân xuất chúng.”
Ma ma , vặn ngay lúc vị nam t.ử ngang qua bên cạnh họ, các nàng đồng loạt lui về phía một bước, phúc phúc .
Ngay cả ma ma mang phẩm cấp trong cung cũng hành lễ cẩn thận như , chẳng lẽ là vị là trong hoàng thất?
“Điền tiểu thư, mời lên xe ngựa.” Mã xa kiểm tra tất, ma ma sang Điền Bích Nguyệt một tư thế mời.
Điền Bích Nguyệt thu hồi ánh mắt, gật đầu với ma ma và các thủ vệ, xoay bước trong xe ngựa.
Mã xa qua cổng Chu Tước, tiến thẳng bên trong một đoạn đường.
Điền Bích Nguyệt liền bên ngoài truyền đến giọng báo của thái giám, nàng mới giật hiểu , ngẫm xuống xe ngựa ở chỗ .
Quả nhiên, ngay đó mã xa liền ngừng , bên ngoài loáng thoáng truyền đến vài tiếng chuyện trò, nàng vén rèm lên, thấy xung quanh ít nữ quyến đang tụ tập.
Những nữ quyến đều nghiêm chỉnh đoan trang, quý khí.
Bọn họ đang hàn huyên với , thấy một cô nương xuất hiện, tuy rằng nét mặt bất động thanh sắc, trong lòng đều ngạc nhiên, đây là cô nương nhà ai, nay từng thấy qua.
Mọi thấy cô nương mặc dù tuổi chừng mười chín hai mươi, thế nhưng b.úi tóc giống với cô nương lấy chồng, ăn mặc cũng giản dị, lập tức hiểu , đây đại khái một quả phụ hoặc là một nữ t.ử hòa ly trở về nhà.
“Vị chính là con gái của Thái bộc tự khanh hòa ly về nhà.” Hồ thái thái thấy tướng mạo Điền Bích Nguyệt xuất chúng, liền nhỏ giọng với Dương thị: “Nghe cô ân với Bệ hạ, cho nên mới ân chuẩn lớn thế .” Bằng , lấy phận của Điền gia, nào cơ hội xuất hiện trong những trường hợp thế .
Người thông minh từ đến nay đều im lặng lắng , ánh mắt Dương thị quét một lượt khắp Điền Bích Nguyệt, nhẹ: “Mặc dù xuất , nhưng là một chí khí.”
Có ân với Bệ hạ, hòa ly về nhà, giữa mấy cái chút gút mắc.
Hồ thái thái : “Thứ Đại Phong chúng thiếu chính là những chí khí như .” Cho dù thần t.ử đối với Bệ hạ, chính là trung thành chứ đến ân đức.
Dương thị ý tứ của Hồ thái thái, cũng theo: “Bà .”
Điền Bích Nguyệt ánh mặt trời, cảm giác sắp nướng chín, nhưng ánh nắng nướng chín mà ánh mắt của những quý tộc .
Nàng ngẩng đầu , tư thái của những nữ nhân vẫn lạnh nhạt bình thản, ưu nhã quý khí, ai đưa mắt chằm chằm nàng, thế nhưng nàng cảm nhận tuy nàng chằm chằm, bọn họ sớm thấu nàng từ đầu đến chân ở trong đầu , sợ rằng ngay cả quá khứ của nàng thế nào cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Khi nàng còn hòa ly về nhà, nhà chồng thông gia phương xa là thế gia nhánh bên(*), nàng từng cùng nữ quyến nhà tán chuyện với , những nữ quyến trông nơi chốn đều mỹ, thể xoi mói, thế nhưng đối với sự tích của khác đều rõ mười mươi.
(*) nhánh bên: cùng họ nhưng khác chi.
Những quý nữ thế gia điều , nàng hầu như dám nghĩ đến, cũng thể nghĩ .
Chốc lát đó nữ quan qua đây an bài chỗ cho bọn họ, địa vị của nàng thấp, chỗỗ an trí gần cuối.
Cả một quảng trường rộng lớn, chính giữa ngăn cách bằng một t.h.ả.m đỏ dài rộng, nam trái nữ , cứ phân theo cấp mà , nàng liếc mắt sang, chỉ thấy những cái bóng lưng hoặc là nửa , những chính là một bộ phận địa vị tôn quý nhất hiển hách nhất của vương triều Đại Phong.
Thời tiết mùa hè oi bức, thế nhưng khí trời hôm nay , gió thổi hiu hiu êm dịu, cho dù nắng cũng quá khó chịu.
Có lẽ Hoàng đế cũng để cho khó chịu nắng, ngay khi tới đông đủ, liền phía vang lên tiếng trống, tiếng trống nặng nề vang lên, từng tiếng tùng tùng như gõ lòng nàng.
Ở sâu trong nội tâm, tự chủ nảy sinh lòng cung kính, Điền Bích Nguyệt học theo những khác, cúi thấp đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-76-chuong-76.html.]
Tiếng trống vang liên tục chín tiếng, một thanh âm bén nhọn vang lên.
“Hoàng thượng, Hoàng hậu đến.”
Nàng tự chủ ngẩng đầu, tiếc là quá xa, chỉ thấy đài cao đang hai bóng mặc áo đỏ.
“Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Nàng gập đầu gối, cúi đầu, thấy tiếng hô bên cạnh vọng lên tận trời, nàng há mồm theo, nhưng thấy âm thanh của chính .
“Miễn!” Thanh âm của sắc bén nữa truyền trong tai, Điền Bích Nguyệt nhíu nhíu mày.
“Hôm nay là...” Điền Bích Nguyệt thấy giọng , lập tức ngẩn cao đầu lên phía đài cao, kinh ngạc ảnh màu đỏ , ngay cả đối phương đang gì cũng lọt tai dù chỉ một chữ.
“Hôm nay ngày trời...” Thiếu niên của năm đó dường như cao hơn nhiều, khỏe mạnh hơn, ngay cả thanh âm cũng đổi.
“Thời tiết nóng bức khó chịu, mời chư vị điện an tọa.”
Nàng bừng tỉnh theo phía các vị nữ quyến, run sợ nghĩ, thiếu niên trong trí nhớ và nam nhân uy nghi bất phàm mà nàng thấy đài cao , thực sự là cùng một ?
Trong điện Chiêu Dương rộng rãi, là một nơi để tổ chức yến hội.
Sau khi bên trong, liền thấy mát rượi, cảm thấy vô cùng thư thích.
Nàng thấy xung quanh điện đặt nhiều tản băng mát, những khối băng trong suốt, thảo nào trong điện mát mẻ như .
Nàng cụ bày biện ở mặt , tinh xảo đẽ, yêu thích buông tay.
Thế nhưng mặc dù đây là chén ngon nhất từ đến nay, nàng tâm tư thưởng thức, chỉ cảm giác lòng trống rỗng, rơi xuống vực sâu.
Từ khi Tấn Ưởng khăng khăng để cho phượng tọa của Cố Như Cửu song song với chỗ của , của lễ bộ liền thức thời tái phạm, cho nên lễ vạn thọ hôm nay, chỗ của Cố Như Cửu cũng song song với long ỷ của Tấn Ưởng như cũ, đồng thời chiếc bàn mặt hai cũng ghép thành một cái bàn long phượng.
“Lần xem của lễ bộ cũng tiến bộ hơn .” Tấn Ưởng kéo tay của Cố Như Cửu xuống, đó đem trái vải ướp lạnh đẩy về phía Cố Như Cửu, phất tay ý bảo các tiết mục thể biểu diễn.
Trong điện Chiêu Dương dựng một sân khấu cao, sân khấu rộng rãi, các nghệ nhân dân gian đều xem bước lên sân khấu điện Chiêu Dương biểu diễn chính là niềm vinh quang trong đời .
Những loại trái cây như vải, nho, nhãn...!, Cố Như Cửu cũng thích mượn tay nguời khác, đều đích lột vỏ.
Nàng gỡ vỏ , dùng con d.a.o nhỏ bằng bạc tách lấy cơm, đó bỏ cơm vải trong chén thủy tinh.
Lột xong năm trái như , nàng rửa tay, đẩy chén thủy tinh tới mặt Tấn Ưởng, đó nhỏ giọng : “Ngày hôm nay Bệ hạ dùng nhiêu đây là đủ .”
Cơ thể Tấn Ưởng , mấy loại trái tính ôn như vải ăn nhiều sẽ nóng, xét về sức khỏe Tấn Ưởng mà , từ đến nay Cố Như Cửu luôn đưa nhiều yêu cầu nghiêm khắc.
Liếc mấy trái vải ít ỏi trong chén, Tấn Ưởng nghiêm chỉnh gật đầu, dùng nĩa bạc xuyên lấy một trái bỏ trong miệng, chậm rãi nhai.
Ít như , từ từ nhai mới .
Hà Minh cùng Bạch Hiền một trái một ở hai bên đế hậu, thấy rõ ràng cử chỉ của Hoàng thượng và Hoàng hậu, bất quá sớm thành thói quen chuyện Hoàng thượng “chèn ép” trong phương diện , bọn họ chỉ thể xem như thấy mà thôi.
Trên bàn nho, lê...!thế nhưng mấy loại trái cây thì Cố Như Cửu quy định giới hạn bắt ăn, Hà Minh vốn định bước lên cắt trái cây cho hai họ, nào ngờ Bệ hạ chẳng những cho còn vui, tự tay cầm d.a.o nhỏ từ từ lột vỏ , thấy động tác thành thục như , chắc chắn đây chẳng đầu tiên việc .
“Người của nhạc phù(*) hàng năm đều mấy thứ , căn bản ý tưởng gì mới mẻ.” Trên mặt Tấn Ưởng mang nụ tán thưởng, cắt lê thành từng miếng nhỏ đưa tới mặt Cố Như Cửu, trong miệng lời chê bai: “Toàn những lời ca tụng công đức, cứ thế nhai qua nhai , chẳng thú vị gì.”
(*) nhạc phù: tên gọi một cơ quan nhạc đời Hán (Trung Quốc)
Cố Như Cửu đầu , đó nhỏ giọng : “Lẽ nào thích khác c.h.ử.i?”
Tấn Ưởng gật đầu : “Cửu Cửu , trong trường hợp chỉ thể xem mấy thứ thôi.”
Cố Như Cửu ghim một miếng lê bỏ trong miệng, vẫn kịp nuốt xuống, chợt thấy giai điệu bài nhạc du dương đầy phong tình, mấy vũ cơ mặc áo đỏ mang khăn che mặt từng bước tiến lên vũ đài, dáng xinh uyển chuyển trong làn điệu chan chứa phong tình, càng tăng thêm vẻ mê hoặc.
Da thịt trắng nõn, hồng sa diễm lệ, còn mị nhãn lưu luyến, Cố Như Cửu cũng đoái hoài tới miếng lê trong miệng, mắt chớp mỹ nhân mặt.
Nhìn thấy miếng lê do đích cắt lạnh nhạt, Tấn Ưởng liếc vũ cơ đang uyển chuyển vũ đài, ánh mắt lạnh nhạt.
Có thể tới tham gia thọ yến đều là những quen mặt , mặc dù vũ đạo uyển chuyển gợi tình như làn gió tươi mát thổi bầu khí yến tiệc, nhưng cũng cho bọn họ đ.á.n.h mất phong thái.
Nhất là trong trường hợp , bọn họ càng biểu hiện rụt rè thận trọng, truyền danh tiếng , mặt của ai cũng đăm chiêu.
Người mắt phát hiện nụ mặt Bệ hạ phai nhạt nhiều, lẽ nào Bệ hạ thích khẩu vị ? Vậy bọn họ càng cẩn thận, coi như trong lòng thích, ngoài mặt vẫn tỏ chán ghét mới .
Các vũ cơ đều cố gắng thể hiện, thế nhưng cho các nàng thất vọng là các quý nhân đang ở đây giống như những vị khách nhân mà bọn họ thường thấy ở trong vũ phường.
Các quý khách trong vũ phường đều là những nhiều tiền nhiều bạc, háo hức khi thấy các
nàng khiêu vũ, chỉ cần các nàng lên đài, những quý khách những vỗ tay ném tiền ném bạc lên thì cũng hò hét đến điên cuồng.
Mà sắc mặt các chư vị ở đây đều đạm mạc, thờ ơ, giống như chẳng các nàng đang nhảy vũ điệu tuyệt diệu mà là con rối đang loay hoay ở võ đài.
Nhảy xong một bản, các vũ cơ bóc cái khăn che mặt mặt, dáng vẻ yểu điệu hành lễ, miệng hô to những lời chúc thọ.
Phù Diêu đầy mong đợi ngẩng đầu, sang phương hướng Đế vương đang , ai Đế vương cao cao tại thượng thèm liếc nàng dù chỉ một cái, cứ như nàng chỉ là qua đường hoặc chẳng hề tồn tại.
Xảy chuyện gì chứ? Nàng dám tin mở to mắt, mỹ danh của nàng truyền khắp bộ kinh thành, lẽ nào Bệ hạ thấy hiếu kỳ ?
“Quả đúng với cái tên ‘Mạn Hoa Sa Vũ’, bổn cung thích.” Cố Như Cửu vỗ tay hoan nghênh : “Người , ban thưởng.”
“Thần phụ cũng thấy vũ khúc .” Bình vương thế t.ử phi hiện giờ luôn về phái Hoàng hậu, cho nên thấy Hoàng hậu lên tiếng phần thưởng, nàng cũng vung tay thưởng vàng bạc theo.
Các nữ quyến khác cũng học theo, vung tay tặng thưởng cho các vũ cơ.
Khoan hãy , cảm giác của các thiên kim tiểu thư thế nào với mỹ nhân , lẽ thật sự .
Vì mấy vũ cơ nhận một quang cảnh tuyệt sắc nhất cuộc đời đó chính là nam nhân đang đều bình tĩnh như nước, mà nữ nhân đều háo hức liên tục vung tiền thưởng.
Ngay cả Phù Diêu mỹ danh vang dội cũng ảnh tượng mắt bối rối, thế nhưng cho dù nàng suy nghĩ nhiều hơn nữa thì Bệ hạ cũng liếc nàng một cái, nàng đành đồng loạt hành lễ lui xuống như những khác.
Khi trong hậu trường, nàng mới tháo cái khăn che mặt đang còn dính ở bên tai xuống, thở phì phò bàn trang điểm.
“Sao ngươi buồn bực, thu nhiều tiền thưởng như , ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng lên tiếng khen chúng nữa kìa?” Một vũ cơ khác mặt mày hớn hở : “Tiền thưởng nhận hôm nay đủ để cho chúng lo cơm áo cả đời.”
“Ai hiếm lạ...” Phù Diêu còn hết câu thấy hai vị thái giám đến, trong tay họ bưng một khay to, đó đều là trâm cài bằng vàng bạc quý giá, nhiều đến mức lóa cả mắt.
“Đây là các quý nhân ban cho , nhớ cảm tạ tấm lòng của các quý nhân.” Hai thái giám bỏ khay xuống, xoay liền , vũ cơ lấy vài thứ trong khay đưa cho bọn họ, thế nhưng họ đều từ chối nhận, vội vã liền rời .
Bọn họ đều là thái giám m.á.u mặt, thèm thuồng mấy thứ , cũng đến mức lấy thứ gì đó của mấy ca cơ trong lúc .
Trong và ngoài phòng đều chật nít , bọn họ dám đưa tay nhận.
“Giàu to , giàu to .” Mấy vũ cơ cầm lấy mỗi một món, nhảy, vui mừng hớn hở.
Phù Diêu mím c.h.ặ.t môi, nhỏ giọng : “Chưa bao giờ thấy mất mặt như , chỉ vì mấy món đồ mà vui mừng đến độ ?”
“Nói cứ như ngươi từng thấy nhiều đồ quí giá như thế .” Một vũ cơ gần nàng nhất lên tiếng hỏi , đang định nữa, nhưng đồng nghiệp ngăn .
“Ta sớm muộn gì cũng sẽ .” Phù Diêu cam lòng nghĩ, sớm muộn gì nàng cũng sẽ trở thành quý nhân ban đồ cho khác chứ là đáng thương nhận đồ khác ban cho liền vui mừng hớn hở.
“Vừa nhảy nhót loạn xạ, gì mà .” Tấn Ưởng ghim một miếng lê khác đưa tới tay Cố Như Cửu: “Chỉ vẫy tay mấy cái ngoắc đuôi mấy cái mà thôi.”
“Mỹ nhân múa đấy.” Cố Như Cửu giơ nĩa bạc lên, c.ắ.n một miếng lê: “Hơn nữa, là mỹ nhân, gì đuôi mà ngoắc.”
Không đuôi, thể để cho nàng xuất nhiều đồ thưởng như ?
Tấn Ưởng nhíu mày: “Nào , bất quá chỉ là hạng dong chi tục phấn mà thôi?” Hoàng hậu nhà chằm chằm những nữ nhân khác chớp mắt, hai mắt sáng như , tâm tình của cũng thấy khó chịu.
“Ai ghen với cả ?” Cố Như Cửu lấy tay che miệng, cho phía thấy rõ bản đang chu miệng: “Bụng thật hẹp hòi.”
“Ta đối với nàng, lòng bao giờ lớn .” Tấn Ưởng cho là nhục, quang minh chính đại thừa nhận.
“Ngoan.” Cố Như Cửu men theo tay áo che chắn, nhéo nhéo tay , nhỏ giọng : “Ta thích xem, luôn hơn thích xem mà.”
Tấn Ưởng nhẹ giọng bên tai nàng: “Còn hổ bụng hẹp hòi, chúa ghen.”
“Chàng mới là trùm ghen.” Cố Như Cửu lắc lắc ngón trỏ, híp mắt : “Trùm ghen, hửm?”
“Còn nàng là đại ca của trùm ghen, là trùm ghen, chúng quả thực trời sinh một đôi.” Tấn Ưởng thầm với nàng: “Nàng đúng ?”
Cố Như Cửu hừ một tiếng, thế nhưng lên tiếng tranh cãi.
Điền Bích Nguyệt lẳng lặng ở chỗ , mà ánh mắt của nàng luôn theo dõi sang cử động của đế hậu.
Có thể...! thiếu niên trong lòng của nàng chỉ là giả tạo, Đế vương tình ý mật ý với Hoàng hậu mới là chân thật, ký ức của nàng đ.á.n.h lừa nàng .