Như Châu Tựa Ngọc - Chương 75: Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Bá phụ, ngài đỡ hơn ?” Tư Mã Bác tới giường, thấy thần sắc Tư Mã Hồng tiều tụy, đáy mắt tràn đầy lo lắng cùng quan tâm.

Bởi vì cha mất sớm, ông đều sống cùng dòng chính, cho nên Tư Mã Hồng đối với Tư Mã Bác mà , giống như là phụ , hiện tại thấy Tư Mã Hồng giường thở thoi thóp, ông nhịn vành mắt ửng đỏ.

“Người già, sớm muộn gì đều ngày .” Tư Mã Hồng ho khan vài tiếng, dựa đầu giường : “Đừng ngày nào cũng đến chỗ thế , sẽ lỡ việc.”

“Bá phụ cần lo lắng, lo liệu .” Tư Mã Bác giúp Tư Mã Hồng áp chăn lên, với Tư Mã Hồng một vài chuyện lý thú khác.

Sao ông thể với bá phụ rằng bởi vì Tư Mã gia thất thế, công việc ở công bộ của ông chuyển thành chức quan nhàn rỗi bao nhiêu thực quyền, nếu những lời , chỉ cho bá phụ thêm lo lắng, ảnh hưởng đến sức khỏe thêm mà thôi.

“Haizzz.” Tư Mã Hồng thở dài một , tiếp nhận t.h.u.ố.c do tỳ nữ bưng tới uống một cạn sạch: “Đương kim thánh thượng tâm tư kiên quyết, lúc ngươi việc cần cẩn thận một chút, chớ chọc chuyện may.”

“Vâng.” Tư Mã Bác cung kính trả lời, đó đỡ Tư Mã Hồng xuống: “Bá phụ ngài cần nghỉ ngơi nhiều, đừng quan tâm việc .”

Tư Mã Hồng ngoài cửa sổ một chút: “Đã là giờ gì ?”

“Đã sang giờ tỵ.” Tư Mã Dược trả lời.

“Hôm nay lên triều ?” Tư Mã Hồng đột nhiên hỏi: “Vạn thọ của Bệ hạ sắp tới ?”

“Hôm qua mới tiểu triều.” Tư Mã Dược thấy mắt Tư Mã Hồng nhắm , thấp giọng : “Ba ngày sẽ là lễ vạn thọ của Bệ hạ.”

Nói xong lời , thấy Tư Mã Hồng chẳng chút phản ứng gì, mặt mày bình thản chút sinh khí, nhịn đưa ngón trỏ đặt ở

chóp mũi Tư Mã Hồng dò xét, xác định đối phương còn hô hấp mới yên tâm thở phào một , rón rén lui ngoài.

“Nhị .” Tư mã Chỉ thấy Tư Mã Bác , nhỏ giọng hỏi: “Cha ngủ ?”

Tư Mã Bác gật đầu, đó : “Ta coi sắc mặt của bá phụ lắm, thái y như thế nào?”

“Còn thể như thế nào, những lời vô ích nào là thể suy yếu gì gì đó, cần tĩnh dưỡng nhiều.” Nhắc tới thái y, Tư Mã Chỉ chỉ tức cành hông: “Toàn là lang băm vô dụng, thấy Tư Mã gia chúng thất thế, liền việc qua quýt sơ sài.” Tư Mã gia bọn họ nghèo túng hơn nữa cũng là thế gia nhất đẳng, bọn họ thể sơ sài như ?

“Trước đó vài ngày, chẳng Bệ hạ phái ngự y đến, những cũng tìm nguyên do ?” Tư Mã Bác cau : “Những cũng quá mức gió chiều nào theo chiều nấy.”

“Đám ngự y đó cũng chút năng lực, nhưng chẳng qua chỉ chữa ngọn trị gốc.” Tư Mã Chỉ chẳng đàm luận do hoàng đế phái tới, sang chuyện khác: “Mới con gái của chúng truyền tin về, Đức Nghi đại trưởng công chúa bệnh.”

“Bà bệnh liền bệnh.” Tư Mã Bác mấy hảo cảm với Đức Nghi đại trưởng công chúa, giọng càng thêm lạnh lùng: “Bị bệnh càng bớt việc.”

Nếu chẳng khuê nữ đường ca gả cho cháu trai của Đức Nghi đại trưởng công chúa, lẽ lão sẽ thốt lời khó hơn nữa.

Tư Mã Chỉ phản bác lời của ông , chỉ : “Ta sai nội t.ử(*) tặng vài lễ vật qua đó, những thứ khác cũng cần xen .”

(*) nội t.ử: vợ

Bây giờ Tư Mã gia của họ thất thế, nghĩ đến những hành vi lén lút của Thụy vương mà Bệ hạ tuổi trẻ tài cao, ông âm thầm thấy may mắn, hiện tại rút lui khi đang thế lực cần xen những việc bên trong giữa bọn họ, đối với Tư Mã gia mà , ngược cũng là một chuyện .

“Đã như , cũng an bài như .” Tư Mã Bác thở dài: “Canh giờ còn sớm, cũng nên đến bộ môn điểm mão(*).

Tinh thần bá phụ

lắm, đại ca sai vài đến cẩn thận chăm lo.”

(*) điểm mão: điểm danh thời xưa, 5 đến 7 giờ sáng sẽ điểm danh đến việc.

“Ta , ngươi .” Vẻ mặt Tư Mã Chỉ đau khổ gật đầu, đều mệt mỏi rã rời.

Tư Mã Bác thấy ông như , đưa tay vỗ vỗ vai ông , cũng tiện thêm cái gì, thở dài bước viện.

Ra khỏi Tư Mã phủ, Tư Mã Bác thấy hai bên đường phố nhiều nhà dân tự giác treo lên đèn l.ồ.ng đỏ in chữ ‘THỌ’ thật to cửa, nhiều cửa tiệm nhân cơ hội lễ vạn thọ của Bệ hạ, tạo nhiều mặt hàng thủ công mỹ nghệ, lấy lòng Bệ hạ, kiếm tiền, cũng là nhất cử lưỡng tiện.

F.bo0k: Ebo0kNgônTinhMienphi

Tâm tư hoài bão của đương kim hoàng đế quả thực là bao la hơn tiên đế nhiều, cũng thu nhiều nhân tâm hơn tiên đế, nếu như thế, cớ bầu khí trong kinh thành sôi nổi nhộn nhịp thế .

Mặc dù đây đều là công sức và thành quả lao động của dân chúng, thế nhưng cũng đến mức cam tâm tình nguyện rầm rộ thế .

Nhân viên bên trong lục bộ, địa vị coi là cao, quan hệ giữa ông và đồng liêu vẫn mặn nhạt, từ khi bá phụ về hưu, nét mặt những đồng liêu tuy chẳng khác gì lúc , thế nhưng thầm xa cách với ông nhiều, nhiều cuộc hội tụ riêng tư đều mời ông đến dự.

Nghĩ , ông bất giác khổ, trong triều nào đẻ Bệ hạ là ruột của ông, nào cuộc sống của Bệ hạ lúc nhỏ trong Thành vương phủ khó khăn, mà chẳng tay giúp đỡ.

Ông những mặt ở đây âm thầm thốt những lời khó cỡ nào lưng , nhưng thể đoán .

Đời nào đến chữ ngờ, trong lòng ông hối hận từ lâu thế những cũng chỉ nuốt niềm ân hận xuống bụng.

“Tư Mã đại nhân.” Đồng liêu qua đều lên tiếng chào hỏi ông, thế nhưng khi chào hỏi xong liền nhanh ch.óng rời , dường như chỉ cần lưu thêm một phút giây nào liền nhiễm bệnh dịch .

Một bụng tức tối, nung nấu đến tận giờ tan tầm, Tư Mã Bác thèm nán dù chỉ một giây, vội vã trở về Tư Mã phủ, mới sân, nhận tin báo rằng, trong phủ nhận thiệp mời từ trong cung đưa đến.

Hai tay run rẩy cầm tờ thiệp mời, vẻ mặt Tư Mã Bác kích động.

Trong lễ vạn thọ của Bệ hạ tên của ông, điều thật sự là chuyện đáng ngạc nhiên nhất.

Tôn thị thấy ông như , bèn đến bên cạnh cởi bỏ ngoại sam cho ông để ông hít thở khí: “Chỉ còn mấy hôm nữa là đến lễ vạn thọ của Bệ hạ, chúng cần cẩn thận chuẩn .”

“Phu nhân đúng.” Tư Mã Bác liên tục gật đầu, đó liền tới bên bàn , bắt đầu những thứ cần chú ý, còn thi thoảng thương lượng với Tôn thị, đến lúc đó mặc quần áo gì tiến cung mới thỏa đáng.

Nhìn ông vui vẻ đầy phấn chấn thế chẳng khác nào đứa bé nhận món đồ chơi yêu thích.

Tôn thị thấy trượng phu như , càng yêu thương và xót xa, đành vui vẻ đàm luận với ông.

Đừng xem lễ vạn thọ chỉ là sinh nhật của Hoàng đế, những thứ cần chăm chút chuẩn nhiều.

Quý nhân trong kinh nhiều như , thế nhưng danh sách tham gia yến hội ít, ai thể ai thể , trong còn nhiều ẩn ý.

Còn dùng rượu nhà ai, vật dụng của nhà ai dùng đựng thức ăn, còn gánh hát nào hoặc ca kỹ nào may mắn cung biểu diễn, đây cũng là chuyện bàn tán xôn xao.

Trong cung đội nhạc riêng, thế nhưng trong những lễ tiệc lớn thế , chỉ dùng của đội nhạc riêng để biểu diễn, trông sẽ tẻ nhạt và đơn điệu.

Thọ yến coi trọng khí náo nhiệt, cho nên tuyển thêm gánh hát và tạp kỹ cùng với những trò xiếc ảo thuật lẫn vũ cơ trong dân gian góp vui là chuyện bình thường.

Giống như các trường hợp nêu trong tiểu thuyết, các thích khách sẽ ngụy trang thế là điều tuyệt đối thể, đầu tiên những nghệ nhân phép tiến cung đều danh tiếng nhất định, hơn nữa đều kiếm miếng cơm trong mớ hỗn độn , đột nhiên lòi một khuôn mặt

lạ hoắc lẫn , xung quanh ai cũng mù, nhất định sẽ phát hiện.

Còn chọn tiến cung đều tra xét, ngay cả kiếp từng những việc gì đều liệt kê rõ ràng, mạo danh thế là chuyện khả năng, trừ phi những cùng tiến cung với cũng rơi đầu chung cho vui.

“Nương nương, đây là danh sách nghệ nhân điện Trung Tỉnh chọn lựa trong dân gian , ngài xem chỗ nào ý?” Bạch Hiền cầm một bản danh sách đưa đến tay Cố Như Cửu, đó : “Những đưa trong cung , xung quanh đều trọng binh canh gác phía xem qua bọn họ biểu diễn, lễ vạn thọ còn tiến hành sàn lọc lựa chọn .”

Cố Như Cửu cẩn thận xem qua một lượt, phát hiện trong bản danh sách quả thật nghệ nhân khá nổi danh, ngay cả nàng cũng từng qua, còn vài từng đến Cố gia biểu diễn, nàng gật đầu một cái : “Lần quan khách đến đông, cẩn thận đừng để xảy chuyện.”

“Xin nương nương yên tâm, các cửa đều kiểm tra nghiêm ngặt, nhất định sẽ xảy chuyện gì.” Bạch Hiền ngẫm nghĩ một chút : “Nghe trong các vũ cơ tiến cung , một vũ cơ khuynh quốc khuynh thành, công t.ử ái mộ.

Còn chỉ cần nàng bước lên sân khấu biểu diễn, thì tiền thưởng xếp tầng tầng lớp lớp bên , vàng bạc, cũng khiến cho nhiều vũ cơ khác ao ước.”

“Ngươi đang đến ?” Cố Như Cửu chỉ hai chữ ‘Phù Diêu’(*) trong bản danh sách, : “Nhìn chữ , cũng là một mỹ nhân tuyệt sắc.”

(*) Phù Diêu: gió lốc.

Bạch Hiền : “Nương nương đúng.” Không họ thị, chẳng khác nào làn gió phiêu diêu trong chốn cát bụi phong trần(*), nhưng đây chẳng một cái tên ?

(*) Câu Bạch Hiền dang chơi chữ đá đểu tên Phù Diêu, nghệ danh thì họ lẫn chữ lót, Phù Diêu nghĩa là gió.

“Ai là mỹ nhân tuyệt sắc?” Tấn Ưởng tới, thấy Cố Như Cửu đang cầm một tờ giấy trong tay, : “Lẽ nào hôm nay thấy mỹ nhân?”

“Chẳng đây gặp ?” Cố Như Cửu liếc , đó chỉ danh sách, đưa danh sách đến mặt : “Mỹ nhân ở phía đấy.”

“Mỹ nhân chẳng ở trong mắt ?” Tấn Ưởng rút tờ danh sách ném sang một bên, Cố Như Cửu : “Thế gian nào còn nữ nhân nào lực hấp dẫn hơn mỹ nhân mắt ?”

Cố Như Cửu bóng hình in rõ trong đôi mắt , đưa tay nhéo gò má của : “Miệng lưỡi trơn tru.”

“Ta đây bằng cả tấm chân tình, Cưu Cửu tin?” Tấn Ưởng ha hả ôm c.h.ặ.t nàng trong n.g.ự.c: “Không tin thì nàng lắng xem.”

Bạch Hiền yên lặng cầm lấy danh sách Hoàng thượng ném sang bên cạnh, lặng lẽ lui ngoài, tới trong viện, cái bóng của ánh mặt trời chiếu thật dài đất, nhịn cảm giác phần cô đơn chiếc bóng.

“Bạch công công, đám từ bên ngoài cung đều an bày ở tại cung Nguyệt Ương, ngài đến xem thử?” Một thái giám quản sự điện Trung Tỉnh thấy Bạch Hiền, vẻ mặt tươi vội vàng tới: “Có ngài kiểm tra, chúng cũng yên tâm hơn nhiều.”

Biết những sợ an bài hợp ý chủ t.ử sẽ gánh chịu nổi trách nhiệm, mới đến tìm đến , Bạch Hiền bĩu môi, lười biếng mở miệng : “Vậy chúng sang đó xem .”

Nếu thật sự xảy chuyện, bọn họ kéo theo cũng chẳng ích lợi gì.

Cung Nguyệt Ương vốn là chỗ ở của các nữ t.ử khi cung, điểm đặc biệt duy nhất ở đây chính là nhiều phòng ốc, ở nơi hẻo lánh, cách xa ba cung điện chính, cho dù bên trong luyện tập vũ khúc ca từ, ầm ĩ cỡ nào nữa cũng ảnh hưởng đến các quý nhân trong cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-75-chuong-75.html.]

Nếu nào lòng xa, với phòng thủ sâm nghiêm trong cung, những cũng thể khỏi cung Nguyệt Ương nửa bước, đây chính là cái sọt lên sẵn dây cung.

Lúc Bạch Hiền đến, thấy đủ loại nhạc cụ đang diễn tấu, các loại thanh âm hỗn độn hòa quyện với , cho dù khúc nhạc tuyệt mỹ đến cũng đầu óc choáng váng.

Quản sự điện Trung Tỉnh thấy Bạch Hiền cau mày vội vàng sai tiểu thái giám canh giữ ở cửa bảo đám ngừng luyện tập.

Đợi khi tất cả thanh âm đều ngừng hẳn, Bạch Hiền mới giẫm lên thềm đá bước cửa cung.

Đi qua cổng chính sẽ đến một sân rộng, các nghệ nhân tiến cung đều ngay ngắn nghiêm chỉnh ở đấy, thấy tiến đến, tất cả đều cung kính cúi đầu.

Những nghệ nhân dân gian mặc dù lớn ở bên ngoài đều đấu đá với , thế nhưng ở mặt công công ngự tiền Bạch Hiền , ai nấy đều cúi thấp đầu.

Bạch Hiền quét mắt qua một lượt, cũng thấy cô gái nào tướng mạo đặc biệt nổi trội hơn các cô gái khác, đầu hỏi quản sự: “Tất cả đều mặt đông đủ ở đây ?”

Chưởng sự gật đầu đáp lời, đó với những nghệ nhân dân gian: “Đây là ngự tiền tổng quản Bạch công công, các ngươi mau chào Bạch công công.”

Những nghệ nhân dân gian sớm phận Bạch công công đơn giản, bởi vì quản sự thường đến xem bọn họ khi mặt Bạch công công chẳng khác nào tôn t.ử.

Hiện tại quản sự , vị Bạch công công đúng là tổng quản thái giám ngự tiền, bọn họ đều thất kinh, vội vàng cúi đầu hành lễ.

Bọn họ hành lễ đồng đều, tư thế cũng khó coi, Bạch Hiền nhân tiện : “ dạy chút cung quy cho bọn họ, chớ mất dáng vẻ mặt quý nhân, thu về lợi nhỏ mà đ.á.n.h mất tính mệnh mới là lớn.”

“Dạ , ngài .” Quản sự gật đầu , cố ghi lời .

lúc , đột nhiên phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập, một cô nương ước chừng mười sáu mười bảy tuổi chạy , do xốc nảy khi chạy nên chạy tới gần thì trâm cài rơi xuống đất.

Bạch Hiền thấy cô nương da thịt vô cùng mịn màng, dung mạo đến kinh tâm động phách, ngay cả vị cô nương chi thứ ba Tư Mã gia cũng sánh bằng, thầm đoán đây chính là Phù Diêu cô nương nổi danh ngoài dân gian.

Hắn bất động thanh sắc liếc rơi mặt đất, liếc mắt bộ trâm bên b.úi tóc của Phù Diêu, nhàn nhạt mở miệng : “Trong cung quy củ sâm nghiêm, ăn cái gì mặc cái gì cái gì cũng chú ý, nếu phá hư quy củ, sẽ trục xuất khỏi cung.”

Phù Diêu tên thái giám đang , len lén ngẩng đầu liếc mắt , thấy đối phương khí thế uy nghiêm, đàng hoàng cúi đầu.

Sờ sờ vòng ngọc vàng cổ tay gò má nàng đỏ lên, đó lôi kéo tay áo, che giấu vòng tay phía tay áo.

“Được , đều , chỉ là quy củ vẫn còn thiếu sót đôi chút, về phần phía âm luật vũ đạo, chúng am hiểu cái , cũng sẽ thêm cái gì.” Bạch Hiền đến đây, đưa mắt quét tất cả , thấy những đều cúi đầu, mới hài lòng thu hồi tầm mắt.

“Chỉ một điều, cho Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương bất mãn, bằng đến lúc đó, chúng cũng chẳng giúp đỡ cho các ngươi.”

Quản sự lia lịa gật đầu thưa, tự tiễn Bạch Hiền khỏi cung Nguyệt Ương, trán lấm tấm đầy mồ hôi trở bên trong.

Chuyện đầu tiên khi bước trong chính là bảo Phù Diêu bộ quần áo và đồ dùng trang điểm đang mặc .

Các vũ cơ khác thấy thế, lòng hả hê.

Ngoài cung, Phù Diêu nhận lời khen tặng của đám quý tộc thì nào, cung cũng cúi đầu như bọn họ mà thôi.

Thấy Phù Diêu tháo bỏ trâm cài, đồng thời bộ váy sam thông thường, vũ cơ A khẩy : “Vào cung còn dám ăn mặc trang điểm xinh , thật đang mê hoặc ai.”

“Còn cho ai thấy nữa.” Vũ cơ B hào hứng phụ họa: “Người mộng lớn đấy.”

Vài xung quanh cũng bắt đầu theo, các nàng cung ca múa, nếu là dung mạo xuất chúng còn am hiểu vũ đạo, tuy rằng cũng vọng tưởng vương tôn quý tộc nào đó trúng các nàng, đó chuộc các nàng về nhà, thế nhưng thực tế các nàng đều rõ ràng, với xuất đê tiện, trong những thế gia quý tộc chỉ thể tô

điểm cho cảnh ý vui mà thôi, đừng lấy về nhà, cho dù cũng chẳng dễ dàng gì.

Hiện tại thấy Phù Diêu ỷ tuổi còn trẻ nhan sắc còn , nhiều công t.ử quần là áo lụa trong kinh thành mến mộ, thả hồn lửng lửng mang họ gì tên gì mất , các nàng đều thấy buồn , các nàng nào ai từng vọng tưởng như ?

Nghĩ tới những thứ , mấy vũ cơ cũng chẳng còn tâm tình nào nhạo Phù Diêu nữa, mà đưa mắt , đều cảm thấy nhàm chán chẳng thú vị gì, lưng về phòng của .

Phù Diêu cũng để tâm mấy vũ cơ nghĩ bản thế nào, theo nàng, những vũ cơ thích nàng là chuyện bình thường.

“Không ganh tỵ xinh hơn ?” Nàng về trong phòng, ngắm trong gương, miệng nở nụ nhạt, lấy son điểm lên môi, để cho môi càng thêm mềm mại hấp dẫn hơn.

Sắc , chính là v.ũ k.h.í tuyệt đỉnh của nàng.

Vũ cơ ở cùng phòng với nàng thấy , nhỏ giọng khuyên nhủ: “Phù Diêu, nơi là trong cung, ngươi…”

“Đến tận bây giờ, vẫn từng đàn ông nào ngây ngẩn khi thấy đấy.” Phù Diêu nàng , khẽ nhếch môi : “Hoàng đế cũng là nam nhân.”

“Thế nhưng…”

“Không thế nhưng, trong sử sách ghi chép ca cơ trở thành Hoàng hậu, lẽ nào một phi tần ?” Phù Diêu tràn đầy tự tin : “Phải rằng, hậu cung của Bệ hạ ngoại trừ Hoàng hậu thì còn nữ nhân khác.”

“Đó là bởi vì tình cảm giữa Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương , ngươi cần gì xen ?” Vũ cơ cùng phòng đồng ý tiếp: “Đến lúc đó chọc giận Hoàng hậu nương nương, chẳng cái bù đắp đủ cái mất?”

“Trên đời mèo nào thích ăn cá, cũng nam nhân vụng trộm bên ngoài.” Phù Diêu tô mi cho : “Chỉ cần nắm trái tim của Bệ hạ, coi như Hoàng hậu bất mãn thì gì.”

Vũ cơ cùng phòng im lặng trong chốc lát mới tiếp: “Ngay cả Bệ hạ mặt mũi thế nào còn thấy, những chuyện khác chớ suy nghĩ nhiều.” Nói xong, nàng kéo chăn qua đắp kín , chìm giấc ngủ say.

Quan điểm hai tương phản, cho nên chẳng chuyện gì để .

Phù Diêu đầu liếc bạn cùng phòng đang cuộn trong chăn, khinh thường hừ một tiếng, những nữ nhân hiểu tâm tư của nàng, chim sẻ hiểu chí lớn của thiên nga?

Đức Long, hai mươi tám tháng sáu năm thứ năm, lễ vạn thọ của Đức Long đế Tấn Ưởng đại hôn nhiều chờ mong.

Trời còn sáng, các quý tộc quan viên thể tham gia lễ vạn thọ vội vã rời giường, đó nhanh ch.óng y phục bước mã xa tiến cung.

Thanh âm của những chiếc mã xa vang vọng khắp các con phố, nhiều dân hiếu kỳ cũng đẩy cửa sổ dài cổ ngóng , thấy từng đoàn mã xa qua, cái thì ch.óp màu son, cái thì đỉnh màu lam, cũng cái đỉnh màu đen… bất kể là màu gì, những mã xa đều tinh xảo, tràn đầy quý khí.

Một vài đứa trẻ con thích ham vui cũng trốn phía cửa sổ, thèm thuồng mã xa qua, đó ngây thơ chân chất hỏi cha lưng, mã xa là nhà ai, mã xa nào.

“Mấy chiếc mã xa là mã xa nhà Cố quốc công, thấy , chiếc xe ngựa ở phía , chính là chiếc xa đấy.”

“Đây là mã xa Lý gia, mã xa nhà bọn họ thoạt thật tinh xảo.”

“Trên chiếc xe ngựa ghi chữ Thụy, chẳng lẽ là xa giá của Thụy vương?”

Mã xa của Thụy vương và Trung vương hầu như cùng qua cửa một lượt, hầu như đồng thời dừng ở khúc quanh.

Hai đều là Thiếu mão vương t.ử, nếu xét về phân lượng nặng nhẹ, thì đương nhiên chức thiết mão của vị Trung vương nặng hơn.

xét ở góc độ sơ mà , Thụy vương là thúc phụ của đương kim Hoàng thượng, dĩ nhiên thiết với đương kim Hoàng thượng hơn.

Cho nên mã xa của hai , ai ai , cũng khó thể xét chính xác .

Ngay khi Thụy vương chuẩn lên tiếng để cho gã đ.á.n.h xe nhà nhường phía Trung vương , gã đ.á.n.h xe Trung vương phủ ngang ngạnh chen với bọn họ, vượt lên .

Hai đứa con trai của Thụy vương thấy Trung vương lớn lối như thế, thiếu chút nữa tức giận quát mắng.

Năm đó Thái hậu chọn con thừa tự, bọn họ cũng kinh, chỉ tiếc Thái hậu trúng là Tấn Ưởng giáo dưỡng, trái đem những thế t.ử công t.ử giáo dưỡng như bọn họ vứt sang một bên.

Nếu là hai bọn họ hoàng đế, Trung vương gan phách lối như bây giờ ?

“Quả thực khinh quá đáng.” Trưởng t.ử của Thụy vương xanh mặt, tay siết c.h.ặ.t dây cương, do dùng sức quá mạnh, các đốt ngón tay trắng bệch: “Nếu vì phụ vương…”

Hắn chợt ngừng , tiếp.

Bởi vì phụ vương tật bẩm sinh, hoàng tổ phụ chán ghét vứt bỏ, chỉ mất ngôi vị hoàng đế mà ngay cả đất phong cũng sung túc bằng Thành vương.

Phận con, nếu như vì tức giận mà những lời như , chẳng là bất hiếu?

Đứa con thứ của Thụy vương đại ca cái gì, liếc đại ca, đưa mắt mã xa phía vẫn im ắng tiếng động, thấp giọng : “Kệ họ , lão càng kiêu ngạo, Bệ hạ càng thêm bất mãn với lão thôi.”

Mã xa qua cổng Chu Tước, Cấm vệ quân thủ vệ lục soát nghiêm ngặt hơn so với lúc , khi kiểm tra xong, ôm quyền : “Thụy vương điện hạ, mời.”

“Làm phiền.” Thụy vương ôn hòa , mới chậm rãi buông mành xe ngựa xuống.

Động tác ở trong mắt những khác, để cho ít dấy lên bồi hồi, khen Thụy vương ưu nhã phân rõ trái như thế nào.

Trong T.ử Thần điện, Cố Như Cửu tự tay chỉnh lý áo quần cho Tấn Ưởng.

Bởi vì chẳng lên triều, hiện tại Tấn Ưởng mặc một bộ cẩm bào

thêu rồng, chứ bộ long bào nghiêm trang.

Khi chỉnh vạt áo cho thì Cố Như Cửu mò thấy noãn ngọc từng cho , nét mặt lộ nụ , đó tiếp tục chỉnh lý y phục.

Tấn Ưởng cúi đầu túi hương một chút, ngậm ngùi liếc thêm nhiều , vẫn gỡ túi hương , đó túi hương bạc hà Cố Như Cửu thêu cho : “Mấy túi hương khác, mùi hương cũng bằng cái .”

Vải vóc dùng túi hương bạc hà đều là nhất, điểm duy nhất chính là tay nghề thêu, Cố Như Cửu chán chường liếc cái túi tròn tròn như bánh bao cùng mớ hình thêu loằng ngoằng đó, nhịn : “Ngày hôm nay đừng đeo nó, kẻo thấy cho.”

“Vậy chẳng ?” Tấn Ưởng yêu quý sờ sờ bên ngoài túi hương: “Chỉ cái , những thứ khác đều quá tục khí.”

Cố Như Cửu liếc những túi hương thêu tinh xảo đẽ trong khay đặt bên cạnh, cái túi hương thêu, nhịn nghĩ, bởi vì nó đau đớn cho nên càng nổi bật vẻ của các túi hương khác?

 

 

Loading...