Như Châu Tựa Ngọc - Chương 73: Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bảo Lục bao giờ nghĩ tới, bản sẽ vô thanh vô tức c.h.ế.t ở trong sơn dã , ánh trăng , nàng vần trăng treo lơ lủng phía chân trời, hốt hoảng nghĩ, là ai g.i.ế.c nàng?

Là… Hoàng hậu ?

Không, Hoàng hậu, nếu Hoàng hậu g.i.ế.c nàng, nàng phép xuất cung, chỉ cần lộ một chút bất mãn đối với Hà Minh, Hà Minh thể cướp tánh mạng của nàng .

là trừ Hoàng hậu, còn ai hận thể gi/ết c.h.ế.t nàng? Nàng chẳng qua chỉ là một cung nữ nhỏ nhoi chẳng đáng giá gì, cớ tốn nhiều công sức như để lấy cái mạng của nàng?

Cách đó xa, tay nải dính đầy m.á.u tươi, nàng ôm lấy bụng đang thương, bò lổm ngổm đến chỗ tay nải, từ từ mở tay nải xem.

Bên trong tay nải đều là những vật phẩm đáng giá, là những món trang sức hiếm , còn tiền bạc và ngân phiếu, mấy thứ đủ để nàng an sống cả đời.

Nhìn mấy thứ , nàng lặng lẽ , đến ch** n**c mắt.

Trong thoáng chốc hồi tưởng , một hôm nào đó Hoàng hậu hỏi Hoàng thượng, nếu ai khó nàng thì ?

Khi đó Hoàng thượng như thế nào?

Hoàng thượng , như , sẽ để cho hối hận.

Dùng hết khí lực cuối cùng , lấy một cái vòng ngọc đeo cổ tay, nàng ho khan một tiếng, một ngụm m.á.u b*n r* mặt đất lạnh lẽo.

Vầng trăng dần dần sương trắng che khuất, thậm chí chỉ còn ảo ảnh.

Bảo Lục vuốt vòng ngọc cổ tay, chậm rãi nhắm hai mắt .

Đứng ở nơi khuất ánh trang, Hà Minh mắt lạnh Bảo Lục dần dần trút tàn, với hắc y võ sĩ: “Đem chôn .”

Xoay leo lên lưng ngựa, Hà Minh vung roi rời , đầu .

Để cho Bảo Lục sống, là ý tứ của Hoàng hậu, mà để cho Bảo Lục c.h.ế.t, là ý của Bệ hạ.

Tên nha Bảo Lục hầu hạ bên cạnh nương nương nhiều năm, thói quen trong sinh hoạt cũng như sở thích của nương nương thế nào, nàng đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Với tính cách cẩn thận của Hoàng thượng, thể buông tha cho nàng ?

“Á!” Cố Như Cửu đầu đầy mồ hôi, mắt mở to, bởi vì tiếng động quá lớn cho Tấn Ưởng bên cạnh cũng giật tỉnh giấc: “Cửu Cửu, nàng ?”

“Ta hình như mơ thấy giấc mơ .” Cố Như Cửu nghiêng đầu tựa lên trong n.g.ự.c của , giọng nghèn nghẹn.

Trong bóng tối, Tấn Ưởng nhẹ vỗ lên lung nàng: “Mơ thấy gì?”

“Đã quên.” Cố Như Cửu mờ mịt mở to mắt, đó ngay lúc Tấn Ưởng vẫn đang lo lắng trấn an đẩy xuống: “Chúng ngủ .”

“Được thôi,” Hôn một cái lên đỉnh đầu nàng, Tấn Ưởng : “Ngày mai để cho ngự ý tới bắt mạch, mơ thấy ác mộng hao tổn tinh thần.”

“Ừ.” Cố Như Cửu mơ mơ màng màng lên tiếng, đó dần chìm giấc ngủ.

Tấn Ưởng ánh trăng xuyên qua cửa sổ soi trong phòng, chậm rãi nhắm hai mắt .

Vài ngày , Cố Như Cửu mở hộp son phấn của , liếc cung nữ việc cẩu thả bằng Bảo Lục, yên lặng thở dài một .

“Nương nương, chẳng nô tỳ hầu hạ ý ngài?” Cung nữ Thúy Tước thấy sắc mặt Hoàng hậu nương nương , khẩn trương thu tay về, thận trọng Cố Như Cửu.

Nàng mới cử đến hầu hạ bên cạnh nương nương, sớm Hoàng thượng yêu chiều nương nương đến mức độ nào, cho nên lúc hầu hạ luôn nơm nớp lo sợ.

“Chẳng liên quan đến ngươi.” Cố Như Cửu miễn cưỡng , đó của cục thượng y đến.

Cô cô chưởng sự cục thượng y là một phụ nữ ước chừng bốn mươi, bước chân qua cửa vội một đại lễ với Cố Như Cửu.

Cố Như Cửu bảo nàng dậy, đó liếc cái rương do thái giám khiêng lên ở phía nàng, hỏi: “Y phục xong ?”

Mấy ngày nữa chính là sinh nhật của Tấn Ưởng, nàng Hoàng hậu, quần áo nón nảy cũng chăm chút hơn so với ngày thường nhiều.

“Hồi bẩm nương nương chuẩn cho ngài tổng cộng sáu bộ quần áo, mời ngài xem qua.” Cô cô chưởng sự xoay , sai một cung nữ giúp bà khiên , đó lấy một bộ y phục đưa cho Cố Như Cửu xem, phối cùng những bộ y phục còn đồ trang sức đồng bộ kèm theo, thể thấy cục thượng y chú tâm chuyện thế nào.

Cố Như Cửu cẩn thận xem qua một lượt, hài lòng gật đầu, đó để cho Thu La phát tiền thưởng cho bọn họ, khi cô cô chưởng sự lui , nàng đột nhiên : “Y phục của Bệ hạ chuẩn xong ?”

“Hồi bẩm nương nương, y phục của Bệ hạ bởi vì chật, nô tỳ mang về sửa .” Cô cô chưởng sự vội tiếp: “Tối đa quá hai ngày sẽ sửa xong.”

Chuyện cũng thể trách cục thượng y việc cẩn thận, bởi vì bọn họ ngờ rằng khi lấy đo của Bệ hạ , trong thời tiết nóng như thế mà Bệ hạ vẫn mập .

cho dù lý do gì nữa thì cô cô chưởng sự cục thượng y cũng thể đưa nó cái cớ chối bỏ trách nhiệm của , cho nên khi trình bày rõ ràng chuyện xong cũng nhiều lời nữa.

Nghe xong những lời , trái Cố Như Cửu nở nụ .

Tấn Ưởng thể mập , nàng vui vẻ còn kịp vì chuyện y phục mặc mà hỏi tội của cục thượng y: “Điều cũng thể trách các ngươi, mấy ngày qua, vất vả nhiều .”

“Không dám dám.” Thấy Hoàng hậu nương nương chẳng ý truy cứu, cô cô chưởng sự thở dài một : “Có thể việc cho Bệ hạ cùng nương nương, là phúc khí của chúng nô tỳ.”

Đã nhiều những lời như , Cố Như Cửu tập mãi thành thói quen, cho nên cũng tưởng là thật, mà sai Thúy Tước tiễn của cục thượng y ngoài.

“Cô nương dừng chân, cô nương dừng chân.” Cô Cô chưởng sự thấy phục sức cung nữ tiễn bọn họ ngoài so với các cung nữ khác đều tinh tế hơn nhiều, đoán đối phương chắc là cung nữ của Hoàng hậu nương nương, cho nên vô cùng khách khí luôn miệng bảo cho đối phương dừng chân.

“Cô cô thong thả.” Thúy Tước cũng tâm tư của bà, cho nên khi tiễn bà khỏi T.ử Thần điện, mới dừng bước , khẽ hành lễ với đối phương.

Cô cô chưởng sự nào dám chịu cái lễ của nàng, tách nửa lễ, mới dẫn theo rời .

“Người phục vụ bên cạnh Hoàng hậu nương nương cũng khác với những khác.” Một cung nữ tuổi còn trẻ nhỏ giọng : “Bất quá Hoàng hậu nương nương thực sự hòa ái dễ gần, cũng hơn nhiều so với mấy vị Thái phi nương nương .”

“Im miệng, ai cho ngươi vọng ngôn nghị luận chuyện của quý nhân?” Chưởng sự cô cô giận tái mặt : “Nếu ngươi còn những lời giống như hôm nay, cần theo bên cạnh nữa.”

“Cô cô, dám.” Tiểu cung nữ sắc mặt tái nhợt, liên tục thỉnh tội.

Cô cô chưởng sự chẳng câu nào, đợi khi trở cục thượng y, mới sang với những theo bà đến T.ử Thần điện: “Ta thể để các ngươi cùng đến T.ử Thần điện đưa tặng đồ, nguyên nhân tất cả đều là may vá trong cục thượng y chúng .

nên bởi vì như mà các ngươi quyền kiêu ngạo tự mãn, rằng nơi là hoàng cung, chẳng tác phường trong kinh thành, các ngươi thích thì thể tùy tiện nhận tiền công tìm nơi khác.”

Mọi ở trong phòng đồng loạt trầm mặc xuống, tiểu cung nữ mới lên tiếng lúc nãy mặt đỏ bừng vì mắc cỡ.

Ánh mắt cô cô chưởng sự đột nhiên dừng của nàng: “Ngươi càng lớn càng xinh , cũng lòng trong cục thượng y, nhưng chỉ hai điểm mà dám hồ ngôn loạn ngữ.

Đợi đến ngày phạm

sai lầm, đắc tội quý nhân, lúc đó ngươi sẽ , hai thứ chẳng lấy một chút tác dụng nào.”

“Ở cái chỗ , thứ duy nhất hữu dụng chính là thận trọng từ lời đến việc !”

Người cung nữ hầu cận bên cạnh Hoàng hậu nương nương lúc đầu tín nhiệm cơ nào, hiện tại ai còn trông thấy nàng ? Ngay cả việc của nàng cũng giao cho khác đảm đương, vài ngày qua , thế nhưng ai nhắc tới, thể đoán là phạm sai lầm.

Bà lo lắng như , cũng là sợ của cục thượng y phạm , liên lụy bộ cục thượng y, đến lúc đó thật đúng là nước mắt.

Hoàng thượng đối với Hoàng hậu bao nhiêu, trong cung đều thấy , huống chi Hoàng hậu hiện tại nắm quyền hậu cung, Thái hậu còn để tâm đến chuyện, bọn họ chỉ là những cung thị, lá gan to đến mức nào mới dám nghị luận lưng?

Trời tháng sáu, kinh thành nay đều nóng bức, cũng may trời còn thương, ngày lễ vạn thọ đổ một cơn mữa to, nhờ xua tan cái nóng oi bức của ngày hè.

Mà đế vương các nơi đều dâng hạ lễ đến kinh thành, Thụy vương rời đất phong tiến kinh thành, dẫn theo nhi t.ử tiến cung.

Khi thấy Thụy vương chiếc xe lăn gỗ, Cố Như Cửu mới hiểu tại Tôn Thái phi si tình lâu như với một nam nhân thể tàn tật.

Thụy vương hơn bốn mươi tuổi, thoạt giống như mới ba mươi tuổi, mặc dù tật chân bẩm sinh, thể bước nhanh giống như bình thường, nhưng chỉ cần ông ở chỗ cũng đem đến gió mùa xuân, tô điểm cảnh ý vui.

Đây chính là một nam nhân tuấn, đến mức khiến nàng kìm liếc mắt nhiều thêm một chút, nam nhân trong kinh thành thể so sánh tướng mạo với ông, ngoại trừ Tấn Ưởng , đại khái còn ai khác.

Thụy vương cũng thật ngờ sẽ gặp Hoàng hậu trong ngự thư phòng, thế nhưng vẻ mặt của ông vẫn tỏ kinh ngạc, mà vẫn bình

tĩnh hành lễ với đế hậu.

Nếu như ông tàn tật, nhất định sẽ là một đàn ông mỹ.

Sau một hồi ngắm đối phương, Cố Như Cửu mới phát hiện, ánh mắt của Tấn Ưởng giống với Thụy vương, hai đều một đôi mắt hoa đào cuốn hút.

“Thúc phụ cần đa lễ.” Tấn Ưởng ngẩng đầu, ý bảo Thụy vương cần hành lễ, đó vẻ mặt ôn hòa hỏi: “Đường xa đến đây, cực khổ cho thúc phụ .”

“Được ngắm quang cảnh Đại Phong suốt chặng đường qua, cũng là một chuyện thích thú.” Thụy vương ôn hòa , ngẩng đầu cẩn thận liếc mắt Tấn Ưởng, nụ mặt càng thêm ôn nhu: “Hôm nay thể thấy Bệ hạ, càng cho thần còn gì để tiếc nuối.”

ị Thụy vương khí chất văn thanh, lời ăn tiếng đều mang âm hưởng văn thơ.

“Có thể thấy thúc phụ, trẫm cũng vui mừng, thúc phụ rời kinh nhiều năm, đối với khí hậu trong kinh thích ứng?” Tấn Ưởng nghiêng đầu liếc Cố Như Cửu dịu dàng ở bên cạnh vẫn lời nào, thế nhưng ánh mắt Thụy vương rời, đưa tay nắm cổ tay của nàng : “Nếu chỗ nào thích ứng, thì cho trẫm .”

“Chỗ ở Bệ hạ chuẩn cho vi thần đều thoải mái, điểm nào thích hợp.” Tuy rằng Thụy vương thấy động tác của Tấn Ưởng, nhưng vẫn tỏ gì: “Thật ngờ, chớp mắt một cái hơn mười năm trôi qua.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-73-chuong-73.html.]

Bởi vì Thụy vương tàn tật bẩm sinh, ruột mất sớm, cho nên chẳng lão hoàng đế coi trọng, qua hai mươi tuổi phong vương cưới cô nương Tư Mã gia trong kinh thành vương phi, khi ông vẫn còn là một hoàng t.ử đầu trọc.

Sau đó lão hoàng đế ban cho phong hào Thành vương và đất phong, mới tiện thể phong luôn cho ông, lễ thành của ông và vương phi cũng cử hành ở đất phong chứ ở kinh thành.

Hoàng t.ử tàn tật bẩm sinh, thế nhưng ban cho phong hào “Thụy” thật lão hoàng đế là thiếu đầu óc ý châm chọc.

.” Trên mặt Tấn Ưởng cũng lộ vẻ mặt hồi tưởng chuyện cũ: “Mẹ đẻ trẫm mất sớm, cho nên cũng cơ hội bà nhắc tới chuyện trong kinh thành.” Nói đến đây, dừng một chút: “Có thể bà từng qua, chỉ là trẫm lúc đó tuổi còn nhỏ, còn nhớ .”

“Bệ hạ chuyện năm xưa là bình thường, nhưng thật thần vẫn còn nhớ đôi điều.” Trên mặt Thụy vương nở nụ hiền hòa, cả đều trở nên ôn nhuận: “Năm đó Thành vương phi m.a.n.g t.h.a.i ngài lúc còn trong kinh thành, đó tiên đế lập thái t.ử, nhị ca cùng thần liền đất phong.

Ngẫm Thành vương phi hoài t.h.a.i Bệ hạ thì cũng theo, nên cực khổ.”

Theo trực giác mẫn cảm của Cố Như Cửu, nàng nhận thấy mỗi khi Thụy vương nhắc đến Thành vương phi, giọng bùi ngùi.

Không nàng bất giác cảm thấy năm đó giữa Thành vương phi cùng Thụy vương từng điều gì đó, lẽ Thụy vương từng tâm tư đơn phương gì đấy với Thành vương phi.

Loại cảm giác tới mơ hồ chẳng hiểu cũng chẳng hề căn cứ, thế nhưng Cố Như Cửu vẫn cứ thấy hoài nghi.

Thụy vương từng tâm tư với Thành vương phi, như giữa ông và Tôn Thái phi là xảy chuyện gì? Chẳng lẽ là mấy chuyện yêu đương lưu luyến phức tạp ?

Một bụng nghi ngờ, đương nhiên khó tránh khỏi nghi thần nghi quỷ, Cố Như Cửu thậm chí cảm thấy ánh mắt của Thụy vương Tấn Ưởng tựa hồ cũng đặc biệt nhã nhặn.

Bức tranh phong cảnh như điều đúng, theo lý thuyết, là Thụy vương lòng khó lường, mưu toan chiếm lấy giang sơn cho nhi t.ử của , âm thầm nuôi quân, kết bè kết phái trong triều, tranh thủ đ.á.n.h úp vị hoàng đế trẻ tuổi như Tấn Ưởng ?

Hoặc là … thủ đoạn che giấu của Thụy vương dày công luyện đến mức một khe hở nào? Nếu như đúng là như thì quả thật đáng sợ.

Có thể tự do cắt đổi tâm tình của , chỉ tàn nhẫn với khác, mà đối với cũng từ thủ đoạn.

Có đối thủ như là chuyện vô cùng gay go.

Ngay khi Cố Như Cửu còn đang ngơ ngẩn đờ , Tấn Ưởng cùng Thụy vương gần như xong xuôi, đó Thụy vương chào Thái hậu.

Tấn Ưởng cự tuyệt, cùng Cố Như Cửu mang theo Thụy vương về phía cung Khang Tuyền.

Trong cung, nền đất trải đá xanh bằng phẳng, xe lăn gỗ của Thụy vương lướt đường cũng xóc nhiều, cho nên hai thúc cháu đường hăng hái trò chuyện vui vẻ.

“Không ngờ hòn sơn thạch vẫn còn, khi thần còn nhỏ thường xuyên đến gần đây chơi đùa, năm đó lễ vạn thọ của phụ hoàng, đại yến quần thần, thần còn gặp … Thành vương phi ở chỗ .” Khi ngang qua núi giả trong Ngự hoa viên thì, Thụy vương thở dài một : “Năm tháng buông tha , để cho Bệ hạ trở thành một hoàng đế vạn dân kính ngưỡng.”

Ánh mắt Tấn Ưởng đảo qua hòn núi giả, sắc mặt bình tĩnh, đáy mắt chút vui buồn nào.

Cố Như Cửu cũng theo tầm mắt của về phía hòn núi giả, đó nhẹ nhàng nhíu mày.

Sau khi cung Khang Tuyền, Cố Như Cửu phát hiện chỉ Thái hậu, mà mấy Thái phi phẩm cấp tương đối cao trong cung cũng ở đây.

Tất cả đều dựa theo phẩm cấp phục trang, xem tất cả sớm đoán hôm nay Thụy vương sẽ tiến cung lễ mắt với những hậu phi tiên đế như các bà.

Sau khi hành lễ mắt, Thụy vương dâng lên đặc sản mang tới từ đất phong, ghế, luôn miệng biểu thị lòng trung thành mịt mờ với Thái hậu và Tấn Ưởng.

Cố Như Cửu ở đầu Thái hậu, nàng chú ý tới tuy rằng Tôn Thái phi gắng hết sức giữ vẻ mặt của luôn bình tĩnh thế nhưng bàn tay bà nắm thật c.h.ặ.t khăn tay, tiết lộ cảm xúc thực lúc của bà.

So với kích động của Tôn Thái phi, Thụy vương bình tĩnh, kể từ lúc ông bước chân điện, từ đầu tới đuôi ngoại trừ hành lễ , thì liếc Tôn Thái phi cái nào, phảng phất như Tôn Thái phi cũng chẳng khác gì với Tiền Thái phi, Ngụy Thái phi.

Liếc đồ trang sức tinh xảo Tôn Thái phi, cùng với b.úi tóc trau chuốt chỉnh tề, Như Cửu đột nhiên cảm thấy ý nghĩa.

Hai hơn mười năm mấy khi gặp mặt, một thời gian thật dài thời gian bào mòn, còn sót bao nhiêu cảm tình?

Thay vì Tôn Thái phi yêu Thụy vương sâu đậm thế nào, bằng bà quá bất mãn với cuộc sống sinh hoạt trong cung, mới thể xem Thụy vương, từng yêu say đắm khi tiến cung trở thành cọng rơm cứu mạng, tô điểm từng chút một cho tình cảm của , cũng tô điểm cho từng chút một vai nam chính trong đoạn tình cảm .

Có thể Tôn Thái phi yêu là yêu bản của thời gian qua, trái tim thể buông bỏ sự cam tâm trong lòng.

Nếu hai lén lút quan hệ mật thiết với , Tôn Thái phi như thế nào chuyện Thụy vương kinh?

Tôn Thái phi phận thứ nữ, đủ khả năng Thụy vương phi nhưng nếu Thụy vương thật lòng yêu bà, cho dù lão hoàng đế coi trọng, cũng thể biểu thị tấm lòng thành với lão hoàng đế.

thực tế, Thụy vương từ đầu tới cuối đều đề cập qua vấn đề , ngay cả tiên đế nạp Tôn Thái phi hậu cung, ông cũng chút phản ứng.

Nếu nam nhân thật lòng yêu một nữ nhân, đành lòng đối xử với nàng như ?

Sau khi suy xét cẩn thận vấn đề , tâm tình của Cố Như Cửu phức tạp liếc mắt Tôn Thái phi, nhẹ nhàng thở dài một .

“Ai gia chỉ thích con dâu , nàng ở đây, sẽ thấy vui vẻ ngay.” Thái hậu đang đề cập đến chuyện con cái với Thụy vương, chợt dời đề tài sang Cố Như Cửu: “Đây chỉ là con dâu của ai gia mà còn là khuê nữ ruột của ai gia.”

Cố Như Cửu đầu ngượng ngùng với Thái hậu, thấy Thụy vương đang , nở nụ đoan trang hiền thục với ông.

Thụy vương nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt, đó : “Hoàng hậu nương nương đoan trang ưu tú như , thảo nào Thái hậu nương nương yêu thích nàng như .”

“Ngươi đúng, một cô nương như , ai mà thích chứ.” Chu Thái hậu đáp lời, đó với mấy Thái phi mặt ở đây: “Sắp trưa , trời càng lúc càng nóng, về cung .”

“Vâng.” Ngụy Thái phi là đầu tiên lên tiếp lời Thái hậu, lúc hành lễ, nàng còn liếc mắt Tôn Thái phi bên trái , đáy mắt giấu giếm một tia giễu cợt.

Động tác hành lễ của Tôn Thái phi chậm hơn Ngụy Thái phi cùng Tiền Thái phi một chút, lúc bà dậy ngoài thì ánh mắt đảo qua Thụy vương, thế nhưng tận đến khi bà thu hồi ánh mắt, Thụy vương cũng ngẩng đầu liếc dù chỉ một cái.

Chu Thái hậu để Thụy vương dùng cơm trưa, Tấn Ưởng cùng Cố Như Cửu cũng cùng ăn.

Sau khi dùng xong bữa trưa, Thái hậu khăng khăng cho truyền ngự y tới khám chân cho Thụy vương, Thụy vương chối từ mấy thành buộc lòng gật đầu đáp ứng.

Thế nhưng Cố Như Cửu cảm thấy, đây Thái hậu thật lòng quan tâm đến chân của Thụy vương, mà là xác định, cái chân của ông còn tật, cả đời thể dậy mà thôi.

Một khả năng thoải mái như Thụy vương và một Thụy vương thể bình thường, chính là hai chuyện trái ngược .

Trên thực tế, ba cái chuyện giả tàn tật như trong mấy quyển tiểu thuyết là thể tồn tại, bởi vì trong cung luôn thái y bắt mạch thường xuyên, hơn nữa bao giờ chỉ một , coi như mua chuộc nhân tâm cũng khó mà .

“Thái hậu nương nương, tổn thương chân của Thụy vương gia chính là từ trong t.h.a.i nghén, vi thần thực sự bất lực.” Liên tục ba ngự y đều như , Chu Thái hậu vội tức, cuối cùng mới bất đắc dĩ và áy náy với Thụy vương: “Là ai gia nghĩ chu , ngược cho ngươi khó xử .”

“Thái hậu lòng lo lắng mới như , thần khó xử cho .” Biểu tình mặt Thụy vương bình tĩnh, thậm chí còn khẽ mỉm , phảng phất để tâm đến những lời ngự y , bình tĩnh dị thường.

“Thúc phụ thèm để ý, thế nhưng trong lòng mẫu hậu và trẫm vẫn thấy thoải mái.” Tấn Ưởng thở dài, vẻ mặt thẫn thờ : “Không bằng từ hôm nay, trẫm cho tìm danh y khắp nơi, lẽ sẽ tìm tài chữa khỏi cũng chừng.”

“Thần thể phiền bBệ hạ như .”

“Xin thúc phụ hãy an tâm ở kinh thành.” Tấn Ưởng với ông: “Cho dù chỉ một chút hy vọng cũng cố , nếu thì ngay cả hy vọng cũng .”

Thụy vương ngẩng đầu liếc mắt Tấn Ưởng, đó chậm rãi : “Thần phiền bBệ hạ.”

Cố Như Cửu hiểu rõ, những thứ đều là cái cớ để Tấn Ưởng giữ chân Thụy vương ở kinh thành.

Thụy vương trị chân, như nhi t.ử dẫn theo đến kinh thành cũng hiếu thuận ở kinh thành hầu hạ, sẽ đeo lên gông bất hiếu.

Đơn giản như giữ cha con Thụy vương lưu trong kinh, Cố Như Cửu cảm thấy việc thuận lợi đến mức cái gì đó đúng, Thụy vương quá phối hợp.

Lẽ nào Thụy vương Tấn Ưởng ý định giữ ông kinh thành?

Với chỉ thông minh của Thụy vương, chuyện thể đơn giản như mới đúng.

Lúc ngoài cửa thành, một đoàn xe sang trọng đến, những chiếc xe những tinh xảo còn quý khí, bên mơ hồ còn khắc chữ “Trung”, vệ binh thủ thành nhận đây là mã xa Trung vương phủ, khi kiểm tra theo thông lệ liền để họ thành.

Trung vương cưỡi con ngựa cao to, cảnh tượng kinh thành phồn hoa, xoa xoa mồ hôi rịn mặt, đó với đầy tớ lưng: “Ngươi mau dò hỏi một chút, quan viên các nơi tặng lễ vật gì cho Bệ hạ, để bản vương sớm chuẩn .”

Tên đầy tớ vội vàng đồng ý.

“Hôm nay thật nóng.” Trung vương lôi kéo vạt áo: “Đem phần lễ chuẩn đưa cho Cố gia.” Nghe Bệ hạ yêu thương Hoàng hậu, ngoại trừ Hoàng hậu , trong hậu cung một vị phi tần nào, cho nên chuyện lấy lòng Cố gia là thể qua loa.

Về phần Cố gia nhận tấm lòng của lão , hông trong lo lắng của Trung vương điện hạ.

Ông đầu liếc mã xa lưng, bên trong một trai một gái đang , lão mang theo con cái đến đây chính là để Hoàng hậu ban cho một ân chuẩn, để nữ nhi gả trong kinh thành.

Bách tính kinh thành thường thấy quan chức lớn nhiều thành thói quen, cho nên thấy mã xa Trung vương phủ qua cũng khẩn trương, đều đấy tránh , đó tiếp tục lên rao hàng.

“Hừ, lá gan ở kinh thành đều lớn hơn nơi khác.” Trung vương cầm mã tiên trong tay lên ngắm nghía, thấy vẻ mặt bình tĩnh của dân chúng hai bên đường phố, cảm thấy nhàm chán.

Ở Dung Châu, dân chúng thấy lão, đừng là nơm nớp lo sợ hành lễ, dám chút lười nhác, thế nhưng những cảnh tượng khi đến kinh thành đều hề xảy .

Mặc dù trong lòng ông vui, thế nhưng cũng đây là kinh thành, nhiều chuyện thể tùy tiện , cho nên mặc dù bất mãn, cũng đành nuốt bụng.

Nghĩ thông suốt như , ông cũng còn thấy buồn bực nữa, khi thấy một nữ t.ử xinh ngang qua thì hai mắt nhịn tỏa sáng, nữ nhân ở kinh thành quả nhiên tuyệt vời.

Trong Tĩnh An cung, Tôn Thái phi thấy hồn lạc phách ở ghế quý phi, mất sức sống.

Nhiều năm gặp, thế nhưng ông vẫn liếc mắt , chẳng lẽ bởi vì bà già, già đến mức ông nhận ?

Thế nhưng ông hề đổi, vẫn phong thái nhẹ nhàng, ôn nhuận như ngọc y như lúc .

“Ta khuyên ngươi đừng si tâm vọng tưởng, đều là Thái phi của tiên đế còn mang bày vẻ bi thương vì tình thế cho ai xem?”

 

 

Loading...