Như Châu Tựa Ngọc - Chương 72: Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Mang ?” Cố Như Cửu sửng sốt một chút, lau bọt nước b.ắ.n lên mặt: “Lúc dẫn ?”

Thu La lắc đầu, suy nghĩ một lát : “Lúc Hà Minh mang , chỉ là xin nương nương chớ phiền lòng vì mấy chuyện thế .”

“Vậy ư?” Cố Như Cửu suy nghĩ một chút: “Ta .”

Tắm rửa xong, Cố Như Cửu cung váy nhẹ thoải mái, với Thu La: “Cho gọi Hà Minh tới đây, việc hỏi một chút.”

Trong phòng tối, Hà Minh liếc Bảo Lục sắc mặt trắng bệch, nhạo : “Ngươi cũng thật , Hoàng hậu nương nương nguyện ý lưu ngươi một mạng.”

Bảo Lục quỳ rạp mặt đất thở phì phò cả run rẩy, dám liếc mắt Hà Minh.

“Nếu ngươi chẳng cung nữ bên Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng nhất định sẽ dung thứ cho ngươi.” Hà Minh tới mặt Bảo Lục, nắm tóc của nàng lên ép buộc nàng thẳng mắt của : “Ngươi trong cung bao nhiêu bò lên long sàng?”

Môi Bảo Lục trắng bệch như tờ giấy, nước mắt từ trong hốc mắt chảy xuống, chật vật chịu thấu.

“Ngươi ngươi xem, từ đầu đến chân chỗ nào so với Hoàng hậu nương nương, còn dám mơ tưởng đến chuyện ?” Hà Minh buông tay , Bảo Lục té ngã xuống đất.

“Đã là nô tỳ, ngay cả trung tâm hộ chủ cũng , còn cần ngươi gì?” Hà Minh khinh thường nữ nhân đất, ánh mắt như băng: “Hoàng thượng đối với Hoàng hậu nương nương tình thâm ý nặng, tiện tỳ như ngươi cũng dám Hoàng hậu nương nương đau lòng, thực sự là tìm đường c.h.ế.t.”

Nói xong, một cái tát đau rát rơi mặt của Bảo Lục, đang chuẩn tiếp tục dụng hình với Bảo Lục thì một tên thái giám bên ngoài .

Tên thái giám quét mắt Bảo Lục đất, nhỏ giọng : “Hà gia gia, Hoàng hậu nương nương gặp ngài.”

Hà Minh lấy khăn tay lau tay, b.úng một nếp uốn áo: “Hoàng hậu nương nương cho triệu kiến, chúng cũng dám đình , đành giao cho ngươi coi sóc, nhớ lưu kỹ cái mạng cho nàng.”

“Rõ.” Thái giám đến truyền lời liên tục gật đầu, liếc mắt cung nữ co ro đất, nhíu mày: “Gia gia cứ yên tâm, tiểu nhân chắc chắn sẽ chiếu cố Bảo Lục cô nương thật .”

Bảo Lục ngẩng đầu, chỉ thấy bóng lưng Hà Minh nghênh ngang rời , đó đầu thái giám mặc áo xanh đang mặt, nhịn khổ.

Trong ngày thường, mấy tên thái giám luôn cúi đầu khom lưng ở mặt nàng, hôm nay dám cao xuống, mà bản nàng chỉ thể lê lết ở dươi chân của .

Từ đến nay, nàng đều địa vị cao cao tại thượng ở mặt các cung thị , thế nhưng dáng vẻ chẳng nàng phận, mà là Hoàng hậu nương nương ban tặng phận cho nàng.

Rời khỏi Hoàng hậu nương nương, nàng chẳng là gì cả, bất cứ ai cũng thể tùy tiện ức h**p nàng.

Trước khi tiến cung, nàng luôn thấy khác trong cung tranh đấu gay gắt, cho nên khi mới bước chân cung đều nơm nớp lo sợ cẩn thận từng li từng tí.

Sau đó, nhờ địa vị Hoàng hậu nương nương vững chắc, nắm hậu cung trong tay, nhận hết tình cảm của Hoàng thượng, cho nên bọn họ là những phục vụ bên cạnh Hoàng hậu nương nương cũng thuận nước đẩy thuyền, nhận ngưỡng mộ, ngay cả phục vụ bên cạnh Hoàng thượng cũng tỏ khách khi đối với nàng.

Bị thổi phồng lên, nàng dần dần quên mất chính , cũng quên mất tất cả những thứ đều là Hoàng hậu nương nương cho nàng.

“Hối hận?” Lục y thái giám thấy nàng lộ vẻ mặt hối hận, lắc đầu liên tục thở dài: “Ta sáu tuổi cung, khổ gì cũng trải qua, nào cũng gặp, thế nhưng kẻ đang ở trong phúc mà chẳng phúc giống như ngươi thì đầu mới thấy.”

“Được , chúng cũng nhiều lời.” Lục y thái giám liếc phía ngoài: “Hà công công cho chiếu cố ngươi thật , cũng

lười biếng, oán cũng chỉ thể tự oán bản mà thôi.” Nói xong, lấy cây roi treo ở tường xuống, vung tay quất mạnh lên Bảo Lục.

Roi đen thui lượn vòng trong trung thoạt chẳng gì khác biệt với những sợi dây thừng khác, thế nhưng khi quất xuống đau đớn tận xương, những vết roi hiện dần lên nàng, chừa chỗ nào lành lặn.

Mà sợi roi cũng tên kiều diễm, nó gọi là sợi Tơ Mộng.

“A!” Một roi hạ xuống, Bảo Lục đau đến mức cuộn tròn .

Đau, đau tận trong tim, đau đến nước mắt chảy .

“Nương nương, xin cứu mạng!” Nàng kêu gào lóc, chỉ cầu Hoàng hậu nương nương thể phái tới cứu nàng.

“Bảo Lục cô nương, ngài xem ngài đang cái gì ?” Lục ý thái giám quất nàng một roi, thấy nàng đau đớn lăn tròn đất, mặt nở nụ sung sướng: “Lén điều xằng bậy lưng chủ t.ử còn chủ t.ử đến cứu ? Ngươi đúng là quá tham lam, chiếm hết chuyện thế gian .”

Nghĩ đến bản những năm qua lăn lộn trong cung, chẳng khác nào con ch.ó cùng đường quẩy đuôi lấy lòng tất cả , thế nhưng vẫn tìm một quý nhân che chở, vì đối với những cung nữ đang ở trong phúc chẳng phúc giống như Bảo Lục càng thêm chán ghét, vì thế càng thêm dùng sức vung roi quất xuống nhiều hơn.

Hà Minh nội điện, thấy Hoàng hậu nương nương mặc cung sam mỏng rộng rãi, tóc đen xõa vai, ngoại trừ cổ tay đeo chiếc vòng ngọc , còn trang sức nào khác, dám đua mắt thêm nữa, tiến lên nghiêm chỉnh thi lễ một cái.

“Nghe Bảo Lục ngươi mang ?” Cố Như Cửu nhắm mắt, ngửa đầu để cho cung nữ xoa bóp đầu cho nàng.

“Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, nô tài cũng là phụng theo lệnh của Bệ hạ.” Hà Minh chắp tay : “Nhìn thấy ngài đau lòng như , Bệ hạ đành lòng.”

Cố Như Cửu trầm mặc trong chốc lát: “Nha đầu , bổn cung quyết định để nàng xuất cung, khi trở về hãy thả nàng cung, chuyện còn , bổn cung sẽ với Bệ hạ.”

“Nô tài tuân mệnh.” Hà Minh chút do dự đồng ý, sớm Hoàng hậu nương nương sẽ lưu cái mạng cho Bảo Lục, mà Bệ hạ từ đến nay vẫn luôn răm rắp theo lời của Hoàng hậu nương nương, cho nên cũng thấy khó xử.

“Nương nương, nô tài đem Bảo Lục đến đây ?” Hà Minh hỏi.

“Không cần.” Cố Như Cửu lắc đầu: “Ngươi phái đem nàng xuất cung nhé.”

“Rõ.” Hà Minh tiếp nhận một túi nải to do Thu La đưa tới, tay nải nặng, thể thấy Hoàng hậu nương nương ban cho Bảo Lục nhiều thứ.

Hà Minh khẽ run trong lòng, hành lễ với Cố Như Cửu lui xuống.

Thân là hạ nhân, hầu cận một chủ t.ử như thật sự là phúc khí.

Thảo nào Bạch Hiền luôn quẩy đ.í.t việc cho Hoàng hậu nương nương mà vẫn cam tâm tình nguyện như thế, điệu bộ ngoan ngoãn một thái giám cận bên Hoàng hậu nương nương.

Nếu cũng hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu nương nương đại khái cũng sẽ tâm tư giống như Bạch Hiền lúc .

Bất quá như cũng , nếu Bạch Hiền vui vẻ hầu cận bên Hoàng hậu nương nương thì sẽ còn tâm tư cạnh tranh công việc ở ngự tiền với .

Trở phòng tối, Hà Minh thấy Bảo Lục mặt đất thở thoi thóp, hăm hở lên tiếng: “Bảo Lục cô nương, nương nương thiện tâm, để cho thả ngươi cung, ngươi tắm, quần áo khác, chúng đưa ngươi cung nhé.”

Bảo Lục chậm rãi ngẩng đầu, tóc ướt đẫm mồ hôi dính mặt của nàng, nàng chỉ thể mơ mơ hồ hồ ảnh của Hà Minh khẽ di động mắt, ngoài rõ bất cứ thứ gì.

Sau đó hai ma ma đỡ nàng tắm, quần áo, đó nàng nhét trong mã xa.

“Bảo Lục, tự giải quyết cho nhé, đây là Hoàng hậu nương nương sai chúng mang đến cho cô nương.” Hà Minh nhét tay nải qua ô cửa xe trong cho nàng, cách tấm mành che nên rõ vẻ mặt của Bảo Lục, thế nhưng chuyện chẳng quan trọng: “Sau tự giải quyết cho .”

Hắn xoay chuẩn rời , thấy trong mã xa truyền tiếng nức nở, đó mấy tiếng binh bing, như là thanh âm dập đầu xuống nền xe.

Sớm hôm nay hà tất đây? Hà Minh trào phúng , xoay .

Xử lý xong chuyện của Bảo Lục, Hà Minh về phía ngự thư phòng, vẫn còn đến nơi thấy Bạch Hiền canh ở cửa, nhướng mày, tới bên cạnh Bạch Hiền, ngoài nhưng trong : “Trời nóng như , Bạch công công trời nắng thế .”

“Làm phiền Hà công công quan tâm, vì Hoàng thượng và nương nương việc, tại hạ vui.” Bạch Hiền cũng ngoài miệng nhưng trong bụng như đáp lời.

Lười diễn trò với , Hà Minh thấp giọng : “Hoàng hậu nương nương ở bên trong?”

“Đi một lúc lâu, ngươi hỏi cái gì?” Bạch hiền nhếch mắt liếc , bộ dáng chẳng ngờ phản ứng như thế.

“Ta thể gì.” Hà Minh hì hì: “Vừa đưa vị .”

“Ngươi Bảo Lục?” Bạch Hiền cuối cùng cũng lấy tinh thần, liếc mắt bên trong cánh cửa, thấp giọng : “Tiểu nhân cũng thật .”

“Được , đừng vẻ ước ao đố kỵ như .” Hà Minh cố gắng nhỏ giọng: “Ai kêu theo một chử t.ử chi.” Hắn và Bạch Hiền mâu thuẫn nhiều hơn nữa, thế nhưng luận phận cũng chẳng khác gì , đều là thái giám gốc rễ.

Không giống cung nữ , còn

hội cung, cho nên một chủ t.ử đáng tin cậy là một việc béo bở và vô cùng quan trọng.

Cũng chính vì , càng thêm ghen ghét với những cung nữ đang ở trong phúc chẳng phúc như Bảo Lục.

“Làm như ngươi chẳng ghen ghét bằng.” Bạch Hiền lắc lắc phất trần, trừng mắt Hà Minh.

Hà Minh đang cãi , đầu thấy đại nhân mặc quan bào màu đỏ đang về phía bên , lập tức ngậm miệng.

Đợi đó gần, Hà Minh nhận là Lễ bộ Thượng thư, tiến lên hành lễ : “Tôn thượng thư.”

“Nhị vị công công, Hoàng thượng ở trong chăng?” So với Lý Quang Cát thì Tôn thượng thư khách khí với các thái giám trong cung hơn nhiều.

Hơn nữa, Tôn gia cùng Tư Mã gia quan hệ thông gia, hiện tại Tư Mã gia co đầu rút cổ, của lão còn đang Thái phi trong cung, cho nên lão khách khí đối với các thái giám.

“Xin Tôn thượng thư chờ chốc lát, nô tài hội báo Hoàng thượng.” Hà Minh nhận thấy tuy rằng Tôn thượng thư cực lực che giấu, thế nhưng mặt vẫn còn tỏ lo lắng bất an, cho nên cũng dám chậm trễ, vội xoay trong ngự thư phòng hội báo với Hoàng thượng.

lúc , ngự thư phòng truyền tiếng động, đó ảnh của Hoàng hậu nương nương xuất hiện ở cửa ngự thư phòng.

Tôn thượng thư ngờ rằng Hoàng hậu nương nương từ trong ngự thư phòng, đầu tiên sửng sốt, nhưng ngay đó lập tức lùi về phía vài bước hành lễ với Cố Như Cửu.

Bởi vì mớ rối rắm giữa Cố gia cùng Tư Mã gia mà lão quan hệ thông gia với Tư Mã gia, cho nên Tôn thượng thư luôn cảm thấy chút chột tự nhiên mỗi khi gặp mặt Cố gia.

Hiện tại thấy Cố Như Cửu, cũng cúi đầu thấp hơn bình thường.

“Vị chính là lễ bộ Tôn đại nhân?” Cố Như Cửu tới mặt Tôn thượng thư, chợt dừng bước lên tiếng hỏi.

“Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, hạ quan chính thị họ Tôn.” Tôn thượng thư cúi đầu đáp.

“Vậy ngài chính là đại ca của Tôn Thái phi?” Cố Như Cửu nhớ tới Tôn Thái phi vẫn một mực ở trong cung “dưỡng bệnh”, đuôi lông mày khẽ nhúc nhích.

, Tôn Thái phi nương nương chính thị cùng cha khác của hạ quan.”

Cùng cha khác ? Thảo nào Tôn Thái phi ở trong cung nhiều năm, cũng lui tới bao nhiêu với Tôn gia, nguyên lai là thứ xuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-72-chuong-72.html.]

Bởi vì nữ t.ử Đại Phong tương đối dũng mãnh, nhiều thanh danh thế nhưng , thậm chí ngay cả thị cũng , cho nên phận dòng chính và thứ xuất cách biệt lớn.

Đại khái đây cũng là nguyên nhân khiến cho năm đó Tôn Thái phi cùng Thụy vương thể đến với .

Thân là quý nữ thế gia, cho dù chỉ là thứ xuất thì vẫn là phận thiên kim tôn quý, thể gả cho một vương gia thể tàn tật , đây chẳng là ném thể diện gia tộc? nàng là thứ xuất, đủ quý để gả vương phi, cho nên chuyện với Thụy vương mới thành, cuối cùng để cho tiên đế hái đào.

Làm hoàng phi khác biệt lớn với chuyện thị với trong hoàng thất, Tôn gia chắc chắn sẽ luyến tiếc một thứ nữ.

Trưởng nữ gả đến Tư Mã gia, thứ nữ gả tiến cung hoàng phi, Tôn gia bàn tính kỹ lưỡng.

“Gần đây sức khỏe của Tôn Thái phi lắm, bổn cung đang ý định để nàng biệt cung Lâm An tĩnh dưỡng, ý Tôn thượng thư như thế nào?” Cố Như Cửu vốn ý định cho những thai1 phi tâm tư kín đáoThái phi ở trong hậu cung, ai phía các nàng còn tâm tư gì.

Chỉ là mấy tháng nàng mới cung vội vàng đem cái Thái phi đuổi cung, nếu truyền ngoài thì cho lắm.

Hiện tại nàng Hoàng hậu hơn nửa năm, quyền hành trong hậu cung nắm chắc trong tay, cho dù đem những Thái phi đến biệt cung Lâm An, những khác phục cũng chỉ nín nghẹn trong lòng mà thôi.

“Khí hậu ở biệt cung Lâm An dễ chịu, hoa cỏ chim ch.óc cũng nhiều, là nơi để tĩnh dưỡng.” Tôn thượng thư bình thản khoan t.h.a.i nhưng

cung kính, cho nên khi Cố Như Cửu như , lão chút do dự gật đầu đáp ứng.

Dùng một chút tình cảm m.á.u mủ nào với lão đổi lấy hảo cảm của Hoàng hậu và Cố gia, cái cọc cần tính cũng bên nào nặng bên nào nhẹ.

Huống chi mấy việc trong hậu cung , mặc dù Hoàng hậu nương nương trực tiếp cũng chẳng quan hệ gì với lão.

Hiện tại Hoàng hậu nương nương cố ý thông báo, cũng xem như nể mặt mũi của Tôn gia .

Nghe thấy Tôn thượng thư trả lời như , Cố Như Cửu chẳng chút ngạc nhiên nào, nàng khẽ gật dầu với Tôn thượng thư: “Tôn thượng thư như , bổn cung cũng yên tâm.”

Chờ Hoàng hậu rời , Tôn thượng thư lập tức thở phào nhẹ nhõm, xem Hoàng hậu nương nương tựa hồ cũng đem chuyện của Tư Mã gia, giận ch.ó đ.á.n.h mèo đến Tôn gia bọn họ.

“Tôn thượng thư, Hoàng thượng mời ngài .”

“Làm phiền công công.” Tôn thượng thư , vội vàng theo lưng Hà Minh trong.

Tuy rằng Cố Như Cửu mấy thích Tôn Thái phi, thế nhưng đối với diễn xuất của Tôn gia, cũng mấy chú ý đến.

Ở trong mắt Tôn gia cao quý , Tôn Thái phi chẳng mà chỉ là một công cụ mà thôi.

Tôn thượng thư thể dễ dàng buông tha Tôn Thái phi, chẳng vì Tôn Thái phi giá trị ?

Tôn Thái phi tiến cung phi, Tôn gia thực sự đạt nửa phần lợi lộc?

Người đáng trách cũng chỗ đáng thương, Cố Như Cửu thương cảm Tôn Thái phi, nhưng sẽ vì phần thương cảm mà để Tôn Thái phi tính toán bản , tính toán Tấn Ưởng.

Đi tới Tĩnh An cung, ở đây bầu khí sôi nổi giống như những chỗ khác, Cố Như Cửu thấy Tôn Thái phi mặc bộ y phục nhạt màu, sắc mặt nhợt nhạt, : “Đợi lễ mừng sinh nhật của Bệ hạ, bổn

cung sẽ đưa Thái phi biệt cung Lâm An tĩnh dưỡng, nơi đó núi nước bao quanh, chim hót hoa thơm, là một địa phương để dưỡng lão.”

Sinh nhật của Tấn Ưởng là ngày hai mươi tám tháng sáu, từ giờ đến đó còn đến nửa tháng.

Sau khi Tôn Thái phi , vẻ mặt lộ vẻ cảm kích: “Đa tạ Hoàng hậu nương nương cất công suy tính chu đáo cho như .”

Mặc kệ lời là châm chọc, là ý tứ gì khác, Cố Như Cửu đều trừ, đó : “Năm nay chính là lễ vạn thọ đầu tiên của Bệ hạ ngày đại hôn, cho nên Bệ hạ hạ chỉ triệu hồi phiên vương các nơi về cùng uống rượu chúc mừng.”

Hiện nay Đại Phong vương gia ở đất phong, ngoại trừ Thụy vương còn Trung vương ở Dung Châu, Trung vương là thiết mạo t.ử vương(*) tổ tiên truyền thừa, nếu xét từ huyết thống, Trung vương cũng xem là thúc phụ của Tấn Ưởng, xét đời thì cách bốn năm đời.

(*) thiết mạo t.ử vương: là tên gọi những vương tước thế tập võng thế thời nhà Thanh, Trung Quốc.

Đời ông bà tổ Trung vương nhờ lập nhiều chiến công, hoàng đế tín nhiệm, vì nhận chức thiết mạo t.ử vương, đồng thời còn ban cho vùng đất Dung Châu.

Tước vị Trung vương giờ truyền đến vị Trung vương bây giờ là đời thứ năm.

Bởi vì mấy đời con chaú của họ đều cung kính cúi đầu, mấy đời đế vương qua cũng ai động đến bọn họ, của Trung vương phủ vẫn sống thoải mái ở vùng đất Dung Châu.

Người sống quá mức thoải mái, cũng dễ trở nên ngớ ngẩn, cộng với tiên đế chẳng thích chăm lo, cho nên dẫn đến tính tình Trung vương hiện nay nóng nảy, tư thái của chu3 vùng đất Dung Châu.

Hồi Cố Như Cửu còn nhỏ từng gặp qua Trung vương một , thời điểm đó Trung vương chỉ mới hơn hai mươi tuổi, tướng tá cao to, đế vương vẫn tỏ hiên ngang.

Bất quá vua nào triều thần nấy, tiên đế thể diện mạo của Trung vương hù dọa, nhưng chắc Tấn Ưởng cũng dọa như thế.

Chuyện Trung vương đ.á.n.h bách tính, cường cướp dân nữ đầu

tiên truyền tơi kinh thành.

Với những gì Cố Như Cửu hiểu rõ Tấn Ưởng, nàng cảm thấy trong nội tâm của Tấn Ưởng cũng chẳng gặp mặt vị Trung vương .

Nàng thậm chí còn cảm thấy, đại khái Tấn Ưởng sẽ mượn lễ vạn thọ lý do, kéo Thụy vương cùng Trung vương ở kinh thành.

Trở thành vương gia đất phong và đội vệ, chẳng khác nào cọp răng nanh.

“Ngươi gì?” Sắc mặt Tôn Thái phi rốt cục cũng đổi, hai mắt bà sáng quắc Cố Như Cửu: “Ngươi phiên vương cũng sắp kinh?”

Cố Như Cửu đảo mắt qua bà, đó nhạt : “Có lẽ , bổn cung vốn bản tính lười nhác, lười tìm hiểu mấy chuyện , cho nên chỉ loáng thoáng vài ba câu mà thôi.”

Tôn Thái phi thầm nhạt, Hoàng hậu, ngay cả sinh nhật của Hoàng đế cũng quan tâm, Hoàng hậu quả nhiên cưng chiều thành kiêu.

Nữ nhân như nếu gặp nam nhân như tiên đế , chỉ sợ cả đời đều sống trong nước mắt, cũng may nàng , thể gặp Đế vương hiện nay.

“Bệ hạ yêu thương ngài, cho nên ngài hao tổn tinh thần.” Tôn Thái phi mở miệng : “Chỉ là Hoàng hậu, ngài chẳng để ý đến chuyện gì như , e là cũng lắm.” Nếu là cung nữ nào, con gái của vị quan viên nào đó trèo lên, đến lúc đó cũng kịp.

“Bổn cung cũng nghĩ như , thế nhưng Bệ hạ cứ một mực lo cái sợ cái , luôn cảm thấy ngay cả rót tách cũng mệt mỏi, cho nên chỉ nghỉ ngơi mà thôi.” Cố Như Cửu , nàng tin tưởng những lời Ngụy Thái phi , chỉ là vị Thụy vương phong thái bực nào mà dù cho tàn tật cũng thể xiêu lòng Tôn Thái phi sâu như , cho dù tiến cung nhiều năm vẫn nguyện ý tính toán cho ông nhiều như .

“Đó là phúc khí của ngài, Hoàng thượng chiều chuộng thì hơn bất cứ thứ gì.” Tôn Thái phi miễn cưỡng , đó : “Đây là vạn thọ đầu tiên ngày Bệ hạ đại hôn, phiên vương cũng nên kinh chúc mừng, nếu như bọn họ đến, lúc chắc đang đường .”

“Cũng hẳn .” Cố Như Cửu đặt chén xuống: “Dung Châu cách kinh thành xa, nếu thu xếp sớm, chỉ sợ kho6ng thể tới kinh thành kịp ngày.”

, đúng .” Tôn Thái phi mất tập trung cứ thế gật đầu liên tục, bà đang nghĩ đến chẳng Trung vương ở Dung Châu, mà là một vương gia khác.

“Thái phi, bổn cung thấy sắc mặt ngài gần đây tiều tụy , ngài nên chú ý đến sức khỏe nhiều hơn.” Cố Như Cửu : “Ngày còn dài, ngài cũng đừng xuề xòa hại cơ thể.”

Tôn Thái phi miễn cưỡng .

“Đã như , bổn cung cũng quấy rầy ngài nghỉ ngơi nữa.” Cố Như Cửu lấy đáp án , lên : “Ta tiên cáo từ.”

Tôn Thái phi vội vã sai bên cạnh tiễn Cố Như Cửu cửa, mà chính bà cũng thẳng dậy, khẽ khom với Cố Như Cửu.

Chờ Cố Như Cửu rời , bà mới vén mền đang đắp , xuống giường tới gương đồng.

Nhìn gương mặt tái nhợt của trong gương, cau mày lặng lẽ sờ lên vết nhăn khóe mắt, da mất độ sáng và co dãn.

“Thì nhiều năm trôi qua như .” Tôn Thái phi vỗ về gương mặt, hoảng hốt : “Ta già .”

Thời gian nữa, cũng một ngày qua, tựa như gương mặt của bà, theo thời gian trôi qua dần mất vẻ kiều diễm, biến thành xí tiều tụy và tái nhợt.

“Thái phi nương nương.” Tiễn Hoàng hậu nương nương trở về xong, nha thấy vẻ mặt bà lắm, vội vàng tiến lên.

“Ta .” Tôn Thái phi lên, ánh mắt vẫn dời khỏi gương đồng: “Ngươi hỏi thăm một chút, lễ vạn thọ của Bệ hạ, chăng phiên vương sẽ kinh?”

Nếu phiên vương sẽ nhập kinh, vì trong thư gửi cho thấy đề cập đến chuyện ?

“Nương nương.” Thu La trong nhà, tới bên cạnh Cố Như Cửu đang xem sách nhỏ giọng : “Tôn Thái phi ở Tĩnh An cung hai ngày gần đây đều nhờ thái y viện điều phối phương thức dưỡng nhan.”

“Người nhờ phấn son, càng .” Cố Như Cửu gật đầu, bỏ sách trong tay bỏ xuống: “Bên phía Tiền Thái phi động tĩnh gì ?”

Thu la lắc đầu: “Từ Tĩnh An cung truyền tin đồn chuyện ma quái, Tiền Thái phi vẫn yên lặng ở trong cung, hầu như ít ngoài, ngay cả chỗ Ngụy Thái phi cũng đến.”

“Vị cũng hẳn là tĩnh tâm.” Cố Như Cửu phòng Tiền Thái phi cũng chẳng kém gì Tôn Thái phi.

Nàng nhớ rõ hôm Tĩnh An cung xảy chuyện ma quái, lúc nàng chạy tới Tĩnh An cung thì ngay cả tóc cũng kịp b.úi, mà Tiền Thái phi tóc tai chỉnh tề, một cọng rối loạn.

Tiền Thái phi tự thừa nhận rằng dưỡng thành thói quen, ban đêm ngủ , thế nhưng ai ban đêm ngủ , còn để b.úi tóc nặng nề như chờ ở trong phòng?

Đừng là bởi vì chờ đợi tiên đế thành thói quen, tiên đế c.h.ế.t năm sáu năm qua , yêu tiên đế sâu sắc cỡ nào mới bỏ thói quen ?

Trên thực tế, những nữ nhân trong hậu cung bao nhiêu tình cảm thật lòng với tiên đế?

Khi hai chủ tớ đang bàn luận Tiền Thái phi, nào một cung nữ vội vã đến, mặt còn ướt đẫm mồ hôi.

“Nương nương, xong, Ngụy Thái phi và Tiền Thái phi đang đ.á.n.h trong vườn.”

May là Cố Như Cửu cũng đủ bình tĩnh, cung nữ hội báo xong, mặt nhăn , hoàng cung tự khi nào chẳng khác nào đầu đường đầu chợ thế , đường đường là Thái phi còn động tay động chân với ?

Nếu chuyện truyền ngoài, bọn họ cũng thấy hổ ?

Ngụy Thái phi xuất hàn môn hiểu lễ nghi thế gia, thế nhưng Tiền Thái phi quý nữ thế gia, thế nào còn động tay động chân cùng Ngụy Thái phi.

“Được , xem nhé.” Cố Như Cửu xoa xoa trán, hận thể đưa mấy Thái phi đến biệt cung Lâm An ngay ngày mai.

Đến lúc đó bất kể các nàng quậy cỡ nào cũng nhắm mắt ngơ.

 

 

Loading...