Như Châu Tựa Ngọc - Chương 71: Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:27:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Có câu: Miệng đời đáng sợ, chỉ ở trong đó mới uy lực lớn đến mức nào, thí dụ như lúc các quan văn đang rơi trong vòng công kích của dư luận.

Trên thực tế văn thần, lên tiếng can gián chuyện hoàng đế nạp phi, vốn cũng là chuyện đẽ gì cho cam.

Mặc kệ tìm bao nhiêu lý do che lấp, dùng bao nhiêu lời tô son vẽ phấn, đều tránh khỏi ác danh giựt dây Hoàng thượng gần với nữ sắc.

Những lời buộc Hoàng thượng nạp phi, Thái hậu thì , Hoàng hậu cũng , thế nhưng đại thần thì thể nhắc đến, sách sử cũng ghi chép chuyện đại thần cương quyết lẫn cưỡ,ng bức đế vương nạp phi cuối cùng những câu chuyện sách sử ghi chép như thế nào? Còn một loại tình huống nữa là Hoàng đế ý nạp phi, thế nhưng trực tiếp công cáo với bách tính trong thiên hạ, mới tìm đến những đại thàn cận bộ tịch chiêm lời, đó mới thuận theo ý kiến chư thần mà quảng nạp mỹ sắc trong thiên hạ, phủ ngập hậu cung.

Hoàng đế nạp phi, một kiểu tình huống chủ nhược thần cường(*), còn một kiểu tình huống khác là, bản cũng ý định .

Nếu như cả hai tình huống đều xảy , đại thần tự cho rằng Hoàng thượng nạp phi, liền xông khuyên can giật dây, thì chẳng ngại danh tiếng bản quá , nên ý bôi tro trét trấu ?

(*) chủ nhược thần cường: vua yếu thần mạnh.

Đương nhiên, thông minh như Lý Quang Cát, đưa đẩy cái tình huống khó nhằn sang Hoàng hậu, buộc nàng cõng lưng ác danh, nhưng mấu chốt là Hoàng thượng thích để Hoàng hậu cõng ác danh.

Tất cả chuyện đời , chỉ cần Hoàng đế khiếp nhược, chuyện gật đầu, ai còn thể quanh minh chánh đại ?

Tiếp tục vỡ lỡ , rơi trong mắt khác, chính là thần t.ử suy nghĩ bất chánh.

Vốn dĩ, lúc chuyện mới truyền ngoài, một còn cho rằng Hoàng thượng độc sủng Hoàng hậu tựa hồ chuyện .

Thế nhưng, những vụ bê bối háo sắc, tôn trọng vợ cả của các quan văn trong triều lan truyền ngoài, thì suy nghĩ của quần chúng cũng theo đó đổi, họ cảm thấy những sách mặt ngoài chính trực, nội bộ hèn mọn chịu thấu.

Người sách chân chính cũng mấy vui vẻ, ít biểu thị, như loại quan văn chính là con sâu rầu nồi canh, thực tế hầu hết những sách đều thanh cao chính trực, thể chính nhân quân t.ử mẫu mực.

Để thấy lập trường của bọn họ, bọn họ phát động chiến dịch phê phán nghiêm khắc các quan văn , thậm chí còn ký một lá thư lời lẽ đanh thép biểu thị vô đức vô năng như thế xứng quan, mặt đông đảo sách khinh thường bạn với những như thế.

Hiện quan viên trong triều, đại bộ phân đều là những quan viên nhậm chức từ thời tiên đế còn tại vị, tiên đế là hoàng đế thế nào, từ Thái hậu, cho tới đám dân thường, chẳng ai dối gạt lương tâm mà gật đầu khen .

Sau khi Tấn Ưởng tự chấp chính, âm thầm tiến hành các cuộc cải cách quan viên trong triều đình, cộng với chuyện Tư mã gia âm thầm rút lui, cam nguyện lui về phía một bước, cho nên quyền chấp chưởng trong tay Tấn Ưởng càng lúc càng lớn.

Hôm nay sách phẫn nộ những việc trái đạo nghĩa của đám quan viên lên dõng dạc khiển trách, thế là Tấn Ưởng cũng thuận thế theo, trục xuất mấy quan viên huyên náo quá mức, cùng lôi một bộ phận quan viên dính dáng trong đó cắt chức chờ xử lý, hành động dứt khoát mạnh mẽ vang dội, để cho sách và bách tính vỗ tay vui mừng tán thưởng, đó sách ít thơ từ tán thưởng chiến công của , ham mê nữ sắc, quan tâm bách tính, phẩm đức đoan chính, tất cả ưu điểm mà tiên đế , còn những khuyết điểm của tiên đế, lây nhiễm.

Chủ đề tán thưởng chỉ một, chính là Đại Phong chúng một Hoàng đế như như thật sự là quá , bách tính Đại Phong chúng yêu quý Hoàng đế đến mức độ nào…

Việc lùm xùm quá huyên náo, ngay cả danh tiếng Lý gia cũng ảnh hưởng theo, cũng may bọn họ là thế gia truyền thừa nhiều năm, bình thường cũng khá nhiều chuyện tích phúc tích đức mới hệ lụy quá nặng.

Thế nhưng, cho dù như thế, vẫn lưng xì xầm rằng: Trên thực tế, Lý gia chỉ là những kẻ ngụy quân t.ử vân vân.

Người Lý gia thấy những lời đồn đãi , tức giận đến mức thốt lời, thế nhưng ngoài mặt vẫn bộ thờ ơ như chẳng gì cả.

“Phụ .” Lý Hoài Cốc thư phòng, thở dài với Lý Quang Cát: “Nghe ngài chuyện tìm con?”

“Con xuống hãy .” Lý Quang Cát đưa lưng về phía , bức tranh sơn thủy treo tường, vẻ mặt ngưng trọng : “Con cảm thấy Lý gia chúng hiện nay ?”

“Phụ , ngài lời là ý gì?” Lý Hoài Cốc biến sắc, bóng lưng của cha, trong lòng chút bất an.

“Con nhận kết cục của Tư Mã gia?” Lý Quang Cát đầu con trai: “Tư Mã Hồng hôm nay trọng bệnh liệt giường.

Toàn bộ của dòng chính và chi thứ hai đều rụt cổ bước chân ngoài, mà chi thứ ba thì tuyệt hậu, hiện nay chỉ tôn bối của dòng chính giữ tước vị khinh xa Đô úy.” Nói đến đây, lão thở dài một : “Tư Mã gia là ngoại tổ gia của Bệ hạ mà còn rơi tình cảnh như , huống chi Lý gia chúng .”

Lý Hoài Cốc trầm mặc , ý nghĩ của giống với Lý Quang Cát, thấy, Tư Mã gia rơi kết cục thế là vì lòng tham của chính bọn họ, nếu Lý gia trung tâm việc cho Hoàng thượng, thể giống như Tư Mã gia?

“Tại chuyện?” Lý Quang Cát thấy con trai cúi đầu, thoáng hài lòng : “Chẳng lẽ còn gì đáng nghi ?”

“Phụ , con trai cho là chúng giống với Tư Mã gia, Tư Mã gia tuy là ngoại tổ gia của Hoàng thượng, thế nhưng khi Hoàng thượng còn đang ở Thành vương phủ thì Tư mã gia chẳng bao giờ giúp đỡ, cho nên Hoàng thượng mới lạnh lùng đối xử với bọn họ như .” Lý Hoài Cốc trầm ngâm một lát : “Điều quan trọng hơn chính là, con trai cho rằng

Hoàng thượng coi trọng nhân tài, chỉ cần chúng trung tâm việc vì Hoàng thượng…”

“Mặc dù chúng nguyện ý biểu thị lòng trung, Hoàng thượng nguyện ý tin tưởng ?!” Lý Quang Cát trầm giọng cắt đứt lời của Lý Hoài Cốc: “Con còn trẻ, hiểu hết sự đời, về phòng ngẫm nghĩ thêm .”

“Phụ , chăng ngài đang dự định hợp tác cùng Thụy vương phủ?” Lý Hoài Cốc vội la lên: “Nếu là như thế, nhà của chúng sẽ gáng tội loạn thần tặc t.ử.”

“Năm đó Thái tổ đăng cơ, chẳng dựa những thế gia chúng mới lên chiếc ghế đó ?” Lý Quang Cát lạnh lùng : “Chỉ thành công mới gán tội loạn thần tặc t.ử, một khi thành công, đó chính là công thần trợ long t.ử lên ngôi.”

“Hoàng đế hiện nay chính là Đế vương nhân đức, xin phụ nghĩ .”

“Lịch sử là do thắng , trăm năm nữa, còn ai nhớ đến là một bạo quân là minh quân?” Lý Quang Cát cả giận : “Sao ngươi cứ nhùng nhằng như , chẳng khác nào lòng đàn bà.” Nói đến đây, đột nhiên nhướng mày: “Lẽ nào ngươi còn luyến tiếc con gái Cố thị ?”

Lý Hoài Cốc cau mày: “Phụ , chuyện cũ qua lâu , con trai sớm quên, ngài hà tất nhắc ?”

“Ngươi còn để ý đến, cớ một mực ngăn cản vi phụ?” Lý Quang Cát xua tay: “Ngươi trở về , trong lòng tự chủ trương.”

“Phụ …”

“Lùi .”

“Vâng.” Lý Hoài Cốc bất đắc dĩ rời khỏi thư phòng của phụ trong lòng phiền bực, bất tri bất giác đến bên ngoài viện của mẫu .

“Công t.ử.” Ma ma giữ cửa thấy Lý Hoài Cốc bước đến liền hành lễ.

“Mẫu trong đó ?” Lý Hoài Cốc liếc mắt nội viện, chỉ thấy phòng cửa đóng kín, chút động tĩnh nào.

Một ma ma từ bên trong vội vã , khuôn mặt .

Lý Hoài Cốc nhận là ma ma phục vụ bên cạnh mẫu , kìm nén buồn bực trong lòng, hỏi một nữa.

“Thực may là thái thái khỏe trong , hiện giờ ngủ .” Ma ma áy náy : “Không bằng công t.ử .”

“Nếu mẫu nghỉ ngơi, cũng quấy rầy.” Lý Hoài Cốc ngẩng đầu mặt trời tỏa nắng ch.ói chang giữa buổi trưa, trầm mặt khỏi sân.

Từ khi qua đời đến nay, mẫu thích bước chân khỏi viện, mà cũng ít khi gặp mặt bà.

Hắn khổ một tiếng, xoay trở về tiểu viện của .

Giấc ngủ trưa qua , Cố Như Cửu từ giường dậy, đưa tay xoa xoa trán, gọi cung nữ tiến đến hầu hạ.

Thay xong y phục, nàng gương đồng, b.úi tóc còn chỉnh tề, thấy phía vang lên một tiếng ‘bịch’, chiếc gương đang cầm tay khẽ rung lên, Cố Như Cửu cũng đầu : “Bảo Lục, ngươi cái gì ?”

“Nương nương, xin nô tỳ một lời.” Bảo Lục mặt mày trắng bệch dập đầu với nàng: “Những lời nô tỳ ẩn giấu trong lòng lâu .”

Thu La thấy tình cảnh mắt cho lắm, bèn phất tay để cho các cung thị khác rời khỏi phòng, cũng tránh để Bảo Lục lời nương nương khó xử.

Những cung thị khác thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng lập tức nhanh chân thối lui khỏi phòng.

“Ngươi lời gì mà cất giấu thể ?” Cố Như Cửu cầm lấy b.út kẻ mi nhẹ nhàng khuyết lên đuôi lông mày, đó giơ lên mí mắt ảnh trong gương, mới phát hiện ánh mắt lạnh lùng, nàng nháy mắt một cái, che giấu tâm tư đáy mắt.

“Xin nương nương thu tay nhé.” Sợ hãi và khẩn trương cho thanh âm của Bảo Lục chút run rẩy: “Ngài nên những chuyện như nữa.”

Mi b.út đều đặn tô lên mờ mi của nàng, để cho lông mi vốn càng trở nên rõ ràng hơn.

Vẽ xong hai hàng lông mi, Cố Như Cửu bỏ mi b.út xuống, chậm rãi : “Bổn cung thu tay gì?”

Bảo Lục c.ắ.n m,ôi , viền mắt ửng đỏ : “Nô tỳ lo lắng nếu ngài tiếp tục nữa, sẽ khiến Hoàng thượng bất mãn, đến lúc đó ngài nên cái gì bây giờ?”

“Ngươi đang lo cho bổn cung ?” Cố Như Cửu đầu Bảo Lục, thấy nàng ăn mặc váy sam màu xanh lợt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, : “Bảo Lục, ngươi theo bao lâu?”

Bảo Lục sửng sốt chỉ chốc lát, hồi đáp: “Nô tỳ theo ngài sáu năm.”

“Ngươi hầu hạ bên cạnh sáu năm, cũng nên rõ, ngày hôm nay nên những lời .” Cố Như Cửu bộ quần áo Bảo Lục cố ý chỉnh sửa , thở dài : “Ngươi cũng còn nhỏ nữa, lẽ đây bổn cung nên dẫn ngươi theo cung,”

“Nương nương.” Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt Bảo Lục rốt cuộc rơi xuống: “Ngài là ghét bỏ nô tỳ, cho nô tỳ ?”

Cố Như Cửu một lời nàng, v**t v* ngân trâm bên hông.

“Bệ hạ…” Bạch Hiên ở bên ngoài, lên tiếng báo, thế nhưng Bệ hạ nhấc tay, nuốt câu định xuống bụng.

Hắn cung nữ quỳ trong phòng cùng với Hoàng hậu nương nương im trầm mặc, lo lắng nàng lời nên .

Tấn Ưởng ở cửa, Cửu Cửu trầm mặc, trong lòng thấy yêu thương, lúc nên ngoài .

Hắn nghĩ như đúng, thế nhưng dung túng cho suy nghĩ .

Trầm mặc một hồi lâu, Cố Như Cửu lên, làn váy thật dài quết mặt đất, tạo những tiếng xào xạc: “Bảo Lục, bổn cung cần một tự chủ trương theo bên cạnh.”

“Nương nương.” Bảo Lục lê gối tiến lên, nắm làn váy Cố Như Cửu, nhưng khi nàng thấy văn sức hoa lệ chéo quần, rút tay trở về: “Nương nương, cho dù ngài ghét bỏ nô tỳ cũng , chán ghét nô tỳ cũng , thế nhưng nô tỳ thực sự hy vọng ngài đáng mất bản , trở thành Bệ hạ chán ghét.”

“Ngươi thật sự hi vọng Bệ hạ chán ghét vứt bỏ bản cung?” Cố Như Cửu thẳng hai mắt Bảo Lục, Bảo Lục dám nghểnh đầu

nàng nữa, tựa như sợ ánh mắt nàng thấu tâm tư trong lòng, cúi đầu.

“A.” Cố Như Cửu khẽ một tiếng, nâng cằm : “Ngươi rõ, ở mặt vài , diễn trò.”

đó chính là Hoàng thượng!” Bảo Lục c.ắ.n môi : “Là nam nhân tôn quý nhất đời .”

“Cho nên?” Cố Như Cửu nhạt: “Cho nên ngươi động tâm, nảy sinh ý nghĩ nên ?”

“Nô tỳ , nô tỳ dám.” Bảo Lục quỳ mặt đất lung lay sắp đổ, lắc đầu liên tục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-71-chuong-71.html.]

“Ngươi loại tâm tư , bổn cung quan tâm.” Cố Như Cửu chậm rãi tới mặt Bảo Lục, xổm xuống giơ cằm của nàng lên, thẳng đôi mắt nàng : “Dù nam nhân tôn quý nhất đời là trượng phu của , quan hệ gì với ngươi.”

Bảo Lục khóe miệng Cố Như Cửu nhếch lên , cảm thấy rét lạnh dọc sống lưng, nỗi sợ tên lan tỏa khắp , khiến nàng tự chủ dập đầu xuống đất.

Nàng thấy sát ý trong mắt Cố Như Cửu.

Từng hồi ức ngừng ùa về, hiện lên trong tâm trí nàng, từng hình ảnh giống như những bức tranh, mà Cố Như Cửu xuất hiện trong đó đều tươi hiền lành, hề khác biệt.

Nàng sợ hãi cả kinh, nguyên lai chẳng Hoàng hậu nương nương đổi, mà là nàng thấu bản chất của Hoàng hậu nương nương.

Nàng dập đầu nhận tội, thế nhưng Hoàng hậu nương nương nắm c.h.ặ.t cằm của nàng, nàng dám nhúc nhích dù chỉ một chút, thời gian dường nhưng dừng .

“Mà thôi.” Cố Như Cửu thu tay về, thở dài: “Nể chút phân tình cảm giữa chúng sáu năm qua, ngươi thích ứng với cuộc sống trong cung thì xuất cung thôi.”

“Nương nương…” Bảo Lục trợn to hai mắt, ngước mắt lên Cố Như Cửu, thấy sát ý nơi đáy mắt Cố Như Cửu biến mất tăm mất , dường

như từng xuất hiện qua.

“Thu La, nàng thu thập hành lý, để nàng xuất cung ngay hôm nay .” Cố Như Cửu hề Bảo Lục, xoay phía cửa, mới phát hiện Tấn Ưởng ở đó tự lúc nào.

Nàng mím môi gì.

“Nô tỳ gặp qua Bệ hạ.” Thu La cũng ngờ rằng Bệ hạ đột nhiên xuất hiện ở cửa, nàng vội vàng sang hành lễ với Tấn Ưởng.

Sau đó căm hận trừng mắt Bảo Lục, nếu nàng gây chuyện thì Bệ hạ bắt gặp tình cảnh ngày hôm nay.

“Các ngươi đều lui .” Tầm mắt Cố Như Cửu mắt đảo qua Bảo Lục, mặt đổi lên tiếng.

Bảo Lục nặng nề dập đầu lạy ba cái với Cố Như Cửu, mới run lẩy bẩy lên, cũng dám đưa mắt sang Tấn Ưởng đang ở cửa vội vã theo lưng Thu La.

Chờ khuất tầm mắt của , Thu La đang ở phía đột nhiên dừng bước , xoay tát mạnh một cái lên má Bảo Lục, do Thu La dùng hết lực, thở của nàng cũng chút bất .

Tiếng bốp vang lên vọng khắp dãy hành lang, dường như ngay cả tiếng ve kêu cũng hoảng sợ im bặt.

Vành mắt Bảo Lục ửng đỏ, đưa tay bụm gò má, Thu La, chỉ là thấp giọng nghẹn ngào.

“Vô sỉ!” Hai chữ như rít qua kẽ răng Thu La thốt ngoài, cũng bao giờ trông thấy Bảo Lục nữa, xoay liền .

Nước mắt Bảo Lục rơi la4 chã theo bóng lưng của Thu La nghẹn ngào : “Ta cũng , thế nhưng…” Bệ hạ như , đối với nương nương ân cần cẩn thận như .

Thời gian qua , nàng nhịn ảo tưởng, nếu nàng là nương nương, thì bao?

Nàng cũng nảy sinh suy nghĩ như đúng, thế nhưng nàng thể kìm , cuối cùng, nàng bắt đầu ngại nương nương đối với Bệ hạ đủ , đủ tri kỉ, thậm chí xứng với tấm chân tình của Bệ hạ.

“Ta những lời biện hộ của ngươi, cũng chẳng hứng thú gì với suy nghĩ bất chính của ngươi.” Thu La đầu mặt đổi : “Ta giống với ngươi, giữa chúng thể .”

Bảo Lục kinh ngạc Thu La, xổm xuống bụm mặt rống.

Bạch Hiền cùng Hà Minh thấp thỏm tình huống đang xảy mắt, tiến tới mà bỏ cũng xong, thể gì khác hơn là cúi đầu xuống càng thấp, cố gắng thu xem như tàn hình.

“Các ngươi lui hết .” Tấn Ưởng phất phất tay, để cho tất cả lui xuống.

Cố Như Cửu thấy bước về phía , trầm mặc gì, trong lúc nhất thời bầu khí trong phòng trở nên lúng túng.

Đối với Cố Như Cửu mà , nàng chẳng để cho Tấn Ưởng thấy cảnh tượng .

Cánh cửa điện nhẹ nhàng đóng c.h.ặ.t, trong phòng cũng theo đó tối , ngoại trừ tiếng ve kêu, thì còn tiếng động nào khác.

Đột nhiên, Tấn Ưởng cầm tay nàng, xúc cảm ấm áp đầu ngón tay truyền tới đáy lòng của nàng.

“Nàng thấy khó chịu ?” Tấn Ưởng nàng, đưa tay sờ sờ lên đóa hoa vàng trán nàng: “Thật xinh .”

, nào đó mị lực vô biên, ngay cả tỳ nữ bên cạnh cũng kìm nổi lên suy nghĩ khác.” Cố Như Cửu đưa ngón tay đ.â.m n.g.ự.c của .

“Chỉ tiếc bản tính ghen, chuyện tác thành cho khác.”

Tấn Ưởng thấy nàng như , cõi lòng khẽ động, nhịn đưa tay ôm c.h.ặ.t nàng trong lòng: “Nhìn thấy nàng như , lòng vui.”

Người trong lòng cũng chút phản ứng nào, nhẹ nhẹ vỗ về lưng của nàng, nhấc nàng lên gối của , thấp giọng : “Cửu Cửu nguyện ý những chuyện , bỗng thấy quan trọng trong trái tim nàng.”

“Hừ.” Cố Như Cửu ở trong n.g.ự.c hừ một tiếng.

Nghe tiếng hừ nhẹ của nàng, cảm giác trái tim tê dại .

Một canh giờ , Tấn Ưởng Cố Như Cửu vẫn còn ngủ say giường, chống tay dậy, cầm lấy chiếc áo lót vứt ở một bên mặc , phủ thêm ngoại bào xuống giường.

Rón rén mặc quần áo t.ử tế, Cố Như Cửu vẫn ngủ say, cúi đầu hôn nhẹ lên trán của nàng, mặc kệ đầu tóc còn rối bù, lặng lẽ bước gian ngoài.

“Bệ hạ.” Bạch Hiền cùng Hà Minh thấy Tấn Ưởng mặc mày hớn hở , tóc còn rối bù, lúc cùng giảm nhỏ thanh âm, Hà Minh nhanh tay, bước gần Tấn Ưởng thấp giọng : “Bệ hạ, Lý tướng xin gặp.”

“Giờ lão còn tới gì?” Tấn Ưởng ngẩng đầu mặt trời đang chuyển dần l*n đ*nh đầu, cau mày : “Không gặp.”

Hà Minh dùng dư quan nơi khóe mắt liếc Bạch Hiền, ý bảo gã mau đáp lời.

Bạch Hiền thầm nghiến răng nghiến lợii, thế nhưng thấy Hà Minh ân cần tiến lên giúp Bệ hạ buộc tóc, buộc lòng chỉa mặt hứng cái nắng ch.ói chang.

Nhìn thấy Lý Quang Cát bóng cây, Bạch Hiền khách khí tiến lên chắp tay : “Lý đại nhân, để cho ngài đợi lâu.”

Lý Quang Cát liếc mắt T.ử Thần điện: “Bạch công công, lúc Bệ hạ thời gian gặp một chút chăng?”

“Lúc Bệ hạ đang chuẩn dùng bữa, là Lý đại nhân .” Từ khi nhận lễ vật của Tư Mã gia Hoàng thượng lạnh nhạt nửa năm, đến giờ vẫn dám quá gần với những đại thế gia, hiện giờ đối mặt với Lý Quang Cát, vẫn duy trì thái độ lễ phép thừa, cận đủ.

“Đã như , bổn quan cáo từ.” Sắc mặt Lý Quang Cát chìm xuống, đó xoay liền .

Bạch Hiền híp mắt bóng lưng của , lắc lắc phất trần trong tay.

Ra khỏi hoàng cung, mã xa, Lý Quang Cát mới xụ mặt xuống.

Cái gì Bệ hạ đang dùng bữa, thực tế là Hoàng đế vốn gặp lão.

Sự kiện nạp phi , truyền tới dân gian biến tướng thành nhiều lời đồn khác , trong đó lời đồn rằng Lý tướng lão đây kêu gọi những quan viên khác bức bách Hoàng thượng nạp phi, mưu đồ gây rối.

Hoàng thượng mượn cơ hội , dĩ nhiên lôi mấy quan viên quan hệ thiết với Lý gia bọn họ từ vị trí then chốt điều động đến nha môn dưỡng lão, thậm chí còn trục xuất khỏi quan trường, ngay cả hậu thế cũng ảnh hưởng.

Lần lão tiến cung vốn định cầu tình cho mấy quan viên , nào Hoàng thượng ý định gặp mặt lão.

Thừa tướng trong cung cầu kiến Hoàng thượng, kết quả Hoàng thượng trốn tránh chịu gặp, truyền đến tai các quan viên trong triều thì còn ai Hoàng thượng tín nhiệm lão thừa tướng nữa?

“Chim non đủ lông đủ cánh, quả nhiên coi trời bằng vung.” Lý Quang Cát thầm mắng một câu, đập lên khối ngọc bội bên hông,

Phu xe đang đ.á.n.h xe bên ngoài thấy động tĩnh trong xe ngựa, mặt đổi cúi đầu, vung roi quất lên một bên m.ô.n.g ngựa.

Thế nhưng ngay lúc đó, ven đường đột nhiên một cô gái chạy ào , phu xe vội vã kéo dây cương, con ngựa vẫn kìm kịp, đụng trúng cô gái.

Lý Quang Cát trong xe ngựa thấy chiếc xe lắc lư mạnh, càng lão thêm bực dọc cáu gắt, chỉ là ngoài mặt lão vẫn duy trì thái độ lễ độ ôn hòa, cho nên khi đưa tay vén rèm phía thì ai lão đang tức giận,

“Chuyện gì xảy ?” Ánh mắt Lý Quang Cát quét xuống mặt đất, thấy một cô gái trẻ tuổi đang đấy, bởi vì thời tiết mùa hè nóng bức, cô gái chỉ mặc bộ đồ mỏng, lộ nửa cánh tay tuyết trắng.

Thân là nam nhân, ở thấy mỹ cảnh thế , cho dù trong lòng bất mãn thế nào nữa cũng nhanh ch.óng xoa dịu đôi chút.

Lý Quang Cát là một nam nhân bình thường, nam nhân khác thói hư tật , đương

nhiên lão cũng ít.

Điểm duy nhất khác chính là lão cách che giấu kỹ hơn họ mà thôi.

Cho nên khi lão bước xuống xe ngựa, cũng đưa tay đỡ cô gái mà hết sức lễ độ mở lời dò hỏi: “Cô nương, cô nương chứ?”

“Đại nhân thứ tội, tiểu nữ vô ý xông tới đại nhân, chỉ là mẫu ở nhà hiện đang bệnh nặng, tiểu nữ nhất thời sốt ruột mới lao ngựa giật .”

Lúc Lý Quang Cát mới chú ý tới d.ư.ợ.c liệu rơi tán loạn đầy đất, cái nóng mặt trời thiêu cháy, bốc lên mùi t.h.u.ố.c đông y nồng nặc.

Vào lúc , cô nương run lẩy bẩy ngẩng đầu lên, một đôi mắt long lanh như nước hồ mở to thẳng lão.

Cố Như Cửu thấy đói, nàng lỳ ở giường, hai cái bóng kéo dài mặt đất, nhất thời nên tắm là dùng cơm .

“Nương nương, ngài tỉnh?” Thu La thấy giường động tĩnh, vội vã bưng cháo đến, nhỏ giọng : “Ngài ăn chút đồ .”

Cố Như Cửu kéo chăn đang đáp , lúc phát hiện mặc một chiếc áo lót sạch sẽ, khẽ ho một tiếng, cũng thần quân cho nàng tự lúc nào.

Ngồi xếp bằng giường, Cố Như Cửu ăn hết chén cháo, đó chùi miệng hỏi: “Bảo Lục ?”

Thu La đang cầm chén, sắc mặt khó xử : “Nương nương, nô tỳ vẫn đưa Bảo Lục xuất cung.”

“Nàng xuất cung?” Cố Như Cửu bước xuống giường, khoác ngoại bào đến tấm bình phong, bước gần trong bồn tắm đang bốc .

Cởi quần ào đang khoác , nàng giẫm lên ghế nhỏ trong thùng nước, đó thở một thoải mái.

“Nương nương, Hà Minh đem Bảo Lục mang .” Thu La thấy xương quai xanh và bả vai Hoàng hậu nương nương vài dấu vết đỏ

nhợt nhạt, gương mặt đỏ lên, vội vàng dời tầm mắt.

 

 

Loading...