Như Châu Tựa Ngọc - Chương 70: Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì xuất thế gia, mặc dù Hồ Hỉ chẳng thường xuyên hoàng cung, nhưng từ nhỏ đến lớn cũng đây nhiều .
Lần tiến cung, đầu tiên nàng thể mã xa sâu bên trong cung, hơn nữa đầu tiên nàng phát hiện rằng, nguyên lai thái độ thị vệ và thái giám đối với nàng thể đến mức độ .
Mã xa qua cổng Chu Tước, thị vệ thủ vệ hỏi vài câu theo thông lệ liền cho qua.
Vào cửa cung, mã xa về phía một đoạn, đó nàng chợt phía thanh âm của thái giám truyền tới.
“Hồ phu nhân, Hồ tiểu thư, phía chính là T.ử Thần điện, mời hai vị quý nhân xuống xe.”
Hồ Hi đỡ tay của nha , giẫm lên ghế nhỏ xuống xe ngựa, núi giả nhấp nhô và hoa lá bao quanh, cách đó xa còn một rừng tùng trúc, mang cảm giác thanh u gì sánh .
“Gặp qua hại vị quý nhân.” Ngay khi nàng còn đờ ngắm xung quanh, một vị thái giám áo lam tới mặt hai con nàng, đầu tiên cung kính thi lễ một cái, đó : “Hai vị quý nhân theo nô tỳ trong, Hoàng hậu nương nương đang chờ nhị vị đấy.”
“Làm phiền công công.” Hồ thái thái từng gặp qua thái giám , vị tựa hồ chính là Bạch Hiền theo bên cạnh hoàng đế, cho nên khi thấy ông đích đây dẫn đường, liền khách khí với ông .
“Không dám, dám, ngài khách khí.” Bạch Hiền sang thi lễ với hai , khom , dẫn hai về phía T.ử Thần điện.
Nếu bình thường, chắc chắn sẽ khách khi như , thế nhưng vị Hồ thái thái quan hệ thông gia với Cố gia, Hồ tiểu thư sắp gả đến nhà ngoại tổ mẫu của hoàng hạu nương nương, quan hệ cũng coi như tương đối cận.
Hồ Hỉ thấy Bạch Hiền khách khí như , , cũng dám hỏi nhiều, yên lặng theo lưng tiến về phía T.ử Thần điện.
Từ lúc triều Đại Phong lập đến nay, cung Càn Khôn chính là tẩm cung của đế vương, điều sở thích của mỗi vị đế vương mỗi khác, cho nên
điện tẩm cũng khác , lúc tiên đế còn sống thích ở tại điện Thanh Chiếu, mà điện Thanh Chiếu cũng là một trong những tẩm điện xa hoa nhất trong cung.
Đương kim hoàng đế kế vị, tựa hồ cũng thích phong cách của điện Thanh Chiếu, cũng lẽ là Thái hậu an bài ở T.ử Thần điện, cho nên vẫn tiếp tục ở đó đến tận nay.
Bậc thang lên T.ử Thần điện bằng bạch ngọc, bên ngoài là cấm vệ quân, bên trong Long cấm vệ bảo vệ, hầu như mỗi một bước đều canh gác, vây c.h.ặ.t lấy T.ử Thần điện chẳng khác nào vây thùng sắt.
Đưa chân đạp lên bậc thềm ngọc, thậm chí Hồ Hỉ thể cảm thụ lạnh tỏa từ bội đao đeo bên hông Long cấm vệ, nàng kìm nghĩ, ngày nào Cửu Cửu cũng sống trong khung cảnh thế , gánh chịu bao nhiêu áp lực?
“Cộp cộp.” Lúc gần tới cửa, Long cấm vệ đang nắm c.h.ặ.t bội bao đeo bên hông đồng loạt lui về phía một bước, vốn dĩ phát tiếng động nào, chẳng qua động tác của họ quá đồng loạt, toát vẻ uy nghiêm lẫn khiếp sợ khó tả thành lời.
Nàng kìm ngẩng đầu liếc mắt những Long cấm vệ, bỗng nhiên nhớ tới ca ca đang Phó thống lĩnh Long cấm vệ, những đều là đồng liêu của ca ca?
“Phu nhân, tiểu thư, xin chờ chốc lát.” Bạch Hiền chắp tay hành lễ với hai , đó tiến nội điện hội báo, chỉ một chốc lát trở , tươi : “Mời hai vị trong.”
Hồ Hỉ bước đại môn, ngoài điện bài trí đẽ tinh tế, cung nữ thái giám ai cũng lời, thấy hai họ bước , ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm động, thể thấy quy củ trong cung sâm nghiêm đến mức độ nào.
Vào nội điện, nàng liền thấy nữ t.ử cẩm y vệ hoa phục cao, nụ mặt nàng khẽ khựng lập tức hớn hở, rạng rỡ hơn nhiều, tiến lên định hành lễ, thế nhưng một cung nữ mặc nữ quan cản .
“Hồ thái thái, Hỉ tỷ tỷ.” Cố Như Cửu với hai , đó “Ở đây chỉ ba chúng , cần để ý đến những quy củ , mau .”
Hồ thái thái thấy thế, khẽ phúc với Cố Như Cửu mới xuống : “Mặc dù nương nương thương cảm, nhưng là chung1 cũng dám quên .” Bà ngẩng đàu Cố Như Cửu, : “Mới vài ngày gặp, thần sắc nương nương thoạt tựa hồ càng hơn .”
Lúc Cố Như Cửu liền : “Ai cũng như , thể thấy dạo gần đây mập lên ít.”
Hồ Hỉ : “Mập thì chứ , hai năm ngươi gầy tong teo, chúng còn lo lắng ngươi đấy.”
Nhắc tới hai năm , Cố Như Cửu cũng nhớ tới đại tẩu, nụ mặt nàng khựng : “Có thể thấy đều bước về phía .”
“Ta…” Thấy sắc mặt Cố Như Cửu bỗng đổi, Hồ Hỉ liền hối hận chuyện thiếu suy nghĩ, áy náy , thế nhưng gì mới .
“Không cần lo lắng như .” Cố Như Cửu thoải mái : “Ta đây các tỷ đều lo lắng cho , quả thật thời gian là thứ , cho dù chuyện khó khăn đến mức nào nữa cũng dần học cách chấp nhận nó.” Cũng nỗi đau trong lòng đại ca thể trôi qua ?
Hồ Hỉ thấy thế thở dài một , ngẩng đầu xung quanh một chút, đó nhỏ giọng : “Điện bày trí thật , thế nhưng vẫn thấy cái gì đó na ná với khuê phòng của ngài ?”
Hồ thái thái lo lắng con gái bừa sẽ chọc cho Hoàng hậu hài lòng, trầm mặt : “Nói bậy bạ gì đó?”
“Hồ thái thái cần cẩn thận như , và Hỉ tỷ tỷ là tỷ nhiều năm, gì là thể .” Cố Như Cửu đưa mắt thoáng qua xung quanh một chút, bắt chước Hồ Hỉ thấp giọng : “Sau khi gả tiến cung, mới chỉnh lý tất cả bài trí trong điện , chứ đây nó như thế .”
“Có thể thấy Hoàng thượng thật lòng thương yêu ngài.” Hồ Hỉ đến đây, nụ mặt toát vẻ chân thành hơn: “Ngài thể sống vui vẻ như , mấy tỷ chúng cũng an tâm.”
Trong mấy bạn hồi khuê phòng thì Cố Như Cửu là nhỏ tuổi nhất, thế nhưng là xuất giá sớm nhất.
Tuy rằng đối tượng gả cho là nam nhân tôn quý nhất Đại Phong, thế nhưng cũng chính vì phận của đối phương mới để cho bọn họ càng thêm lo lắng.
Cửu Cửu lớn lên trong niềm thương yêu và sự bảo bọc của , đột nhiên gả tiến cung, mặt ngoài như rạng rỡ sáng ch.ói, thế nhưng mấy ai phía chịu bao nhiêu ấm ức.
Hiện tại thấy Hoàng thượng quan tâm thương yêu Cửu Cửu như , nàng cũng thấy nhẹ lòng hơn nhiều, chí ít Hoàng thượng cảm tình với Cửu Cửu, mặc kệ ngày phi tần nào khác tiến cung, chắc hẳn Hoàng thượng cũng sẽ để cho Cửu Cửu khó chịu.
“Các ngươi đừng lo lắng, khỏe.” Nhắc tới Tấn Ưởng, nụ mặt Cố Như Cửu càng thêm rạng rỡ: “Chỉ tiếc hôm nay Hoàng thượng lên triều, bằng sẽ cùng tiếp đãi hai .”
“Hoàng thượng trăm công nghìn việc, chúng dám quấy rầy?” Hồ thái thái thấy Hoàng hậu ngại lời của con gái , cho nên nỗi lo trong lòng cũng vơi , bà xung quanh, thấy chỉ Thu La ở trong phòng, mới thấp giọng : “Hoàng hậu nương nương, còn một chuyện cho ngài .”
“Chuyện gì?” Cố Như Cửu thấy vẻ mặt Hồ thái thái trở nên nghiêm túc, dự đoán nhất định chuyện lớn xảy , nụ mặt cũng nhanh ch.óng thu .
“Nương nương cùng Bệ hạ đều còn trẻ, vốn nên lo lắng chuyện con nối dòng, chỉ là lòng ngoài cung hiểm ác khó lường, hiện chuẩn tấu văn dâng lên điện, buộc Bệ hạ nạp phi.” Hồ thái thái lo lắng : “Xin Hoàng hậu nương nương sớm lo liệu.”
Hồ gia cùng Cố gia giao tình nhiều năm, Cố gia vinh quang đối với Hồ gia bọn họ mà cũng là chuyện , cho nên bà vui vẻ khi thấy địa vị Hoàng hậu nương nương vững chắc, Cố gia một bước lên mây.
“Nạp phi?” Cố Như Cửu nhíu mày, ngẩng đầu thấy đáy mắt Hồ Hỉ tràn đầy lo lắng và thấp thỏm bất an, : “Nếu Hoàng thượng ý nạp phi, cho dù dùng nhiều thủ đoạn hơn nữa, cũng ngăn cản .
Nếu , coi như triều thần cố tình bức bách cũng .”
“Nương nương.” Hồ thái thái thở dài một tiếng, bà mối cho hôn sự đế hậu, tâm tình Hồ thái thái hết sức phức tạp.
Bà tin khi Hoàng thượng hiện nay cầu Cố thị thì đúng là thật lòng yêu thích, nhưng tình yêu của nam nhân nay đều như thủy triều, tới nhanh, cũng gấp, nếu đương kim thánh thượng thực sự nạp phi, Hoàng hậu thể ?
Kỳ thực Hoàng hậu cũng đúng, nếu Hoàng thượng nạp phi, Hoàng hậu dự tính nhiều hơn nữa cũng gì.
Trong triều đình, chúng thần hồi báo xong chuyện xảy ở các nơi, Tấn Ưởng nhân tiện : “Những chuyện chư vị ái khanh tấu, trẫm hiểu rõ, nếu chuyện gì nữa thì bãi triều.”
Có mấy đại sảnh đưa mắt , cuối một trong đó bước khỏi hàng: “Bệ hạ, thần chuyện cần bẩm tấu.”
Tấn Ưởng liếc quan bào , là một quan văn tứ phẩm, chỉ những buổi đại triều mới đủ tư cách triều, còn lúc tiểu triều, ngay cả đất để gã đặt chân cũng .
Tay vỗ nhẹ lên tay vịn long ỷ, Tấn Ưởng thu hồi tầm mắt, chầm chậm mở miệng: “Nói .”
“Bệ hạ, hôm nay hậu cung trống rỗng, Hoàng hậu cung gần nửa năm tin vui truyền , chúng thần cho rằng, vì thế hệ con cái mai , ngài nên nạp lương nữ bổ khuyết hậu cung, Hoàng thượng sinh con nối dòng.” Vẻ mặt quan văn nghiêm túc: “Xin Bệ hạ nghĩ .”
“Sinh con nối dòng?” Tấn Ưởng miễn cưỡng lập cái từ một , đó : “Hoàng hậu mới cung năm tháng, các khanh chờ kịp trẫm nạp phi, đồng thời còn lấy lý do Hoàng hậu con nối dòng, quả thực càng khiến trẫm hết sức thất vọng!”
“Bệ hạ.” Vị quan văn tứ phẩm thấy Hoàng thượng những lời như , mặt mày trắng dã vì sợ: “Bệ hạ, vi thần ý gì khác, chỉ là…”
“Câm miệng!” Tấn Ưởng cắt đứt lời của gã, nổi giận hét lên: “Người xưa từng , quân vì dân, gần nữ sắc, ái diệt thê(*).
Ngươi là mệnh quan triều đình, sách hơn mười năm, mà
ngay cả đạo quân t.ử cũng nắm rõ ? Lẽ nào các ngươi cưới thê qua cửa đầy nửa năm, thấy nàng truyền tin vui liền sốt ruột nạp ?”
(*) ái diệt thê: chiều vợ bé, tình nhân mà hại vợ.
“Bệ hạ, hậu viện của chúng thần chẳng qua chỉ là chuyện nhà, hậu cung của ngài là quốc sự, chúng thần dám đ.á.n.h đồng cùng ngài?” Vị quan văn tứ phẩm nào dám gánh lấy tội danh háo sắc, vội : “Xin Bệ hạ minh giám.”
“Minh giám? Chuyện thế nào, trong lòng trẫm hiểu rõ.” Tấn Ưởng lạnh lùng : “Trẫm thấy ngươi chính là kẻ háo sắc ái diệt thê, bằng thể những lời vô liêm sỉ như , trong triều đình như quan văn, quả thực chính là sỉ nhục của triều đình.”
Các văn võ bá quan trong triều thế kinh hoàng há hốc mồm, Bệ hạ mới vài khắc còn mà, cớ nhắc đến chuyện nạp phi liền nổi giân đùng đùng?
Vuốt lương tâm mà , bao nhiều văn võ bá quan ở đây dám vỗ n.g.ự.c tính háo sắc? Thế nhưng chuyện thầm hiểu trong bụng là , nếu khỏi miệng, tất nhiên chẳng đẽ gì.
Trương Trọng Hãn thấy vị quan văn tấu hiện ướt đẫm mồ hôi lạnh, đến nỗi chân cũng run rẩy sắp vững, nhịn thầm thở dài một trong bụng, những quá sốt ruột.
Hoàng hậu nương nương hiện nay đến mười tám tuổi, hơn nữa còn đang trong lúc tình sâu ý đậm với Bệ hạ, lúc đột nhiên nhảy bảo Bệ hạ thương yêu nữ nhân khác, Bệ hạ nguyện ý mới kỳ quái.
Nghĩ đến những lời Hoàng thượng với lão lúc , lão nữa thở dài một , hy vọng đây chỉ là Hoàng thượng tìm cách thoái thác nhất thời, chớ thật lòng cùng Hoàng hậu sống chung cả đời, nạp thêm phi tần khác.
“Xin Bệ hạ bớt giận.” Lý Quang Cát dậy, cất giọng : “Vi thần ngài và Hoàng hậu tình thâm ý nặng, thế nhưng vì cơ nghiệp trăm năm
của Đại Phong mà nghĩ , vi thần tin tưởng, Hoàng hậu nương nương là hiền đức, nhất định sẽ vì Đại Phong, ủng hộ việc của ngài.”
“Hoàng hậu hiền đức thế nào, trong lòng trẫm đương nhiên hiểu rõ!” Mặt Tấn Ưởng đổi Lý Quang Cát, trầm giọng : “ việc cũng Hoàng hậu ủng hộ thấu hiểu, mà do trẫm .
Nếu Lý tướng cho rằng, nạp thêm mấy nữ nhân nữa sẽ cho Đại Phong càng thêm phồn vinh hưng thịnh, bằng tiên trẫm ban thưởng cho khanh vài ba , để trẫm xem chăng những nữ nhân sẽ cho dòng dõi Lý gia càng thêm vinh quang?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-70-chuong-70.html.]
“Bệ hạ!” Lý Quang Cát quả thực ngờ rằng Tấn Ưởng sẽ như thế triều, lão vốn định mượn chuyện bức ép, buộc Hoàng hậu tỏ thái độ, nào Hoàng thượng thẳng thừng c.h.ặ.t đứt chuyện như , hơn nữa còn đẩy chuyện lên của , tiếp theo bọn họ nên diễn thế nào?
Hoàng đế , bọn họ thể cưỡ.ng bức cưới vợ bé, cũng dám như thế.
Nếu như như , nếu để chuyện truyền ngoài, chính là Hoàng thượng cùng Hoàng hậu tình cảm thâm sâu, mà tâm tư các quan viên hiểm ác đáng sợ, buộc Hoàng thượng nạp cô nương nhà nào đó phi, bên trong còn dụng ý gì?
Nếu truyền xuống hậu thế thì càng nguy hiểm hơn, chỉ sợ Hoàng thượng cùng Hoàng hậu trở thành uyên ương khổ đáng thương, mà vị quan văn hôm nay bức ép Bệ hạ nạp phi, chính là đại gian thần vô sỉ.
Lão tính tính , duy nhất tính đến chuyện Bệ hạ tỏ ý kiên định quyết nạp phi.
Chỉ cần Bệ hạ nguyện gật đầu, thì kế hoạch hảo hơn nữa cũng vô dụng.
“Bãi triều!” Tấn Ưởng trầm mặt, phất tay áo liền , cũng chẳng buồn liếc mắt đám quan viên triều, càng xem phản ứng của Lý Quang Cát đang khom bên .
Sự việc vỡ lỡ đến mức , mặt đều méo mó nhục nhã, nhất là vị quan văn Tấn Ưởng tức giận quát “sỉ nhục triều đình”, lúc sắc mặt trắng như tờ giấy, chân vững.
Mọi đưa mắt , đó tốp năm tốp ba thối lui khỏi triều.
Có tinh mắt phát hiệt Trương Trọng Hãn từ đầu tới đuôi đều
đổi sắc, dường như chẳng chút hứng thú nào với chuyện xảy .
Vì một vài quan viên chút giao tình cùng Trương Trọng Hãn mặt dày tiến lên hỏi.
“Chư vị đại nhân đùa, theo suy nghĩ nông cạn của , hậu cung chính là chuyện riêng của Hoàng thượng, đời nào đàn ông nào thích khác nhúng tay chuyện nhà của .
Huống chi Hoàng thượng là đế vương Đại Phong, đầu vạn dân, phận đa quý thể tả xiết, chư vị đại nhân mạo phạm như , Hoàng thượng thể giận?” Nói đến đây, lão quét mắt tất cả một lượt: “Suy bụng bụng , chư vị đại nhân cũng là nam nhân mà.”
Lời đạo lý, nhưng tựa hồ chỗ nào đúng lắm.
Quan viên vây xung quanh Trương Trọng Hãn sững sờ nghĩ ngợi, là đàn ông, đương nhiên bọn họ hy vọng mỹ nhân vây xung quanh càng nhiều càng , thế nhưng là đàn ông, quả thật bọn họ cũng thích khác xen chuyện riêng của .
Cho nên rốt cuộc là Hoàng thượng nạp phi, là chán ghét khác khoa tay múa chân với ? Đây mới là điều quan trọng nhất, cho nên bọn họ đồng loạt sang Trương Trọng Hãn, Trương tướng, ngài thể đưa lời chắc chắn ?
“Hoàng thượng là chân long thiên t.ử, tâm tư của há để cho chúng thần t.ử phàm tục như đoán .” Trương Trọng Hãn bình tĩnh nắm tay lên, trong ánh mắt của , lắc lư khỏi đại điện.
Mọi theo bóng lưng của lão, yen lặng nuốt một ngụm m.á.u tươi xuống cổ họng.
Vị quan văn tứ phẩm sững tại chỗ một lúc lâu mới miễn cưỡng khôi phục chút khí lực, loạng choạng bước phía bên ngoài điện, nhưng hai bước thấy gọi , khi gã đầu thì thàm kêu khổ trong lòng.
“Cố thị lang.” Quan văn tứ phảm chấp tay với đối phương, đối phương là hộ bộ thị lang tam phẩm, chức quan cao hơn gã hai cấp, gã đang định giả đò như thấy gì hết.
“Những lời bẩm tấu của đại nhân hôm nay đặc sắc, bản quan ghi nhớ trong lòng.” Cố Chi Vũ mỉm chắp tay với gã: “Tại hạ xin phép
, xin bảo trọng.”
Vậy ngươi gọi gì? Vị quan văn tứ phẩm nước mắt, nhớ tới khuôn mặt tươi của đối phương cùng với mấy câu nhẹ nhàng như gió mà chân mềm nhũn, chân trái đá sang chân , nặng nề ngã lăn đất, trán đập mạnh nền ngọc.
Gã vội vàng chống tay dậy, thấy các đồng liêu xung quanh nếu đang vội vã tách xa , thì cũng gã như một con mãnh thú và dòng nước lũ dám tới gần.
Trong nháy mắt , gã bỗng nhiên hiểu , vì ngày hôm nay những đồng liêu khác đều cái chuyện can gián , chỉ gã ngốc nghếch hồ đồ chui đầu quân cờ thí điểm thăm dò tâm tư của đế vương, khác lợi dụng mà .
Hiện giờ gã chọc giận đế vương, còn Cố gia ghi hận, mà một nào giúp cho gã, khi đối mặt với quyền lợi và lợi ích thì những hứa hẹn đó cũng tan biến thành mây khói, như bao giờ tồn tại.
“Bệ hạ, Bệ hạ, ngài chậm một chút.” Hà Minh đuổi theo lưng Tấn Ưởng, giơ tay che dù cho thở hổn hển : “Thời tiết nóng bức, ngài chớ nên để hứng chịu cái nóng.”
Tấn Ưởng cũng chẳng thèm để ý đến y, cứ bước thoăn thoắt về phía .
“Bệ hạ, nếu ngài thương, Hoàng hậu nương nương đau lòng.” Hà Minh thấy trán Bệ hạ rịn nhiều mồ hôi, sắc mặt ửng hồng, màu môi tái nhợt, lo lắng : “Ngài là vì Hoàng hậu nương nương, thì càng nên chú ý nhiều hơn.”
Đột nhiên Tấn Ưởng dừng bước , Hà Minh nhất thời kịp dừng bước chân, thiếu chút nữa té lăn đất.
“Trẫm… Có với Hoàng hậu.” Tấn Ưởng thở dài, đưa tay che mặt, tinh thần sa sút.
Hắn cưới Cửu Cửu cung, vốn dĩ nàng sống cuộc sống vô ưu vô lự, thế nhưng cho nàng bận tâm lo nghĩ vì .
Hiện tại thêm dã tâm của những thần triều mà khiến nàng gánh lưng ác danh ghen tỵ, họa quốc yêu hậu.
Tất cả những điều đều là của , tại để Cửu Cửu gánh chịu?
Trong T.ử Thần điện, con Hồ gia đang chuẩn rời , bỗng thấy một ảnh sắc huyền vội vã bước đến, hai vội vàng lên, còn kịp hành lễ, Hoàng thượng xuống bên cạnh Hoàng hậu.
“Thần phụ Hồ Dương thị gặp qua Bệ hạ.” Hồ thái thái tiến lên một bước, thi lễ với Tấn Ưởng.
“Hồ thái thái.” Tấn Ưởng thấy phía là Hồ Dương thị, sắc mặt hòa hoãn nhiều, nở nụ xã giao với bà, liếc Hồ Hỉ cạnh bà : “Đây là lệnh thiên kim?”
“Hồi bẩm Bệ hạ, đây chính là tiểu nữ.” Hồ thái thái cúi đầu đáp.
“Trẫm thường Hoàng hậu nhắc tới lệnh thiên kim, nàng đây thường chăm sóc Hoàng hậu.” Tấn Ưởng nhúng tay chậu đồng do cung nữ bưng lên : “Tiện đây, trẫm cũng lời cảm ơn với Hồ tiểu thư.”
“Thần nữ cùng Hoàng hậu là hảo tỷ , chăm sóc cho là chuyện nên , Bệ hạ cần cám ơn.” Hồ Hỉ ngẩng đầu với Cố Như Cửu.
Cố Như Cửu cũng với nàng.
Hồ thái thái thấy sắc mặt Bệ hạ tiến lắm, đoán Bệ hạ chuyện vui trong bụng, cho nên vội tìm lý do, nhanh ch.óng dậy cáo từ.
Sau khi khỏi hoàng cung, Hồ thái thái mới với con gái đang chung chiếc xe ngựa với : “Nếu Bệ hạ là đàn ông bình thường, con gái Cố gia gả cho , chính là chuyện mỹ nhất.”
Ôn nhu săn sóc, tướng mạo cũng , đối với hữu nhà đẻ vợ cả cũng khách khí chu đáo, tìm điểm soi mói.
Điểm duy nhất mỹ, là phân của .
“Có lẽ… Bệ hạ thực sự sẽ vì Cửu Cửu nạp phi thì ?” Hồ Hỉ dám khẳng định : “Trong sử sách cũng ghi chép đế vương vĩnh viễn nạp phi đấy.”
Hồ thái thái gì khuôn mặt non nớt của con gái, bà nghĩ chuyện con gái , đế vương nạp phi đời chẳng khác
nào của quý hiếm , mà đế vương nạp phi quá nhiều.
Thế nhưng bà đành lòng bác bỏ lời của con gái.
Tuy là vọng tưởng, nhưng… ngộ nhỡ thì ?
“Chàng ?” Cố Như Cửu dùng khăn ướt xoa gương mặt đỏ ửng của Tấn Ưởng: “Thế nào phơi nắng thành thế ?”
“Không gì, gấp một chút mà thôi.” Tấn Ưởng cầm tay nagf: “Nàng đừng quá lo.”
Ánh mắt Cố Như Cửu đảo qua khuôn mặt , do dư một chút mới lên tiếng: “Là ép nạp phi ?”
Ngay cả Cửu Cửu cũng , thể thấy việc vỡ lỡ , Tấn Ưởng vội vã ôm c.h.ặ.t nàng lòng, giọng kiên định: “Những lời hứa với nàng thì nhất định sẽ .”
Tay của Cố Như Cửu khoát lên n.g.ự.c của , im lặng gì.
Nàng khả năng chuyện khuyên giải an ủi chồng nạp phi.
Ban đêm hôm đó, hai vợ chồng một hồi quan hệ hòa hợp gắn bó, Cố Như Cửu ghé n.g.ự.c Tấn Ưởng, đột nhiên : “Thần quân, thế nào là nhân ngôn đáng sợ chăng?”
Tấn Ưởng vỗ về tấm lưng mềm mại nhỏ nhắn của nàng, nghi ngờ : “Có ý gì?”
“Ý của ...” Cố Như Cửu xoay lên bụng của , vén những sợi tóc rơi loạn tai, híp mắt : “Thiếp chỉ xem, những đại nhân đang khi khác bọn họ tham hoa háo sắc thì thể bình tĩnh lãnh tình như thường ?”
Tấn Ưởng đầu tiên là ngẩn , lập tức rộ lên, ngay cả Cố Như Cửu ở của cũng rung lên theo.
“Cửu Cửu thế nào?”
“Thiếp mới thèm cho .” Cố Như Cửu cúi ghé , hừ nhẹ một tiếng : “Chẳng những âm thầm châm biếm ghen đố kị ư? Thiếp cũng để cho bọn họ thế nào gọi là ghen tuông đố kị chân chính.”
Một ngày , Lễ bộ thị lang trong hoa lâu thơ từ tặng cho ca kỹ truyền đến trong tai nhà vợ cả, xế chiều hôm đó, vợ cưới của gã đến gây ồn ào đòi đập cửa hoa lâu, đồng thời còn đ.á.n.h Lễ bộ thị lang mặt mũi bầm dập, ngay cả dũng khí ngẩng đầu khác cũng .
Chuyện vẫn coi là t.h.ả.m nhất, t.h.ả.m nhất chính là Quốc T.ử Giám tế rượu quan hệ minh bạch cùng một nữ đạo sĩ, thậm chí còn hoài nghi bà mang thai, nữ đạo sĩ hại tìm tới cửa, phu nhân Quốc T.ử Giám tế rượu tức giận đùng đùng, trong cơn tức kéo nhà đập cổng nhà chồng, thậm chí dắt con cái và đồ cưới dự định đến hộ bộ đ.â.m đơn hòa ly.
Còn mấy quan văn bắt quả tang đang cùng vợ của chơi trò mập mờ, thậm chí nảy sinh quan hệ minh bạch với tiểu phụ , từng vụ từng việc bê bối của giới quý tộc lôi ánh sáng, quả thực để cho bách tính kinh thành tha hồ buôn dưa lê bán dưa muối.
Vì bách tính , thảo nào những quan văn một hai đòi Hoàng thượng nạp phi, nguyên lai chính bọn họ thấy chột , lôi kéo Hoàng thượng cùng rớt xuống vũng lầy với .
Nào Hoàng thượng minh thần võ, cùng Hoàng hậu cầm sắt hòa minh, ý nhúng chàm với chúng.
Về phần minh thần võ quan hệ gì với chuyện nạp phi, theo biểu thị của hầu hết bách tính kinh thành là chẳng gì quan trọng.