Như Châu Tựa Ngọc - Chương 69: Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quả thật cũng vì năm đó Điền Ân Quang giúp đỡ nên mới để ông giữ chức thái bộc tự khanh, với năng lực của ông cũng đủ sức đảm nhiệm chức vị cao hơn nữa.” Tấn Ưởng giải thích với Cố Như Cửu: “Còn cô nương nhà ông cao béo gầy thấp thế nào, quên từ lâu , nàng chớ suy nghĩ nhiều.”
“Thiếp mới suy nghĩ nhiều.” Cố Như Cửu chỉa ngón trỏ đ.â.m đ.â.m n.g.ự.c của : “Người là một cô nương đấy, chớ hươu vượn, nhớ tướng mạo của , lẽ nào còn nhớ kỹ đến ?”
“Cửu Cửu lý, chuyện xảy năm sáu năm , dám chắc nàng cũng chẳng nhớ rõ thế nào.” Tấn Ưởng vội vã trừ, sai Hà Minh đem mấy thứ chuẩn .
“Đây là cái gì?” Cố Như Cửu thấy điệu bộ của Tấn Ưởng, ngạc nhiên: “Làm gì mà thần bí quá ?”
Tấn Ưởng bước mở rương , bên trong chất đầy sách, hầu hết đều là sách cũ sách mới, thậm chí cuốn còn bung gáy.
Nhìn thấy mấy quyển sách , Cố Như Cửu sửng sốt trong chốc lát, xổm xuống v**t v* mấy quyển sách : “Chẳng đây là mấy quyển sách trong phòng của ?”
“Hôm qua khi đến nhà nhạc gia chơi, thấy trong một vài quyển sách ghi chú bình phẩm của nàng trong đó, đoán rằng đây đều là những quyển sách nàng thích , cho nên hôm nay sai đến nhà nhạc gia xin dời mấy quyển sách đến đây.” Tấn Ưởng cũng xuống bên cạnh nàng : “Nàng xem, thiếu quyển nào ?”
Cố Như Cửu lắc đầu, đáy lòng mềm tựa nước, với Tấn Ưởng: “Cảm ơn.”
Tấn Ưởng đưa trán cụng trán nàng một cái: “Nàng thích là .”
“Bệ hạ, Trương thừa tướng việc cầu kiến.” Một thái giám bên ngoài lên tiếng báo.
Tấn Ưởng thở dài, xổm bên cạnh Cố Như Cửu động.
“Chàng xem xem chuyện gì, chắc Trương thừa tướng chuyện gấp cần tìm .” Cố Như Cửu thấy uể oải như , nhéo lỗ tai của : “Chàng hãy sang bên đó xem thế nào, còn xuống nhà bếp bảo họ vài món ăn thích.”
“Vậy cũng .” Lỗ tai ngắt nhéo, Tấn Ưởng ngoan ngoãn lên, dẫn theo mấy thái giám T.ử Thần điện, Cố Như Cửu theo bóng lưng đến lúc khuất cánh cửa mới cúi dầu xuống rương sách đang đặt ngay mặt.
Trong những quyển sách những quyển nàng từ hồi mới vài ba tuổi, quyển nàng lúc hơn mười tuổi, mỗi một quyển đều mang theo ký ức của nàng.
Mở một quyển du ký , nàng nhớ quyển sách mua lâu ngày thành của đại cađại ca cùng đại tẩu, khi đó nàng mới bảy tám tuổi mà thôi, lúc đó chữ còn vững, xiêu vẹo méo mó cũng chẳng cốt khí, đại ca nìn thấy như ít giúp nàng ghi chú.
Hiện tại qua bảy tám năm , đại tẩu mất, chỉ còn mỗi đại ca, nàng lo lắng cho đại cađại ca, thể thốt lời khuyên đại ca tái giá.
“Nương nương, ngài ?” Thu La thấy vẻ mặt nàng , lo lắng hỏi: “Phải chăng trời nóng quá, cho ngài khó chịu?”
“Không việc gì.” Khép quyển sách đang cầm trong tay , Cố Như Cửu lắc đầu: “Nhị tẩu bầu, ngươi xem trong phòng kho, cái gì thích hợp cho phụ nữ thai, thì đem dây, giúp đưa đến Quốc Công phủ .”
“Nô tỳ lập tức ngay.” Thu La phúc , mang theo hai nữ quan chuẩn hạ lễ.
Cố Như Cửu liếc những khác đang còn ở trong phòng, lắc lắc tay: “Các ngươi cũng lui hết .”
“Rõ.” Các cung thị thấy vẻ mặt Hoàng hậu nương nương vui, vì thế đều thức thời khom lui xuống.
Chờ những lui xuống hết, Cố Như Cửu mới vén váy bệt xuống đất tiếp tục lật mấy quyển sách xem.
Nàng một hồi mới chợt nhớ tới lẽ Tấn Ưởng sắp trở về, bèn thu dọn mấy quyển sách chân, nhẹ nhàng đặt trong rương, đậy .
Trương Trọng Hãn thấy bóng dáng Tấn Ưởng thì thầm thở phào một trong bụng, đó chắp tay với Tấn Ưởng: “Thần gặp qua Hoàng thượng.”
“Hôm nay thời tiết nóng bức thế mà Trương tướng vẫn đến gặp trẫm, ắt chuyện gì quan trọng?” Tấn Ưởng xuống ngự án, do bước từ ngoài , mặt vẫn còn lấm tấm mồ hôi.
“Bệ hạ, Tư Mã Hồng bệnh tình nguy kịch, chỉ sợ chống đỡ bao lâu.” Trương Trọng Hãn thở dài : “Thần lo lắng quan viên phe Tư Mã gây sai phạm, cho nên đặc biệt đến bẩm báo.”
Tấn Ưởng sắc mặt trầm xuống, một lát mới : “Hà Minh, truyền lệnh xuống Thái Y viện cử viện phán đến bắt mạch cho Tư Mã Hồng, ngoài còn mang một phần cống t.h.u.ố.c cấp cho Tư Mã Hồng.” Mặc kệ hiện tại Tư Mã Hồng bao nhiêu tư tâm, chí ít lão nhân trải qua hoàng đế ba triều, cũng từng lập công lao hiển hách cho Đại Phòng.
Khuyết điểm che lấp ưu điểm, Đế vương, lão đang bệnh tình nguy kịch, trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm, mà là xúc động.
Nghe đồn Tư Mã Hồng qua tuổi mười tám đa đỗ Trạng Nguyên, vô nữ t.ử kinh thành ái mộ, chấn hưng bộ tộc Tư Mã, để cho bộ tộc Tư mã vốn huy hoàng càng thêm vinh quang.
Chỉ tiếc hôm nay hùng ở tuổi xế chiều, Trạng Nguyên lang kinh tài tuyệt diễm năm đó giờ là ông cụ đang giãy giụa trong bệnh tật tuổi già.
Thấy Hoàng thượng như , Trương Trọng Hãn cũng thầm thở phào một , Hoàng thượng vài phần thương hại với Tư Mã Hồng, thế thì đối với trung thành với Hoàng thượng như , đương nhiên cũng còn gì lo lắng về .
Kẻ bề , một, sợ đế vương đa tình, hai, sợ đế vương vô tình.
Đế vương đa tình thì giang sơn bất , đế vương vô tình thì xem mạng như cỏ rác, mặc kệ loại nào đều là lựa chọn nhất.
Giống như hiện nay, thật may.
“Trẫm gần đây Lý gia đắt khách.” Tấn Ưởng uống một ngụm , nhanh chậm : “Trương tướng đến chuyện ?”
“Thần quả thực… thấy.” Trương Trọng Hãn bất giác thấy lạnh cả sống lưng.
“Vốn là một ít quan viên dựa dẫm Tư Mã gia, khi Tư Mã gia về hưu thấp thỏm lo âu, một nhóm vốn nhảy sang Cố gia và Lý gia, chỉ là Cố quốc công thường đóng cửa từ chối tiếp khách, cho nên những đều chạy đến gõ cửa môn hạ Lý gia.”
“Thần t.ử của trẫm, ngược đều đến tìm môn hạ Lý gia mới thể đặt chân.” Tấn Ưởng xuy một tiếng: “Có thể thấy vị hoàng đế như trẫm đây, bằng Lý gia trong lòng bọn họ.”
“Bệ hạ.” Mồ hôi lạnh dần dần đổ đầy Trương Trọng Hãn, vội hỏi: “Chẳng qua chỉ là đám viên quan vô tri xoàng xĩnh, xin Bệ hạ chớ vì chuyện mà nổi giận.”
“Trẫm đương nhiên sẽ nổi giận với những .” Tấn Ưởng nhếch môi, đó : “Hôm nay Trương tướng đến đây còn chuyện gì khác ?”
“Thần…” Trương Trọng Hãn do dự một chút, nhỏ giọng : “Hoàng hậu tiến cung tháng năm thừa, bên ngoài vô tin đồn truyền , trong triều cũng nghị luận.”
“Chê trách cái gì?” Tấn Ưởng cau mày, lộ vẻ mặt mất hứng.
Trương Trọng Hãn thấy thế, trong bụng cũng chẳng , lão sự việc chắc chắn sẽ thành thế , thể khác vẫn thấy rõ chân tướng sự thật, thế nhưng lão thấy cho , Hoàng thượng đối với Hoàng hậu chắc chắn là tấm chân tình, bằng vì Hoàng hậu mà đến mức độ .
Về phần mấy trò bóng gió diễn tuồng , Trương Trọng Hãn thèm để ý đến, nào ai vì một nữ nhân thích mà nhúng nhường diễn trò đến bước ? Coi như là nam nhân bình thường cũng , huống chi vị mắt chính là đế vương.
Chỉ là bây giờ lão quyết về phía Hoàng thượng, cho nên những chuyện nên nhất định , bằng chuyện vỡ lở thì càng thêm phiền.
“Có cho rằng, hôm nay Hoàng thượng tuổi còn trẻ sức khỏe còn tráng kiệt, nên quảng nạp hậu phi, mở rộng huyết mạch hoàng thất.” Trương Trọng Hãn nghiến răng nghiến lợii, vẫn cố gắng hết lời cần .
“Tuổi còn trẻ sức khỏe còn tráng kiệt?” Bàn tay Tấn Ưởng trắng noãn như ngọc đang cầm chén , lạnh : “Trẫm thấy những là lo lắng trẫm thể , thể sống lâu, lúc c.h.ế.t vẫn lưu con nối dòng thì đúng hơn?”
“Bệ hạ!” Trương Trọng Hãn quỳ đất, hoảng sợ : “Bệ hạ, chắc chắn ngài sẽ sống lâu muôn tuổi.”
“Muôn tuổi? Thế gian vị đế vương nào sống muôn tuổi?” Tấn Ưởng thấy Trương Trọng Hãn sợ đến như , để cho lên : “Trương tướng cần như , mặc dù trẫm sống tới muôn tuổi, thế nhưng chắc chắn cũng thọ trăm tuổi.” Bằng thì để một Cửu Cửu, chẳng nàng sẽ sống cô đơn?
“Những cả ngày đều nghĩ đến hậu cung của trẫm, là tâm tư gì?” Lạnh lùng : “Rảnh rỗi nghĩ đến chuyện , chi bằng dành thời gian nghĩ lo cho dân cho nước, cứ một mực nghĩ đến hậu cung của trẫm, quả là thú vị.”
Trương Trọng Hãn liên tục ‘’: “Bệ hạ ngài đúng, ngài cần để ý đến đám .”
“Trẫm khanh những lời với trẫm, chứng tỏ khanh cũng trẫm nạp phi.” Tấn Ưởng để cho Trương Trọng Hãn dậy, bình tĩnh : “Hôm nay trẫm cũng rõ với khanh chuyện , ngày khanh chớ nhắc những lời như với trẫm.”
“Bệ hạ?” Trương Trọng Hãn mơ hồ cảm thấy chút .
“Trong tim trẫm chỉ một Hoàng hậu, mặc dù nạp những cô gái khác cung, chẳng qua cũng chỉ bày biện chứ chẳng dùng đến, trẫm để cho Hoàng hậu thương tâm, cũng nguyện để cho nữ t.ử vô tội lạnh lẽo suốt đời, bằng cứ thế chẳng ?”
Tấn Ưởng : “Trẫm cùng Hoàng hậu định bình yên sống qua ngày, các khanh cũng cần để ý đến hậu cung của trẫm.”
Trương Trọng Hãn như sét đ.á.n.h, lão Hoàng thượng tình thâm ý nặng với Hoàng hậu, nhưng lão ngờ Hoàng thượng dĩ nhiên sẽ như vì Hoàng hậu.
Thân thể Hoàng thượng thế nào, lão hiểu rõ, mà Hoàng hậu hiện tại mới mười lăm mười sáu tuổi, cũng ở tuổi dễ thụ t.h.a.i nhất, nếu chuyện gì bất trắc…
Thế nhưng trong lòng lão cách gì chấp nhận, thế nhưng khi đối mặt với vẻ mặt nghiêm túc của Hoàng thượng thì lão dám bất cứ lời phản đối nào, thể gì khác hơn là dập đầu xuống sát đất, trầm trọng : “Xin Bệ hạ nghĩ .”
“Trẫm từng nghiêm túc hỏi chính trái tim của , đó mới cầu cưới Hoàng hậu, vì thế chuyện hậu cung, Trương tướng cần khuyên nữa, trẫm sẽ đổi chủ ý.” Tấn Ưởng xắn tay áo: “Nếu khanh còn chuyện gì khác nữa, lui .”
Trương Trọng Hãn ngẩng đầu Hoàng thượng, thấy vẻ mặt kiên định, hề ý tiếp tục, buộc lòng dập đầu : “Thần xin cáo lui.”
Ra khỏi ngự thư phòng, lão kinh ngạc ánh nắng ch.ói chang, nghĩ trong triều, nghĩ hậu cung, còn vẻ mặt của Hoàng thượng mỗi khi nhắc tới Hoàng hậu, một lúc lâu mới thở dài một : “Trong các hoàng đế Đại Phong , rốt cuộc cũng một chí tình.”
Có lịch sử chứng, hoàng đế Đại Phong từ đến nay đều coi trọng nữ nhân, hoàng đế Đại Phong đáng khen duy nhất cũng ở mức tương đối tiết tháo, chuyện cướp thê của nhà , phụ nhà , con trai nhà hoặc thần t.ử, ở điểm tương đối hơn so với tiền triều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-69-chuong-69.html.]
cũng chỉ mạnh ở một điểm mà thôi, bởi vì lượng nữ nhân trong hậu cung hoàng đế Đại Phong cũng chẳng ít hơn so với hậu cung hoàng đế tiền triều.
Hiện tại đột nhiên xuất hiện một chung tình, cho lão khó thể tiếp thu.
Chẳng lẽ bởi vì vị hoàng đế chỉ là con thừa tự, cho nên phong cách hành xử giống với những hoàng đế ?
Sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, Trương Trọng Hãn bước thấp bước cao, loạng choạng hoàng cung, quyết định gặp Cố gia nên thêm khách khí nhiều hơn một chút.
Không lâu Điền Ân Quang trở về nhà khi cung gặp Hoàng thượng, quản gia báo , là trong cung ban thưởng đến, lão cũng kịp đổi quan phục ướt đẫm mồ hôi đang mặc , vội vàng dẫn vợ và con gái đón trong hoàng cung phái tới.
“Điền đại nhân cần khách khí, chúng đây cũng phụng mệnh Hoàng hậu nương nương.” Bạch Hiền lấy một tờ danh mục quà tặng, uyên thâm: “Hoàng hậu tiểu thư Điền gia ngoài ưu tú thông tuệ , từng tay tương trợ Bệ hạ, đặc biệt sai chúng tặng một ý tạ lễ cấp cho Điền tiểu thư, xin Điền tiểu thư chớ ghét bỏ.”
“Đây là bổn phận của thần, dám nhận tạ lễ của Hoàng hậu.” Điền Bích Nguyệt nhẹ nhàng cúi với Bạch Hiền, nàng nhớ rõ vị thái giám , chính là thái giám theo phía Bệ hạ năm đó, thật ngờ mới vài ba năm trôi qua, ông trở thành thái giám hầu cận bên cạnh Hoàng hậu, thể thấy Hoàng thượng yêu thương và tín nhiệm Hoàng hậu đến mức nào.
“Điền tiểu thư cần khách khí, Hoàng hậu nương nương cố tình tạ lễ đến cho ngài, ngài cứ an tâm nhận lấy.” Bạch Hiền , đem danh mục quà tặng bỏ trong tay Điền Bích Nguyệt: “Hoàng hậu nương nương là một bụng hiền lành, khi Điền tiểu thư từng giúp đỡ Bệ hạ, cảm kích, vội vàng thúc giục chúng đến tặng tạ lễ, nếu Điền tiểu thư nhận, chúng cũng dám hồi cung.”
Điền Bích Nguyệt miễn cưỡng , cầm lấy danh mục quà tặng, về phía hoàng cung phúc phúc một cái: “Thần nữ cảm ơn hoàng hạu nương nương ban cho.”
“Đây cũng là ban thưởng, mà là quà tạ ơn.” Bạch Hiền đính chính , chắp tay sang với Điền Ân Quang: “Điền đại nhân, chúng còn hồi cung phục mệnh, thể nán lâu, cáo từ.”
“Công công thong thả.” Điền Ân Quang đích tiễn Bạch Hiền lên ngựa rời , mới trở với Điền Bích Nguyệt còn trong phòng: “Vị công công hình như là Đại tổng quản phục vị bên cạnh Hoàng hậu nương nương, thái độ thật hòa nhã.”
“Phụ , ông nào là bên cạnh Hoàng hậu nương nương.” Điền Bích Nguyệt khổ, danh mục quà tặng trong tay và nhiều thứ đặt la liệt trong phòng: “Cha thấy trông quen ?”
“Ông …” Điền Ân Quang suy nghĩ hồi lâu, cũng ngoại trừ từng thấy ở trong ngự thư phòng còn gặp qua ở .
“Năm đó khi Hoàng thượng rời khỏi Cẩm Châu, bên cạnh chỉ dẫn theo một thái giám, là ?” Điền Bích Nguyệt thấp giọng : “Ở bên cạnh Hoàng thượng hầu hạ nhiều năm trở thành sai vặt cho Hoàng hậu nương nương, còn Hoàng hậu nương nương cảnh cáo , vị Hoàng hậu nương nương cũng là nhân vật đơn giản gì.”
Điền Ân Quang rõ vị công công chẳng vẫn luôn khách khí , lời cảnh cáo lúc nào?
Thấy phụ nhà dường như vẫn rõ ràng, Điền Bích Nguyệt buộc lòng rõ: “Chỉ sợ Hoàng hậu nương nương tâm tư năm đó của con .”
Nàng dứt lời, sắc mặt của trong nhà đều hoảng sợ đến trắng bệch, Điền phu nhân lẩm bẩm : “Điều thể, hơn nữa là chuyện của mấy năm về , Hoàng hậu nương nương thể ?”
Điền  Quang mặt mày cũng chẳng còn chút m.á.u, : “Chắc , e rằng ngay cả Hoàng thượng cũng tâm tư của con, Hoàng hậu .”
“Bệ hạ , nghĩa là tên thái giám bên cạnh , lão hầu hạ bên Bệ hạ nhiều năm như , còn thể nở mày nở mặt đến mức , chứng tỏ cũng là một năng lực.” Điền Bích Nguyệt thấy sắc mặt trong nhà đều trắng bệch, khuyên nhủ: “Cha cần lo lắng như , Hoàng hậu để ông mang
tặng tạ lễ đến, cũng cho thấy nàng sẽ khó con, vị Hoàng hậu nương nương cũng coi trọng Bệ hạ, là một cô gái mỹ.”
Nếu như coi trọng Bệ hạ, nàng đương nhiên dùng phương pháp để chứng tỏ lập trường.
Đường đường là Hoàng hậu, quý nữ thế gia, khó dễ con gái một tiểu quan như thế nào chẳng , thế nhưng nàng thế, mà dùng phương thức đường đường chính chính mang tặng lễ đến cho nàng.
Hoàng hậu để cho Hoàng thượng khó xử, cũng gây khó khăn cho con gái tiểu quan như nàng, đủ thấy bụng và tầm của nàng thế nào .
“Hoàng thượng cưới một vị Hoàng hậu .” Điền Bích Nguyệt cúi đầu, yếu ớt thở dài: “Phụ , mẫu , con thấy khỏe, con về phòng nghỉ ngơi .”
“Này…” Điền phu nhân bóng lưng con gái, lòng thấy tiếc rẻ thấy yêu thương, một lát oán trách: “Cái gì mà Hoàng hậu , thấy vị Hoàng hậu đang ganh tỵ.
Thái hậu hiện nay cũng là nữ nhân tái giá, mà vẫn thể cung Hoàng hậu.
Khuê nữ của chúng tuy rằng xuất tôn quý bằng Thái hậu, nhưng dầu gì cũng tài mạo song , cớ thể tiến cung phi?”
“Mau im miệng, lời bà thể thốt ?” Điền Ân Quang thấy vợ cả như tức giận đến mức thốt lời: “Khuê nữ của chúng thể so sánh với Thái hậu, bà lú lẫn quá ? Huống chi năm đó Thái hậu tiến cung là bởi mệnh cách quý vô cùng, cộng thêm tiên đế lòng nạp bà cung.
Đương kim Hoàng thượng nặng tình với Hoàng hậu, tình cảm thâm hậu, chuyện chủ động nạp khuê nữ của chúng cung.”
“Dẫu thì nhà chúng cũng từng giúp đỡ , thể nạp con gái của chúng ?” Điền phu nhân xuất trong gia đình thương nhân bình thường, suy nghĩ cực kỳ đơn giản, theo nàng, Hoàng thượng nạp phi chẳng qua chỉ là chuyện thường tình, nhà bọn họ ân đối với Hoàng thượng, con gái nhà vài phần tình ý với Hoàng thượng, Hoàng thượng nạp khuê nữ nhà tiến cung chẳng vẹn đôi bên ?
Hoàng hậu thì thế nào? Hoàng đế tam cung lục viện cũng là chuyện bình thường, nàng dựa cái gì mà ngăn cản?
“Hiện nay, ngài là quân, chúng là thần.” Điền Ân Quang thể dùng đạo lý giảng giải cho vợ cả hiểu , bất đắc dĩ .
“Bà nhớ kỹ, lời thể lung tung, chớ nên nghĩ đến những chuyện nên nghĩ.”
Điền phu nhân thấy phu quân như , cam lòng cũng , bĩu môi: “Nói tới lui, chẳng chúng thế gia đó ?”
Điền Ân Quang : “Cho dù chúng là thế gia nữa, cũng Hoàng thượng nguyện ý mới .” Ông lo lắng vợ cả nhà ngoài gây tai họa, dứt khoát rõ chuyện với bà: “Khuê nữ nhà chúng vài phần tư sắc, thế nhưng bà cũng cô nương Lý gia và Tư Mã gia cũng tư sắc thế nào, hơn nữa là nữ t.ử xuất và tài mạo, cung Hoàng hậu phi tần, cho dù gây nhiều áp lực thế nhưng Hoàng thượng cũng gật đầu, cuối cùng cầu cưới con gái Cố thị gia thế bằng Lý gia, Tư Mã gia, hơn nữa còn đích đến Cố gia đón dâu.
Bà cảm thấy con gái nhà chúng thể hơn cô nương Tư Mã gia và Lý gia?”
Điền phu nhân trượng phu hỏi như , á khẩu trả lời , sửng sốt một lát mới cam lòng cũng tình nguyện : “Không , Hoàng thượng cưới Hoàng hậu, nguyên nhân là vì Thái hậu ?”
“Quản là vì nguyên nhân gì chi, nhà chúng cũng thể đắc tội nhà Hoàng hậu, bằng chúng cũng thể vững ở đất kinh thành .” Điền Ân Quang thở dài : “Cố gia là thế gia truyền thừa mấy trăm năm, đắc tội Cố gia chính là đắc tội đến mấy thế gia, lấy địa vị của nhà chúng , thể đắc tội với nhà nào?”
“Nếu khuê nữ nhà chúng tiến cung sủng ái, những chẳng đều cúi đầu chúng ?” Phu nhân cam lòng lẩm bẩm một câu, thế nhưng bà vẫn hiểu rõ những lời trượng phu đúng.
Bọn họ chút căn cơ nào ở đất kinh thành , thể leo lên đến chức thái bộ tự khanh là bởi vì Hoàng thượng nể tình năm đó mà thôi.
Bà xoắn khăn tay: “Được , , những lời chỉ vui ở trong nhà mà thôi.”
Bà đầu liếc hậu viện, yên lòng con gái, nhân tiện : “Ta hậu viện xem Bích Nguyệt thế nào.”
“Đi .” Điền Ân Quang thở dài : “Bà đến khuyên bảo nó vài câu, đừng để nó suy nghĩ quá nhiều.”
Trong phủ Đại trưởng công chúa, Đức Nghi đại trưởng công chúa khiêm tốn sống trong phủ mấy tháng, thấy triều thần dự định tấu xin hoàng đế nạp phi, với tôn nữ Trầm Thiến Nghi: “Bổn cung chỉ , đế hậu ân ái cũng chỉ đến mức mà thôi.”
Cho dù cảm tình sâu đậm hơn nữa, chỉ cần hậu cung thêm các phi tần khác, sẽ mất hào quang đó.
Trầm Thiến Nghi nhíu mày, một lát mới : “Hoàng hậu cung đến nay đến nửa năm, vẫn tin vui cũng là chuyện bình thường, mấy đại thần triều hà tất …”
“Ngươi còn trẻ, gay gắt trong đó.” Đức Nghi đại trưởng công chúa : “Những đại thần thật lòng lo lắng vấn đề con nối dòng của hoàng đế chẳng qua là vì chút lợi ích trong đó mà thôi.”
Trầm Thiến Nghi thấy nụ mặt của tổ mẫu tựa hồ mang theo sảng khoái, đáy lòng mơ hồ chút khó chịu , đều là nữ nhân như , việc gì hy vọng khác sống chứ? Hơn nữa cả đời tổ mẫu đều cho phép tổ phụ nạp lấy một thị, thế nào đến lượt Hoàng hậu, hết tới khác là bộ dáng ?
Lẽ nào thể suy bụng bụng ?
“Ngay cả nhà chồng tương lai của ngươi chỉ sợ cũng chen một chân trong chuyện .” Đức Nghi đại trưởng công chúa : “Lý gia chắc chắn vui khi thấy Cố gia rạng rỡ hơn họ.”
Trầm Thiến Nghi thấy thế chỉ khẽ nhíu mày.
Vốn dĩ hôn sự của nàng cùng công t.ử Lý gia định tháng ba năm nay, thế nhưng khi tổ mẫu kinh đắc tội Hoàng thượng, bên phía Lý gia lấy đây cái cớ, kéo dài hôn sự đến tận tháng mười.
Nàng đây việc chỉ là trùng hợp là Lý gia thực sự nhắm địa vị hiện nay của Trầm gia, nhưng bất luận là vì cái nào, nàng cũng bao nhiêu hảo cảm đối với nhà chồng tương lai.
Nhìn thấy tôn nữ nhíu mày, Đức Nghi đại trưởng công chúa cho rằng tôn nữ đang lo lắng hôn sự, nhân tiện : “Bên phía Lý gia tuy rằng kéo dài hôn kỳ, bất quá ngươi cần lo lắng, hôn sự chắc chắn biến cố.”
Trầm Thiến Nghi miễn cưỡng : “Tổ mẫu, tôn nữ lo lắng Lý gia như sẽ khiến Bệ hạ bất mãn, đến lúc đó chỉ sợ Trầm gia chúng cũng sẽ chịu liên lụy.”
“Thiên hạ mấy nam nhân ham nữ sắc.” Đức Nghi đại trưởng công chúa để ý noi: “Hiện nay đang ở lúc huyết khí phương cương, đợi thấy nhiều nữ nhân xinh hơn nữa, tình cảm đối với Hoàng hậu cũng vơi dần.”
Nói đến đây, bà tiếc nuối : “Năm đó nếu ngươi… Haizzz, nên nhắc đến thì hơn.”
Trầm Thiến Nghi cúi thấp đầu nghiêm chỉnh, coi như từng thấy lời .
Tuổi tác tổ mẫu cao, lời việc bắt đầu còn chừng mực thế nhưng tổ mẫu hồ đồ, nàng thể hồ đồ theo.
Có lẽ nàng nên chuyện Lý gia với phụ mẫu, chiếu theo thế cục kinh thành bây giờ cho thấy, Lý gia tựa hồ cũng đối tượng thông gia nhất.
Thế gia nàng gả nhất định là gia tộc hiển hách nhất, nhưng là gia tộc định nguy hiểm.
Hành vi của Lý gia hiện , cũng phù hợp với suy nghĩ của nàng.