Như Châu Tựa Ngọc - Chương 68: Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc tới đón dâu, chỉ nghĩ đến Cửu Cửu, ngay cả cái sân vuông tròn thế nào cũng để ý đến.” Tấn Ưởng ở trong viện thiết kế tinh tế xinh xắn, từ từng ngọn cây cọng cỏ trong sân cũng thể thấy tấm lòng của trong quý phủ quốc công dành cho Cửu Cửu: “Bây giờ mới hóa nó dáng vẻ thế .”
Cái xích đu, khóm trúc, cây quýt, hoa cỏ quý hiếm, bàn đá tinh tế, hòn non bộ, hoa văn cửa sổ… mỗi một thứ đều toát hương khí khuê các nồng nàn, Tấn Ưởng tới bên cạnh cây quýt, cái cây cao hơn nhiều, ngọn kết trái lớn hơn ngón tay cái, vài đế hoa vương cành lá.
Cố Tồn Cảnh lưng những tán lá xanh mượt, tuyến nước bọt ngừng tuôn , răng cũng theo đó chua ê ẩm, bởi vì cây quýt thật sự quá chua, chua đến mức kìm phản xạ điều kiện.
Hoàng thượng dành thời gian để chuyện cùng phụ mẫu nên cố ý tìm cái cớ lánh mặt chỗ khác, là Long cấm vệ kiêm chủ nhà, buộc lòng cùng Hoàng thượng đến tham quan khuê phòng của ở khi xuất giá.
Đẩy cửa , vật dụng bày biện trong phòng vẫn y nguyên như hồi xuất giá, các vật dụng bày biện kệ trưng bày, mẫu thêu khung thêu, ngay cả màn cửa sổ cũng là mẫu vải mới nhất đang thịnh hành hiện giờ.
Tấn Ưởng căn phòng cũng cảm nhận tình yêu của cả nhà nhạc phụ đối với Cửu Cửu, đầu Cố Tồn Cảnh, thấy nét mặt Cố Tồn Cảnh cũng tỏ bùi ngùi, liền .
Đi tới kệ sách đặt ở góc phòng, Tấn Ưởng rút một quyển sách cũ cũng mới xem, hóa đây là một quyển du ký, về phong tục dân tộc và khí hậu của các nơi, trong đó còn một vài ghi chú ngắn, thể thấy Cửu Cửu từng một thời gian thích quyển sách .
Trên bàn, văn phòng tứ bảo (bút, mực, giấy, nghiên) sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề, dường như chủ nhân bao giờ rời xa.
Trong góc phòng, còn một cây đàn, hình dáng cây đàn trông giống cửu tiêu bội (cây cổ cầm nổi tiếng đời Đường), chỉ cần sơ qua cũng thể nhận chủ nhân của nó là một cô gái thanh khiết.
Tuổi thơ của sống ở Thành vương phủ lắm, tuy rằng đàn sáo gắng gượng lắm cũng xem là chút ít, càng thể đến chuyện thưởng thức bình phẩm.
Đưa tay gẩy lên cây đàn, , đây là một cây đàn hiếm : “Trẫm từng thấy Cửu Cửu nhắc đến chuyện đ.á.n.h đàn.”
“Nói sợ Bệ hạ chê , khi Hoàng hậu nương nương xuất giá, cũng đ.á.n.h đàn giỏi.” Cố Tồn Cảnh ngẩng đầu, thấy Bệ hạ đang rút khăn tay , nhẹ nhàng lau chùi cầm huyền, nhân tiện : “Sau khi gả tiến cung, ai đôn đốc, đương nhiên nàng cũng đụng chạm đến những thứ .”
“Nàng đ.á.n.h đàn ?” Tấn Ưởng thu tay về, đầu quan sát tranh chữ treo tường, tranh chữ càng hơn, thu hút ánh mắt xem: “Những bức tranh đều là Cửu Cửu vẽ khi rảnh ?” Chỉ liếc mắt sơ qua, thể khẳng định, mấy bức tranh đều là tác phẩm của Cố Như Cửu.
“Cũng lắm.” Cố Tồn Cảnh lắc đầu: “Chỉ tạm xem mà thôi.”
Tấn Ưởng gật đầu, tới kệ sách, xem từng hàng sách xếp thật chỉnh tề kệ sách, : “Các ngươi sủng ái Cửu Cửu.”
Hầu hết các nhà phú quý khác, cho dù gom tất cả sách trong nhà cũng chắc nhiều sách thế , mà phòng sách khuê nữ Cố gia nhiều sách như , thậm chí còn cả một vài quyển đơn bản hiếm .
Hắn tình cảm nhà Cố gia sâu đậm, hiện tại xem , quả nhiên là như .
“Gia phụ , sống đời , nữ nhân khó hơn nam nhân, cho nên trong nhà đều thương hai nhiều hơn.” Cố Tồn Cảnh , rút một quyển sách, nhớ rõ quyển sách mấy năm
lùng sục hết mấy nhà sách mới tìm , lúc đó vui mừng hớn hở, còn niềm nở với suốt hai ngày.
“Suy nghĩ của nhạc phụ thật hiếm .” Tấn Ưởng vẫn phòng , nghĩ Cửu Cửu ngày đêm đều ở đây sách tập , : “Chúng trở về , chắc trò chuyện cũng gần xong cả .”
Cố Tồn Cảnh liếc sắc trời bên ngoài, đến lúc hồi cung .
Trong chủ viện, Cố Như Cửu và phụ mẫu hàn huyên mãi hết chuyện, thấy Tấn Ưởng và Cố Tồn Cảnh , nàng mới giật hiểu , thời gian trôi qua nhanh như .
Mặc dù trong lòng , thế nhưng nàng vẫn hiểu rõ, Tấn Ưởng cải trang mang nàng ngoài, nếu nán quá lâu, e rằng sẽ chuốc phiền hà cho Tấn Ưởng.
“Phụ , mẫu , canh giờ còn sớm, con gái về cung .” Nàng lên, hành lễ với Cố Trường Linh và Dương thị: “Xin phụ mẫu giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng cho con giá.”
“Chúng , con… việc gì cũng nên cẩn thận.” Dương thị miễn cưỡng , bởi vì Tấn Ưởng ở đây, bà tiện thêm gì nữa, đưa tay sờ sờ gò má của Cố Như Cửu: “Còn một chuyện vui nữa quên cho con , nhị tẩu của con m.a.n.g t.h.a.i gần hai tháng.”
“Thật ư? Sao mẫu cho con sớm!” Cố Như Cửu mặt mày rạng rỡ, sang Hồ thị ở lưng mẫu , vui mừng : “Chúc mừng chị dâu.”
Hồ thị , nhỏ giọng : “Hôm nay quản lý cả hậu cung, chỉ là chút việc nhỏ trong nhà phiền đến ?”
“Chuyện là việc nhỏ?” Cố Như Cửu giả vờ hờn giận: “Chị dâu như , hóa coi là ngoài.”
Hồ thị thấy em chồng thành Hoàng hậu, cũng gây bất hòa với nàng, cảm giác mất tự nhiên lúc đầu cũng dần biến mất, : “Là tỷ chẳng , chuyện chắc chắn sẽ cho đầu tiên.”
“Không cần là đầu tiên.” Cố Như Cửu híp mắt liếc mắt Cố Tồn Cảnh: “Có nhị ca ở đây, thứ nhì là .”
Mọi vài ba câu chọc ghẹo , bởi vì nhận tin tức lành , phiền muộn và chán chường trong lòng Cố Như Cửu cũng vơi
đôi chút, chí ít khi bước khỏi cổng Cố gia cũng còn bịn rịn nữa.
“Đừng buồn, dẫn nàng ngoài.” Tấn Ưởng xoa xoa ngón tay của nàng, xoay chắp tay với Cố Trường Linh: “Nhạc phụ, nhạc phụ cần tiễn nữa .”
Cố Trường Linh đáp lễ, liếc Cố Như Cửu lưng Tấn Ưởng: “Tiểu nữ phiền Bệ hạ.”
Tấn Ưởng : “Là để Cửu Cửu lao tâm nhiều mới đúng.”
Cố Trường Linh cũng lời của là khách sáo là thật lòng, nhưng vẫn kiên trì tiễn hai vợ chồng họ đến tận ngoài ngõ, mà giờ khắc Bạch Hiền và Hà Minh sắp xếp xong mã xa hồi cung, cung kính ở bên cạnh xe ngựa.
“Xin dừng bước, xin dừng bước.” Tấn Ưởng cúi mỗi lễ vãn bối với Cố Trường Linh, đưa tay đỡ Cố Như Cửu.
Cố Như Cửu xoay hành lễ với Cố Trường Linh, vành mắt ửng đỏ đưa tay cho Tấn Ưởng đỡ lên xe ngựa.
Kinh ngạc ảnh con gái khuất mành xe, Cố Trường Linh khom cuối: “Cung tiễn Hoàng thượng, cung tiễn Hoàng hậu nương nương.”
Mã xa lộc cộc tiến về phía , Cố Trường Linh chậm rãi thẳng , sững sờ mã xa xa, cho đến lúc khuất khỏi tầm mắt mới nhấc chân tê cứng, chậm rãi trở về.
Mặt trời chiều soi bóng ông đổ dài dài đường, dài đến mức như hóa thành sợi dây níu con gái , mặc dù giữ c.h.ặ.t con gái trong vòng tay che chở của , thế nhưng nhiều chuyện theo ý của chính .
“Tiểu thư, kinh thành thật phồn hoa.” Trong xe ngựa, một nha hòan b.úi kiểu tóc song nha kế thích thú xốc rèm cửa sổ lên, dòng tấp nập bên ngoài, hưng phấn : “Thật hổ là kinh thành.”
“Náo nhiệt cũng , quạnh quẽ cũng , liên quan gì đến .” Cô gái nha gọi là “tiểu thư” ước chừng mười bảy mười tám tuổi, chải một b.úi tóc đơn giản, chỉ dùng mấy cây trâm cố định, thoạt tẻ nhạt đơn giản.
Sắc mặt nàng trắng nõn, gương mặt lớn chừng bàn tay xem phần nhu nhược, trong trẻo nhưng lạnh lùng, như hoa tuyết ngày đông, chẳng tuyệt trần thế vẫn động lòng .
Tiểu nha Minh Thúy thấy tiểu thư như , lập tức nghiêm chỉnh , thấp giọng : “Là nô tỳ quá vui mừng quên mất bản .”
“Ngươi còn nhỏ, thấy kinh thành phồn hoa nên hiếu kỳ cũng là chuyện thường tình.” Nàng vươn tay, cổ tay nhỏ nhắn chỉ đeo một chiếc vòng bạc, bởi vì quá gầy, thoạt trơ trọi, vén một góc rèm lên, đập mắt nàng đầu tiên là con đường rộng rãi cùng với những cửa hàng tấp nập nhộn nhịp.
So với kinh thành, Cẩm Châu quá nhỏ quá nghèo túng.
Mã xa tiếp tục về phía thêm một đoạn nữa, đột nhiên dừng , đó lui về phía một chút, nàng tò mò vén rèm lên, thấy một mã xa ch.óp màu son sang trọng thong dong qua, mã xa treo chuông đồng phát những tiếng đinh đang êm tai.
“Thân tỷ của Hoàng hậu nương nương?” Minh Thúy nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng tràn đầy ngưỡng mộ đối với quyền quý thế .
Thấy nha lộ bộ dáng như , nàng miễn cưỡng , đó khôi phục dáng vẻ cô đơn buồn tẻ.
Người tôn quý thì quan hệ gì với nàng?
Nàng cúi đầu, nhớ tới năm năm gặp qua thiếu niên xinh , lắc đầu tự giễu .
Chuyện cũ thể trở , nàng chỉ là một phụ nữ hòa ly về nha, hà tất suy nghĩ đến chuyện nên nghĩ đến.
Xe ngựa di chuyển một đoạn thì tiếp tục ngừng nữa, đó nàng chợt bên ngoài xe ngựa tựa hồ cũng yên lặng hơn nhiều.
Vừa vén rèm lên thì thấy Long cấm vệ v.ũ k.h.í hiên ngangcưỡi con ngựa cao to qua, phía bọn họ còn một chiếc mã xa rõ quy chế.
Không trùng hợp , ngay khi nàng tò mò trong xe ngựa là ai thì trong xe ngựa đối diện cũng nhấc mành lên.
Phía mành lộ một khuôn mặt xinh xắn, nhất là đôi mắt linh động sáng rực, chỉ cần đôi mắt , phảng phất như tiếp thêm sức sống vô hạn.
Đối phương tựa hồ cũng ngờ nàng vén rèm lên sang, bất ngờ ngẩn trong chốc lát nhoẻn miệng ôn hòa, mới buông mành xuống.
Nàng kinh ngạc chiếc xe ngựa càng lúc càng xa, thế nhưng đôi mắt sáng linh động vẫn in sâu trong đáy lòng mãi phai mờ.
Có lẽ đôi mắt sinh động như thế mới gọi là sức sống.
“Thiếp thấy một mỹ nhân.” Cố Như Cửu hạ mành, với Tấn Ưởng: “Mặt trái xoan, chân mày lá liễu, mắt hạnh, thoạt chẳng khác nào trong tranh.”
“Vậy ư?” Tấn Ưởng thấy Cửu Cửu tựa hồ cảm thấy hứng thú với mỹ nhân , chu môi giận dỗi : “Lẽ nào còn hảo hơn cả ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-68-chuong-68.html.]
“Sặc…” Cố Như Cửu vội vàng đưa tay vỗ đầu của : “Đương nhiên là nhất , thế nhưng hai vẻ khác .”
“Khác chỗ nào?” Vẻ mặt Tấn Ưởng nghiêm túc hỏi, giống như đáp án chính xác sẽ bỏ qua.
“Mỹ nhân , chỉ mà thôi, còn thì khác.” Cố Như Cửu , đưa tay vuốt gò má của : “Thiếp ăn sạch .”
“Là ăn nàng chứ? Có nào nàng ăn ?” Tấn Ưởng cúi đầu, ánh mắt tà tứ: “Ở trong mắt , nàng chính là bữa tiệc ngon miệng nhất.”
Ngón trỏ của Cố Như Cửu v**t v* yết hầu của : “Chi bằng giờ trở về xem thử ?”
Một tay nắm c.h.ặ.t của nàng, Tấn Ưởng : “Ta cũng ý đó.”
Vào ban đêm, hai trở trong cung, tiến hành một trận đại chiến, trận chiến để cho ngày thứ hai lúc tỉnh mặt mày hớn hở, ai cũng thuận mắt.
Tấn Hưởng đang trong giờ trực thấy Tấn Ưởng luôn tủm tỉm , bộ dáng ăn uống no đủ, nhịn ho khan hai tiếng, hổ là Hoàng hậu nương nương, chỉ nàng mới thể Bệ hạ vui vẻ đến mức .
May mắn diện thánh, cả đêm Điền Ân Quang đều chập chờn ngủ , mới sáng sớm rời giường, lo lắng bản điểm gì chu khiến cho Hoàng thượng bất mãn.
“Phụ .” Con gái của ông bước về phía ông, khom lưng giúp ông sửa ngọc bội đeo bên hông, nhỏ giọng : “Nguyên do Bệ hạ gặp mặt phụ là bởi vì đây chúng từng giúp đỡ ngài, ngoài còn là vì phụ mấy năm qua quản lý Cẩm Châu , phụ cần hồi hộp như .”
“Làm thể hồi hộp?” Điền Ân Quang hít sâu một : “Con vẫn còn trẻ, con thể tính quan trọng trong đây .” Thân là một đế vương trẻ tuổi nắm quyền cao, đối phương nhất định cam tâm tình nguyện gặp từng thời gian sống chật vật thế nào, đến lúc đó đừng nhận trọng dụng, chỉ sợ cẩn thận, sẽ liên lụy cả gia.
“Bệ hạ tuổi còn trẻ, thể cho đất nước Đại Phong sống trong thái bình, thế nào là vong ân phụ nghĩa?” Con gái của ông thản nhiên : “Huống chi Điền gia chúng đều là ân tất báo, là vi thần, điều quan trọng cần là trung quân ái quốc, chỉ thế mà thôi.
Chuyện ngày xưa, phụ chớ nên nhắc , dù Bệ hạ chủ động nhắc tới, phụ cũng cần tùy ý tiếp lời.”
“Vi phụ sống mấy năm , thể những điều .” Điền Ân Quang xắn tay áo, thấy hình gầy gò mỏng manh của con gái, thở dài : “Con cũng cần lo lắng đến những chuyện , cứ lo tẩm bổ cơ thể của .”
Điền Bích Nguyệt : “Con , phụ cần lo lắng.”
“Ban đầu là của vi phụ, nên ép buộc con gả cho nhà đó, ai ngờ là kẻ vô liêm sỉ như .” Điền Ân Quang thở dài: “Chỉ là ý niệm trong đầu con lúc cũng nên xóa bỏ , đây là kinh thành, với xuất của chúng , mặt thế gia truyền thừa mấy trăm năm
như Cố thị, còn xứng để họ liếc mắt .” Cho nên con cũng cần nghĩ đến chuyện nên nghĩ.
Hiện nay chẳng tiên đế, khuê nữ nhà cũng mệnh cách của Thái hậu hiện nay, những suy nghĩ nên vứt hết khỏi đầu, hoặc là sớm c.h.ế.t tâm thì .
Điền Ân Quang cung, cũng dẫn đến gặp Hoàng thượng ngay, mà đợi một lúc lâu mới thái giám đến mời ông trong.
Thời tiết tháng sáu nóng bức, ông mới bên ngoài một lúc, mà lưng đổ đầy mồ hôi ướt đẫm bộ quan phục.
Đi ngự thư phòng, ông liền cảm nhận thấy một luồng khí lạnh tỏa mặt, mát xoa dịu khuôn mặt cũng xoa dịu nỗi hồi hộp căng thẳng trong lòng ông.
Ông dám ngẩng đầu ảnh màu huyền ngự án, tiến lên vài bước liền mọt đại lễ: “Vi thần Thứ sử Cẩm Châu Điền Ân Quang, khấu kiến Bệ hạ.” Bởi vì còn tới thái bộc tự nhậm chức, cho nên chỉ thể lấy tự xưng Thứ sử Cẩm Châu.
“Miễn lễ, ban thưởng tọa.” Tấn Ưởng quan sát Điền Ân Quang đang quỳ mặt, trông ông chẳng khác nào mấy năm , là một tính tình cẩn thận dè dặt, như thích hợp đảm nhiệm chức thái bộc tự khanh.
“Đa tạ Bệ hạ.” Điền Ân Quang thận trọng nửa cái m.ô.n.g, tay chân cũng nên đặt thế nào, mới cảm nhận trong phòng thoải mái, thấy lạnh lẽo.
“Điền đại nhân chắc đường vất vả?” Hôm nay tâm tình của Tấn Ưởng tương đối khá, giọng cũng ôn hòa: “Chúng năm sáu năm gặp, nhà của khanh khỏe ?”
“Tạ Bệ hạ quan tâm, trong nhà vi thần đều .” Điền Ân Quang liên tục gật đầu hồi đáp, cho dù , lúc cũng chỉ .
“Ừ.” Tấn Ưởng gật đầu, thấy bộ dáng Điền Ân Quang như , : “Điền đại nhân cần câu nệ, coi như là cùng trẫn nhàn thoại một chút việc nhà, năm đó nếu nhờ khanh cùng thiên kim quý phủ tương trợ, chỉ sợ trẫm thể đến kinh thành.”
“Không dám, dám.” Điền Ân Quang liên tục thở dài : “Bệ hạ chính là thiên mệnh, mặc dù vi thần, cũng trời cao tương trợ.
Vi thần chẳng qua là ân huệ của Bệ hạ mới dâng hiến chút sức lực vì Bệ hạ mà thôi.”
Tấn Ưởng , cũng để ý đến những lời thổi phồng của Điền Ân Quang.
Hắn nâng chén lên uống một ngụm: “Nói đến thiên kim quý phủ, chẳng nàng gả cho gia đình nào ?”
“Chuyện … Nói thật hổ, hai năm tiểu nữ xuất giá, thế nhưng nhà chồng… Hiện tại hòa ly về nhà.” Điền Ân Quang thể khác, dám sạo, thể gì khác hơn là sơ lượt vài ba từ như mà thôi.
“Vậy, chẳng qua là kẻ mắt tròng.” Tấn Ưởng : “Trong kinh thiếu niên vô , nhất định Điền đại nhân thể tìm rể hiền.”
“Vi thần tạ ơn Bệ hạ chúc lành.” Điền Ân Quang Bệ hạ nhắc tới con gái với giọng điệu như , liền đối với chuyện năm đó, chỉ con gái tự đa tình, lúc Bệ hạ mới bây lớn, chỉ là đứa bé mười hai mười ba tuổi, gì đến tình yêu nam nữ? Chỉ tiếc tâm tư con gái trưởng thành sớm, dấy lên tình cảm thiếu nữ mới lớn.
Nếu năm đó Bệ hạ từng Thái hậu nhận con thừa tự và trở thành hoàng đế hiện nay, lẽ tâm tư của con gái nhà sớm thành.
Hôm nay là đế vương cao cao tại thượng, nhận vạn dân ca tụng minh quân, quý nữ thế gia Hoàng hậu, nhớ đến một cô nương ở châu xa xôi chứ?
Hai quân thần họ đang hàn huyên thì Điền Ân Quang thấy một thái giám mặc lam bào bưng một khay đồ bước , dáng vẻ thận trọng, dường như đang cầm một b.úp bê bằng gốm sứ, chứ một chén canh.
“Bệ hạ, đây là Hoàng hậu nương nương tự tay chưng cất canh giải nhiệt cho ngài.” Bạch Hiền liếc mấy bồn băng bày trong góc phòng, cúi mặt thấp hơn: “Nương nương còn , Bệ hạ đặt nhiều băng trong thư phòng, như cho sức khỏe của Bệ hạ.”
Hắn Bệ hạ sợ nóng, cho nên Hoàng hậu nương nương bảo Bệ hạ đặt nhiều băng trong phòng thực sự là đang ép buộc.
Tấn Ưởng mở nắp tô canh uống vài hớp : “Mang một bồn băng bàn xuống.”
Một tên thái giám bước lên bưng một chậu.
Hắn uống hớp, thở dài : “Lại mang thêm hai bồn băng bàn xuống.”
Bạch Hiền thi lễ với Tấn Ưởng: “Bệ hạ thích canh nương nương là , nô tỳ lập tức về bẩm báo với nương nương, nhất định sẽ vui vẻ.”
“Được , trẫm còn trong bụng lão đang nghĩ gì ?” Tấn Ưởng tức , phất tay để cho lui , đó tiếp tục cúi đầu uống canh.
Tô canh lớn, uống năm sáu hớp gần hết, húp xong muỗng canh cuối cùng, Tấn Ưởng bọn thái giám hầu hạ súc miệng rửa tay, đó sang với Điền Ân Quang vẫn đàng hoàng nghiêm chỉnh im tại chỗ: “Hoàng hậu vẫn như , luôn lo lắng sức khỏe của trẫm , mấy chén canh thế , uống là !”
Hà Minh bên cạnh cúi đầu thầm nghĩ, Bệ hạ, nếu nụ mặt ngài chẳng rực rỡ như , còn chút thuyết phục.
Hiển nhiên, Điền Ân Quang vẫn còn minh mẫn đương nhiên cũng Bệ hạ là hài lòng với Hoàng hậu mà là hài lòng, cho nên lấy can đảm : “Vi thần lời vượt quá quy củ, xin Bệ hạ thứ tội cho.”
“Nói .”
“Vi thần cho rằng, Hoàng hậu nương nương chính là quý nữ thế gia, nhưng nguyện ý xuống bếp nấu canh cho Bệ hạ, thể thấy tình thâm ý nặng của Hoàng hậu nương nương dành cho Bệ hạ, bằng trong cung nô bộc vô , Hoàng hậu nương nương cần đích xuống bếp trong thời tiết nóng bức thế ?”
“Khanh lý, cho nên trẫm mới luyến tiếc tâm ý của nàng nên chỉ cần nàng mang đến liền uống hết!” Mặt Tấn Ưởng càng hạnh phúc rối rắm : “Haizz, cũng chẳng còn cách nào khác.”
Hà Minh: Ha hả.
Điền Ân Quang: Nữ nhi ơi, con nên sớm thức tỉnh , trong mắt Hoàng thượng ngoại trừ Hoàng hậu , e rằng đa còn thấy ai khác.
“Nương nương, lúc nô tỳ đưa canh lên, tuy rằng Bệ hạ đang tiếp kiến Thứ sử Cẩm Châu, thế nhưng cũng dùng hết canh.” Bạch Hiền : “Còn vị canh ngon.”
“Thứ sử Cẩm Châu?” Cố Như Cửu cũng ngốc, với tính cách của Bạch Hiền, bình thường ít khi chủ động nhắc tới chuyện Tấn Ưởng đang tiếp kiến ai, hiện giờ chủ động nhắc tới , khẳng định bên trong còn nguyên nhân khác: “Người cũng là quan viên điều nhiệm đến kinh thành dạo gần đây?” Đảm nhiệm chức Thứ sử trong đất phong vương, thực tế cũng chẳng khác nào quan viên bù , Tấn Ưởng cho chuyển nhiệm kinh, khẳng định nguyên nhân gì.
“Năm đó, khi Bệ hạ kinh, kế vương phi khó dễ, khi thiên kim nhà Điền thứ sử việc , với phụ của nàng, hai hỗ trợ, Bệ hạ mới kinh thành, gặp mặt tiên đế cùng Thái hậu.” Bạch Hiền dừng một chút mới tiếp: “Nô tỳ vị Điền cô nương mấy năm gả cho , năm ngoái hòa ly về nhà, hiện tại theo Điền đại nhân cùng kinh.”
“Cuộc sống suôn sẻ.” Cố Như Cửu thở dài một tiếng: “Dù cũng là từng giúp đỡ Bệ hạ, bổn cung cũng nên tỏ ý cám ơn mới .” Nói xong, nàng sai hai thái giám mang tạ lễ đưa đến cho Điền cô nương.
Bạch Hiền thở dài : “Hoàng hậu nương nương quả nhiên là lương thiện, đó chẳng qua chỉ là đạo lý quân thần mà thôi, nào đáng để ngài tự ban thưởng.”
Cho nên thường , Hoàng hậu đương thời thể cứ hiền lành như , mặc dù trong bụng chất đầy ghen tuông thế nhưng vẫn để ngoài sai sót.
Nàng chỉ là con gái của Thứ sử Cẩm Châu huyện, thể gánh tạ lễ của Hoàng hậu ?
“Nàng giúp đỡ nam nhân của bổn cung, bổn cung đương nhiên cảm ơn.” Cố Như Cửu , ngẩng đầu thấy Tấn Ưởng đến, nhếch mày : “Bệ hạ, ngài đúng ?”
Bạch Hiền thấy Bệ hạ mặt mày hớn hở, còn tỏ ủng hộ việc của Hoàng hậu hết , lập tức yên lòng.
Vị Điền cô nương tư sắc chắc chắn cửa chen chân , thấy điệu bộ của Bệ hạ lúc , chỉ sợ tròn méo thế nào cũng chẳng nhớ đến.