Như Châu Tựa Ngọc - Chương 66: Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Làm càn!” Tấn Ưởng mắt lạnh vị quan can gián đang tỏ vẻ chính trực , lạnh lùng : “Điều trẫm cần chính là tấm lòng vì dân, hậu cung phi tần nào khác, chẳng qua trẫm chỉ sống cùng với Hoàng hậu của liền ngươi trẫm trầm mê trong t.ửu sắc, trẫm thấy ngươi đang rắp tâm chia rẽ tình cảm giữa trẫm và Hoàng hậu, dẫn tới tình cảm giữa đế hậu sức mẻ, kỳ tâm như c.h.ế.t.”
Tấn Ưởng cùng vị quan viên A tiếp tục đôi co về chuyện T.ử Thần điện, lên, mặt chút đổi : “Trẫm thấy các khanh cho trẫm, mà đang trẫm chuyện theo ý của các khanh.”
“Vi thần sợ hãi.” Vị quan viên ngờ Hoàng thượng phản ứng lớn như , đầu gối mềm nhũn, vội vã quỳ xuống.
Sớm Hoàng thượng phản ứng gay gắt thế , ngày hôm nay tuyệt đối sẽ chuyện .
Mấy ngày đây , Hoàng thượng đối xử với Hoàng hậu chỉ là biểu hiện bề ngoài, giống như thâm tình, thực tế chẳng qua chỉ mượn hành động để mê hoặc TháiThái hậu và Cố gia, củng cố ngai vàng mà thôi.
Lúc can gián là chui chỗ trống , nào tình huống thật trái ngược với những gì trong dự đoán của .
Muốn mượn cơ hội lấy lòng Hoàng thượng, đồng thời danh lưu sử sách, nào một nước cờ dở, đừng danh lưu sử sách, chỉ sợ ngay cả chức quan cũng khó giữ , nếu khởi phục sợ rằng khó càng thêm khó.
“Trẫm cần chính là quan luôn suy nghĩ cho dân cho nước chứ suốt ngày chằm chằm hậu cung của trẫm.” Tấn Ưởng liếc mắt vị quan viên : “Cách chức vị, vĩnh viễn khởi phục.”
Vị quan viên như thế, nghiến răng nghiến lợi, liều mạng thốt lên: “Bệ hạ, vi thần điều cũng là vì vạn dân trong thiên hạ, xin
BệBệ hạ minh giám, lẽ nào ngài quên loạn thế tại Đông Ninh ?!”
Thời kì triều Đại Vệ, Đông Ninh đế vô cùng sủng ái Hoàng hậu, để cho mẫu tộc Hoàng hậu quyền khuynh triều dã.
Sau khi Đông Ninh đế băng hà Hoàng hậu đột nhiên nổi dậy, chỉ phái binh bắt nhốt tất cả các hoàng t.ử , đồng thời còn đội mão vua, lên ngự tọa, để cho tất cả văn võ quan viên trong triều tung hô vạn tuế.
Hoàng hậu đăng cơ đế, sửa danh hiệu Huyền An đế, chấp chính hơn hai mươi năm, chăm lo việc nước, để cho triều Đại Vệ tứ hải thái bình, bát phương phồn vinh, từ góc độ bách tính mà , đến mức gì để xoi mói.
Thế nhưng văn nhân hậu thế những lời khen chê trái ngược , điều quan trọng nhất chính là, bà chỉ là một phụ nữ nhưng leo lên ngôi vị hoàng đế, còn là vị Hoàng đế dám nạp trai tơ, nhiều cho rằng hành vi của bà là bất trung với Đông Ninh đế, là sỉ nhục của giới phụ nữ.
cũng bộ phận văn nhân cho rằng, bà là nữ trung hào kiệt, cũng tôn xưnG là minh sáng suốt nhất trong các hoàng đế của các triều đại.
bất kể đời cảm nhận thế nào về bà thì Huyền An đế vẫn cho nhiều Hoàng đế đời sinh lòng phòng với Hoàng hậu của , là bài học nhắc nhở họ tránh đạp lên con đường cũ của Đông Ninh đế, lưu danh sử sách với vô chiếc sừng gánh lưng.
Huyền An đế từng qua một câu rằng: “Ai xưng đế, đều tam cung lục viện, trẫm tuy là phụ nữ, thế nhưng cũng là đế quân, thể khác với các bậc vương đời ?”
Cũng chính những lời , khiến cho Huyền An đế ít văn nhân hậu thế mắng suốt mấy trăm năm, nhưng mặc kệ đám văn nhân mắng c.h.ử.i nhiều cỡ nào nữa thì vẫn thừa nhận rằng: trong suốt thời gian Huyền An đế tại vị, các văn nhân tự cho là thanH cao đều ngoan ngoãn quỳ gối chân Huyền An đế, cũng kính hô to vạn tuế.
Hiện tại, lời của vị quan can gián đang chỉ rõ ràng rằng Hoàng hậu hiện nay sẽ trở thành Huyền An đế thứ hai.
Lời thốt khỏi miệng khiến giật hoảng sợ, cả triều đều biến sắc, mà sắc mặt của TẦn Ưởng cũng trầm
xuống.
“Bệ hạ, vi thần trung thành và tận tâm với ngài, tuyệt hai lòng.” Lúc Cố Chi Vũ bước lên, liếc vị quan : “Tưởng đại nhân tùy tiện vu hãm Hoàng hậu nương nương, vu hãm cả nhà vi thần, vi thần quyết dám gánh lấy tội danh , xin BệBệ hạ minh xét.”
Nói xong, gỡ mũ ô sa đỉnh đầu , quỳ phục xuống đất: “Vi thần và trong nhà luôn một lòng vì Hoàng thượng trời đất chứng giám, nhưng nếu bởi vì xá trở thành Hoàng hậu, mà chịu hàm oan, vi thần nguyện ý từ quan về nhà, chứng minh thuần khiết.”
“Cố khanh cần như .” Tấn Ưởng bước xuống chín bậc ngọc đài, tới mặt Cố Chi Vũ, tự tay cầm mũ ô sa đội lên đầu cho : “Lòng trung thành của Cố gia, trẫm hiểu rõ trong lòng, khanh cần để ý đến những lời của bọn tiểu nhân gian tà.”
“Vi thần tạ ơn Bệ hạ tín nhiệm.” Cố Chi Vũ đỏ ửng vành mắt, nghẹn ngào khom lưng thi lễ với Tấn Ưởng: “Vi thần tội, nên hành vi gây khó dễ cho BệBệ hạ, chỉ là vì cả nhà vi thần thể gánh chịu tội lớn ngập trời như thế, những thể gánh chịu, mà tuyệt đối phép phạm .”
“Hoàng hậu nhiều bàn với trẫm chuyện chuyển sang cung Loan Hòa, là trẫm ngăn nàng .
Cho nên chuyện Hoàng hậu ở T.ử Thần điện chính là ý của trẫm, liên can đến Hoàng hậu.” Tấn Ưởng liếc viên quan can gián đang xụi lơ mặt đất , lạnh lùng : “Người vu hãm Hoàng hậu ngay tại triều, vu hãm mệnh quan triều đình, thực sự đáng trách.
Không chỉ cuộc đời của thể quan, mà con cháu ba đời của cũng tuyển dụng.”
Viên quan can gián như sét đ.á.n.h, ngơ ngác quỳ mặt đất, run rẩy khóe môi nên lời.
Gã ngày thể quan, như cũng bỏ , thế nhưng ba đời con cháu cũng tuyển dụng, việc nên thế nào cho ?
Vừa định lời cầu xin tha thứ, nào cấm vệ quân tiến lên bịt kín miệng, lôi gã khỏi triều.
Gã khỏi đại môn triều đình như thế nào, chỉ khi tỉnh táo thì ném xuống
thềm đá, xung quanh ngoại trừ cấm vệ quân mặt nghiêm nghị chút biểu cảm thì còn ai khác.
Nhìn bậc thang cẩm thạch thật cao,và cả đại môn triều đình, gã dùng tay bò lên bậc thang ngọc đài, thế nhưng tay mới chạm bậc thềm ngọc thạch thì một thanh đao ngăn mặt gã.
“Triều đình là nơi trọng yếu, tự tiện xông .” Ánh mắt cấm vệ quân mặc áo giáp lạnh lùng gã, giống như là đang một kẻ ngốc.
Gã ngây ngô sững sờ rụt tay về, ngay lập tức đuổi gã rời , cho gã lưu thêm một phút giây nào nữa.
Gã đành lên, mờ mịt khỏi triều cung, khi nửa đường, đột nhiên mấy mặc đồng phục Long cấm vệ xuất hiện ngay mặt.
Một Long cấm vệ vóc dáng khôi ngô sang nhạo: “Còn tưởng rằng trung thần liệt sĩ gì, hóa cũng chỉ là một tên hèn nhát.”
Gã trợn mắt , phát hiện dẫn đầu là một thanh niên tuấn tú tuổi còn trẻ, mặt đối phương mặc dù biểu cảm gì, nhưng chỉ cần một ánh mắt của thôi cũng khiến phát lạnh.
“Cố thống lĩnh, đây chính là hãm hại Hoàng hậu nương nương cùng Quốc công phủ, cũng may Hoàng thượng thánh minh chuyên quyền, cũng mê hoặc bởi những tà thuyết của cũng như lung lay bởi đông.” Long cấm vệ đến đây, còn sang chậc chậc tiếng: “Chẳng qua chỉ là kẻ vì chức vị mà vứt bỏ cả thể diện của chính .”
Nguyên lai thanh niên khí độ bất phàm chính là nhị của Hoàng hậu nương nương, gã nghĩ đến chuyện bản mất chức quan, đắc tội Cố gia, ngay cả con cháu đều mất cơ hội bước triều, cả ủ rủ lảo đảo lung lay, thiếu chút nữa té ngã mặt các Long cấm vệ.
Nhìn thấy dáng vẻ uất ức của vị quan văn , Cố Tồn Cảnh lạnh lùng : “Có trời cao chứng giám, Cố gia hề chút dị tâm nào với BệBệ hạ, bằng sẽ kết cục .
Người , trời
, nếu kẻ nịnh thần g.i.ế.c hại trung lương, nhất định báo ứng.”
Vị quan văn như chân loạng choạng, hốt hoảng lê bước khỏi hoàng cung.
Nhắc tới cũng khéo, ý trời , buổi tối hôm đó kinh thành nổi lên một cơn mưa rào kèm sấm chớp, trong lúc bộ kinh thành đang chìm trong giông tố kinh hoàng, thì sáng ngày hôm phát hiện, ngoại trừ bảng hiệu cửa của vị quan văn buông lời hãm hại Cố gia sét đ.á.n.h nát, cây bách gần trăm năm vắt ngang giữa sân viện, trông kinh hoảng.
Sau khi chuyện truyền ngoài, ít bách tính đều , hành vi của Tưởng đại nhân, ngay cả ông trời cũng mắt, mới lấy sét đ.á.n.h cảnh báo đấy.
Cố quốc công bao nhiêu, năm đó kinh thành xảy động đất, ông vượt qua bao nhiêu mạo hiểm để bẩm báo chuyện lên Hoàng thượng? Nếu nhờ ông , Hoàng thượng cũng xem giấc mộng tổ tiên báo là thật, đương nhiên cũng báo cho dân chúng để tránh né, đến lúc đó sẽ bao nhiêu dân chúng c.h.ế.t?
Hơn nữa, Hoàng hậu nương nương Xuất Vân chân nhân khen ngợi là quý nhân phúc khí, quý nhân như chắc chắn là phúc khí của dân chúng, rơi trong miệng Tưởng đại nhân trở thành tai họa?
Tình cảm Đế hậu thâm hậu thì ? Lẽ nào Hoàng thượng tam cung lục viện, trầm mê trong nữ sắc mới ?
Tâm tư của vị Tưởng đại nhân thực sự quá hiểm ác đáng sợ, nhất định là cố ý gây chia rẽ cảm tình đế hậu, lung lạc triều chính.
Thảo nào ông trời cũng phạt, phạt .
Vị Tưởng đại nhân chẳng danh lưu sử sách ? Chỉ vì lưu danh sử sách mà dèm pha vu hãm trung lương, nên ông trời giáng sét xuống cảnh cáo, bây giờ ông lưu danh sử sách cũng nữa, chẳng qua lưu danh lương tướng trung thần mà là kẻ gian nịnh.
Nói chừng trăm ngàn năm , sẽ vô lên tiếng tranh luận, chuyện thật xảy chỉ là quan viên
lòng dân, mới đưa lời bịa đặt như thế?
Lời đồn truyền như gió lốc, vị quan viên vu hãm Hoàng hậu cuối cùng cũng còn mặt mũi ở kinh thành nữa, cùng vợ con chuyển nhà xuống vùng nông thôn, còn mặt mũi nào trở kinh thành.
“Tiếng sấm tối hôm qua thật kinh khủng.” Thu La đ.ấ.m bả vai , dọn dẹp gian phòng, với Bảo Lục đang bên cạnh: “Hôm nay ngươi việc, sáng sớm chạy đến đây gì?”
“Ta…” Bảo Lục thấy vòng tai vành tai Thu La, sắc mặt rũ xuống, đây là vòng tai hôm qua Hoàng hậu nương nương thưởng cho Thu La, chỉ Thu La phần thưởng, ngay cả mấy cung nữ phục vị nương nương đều ban thưởng, chỉ nàng gì cả.
“Hai chúng chuyện gì thể , ngươi ấp a ấp úng cái gì?” Thu La gấp xong chăn mền, thấy vẻ mặt Bảo Lục ủ rủ, nhân tiện : “Còn nửa canh giờ nữa nương nương sẽ thức dậy, nếu ngươi thì .”
“Ngươi đừng .” Bảo Lục c.ắ.n môi : “Ta chỉ thấy sợ.”
Thu La tới xuống bên cạnh nàng, thở dài : “May là hôm nay những lời ngươi là , chứ để khác thấy, chỉ sợ…”
“Ta cũng lời nên , thế nhưng thực sự nên giải bày với ai.” Bảo Lục nắm khăn tay, vẻ mặt mệt mỏi rã rời: “Ngày thấy nương nương tùy ý để cho Bạch Hiền đem Dương Liễu xuống dụng tư hình, lòng dấy lên nỗi sợ hãi.”
Thu La nhíu mày, gì.
“Nương nương nàng đổi .” Khăn trong tay Bảo Lục vò thành một cây xoắn thẳng: “Khi nàng còn xuất giá, như .”
“Ngươi cảm thấy Hoàng hậu nương nương nên thế nào?” Thu La tức giận : “Đoan trang hiền thục, giận khó, tùy ý để khác mưu hại?”
Bảo Lục vẻ mặt đầy tức giận của Thu La, kinh ngạc : “Ngay cả ngươi cũng đổi.”
“Chẳng đổi, mà là thấy rõ hiện trạng.” Thu La lên, biểu tình chút xa cách: “Ở Quốc công phủ, nương nương là quý nữ thế gia che chở nâng niu, phụ mẫu cưng chìu, tỷ bảo bọc, đương nhiên nàng thể vạn sự lo, vô ưu vô lự.
Thế nhưng bây giờ nàng là Hoàng hậu, là một quốc gia chi mẫu, là vợ chính của BệBệ hạ, nếu vẫn giống như ngày xưa, chẳng để khác hại c.h.ế.t nàng ?”
Bảo Lục cau mày : “ cũng nghĩa là thể xem thường sinh mạng khác.”
“Người kính một thước, nhượng một trượng.
Nếu phạm , cũng sẽ khiến cho sống bằng c.h.ế.t.” Thu La sửa sang b.í.m tóc của : “Đây là nguyên tắc hành sự trong cung, nếu ngươi tiếp thụ nổi, để Hoàng hậu nương nương thả ngươi cung nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-66-chuong-66.html.]
Với tình nghĩa những năm qua giữa ngươi và Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương nhất định sẽ cự tuyệt thỉnh cầu của ngươi.”
“Ta…”
“Hoàng hậu nương nương sắp tỉnh , đây.” Thu La cắt đứt lời của nàng, đầu rời .
Lúc còn nhỏ nàng chỉ , Hoàng hậu nương nương là chủ, mà nàng ở, là tớ, nàng chỉ cần trung với Hoàng hậu nương nương là , cái khác chuyện nàng lo nghĩ đến, nên phán xét chuyện nàng nên hoặc nên .
Mấy năm nay nếu nhờ Hoàng hậu nương nương, mẫu nàng bệnh nặng, yếu ớt sớm còn tính mệnh, chứ còn khỏe mạnh sống đến bây giờ, thể cường tráng, cuộc sống giàu , còn thể sách tập ?
Bọn họ là đại nha , mấy ai nhận ân huệ của nương nương? Nếu ngay cả điều cơ bản nhất là lòng trung thành cũng , dám nhận những đối đãi mà Hoàng hậu nương nương ưu ái dành cho các nàng?
Đi tới T.ử Thần điện, Thu La liền thấy BệBệ hạ dẫn theo Bạch Hiền và đám thái giám đang rón rén , cử chỉ thận trọng, khiến nàng cầm xúc động, BệBệ hạ đối với nương nương thật .
Nhìn thấy nàng qua đay, Tấn Ưởng đưa tay hiệu giữ im lặng: “Đêm qua Hoàng hậu ngủ ngon giấc, các ngươi nhỏ giọng một chút, đừng ồn đến Hoàng hậu nghỉ ngơi.”
Thu La khẽ phúc với Tấn Ưởng, lui về phía một bước, các cung nữ lưng nàng cũng lui theo mấy bước, khom yên cung tiễn Hoàng thượng rời .
Đưa mắt theo bóng lưng BệBệ hạ rời khỏi, Thu La thầm cầu nguyện trong bụng, hy vọng BệBệ hạ luôn đối xử với nương nương, vĩnh viễn đổi.
Bởi vì tiếng sấm tối hôm qua quá lớn, Cố Như Cửu ngủ an , sáng thức dậy muộn một chút.
Rửa mặt xong, đồ ăn sáng bày bàn, thế nhưng nàng cũng ăn, miễn cưỡng húp hết một chén cháo, nhân tiện : “Mưa tạnh ?”
“Vẫn tạnh!” Thu La bước lau khô tay của nàng, nhỏ giọng : “Sáng hôm nay, nô tỳ thấy một chuyện thú vị.”
“Chuyện gì thú vị?” cố như cửu cầm lấy khăn tay trong tay Thu La, tự lau lấy.
“Nghe ngày hôm qua vị quan viên vu hãm ngài, sét đ.á.n.h, ngay cả bảng hiệu cũng sét đ.á.n.h hỏng.” Nói đến đây, trong giọng Thu la còn toát giận dữ: “Người xằng xiên như , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời.”
Cố Như Cửu sửng sốt một chút, đó mới : “Chỉ là trùng hợp mà thôi, ngươi chớ những lời như .”
“Rõ.” Thu La gật đầu ứng lời, phân phó các cung nữ khác dọn tất cả thức ăn đang bày bàn xuống: “Nương nương, sáng nay lúc BệBệ hạ rời , nếu ngài buồn bực, cứ ngoài dạo một vòng.”
“Ta .” Cố Như Cửu liếc bầu trời âm u bên ngoài, ngáp một cái, chẳng chút hứng thú nào ngoài.
Sau nửa canh giờ, Bạch Hiền vội vã đến, nhỏ giọng : “Hoàng hậu nương nương, bên ngoài mưa tạnh, BệBệ hạ chuẩn xuất cung, sai nô tài tới hỏi ngài, cùng ngoài ?”
“Xuất cung?” Cố Như Cửu phấn chấn hẳn lên, bỏ xuống quyển sách xem cả nửa ngày vẫn lật sang trang mới: “Ngươi BệBệ hạ chờ một lát, đổi bộ quần áo sẽ qua ngay.”
“Rõ.” Thấy Hoàng hậu nương nương tỏ vui mừng hớn hở, Bạch Hiền cảm khái, vẫn là BệBệ hạ hiểu rõ tâm tư của Hoàng hậu nương nương.
Trong ngự thư phòng, Tấn Ưởng gọi đám Cố Tồn Cảnh, Hồ Vân Kỳ tới, tự dẫn Hoàng hậu nương nương cải trang vi hành.
Từ cổ chí kim, hoàng đế các triều đại cải trang vi hành cũng là chuyện hiếm lạ gì, thế nhưng dẫn theo Hoàng hậu cùng cải trang vi hành thì từng thấy qua.
Làm Nhị Quốc cữu, Cố Tồn Cảnh can gián: “Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương là đầu hậu cung, tùy tiện khỏi cung, điều sợ rằng…”
“Quy củ là c.h.ế.t, là sống, Cố khanh câu nệ như ?” Tấn Ưởng : “Lúc , khi Hoàng hậu tiến cung còn thường xuyên cùng những bạn khuê phòng khác tụ hội thưởng xuân đua ngựa, nay nàng gả cho trẫm, mất nhiều tự do, cũng thể để nàng ngay cả cửa cung cũng phép bước .”
Cố Tồn Cảnh liền im lặng lên tiếng nữa, ngườii là hoàng đế đương nhiên ngườii lý.
Muốn dẫn thì dẫn , cũng yêu thương t.ử nhà cả ngày nhốt trong cung tự do nữa đấy.
thật những Long cấm vệ khác thấy Hoàng thượng lời lộ vẻ xúc động, Hoàng thượng yêu thương Hoàng hậu nương nương thể là tình thâm tựa như biển, thảo nào vị quan văn hôm qua buông lời vu hãm, Hoàng thượng liền tức giận như .
Đợi đến lúc Hoàng hậu qua, Long cấm vệ thấy cả hai vợ chồng họ đều trang phục phu thê quý tộc bình thường, nữa dấy lên cảm khái, thảo nào BệBệ hạ ngưỡng mộ Hoàng hậu như , phong cách hành sự vài phần tương tự với Hoàng thượng.
Cố Tồn Cảnh quan sát nhà một lượt từ xuống , thấy nàng những gầy , trái còn mập mạp thêm, vì yên lòng.
Xem sống trong cung cũng thư thái, bằng cũng béo tròn thế .
Nhóm cung, Tấn Ưởng đột nhiên hăng hái hẳn lên, để Cố Như Cửu lưng ngựa, giống như trượng phu bình thường , nắm dây cương ở phía , thường mua cho Cố Như Cửu một ít quà lặt vặt xinh xinh.
Những cử chỉ mật tự nhiên cho Long cấm vệ theo phía hai chút ngượng ngùng dám thẳng.
Có hai vị Long cấm vệ thành gia đỏ ửng mặt khi thấy, trong lòng cũng bắt đầu tràn ngập ước mơ đối với vợ tương lai của .
Bởi thể thấy , lực sát thương của tình cảm ** *n bao nhiêu lớn.
“Huynh cảm thấy…” Hồ Vân Kỳ tiến đến bên cạnh Cố Tồn Cảnh, nhỏ tai của : “Hoàng thương thế là… ?”
Người đồn rằng vùng đất Thục Châu nhiều nam nhân sợ vợ, vì luôn đời chê rằng “tai mềm”, hành động của Hồ Vân Kỳ quả thực đang BệBệ hạ sợ vợ.
Cố Tồn Cảnh c.ắ.n c.h.ặ.t răng, rành rọt từng chữ một: “Lại nhảm, cẩn thận kẻo Hoàng hậu nương nương thấy, đừng quên mấy ngày nữa, nhạc mẫu dẫn tiểu cung gặp Hoàng hậu đấy.”
Hồ Vân Kỳ khẽ ho một tiếng, cách Cố Tồn Cảnh xa một chút, dùng hành động thực tế chứng minh, tuyệt đối thêm nữa.
Cố Như Cửu cưỡi một con ngựa cao to Tấn Ưởng nắm dây cương, khóe miệng nở nụ thật tươi… lúc , nàng thấy t.ửu lâu bên cạnh đột nhiên truyền tiếng ồn ào huyên náo, tựa hồ đang cãi cọ đôi co.
Nàng tò mò sang, nhịn : “Phu quân, xem.”
Tấn Ưởng đầu, thấy bảng hiệu t.ửu lâu bên cạnh đề ba chữ “Tiên Ngư lâu.” Vì cũng nhịn nở nụ : “Không ngờ lạc đến đây.”
Mấy năm đầu tiên cùng với Cửu Cửu đến chỗ thì hai vẫn còn mơ hồ rõ, vẫn coi Cửu Cửu là một cô dễ thương ngọt ngào, Cửu Cửu coi là đế vương ôn hòa nhân hậu, giữa hai lúc đó hiểu cái gì là tình yêu nam nữ.
Chớp mắt mấy năm trôi qua, Tiên Ngư lâu vẫn là Tiên Ngư lâu của ngày đó, còn cùng với Cửu Cửu thành phu thê.
“Chúng một lát nhé.” Tấn Ưởng đưa dây cương đưa cho Bạch Hiền, đó tới con ngựa bên cạnh, duỗi tay đỡ Cố Như Cửu xuống ngựa.
“Thế cũng xem là thăm thú chốn cũ, tìm chút khí ngày xưa ?”
“Thăm thú chốn cũ chính là thế ?” Cố Như Cửu ngắt lỗ tai của , ngắt một hồi mới nhận đúng cho lắm, đầu đám Long cấm vệ đang lưng bọn họ.
Các Long cấm vệ đồng loạt dời tầm mắt, kẻ trời đất, bảng hiệu Tiên Ngư lâu, nhưng tuyệt đối dám đưa mắt Cố Như Cửu cùng Tấn Ưởng.
Tấn Ưởng cũng để ý đến, dắt tay nàng: “Đi.”
Mấy Long cấm vệ thấy thế, bước lên phía nhanh chân đặt một phòng đặc biệt, đó dọn đường tránh những khác, dẫn hai phòng đặc biệt.
Sau khi nhóm bọn họ bước chân phòng đặc biệt, đại sảnh lầu vẫn còn vang lên tiếng tranh cãi ầm ĩ, tựa hồ là đám học sinh đang tranh luận tình hình chính sự đương thời, chỉ là hai bên ai phục ai, cho nên giọng điệu tranh cãi càng ngày càng lớn.
Cố Như Cửu chăm chú lắng lời tranh cãi của họ, thấy những nhắc tới những chữ Hoàng hậu phiên vương, thì rũ mắt thêm nữa, nâng chung lên nhấp một ngụm.
Trà ở ngoài cung hương vị như trong cung, nàng uống một hớp buông xuống, ngẩng đầu thấy Tấn Ưởng, phát hiện sắc mặt tựa hồ khó coi, thế nhưng khi nhận nàng đang thì liền khôi phục nụ môi.
Chốc lát , món ăn bọn họ gọi bưng lên, nàng thấy thanh âm tuổi trẻ từ lầu truyền lên.
“Ngay cả hầu bàn cũng cách bắt nạt kẻ yếu, quý khách ở bao sương lầu mới đến, rượu và thức ăn vội vã mang lên, chúng chờ cả
nửa ngày, đồ ăn chỉ mơi mang lên phân nửa.” Giọng của c.h.ế.t choáng men say, tựa hồ đối với hiện trạng xã hội cực kỳ bất mãn.
“Thương cảm những kẻ cơ hàn gian khổ học hành suốt mười năm cũng bằng một phần nhỏ của các quý nhân từ khi sinh khoác chiếc áo cao quý, thực sự buồn !”
“Lương , ngươi say!”
“Lương …”
Những cùng bàn sợ mang phiền toái đến, vội vàng tiến lên trấn an, lập tức đại sảnh vang lên tiếng ồn ào, tựa hồ cũng sợ đắc tội trong bao sương lầu.
Mọi đều , Tiên Ngư lâu sinh ý vô cùng , phòng đặc biệt lầu đều là phòng chuyên dụng của các quý nhân nào đó trong kinh thành.
Nếu bọn họ đến, những phòng đặc biệt thà rằng bỏ trống cũng dùng đãi khách, thể thấy phận của những cao quý vô cỡ nào.
Người sách như bọn họ, khổ cực sách nhiều năm, quý nhân cao để mắt đến, cá vượt vũ môn bước chân triều ? Nếu như cứ l* m*ng đắc tội với những , tương lai tiền đồ sáng lạng gì nữa?
Cũng may quý khách trong bao sương khoan dung độ lượng, tựa hồ cũng bởi vì những lời của Lương Sinh truy cứu bọn họ, điều cho các học sinh đang ở đây đều thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng vẫn chịu thôi, tiếp tục buông lời phàn nàn, Lương Sinh c.h.ế.t choáng men say tiếp tục càu nhàu.
“Các khuyên như thế chẳng qua là sợ quý nhân lầu mà thôi.” Lương Sinh hận đời : “Thân là sách, thế mà hôm nay kính sợ quyền quý, còn nào là quan vì dân?”
Ẩn ý lời tựa hồ … quyền quý đều là những kẻ ?
Thanh âm của đối phương thực sự quá lớn, Cố Như Cửu bộ thấy cũng .
“Còn các ngươi hôm nay luôn miệng thổi phồng Cố gia, chẳng nhà bọn họ chỉ sinh một Hoàng hậu thôi ? Bọn ngươi vì tiền đồ, khom lưng nịnh nọt như thế, thực sự chẳng xứng danh sách!”
Cố Như Cửu cảm giác dạo dường như đụng chạm đến bọn tiểu nhân, phía mới tiễn một quan văn, giờ nhày một kẻ sách chẳng từ đến.
Cố gia trêu ghẹo ai, im cũng xướng danh.