Như Châu Tựa Ngọc - Chương 65: Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Nương nương, cẩn thận bậc thang.” Hà Minh cầm đèn l.ồ.ng soi rõ con đơng phía , Cố Như Cửu ngửi thấy mùi chua thúi từ bên trong tỏa xông mũi, liền đưa khăn tay lên che kín mũi.

Có điều, bên trong sạch sẽ hơn nhiều so với nàng dự đoán, nước bẩn lênh láng, cũng ruồi muỗi bay loạn.

Đi trong thêm mấy bước, nàng thấy Tư Mã Hương mặt mũi nhơ nhuốc, quần áo cũ nát.

Trong trí nhớ của nàng, Tư Mã Hương là một cô gái cực kỳ xinh , đột nhiên thấy nàng nhếch nhác t.h.ả.m hại đến tột cùng, hầu như hình dáng của ngày xưa, nàng sửng sốt trong chốc lát.

Bầu khí trong phòng giam oi bức, mùi cũng chẳng dễ ngửi, cần suy nghĩ cũng nơi luôn chìm trong tối tăm ánh mặt trời, đối với một tiểu thư thế gia quanh năm sống trong an nhàn, hưởng thụ cuộc sống xa hoa mà , đây là chuyện thống khổ cỡ nào.

Nàng mang theo cung nữ qua đây cũng là để các nàng thấy những thứ .

Bạch Hiền trong cùng nàng đang cầm cây quạt quạt cho nàng, nhỏ giọng : “Nương nương, trong nhà giam oi bức, ngài chớ ở lâu.”

“Thảo nào sáng sớm hôm nay tiến hành thu thập cái nhà tù , nguyên lai là vị quý nhân tới đây.” Khi Tư Mã Hương thấy Cố Như Cửu đến, trong lòng khó chịu đến mức thở nổi.

khi nàng thấy đối phương hoa phục mỹ sức, ở bên chiếc bàn nhỏ vây quanh, quạt, xoa bóp, bưng lư hương , thì nỗi khó chịu trong lòng nhanh ch.óng biến thành căm thù: “Nhà rơi xuống tình cảnh , ngươi hài lòng chứ?”

“Nhà các ngươi biến thành như , quan hệ gì với .” Cố Như Cửu đột nhiên cảm thấy đến đây chẳng chút ý nghĩa gì, lẽ tận sâu trong nội tâm nàng còn mang theo tâm tư khác, hoặc lẽ thực tế nàng vẫn đồng tình với kết cục của Tư Mã Hương.

Khi đối phương từng ý lấy tánh mạng của , suy nghĩ xa trong nàng cuối cùng cũng trôi theo ngoài, khiến nàng nổi lên ý nghĩ ‘ trông thấy kết cục của nàng như thế nào’.

khi nàng thật sự thấy , thấy một cô gái mười bảy mười tám tuổi nhưng điên cuồng chẳng chút lý trí nào, nàng mới phát giác việc đến đây thật nhàm chán và ý nghĩa gì.

Một định sẵn sẽ đạt kết quả gì, cho dù đến xem cũng như cả thôi, thậm chí dù thấy cảnh tượng mắt, thù hận trong lòng nàng vẫn vơi bao nhiêu.

Nhìn thấy đôi mắt bình thản của Cố Như Cửu, Tư Mã Hương bỗng bình tĩnh trở , ôm đầu gối ngơ ngác trong góc tường, một lát mới : “Ngươi tới đây để xem t.h.ả.m hại đến mức nào ?”

“Vốn là như .” Cố Như Cửu rũ xuống mí mắt, tay của : “Thế nhưng khi thấy ngươi, cảm giác nên tới.”

“Sao ngươi thể đến chứ?” Tư Mã Hương lạnh một tiếng: “Hoàng đế giam giữ chỗ , chẳng dùng để lấy lòng ngươi ? Nếu ngươi đến, chẳng uổng phí tâm tư của ?”

Cố Như Cửu lên tiếng phản bác lời của nàng , chỉ : “, lãng phí chút tâm ý của dành cho , cho nên đến đây.

Có một chăm lo cho như thế, luyến tiếc cô phụ .”

“Mặc dù đàn ông thủ đoạn độc ác, m.á.u tươi đầy tay, dã tâm bừng bừng?” Tư Mã Hương giễu cợt mỹ nhân như hoa phục ở bên cạnh bàn.

“Ngươi nghĩ tới một ngày nào đó trong tương lai cũng sẽ đối với ngươi như ?”

Ngoài điện, Tấn Ưởng đang đưa chân đặt lên thềm đá bỗng khựng , nép nơi góc khuất, cô gái ngay ngắn bên cạnh ánh nến, mắt dũng khí gần.

Có thể, trong nội tâm của , vẫn luôn lo lắng cẩn thận với phần tình cảm .

Cố Như Cửu Tư Mã Hương, lắc đầu, trầm mặc .

“Ngươi cái gì?” Tư Mã Hương thấy nàng như , cơn tức tràn ngập trong bụng, bởi vì điều cho nàng cảm giác đối

phương đang chê nàng.

“Ta đang ngươi hiểu cảm tình.” Nụ mặt của Cố Như Cửu từ từ dừng : “Một đối với ngươi là thật tình là giả ý, chỉ cần dùng tâm cảm thụ, ngươi nhất định sẽ hiểu .

Trừ phi, từng ai đối xử thật tình với ngươi.”

“Cái gì thật tình giả ý, bất quá chỉ là những thứ hư ảo mà thôi.” Tư Mã Hương nhạo : “Đứng lợi ích, thứ gọi là tình cảm thường là thứ vô dụng nhất.”

Cố Như Cửu nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lắc đầu : “Có thể ngươi đúng, thế nhưng trong cuộc sống , vẫn để bản thử tin tưởng một .

Cuộc đời ngắn ngủi chỉ mấy mươi năm, nếu luôn sống trong nghi kỵ, như quá mệt mỏi.”

“Ngươi tin tưởng sai thì ?”

“Vậy cũng chỉ thể trách mắt mù.” Cố Như Cửu cong môi : “Nếu thật sự ngày nào đó, chỉ mong c.h.ế.t cùng năm cùng tháng cùng ngày, thế thì còn gì bằng.”

Tư Mã Hương ngây trong chốc lát, lập tức to : “Bọn họ đều điên, thực tế ngươi mới thật sự là điên.”

Cố Như Cửu yên lặng , mặc kệ nàng cất tiếng nhạo, chờ nàng thỏa chí mới : “Năm đó, đầu tiên thấy ngươi, ngươi cạnh chậu hoa, tựa một bức họa, khi đó nghĩ, cô nương Tư Mã gia thật xinh , nếu là nam nhi, chắc chắn sẽ động tâm với một cô nương như .” Nàng lên, thở dài : “Ta thật ngờ, và ngươi hầu như từng cùng xuất hiện thế nhưng ngươi lấy tính mạng của .

Coi như vong mạng trong mưu tính của ngươi, thế nhưng thiên hạ còn nhiều cô nương khác, các nàng thể tài hoa hơn ngươi, thể xinh hơn so với ngươi, chẳng nhẽ ngươi thể tiêu diệt hết tất cả ?”

“Thế nhưng, ai bảo khi đó xuất hiện ở mặt chính là ngươi chứ?” Tư Mã Hương hoảng hốt hồi tưởng , ngày nàng mới gặp gỡ Cố Như Cửu là khi các cô nương công t.ử Lý gia mở yến tiệc mời đến tụ hội, khi đó Lý Sở Nhu còn sống, Tư Mã Lệ còn sống, mà tay của nàng, cũng nhiễm m.á.u tanh.

Khi đó nàng thận trọng ở bên cạnh đại đường tỷ, thấy cô nương thế gia vây xung quanh Cố Như Cửu, trong lòng tràn đầy ước ao.

Lúc nàng nghĩ như thế nào?

Hình như là… Nếu là nàng thì mấy?

Tư Mã Hương chậm rãi ngẩng đầu, nữ nhân trong ánh nến, mắt ngọc mày ngài thanh cao thoát tục, nàng chẳng nữ nhân nhất thiên hạ, thế nhưng chỉ cần đôi mắt cũng đủ để cho nhiều nam nhân động tâm với nàng.

Nàng kinh ngạc che khuôn mặt, sớm hôm nay, nàng nên theo lời của mẫu , để cho tay dính biển m.á.u.

Đêm hôm đó, nàng trong viện của mẫu , thấy mẫu hôn mê, đất đầy m.á.u, đáy lòng từng trỗi lên một tia sảng khoái.

Nếu một mẫu như , một phụ hèn nhát vô năng như , nàng cũng thể như Cố Như Cửu, ,như đại đường tỷ, sống thoải mái ung dung, sống giống một con .

Nàng bản giành phận cao quý, nắm trong tay quyền lực, thoát ly khỏi gia đình , sống với chính như đại đường tỷ thế nhưng nàng bao giờ những thứ , cái gì cũng .

Bỏ bàn tay che mặt của xuống, ánh mắt Tư Mã Hương bình tĩnh sang Cố Như Cửu: “Đã nhiều ngày qua, ngừng nguyền rủa ngươi, hận thể đem tất cả những chuyện thê t.h.ả.m nhất đời đổ lên ngươi.” Nói đến đây, nàng tự giễu : “Có thể sai .”

Cố Như Cửu khóe môi giật giật, Tư Mã Hương tiều tụy héo hon, đầu với thái giám phía : “Cho hầu hạ Tư Mã cô nương rửa mặt.”

Sau khi Tư Mã gia truyền tin Tư Mã Hương c.h.ế.t bệnh, nàng , thần quân sẽ để cho Tư Mã Hương sống tiếp.

Đối phương thể sống đến bây giờ là bởi vì thần quân chờ đợi tới đây gặp Tư Mã Hương mà thôi.

Mặc kệ ngày xưa ân oán thế nào, chí ít cũng để đối phương trong sạch sẽ.

Tư Mã Hương lên, tới cửa lao, chậm rãi hành lễ với Cố Như Cửu: “Tạ ơn Hoàng hậu nương nương ân chuẩn.”

“Ngươi…” Cố Như Cửu trầm mặc một lát, thở dài một , xoay ngoài.

“Hoàng hậu nương nương!” Tư Mã Hương đột nhiên gọi nàng .

Cố Như Cửu đầu , thấy đôi mắt đối phương sáng rực, giống như cất giấu một đám lửa cháy hừng hực ở bên trong.

“Chúc Hoàng hậu nương nương phượng tường cửu thiên, cùng BệBệ hạ long phượng trình tường.” Nàng chậm rãi quỳ xuống Cố Như Cửu: “Gia phụ nhu nhược vô năng, cầu Hoàng hậu nương nương lưu cho ông một mạng.”

Cố Như Cửu dừng bước , một lúc lâu mới gật đầu: “Nếu ông chuyện phạm pháp gì, Bệ hạ sẽ lạm sát kẻ vô tội.”

“Tạ nương nương.” Nàng đập đầu một cái với Cố Như Cửu, đó quỳ phục đất dậy nổi.

Cố Như Cửu đầu, thẳng bên ngoài, phía truyền đến thanh âm của Tư Mã Hương.

“Chỉ mong kiếp , sinh trong thế gia chi tộc.”

Nàng khẽ dừng bước chân, cõi lòng khẽ run lên, nhưng đầu .

Đi tới giữa đường thì nàng đầu liếc trong một góc khác, nơi đó mơ hồ một bóng , chỉ là rạp xuống đất, đưa lưng về phía cửa, là ai.

“Hoàng hậu nương nương?” Hà Minh thấy Cố Như Cửu bỗng nhiên dừng bước, liền đưa đèn l.ồ.ng soi gần hơn.

“Ngài rõ đường ?”

“Đi thôi.” Cố Như Cửu lắc đầu, khỏi cái nơi buồn chán nóng bức , nàng thở một , đầu sang bảng hiệu của tòa cung điện, bên ba chữ ‘cung Cẩn Hành’, cả ba chữ vốn sống động, nhưng nước sơn bong tróc, thoạt tàn tạ đổ nát, thê lương.

Trở T.ử ThầnT.ử Thần điện, nàng liền tắm rửa, khi trở chính điện, thấy Tấn Ưởng chỉ mặc áo đơn đang bên cạnh đèn xem sách, nhân tiện : “Ban đêm sách cho mắt, là thần quân sớm nghỉ nhé.”

Tấn Ưởng trái để sách xuống, với Cố Như Cửu: “Hoa sen mới nở, chính là một bức tranh tươi .”

“Miệng lưỡi trơn tru.” Cố Như Cửu tới mặt , đưa ngón tay trán một cái: “Đêm khuya, ngủ .” Nói xong nàng đưa tay kéo Tấn Ưởng, tùy ý quét mắt cuốn sách Tấn Ưởng vứt sang một bên.

Mấy ngày đây chẳng còn quyển sách hoang đường nhảm nhí ? Thế nào lúc ?

Thấy ánh mắt Cố Như Cửu cuốn sách, Tấn Ưởng chặn ngang ôm lấy nàng: “Đi thôi, Cửu Cửu nghỉ cùng với .”

Sáng hôm , Cố Như Cửu đang ở trong thư phòng luyện thư pháp thì Hà Minh tiến đến : “Nương nương, cô nương hôm qua ngài gặp .”

Bút trong tay nàng khẽ run lên, mực văng vẩy khắp trang giấy: “Ta , an táng cho nàng .”

“Rõ.” Hà Minh liếc lên bàn, giấy hai chữ ‘YÊN LẶNG’, chữ còn xong mực vung loạn hỏng.

Thật đáng tiếc.

“Thật đáng tiếc…” Cố Như Cửu để b.út xuống, xoay rửa sạch tay: “Bổn cung vườn dạo một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-65-chuong-65.html.]

“Rõ.” Hà Minh liếc trang giấy ném sang một bên , khom theo.

Thu La ở bên cạnh thấy thế cũng theo ngoài.

Bảo Lục đuổi theo thì bỗng Cố Như Cửu sang : “Ngươi cần theo, lưu thu dọn thư phòng nhé.”

“Rõ.” Sắc mặt Bảo Lục lập tức trắng bệch, khom lui phía .

Ánh nắng buổi sáng đầu hạ chiếu xuống ch.ói mắt, Thu La che dù cho Cố Như Cửu, che ánh mặt trời, giọng : “Nương nương, Bảo Lục…” Nàng

còn dứt, thấy vẻ mặt nương nương bình thản, vội vàng dừng câu chuyện : “Nô tỳ quá phận.”

Cố Như Cửu phe phẩy cây quạt trong tay, thản nhiên : “Bảo Lục , chỉ là thích hợp sống ở trong cung.” Trước đây dẫn Bảo Lục tiến cung, là bởi vì tính tình Bảo Lục trọng, bây giờ , Bảo Lục tựa hồ chẳng thích ứng với cuộc sống trong cung.

Ngược Thu La nhỏ tuổi hơn nàng, thấu hiểu hơn hẳn nàng.

Đi một đoạn, mồ hôi đầy , Cố Như Cửu cảm giác tâm tình cũng khá nhiều, đang chuẩn hồi cung, thì thấy Ngụy Thái phi lâu gặp.

“Gặp qua Hoàng hậu nương nương.” Ngụy Thái phi sợ hãi rụt rè tới mặt Cố Như Cửu, hành lễ với nàng.

“Ngụy Thái phi.” Cố Như Cửu nửa lễ, nàng thấy vẻ mặt Ngụy Thái phi thôi, cũng hôm nay chẳng vô tình gặp gỡ, mà là Ngụy Thái phi ý tìm nàng.

Quả nhiên, hai trong lương đình vẫn mấy câu, Ngụy Thái phi đột nhiên một đại lễ với nàng.

“Hoàng hậu nương nương, cầu ngài cứu .”

Cố Như Cửu đột nhiên nhớ tới, mấy năm nàng ở cung Khang Tuyền thấy Ngụy Thái phi, nàng cũng từng qua những lời với Thái hậu.

Chỉ là khi đó nàng là vì , mà chỉ sợ là vì khác.

“Thái phi nương nương, ngài ý gì?” Cố Như Cửu hiệu bảo cung nữ đỡ Ngụy Thái phi lên, nàng phe phẩy cây quạt trong tay : “Vẫn trong cung chậm trễ ngài ?”

“Không như .” Ngụy Thái phi khổ : “Vốn dĩ nên phiền ngài vì mấy chuyện , thế nhưng, nên cầu nào.”

Cố Như Cửu cúi đầu vuốt chén lời nào, bởi vì yêu cầu của Ngụy Thái phi, nàng cũng đáp ứng .

Ngụy Thái phi tựa hồ cũng chẳng mấy hy vọng Cố Như Cửu đáp ứng lời thỉnh cầu của nàng, thế nhưng vẫn giúp thúc phụ của vài ba câu mặt hoàng đế.

Hôm nay của Tư Mã gia đột nhiên điêu tàn, ngược cũng là an ủi, đáng thương cho thúc phụ của nàng luôn xem Tư Mã gia như trụ cột, thế nhưng khi sự việc xảy , những đều chạy tứ tán khắp nơi, chẳng ai để ý đến thúc phụ nàng như thế nào.

“Thái phi nương nương, bổn cung từ đến nay đều để ý đến chuyện triều, ngày hôm nay e rằng để ngài thất vọng .” Cố Như Cửu áy náy : “Chuyện thể giúp.”

“Nương nương.” Ngụy Thái phi : “Chỉ cần thúc phụ thể lưu một mạng, nguyện ch.ó ngựa cho ngài sai bảo.” Thúc phụ luôn đối xử với nàng , khi còn bé nếu thúc phụ giúp đỡ, cả nhà nàng chắc chắn khó chống đỡ , cho nên hiện tại vô luận , nàng đều nghĩ biện pháp giữ cái mạng cho thúc phụ.

Cố Như Cửu thở dài : “Thái phi nương nương, ngài hà tất khổ như , thực sự bất lực.”

“Nương nương.” Ngụy Thái phi vội la lên, lúc thốt một bí mật kinh thiên: “Tôn Thái phi sớm tư tình với Ngụy vương!”

“Bốp.” Cố Như Cửu đ.á.n.h đổ chén trong tay, mặt nàng biến sắc, liếc cung nhân phục vụ xung quanh, may là hôm nay dẫn theo nhiều , hơn nữa tất cả đều là những chuyên dụng trong T.ử ThầnT.ử Thần điện, bằng những lời truyền ngoài, nhất định sẽ gây sóng to gió lớn.

Đám Hà Minh, Thu La từ lâu hận bản thể coi như từng qua những lời , nếu truyền ngoài dù nửa lời, thì chính là bôi nhọ thanh danh của bộ hoàng thất.

“Ngụy Thái phi, cẩn thận.” Cố Như Cửu miễn cưỡng để cho vẻ mặt của khôi phục bình tĩnh: “Chuyện kinh thiên thế , thể tùy tiện như .” Nàng nhớ rõ chân Thụy vương tật, năm đó khi tiên đế đăng cơ, điều đến đất phong, Tôn Thái phi tiến cung khi ông dời đất phong, nếu hai họ sớm nảy sinh tình cảm, cớ Tôn Thái phi còn tiến cung.

“Nương nương, những lời hôm nay đều là sự thật.” Ngụy Thái phi : “Năm đó Thụy vương cùng Tôn Thái phi sớm nảy sinh tình cảm, nào ngờ Tôn gia chẳng ý định gả Tôn Thái phi cho Thụy vương, cộng

thêm khi tiên đế đăng cơ thì con nối dõi vẫn trống, của khâm thiên giám tính bát tự của Tôn Thái phi về đường con cái, tiên đế liền nạp nàng cung.”

Đoạt cô gái thích tiến cung, lý do chỉ vì đối phương thể sanh con, đó sanh con, liền vứt bỏ sang một bên, tác phong hành sự của tiên đế thực sự khiến thấy ghê tởm.

“Những chuyện cũ năm xưa, ngài ?” Cố Như Cửu Ngụy Thái phi, lấy tuổi tác cùng xuất của Ngụy Thái phi cũng thể những chuyện .

“Sau khi tiến cung, tiên đế luôn sủng ái , một hôm tiên đế say rượu, với những chuyện .” Ngụy Thái phi khổ, nhớ tới tiên đế dùng giọng điệu khoe khoang kể với nàng bản y lợi hại thế nào, để cho thống khổ, nhịn giễu cợt : “Khi đó tuổi còn trẻ hiểu chuyện, ỷ Hoàng thượng coi trọng các nàng, thường khi dễ các nàng.

Các nàng xuất thế gia thì như thế nào, Hoàng thượng sủng hạnh, cũng một sủng phi xuất hàn môn như đây giày vò.”

Nghe như thế, Cố Như Cửu nhíu nhíu mày.

Nhìn thấy nàng cau mày, Ngụy Thái phi vội vàng dừng những lời : “Cái gì nguyên nhân, cái gì kết quả, nếu như rơi kết cục , cũng chẳng trách khác.

Thế nhưng thúc phụ cũng mang tội ác tày trời, cầu Hoàng hậu nương nương thể cầu tình vài lời giúp ông với Hoàng thượng, để ông giữ một mạng.”

“Thái phi nương nương.” Cố Như Cửu lên, rành rọt từng chữ: “Chuyện hôm nay, ngài hãy rủ bỏ tất cả, quên sạch , ?”

“Hoàng hậu nương nương, hiểu rõ.” Ngụy Thái phi dậy hành lễ với nàng: “Ta còn một ít bí văn, những bí văn đối với ngài cùng Hoàng thượng nhất định hữu dụng.

Chỉ cần Hoàng thượng nguyện ý tha cho thúc phụ một mạng, nhất định cũng , giữ bí mật đến c.h.ế.t.”

“Được .” Cố Như Cửu giơ tay lên, hít sâu một : “Ta sẽ chuyển những lời với BệBệ hạ, ngài về tẩm cung .”

Cái c.h.ế.t của Hoàng t.ử, án oan của Lâm phi, phi tần hậu cung đấu đá lẫn , mỗi một chuyện, mỗi một tình tiết đều xoay quanh một cái cọc, mà khởi nguồn của tất cả từ tiên đế.

Thân là đế vương, xem chuyện cướp cô gái yêu thích là quang vinh, con bao nhiêu ác tâm, mới thể chuyện như ?

Hai ngày , vụ án Triệu Tiến thông đồng với địch b*n n**c đều tra rõ, Triệu Tiến Ngụy Đình vu cáo, Tấn Ưởng nể tình Ngụy Đình ngày xưa vất vả lập công lao, nên chỉ đoạt mũ ô sa của , thu hồi nhà tiên đế ban thưởng cho cũng lấy tính mạng của .

Những quan viên vốn dựa Tư Mã gia thấy tình huống , đầu tiên là thở dài một , cảm thấy vô cùng sạch sẽ.

Xem Hoàng thượng cũng tính đến chuyện thanh trừ quan viên phe Tư Mã, xem ngày chỉ cần trung quân yêu dân, vẫn cơ hội lên chức.

Tảng đá lớn đè trong lòng dời , bầu khí trong triều cũng theo đó thư thái hơn nhiều, chí ít miệng lưỡi của cá quan viên bắt đầu trở nên sắc bén, tiếp tục buông lời khích bác lẫn .

Các quan viên từ đến nay thích mang danh tiếng , cái gì trung quân ái quốc, cái gì sợ cường quyền, chỉ cần thể khoát lên chiếc áo thanh danh , bọn họ đều cố chen một chân .

Đương nhiên, trong cũng thiếu thật lòng vì nước vì dân.

bất kể là loại nào, đối với hành vi trực dám thẳng thắn khuyên can, đều là hành vi thử thách tính nhẫn nại của hoàng đế.

Khi tiên đế tại vị, bởi vì thích xử lý triều chính, cho nên ít quan thẳng thắn can gián cướp đầu đoạt đất, chỉ tiếc rằng những hành vi thế vô dụng với tiên đế, ông thích chơi thế thì cứ chơi thế , vì danh hào THỤY và miếu hiệu (tên hào khắc tren bài vị ở miếu thờ khi hoàng đế băng hà) khi ông c.h.ế.t, vẻ xề xòa, tùy tiện chứ trau chuốt, cân nhắc.

Các quan viên vốn tưởng rằng khi tân đế đăng cơ, tất nhiên giống tiên đế như .

Kết quả bọn họ chỉ đoán trúng mới đầu, đoán đúng giai đoạn tiếp theo.

Sau khi Tân đế đăng cơ quả thực ngu ngốc giống tiên đế, kể từ lúc tự chấp chính càng cần mẫn yêu dân, chăm chỉ tiếp nhận ý kiến.

Thế nhưng vị thích đường thẳng, các quan viên giơ tay giơ chân, lấy cái c.h.ế.t ép buộc, vị cũng nổi giận, trái bình tĩnh xem.

Đợi triều tiếp theo, quan viên còn thêm nữa, sẽ lôi một đống hệ lụy trong sách sử phản bác lời của mấy vị quan viên , quét tất cả thanh danh của trong bãi rác, ngay cả cặn bã cũng chừa.

Hoàng đế hiện nay hẳn luôn thích lời ý , đôi khi chăm chú tiếp nhận ý kiến đóng góp của các trung thần, điều cho các quan viên vui sướng như cưỡi mây, thế nhưng trong lòng vẫn luôn nơm nớp lo lắng bất an.

Ngày hôm nay quan viên thẳng thắn lên tiếng can gián về chuyện Hoàng hậu ở tại T.ử ThầnT.ử Thần điện, tuy rằng đây là việc tư của Hoàng thượng, thế nhưng trong mắt các quan viên, chuyện nhà của Hoàng đế cũng là chuyện nước, bọn họ lên vài câu cũng cả.

“Bệ hạ, Hoàng hậu tiến cung ba tháng thừa, đến nay vẫn còn ở trong T.ử ThầnT.ử Thần điện, vi thần cho rằng, hành vi hợp quy củ tổ tông.” Quan viên A vô cùng đau đớn : “Xin Hoàng thượng nên trầm mê với chuyện nam nữ, để Hoàng hậu dọn khỏi T.ử ThầnT.ử Thần điện.”

Quan viên ở bên cạnh ngẩng đầu sắc mặt Hoàng thượng, yên lặng tiếng động dời nửa bước, cách xa vị quan một chút.

Ngươi xem, đang yên lành thì lôi chuyện gì? Không thấy Lý tướng và Trương tướng cũng lên tiếng ? Ngươi chỉ là một viên quan nho nhỏ, hết chuyện để mà lôi chuyện tư của BệBệ hạ khoa tay múa chân?

Coi như ngươi lưu danh sử xanh cũng nên chọn chuyện để khuyên can chứ?

Lẽ nào sách sử sẽ ghi chép một câu, Đức Long năm nào đó tháng nào đó, một vị quan viên nào đó vì Hoàng đế và Hoàng hậu sống riêng mà cho Hoàng thượng giận dữ, Hoàng thượng đoạt mũ ô sa… vẻ vang lắm ?

Để cho hậu thế , cũng chỉ thấy vị quan viên chắc bệnh, hoặc ăn no rửng mở rảnh rỗi quá chuyện gì mới xí ba cái chuyện tầm phảo thế .

Nếu như Hoàng thượng trầm mê nữ sắc, hậu cung phi tần như mây, ngươi can gián còn coi , sách sử coi như lưu một mỹ danh, thế nhưng tình huống ngày hôm nay khác biệt với câu trầm mê mỹ sắc.

Hơn nữa, lúc còn ở triều ngươi cứ việc cho thật , khi bước chân ngoài cũng sợ Cố gia giày vò hả?

“Hoàng hậu là một quốc gia chi mẫu, thiên cung chẳng việc nhỏ, só thể chuyển là chuyển?” Tấn Ưởng nhàn nhạt mở miệng : “Việc trẫm tự chủ ý, các khanh cần nhiều lời nữa.”

“Hoàng thượng…” Quan viên A vẫn từ bỏ ý định : “Đại Phong từng tiền lệ Hoàng hậu ở T.ử ThầnT.ử Thần điện, vi thần lo lắng điều sẽ gây tai họa cho triều đình!”

Lời rõ ràng đang : Ta lo lắng cho Hoàng hậu dã tâm bừng bừng, sẽ buông lời dèm pha với ngôi vị hoàng đế của ngươi.

Toàn bộ văn võ bá quan trong triều đều đồng loạt lặng im đưa ánh mắt sang vị quan viên như đang một kẻ ngốc.

Hoàng hậu ở tại T.ử ThầnT.ử Thần điện đúng là hợp quy củ, nhưng lời thể như .

Lời thốt , đây là coi thường Hoàng thượng hoặc coi thường tất cả văn võ bá quan trong triều, Hoàng hậu ở tại T.ử ThầnT.ử Thần điện sẽ d.a.o động nền tảng lập quốc, Hoàng đế bản lĩnh, mới để đ.á.n.h mất cả ngôi vị hoàng đế?

Mọi nữa liếc mắt sắc mặt của Hoàng thượng, quả nhiên âm trầm như nước, tựa hồ vị quan viên thêm một câu, sẽ nổi giận.

các quan viên, lặng lẽ cúi thật thấp đầu xuống.

 

 

Loading...