Như Châu Tựa Ngọc - Chương 64: Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đám Thu La, Bạch Hiền phục vụ ở bên cạnh, thấy Hoàng hậu nương nương đột nhiên lời ghen tuông, dọa sợ lập tức quỳ xuống.

Hoàng thượng yêu thương Hoàng hậu nương nương đến cỡ nào nữa, cũng nghĩa là thể chấp nhận lời trách móc ghen tuông của Hoàng hậu nương nương.

Tuy rằng Bạch Hiền còn là đàn ông chân chính, thế nhưng vẫn hiểu rõ tính nết đàn ông, phần lớn đàn ông mỗi khi thấy phụ nữ đề cập đến vấn đề đều nổi giận, thậm chí tức giận đùng đùng, huống chi Hoàng hậu nương nương đang truy vấn đàn ông phận tôn quý nhất đời .

Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng, Thu La lo lắng sợ Hoàng hậu nương nương Hoàng thượng trách phạt, dám ngẩng đầu, do dự một chút vẫn c.ắ.n răng liếc mắt lén sang, nếu Hoàng thượng động thủ với nương nương, nàng còn kịp xông ngăn cản.

Nào khi nàng liếc mắt sang thì chẳng thấy khuôn mặt thịnh nộ của Hoàng thượng mà nương nương nhà đang nhào nặn khuôn mặt của Hoàng thượng, đôi tay trắng nõn, đầu chân nhón lên, miệng mím c.h.ặ.t chứng tỏ nàng đang tức giận.

“Ui, nhẹ một chút, nhẹ một chút.” Tấn Ưởng cúi đầu, giữ c.h.ặ.t đôi tay của Cố Như Cửu đang bóp mặt , nịnh hót : “Cửu Cửu, nàng đừng nóng giận, giải thích.”

“Ừm?” Cố Như Cửu nhếch mày, buông mặt của Tấn Ưởng , bước tới ghế quý phi xuống, đó chỉ cái ghế bên cạnh: “Thần nguyện ý lắng .”

Nghe Cửu Cửu tự xưng là “thần ”, Tấn Ưởng chợt thấy sống lưng lạnh ngắt, sải bước phóng đến xuống bên cạnh, tươi : “Việc là ngoài ý mà thôi, nàng … Trên mùi hương của khác?” Thế nhưng chẳng ngửi thấy , nào hương vị gì ?

Bạch Hiền quỳ ở bên cạnh thở phào một dài, xem việc chỉ cần Bệ hạ rõ, cũng sẽ gây mâu thuẫn gì hết.

Chỉ là nếu như chăng sẽ thành… sợ vợ? Hắn len lén ngẩng đầu liếc mắt sang, thấy Hoàng hậu nương chán ghét liếc Bệ hạ, mà vẻ mặt Bệ hạ vẫn luôn nịnh hót lấy lòng, lập tức cúi mặt nữa, sợ bản tiếp tục sẽ Bệ hạ sát nhân diệt khẩu.

“Bệ hạ nữ nhân đối với nam nhân của , luôn giác quan thứ sáu chuẩn xác trời sinh ?” Cố Như Cửu thói quen của Tấn Ưởng, quần áo thích dùng hương, nếu toát mùi hương gì cũng nhiễm từ nàng sang.

Là quý nữ thế gia, tuy nàng dám tinh thông mấy loại hương liệu nhưng cũng hiểu rõ bảy tám phần, chỉ cần dính một chút, nàng đều nhận .

Nghe thấy mấy chữ “nam nhân của ” nụ mặt Tấn Ưởng càng đậm, dậy đếm gần Cố Như Cửu, nàng đẩy .

“Đi quần áo, cả bốc mùi ngổn ngang, thúi c.h.ế.t.” Cố Như Cửu tọt hông của , vẻ mặt chút hòa hoãn.

Mặc kệ mùi hương nhiễm lên , nhưng những biểu hiện khuôn mặt của Tấn Ưởng cho thấy, từng v* v*n những nữ nhân khác, điểm nàng vẫn thể nhận thấy .

“Được , , để đồ.” Tấn Ưởng liên tục gật đầu, xoay trong tắm rửa y phục.

Bạch Hiền và mấy thái giám phục vụ lập tức đuổi theo, hầu hạ luôn tay.

Trong sương phòng T.ử Thần điện một bồn tắm, kiểu tắm yêu thích của vị hoàng đế Đại Phong nào đó cho xây dựng, cái bể bằng bạch ngọc, giữ nước nóng liên tục, thoải mái thư thích khi tắm rửa ở đây.

F/B: E.b.o.o.k/ngôn/tình/miễn/phí

Sau khi Bệ hạ đăng cơ, mấy hứng thú với việc hưởng thụ cuộc sống xa hoa thế , cho nên cái bồn tắm cũng ít khi sử dụng, bọn thái giám cung nữ phụ trách công việc trong đây cũng dần mất địa vị ở cung Càn Khôn.

Tận đến khi Hoàng hậu nương nương gả tiến cung, Hoàng thượng tựa hồ đột nhiên phát hiện điều diệu dụng của cái bồn tắm , những thái giám cung nữ trọng dụng.

Tấn Ưởng từ bồn tắm lên, lau khô mặc quần áo mới, đó tới gương đồng to đặt đất, sửa sang vạt áo, từ khi đám cưới, để cho cung nữ hầu hạ.

“Bệ hạ, bộ y phục …” Bạch Hiền ôm y phục Tấn Ưởng , nên xử trí thế nào.

Tấn Ưởng tới mặt Bạch Hiền, lấy túi hương bạc hà trong đống quần áo đó , thắt ở ngang hông, đó : “Ném.”

“Rõ.” Bạch Hiền thầm nghĩ, quả nhiên thế.

Cố Như Cửu thấy Tấn Ưởng tóc rối bù , nàng bước sờ sờ lên mái tóc của , gọi Thu La mang lược gỗ đàn đến, đó tới xuống tháp mềm, mát xa da đầu cho : “Trong một quyển tiểu thuyết nào đó , chỉ cần một cái cũng đủ nghiêng thành, cứ nghĩ rằng chỉ là câu đùa, nhưng kể từ khi thấy Bệ hạ, mới tin những lời .”

Tấn Ưởng thuận thế xuống, nghiêng đầu đặt lên đùi nàng: “Có thể khuynh tâm của nàng là .”

Cố Như Cửu cúi đầu đôi mắt nghiêm túc lúc của , bỏ lược gỗ đàn xuống , dùng ngón tay trỏ nhẹ nhàng đè xuống huyệt Thái Dương của : “Đừng tưởng rằng những lời sẽ bỏ qua cho .

Thành thật khai báo, lúc trở về gặp ai?”

Lực đạo dịu dàng xoa huyệt thái dương, cho Tấn Ưởng thoải mái nhắm mắt : “Ta sai đưa Tư Mã Hương đây.”

“Cái gì?” Cố Như Cửu kinh ngạc, tay đang di di mát xa cho bỗng khựng trong chốc lát: “Chàng bắt Tư Mã Hương gì?” Tuy rằng nàng hận chi thứ ba Tư Mã gia, thế nhưng cũng ý định trả thù Tư Mã Hương vô tội.

“Chuyện nàng gây cũng ít, cẩn thận để nàng bắt tay áo, cho nên dính vài mùi hương.” Tấn Ưởng mở mắt , dậy vỗ bắp đùi của với Cố Như Cửu: “Đến đây, xuống, cũng mát xa cho nàng một chút.”

Thấy nhiệt tình như Cố Như Cửu cũng gỡ trâm cài b.úi tóc , để mái tóc tùy tiện xòa vai, đó xuống đùi Tấn

Ưởng: “Nàng chỉ là tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi, thể chuyện gì?”

“Còn nhớ chuyện xảy ngoài ý trường ngựa mấy năm ?” Tấn Ưởng đều chỉnh tư thế , để Cố Như Cửu thoải mái hơn: “Việc là âm mưu của phu nhân chi thứ ba Tư Mã gia và nàng .”

Cố Như Cửu sửng sốt, một lát mới : “Thế nhưng hại là cô nương chi thứ hai bọn họ…“

“Cô nương chi thứ hai chính là biểu của .” Tấn Ưởng bình thản : “Nhà bọn họ đưa cô nương cung, hết tìm cách loại bỏ đối thủ cạnh tranh, mà đầu tiên chính là biểu của .”

“Mẹ con các nàng điên ?” Cố Như Cửu quả thực thể tin lỗ tai của minh, vì ngôi Hoàng hậu, thậm chí ngay cả nhân cũng thể hạ thủ, rốt cuộc mưu đồ vì cái gì? Thế gia luôn vững suy, là bởi vì bên trong gia tộc đoàn kết, nếu ngay cả điểm cũng , thì gì còn là thế gia?

“Chuyện Lý gia ?” Cố Như Cửu cau mày, vẫn thể nào hiểu hành vi của con Tư Mã Hương.

“Có thì thế nào?” Tấn Ưởng xoa lên những nếp nhăn chân mày của nàng: “Lý gia lựa chọn trầm mặc, vị cô nương Lý gia c.h.ế.t như thế nào, đối với bọn họ mà , cũng chẳng gì quan trọng.”

Cố Như Cửu trầm mặc một lát, thở dài : “Cố gia nhà thể trở thành thế gia nhất lưu, nguyên nhân lẽ thể cam chịu bằng họ, cũng nhẫn tâm hy sinh như họ.”

“Ta cảm thấy nhạc gia .” Tấn Ưởng : “Chí ít sống như một con .”

Cố Như Cửu nhớ tới thường ngày phụ mẫu luôn yêu thương lo lắng cho , cũng nhoẻo miệng .

Thấy tâm tình nàng buông lõng hơn, Tấn Ưởng mới tiếp tục : “Cái cô nương Tư Mã gia chỉ gây những chuyện xa , nàng còn cấu kết với Kỳ Liên, đẻ tự sát cũng tay cứu, hết chuyện kéo đến chuyện khác, ngay cả còn cảm thấy lạnh lẽo.”

“Tự sát?” Cố Như Cửu sợ sệt : “Thảo nào Tư Mã gia cho phép thái thái chi thứ ba chôn cất trong mộ phần tổ tiên.

Còn vội vã hạ táng, nguyên lai là bởi vì bà tự sát.”

Trong tư duy những ở đây, tự sát sẽ trở thành cô hồn trời thu đất nhận, nếu chôn cất trong phần mộ tổ tiên, sẽ phá hủy phong thủy phần mộ tổ tiên, ảnh hưởng vận thế hậu thế.

Cố Như Cửu lắc đầu: “Tư Mã Hương là thông tuệ như , ngờ chuyện hồ đồ cỡ .” Câu kết với thừa tướng nước khác, nhẹ thì c.h.é.m đầu, nặng thì liên lụy cả nhà, trong đầu nàng suy nghĩ cái gì mà những chuyện thế ?

“Thông minh?” Tấn Ưởng , từ chối cho ý kiến.

Bởi vì dính đến chuyện cấu kết với Cao La, Cố Như Cửu cũng hỏi sâu thêm nữa, nào Tấn Ưởng lên tiếng tiếp.

“Tư Mã Hương giam trong tư tù, bên ngoài vẫn nàng bắt, nếu nàng gặp nàng , cứ bảo Hà Minh dẫn nàng đến đó.” Tấn Ưởng trầm mặc một lát : “Chỉ là tâm tư ác độc nàng tuyệt đối đừng đến gần nàng .”

“Thiếp gặp nàng gì?” Cố Như Cửu nhắm mắt : “Dạy con vô phương chính là cha của nàng, hại c.h.ế.t đại tẩu chính là đại ca của nàng, nàng phạm tội, đương nhiên chịu phạt, nàng sống , cũng mà vui vẻ, chi bằng gặp.”

Nghe thấy nàng như , Tấn Ưởng ngẩn , lập tức : “Nàng đúng, thế nhưng nàng cũng xem là thù cũ của nàng.”

“Vì ?” Cố Như Cửu hiểu : “Lẽ nào bởi vì đua ngựa thắng nàng lúc ở biệt cung Thái Hòa ?”

Tấn Ưởng lắc đầu, đem tất cả chuyện xảy ở trường đua ngựa năm đó kể cho Cố Như Cửu : “Lúc đó nếu Lý Hoài Cốc gọi nàng chuyện, ngựa của nàng khi qua bụi hoa cũng sẽ chấn kinh.

bởi vì nàng nán quá lâu, kịp qua đó, thì cô nương Lý gia và Tư Mã gia xảy chuyện, kế hoạch chỉ thể hủy bỏ.”

Nói đến đây, Tấn Ưởng thở dài: “Ta nhiều điểm hài lòng Lý gia, chỉ điểm , sinh lòng cảm kích Lý Hoài Cốc.”

Cố Như Cửu cách nào lý giải Tư Mã Hương, loại thích khác sống , đố kỵ điên cuồng, trong lòng luôn hận thể giế.t c.h.ế.t khác, trong phạm vi bình thường thể hiểu .

Trầm mặc một lúc , nàng mới thở dài : “Chúng dùng cơm , chớ để chuyện ảnh hưởng đến tâm tình.”

“Tốt.” Tấn Ưởng vốn định đem việc cho Cửu Cửu , thế nhưng Cửu Cửu nhận mùi hương , xạo với nàng, cho nên chỉ thể đem đầu đuôi ngọn ngành những chuyện xảy hết cho nàng .

Điều khiến thấy vui mừng chính là, Cửu Cửu cũng tỏ vẻ bất mãn gì với hành vi của .

Trong tư tù lãnh cung, Tư Mã Hương thèm liếc mắt cơm canh đặt ở cửa tù, thẩn thờ dựa tường.

Giờ còn ai đôn đốc nàng, cũng còn ai quát tháo nàng, nếu vết thương do roi quất ở lưng đang truyền đến từng cơn đau thấu xương, nàng hầu như còn cho rằng đây chỉ là một cơn ác mộng của .

Đột nhiên, nàng thấy âm thanh xột xoạc truyền từ trong góc tối, rùng co rụt ôm c.h.ặ.t lấy hai chân của , nàng trong bóng tối thường chuột rắn và các loại côn trùng khác như kiến gián…

“Xem vị hoàng đế chẳng một thương hương tiếc ngọc.” Lúc , trong góc tối đột nhiên vang lên tiếng , đối phương ho khan vài tiếng tiếp: “Mỹ nhân như nhốt liền nhốt, đ.á.n.h là đ.á.n.h, thật cho thương tiếc.”

“Là ngươi?!” Tư Mã Hương thấy thanh âm quen thuộc, sắc mặt đại biến, nàng sang góc tối nơi phát âm thanh, nhưng chỉ thấy bóng đêm dày đặc một tia sáng, nàng thể thấy bất cứ gì: “Là ngươi bán ?”

Kỳ Liên nơi chiếu sáng ánh đuốc, trào phúng : “Hừ, vị hoàng đế ngươi cái gì, còn cần bán ? Hắn thể đem từ nước Cao La vô thanh vô thức mang về đến đây, ngươi xem ai hoài nghi là do ?”

Tư Mã Hương sắc mặt ảm đạm xuống, lẽ nào Hoàng đế hiện nay mật thám của ? Nếu thật sự là như thế, quan viên trong triều đình…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-64-chuong-64.html.]

Càng nghĩ càng thấy đáng sợ, Tư Mã Hương đột nhiên nở nụ , tất cả quý tộc thế gia trong triều đều tự xưng là cao quý, thế nhưng hoàng gia đùa bỡn trong lòng bàn tay, xem vinh quang của thế gia, sắp trở thành quá khứ .

“Bản tài nghệ bằng , thể trách ai?” Tư Mã Hương nhạt: “Chỉ hận lúc đó lòng tham nhất thời, lựa chọn hợp tác cùng ngươi.” Nếu như nàng quyết định hợp tác cùng Kỳ Liên, lẽ mấy ngày qua cũng cần xuất hiện ở chỗ .

“Nữ nhân như ngươi thực sự là…” Kỳ Liên lắc đầu: “Không khuôn mặt và tài hoa, đáng tiếctâm thuật bất chính, thảo nào Tấn Ưởng Hoàng đế chướng mắt ngươi như .”

“Câm miệng!” Nhắc tới chuyện cũ như mũi đao đ.â.m lòng, Tư Mã Hương cả giận : “Ngươi thì hơn chỗ nào?”

“Ta điểm nào hơn ngươi.” Kỳ Liên nhạo : “ chí ít cũng thấy khác sống hơn mà nảy sinh ý định lấy mạng .

Đây chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa và ngươi, còn là một con , còn ngươi chẳng khác gì một điên.”

Tư Mã Hương , chỉ cất tiếng điên, như đang giễu cợt Kỳ Liên bốn mươi chín năm mươi, hoặc như là đang bản .

Tư Mã Hương giam trong tư tù đến ngày thứ ba, thì trong buổi thượng triều, văn võ bá quan cùng thượng triều thương nghị đại sự.

Bởi vì hai năm mưa thuận gió hòa, liên tục xảy thiên tai giống hồi tiên đế, cho nên việc lớn , việc nhỏ cũng cho nhao nhao thảo luận.

So với như bây giờ, tâm điểm của tranh chấp lúc vẫn là chuyện của Ngụy Đình cùng Triệu TIến.

Bất quá điều khiến cho văn võ bá quan lấy lạ là quan viên phe Tư Mã ngày hôm nay tựa hồ khiêm tốn, thấy bọn họ mắng Ngụy Đình cũng lên tiếng cãi , thỉnh thoảng phát biểu, cũng chỉ là vì thanh danh của bản , mặc kệ Ngụy Đình tự sinh tự diệt.

Phản ứng của đối phương cho các võ tướng ngây ngốc khó hiểu, trong đầu ngừng suy đoán, chẳng mấy quan văn miệng mồm bốc phét chơi trò gì.

Khi buổi thượng triều sắp kết thúc thì một sự kiện lớn xảy , điều cho các võ tướng nữa há hốc mồm.

Cái gì, Tư Mã Hồng dĩ nhiên cáo ốm về hưu?

Tư Mã Hồng chính là dẫn đầu phe Tư Mã nếu về hưu, phía chẳng sẽ hỗn loạn? Hơn nữa với tình trạng hiện giờ của Tư Mã Hồng, coi như Tư Mã Hồng cáo ốm về hưu, cũng nên chọn ngay lúc ?

Đừng những khác, ngay cả Lý Quang Cát cùng Trương Trọng Hãn cũng thất kinh, hành vi của Tư Mã Hồng thực sự bình thường, vây cánh hậu bối Tư Mã gia thiếu gió, mà trụ cột Tư Mã Hồng rút lui, thì con cháu hậu bối nên gì bây giờ?

Tư Mã Hồng về hưu, Tấn Ưởng đương nhiên đáp ứng, mà động viên một hồi, cho thấy trong triều thể mất lương thần như .

hiểu rằng, hóa hành vi của Tư Mã Hồng chính là lui tiến, thực tế cũng phủi tay .

Chẳng qua ngay đó Tư Mã Hồng dùng hành động thực tế đ.á.n.h thẳng mặt của bọn họ, bởi vì ba bảy lượt biểu thị bản tuổi già vô lực, đành cô phụ kỳ vọng của hoàng đế, nức nở cạn cả nước mắt, nếu hoàng đế đáp ứng về hưu, sẽ quỳ hoài dậy.

Tấn Ưởng ba bảy lượt giữ , thấy Tư Mã Hồng quyết định chắc chắn như , buộc lòng tiếc rẻ đồng ý.

Sau đó trả cho tôn t.ử Tư Mã Bội của chức Khinh xa Đô úy.

Cái chức vị Khinh xa Đô úy tuy rằng tác dụng gì, cũng thừa kế, nhưng dầu gì cũng gần với huân quan Nam tước tam phẩm, hoặc nhiều hoặc ít cũng xem là một tước vị an nhàn đối với Tư Mã gia, chí ít cũng bảo vệ mặt mũi cho Tư Mã Hồng.

Tư Mã Hồng thấy Hoàng thượng cho cháu trai tước vị Khinh xa Đô úy, thầm thở dài một , run lẩy bẩy đại lễ với Tấn Ưởng: “Vi thần, tạ ơn Hoàng thượng.”

Lần về hưu tuy là hành động bất đắc dĩ, nhưng ít bảo vệ cả nhà.

Hoàng thượng nguyện ý ban cho trưởng tôn chức vị Khinh xa Đô úy, cũng cho thấy chuyện tạm thời truy cứu tiếp.

Hoặc lẽ chỉ cần Tư Mã gia thức thời, Hoàng thượng sẽ xem như chuyện từng phát sinh qua.

Mọi giờ mới hiểu , thảo nào quan viên phe Tư Mã hôm nay đều cúi thấp đầu như .

Hóa đầu nghỉ hưu.

Nghỉ như , bọn họ cảm thấy thương cảm cho những , lon ton chạy theo Tư Mã gia, kết quả Tư Mã gia rút liền rút, chẳng đoái hoài gì đến phản ứng của bọn họ, đây là cái bẫy ? Sau còn ai dám cống hiến sức lực cho của Tư Mã gia?

Mặc kệ khác nghĩ như thế nào, Tư Mã Hồng lui chính là lui, khác hài lòng còn quan trọng nữa, trong nháy mắt bước khỏi cổng triều đình, nay vẫn luôn tinh thần sung mẫn phấn chấn, bỗng nhiên mất sức sống, dường như tuổi già sức yếu, chênh vênh.

Ngay cả Lý Quang Cát vẫn thường gay gắt với Tư Mã Hồng, thấy bộ dáng của cũng mất hứng thú pha trò, đều là những cụ ông sáu mươi bảy mươi tuổi, ngộ nhỡ chỉ vì một câu kích bác của mà xảy chuyện, chẳng bản tự chuốc lấy phiền?

Trương Trọng Hãn nhớ thời gian Tư Mã Hồng từng nhắc tới vụ án Lâm phi mưu hại hoàng t.ử với , hiện tại Tư Mã Hồng về hưu, sợ rằng sẽ nhắc chuyện .

Chẳng lúc đó vì Tư Mã Hồng đột nhiên nhắc tới việc ?

Những kẻ dựa Tư Mã gia lúc trong lòng hoảng hốt bất an, tuy rằng bọn họ tiền căn hậu quả thế nào, thế nhưng Tư Mã Hồng đột nhiên về hưu, khẳng định bên trong nguyên nhân gì, cho nên bọn họ càng thêm lo lắng yên.

Ngươi quan đương nhiên khó tránh khỏi sẽ suy nghĩ nhiều, ngộ nhỡ Hoàng thượng bởi vì bọn họ từng nương tựa Tư Mã gia mà sinh lòng chán

ghét vứt bỏ thì bây giờ, ngộ nhỡ Tư Mã gia phạm trọng tội, bọn họ cũng chịu liên lụy thì bây giờ?

Trong cung Tĩnh an, Tôn Thái phi tin Tư Mã Hồng về hưu, cũng đ.á.n.h rơi tách đang cầm tay, bà trợn mắt chằm chằm thái giám truyền lời: “Ngươi cái gì?”

“Thái phi nương nương, Tư Mã đại nhân về hưu.” Thái giám nuốt một ngụm nước bọt: “Hoàng thượng ban cho Tư Mã công t.ử tước vị Khinh Xa Đô úy.”

“Khinh xa Đô úy?!” Tôn Thái phi trào phúng , tước vị thì tác dụng gì chứ, nhất là ở trong địa phận như kinh thành thì nó tác dụng?

Tư Mã gia là một con quan trọng trong kế hoạch của bà, hiện tại Tư Mã gia rút lui, kế hoạch phía của bà nên tiến hành như thế nào?

“Ta .” Thái phi khoát tay một cái, ý bảo tất cả đang phục vụ trong phòng lui .

Mỗi một nước cờ của bà trông giống như tình cờ xảy , tất cả đều là ông trời giúp đỡ bà, là đế hậu kế hoạch của bà ?

Thế nhưng điều thể, bà bao giờ tiết lộ kế hoạch với bất kỳ ai, đế hậu ?

Càng nghĩ càng cảm thấy đây là ý trời, Tôn Thái phi càng nghĩ càng thấy phiền não.

Nếu như đây là ý trời, bà tính toán nhiều như tác dụng gì?

“Thái hậu nương nương, Tư Mã Hồng về hưu.” Lưu cô cô tiếp nhận nhang trong tay Thái hậu, c*m v** trong lư hương, sang tượng phật bái ba bái, xoay nới với Thái hậu: “Nô tỳ còn , cô nương chi thứ ba Tư Mã gia bệnh nặng, sợ là khó qua khỏi.”

“Chính là nha đầu tên Tư Mã Hương?” Chu Thái hậu cũng chút ấn tượng với Tư Mã Hương, bà lắc đầu: “Việc tự Hoàng thượng cùng Cửu Cửu quan tâm, ngươi cần cho .”

“Ngài…” Lưu cô cô biến sắc.

“Hoàng thượng là một minh quân lòng lo cho dân, cần chỉ dẫn.” Chu Thái hậu tượng phật phía điện thờ

luôn nở nụ hiền hòa uy nghiêm: “Ai gia tính kế hơn nửa đời , ngày chỉ cần sống những ngày tháng thanh tịnh là .”

“Nô tỳ hiểu.” Lưu cô cô cong gối khụy thi lễ.

sang bái lạy đức phật một nữa, duy nguyện Hoàng thượng cùng Hoàng hậu hiếu thuận trung hậu, luôn đối xử với Thái hậu hiếu thuận như xưa, cũng các quan viên trong triều phản đối.

Sau khi Tư Mã Hồng về hưu, triều đình liền sự biến động trong quan trường, bất quá hầu hết đều những giữ chức vị đặc biệt, cũng dẫn đến sự phản đối của các quan viên.

Nói thí dụ như Thiếu Khanh Hồng lư tự Cố Chi Vũ điều nhận chức hộ bộ, đảm nhiệm chức hộ Bộ Thị lang.

Mặc dù Thiếu Khanh Hồng lư tự và Thị Lang Hộ bộ dù đều là tam phẩm như bằng cấp thế nhưng thực chất là thăng chức.

Vào lục bộ đảm nhiệm chức thị lang mới cơ hội lên .

Đại ca của Hoàng hậu ở hộ bộ, nhị ca Thống lĩnh Long cấm vệ, một việc quản lý ngân khố của hoàng đế, một việc đảm bảo an cho Hoàng đế, một nội một ngoại, thể thấy Hoàng đế ý trọng dụng Cố gia.

Nghĩ , thừa nhận Cố Trường Linh chính là một con hồ ly lão làng, giã từ sự nghiệp khi đang đỉnh vinh quang để mở con đường quan lộ rộng rãi cho con cháu, còn tránh nghi kỵ của Hoàng đế, đây là một nước cờ đến mức thể hơn.

Bất quá, cũng thể thấy thủ đoạn của Hoàng hậu, cách lung lạc lòng của Hoàng đế, mới để cho Hoàng đế nguyện ý dùng Cố gia.

So với Cố gia lên như diều gặp gió thì Tư Mã gia trông vẻ tiều tụy hơn nhiều.

Chức vị trong kinh thành biến hóa, một vài quan viên địa phương cũng rung chuyển, thăng quan giáng chức, vài lên như diều gặp gió, cũng từ quan viên địa phương trở thành kinh quan.

Nói thí dụ như Thứ sử Cẩm Châu, kể từ khi thành vương c.h.ế.t bệnh, vẫn luôn trong coi vùng đất Cẩm Châu, hiện tại gặp vận may thăng lên thái bộc tự khanh.

Tuy rằng Thái bộc tự khanh cũng coi là chức vị quan trọng, nhưng cũng phép an bài mã xa cho Đế vương Hoàng hậu và các quý nhân, đối với một tiểu quan như Thứ sử Cẩm Châu mà , thì đây là một bước lên mây.

Nhận điều lệnh về kinh thành Thứ sử Cẩm Châu Điền Ân Quang mừng đến ch** n**c mắt, may mắn đây theo lời của con gái, âm thầm giúp đỡ Hoàng thượng kinh thành, bằng hào quang của ngày hôm nay?

Nghĩ , càng thêm hài lòng với đứa con gái mấy ngày hòa ly về nhà, vui mừng phấn khởi cầm điều lệnh xuống hậu viện, cho con gái chuyện đáng mừng .

Quá tình điều động chức vị kinh thành cho mọ rảnh quan tâm những điều khác, cho nên khi tin tức cô nương cho thứ ba Tư Mã gia c.h.ế.t bệnh truyền ngoài, hầu như bao nhiêu để ý tới.

Một cô nương xuất giá, lúc c.h.ế.t cũng tang lễ quá lớn, bởi vì để cho đầu bạc tiễn đầu xanh chính là bất hiếu, cho nên theo ngoài, c.h.ế.t chỉ là c.h.ế.t mà thôi.

Chỉ Tiền gia ngậm ngùi trong giây lát, đáng tiếc cho đứa con dâu tương lai cứ thế mất.

Thế nhưng ngoài mặt vẫn dám để cho khác bọn họ từng ý cầu cưới Tư Mã Hương, lỡ như để kẻ lê đôi mách nào đó thọc mạch thành con trai bọn họ khắc thê sẽ ảnh hưởng đến chuyện mai mối của con cái, lúc đó mới phiền.

 

 

Loading...