Như Châu Tựa Ngọc - Chương 62: Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì thừa tuớng nước Cao La mất tích, dẫn đến nội bộ đấu tranh đấu tranh, một ít cho rằng Đại Phong lưng chuyện , thế nhưng những lời căn cứ như nhanh ch.óng gạt bỏ.
Nếu những lời truyền ngoài sẽ gây bất hòa giữa các quốc gia, ngươi thể tùy tiện ? Bọn họ bằng chứng, thừa tướng mất tích trong đất Cao La, từ những chứng cứ lưu hiện trường cho thấy, việc cũng chỉ đảng phái mâu thuẫn với thừa tướng, đương nhiên Đại Phong cũng chấp nhận vu oan.
Quan viên Đại Phong chú trọng đến chuyện , ngay cả các tướng sĩ biên cương cũng đặt trong tình trạng báo động cao, chỉ cần Cao La rục rịch mạo phạm, bọn họ lập tức xông ứng chiến.
Thế cục biên cương căng thẳng, nội bộ triều đình cũng sóng yên gió lạnh, duyên cớ gây chuyện là do Thanh Bắc Tiết Độ sứ Ngụy Đình cáo trạng chiếu tướng phòng thủ Thanh Bắc thông đồng với địch bán n.ước.Ngụy Đình xuất tân quý, là tài cán, Tư Mã Hồng tán thưởng, cho nên lúc đề cử với tiên đế, đó Ngụy phi tiên đế vô cùng sủng ái, cũng kéo theo Ngụy Đình càng tiên đế tin dùng, một phát thăng lên Thanh Bắc tiết độ sứ.
Không lâu khi thăng nhiệm thì tiên đế lâm trọng bệnh qua đời, Tư Mã gia ủng hộ, suốt năm năm qua vẫn bình an yên giữ chức Thanh Bắc tiết độ sứ, nếu hiện tại nhảy cáo trạng Triệu Tiến, Tấn Ưởng vẫn ý định động đến .
Triệu Tiến khác với Ngụy Đình, Triệu Tiến xuất hàn môn chân chính, bất quá là một tướng tài hiếm .
Dựa công trận vương lên chiếu tướng tam phẩm An Bắc, trấn thủ Thanh Bắc châu.
Hai nhận lệnh triệu hồi của đế vương cũng dám chậm trễ, liền roi thúc ngựa chạy tới kinh thành, lúc kinh thành mới đầu mùa hạ.
“Triệu Tấn tướng quân, mời.” Khi tiến cửa cung, Ngụy Đình xoay một tư thế mời với Triệu Tiến.
Vẻ mặt Triệu Tiến giận tức, thế nhưng chân thiên t.ử, thể thốt lời thô bỉ chấp nhất, đành gỡ bội kiếm xuống đưa cho hộ vệ trông giữ cổng chu tước, đó chẳng thèm liếc Ngụy Đình, sải bước qua cánh cửa trong cung.
“Xì.” Ngụy Đình thấy bộ dáng của , xì một tiếng, theo.
Hai một một tới, thái giám dẫn đường phía vẫn cúi đầu, từng hé miệng với hai dù chỉ nửa chữ, điều cho Triệu Tiến thể đoán tâm tư của Hoàng thượng là gì.
Hắn chỉ là một chiếu tướng tam phẩm Am Bắc, từ khi đóng ở Thanh Bắc châu đến nay ít khi về kinh, càng từng cơ hội gặp mặt riêng Hoàng thượng, cũng giao thiệp với ai ở kinh thành cho nên hiểu tính tình của Hoàng thượng.
Trong lòng cũng hiểu rõ, Ngụy Đình Tư Mã gia nâng đỡ phía lưng, hồi kinh chỉ sợ là dữ nhiều lành ít.
Thế nhưng dù , cũng rõ chuyện mặt Hoàng thượng, mặc kệ Hoàng thượng tin , chí ít cũng thẹn với lương tâm, cũng bởi vì chuyện mà liên lụy đến nhà.
Bên ngoài đều ca tụng Hoàng thượng là vị quân vương nhân từ yêu dân, lúc cũng hi vọng Hoàng thượng đúng như những lời đồn đại bên ngoài, thể để cho nhà của bảo trụ mạng sống.
“An Bắc chiếu tướng, tiết độ sứ đại nhân, sắp tới cung Càn Khôn .” Thái giám dẫn đường dừng bước , rốt cuộc mở miệng với hai : “Trước tiên, xin đắc tội nhị vị đại nhân.”
“Không dám.” Ngụy Đình hiểu rõ bọn họ chẳng cận thần bên cạnh thiên t.ử, gặp mặt Bệ hạ, nhất định thông qua chuyện soát , để tránh bọn họ mang theo hung khí.
Bởi vì hai đều là quan viên tam phẩm chức vụ quan trọng, cho nên lục soát hai họ chính là Long cấm vệ, khi lục soát xong, Long cấm vệ ôm quyền tạ với hai , đó lui sang một bên.
Triệu Tiến thấy thế bất chợt nghĩ, cận vệ thiên t.ử nghiêm cẩn thủ như , ngẫm Bệ hạ chắc là một quân vương nhân nghĩa.
Hai soát xong, thái giám dẫn hai tiếp tục về phía , tới phân nửa, thái giám đột nhiên dừng bước , vội la lên cảnh báo: “Mau tránh , phượng giá tới .”
Triệu Tiến hốt hoảng, thấy phía một nhóm tới, tuốt ở đằng là một mỹ nhân mặc cung trang màu vàng đỏ, thấy rõ dung mạo của đối phương, chỉ cúi đầu vội vàng lui về mấy bước.
Tiếng bước chân từ từ gần, thấy một thanh âm êm tai vang lên, mềm mại du dương dường như những âm thanh phát từ tơ mềm.
“Vi thần gặp qua Hoàng hậu nương nương.”
“Mạt tướng gặp qua Hoàng hậu nương nương.” Hắn dám ngẩng đầu, cung kính một đại lễ.
Sau đó thấy một đôi giầy thêu đính trân châu dừng ở mặt của , chỉ Hoàng hậu nương nương hỏi: “Ngươi chính là chiếu tướng An Bắc ?”
“Hồi bẩm nương nương, chính là mạt tướng.” Hắn ngờ Hoàng hậu nương nương mà từng đến , trong giọng còn toát vẻ kích động.
“Bổn cung đại ca nhắc qua ngươi, ngươi am hiểu binh pháp, tài b.ắ.n cung thiện xạ!” Cố Như Cửu đàn ông mắt bước sang tuổi trung niên, tuy rằng mới ba mươi tuổi, nhưng do quanh năm sống kham khổ nơi biên quan, thoạt già nua giống như hơn bốn mươi tuổi.
Triệu Tiến nhớ tới đại ca của Hoàng hậu nương nương chính là thiếu khanh hồng lư tự Cố Chi Vũ, khi điều động đến Thanh Bắc châu từng gặp qua Cố Chi Vũ vài , thật ngờ đối phương đ.á.n.h giá cao như thế, ôm quyền : “Là quốc cữu khen trật .”
“Chiếu tướng cần khiêm tốn.” Cố Như Cửu thấy khuôn mặt đàn ông đầy phong sương trong mắt toát lòng cảm kích, nhịn thầm nghĩ, suy nghĩ của chiếu tướng thật đơn giản.
Nàng liếc mắt Ngụy Đình cách đó xa, giọng ngược lạnh lùng hơn nhiều:
“Hai vị đại nhân mệt nhọc đường xá xa xôi về đây, nhị vị đều mang trọng trách, bổn cung dám quấy rầy.”
“Cung tiễn Hoàng hậu.” Ngụy Đình thầm cảm thấy nỗi bất an đang cháy âm ỉ trong lòng, thái độ của Hoàng hậu nương nương đối đãi với Triệu Tiến quá mức ôn hòa, ôn hòa đến mức giống như đối đãi với một bán n.ước cầu vinh, lẽ nào…
Hắn dám nghĩ tiếp nữa, theo phía thái giám, bước cửa chính ngự thư phòng.
Trong ngự thư phòng rộng rãi sáng sủa, sàn nhà sạch sẽ còn soi bóng đó, lúc Triệu Tiến và Ngụy Đình cùng bước lên hành lễ với đế vương.
“Đứng lên .” Tấn Ưởng ném một loạt tấu chương tới ngự án: “Ngụy đại nhân dâng cáo trạng tố cáo Triệu tướng quân thông đồng với địch bán n.ước, chứng cứ gì.”
Ngụy Đình vội vàng rút xấp thư từ chuẩn cẩn thận đó đặt trong khay hà Minh đưa tới, đó : “Bệ hạ, đây là thư từ mà thần bắt , xin Hoàng thượng minh xét.”
Liếc thư từ chất khay, Tấn Ưởng cũng vươn tay lấy, mà chỉ : “Thư tín thể giả tạo, Ngụy đại nhân nhưng còn chứng cứ khác?”
“Chuyện …” Ngụy Đình ngẩng đầu thoáng qua Hoàng thượng, thấy nét mặt lạnh nhạt, tựa hồ chẳng mấy để ý đến chuyện của Triệu Tiến, cảm giác bất an trong lòng của càng sâu, tựa hồ giống như phản ứng của một vị đế vương thấy quan viên quyền của thông đồng với địch bán nư.ớc.
“Vi thần còn thu thập bảo vật hoàng thất Cao La ở trong phủ Triệu tướng quân, mấy thứ , đều những vật phẩm các đại thần bình thường thể .” Ngụy Đình chắp tay : “Chỉ là mấy thứ đa dạng, vi thần thể mang theo bên , vẫn còn để ở mã xa.”
“Nói , ngươi cho lục soát nơi ở của Triệu tướng quân?” Tấn Ưởng nhếch mày, nhàn nhạt hỏi: “Ngươi và Triệu Tiến đều là quan viên tam phẩm, là ai cho ngươi quyền phép lục soát nơi ở của tướng quân?”
“Bệ hạ, vi thần cũng là lâm tình huống bất đắc dĩ, mới đưa hạ sách .”
Ngụy Đình hoảng hốt trong bụng, ngờ Bệ hạ lôi chuyện chất vấn , lúc vội loạn, quỳ gối xuống ngự tiền.
Quan văn và võ quan xưa nay tuy phẩm cấp tương đồng, nhưng thực tế thì quan văn kiêu ngạo hơn quan vỡ, điều trở thành chuyện cam chịu của quan trường Đại Phong, thế nhưng ngự tọa, thể địa vị quan văn cao hơn quan võ.
“Hạ sách , trẫm còn tưởng rằng Thanh Châu là vùng đất Ngụy đại nhân ngươi thể một tay che trời, những khác mặc cho ngươi xâu xé.” Tấn Ưởng lạnh lùng hừ một tiếng: “Việc giao cho Trương tướng điều tra , khi sự việc tra xét rõ ràng, hai các ngươi tạm thời ở tại Biệt Quản, lệnh tuyệt đối tự ý xuất nhập.”
Triệu Tiến mừng sợ, vui chính là vì Bệ hạ trọng văn khinh võ, hoảng sợ là vì Hoàng thượng theo lời một phía của Ngụy Đình, mà để cho Trương tướng tra rõ việc .
Tuy rằng tính tình Trương tướng ôn hòa, nhưng cũng giống như , đều xuất hàn môn, chí ít từ điểm xuất phát , nếu để cho Trương tướng điều tra thì kết quả sẽ công chính hơn nhiều.
“Rõ.” Sắc mặt Ngụy Đình trắng bệch, run lẩy bẩy thi lễ một cái.
Đã tới bước đường , bởi vì quân đội hùng hậu trấn thủ, cơ hội thu thập tin tức từ kinh thành truyền tới, cho nên thấu hiểu tình huống hiện nay trong kinh thành.
Trước Tư Mã đại nhân , chỉ cần lật đổ Triệu Tiến, đổi quân trấn thủ Thanh Bắc châu thành của bọn họ, là thể để cho thăng chức.
Hắn vốn tưởng rằng đây là việc nhỏ, bởi vì khi tiên đế còn sống, từng án “nghi ngờ” quân phòng thủ thông đồng với địch b*n n**c, tiên đế hoài nghi trao quyền cho cấp , cho nên căn bản suy nghĩ nhiều.
Hiện tại xem , sự tình tựa hồ cũng đơn giản, tình hình kinh thành cũng khác xa và phức tạp hơn so với tưởng tượng của .
Mà Bệ hạ tựa hồ đối với Tư Mã gia, cũng đặc biệt tín nhiệm, nếu
cũng sẽ bày thái độ như với , hơn nữa việc còn giao cho Trương Trọng hãn xử lý.
Trương Trọng Hãn chính là một cáo già khéo đưa đẩy, như nhu nhược dễ chuyện, thực tế một kẻ xuất hàn môn thể leo đến chức thừa tướng thủ đoạn thể ít ?
Huống chi Triệu Tiến xuất hàn môn giống như Trương Trọng Hãn, Trương Trọng Hãn nếu như bảo trụ quyền phát biểu của hàn môn cặn bã trong triều đình, sẽ tìm cách bảo vệ Triệu Tiến.
Càng nghĩ, Ngụy Đình càng cảm thấy sợ hãi, thế nhưng Hoàng thượng tựa hồ cũng nhiều với , ngoảnh bảo lui ngoài.
Thế nhưng , Triệu Tiến còn ở trong ngự thư phòng, thái độ của Hoàng thượng đủ để chứng minh một nước cờ sai.
Ra cung, cấm vệ quân dẫn tới ở trong biệt quán bên ngoài vệ binh gác, truyền tin tức cũng dung cách nào.
Hắn qua ở trong phòng, cứ thế hết mấy chục vòng, nghĩ tới nghĩ lui cũng tìm cách giải quyết chuyện .
“Hiện nay, chỉ thể trông mong Tư Mã đại nhân thể cứu .” Ngụy Đình thở dài, lúc sang đầu hạ, thế nhưng lòng vẫn phát lạnh như cũ.
Lại qua hai canh giờ , mới thấy cấm vệ quân dẫn Triệu Tiến tới, hai ở cùng trong một căn nhà, chỉ là một gian phía đông, một gian ở phía tây, nhưng tách biệt với .
Mắt thấy thái độ cấm vệ quân khách khí với Triệu Tiến, Ngụy Đình nghĩ đến biểu tình lạnh như băng của cấm vệ quân đối với khi nãy, trong lòng càng lo lắng.
Lien tiếp mấy ngày , ăn ngon ngủ yêu, gầy rộp một vòng.
dù , cũng nhận lời triệu hồi của Hoàng thượng, Tư Mã đại nhân cũng truyền sang cho chút tin tức gì.
Hắn , tiêu .
Kể từ đêm Tôn Thái phi tà phong xâm nhập cách đây mấy hôm, Tĩnh An cung càng đìu hiu m.ô.n.g quạnh, khi Cố Như Cửu nữa đặt chân bước nơi , thấy đám cung nữ thái giám mặt ủ mày chau, hề sức sống.
Cố Như Cửu nhíu nhíu mày, một đám cung thị đang cúi hành lễ với nàng, bước trong nội điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-62-chuong-62.html.]
Tôn Thái phi vẫn giường tĩnh dưỡng, thấy nàng tiến đến, thở hổn hển dậy hành lễ, Cố Như Cửu ngăn : “Thái phi nương nương mau xuống, thể khỏe chút nào ?”
“Đa tạ Hoàng hậu nương nương đặc biệt tới thăm, khá nhiều.” Tôn Thái phi đưa khăn tay lên che miệng ho nhẹ hai tiếng, đó : “Nương nương mau ngoài nhé, chớ để lây bệnh sang ngài.”
“Thái phi nương nương cần lo lắng, bổn cung hỏi thái y, bệnh của nương nương sẽ truyền nhiễm,” Cố Như Cửu nhạt : “Tĩnh dưỡng mấy ngày sẽ khỏi thôi.”
Tôn Thái phi cũng ho khan, bỏ khăn môi xuống : “Nương nương đúng.” Nàng tiếp nhận cung nữ đưa tới nhuận hầu uống một ngụm, chậm rãi mở miệng : “Nương nương hôm nay đến, sợ rằng đơn thuần là xem khỏe ?”
Cố Như Cửu xuống ghế bên cạnh, nhẹ lay động quạt tròn vẽ hoa phú quý tay: “Không hổ là Thái phi nương nương, luôn luôn thể thấu nhân tâm.”
“Hoàng hậu nương nương quá lời, ở cái chỗ lâu, cho dù ngu xuẩn cũng học cách thông minh thôi.” Tôn Thái phi liếc mắt Cố Như Cửu, giọng quái dị: “Chờ Hoàng hậu nương nương ở trong một thời gian nữa, cũng sẽ năng lực thôi.”
Bảo Lục cùng tới với Cố Như Cửu lập tức nhíu mày, bất mãn liếc Tôn Thái phi.
Cố Như Cửu , tiếp những lời với Tôn Thái phi, mà chỉ : “Bổn cung tới, là hỏi đếm hôm đó Triệu Tôn Thái phi thấy gì.”
Tôn Thái phi cúi đầu, hai tay trắng noãn của : “Chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng, mơ gặp cố nhân mà thôi.”
“Hả?” Cố Như Cửu cảm thấy hứng thú : “Người đó là Lâm phi?”
Nghe thấy hai chữ ‘Lâm phi’, Tôn Thái phi ngẩng đầu, với Cố Như Cửu: “Hoàng hậu nương nương, chuyện cũ xin đừng nhắc nữa thì hơn.”
Cố Như Cửu nét mặt trịnh trọng của Tôn Thái phi, : “Thái phi đúng, chuyện cũ quả thực cần nhắc .” Nàng lên: “Thái phi nương nương bình phục, bổn cung cũng yên lòng.”
Nàng để cho cung nữ mang lễ vật chuẩn từ đưa cho Tôn Thái phi: “Vậy bổn cung quấy rầy, Thái phi nghỉ ngơi thật .”
“Hoàng hậu nương nương thong thả.” Tôn Thái phi ở giường, khom một cái với Cố Như Cửu.
Sau khi Cố Như Cửu rời , Tôn Thái phi mở hộp lễ vật , bên trong là một cây nhân sâm trăm năm.
“Nhân sâm trăm năm, thật là đồ .” Tôn Thái phi khép hộp quà, : “Vị Hoàng hậu nương nương của chúng hổ là phúc khí phụ mẫu sủng ái, Hoàng thượng ngưỡng mộ, vung tay rộng lượng như .”
“Thái phi nương nương, ngài Hoàng hậu nương nương thật sự sẽ cho điều tra chuyện năm đó chăng?” Ma ma hầu bên cạnh bà đưa hộp quà đang cầm trong tay qua, lo lắng hỏi: “Nếu nàng tra, những thứ ngài an bài chẳng vô ích ?”
“Tuổi còn trẻ Hoàng đế sủng ái, thể tò mò?” Tôn Thái phi giễu cợt : “Năm đó, bổn cung cũng cỡ tuổi nàng , chẳng lòng hiếu kỳ cũng lớn ?”
Chuyện qua , chỉ cần tra , chính là bắt một con hốt luôn cả ổ, đến lúc đó cũng lôi Thái hậu dính , khiến cho hoàng thất gièm pha, chẳng càng thêm thú vị?
Lúc Cố Như Cửu về T.ử Thần điện, Tấn Ưởng từ ngự thư phòng trở về, thấy nàng tiến đến, Tấn Ưởng : “Nghe nàng đến Tĩnh An cung?”
“Tôn Thái phi ngã bệnh, hậu cung tiền triều đều , nếu một chuyến, chẳng là khác xỏ xiên ?”
Cố Như Cửu tới bên cạnh , rút quyển tiểu thuyết trong tay : “Sao bắt chước mấy quyển sách tình cảm ?”
“Chẳng đang bồi dưỡng tạo thói quen sở thích giống nàng đó .” Tấn Ưởng , nắm tay nàng, vén tay áo lên : “Lão phụ phát điên , hại cổ tay của nàng bần tím thế , đến giờ vẫn tan bớt.”
“Bệ hạ của , thể lời như .” Cố Như Cửu vươn một tay che miệng của , thấp giọng : “Cái gì lão phụ, đó là Thái phi.
Nếu để cho khác đường đường là Bệ hạ chí tôn những lời thô bỉ như , đến lúc đó mất mặt chính là Bệ hạ đấy.”
“Ta sợ gì mất mặt.” Tấn Ưởng sai Hà Minh mang t.h.u.ố.c mỡ tới, đó lấy ngón tay quệt một ít t.h.u.ố.c mỡ lên, nhẹ nhàng xo.a nắn tan m.á.u bầm giúp Cố Như Cửu: “Mất mặt vì giai nhân cũng chứ .”
“Xong xong, đây thật sự gánh tục danh họa quốc yêu hậu ?” Cố Như Cửu khách khách, đó : “Chuyện đều do hại mà .”
“Đàn ông năng lực, gánh vác giang sơn của , mới để nữ nhân của trở thành kẻ gây tai họa.”
Tấn Ưởng lắc đầu, đó : “Nàng đừng động nữa, để xo.a nắn cho nàng, là đau thêm mấy ngày nữa.”
“Kỳ thực hết đau từ lâu , chỉ là dọa mà thôi.” Cố Như Cửu cũng lời im, mặc cho Tấn Ưởng bên cạnh xoa bóp vết bầm giúp , sò mó .
“Mới , lúc khỏi ngự thư phòng, đụng Ngụy Đình cùng Triệu Tiến.”
“Nàng cảm thấy hai ?” Tấn Ưởng cúi đầu nhẹ nhàng thổi cổ tay Cố Như Cửu, lấy khăn tay lau t.h.u.ố.c mỡ dính ở những chỗ khác tay nàng, khi lau khô, mới xoa tay của , ném khăn tay sang một bên.
“Nếu bề ngoài, Ngụy Đình phong quang tễ nguyệt, phong thái quân t.ử, tướng mạo Triệu Tiến bình thường, nét mặt phong sương, ngôn
hành cử chỉ cũng khí khái bằng Ngụy Đình.” Cố Như Cửu lấy khăn tay của lên, cúi đầu xoa ngón tay cho Tấn Ưởng: “Thế nhưng theo khí hậu Thanh Bắc châu ác liệt, mùa hạ bão cát, mùa đông băng tuyết, nhiều như Triệu Tiến , còn như Ngụy Đình thì ít.”
Hắn tốn bao nhiêu tinh lực, mới thể dưỡng trắng trẻo mập mạp đến như ?
Nếu Ngụy Đình thật lòng vì dân, việc gì cũng ngoài tản bộ vài vòng, thị sát một chút dân tình, ngày ngày hứng chịu gió cát, thể duy trì da trắng trẻo béo tròn như ? Cho dù khí chất bẩm sinh, thì đến cái loại địa phương như Thanh Bắc châu đó cũng biến thành tò he khô đét.
Nghe Cố Như Cửu phân tích, Tấn Ưởng : “Xem nàng tán thưởng Triệu Tiến?”
“Chẳng lẽ thần quân oán thù với Tư Mã gia ?” Cố Như Cửu bỏ tay , chán ghét liếc một cái : “Ngụy Đình là của phái Tư Mã, tán thưởng ?”
Tấn Ưởng lập tức to, đưa tay ôn lấy Cố Như Cửu, bám dính lấy nàng chẳng khác nào như đường: “Cửu Cửu luôn ân oán rõ ràng như .”
“ , hắc bạch phân minh thì , ân oán rõ ràng thì vấn đề.” Cố Như Cửu đặt cằm lên đầu vai của Tấn Ưởng, híp mắt : “Tướng sĩ biên cương vì quốc gì chịu dãi nắng dầm mưa, mà văn thần chỉ nấy câu tùy tiện chụp mũ cho bọn , chẳng để cho họ m.á.u chảy lệ rơi?”
“Nàng đúng.” Tấn Ưởng trầm giọng : “Chúng thể để cho những tướng sĩ nhục chí hùng .’
Tấn Ưởng nhẹ vỗ về lưng Cố Như Cửu, tâm tình chút kích động, Cửu Cửu luôn cùng suy nghĩ với như bậy, thể như , bậc trượng phu như còn cầu điều chi nữa.
Hai vợ chồng quan điểm đều đạt nhất trí, vì ở giường vận động thì, cũng đạt tới hài hòa mỹ mãn.
Cho nên buổi triều sớm hôm
, mặc dù quan văn và quan võ nghị luận ầm ầm, Tấn Ưởng vẫn nhàn hạ thoải mái tiếp.
“Bệ hạ, Ngụy Đình nên nhốt !” Quan viên A lên tiếng , mặc kệ Triệu Tiến thông đồng với địch , thế nhưng Ngụy Đình là thật tâm với nước, cũng một lòng suy nghĩ vì Đại Phong, cho nên chỉ cần nhốt Triệu Tiến tại biệt quán là , Ngụy Đình thì nên thả .
“Ăn xằng bậy, nếu tùy ý vu hãm mệnh quan triều đình là vì cho Đại Phong, chẳng nhẽ đây cũng thể hoài nghi ngươi thông đồng với địch bán nướ.c ?” Các võ tướng biểu thị bọn họ bất mãn, buồn bực, Triệu Tiến khổ cực trấn thủ biên quan bảo vệ quốc gia, kết quả quan văn lấy tội danh vu hãm, trong lòng bọn họ ấm ức, trong lòng bọn họ khổ.
Hai bên cứ thế tranh cãi với , còn quan văn vung tay múa chân sắp đ.á.n.h , bất quá phạm vi động thủ chỉ giới hạn trong quan văn, tựa hồ quan văn nào chủ động xông tới đám quan võ.
Thấy những đ.á.n.h mất bình tĩnh, Tấn Ưởng mới : “Muốn đ.á.n.h thì ngoài đ.á.n.h , đừng phá hỏng trật tự triều đình.”
Nghe như thế, những kẻ động thủ đang chuẩn động thủ liền lặng lẽ thu hồi, đó nghiên chỉnh tại chỗ, chờ Hoàng thượng răn dạy.
Nào hôm nay tâm tình Hoàng thượng tựa hồ , vì mà nổi giận, cũng trách phạt bọn họ.
“Trẫm chư vị đại nhân đều một lòng vì dân, thế nhưng quốc quốc pháp.
Nếu Triệu Tiến thông đồng với địch bá.n nước, dựa theo luật mà trị.
nếu Triệu Tiến thông đồng với địch bán n.ước, như Ngụy Đình phạm tội danh vu hãm mệnh quan triều đình, cũng theo luật xử trí, chư vị cần vì việc mà tranh luận ầm ĩ.” Tấn Ưởng nhẹ nhàng vuốt tay vịn long ỷ: “Hôm nay Ngụy Đình ở kinh thành, mà Thanh Bắc châu là điểm trọng yếu của Đại Phong , việc cấp bách là chọn một thể tạm đảm nhiệm chức vụ Thanh Châu tiết độ sứ.”
Người phái Tư Mã lắng lời thấy điểm đúng, Ngụy Đình mới kinh mấy ngày, Hoàng thượng tìm
tạm giữ chức Tiết Độ sứ của , đây cho , tín nhiệm Ngụy Đình?
Bằng vội tìm giữ chức tiết độ sứ Ngụy Đình chuyện chiếu tướng thủ biên?
Người thông minh nhận thấy gió thổi sai chiều, mà đầu óc tương đối đơn giản cho rằng Hoàng thượng càng thêm tín nhiệm Triệu Tiến, hai hạng ý kiến đối với quyết sách của Hoàng thượng.
Về phần của phái Tư Mã, tuy rằng thành kiến, thế nhưng Tấn Ưởng chịu thỏa hiệp, các quan trong triều chọn một quan viên tạm giữ chức Thanh Bắc châu Tiết Độ sứ.
Tất cả rõ ràng, cái danh tạm thời sẽ nhanh ch.óng đổi thành tiết độ sứ chính thức, bất quá Hoàng thượng quyết hạ quyết tâm, bọn họ cũng thể tiếp tục phản đối.
Hành động của Tấn Ưởng thu nhiều cảm kích từ phía võ tướng, lúc hạ triều, động tác hành lễ của quan võ vô cùng mạnh mẽ hung hồn hơn nhiều.
Trương Trọng Hãn những võ tướng đang kích động , thầm thở dài trong bụng.
Chuyện Ngụy Đình và Triệu Tiến chỉ là mâu thuẫn giữa hai , mà là giao chiến giữa Hoàng thượng và phe Tư Mã.
Tư Mã gia lâm nguy.
“Trương tướng.” Tư Mã Hồng gọi Trương Trọng Hãn : “Xin dừng bước.”
“Tư Mã đại nhân.” Trương Trọng Hãn chắp tay với Tư Mã Hồng, rõ nguyên nhân vì Tư Mã Hồng gọi , thế nhưng sẽ nhận lời lão .
Tư Mã gia là châu chấu cuối mùa thu, thể cùng chiến tuyến với loại châu chấu ?
Nào Tư Mã Hồng đến chuyện mà chỉ nhắc đến một chuyện năm xưa.
“Trương tướng còn nhớ rõ bản án Lâm phi hạ độc hoàng t.ử năm đó ?”