Như Châu Tựa Ngọc - Chương 61: Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tôn Thái phi run lẩy bẩy trốn lưng Cố Như Cửu, phản ứng gì những lời trách cứ của Tiền Thái phi, đôi mắt mở to, dường như chỉ cần mở to thêm chút nữa là tròng mắt sẽ rơi ngoài.

“Chẳng , chẳng .” Tôn Thái phi đột nhiên đưa tay chỉ Tiền Thái phi, thét to: “Là nó, chuyện năm đó là nó .

Ầm ầm.

Tiếng sét rền vang tứ phía, cuồng phong nổi lên, bên ngoài cây cối nghiêng ngả, cành lá va k** r*n xào xạc.

Cố Như Cửu rút tay của khỏi bàn tay của Tôn Thái phi, đầu Tiền Thái phi.

Tiền Thái phi tay áo tung bay, trâm cài khẽ lay động, mím c.h.ặ.t môi, mặt mày cươn.g cứng, tựa hồ đang cật lực áp chế cơn tức dần dâng lên trong bụng, thế nhưng khi Cố Như Cửu sang, vẻ mặt bà từ từ bình tĩnh .

“Hoàng hậu nương nương, Tôn Thái phi mơ thấy ác mộng, đầu óc tỉnh táo.” Tiền Thái phi tới mặt Cố Như Cửu , thi lễ với Cố Như Cửu, Cố Như Cửu một lễ : “Bổn cung thấy tình trạng của Tôn Thái phi lắm, mời thái y.”

“Hoàng hậu nương nương.” Tiền Thái phi Cố Như Cửu, vẻ mặt ngưng trọng : “Tôn Thái phi hiện giờ luôn xàm bậy, nếu truyên ngoài, chỉ sợ ảnh hưởng đến danh tiếng hoàng thất.”

“Tiền Thái phi yên tâm, lời nếu truyền ngoài.” Ánh mắt Cố Như Cửu quét một lượt tất cả mặt trong phòng: “Nếu truyền ngoài, thì chắc chắn phía , bộ những ai mặt ở đây đều lãnh phạt.”

Các cung thị dám thẳng mắt nàng, tất cả cúi đầu.

“Truyền lệnh của bổn cung, Tôn Thái phi ban đêm phong hàn, tà phong xâm nhập cơ thể, mời của thái y viện lập tức đến đây bắt mạch cho Tôn Thái phi.” Sau khi Cố Như Cửu an bài xong, sai cung nữ chiếu cố Tôn Thái phi thật , mới snag với Tiền Thái

phi: “Tiền Thái phi, bằng chúng sang chỗ khác chuyện tiếp, sợ ở đây nhiều , ảnh hưởng đến nghỉ ngơi của Tôn Thái phi.”

Tiền Thái phi liếc Tôn Thái phi hiện đang hoảng loạn, thất thố, miệng nhưng lòng : “Hoàng hậu nương nương chí .”

Nàng theo phía lưng Cố Như Cửu bước thiền điện Tĩnh An cung, trong điện ánh nến sáng trưng, thái giám cung nữ trang nghiêm, còn vẻ quạnh quẽ giống như ngày xưa.

Nghĩ , bà đưa mắt sang Cố Như Cửu, thấy vị Hoàng hậu nhận hết cưng chiều của đế vương, thiếu náo nhiệt.

Bà thầm trào phúng, xuống phía Cố Như Cửu.

“Tiền Thái phi.” Cố Như Cửu : “Trễ thế vẫn ngủ ?”

Tiền Thái phi sửng sốt, thấy mái tóc đen của Cố Như cửu rối tung tùy tiện xõa ở lưng, sờ sờ trâm cài mái tóc của , : “Đã tuổi , ngủ cũng khó, chỉ cần chút động tĩnh liền thức giấc.”

“Bổn cung thấy nhan sắc của Tiền Thái phi vẫn còn mặn mà, trông vẫn còn trẻ.” Cố Như Cửu khẽ một tiếng: “Cớ già?”

“Phụ nữ như chúng , mặc dù tuổi tác cao, thế nhưng tâm già.” Tiền Thái phi trầm mặc chỉ chốc lát, khổ : “Không dối gạt Hoàng hậu nương nương tiến cung hơn mười năm, hồi mới cung cũng xấp xỉ như ngài.

Có điều phúc khí bằng ngài, vẫn tiên đế yêu thích, trời về đêm vắng , vẫn luôn trnag điểm chăm chút vẻ bề ngoài của thật chu , chỉ mong một phút giây nào đó Hoàng thượng sẽ để ý đến .”

Nói đến đây, Tiền Thái phi lắc đầu tựa hồ cảm thấy giờ nhắc những chuyện qua cũng còn ý nghĩ gì,”Chuyện cũ giờ nhắc , chẳng qua chỉ là một câu chuyện , thế nhưng về lâu về dài tạo thành thói quen, nhất thời khó sửa .”

Cố Như Cửu trầm mặc chốc lát, cúi đầu chén trong tay: “Chuyện cũ qua, Thái phi nương nương chớ để trong lòng.”

Tiền Thái phi khẽ , như tự giễu, như giễu cợt lời của Cố Như Cửu.

Năm đó trái tim bà chủ, thế nhưng tiên đế chỉ bởi vì bát tự của bà tương hợp với bát tự của , lợi với việc con nối dòng, liền nạp bà tiến cung.

Phụ mẫu bà vì tiền đồ của các , để ý đến lời van xin của bà, cứ thế đẩy bà trong cung .

Bà nhận thánh sủng hơn nửa năm, thế nhưng vẫn tin vui truyền , tiên đế dần dần chán ghét bà, ngược cưng chiều yêu thương các phi tần khác.

Bà hận tiên đế, hận phụ mẫu, nhưng vì gia tộc, buộc lòng bày đủ loại thủ đoạn để tranh giành thánh sủng, thậm chí bà còn để bản ngay cả mộng vẫn tuông muôn vạn lời yêu thương với tiên đế.

Thế nhưng chỉ bản bà mới , trong lòng bao nhiêu chán ghét đàn ông , mỗi khi thức tỉnh giữa đêm khuya, bà nhịn ướt áo gối.

Đều quý nữ kinh thành , thế nhưng những quý nữ nữa, quý giá nữa, cũng thể sánh bằng nam nhân trong nhà.

Tựa như năm đó bà còn nhỏ cẩm y ngọc thực, thế nhưng lợi ích của các , thì bà chỉ thể trở thành một vật hi sinh.

“Cho nên mới , Hoàng hậu nương nương là một phúc khí.” Đôi mắt tiền Thái phi sáng rực chằm chằm Cố Như Cửu: “Nương nương hơn so với chúng .” Mà chúng ở đây, chỉ bà, còn Tôn Thái phi, Thái hậu, và cả những nữ nhân từng tiến cung thế nhưng ngay cả dung mạo tiên đế thế nào cũng diễm phúc gặp mặt.

Trong lòng Cố Như Cửu thoáng hốt hoảng, nàng nhấp một miếng , tránh : “Tiền Thái phi nương nương, ngài Tôn Thái phi nhắc đến là ai ?”

Tiền Thái phi rũ xuống mí mắt, lời : “Hoàng hậu nương nương thứ tội, Tôn Thái phi mộng thấy gì, , cho nên bà đang nhắc đến ai, càng thể .”

“Hóa , thế mà cho rằng Tiền Thái phi ”, Cố Như Cửu , bình thản : “Bổn cung năm đó Lâm phi khuynh thiên hạ, tài nhảy múa khuynh thành, chẳng vị Lâm phi xinh giống như lời đồn ?”

Nghe thấy hai chữ “Lâm phi”, Tiền Thái phi mặt đổi sắc, Cố Như Cửu chú ý tới bàn tay giấu ống tay áo của bà giật giật.

“Nương nương hà tất đề cập đến tội phi sát hại hoàng t.ử, nếu năm đó nàng , thì Thái hậu nương nương gánh chịu nỗi đau mất con.” Giọng Tiền Thái phi lãnh đạm : “Hoàng hậu nương nương đừng đề cập đến thì hơn.”

“Chuyện cũ qua, cái gì thể ?” Chu Thái hậu từ bên ngoài , liếc Tiền Thái phi : “Năm đó ai gia đắm chìm trong nỗi đau mất con, khi thấy Lâm phi chính là hung thủ thì, Lâm phi tiên đế ban cho cái c.h.ế.t, ai gia hỏi nàng mấy câu cũng kịp.”

“Thái hậu nương nương.” Nhìn thấy Chu Thái hậu, Tiền Thái phi vội vàng lên, cung kính hành lễ với Chu Thái hậu.

Cố Như Cửu lên, đỡ Chu Thái hậu xuống chiếc ghế mới , đó cũng xuống ghế bên cạnh Thái hậu: “Mẫu hậu, bên ngoài mưa lớn như , ngài cũng đến đây?”

“Nghe thấy Tôn thị xảy chuyện, ai gia tới xem một chút.” Chu Thái hậu nàng thở dài một tiếng.

“Đều là lão nhân trong cung, coi như ở trong tẩm cung, cũng khó mà chợp mắt .”

“Là con lo lắng chu .” Cố Như Cửu , tự tay đem một chén nhở đưa đến mặt Chu Thái hậu: “Con cho mời thái y đến, ngài cần lo lắng.”

“Ngươi việc, từ đến nay đều an tâm.” Chu Thái hậu , sang thấy Tiền Thái phi còn đó, nhân tiện : “Tiền thị ngươi cũng xuống .”

“Tạ ơn Thái hậu nương nương.” Tiền Thái phi liếc những cử chỉ thiết giữa Thái hậu cùng Hoàng hậu, theo lời xuống.

“Hôm nay, chuyện trong cung đều giao cho Hoàng hậu xử lý, ai gia bận tâm đến nữa, các ngươi trưởng bối, nhưng giúp đỡ Hoàng hậu cho .” Chu Thái hậu : “Nếu đến lúc Hoàng hậu cáo trạng với ai gia, ai gia cũng sẽ tha các ngươi.”

“Không dám, Không dám.” Tiền Thái phi theo, trong lòng âm thầm cả kinh, Thái hậu là đang cảnh cáo các nàng? Hay là đang ám

chỉ nàng, bất luận Hoàng hậu cái gì, Thái hậu cũng sẽ nhúng tay?

Nghĩ đến lúc Hoàng hậu từng sẽ đưa bà cùng Tôn Thái phi đến biệt cung Lâm An, trong lòng Tiền Thái phi khẽ run rẩy.

Thái hậu nảy sinh mâu thuẫn với hoàng đế, yêu thương Hoàng hậu, như chỉ đem bộ quyền lợi ở trong hậu cung giao cho Hoàng hậu, chỉ sợ ngay cả thế lực trong tay cũng trao hết cho Hoàng hậu.

Thủ đoạn của Chu Thái hậu thế nào, bà sớm , nếu Hoàng hậu Thái hậu ủng hộ, như hậu cung từ bên trong lẫn bên ngoài, chẳng đều nắm chắc trong lòng bàn tay ?

“Hoàng hậu nương nương thông tuệ tài giỏi, quản lý chuyện hậu cung đấy, chỉ là tầm thường, thật sự chỉ là thôi.” Tiền Thái phi dậy hành lễ với Thái hậu cùng Cố Như Cửu.

Nghe thấy Tiền Thái phi lời “nhận thua” như , nét mặt Cố Như Cửu cũng biểu hiện gì, chỉ là gật đầu.

Chỉ chốc lát , thái y bắt mạch cho Tôn Thái phi xong, qua đây báo cáo tình hình với ba họ.

“Bẩm Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương, Thái phi nương nương, Tôn Thái phi tà phong xâm nhập cơ thể, cộng thêm tiếng sét cho hoảng sợ, tinh thần tổn thương cho nên mới như .” Lúc thái y chỉ hận bản xui xẻo, đến phiên trực ban thì gặp chuyện rủi thế .

Tôn Thái phi lẩm bẩm quỷ cũng , chỉ cần đừng , Hoàng hậu nương nương , Tôn Thái phi tà phong nhập , tôn Thái phi nương nương cũng chỉ thể phong hàn thần trí mơ hồ mà thôi, chẳng thể tìm lời khác để .

“Làm phiền thái y,” Cố Như Cửu : “Người , tiễn thái y ngoài.”

Thái y thi lễ một cái mới xoay lui ngoài.

“Bạch công công, dừng chân, dừng chân.” Thái y chắp tay với Bạch Hiền: “Hạ quan tự trở về là .” Hắn liếc bên ngoài đang mưa như trút nước, cũng dám để cho vị thái giám cận của Bệ hạ dính nước mưa.

“Vậy ngài thong thả,” Bạch Hiền thái y thở dài : “Đại nhân là một thông minh, con đường quan lộ chắc chắn rộng mở, thăng chức nhanh, phúc trạch t.ử tôn.”

Nghe thấy hai chữ “T.ử tôn”, sống lưng thái y cứng đờ, nữa sang bạch Hiền liên tục thở dài: “Tạ ơn Bạch công công chúc lành, hạ quan nhất định nhớ kĩ.”

“Ừ.” Bạch Hiền hài lòng gật đầu, theo thái y các tiểu thái giám hộ tống rời khỏi, mới xoay trở nội điện.

Lại nữa bước tẩm điện của Tôn Thái phi, Cố Như Cửu thấy Tôn Thái phi uống t.h.u.ố.c ngủ, chỉ là sắc mặt vẫn còn trắng bệch như , thoạt ngủ an giấc, nàng phân phó của Tĩnh an cung cẩn thận hầu hạ, đó mới khỏi phòng.

“Tôn Thái phi còn gì đáng lo nữa, ai gia cũng trở về.” Trước khi Chu Thái hậu bước chân lên xe ngựa, vỗ vỗ lên tay của Cố Như Cửu: “Con cũng sớm trở nghỉ ngơi, lúc sắp sang canh ba .”

“Mẫu hậu yên tâm.” Cố Như Cử tiến đến bên tai của nàng, nhỏ giọng : “Cùng lắm thì sang mai dậy muộn một chút mà thôi.”

“Con đấy.” Chu Thái hậu bất đắc dĩ dùng ngón trỏ dí lên trán của nàng mắng: “May là dâu của ai gia, nếu gặp ác bà, thì con chỉ khổ .”

Cố Như Cửu híp mắt: “Cho nên con thành thế , chẳng do bà bà nuông chiều thành thói quen ?”

“Nếu chỉ mỗi , quản cũng chẳng quản .” Thái hậu khanh khách bước lên xe ngựa, đầu với Cố Như Cửu: “Mau trở về thôi.”

Miễn cho Hoàng thượng đợi lâu.

Có Tiền Thái phi ở đây, Chu Thái hậu cũng những lời , thế nhưng bà thể khẳng định, Cửu Cửu ở bên, Hoàng đế sẽ ngủ .

“Nương nương cùng Thái hậu cảm tình thật .” Chờ Thái hậu rời , Tiền Thái phi cảm khái : “Nương nương quả thực phúc khí.”

“Tạ Thái phi nương nương chúc lành.” Cố Như Cửu mái hiên, thấy mưa bên ngoài tựa hồ nhỏ , nhân tiện : “Bổn cung cũng cần trở về.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-61-chuong-61.html.]

“Cung tiễn Hoàng hậu nương nương.” Tiền Thái phi khách khí phúc phúc.

Cố Như Cửu đáp lễ , đỡ tay của Thu La bước mã xa, khi mã xa đầu thì nàng đưa tay vén màn cửa sổ lên, thấy Tiền Thái phi vẫn đó sắc mặt đổi, giống như là tượng gỗ điêu khắc từ nguyên liệu thượng đẳng, tinh xảo hề sức sống.

Tĩnh An cung nữa khôi phục vắng vẻ, Tôn Thái phi giường đột nhiên mở mắt, chằm chằn đỉnh màn, đó lật , tiếp tục chìm giấc ngủ.

“Hà Minh, Hoàng hậu trở về ?” Tấn Ưởng bên ngoài động tĩnh truyền , từ giường dậy, hỏi Hà Minh đang gác bên ngoài.

“Hồi bẩm Bệ hạ, mới đội quân tuần tra ngang qua, Hoàng hậu nương nương trở về.” Hà Minh nhỏ giọng đáp.

Tấn Ưởng vùi trong chăn, nhận chăn đắp kín, liền kéo chăn đắp kín cằm, đó đờ chằm chằm sa trướng.

Lại qua gần nửa canh giờ, bên ngoài truyền tới động tĩnh, nữa dậy, còn mở miệng gọi Hà Minh, thấy Cố Như Cửu từ ngoài cửa đến.

Tấn Ưởng ngơ ngác , bỗng nhiên một trận gió thổi qua, tóc nàng xõa lưng lay động theo gió, tay áo bay phất phơ quấn với những lọn tóc đen, đem đến vẻ mị hoặc khó tả thành lời.

“Thần quân còn ngủ?” Cố Như Cửu tới xuống bên mép giường, vén tóc ở bên thái dương Tấn Ưởng tai, cúi hôn lên mặt một cái: “Chờ một chút, y phục.”

Đưa tay sờ sờ chỗ nàng hôn, Tấn Ưởng xuống lăn bên trong, để chỗ ấm dành cho Cố Như Cửu.

Cởi ngoại bào nước mưa văng ướt, ngay cả nội y cũng đổi, mới đến long sàng xuống, chui trong ổ chăn ấm áp thoải mái mới thở một dài.

“Tôn Thái phi xảy chuyện gì?” Tấn Ưởng ôm nàng trong n.g.ự.c, từ từ nhắm hai mắt ngáp một cái.

“Còn thể xảy chuyện gì, chẳng qua trong lòng quỷ mà thôi.” Rúc trong n.g.ự.c Tấn Ưởng, Cố Như Cửu buồn ngủ : “Cũng lẽ giả thần giả quỷ.”

Nghe thấy vẻ mệt mỏi rã rời trong giọng của nàng, Tấn Ưởng vỗ vỗ lưng nàng: “Ngủ , chuyện gì cứ để ngày mai hãy tính.”

“Ừ”.

Cố Như Cửu hàm hồ ứng tiếng, chỉ chốc lát , Tấn Ưởng thấy nhịp thở đều đều của Cố Như Cửu từ trong n.g.ự.c truyền .

Đưa tay vòng lưng nàng, kéo chăn che kín nàng , Tấn Ưởng cũng nhắm mắt ngủ.

Chân trời hừng sáng, Hà Minh thức giấc, khi rửa mặt sạch sẽ, dẫn thái giám đến gian ngoài T.ử Thần điện, thấy bên trong truyền âm hưởng, mới mang .

Vừa nội thất, thấy Hoàng thượng đang cẩn thận khom , nhích chân lê xuống giường.

Nhìn thấy bọn họ tiến đến, Hoàng thượng cũng để ý đến hình tượng, mà đặt ngón tay trỏ lên môi, ý bảo bọn họ nhỏ giọng cũng như cẩn thận đừng ồn.

Hà Minh vội vàng phất tay ý vảo thái giám lưng đều nhỏ giọng một chút, đó thấy Hoàng thượng bỏ xuống màn, che giấu Hoàng hậu vẫn còn đang ngủ say ở màn.

Đường đường là đế vương tôn kính, thế nhưng chẳng khác nào một tên trộm chân tay co cóng cẩn thận rửa mặt, cuối cùng còn rón rén bước khỏi phòng mới mang bít tất, xỏ chân giầy.

“Bảo phục vụ trong T.ử Thần điện cẩn thận chút, nhiễu đến Hoàng hậu nghỉ ngơi.” Tấn Ưởng chớp chớp hai mắt khô sáp của , sang với Hà Minh: “Ngươi lưu hầu hạ.”

“Rõ.” Hà Minh khom , thấy Hoàng thượng bước lên ngự liễn, mới chậm rãi thẳng .

Đồ của là Hà Phúc tiến đến mặt , nhỏ giọng : “Sư phụ, Bệ hạ đối với Hoàng hậu thật , cho dù là phu thê ở dân gian cũng sáng bằng nửa phần tâm ý của Hoàng thượng dành cho Hoàng hậu.”

“Câm miệng, ai cho ngươi lá gan nghị luận việc của Bệ hạ cùng Hoàng hậu, sống nữa?!” Hà Minh giận tái mặt nổi giận : “Tự xuống lãnh phạt năm trượng, đừng sư phó dạy ngươi, thái giám phục vụ ở trong cung, điều quan trọng nhất chính là thận trọng trung thành, nếu ngay cả điều cũng ngươi cũng đừng đồ của chúng .”

“Đồ nhất thời vui mừng mà quên thận phận , sư phụ đừng tức giận.” Hà Phúc cũng dọa cả đổ đầy mồ hôi lạnh, cần Hà Minh thúc giục, liền bước nhanh xuống lĩnh phạt.

Hà Minh liếc các cung nhân phục vụ khác đang xung quanh, thấp giọng .

“Các ngươi cũng cẩn thận chút, nếu ầm ĩ đến Hoàng hậu, cũng đừng tiếp tục hầu hạ ở T.ử Thần điện nữa.”

Các cung thị trầm mặc hành lễ, dám để phát bất cứ tiếng động gì.

Thấy thế Hà Minh hài lòng gật đầu, mới thong thả bước chân ngoài điện.

Hắn thềm đá ngọc, về hướng mặt trời mọc, trong đầu nhớ đến những lời Kỳ Liên từng ở trong tù.

Hoàng thượng thật lòng đối đãi với Hoàng hậu chỉ là giả ý mà thôi?

Nếu là một thể diễn kịch đến mức như , mặc dù là giả ý cũng đổi thành thật tâm chứ?

Hà Minh nghĩ tới nụ của Hoàng hậu mỗi khi chuyện cùng Hoàng thượng, nhịn lắc đầu, thật tình cũng , giả ý cũng , đây đều chuyện của một tên thái giám như bận tâm đến.

Dương quốc công phủ, Dương phu nhân liếc danh sách các khuê tú trong kinh thành, lật tới trang cuối cùng thở dài một , với cô em chồng đang bên cạnh: “Các cô nương đều , cũng nên cầu cưới cô nương nhà nào nữa.”

Hồ thái thái cuời : “Mấy chuyện , là cứ để con cái chọn thì hơn, dù cũng là chuyện bọn chúng sống với cả đời, nếu bọn chúng lòng , cuối cùng chẳng để vợ chồng chúng bất hòa ?”

“Ta cũng thế, nhưng…” Dương phu nhânthở dài một tiếng, miễn cưỡng : “Đứa bé Thùy Văn , gần đây tinh thần vẫn lắm, chịu xem danh sách .”

con trai thích nhị cô nương Cố gia, thế nhưng hôn nhân cần đến duyên phận, thể cưỡng cầu? Huống chi hiện tại nhị cô nương Cố gia thành Hoàng hậu, Bệ hạ yêu thương, Dương gia bọn họ hiện tại chỉ thể nhắc đến nhị cô nương Cố gia, mà ngay cả việc nghĩ cũng phép nghĩ đến.

Hồ thái thái Dương phu nhân phát sầu vì chuyện gì, chỉ là chuyện liên quan đến Hoàng hậu, bà đành như chẳng : “Thùy Văn còn trẻ, chờ nó thích cô nương nào đó, thì sẽ thôi.”

“Hi vọng như thế.” Dương phu nhân khổ, nếu sớm sẽ như , đây bà nên nhờ cô em chồng giúp bọn họ cầu cưới nhị cô nương Cố gia, thì sự việc cũng lầm đến bước , Thùy Văn cũng sẽ bỏ thêm nhiều vọng tưởng đây.

Ngay lúc , hai thấy Dương Thùy Văn đến.

Hồ thái thái thấy cháu trai tựa hồ hao gầy nhiều, bất quá tinh thần vẫn còn khá .

“Gặp qua mẫu , gặp qua cô.” Sau khi Dương Thùy Văn bước chân cửa, liền tiến đến hành lễ với hai .

“Thùy Văn tới đây .” Dương phu nhân tươi để cho Dương Thùy Văn xuống, đó : “Chúng đang bàn chuyện hôn nhân của con…”

“Mẫu , đầu xuân sang năm nhi t.ử chuẩn tham gia khoa cử triều đình, cho nên còn lòng nào lo lắng đến chuyện .” Dương Thùy Văn chắp tay với Dương phu nhân: “Hy vọng mẫu thể hiểu nỗi lo của con trai.”

“Thùy Văn, việc chẳng hiểu , mà do hoàng gia thể thông cảm cho chúng .” Dương phu nhân bất đắc dĩ :

“Một ngày con thành hôn, đây chúng từng đề nghị kết với Cố gia, trở thành khúc mắc trong lòng Hoàng thượng.

Cho dù con tài hoa vô hạn, tràn ngập hoài bão, nên vì chuyện mà để ảnh hưởng đến tiền đồ của con.”

Dương phu nhân hiểu rõ, hoàng gia nhất định Dương gia bọn họ từng đề nghị cầu với Cố gia, nếu cớ Hoàng thượng để tiểu cô bà mối.

Dương Thùy Văn Dương phu nhân như , trầm mặc im, một lời.

Thấy như , Dương phu nhân vội tức, đầu sang Hồ thái thái, hy vọng bà thể giúp vài ba câu.

“Thùy Văn, cô vài lời với con, con đừng trách cô nhiều lời.” Hồ thái thái cũng yêu thương đứa cháu , thấy như , thể nhắm mắt lơ, thấy Dương phu nhân liếc mắt sang, bà cũng lên tiếng: “Hôm nay trong nhà chỉ chúng , cũng sợ khác .

Con chẳng qua mới gặp vị mấy , thế nào dành nhiều tình cảm như

“Cô.” Dương Thùy Văn khổ : “Làm chỉ vài , mấy cuộc gặp gỡ hội họp trong kinh thành lúc , chúng con đều gặp mặt .”

“Con!” Hồ thái thái kinh ngạc , một lát mới : “Tại thể như đấy?”

“Mỗi khi nàng lên, đều kinh diễm cực kỳ, chỉ cần thấy hai má lúm đồng tiền ẩn hiện má nàng, con liền cảm thấy liêu hồn lạc phách.” Dương Thùy Văn cúi đầu khổ một tiếng: “Từ lúc nàng mới mười ba tuổi, con từng nghĩ, để đón nàng về nhà, đối xử với nàng như nào mới , thế nào để cùng chung sống với nàng, thì nàng mới vui vẻ!”

con sớm chứ?” Hồ thái thái đau lòng cháu: “Nếu con sớm lên tiếng, lẽ… lẽ…”

Có lẽ cái gì đây, Hồ thái thái tiếp .

“Khi đó Cố gia yêu thương nữ nhi, ngay cả Lý gia cầu cưới đều cự tuyệt, con đ.á.n.h tiếng cho ?” vẻ mặt Dương Thùy Văn càng thêm đau

khổ: “Khi đó con chỉ , là chờ Cố cô nương lớn hơn một chút, Cố gia sẽ đồng ý để nàng xuất giá.”

Chỉ tiếc duyên phận với nàng, chỉ sợ cho tới bây giờ, ngay cả tên gọi là gì nàng cũng nhớ .

Hắn chút hối hận, nếu sinh nhật Thái hậu năm đó, đoàn xe từ biệt cung Thái Hòa trở về, cứ bạn bên cạnh xe ngựa của Cố cô nương, lẽ vọng tưởng của sẽ trở thành sự thật.

thế gian chuyện sớm như thế?

Hôm nay nàng là Hoàng hậu, bản sắp triều vi thần, cho dù còn nhiều tâm tư hơn nữa cũng chỉ thể chôn giấu sâu trong đáy lòng.

Nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt mẫu , Dương Thùy Văn dậy với Dương phu nhân: “Mẫu yên tâm, nhi t.ử nên như thế nào, ngài cần lo lắng.”

Ánh mắt của rơi xuống danh sách trong tay Dương phu nhân, trầm mặc một lát : “Hôn sự của con trai, xin phiền mẫu lo liệu.”

Thấy rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt, Dương phu nhân vui vẻ mặt, liên tục gật đầu.

Dương Thùy Văn cong môi gượng , yên lặng ghế, nâng chung lên ngây hoa cỏ bên ngoài viện.

Mùa hạ đến, ngay cả ánh mặt trời cũng ch.ói mắt hơn khi.

Hồ thái thái chị dâu, đưa mắt sang đứa cháu trai đang mất hồn ở đó, há miệng thế nhưng cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.

Mặc kệ Thùy Văn thật sự nghĩ thông suốt là chỉ mẫu an tâm, việc cũng chỉ thể như thế.

Chuyện cũ truy đuổi, chỉ thể chôn vùi như thế mà thôi.

 

 

Loading...