Như Châu Tựa Ngọc - Chương 60: Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn phòng mờ tối, u ám, Kỳ Liên ở mặt đất phủ một lớp cỏ khô, tóc rối loạn phủ ở lưng, cẩm bào màu nhạt mặc cũng dính đầy bùn đất, qua nhếch nhác chật vật.
Sắc mặt y âm trầm lên cửa sổ nhỏ hẹp hình vuông ở đỉnh đầu, loáng thoáng thể thấy tia sáng yếu ớt.
Phía tiếng bước chân truyền đến, y đầu , khi thấy rõ tới, đầu tiên là sửng sốt, lập tức giễu cợt : “Quả nhiên là ngươi.” Trừ , còn ai thể vô thanh vô tức đem y từ trấn nhỏ ở biên cảnh nước Cao La thẳng về tận kinh thành Đại Phong.
“Thừa tướng nước Cao La đột nhiên mất tích, nội bộ nước Cao La hỗn loạn rối tung, các đảng phái ngừng tranh đấu lẫn .” Người ở bên ngoài cửa lao, mặt đổi Kỳ Liên: “Đây quả là vở tuồng , thừa tướng Kỳ Liên cảm thấy đủ đặc sắc ?”
“Ta tự xưng là tiểu nhân, thế nhưng ở mặt ngươi, thật là mặc cảm!” Kỳ Liên lên, vỗ vỗ cỏ lá dính : “Không từ lúc nào ngươi bắt đầu hoài nghi ?”
“Ta từ đầu tới cuối đều hoài nghi ngươi.” Người đến cũng nổi giận khi thấy vẻ giễu cợt mặt Kỳ Liên, tới xuống chiếc bàn dọn sạch kê ở bên cạnh: “Mười năm đột nhiên xuất hiện ở nước Cao La, đó trở thành con nuôi Kỳ gia, trở thành thừa tướng trẻ tuổi nhất nước Cao La.”
“Nếu bộ tộc Tấn thị của ngươi qua cầu rút ván, Lâm gia sẽ rơi xuống bước đường ?!” Kỳ Liên mất khống chế sang bên ngoài cửa lao: “Toàn bộ trong Lâm gia , bất luận nam nữ già trẻ đều xử t.ử, nếu trong nhà còn trung thành, thì cũng giống như những khác trong nhà, c.h.ế.t cây đao của đao phủ.
Ngươi cho , Lâm gia chúng sai ở chỗ nào?”
“Lúc sủng ái cô của , liền để cho Lâm gia phong cảnh vô hạn, vì con trai Hoàng hậu c.h.ế.t, thế nhưng chỉ gian phi chỉ
buông vài ba câu bịa đặt, liền phán cô của trở thành hung thủ độc c.h.ế.t hoàng t.ử.” Vẻ mặt Kỳ Liên dữ tợn cầm lấy cột cửa lao, hai mắt đỏ ngầu đến: “Toàn bộ trong Lâm gia mấy chục nhân khẩu, mấy chục nhân khẩu, cứ như c.h.ặ.t đ.ầ.u, hằng đêm đều thấy đôi mắt bọn họ tràn ngật oan khuất trong giấc mộng, đều thể ăn tươi nuốt sống, uống m.á.u cắt thịt các ngươi.”
“Người bộ tộc Tấn gia các ngươi vô tình vô nghĩa, hết tới khác còn thích giả bộ tỏ vẻ thâm tình.” Hơi thở nặng nề phả từ trong cuống họng của , giống như sư t.ử chọc giận, mất lý trí: “Ngay cả ngươi cũng chẳng khác gì, cái gì đối với con gái Cố thị tình thâm ý nặng, chẳng qua chỉ là ngươi lợi dụng cảm tình, để Thái hậu để cho Cố gia giúp ngươi củng cố giang sơn mà thôi.
Tấn Ưởng, ngươi gì khác với tên cẩu hoàng đế đó chứ?”
“Câm miệng!” Hà Minh lưng Tấn Ưởng nổi giận : “Bớt xàm bậy !”
“Ta xàm bậy?” Kỳ Liên giễu cợt : “Nhìn ngươi ngụy trang lắm, ngay cả hạ nhân bên cạnh đều cho là ngươi thực sự tình cảm sâu đậm đối với Hoàng hậu.
Chỉ thương cảm con gái Cố thị từ nhỏ nhà yêu thương nâng niu trong lòng bàn tay, gả cho một kẻ xảo trá, còn tưởng rằng thật lòng thật yêu thương sâu đậm, thực thương cảm nực thật đáng buồn.”
Hà Minh như thế, trong lòng sợ hãi cả kinh, nhịn đầu Tấn Ưởng, thế nhưng thấy sắc mặt Bệ hạ chút biểu cảm, giống như lời của Kỳ Liên ảnh hưởng gì đối với , lẽ nào...
Cảm giác lạnh lẽo từ lưng chậm rãi lam tràn đến , chân mềm nhũn, bất tri bất giác quỵ phục ở mặt đất.
“Ta đối với Hoàng hậu là thật tình là giả ý, thì quan hệ gì với ngươi ?”
Người giơ tay lên một cái, lập tức cây đuốc vách tường lên, hé khuôn mặt mỹ tỳ vết sáng rực ánh lửa.
Hắn lưng dài eo thon, mặc cẩm bào ám văn nhợt nhạt, tóc đen buộc c.h.ặ.t ngọc mão quan, cực kỳ giống một công t.ử thánh thoát
trần tục.
Hắn chỉ ở chỗ , trở thành sự sống lóa mắt nhất trong phòng giam, bởi vì thực sự quá quý khí, quá tuấn mỹ.
“Năm đó khi chạy trốn tới Cẩm Châu thì, ngươi cũng t.h.ả.m hại giống như hiện tại, , còn t.h.ả.m hại hơn cả lúc .” Kỳ Liên thấy dáng vẻ hiện giờ của , cúi đầu nở nụ , tiếng quanh quẩn trong phòng giam, cực kì châm biếm và ch.ói tai: “Ngươi tựa như một con ch.ó quỳ rạp mặt đất, đám của ngựa cưỡi, mà ánh mắt...! cam lòng, oán hận và tàn nhẫn của ngươi ngay tại lúc đó nhớ mãi.”
“Đó là một đôi mắt đáng sợ dường nào, đầu tiên thấy đôi mắt như , cảm thấy đó là ánh mắt của , mà là ch.ó điên.” Kỳ Liên khinh miệt giễu cợt Tấn Ưởng: “ thế gia khen ngươi lời và việc độ, cử chỉ nhanh nhẹn như ngọc, thể thấy ánh mắt của bọn họ bao nhiêu mù quáng.”
Chậm rãi chuyển động nhẫn ngọc ngón cái, mặt Tấn Ưởng đổi hết những lời Kỳ Liên , ngẩng đầu : “Thì ?”
Kỳ Liên cặp mắt đối phương lạnh lẽo như hàn băng, ngơ ngẩn, đúng , điều thì thế nào chứ, thủ đoạn của độc ác cũng , tài ngụy trang cũng , chí ít thành hoàng đế Đại Phong, quyền khuynh thiên hạ, cho dù đám thế gia kiêu căng cũng gập sống lưng quỳ gối mặt .
Hắn tự giễu , tới góc trong phòng, cũng quan tâm cỏ khô đất ẩm ướt, cứ thế m.ô.n.g xuống: “Ngươi nên cưới nữ nhân Tư Mã Hương , nữ nhân trong khung giống như ngươi, để thành công từ thủ đoạn, nếu hai các ngươi cùng một chỗ, tất nhiên nhiều sở thích chung.
Người điên như ngươi , hà tất trêu chọc cô nương nhu nhược mềm mại như Cố gia?”
Nói đến đây, lắc đầu, : “Ta thật quên, càng giống như ngươi thì càng thích những món đồ sạch sẽ , bởi vì khắp bẩn thối, m.á.u tanh khó ngửi, cho nên luôn đặc biệt yêu thích những món đồ và xinh .
Chỉ sợ như ngươi , cũng bẩn những món đồ xinh mà thôi.”
“Trẫm đem ngươi giam giữ tại đây, chẳng để ngươi những lời nhảm nhí .” Tấn Ưởng lên, tới bên cạnh của phòng gian cao xuống kỳ Liên: “Thủ đoạn của trẫm như thế nào cần ngươi tới .
Chí ít trẫm bán nư.ớc cầu vinh, càng hạ thần nước khác, nếu liệt tổ liệt tông Lâm gia ngươi cấu kết nước Cao La và Thụy vương phủ chuẩn tạo phản, cho thiên hạ đại loạn, ngươi cảm thấy ngươi còn mặt mũi nào để gặp bọn họ ?”
“Thiên hạ đại loạn thì quan hệ gì tới ? Lâm gia lúc xử oan, lúc cả nhà tịch thu tài sản lôi xử tội thì ai trong Đại Phong câu nào cho Lâm gia ?!” Giọng của Kỳ Liên đầy căm hận: “Người trong thiên hạ đối đãi với Lâm gia như thế vì còn bận tâm trong thiên hạ?”
Tấn Ưởng Kỳ Liên vì căm hận mà khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng: “Ai đây ai giúp Lâm gia ngươi cầu tình?”
“Ngươi đúng, năm còn Cố gia cùng Dương quốc công gia vài lời hữu ích cho Lâm gia .” Sắc mặt Kỳ Liên bình tĩnh hơn một chút, cúi đầu trầm mặc, đó hung tợn sang Tấn Ưởng: “Thế nhưng như thì lợi ích gì, Cố gia trung thành với ngươi, nhưng ngươi dùng tình cảm lừa dối con gái nhà họ, gia Dương quốc công trong sạch ngay thẳng, mà ngươi đoạt trong lòng của công t.ử Dương gia.
Cho nên nam nhân của bộ tộc Tấn gia các ngươi, một lũ ác tâm như , bề ngoài nguy nga lộng lẫy, còn nội tâm, tanh tưởi khó ngửi, ngươi như , sợ sẽ báo ứng ?”
“Ngươi là tù nhân, cần thiết gì lo lắng là báo ứng ?” Tấn Ưởng rũ xuống mí mắt, ngón tay trắng nõn đưa vịn lên trụ cửa lao.
Động tác của nhẹ, nhẹ giống như là đang vuốmt ve yêu : “Tiên đế dù sai, cũng thể lấy chuyện lí do để ngươi thể đem bán tổ quốc, gây chiến loạn.
Ngươi cũng nếu chiến loạn nổ , bao dân chúng vô tội đời lâm cảnh khốn khổ? Bọn họ từng hại đến Lâm gia các ngươi, cũng từng thừa cơ hãm hại Lâm gia, lẽ nào ngươi thấy lương tâm ray rứt khó chịu ?”
“Ta ngươi giở trò gì để bắt trở về đây, cũng .” Kỳ Liên dựa đầu thành tường, nhắm mắt : “Ngươi
cần nhiều lời, g.i.ế.c cứ g.i.ế.c , gì cũng .
Ta ngươi cái gì, sẽ đưa cho ngươi.”
Tấn Uởng chắp tay ở lưng, lẳng lặng một cái, bình tĩnh mở miệng : “Cho dù ngươi đưa chứng cứ cấu kết cùng Thụy vương phủ thông đồng với địch bán nư.ớc, trẫm cũng thể để cho Thụy vương phủ ngóc đầu lên .”
“Ngươi đương nhiên thể , thế nhưng nội tâm ngươi âm ngoan như , mặt thích phong quang tễ nguyệt, khi việc chẳng luôn thích tìm chứng cứ để chiếm lấy đại nghĩa ?” Mắt Kỳ Liên cũng mở : “Mời Bệ hạ về, thứ cho tại hạ thể tiễn.”
Mặt Tấn Ưởng đổi từ căn tư tù , Hà Minh cùng với mấy tiểu thái giám trầm mặc xách theo đèn l.ồ.ng lập tức đuổi kịp phía .
“Bệ hạ, cẩn thận bậc thang.” Hà Minh đem đèn l.ồ.ng cẩn thận chiếu sáng cho , để cho rõ con đường phía .
Tấn Ưởng xuất khăn tay, che miệng ho khan vài tiếng, đó : “Mấy ngày tới, để ai gần chuyện với Kỳ Liên, ngoại trừ đưa thức ăn , cần gì nữa.”
“Rõ.” Hà Minh vội vàng đồng ý.
Tấn Ưởng bước mấy bước, đột nhiên cảm thấy cổ lạnh, cúi đầu xuống, hóa là viên ngọc hình giọt nước đeo cổ rớt từ hồi nào, lúc hăn bước , tung lên một cái, chạm da cổ của , cho nên mới cảm thấy lạnh lẽo.
Hắn dừng bước , đưa tay chạm nhẹ lên ngọc bội hình giọt nước, thuận tiện tay nhét ngọc bội trong cổ áo, gia tăng cước bộ về phía T.ử Thần điện.
Sau khi trở T.ử Thần điện, thấy Cố Như Cửu ở trong điện, nhíu mày, hỏi cung thị phục vụ trong điện: “Hoàng hậu ?”
“Hồi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương cung Loan Hòa.”
Tấn Ưởng cau mày, gật đầu : “Trẫm , tất cả các ngươi lui .”
Hà Minh ngẩng đầu Hoàng thượng một chút khom lui cùng những khác, đồng thời còn thuận tay đóng của phòng cho Tấn Ưởng.
Trong phòng lập tức tĩnh mịch, Tấn Ưởng tới xuống tháp mềm mà bình thường Cố Như Cửu thích , thuận tay cầm lấy hai quyển tiểu thuyết đặt bên phía tháp mềm, trong truyện còn kẹp thao một tấm đ.á.n.h dấu trang, thể thấy chủ nhân khi rời vẫn xem xong.
Hắn mở trang thứ nhất thấy đó : “Trên ngọn núi Tú Sơn cách đây trăm năm , một con bạch hồ…”
Bút pháp thô ráp, thế nhưng tình tiết vài phần ý nghĩa, cái hồ yêu xinh và công t.ử quý tộc yêu thương , vì buông tha tu vi, chỉ nguyện một phàm.
Vậy mà công t.ử quý tộc như thâm tình đối với hồ yêu xinh , nhưng thực tế chỉ vì lấy trái tim của hồ yêu để luyện chế đan d.ư.ợ.c trường sinh bất lão hiến cho hoàng đế để cầu cưới công chúa.
Cuối cùng vị công cử cũng lấy trái tim, hồ yêu c.h.ế.t trong nước mắt, mà công t.ử cũng kết cục , bởi vì khi Hoàng đế dùng xong đan d.ư.ợ.c trường sinh bất lão , lăn đùng c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.
Hóa , m.á.u của hồ yêu quá mạnh, hoàng đế chỉ là phàm, kịp dung nạp dẫn đến cái c.h.ế.t đột ngột.
Câu chuyện nhiều điểm thiếu sót, thế nhưng kết cục bất đồng với những tiểu thuyết khác, những bản tiểu thuyết khác luôn truy cầu một cái kết viên mãn mà câu chuyện là cái kết buồn.
Hắn khép quyển tiểu thuyết trong tay, ánh nến lập lòe bàn, mắt khô rát.
Trong cung Loan Hòa, Cố Như Cửu ở vị trí đầu, Tiền Thái phi cùng Tôn Thái phi ở phía nàng, mặt mấy là mấy món ăn nhẹ tinh xảo, thế nhưng ai ý định động .
Cố Như Cửu liếc hai , đó : “Phiền hai vị Thái phi nương nương, hôm nay mời nhị vị đến, chẳng qua chỉ dăm ba câu chuyện phiếm g.i.ế.c thời gian.”
Tôn Thái phi : “Hoàng hậu nương nương nguyện ý chuyện với chúng , chúng vui vẻ còn kịp, gì đến phiền hà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-60-chuong-60.html.]
Tiền Thái phi phụ họa, chén trong tay cùng món ăn nhẹ thế nhưng dám chạm .
“Nhị vị là trưởng bối của , ở trong cung nhiều năm, hiểu rõ quy củ trong cung hơn so với .” Cố Như Cửu đến đây, thở dài một tiếng : “Nửa tháng từng đem nhốt một cung nữ hiểu chuyện , thế nhưng… hai canh giờ nàng đ.á.n.h mất tính mệnh trong tù .”
“Có chuyện ?” Tiền Thái phi tỏ vẻ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ là sợ tội tự sát?”
“Bây giờ vẫn rõ ràng lắm.” Cố Như Cửu lắc đầu: “Việc theo lý nên giao cho đại lý tự xử lý, chỉ là hậu cung chính là nơi nghỉ ngơi của Bệ hạ, nữ quyến, của đại lý tự tiến , chỉ sợ thích hợp.”
“Lời của Hoàng hậu nương nương lý, của đại lý tự quả thật thích hợp đến hậu cung.” Tôn Thái phi , do dự một chút : “Huống chi cung nữ cũng là tội nữ, khả năng sợ tội tự sát là lớn.”
“Nói thì như thế, chỉ là lòng bất an.” Nét mặt Cố Như Cửu càng thêm ủ rũ buồn rầu, ngộ nhỡ cung nữ là g.i.ế.c, thì hậu cung hiện tại quá nguy hiểm.”
Sắc mặt Tiền Thái phi và Tôn Thái phi đều ngưng trọng lời nào, phảng phất như sợ cái c.h.ế.t của cung nữ.
“Ta nghĩ hậu cung hiện tại an , nhị vị Thái phi phận quý trọng nếu xảy chuyện, Thái hậu cùng Hoàng thượng đều lo lắng thôi.
Vì thế khi chuyện điều tra rõ, phiền hai vị Thái phi tạm thời đến biệt cung Lâm An ở tạm.
Đợi sự tình điều tra rõ rang, đến đón hai vị Thái phi trở về.”
Cố Như Cửu đến đây, nữa nặng nề thở dài một : “Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, xin hai vị Thái phi thông cảm.”
Tiền Thái phi cùng Tôn Thái phi sắc mặt đại biến, Hoàng hậu là ý gì, đuổi bọn họ khỏi nội cung, đến Lâm An sống ?
Lâm An là kinh đô phụ của Đại Phong, nhiều những phi tần hoàng đế sủng hạnh nhưng con cái của cái triều đại Đại Phong khi hoàng đế băng hà đều chuyển đến sống trong biệt cung Lâm An, nhưng tình huống hậu cung tân đế đầy mới như .
bây giờ hậu cung ngoại trừ Hoàng hậu , chẳng lấy một nữ nhân nào khác, thế mà Hoàng hậu đuổi các nàng ngoài?
Có điều, mặc dù các nàng bất mãn trong lòng, thế nhưng thể thẳng thừng ?
Tiền Thái phi và Tôn Thái phi hiểu rõ, nếu Hoàng hậu cố ý dời các nàng ngoài, bọn họ cũng chỉ thể sống quãng đời cô độc còn ở biệt cung Lâm An.
“Canh giờ còn sớm, hai vị Thái phi sớm hồi cung nghỉ ngơi nhé.” Cố Như Cửu tựa hồ thấy vẻ mặt khó coi của hai vị Thái phi, lên : “Bổn cung cũng thấy mệt.”
Tôn Thái phi cùng Tiền Thái phi buộc lòng dậy hành lễ : “Cung tiễn Hoàng hậu nương nương.”
Nhìn theo bóng lưng Hoàng hậu rời , hai Tôn Tiền cung Loan Hòa, nụ mặt Tôn Thái phi thoáng cái biến mất: “Tiền phi, lúc nào ngươi cũng hành động l* m*ng như , nếu là bởi vì ngươi, thì Hoàng hậu đẩy chúng đến biệt cung Lâm An?”
Biệt cung Lâm An chính là một hoạt t.ử nhân mộ, chẳng lãnh cung hơn cả lãnh cung, bước đó ngoại trừ c.h.ế.t, hầu như còn cơ hội thoát .
Nghe vài thập niên , trong cung một quý phi vì sủng ái sinh lòng đố kị, đó hoàng đế đem tất cả nữ nhân trong hậu cung chuyển đến biệt viện Lâm An, chỉ độc cưng chiều vị quý phi .
Có tuyển tiến cung vẫn thấy mặt hoàng đế đưa biệt cung Lâm An, đến c.h.ế.t vẫn là cung nữ đầu bạc.
“Ngươi cũng đừng , việc lẽ nào ngươi nhúng tay ?” Tiền Thái phi vui trừng mắt liếc Tôn Thái phi, phẩy tay áo bỏ .
Sắc mặt Tôn Thái phi biến đổi, cuối giận tái mặt c.ắ.n răng : “Khá cho một Hoàng hậu.”
“Nương nương ngài thực sự đem hai vị Thái phi đến biệt cung Lâm An ?” Thu La lo lắng hỏi, ngày xưa những phi tần đưa đến biệt cung Lâm An đều là cung phi xuất gia đình bình thường, thế nhưng mẫu tộc của Tiền Thái phi và Tôn Thái phi đều là thế gia trong kinh thành, nhất là Tôn Thái phi, mẫu tộc của nàng chỉ hiển hách, còn quan hệ thông gia với Tư Mã gia.
Nếu chúng thần náo loạn triều, chỉ sợ cơ hội buộc Hoàng thượng nạp phi.
“Việc còn xem các nàng nguyện ý biệt cung Lâm An .” Cố Như Cửu , ngẩng đầu ánh trăng treo lơ lửng bầu trời: “Nếu các nàng , thì tỏ rõ thành ý mới .”
Thu La trầm tư chỉ chốc lát, mặt liền bừng tỉnh như hiểu.
Bảo Lục mờ mịt Hoàng hậu nương nương cùng Thu La, trầm mặc cúi đầu.
“Hoàng hậu nương nương, ngài trở .” Hà Minh thấy Cố Như Cửu, lập tức niềm nở bước nghênh đón, đó còn thở dài một : “Hoàng thượng chờ ngài lâu .”
Cố Như Cửu trong nhà, thấy Tấn Ưởng xem xong quyển tiểu thuyết mà đang xem dở, : “Thần quân, câu chuyện ?”
Tấn Ưởng đưa tay kéo đem nàng n.g.ự.c , : “Có nhiều sơ hở, thế nhưng hồ yêu tình nghĩa, hiếm .”
“Chỉ tiếc tình nghĩa, nhưng gặp một nam nhân bạc tình bạc nghĩa.” Cố Như Cửu vẫn xem xong, nên thuận miệng hỏi: “Kết cục thế nào?”
“Ta chỉ xem sơ qua mà thôi.” Tấn Ưởng vứt quyển sách sang một bên, nghiêng đầu để lên đầu vai của nàng, trầm giọng : “Nam nhân cuối cùng ngũ xa phanh thây, đó hồn phách đ.á.n.h xuống tầng địa ngục thứ mười tám.”
“Kết cục .” Cố Như Cửu : “Thiếp chẳng thích nam nhân đầy đọa nữ nhân cả đầy thương tích, phút cuối lóc vài giọt lệ nhận tha thứ, còn thể sống trong phú quý con cháu đầy đàn.”
Tấn Ưởng ừ một tiếng.
Cố Như Cửu đưa tay khẽ vuốlt ve ót của , tựa tiếu phi tiếu nhẹ giọng : “Nếu chỉ cần hai giọt nước mắt liền nhận tha thứ, như tình cảm của nữ t.ử chẳng quá rẻ mạt ?”
“Cửu Cửu chắc chắn giống với những nữ t.ử !” Tấn Ưởng nhẹ nhàng hôn lê.n cần cổ của nàng.
“Dĩ nhiên là sẽ giống họ !” Ngón trỏ của Cố Như Cửu khẽ b.úng một cái, rơi xuống cổ của , cảm nhận từng giọt m.á.u huyết đang lưu chuyển bên huyết quản còn mang theo rung động nhè nhẹ, nàng lí nhí : “Nếu dám như loại nam nhân , sẽ kéo cùng c.h.ế.t với .”
Tấn Ưởng ngẩng đầu, thẳng đôi mắt nàng, trong con ngươi đen nháy, thấy một ngọn lửa đang bừng cháy phiêu diêu cùng khuôn mặt ẩn hiện trong đó.
“Được.” cầm tay nàng, rũ xuống mí mắt cúi đầu : “Ta đương nhiên Cửu Cửu giống thường.”
Đầu hạ, ban đêm cũng quá nóng, thế nhưng khi một tiếng sét vang lên thì Tôn Thái phi hoảng sợ bật dậy giường.
Sa trướng nhẹ nhàng đong đưa, mờ mờ aỏ ảo toát vẻ u ám.
Bà há miệng thở phì phò, cất giọng khàn khàn hét to: “Người .” Lại một loạt tiếng sấm rền vang, đè ép tiếng hét của bà xuống.
Tôn Thái phi hoảng sợ, lôi kéo áo ngủ bằng gấm đang mặc , ngay lúc mơ hồ, bà thấy trong góc phòng tựa hồ một đang , nỗi sợ hãi trong lòng càng lớn, ngay cả việc hít thở cũng quên mất.
Lúc , một tia sét xẹt qua bầu trời ánh sáng lóe lên rọi qua cửa sổ, bà thấy cái bong đen về phía , khi bà thấy rõ mặt của đối phương thì thể kìm nữa, la hét ầm ĩ.
“Thái phi nương nương, Thái phi nương nương!”
“Có quỷ! Có quỷ!”
Trong mưa bão, hai thái giám đội mưa chạy, bọn họ ướt đẫm, nhưng dám đưa tay chà lau, một trong đó bước chân loạng choạng, ngã lăn xuống đát, ngay đó vội vã chống tay dậy, tiếp tục chạy .
Bọn họ đang chạy về phía T.ử Thần điện.
Cố Như Cửu tiếng sấm đ.á.n.h thức, nàng đưa mắt sang Tấn Ưởng đang ngủ say bên cạnh, khi sét xẹt ngang trời, liền đưa tay bịt kín lỗ tai của .
Thế nhưng khi tiếng sét dứt, nàng thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, đó thanh âm của Bạch Hiền truyền tới: “Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương, Tĩnh An cung xảy chuyện.”
Thấy Tấn Ưởng giật giật, Cố Như Cửu vỗ nhẹ lên lưng : “Chàng cứ ngủ , sẽ xem bên phía Thái phi xảy chuyện gì.”
“Bên ngoài mưa lớn như , chuyện gì ngày mai hãy .” Tấn Ưởng dậy theo, tiếng mưa rơi lộp độp ở bên ngoài, cau mày : “Nàng đừng ngoài, lỡ dính nước mưa thì bây giờ.”
“Nếu chuyện nghiêm trọng xảy , bên phía Tĩnh An cung cũng sẽ phái qua đây ngay lúc ,” Cố Như Cửu gọi tiến đến hầu hạ mặc quần áo, cũng đoái hoài tới chuyện b.úi tóc, mặc kệ đầu tóc đang rối sang với Tấn Ưởng: “Thiếp chỉ qua một chút, nếu chuyện gì sẽ trở ngay.” Nàng tới bên giường, đẩy Tấn Ưởng xuống giường, đó đắp chăn kín cho : “Ngoan ngoãn ngủ ở đây, chờ trở về.”
Tẩm cung của Thái phi, Tấn Ưởng cũng tiện , thể gì khác hơn là nắm c.h.ặ.t góc chăn gật đầu.
Bên ngoài chuẩn xong mã xa, Cố Như Cửu vén chéo quần bước : “Nhanh Tĩnh An cung.”
Nước mưa rơi xuống mui xe phát những tiếng lộp bộp, Cố Như Cửu vén tóc tai, mặt đổi vén rèm che cửa sổ xe lên.
Ngoài cửa sổ đèn cung đình cao, chỉ là ở trong cơn mưa trông vẻ m.ô.n.g lung, tự sinh một chút băng hàn.
Đến Tĩnh An cung, Cố Như Cửu khom lưng xuống xe ngựa, chỉ vài bước lộ, nước mưa rơi xuống phiến dù, ướt tà váy của nàng, bất quá lúc nàng cũng đoái hoài tới những thứ , bởi vì những tiếng thét ch.ói tai của Tôn Thái phi liên tục truyền từ trong nội điện.
Nàng bước nhanh chân trong nội điện, chỉ thấy Tôn Thái phi tóc tai rối bời ôm lấy một cung nữ, chỉ cả run rẩy, còn đang lẩm bẩm cái gì.
“Tôn Thái phi, ngươi ?” Cố Như Cửu giơ tay lên, miễn lễ thỉnh an của những khác trong phòng, đó đến gần Tôn Thái phi, nhỏ giọng : “Tôn Thái phi, ngươi khỏe ?”
Một lường sét xẹt qua trời, đột nhiên Tôn Thái phi hét to lên nữa, bà nắm c.h.ặ.t lấy tay của Cố Như Cửu, đôi mắt mở to : “Có quỷ, quỷ, nàng tới.”
Cổ tay Tôn Thái phi bóp đau, Cố Như Cửu nhíu nhíu mày, định lên tiếng thì chợt tiếng Tiền Thái phi từ phía vang lên.
“Hoàng cung đại nội, chân thiên t.ử, ở yêu ma quỷ quái, xin Tôn Thái phi cẩn thận lời của .”
Cố Như Cửu đầu , thấy Tiền Thái phi mặc cung trang sẫm màu bước , trâm tóc d.a.o động theo từng bước chân của bà, vẻ mặt nghiêm túc còn toát vẻ bất mãn.