Như Châu Tựa Ngọc - Chương 6: 6: Biệt Trang
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc mơ mơ màng màng, Tấn Ưởng tựa hồ thấy thanh âm của thái hậu và ngự y đang chuyện với , chỉ là vô lực mở mắt, cũng thể thấy vẻ mặt của thái hậu lúc .
Trước khi hôn mê nữa, hình như thấy một giọng trong trẻo ôn nhu đang khuyên giải an ủi thái hậu, cũng là cô nương nhà ai…
Khi nữa mở mắt thì trời tối, ánh nắng chiều hồng hồng xuyên qua song cửa sổ chiếu bên trong phòng, căn phòng bao trùm trong sắc hồng, lúc thái hậu đang bên cạnh giường, bà mặc váy màu tím, càng thêm diễm lệ trong ánh ráng chiều.
“Hoàng thượng tỉnh ư?” Nhìn thấy mở mắt, Chu thái hậu đưa mắt sang bên ngoài cửa sổ, giọng bình tĩnh, “Thấy trong thế nào?”
Cung nữ phục vụ trong phòng đỡ Tấn Ưởng dựa đầu giường, đó cùng thái giám tổng quản Bạch Hiền thối lui khỏi phòng.
Căn phòng chỉ còn Tấn Ưởng cùng với Chu thái hậu đang chìm trong tĩnh lặng.
“Nhi t.ử mẫu hậu lo lắng là nhi t.ử bất hiếu.” Tấn Ưởng che miệng, ho khan một cái.
“Con trai của ai gia c.h.ế.t non một buổi chiều, sắc trời cũng tươi như thế .” Chu thái hậu hờ hững về phía chân trời, nơi những đám mây nhộm màu đỏ rực như lửa thiêu, “Khi , ai gia một ngày một đêm, đáng tiếc, đứa con c.h.ế.t vẫn thể sống dậy .”
Tấn Ưởng nắm c.h.ặ.t góc chăn , cứ lăng lăng ngây ngốc Chu thái hậu, lên tiếng, đây là đầu tiên Chu thái hậu tự xưng là “ai gia”.
“Năm đó từng nhận ân huệ của mẫu con, cho nên mới chọn con trong những đứa bé đưa tiến cung, bởi vì cho rằng, con trai của nàng tất điểm hơn .” Mặc dù bà chẳng để mắt đến mấy Tư Mã gia, thế nhưng đẻ Tư Mã thị của Tấn Ưởng là một quý nữ thế gia cực kỳ ưu tú, chỉ tiếc trời ghen tị hồng nhan, để cho bà sớm hương tiêu ngọc vẫn.
Tấn Ưởng ngờ Chu thái hậu đề cập đến mẫu của , ánh mắt đầy kinh ngạc sang đàn bà đang bên khung cửa sổ, phân biệt những lời là thật giả.
“Một đế vương thực quyền, đối với các triều thần mà , chẳng qua chỉ là công cụ tranh quyền đoạt lợi mà thôi.” Chu thái hậu đến bên giường, kéo một góc chăn nhẹ nhàng ép xuống, “Điều đầu tiên con cần học chính là dùng tâm để , hành sự cẩn thận.”
Nói xong những lời , Chu thái hậu lên, “Tuy hoàng thượng hạ sốt, nhưng cần nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa cho khỏe hẳn, ngày mai cũng cần lên triều.”
Tấn Ưởng ngửa giường, kéo chăn lên che tận đỉnh đầu, ngẫm nghĩ những lời Chu thái hậu .
Lẽ nào chỉ là công cụ để các triều thần tranh quyền đoạt lợi thôi ?
Mấy vị lão sư , ai dụng tâm chỉ dạy cho , thậm chí còn thầm nhắc nhở chớ trở thành hoàng đế bù tay thái hậu, thế nhưng những lời thật lòng trung thành với ? Hay là… còn mưu đồ nào khác.
“Hoàng thượng.” Lúc Bạch Hiền bước thấy hoàng thượng vùi trong chăn, lo lắng thấp thỏm thế nhưng dám đưa tay kéo chăn , thể gì khác hơn là thấp giọng gọi.
Tấn Ưởng xốc cái chăn đang đậy mặt , khuôn mặt bình thản chẳng chút buồn bực nào, nếu như khuôn mặt đó còn chút ửng hồng, thì chẳng ai đang khó chịu trong .
“Lúc trẫm té xỉu, Trương thừa tướng cho bẩm báo thái hậu?” Hôm nay té xỉu trong giờ giảng bài của Trương Trọng Hãn, vì thế ở trong cung Càn Khôn , trừ thì chỉ còn mỗi Trương Trọng Hãn là phẩm cấp cao nhất.
“Phải.” Bạch Hiền do dự trong chốc lát, : “Chỉ là Trương thừa tướng quá lo lắng cho bệ hạ ngài, tận đến khi thái y bắt mạch cho ngài xong mới nhớ tới chuyện bẩm báo cho thái hậu.
Trương Trọng Hãn xuất hàn môn, khi còn nhỏ từng bái danh sư đồ , lấy hiếu để triều, hiện đang đảm nhiệm chức hữu thừa tưởng ở trong triều.
Tuy rằng hữu thừa tướng thực quyền bằng tả thừa tướng, thế nhưng thể từ xuất hàn môn tìm Chỗ và địa vị giữa rừng thế gia thể thấy chẳng khả năng.
Tấn Ưởng trầm mặc một lúc lâu mới , “Trương thừa tướng trong triều công việc bề bộn, nội dung giáo thụ cứ chia bớt cho Cố một phần, tránh để lao lực quá độ.“
Bạch Hiền cúi đầu, trầm mặc lắng .
“Được , ngày hôm nay lúc thái hậu qua đây, bên cạnh còn dẫn theo ai nữa ?” Tấn Ưởng cung nữ hầu hạ uống t.h.u.ố.c, đột nhiên nhớ lúc bản mơ hồ thì thanh âm của một tiểu cô nương.
“Hôm nay thái hậu cho triệu nhị tiểu thư Cố gia tiến cung, bởi vì lo lắng thái hậu quá mức sốt ruột sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, cho nên Cố nhị tiểu thư cùng đến đây, chỉ là cách mành hành lễ cho ngài xong liền rời .”
Tấn Ưởng gật đầu, nửa năm qua thái hậu thường xuyên cho triệu Cố gia nhị tiểu thư tiến cung nhiều , cho nên cũng thường xuyên đến tên cô gái .
Nếu là con gái Cố tiên Sinh, ngẫm chắc là .
Tấn Ưởng hỏi nữa, Bạch Hiền đương nhiên cũng sẽ nhiều, chỉ là bùi ngùi trong lòng, cha con Cố gia đều là năng lực, cha nhận kính trọng của hoàng thượng, con gái thái hậu ưu ái.
Nếu ngày thái hậu và hoàng thượng bất hoà, chẳng cha con bọn họ nên tự xử như thế nào.
Mấy ngày gần đây Cố Trường Linh phần nhàn nhã, bởi Vì hoàng thượng ngã bệnh, cái chức đế sư của cũng thả nghỉ theo, cho nên trong lúc rãnh rỗi liền dẫn con trai con gái ngoại ô kiểm tra hộ vệ nhà nuôi.
Thế gia trong kinh thành, phàm là chẳng quá mức nghèo túng đều thể nuôi một ít hộ vệ để ruộng cho nhà hoặc dùng chăm sóc biệt trang.
Nhiều thì hơn một nghìn đến vạn , ít thì mấy chục mấy trăm .
Những hộ vệ cấp dân tịch thông thường mà là “Tài sản riêng” của các thế gia.
Danh sách hộ vệ đăng ký danh nghĩa Cố Trường Linh nhiều lắm, chỉ chừng tám trăm , cộng với hai trăm tên hộ vệ là của hồi môn của Dương thị mang tới, tổng cộng hộ vệ của cả gia đình bọn họ cũng chỉ tới một nghìn , so với những đại thế gia như Lý gia Tư Mã gia… mấy con chỉ xem là lẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-6-6-biet-trang.html.]
Cố Như Cửu đầu tiên nhà cũng nuôi “Tư binh” thì ngây vì sợ, chậm rãi ngóng các thế gia đều thể nuôi hộ vệ như , thiên hạ thái bình thì giúp nhà chủ nhân ruộng trông nhà hộ viện, thiên hạ đại loạn thì chủ nhân trang vũ trang.
Đây cũng một trong những lý do tại triều đại suy ngã đổi ngôi mà thế gia vẫn thể vững suy.
Thế gia vững như thiết, hoàng triều như nước chảy, cũng khó trách những gia tộc như Tư Mã gia, Lý gia kiêu căng từ trong bụng kiêu .
Những điều nàng học trong lịch sử lúc , cũng từng thời kỳ thế gia hưng thịnh, chỉ là về , bởi vì tập trung dần hoàng quyền, các thế gia từ từ mất địa vị ngày xưa của họ, cuối cùng tiêu tán trong dòng nước lũ lịch sử, trở thành những danh môn trống rỗng chỉ mỹ danh nhưng thực quyền.
Tuy rằng vẫn xưng tụng là thế gia như , thế nhưng hưng suy vinh nhục đều thắt c.h.ặ.t của đế vương, chứ còn vinh quang như ngày xưa.
Theo Cố Như Cửu thì vị trí hiện tại của vương triều Đại Phong nàng đang sống là thời kì thế gia đang bước theo chiều hướng suy sụp, bởi vì hoàng thất nắm giữ binh quyền chủ yếu, các thế gia tuy rằng còn phép nuôi hộ vệ, thế nhưng lượng đăng ký lập danh sách bẩm báo với triều đình, thậm chí ngay cả các vật dụng chế tạo bằng đồng sắt, cũng hạn chế về lượng, tùy tiện vượt quá mức quy định, bằng sẽ gáng tội danh ‘mưu phản’.
Hoàng thất như con ếch trong dòng nước ấm mà các thế gia ở kinh thành tuy vẫn vinh hoa phú quý nhưng rơi trong cái mệng ếch , thế mà vẫn vô tri vô giác hề nhận .
Cố Như Cửu thầm hiểu đây là diễn biến tất yếu trong dòng lịch sử, nàng thể kẻ đẩy ngã bánh xe lịch sử .
Huống chỉ lấy địa vị Cố gia ở kinh thành, thế gia hưng thịnh cũng , hoàng gia quật khởi cũng , đối với bọn họ mà , cũng ảnh hưởng bao nhiêu.
Nói khó một chút thì Cố gia bất quá là ch.óp đỉnh tân quý của chiếc bình thế gia tôn quý mà thôi.
Gần trăm năm , bởi vì Cố gia sa sút nghiêm trọng, thiếu chút nữa khỏi hàng thế gia.
Về , hoàng đế tiền nhiệm xem trọng gia phổ hàng thế gia thì Cố gia may mắn hai đủ khả năng nhận trọng dụng từ hoàng dế, mới miễn cưỡng chen hàng thế gia mạt lưu nhị đẳng.
Từ đó về , ảnh hưởng của thể gia đối với triều đình, bắt đầu bất tri bất giác rớt xuống, địa vị hoàng gia dần dần bay lên.
Mặc dù oán thầm tổ tông bước sai một bước, thế nhưng Cố Như Cửu lý do hoài nghi, hai vị tiền bối chắc chắn cũng nhúng tay chuyện để cho thế gia dần dần chiều hướng suy tàn .
Mỗi khi nghĩ đến điều , Cố Như Cửu chỉ hít sâu một lấy tinh thần, đó nghiêng đầu quý tiểu thư hạnh phúc vui vẻ của nàng, chuyện bề sâu lý tưởng như thế, đối với một cô gái mảnh mai như hoa thì cần nhọc lòng quan tâm gì.
Dù chỉ cần nhân của nàng sống bình an là , những khác , nàng cũng xen .
Sau khi đến biệt trang, nhóm Cố Như Cửu ở đấy nhiệt tình chiêu đãi, nàng cùng hai vị trưởng cưỡi ngựa dạo quanh, thế nhưng do thời tiết oi nóng bức , đành về nhà trốn nóng.
Cố Trường Linh đang quản lý trang hồi báo thì thấy mấy đứa con của tới, : “Biết ngay là mấy đứa chịu thời tiết nóng bức , nhanh đây uống chút canh giải nhiệt.”
Uống xong canh, Cố Như Cửu ôm chầm lấy hai trường của , hai kể chuyện linh tinh lang tang trong triều.
Cố Chi Vũ bước chân chốn quan trường từ hai năm , hiện giữ chức ở Hồng Lư Tự, cái chỗ trong ngày thường tương đối thanh nhàn, tương đương với bộ phận thư ký ngoại giao đặc biệt cho cá nhân hoàng đế.
Khi các tiểu quốc xung quanh tiến cống cho Đại Phong thì việc đầu tiên phép mạo phạm quan viên hồng lư tự.
“Làm gì chuyện gì vui .” Cổ Chi Vũ , “Hoàng thượng khi đăng cơ, mấy tiểu quốc phái đặc sứ kinh tiến cống, vài tiểu quốc ở xa hơn một chút thì còn đang đường đến.
Bất quá đây đều là những nơi lạc hậu bần hàn, cũng địa phương gì đáng để nhắc đến.”
Cố Như Cửu đưa tay bưng mặt , “Không nhắm mắt tự mãn, mới thể bách chiến bách thắng, đúng ?”
Thấy bộ dáng như , Cố Chi Vũ đưa tay vuốt tóc của nàng, “Yên tâm , chuyện trong triều đều dự tính cả .” Triều đình đương nhiên thể thực lòng yên tâm những tiểu quốc xưng thần, chẳng qua một việc cũng biểu hiện rõ mặt mà thôi.
Cũng may thấy tiếp nữa, cũng khăng khăng hỏi tiếp, Cố Chi Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm trong bụng.
Cố Như Cửu thấy bộ dáng thở phào yên tâm của đại ca, thầm, mang theo mấy nha dạo trong viện một lát.
Sau khi rời khỏi đây, thấy mấy đứa bé lúp lúp ló ló ở ngoài cửa viện trộm trong, nàng bảo Bảo Lục mang vài cái bánh cho tụi nó.
Hôm nay khí trời oi bức dị thường, nàng căn bản ăn uống gì.
Mà kiểu thời tiết , bánh ngọt để lâu ăn sẽ nhanh ôi thiu, bằng mang cho tụi nhỏ ăn cho no bụng.
“Cô nương.” Bảo Lục đưa hành xong liền về, đang định lên tiếng gì đó thì thấy góc tường đột nhiên nhảy vài con chuột xám đen thui, khiến nàng sợ biến sắc, vội vàng che ở mặt của Cố Như Cửu.
Cũng may mấy con chuột chạy đến chỗ gần , mà hoảng hốt lủi ngoài viện chạy mất, mấy hộ viên ngoài cửa chạy theo đuổi bắt.
“Hai ngày chẳng xảy chuyện gì, nô tỳ mấy đứa bé , dạo cứ hai ba ngày chuột xông từ góc tường, trong trang nuôi ch.ó cũng thường phát điên.” Bảo Lục đến đây, ngẩng đầu trời một chút, “Hôm nay thời tiết nóng đến mức ngay cả súc sinh cũng chịu nổi.
Nghe thấy Bảo Lục oán giận như , Cố Như Cửu thầm giật , mơ hồ nghĩ gì đó đúng.
------oOo------