Như Châu Tựa Ngọc - Chương 59: Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Nương nương?” Bảo Lục khiếp sợ Cố Như Cửu đang nghiêng dựa thành ghế, cứ tưởng là lầm, Hoàng hậu nương nương dùng hình phạt riêng?

“Nghe hiểu ?” Cố Như Cửu cúi đầu chén trong tay: “Bạch Hiền, mang nàng tới gian phòng bên cạnh , để cho nàng mở miệng .”

“Rõ.” Bạch Hiền sai hai thái giám khỏe mạnh kéo lục y cung nữ xuống phía , cung nữ che miệng, ngay cả một tiếng r.ên rỉ cũng phát .

Thái giám chưởng sự cùng cung nữ chưởng sự trông thấy lục y cung nữ bịt miệng lôi ngoài, cảm giác rét lạnh từ chân lan tỏa , Cố Như Cửu còn lên tiếng mềm nhũn quỳ xuống.

“Bổn cung cung nữ , nàng là của cục thượng thực các ngươi?” Cố Như Cửu lấy nắp gạt bọt mặt nước, phát tiếng va chạm lạch cạch khe khẽ cho hai chưởng sự càng thêm run rẩy dữ dội.

Chớ bọn họ đang nắm giữ chức chưởng sự cục thượng thực, thế nhưng ở mặt quý nhân , sống c.h.ế.t chỉ trong vài câu mà thôi, cái gì công công cái gì cô cô, đều tác dụng.

“Hồi bẩm nương nương, mấy ngày Dương Liễu phân công đến cục thượng thực, từ lúc đó đến nay nàng đều chăm chỉ việc, cho nên nô tỳ nhất thời sơ xuất để ý đến, ngờ nàng xông đụng đến ngự giá, nô tỳ tội.” Cô cô chưởng sự gắng gượng đè nén nỗi sợ hãi xuống đáy lòng, cất tiếng run rẩy: “Xin nương nương thứ tội.”

“Dương Liễu...!Cái tên .” Cố Như Cửu tựa tiếu phi tiếu : “Sắc thiển vi hàm lộ, ti khinh vị nhạ trần.

Người tên cũng .”

Hai vị chưởng sự càng dám thở mạnh, thấy từng tiếng rên trầm thấp thoảng đến từ gian phòng bên cạnh, bọn họ dám nghĩ tới Dương Liễu đang chịu hình phạt gì, mặc dù bịt kín miệng còn thể phát những âm thanh đau đớn .

Lại ngẩng đầu Hoàng hậu mặt đổi cúi đầu uống , giống như thấy động tĩnh truyền từ gian phòng bên cạnh, ngay cả chân mày cũng nhíu lấy một cái.

Chỉ một cái liếc mắt khiến cho hai họ phát lạnh cả , đều Hoàng hậu là một hiền hòa, tùy tiện phạt hạ nhân, hết sức dễ , hôm nay tỏ ác độc như , thể thấy con cũng lúc nghịch lân, chẳng dễ ức h**p.

Đối với Hoàng hậu mà , cái gì phép đụng ?

Tự nhiên là Hoàng thượng!

Cái con tiện nhân Dương Liễu cũng cả gan dám câu dẫn Hoàng thượng, liên lụy bọn họ cũng truy cứu theo, quả thực quá to gan lớn mật, ngại bản sống thọ.

“Nếu Dương Liễu phân đến cục thượng thực, đó nàng việc ở ?” Cố Như Cửu đặt chén xuống, thấy tiếng k** r*n từ gian phòng bên cạnh càng ngày càng nhỏ, với Bẻo Lục: “Được , gọi Bạch Hiền mang tới đây.”

“Rõ.” Bảo Lục mặt trắng bệch tới gian phòng bên cạnh, thấy cung nữ tên gọi Dương Liễu ngoại trừ khuôn mặt vặn vẹo khó coi, thì vết thương nào, nhân tiện : “Bạch công công, nương nương gặp cung nữ .”

Bạch Hiền tiếp nhận khăn tay do tiểu thái giám đưa tới xoa tay : “Nhiều năm ngượng tay một chút.

Hoàng hậu nương nương gặp tội tỳ , thì tạm thời tha nó một mạng.” Nói xong, sang với Dương Liễu: “Dương Liễu cô nương, Hoàng hậu nương nương xưa nay vốn tính hiền hòa, Dương Liễu cô nương nên ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Hoàng hậu nương nương, thì chúng cũng lấy khó xử, cô nương hiểu rõ chứ?”

Dương Liễu căm hận liếc mắt , gì.

Thấy nàng quật cường như nụ mặt Bạch Hiền biến mất, đem khăn tay ném lên băng ghế bên cạnh : “Lôi .”

Bảo Lục thấy hai tên thái giám kéo Dương Liễu cả đều mềm nhũn như thể còn sức sống , liền nghiêng tránh , ngập

ngừng một chút mới bước theo.

Bạch Hiền chú ý tới cử động của nàng, bật một tiếng, cất bước đến chủ điện.

“Hồi bẩm nương nương, Dương Liễu vốn là viên quan nhỏ ở Tĩnh An cung, bởi vì phạm , nên phạt đến cục thượng thực.” Cung nữ chưởng sự thầm hiểu rõ, trong chuyện nhất định điều gì mờ ám, nếu cung nữ thực sự phạm , phạt đến nơi béo bở giống như cục thượng thực thế ?

đây là chuyện giữa các quý nhân với , những cung nữ như bọn họ nào dám xen , hiện tại sự việc vỡ lở, cũng chỉ cầu Hoàng hậu nương nương nhân từ, sẽ lấy tánh mạng bọn họ mà thôi.

“Tĩnh An cung?” Cố Như cửu khẽ một tiếng, Tĩnh An cung là cung điện của Tiền Thái phi và Tôn Thái phi, mặc kệ việc liên quan đến hai vị Thái phi , chí ít cũng nên cảm kích hai vị Thái phi .

“Bổn cung .” Tầm mắt của Cố Như Cửu đảo qua hai vị chưởng sự: “Cung cung quy, thái giám và cung nữ đảm nhiệm đều sắp xếp việc theo quy trình, các ngươi việc theo đúng quy định, tất chịu phạt, thế nhưng về tình thì thể lượng thứ cho các ngươi, phạt năm trượng, cắt hai tháng bổng lộc, nếu ngày vẫn còn để chuyện tiếp tục xảy ở điện Trung Tỉnh, bổn cung nhất định nghiêm trị tha.”

Điện Trung Tỉnh chính là chưởng quản nội cung của tất cả thái giám cung nữ lĩnh vực, cục thượng thực cục thượng y...!tổng cộng gồm sáu cục đều thuộc quyền quản hạt của điện Trung Tỉnh.

“Tạ nương nương, tạ nương nương.” Hai vị chưởng sự lúc vui vô cùng, nghiêm phạt đối với họ mà , thật sự là khai ân lớn, bọn họ dập đầu liên tục mấy cái với Cố Như Cửu đó mới lui xuống lĩnh phạt.

Ra khỏi chủ điện bọn họ trùng hợp gặp Dương Liễu đang thái giám kéo đến, hai lạnh lùng hừ một tiếng, vội vã rời .

Vào nội điện, Dương Liễu hai tên thái giám ném mạnh xuống đất, nàng giãy giụa một lát, miễn cưỡng bày một thế quỳ: “Tội tỳ bái kiến Hoàng hậu nương nương.”

Thấy bộ dạng nàng như , Cố Như Cửu nhắm mắt, trầm mặc một lát , mới mở mắt : “Nói , ngươi tiếp cận Bệ hạ với mục đích gì?”

Dương Liễu áp sát trán xuống đất, thanh âm run rẩy : “Hoàng hậu nương nương minh giám, nô tỳ chỉ vô ý xông tới thánh giá, dám tâm tưởng nào khác.”

“Ngươi vẫn thật ?” Cố Như Cửu cau mày, thở dài : “Tay bổn cung chẳng bao giờ dính m.á.u , cũng dính, nếu ngươi vẫn khăng khăng một mực, bổn cung chỉ thể phá lệ mà thôi.”

Tấn Ưởng con ruột của tiên đế, sinh lòng kiêng kị đối với thế đại gia tộc, lẽ nào ai nảy sinh tâm tưởng nào khác lưng ?

Đến lúc đó nếu thể Tấn Ưởng xảy vấn đề gì, như những thế gia đại tộc đương nhiên thể mượn cơ hội đề cử một tân đế mới, tân đế thể là cùng cha khác với Tấn Ưởng, cũng thể là một trong hai thế t.ử của Thụy vương.

Nếu nàng chẳng Hoàng hậu, hoặc hề tình nghĩa đối với Tấn Ưởng, như cũng lười quản những việc , nhưng bây giờ Tấn Ưởng là nam nhân của nàng, nàng thể mở mắt im khác bày mưu tính kế hại của .

Sống lưng Dương Liễu cứng đờ, nàng vẫn tiếp tục phóng lao theo lao: “Nô tỳ… Nô tỳ thực sự nương nương là ý gì.”

“Hoàng hậu nương nương, nô tỳ trong nhà cung nữ tên Dương Liễu còn một , nếu nàng cảm kích, chi bằng đem của nàng tiến cung thẩm vấn, lẽ nhà nàng sẽ cảm kích nhiều.” Bạch Hiền quen những kẻ già mồm cố cãi , cũng dùng thủ đoạn gì để đối phó những thì hữu dụng: “Nương nương, bằng nô tài cho tuyên triệu hai .”

“Đừng, đừng mà…” Dương Liễu lê đến mặt Bạch Hiền, ôm lấy chân của : “Bạch công công, bọn họ , cầu công công tha cho bọn họ.”

“Vậy ngươi cảm kích ?” Bạch Hiền dùng sức hất mạnh tay của Dương Liễu đang nắm c.h.ặ.t c.h.â.n của ngoài.

Thủ đoạn cần mới mẻ, chỉ cần hữu dụng là .

“Ta , đều .” Dương Liễu sang, ngừng dập đầu với Cố Như Cửu: “Nương nương, cầu nương nương tha cho nhà của nô tỳ, bọn họ gì, nô tỳ sai , cầu nương nương khoan dung tha thứ.”

“Được , đừng dập đầu.” Cố Như Cửu đặt chén xuống: “Nói , rốt cuộc là ai phái ngươi đến, ai dạy ngươi hát làn điệu dân ca Cẩm Châu?”

“Nô tỳ… Nô tỳ vốn là cung nữ bên Tôn Thái phi nương nương, một ngày ngẫu nhiên thấy Bệ hạ, nô tỳ…” Dương Liễu ngẩng đầu sắc mặt của Hoàng hậu, thấy nàng mặt chút đổi, co rúm gục đầu xuống : “Về trong lúc vô tình thấy Tiền Thái phi và Tôn Thái phi nhắc đến Bệ hạ, mẫu Bệ hạ, , giọng của Thành vương phi như hát, chẳng khác nào giọng tiên t.ử, chỉ một khúc nhạc dân ca Cẩm Châu cho Thành vương kinh diễm ngớt, nguyên quán của mẫu nô tỳ vốn cũng ở Cẩm Châu, cho nên nô tỳ cũng vài làn điệu dân ca Cẩm Châu…”

“Chẳng qua là chút hi vọng xa vời trong lòng của nô tỳ, ngờ mấy ngày đây Tiền Thái phi nương nương với nô tỳ, bà sẽ nghĩ biện pháp để nô tỳ tới gần Bệ hạ, đồng thời… thể trở thành sủng phi, nô tỳ nhất thời hồ đồ, nảy sinh chút tâm tưởng đáng …”

Dương Liễu lắp bắp , thế nhưng Cố Như Cửu vẫn rõ, việc Tiền Thái phi can dự .

“Làm càn, Tiền Thái phi chính là phi tần của tiên đế, thể loại sự tình .” Cố Như Cửu giận tái mặt : “Ngươi cũng vu tội hậu phi sẽ tội thế nào ?”

“Những lời nô tỳ đều là sự thật, cầu Hoàng hậu nương nương minh giám.” Nàng hốt hoảng vén lên tay áo, lộ cánh tay trắng noãn mềm mại.

“Xin nương nương nìn xem, vòng tay chính là Tôn Thái phi ban cho nô tỳ.”

Cố Như Cửu cúi đầu , thấy cổ tay của Dương Liễu quả thực đang đeo một chiếc vòng vàng , đồ trang sức thế đeo tay cung nữ hợp quy chế .

Bảo Lục gỡ vòng tay vàng cổ tay Dương Liễu xuống, trình lên Cố Như Cửu.

Cố Như Cử cầm vòng tay lên xem, chỉ liếc mắt ý bảo Bảo Lục trả cho Dương Liễu, nàng lên : “Trước tiên nhốt , cho trông giữ cẩn thận.”

“Rõ.” Bạch Hiền phất phất tay với thái giám phía , mấy tên thái giám bước lên phía nâng Dương Liễu lên, nhanh ch.óng kéo khỏi điện.

“Bạch công công.”

“Có nô tỳ.” Bạch Hiền khom tiến lên.

“Cung nữ Dương Liễu canh chừng cho cẩn thận, chớ để nguời khác đến gần.” Như Cửu trầm mặc một lát : “Ngươi cho nàng , nếu nàng dám sợ tội tự sát, của nàng sẽ nàng cung.”

“Rõ.” Sau khi Bạch Hiền rời khỏi cung Loan Hòa, mới đưa tay lên lau mồ hôi nhễ nhại trán, Hoàng hậu nương nương của bọn họ tâm đủ ngoan độc, khiến khỏi rét lạnh trong lòng.

“Nương nương, việc nếu truyền tới tai Hoàng thượng, chăng sẽ gây bất lợi cho ?” Bảo Lục do dự lên tiếng: “Với nô tỳ lo nếu như … sẽ tổn hại đến thiên hòa.”

Cố Như Cửu nhúng tay chậu đồng, cẩn thận rửa sạch từng ngón tay: “Nếu Hoàng thượng chỉ vì chuyện mà bất hòa với , cũng chỉ trách , gieo gió gặt bão.” Rút tay khỏi chậu nước, Thu La vội vàng lấy khăn tay bọc , lau sạch nước dính tay nàng.

“Còn chuyện tổn hại đến thiên hòa?” Cố Như Cửu nở nụ : “Lẽ nào khi thấy chuyện thế xảy , mà vẫn tỏ hiền lành giận buồn, bình thản như ?”

Nàng bàn tay của , nhẵn nhịu trắng noãn, đường nhân duyên sâu đậm kéo dài: “Nếu là đựng đến , động nam nhân của , tổn hại đến thiên hòa thì ?”

Bảo Lục quỳ gối phúc lễ, nhỏ giọng : “Là nô tỳ nghĩ chu .” Cố Như Cửu liếc nàng một cái, lên : “Đi thôi, ngự thư phòng.”

“Rõ.” Thu La đưa khăn tay cho cung nữ phía lưng, bước một bước, lướt qua Bảo Lục.

Bảo Lục sửng sốt, trầm mặc theo phía Thu La.

Hà Minh canh giữ ở bên ngoài ngự thư phòng, thấy Hoàng hậu qua đây, bước lên phía hành lễ vấn an.

“Có nào khác ở bên trong ?” Cố Như Cửu liếc cánh cửa ngự thư phòng khép hờ, nhỏ giọng hỏi.

“Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, Bệ hạ đang phê duyệt tấu chương, lúc nào khác ở cùng.” Hà Minh do dự một chút: “Nếu ngài gặp Bệ hạ, nô tỳ lập tức truyền báo.”

“Không cần.” Cố Như Cửu giơ tay lên một cái, về phía vài bước, nép cánh cửa liếc Tấn Ưởng ngay ngắn ở ngự án.

Bóng lưng thẳng tắp giống như một thanh hàn đao, tán nhuệ khí nào thể lãng.

Mày kiếm mắt sáng, đẽ quý giá bất phàm, chỉ như tỏa ánh sáng ch.ói mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-59-chuong-59.html.]

Tấn Ưởng như bất đồng khi ở mặt nàng, mắt giống như một thanh kiếm sắc bén mài bóng, bờ lưng giống như một khối minh ngọc tuyệt thế nhất, mỹ ôn hòa, cảm nhận nửa phần nhuệ khí.

Nàng thu hồi ánh mắt, qua bên cạnh với Hà Minh: “Không cần với Bệ hạ là bổn cung tới.”

Hà Minh khom lưng chắp tay.

Cố Như Cửu ôn hòa , xoay rời khỏi thềm ngự thư phòng.

Hà Minh bóng lưng Hoàng hậu nương nương rời , trong lòng khó hiểu, Hoàng hậu nương nương như là thế nào?

Bên trong ngự thư phòng, Tấn Ưởng ngẩng đầu thoáng qua bên ngoài cửa, ngoài cửa trống rỗng, bất cứ cái gì.

Hắn nhíu nhíu mày, thả ngự b.út tay xuống: “Hà Minh, giờ gì ?”

“Hồi bẩm Bệ hạ, giờ Thân một khắc .”

“Đã trễ ?” Tấn Ưởng nữa cầm b.út lên, phê duyệt mấy quyển tấu chương còn sót , đó lên : “Đi, về T.ử Thần điện.”

“Rõ.” Hà Minh cúi đầu đuổi theo.

Bên trong T.ử Thần điện, Thu La đem hộp gỗ đàn trình lên Cố Như Cửu, đó tò mò hỏi: “Nương nương, ngài tìm cái gì?”

Cố Như Cửu chỉ chứ thêm điều gì, mở hộp gỗ đàn , bên trong là một viên ngọc thạch hình giọt nước nhỏ tầm đầu ngón út, thợ khéo tay đục lỗ tinh tế, thế nhưng khi kĩ bên giọt nước , sẽ thấy hai chữ “Phúc Thọ” khắc đó.

Giọt nước cột dây màu đỏ, là vật phẩm thường đeo cho trẻ con, đây cũng là một trong vô các vật phẩm Cố gia chuẩn cho nàng khi gả tiến cung, cũng là vật phẩm chuẩn cho hài t.ử tương lai của nàng.

“Phúc thọ song , chính là Đại Cát.” Cố Như Cửu đem viên ngọc hình giọt nước thả trong hộp, ngẩng đầu thấy Tấn Ưởng tiến đến, nàng sang với các cung thị phục vụ trong phòng: “Các ngươi đều lui .”

Hà Minh đang lưng Tấn Ưởng do dự một chút, cũng lui ngoài.

Tất cả các cung thị trong phòng thoáng chốc rút lui sạch sẽ, Cố Như Cửu vẫy vẫy tay với Tấn Ưởng: “Thần quân, đến đây.” Từ khi nàng kể câu chuyện hai thích một nữ nhân cho Tấn Ưởng , Tấn Ưởng thích nàng gọi là đại lang nữa.

“Làm ?” Tấn Ưởng lạ khi thấy Cố Như Cửu trịnh trọng như , cứ tưởng là đại sự gì, vội vàng tới mặt Cố Như Cửu: “Xảy chuyện gì ?”

“Cúi đầu xuống.” Cố Như Cửu .

Tấn Ưởng liền ngoan ngoãn cúi đầu xuống, đó thấy hình như Cửu Cửu cầm thứ gì đó thắt lên cổ của .

Sau khi cột chắc xong, Cố Như Cửu đưa tay sờ sờ viên thạch hình giọt nước n.g.ự.c , : “Hiện tại cột c.h.ặ.t đấy.”

Tấn Ưởng cúi đầu, viên ngọc, màu sắc xinh , bên khắc chữ nhỏ, nhưng khí khái, thể thấy thợ nó khéo léo đến mức nào.

Mặc dù vật phẩm là đồ dành cho trẻ con đeo, Tấn Ưởng cũng nghi ngờ, trái cao hứng : “Cảm ơn Cửu Cửu.”

“Chàng đeo đồ của lên thì chính là của , nếu ai dám tranh giành với , sẽ c.h.ặ.t đứt tay đó.” Nét mặt Cố Như Cửu tuơi như hoa: “Nếu Thần quân cùng khác, liền đem Thần quân khóa c.h.ặ.t cho ai thấy nữa.”

Tấn Ưởng thẳng hai mắt của nàng, xổm xuống, bốn mắt : “Ta đối với Cửu Cửu, cũng là tâm ý như .”

Hai họ cứ lẳng lặng như , một lúc Cố Như Cửu vươn tay, nhẹ nhàng v**t v* đôi lông mày của , chậm rãi cong môi .

Tấn Ưởng đem ngọc hình giọt nước nhét trong cổ áo, để nó áp l.ồ.ng n.g.ự.c của , để nhiệt độ của dần dần sưởi ấm viên ngọc lạnh lẽo .

Trong Tĩnh An cung, Tôn Thái phi đang chép một quyển kinh thư, tiếng bước chân từ ngoài cửa vọng rối loạn tâm tưởng của bà, khi đầu b.út hạ xuống cũng sai lệch một đường.

Bà nhíu nhíu mày, nét chữ giấy, gác b.út, vò tờ giấy phía ném sang một bên.

“Thái phi nương nương, nô tỳ việc bẩm báo.”

Bà cúi đầu cung nữ phục vụ bên cạnh cho truyền ở ngoài , thái giám ở bên ngoài khi bước liền báo: “Thái phi nương nương, Dương Liễu phạt, hiện đang tổng quản cung Càn Khôn là Bạch Hiền trông giữ.”

“Bạch Hiền của cung Càn Khôn trông giữ?” Tôn Thái phi các cung nữ hầu hạ rửa sạch tay, xoa tay : “Không ngờ thú vị như thế, Hoàng hậu xử , một mực để bên cạnh Hoàng thượng hô hoán, Dương Liễu gì?”

“Dương Liễu tất cả là do Tiền Thái phi nương nương chỉ điểm.” Thái giám nhỏ giọng đáp lời: “Trước khi Hoàng hậu nương nương hỏi, vận dụng hình phạt riêng.”

“Chẳng vị Hoàng hậu nương nương nay đều thiện dễ gần ? Cớ nay dung thủ đoạn ?” Tôn Thái phi tựa tiếu phi tiếu, tới cửa sổ ngoài sân viện, hoa cỏ bên ngoài xanh , nhã thú: “Hoàng đế nàng dùng loại thủ đoạn ?”

“Dụng hình chính là Bạch Hiền tổng quản.”

“A, bổn cung thật xem thường vị Hoàng hậu .” Tôn Thái phi nhạt: “Nàng Hoàng thượng thấy nàng quang minh chính đại dụng hình?” Thay vì giả bộ hiền lành rộng lượng, bằng để cho Hoàng đế cảm thấy tính tình nàng quật cường cũng thật lòng quan tâm , đồng thời chuyện gì cũng gạt .

Cũng vị Hoàng đế yêu thích bản tính thật của nàng ? Lúc nam nhân yêu thì cái gì cũng , còn lúc yêu thì tính tình thật chính là bạo ngược, vị Hoàng hậu còn quá trẻ, cho rằng Hoàng đế hiện tại đối với nàng chính là một tấm chân tình, chỉ vạn sự đại cát.

Thái giám nên đáp lời thế nào, đành trầm mặc.

“Tìm đem tin tức truyền tới bên phía Tiền Thái phi, cứ Hoàng hậu hoài nghi nàng sai sử cung nữ câu dẫn Hoàng đế, kì tâm gây rối.” Tôn Thái phi mỉm : “Cái đất hậu cung , cần náo nhiệt một chút mới thú vị, mấy năm qua vắng lặng quá mức .”

“Thái thái, trong cung truyền đến tin tức , kế hoạch thành.”

Trong phòng mờ tối, một phụ nhân ăn mặc đẽ mỉm hài lòng: “Phải ?”

“Thái thái, ngài cần gì như , nếu việc phát hiện, chỉ ngài cùng lão gia công t.ử sẽ gặp khó khăn, ngay cả nhà đẻ ngài…”

“Là cô của chứ chẳng .” Phụ nhân nhạt: “Ngươi cần nhiều lời, trong lòng đều .”

Nàng thể trơ mắt những sống ung dung thoải mái, mà con gái của bà, ngay cả một buổi lễ cập kê cũng kịp tổ chức

ngậm ngùi xuống lớp đất đen.

“Tư Mã Hương lui tới với nước Cao La?” Bà lên tiếng hỏi.

“Hôm qua bọn họ gặp mặt một .”

“Tốt.” Phụ nhân hạ thấp giọng nở nụ : “Như mới lãng phí âm thầm giúp nàng quét dọn cản trở, ngược nàng thể bay thật cao, chạy thật xa.”

Như lúc ngã xuống, mới đủ đau.

Con gái của bà thể c.h.ế.t nguyên bạch như .

Trong cung Tĩnh Tâm, Tiền Thái phi thái giám bẩm báo , lạnh : “Đã là hoài nghi, cũng chỉ thể là hoài nghi, bổn cung thừa nhận thì nàng thể .”

“Thái phi nương nương, nô tỳ lo lắng đến lúc đó Dương Liễu chống cự , cứ một mực đó chính là ngài, thì chúng nên cái gì bây giờ?” Thái giám lo lắng : “Bệ hạ đối với Hoàng hậu nương nương , nô tỳ lo lắng Hoàng thượng thể vì chuyện mà nảy sinh ý bất mãn với ngài.”

“Hoàng thượng con thừa tự của Thái hậu thì chuyện hài lòng với bổn cung.” Tiền Thái phi lạnh lùng hừ một tiếng: “Ta là phi tần của tiên đế, chỉ cần chuyện chứng cứ xác thực, thể động đến , cánh cửa ngôn quan đó chỉ gây khó khăn.”

“Thì cứ chờ xem, việc mặc dù thoát khỏi liên quan, thì phía Tôn thị cũng chẳng thể giữ sạch sẽ.” Tiền Thái phi liếc mắt thoáng qua tĩnh an cung: “Bà cho rằng tâm tưởng của bà , mưốn mượn tay của tính toán , cũng xem bổn cung nguyện ý ! nghĩ biện pháp loại trừ Dương Liễu, bảo nàng sợ tội tự sát, đó đem Tôn thị dắt kéo , nước chỉ càng càng đục, mới nhiều cá nhảy qua.”

Năm đó khi bà cùng Tôn Thái phi còn phi tần của tiên đế, thì là đồng bạn đồng địch, tâm tưởng của nữ nhân bao , bà hiểu rõ, cho nên hiện tại như thế nào sẽ tín nhiệm bà ?

Sứ thần ở kinh thành Đại Phong ăn chờ uống chực gần một tháng, rốt cuộc cũng lục đực chuẩn về, khi bọn họ rời , điều trông

mong nhất chính là hồi lễ của Đại Phong dành cho bọn họ.

Phải rằng khi tiên đế còn tại thế, chính là một vô cùng hào phóng, chỉ cần bọn họ vài câu dễ , liền nhận một lượng lớn quà cáp.

Bất quá bây giờ vị Hoàng đế tựa hồ cũng thích lời ngon tiếng ngọt giống như tiên đế, cho nên bọn họ đều là chờ mong, thấp thỏm.

Nhất là sứ thần nước ManyBo đắc tội Đại Phong, lúc cũng còn sức để buồn rầu, bọn họ lo lắng khi về nước, thể hồi báo nhiệm vụ quốc vương giao cho.

Trên thực tế Tấn Ưởng cũng bọn họ thất vọng, ban thưởng bọn họ mấy thứ đồ chơi trông vẻ thể ăn cũng thể dùng, để bọn họ mang về đưa cho quốc chủ của .

Cái gì, ngươi ngươi vượt đường xá xa xôi đến đây chẳng là chuyện dễ dàng gì ?

Chẳng ngươi đến chúc mừng , nào đạo lý tân khách đến chúc mừng còn mang hồi lễ về nhiều hơn cả tặng lễ chứ?

Còn dám lời vô ích?

Lẽ nào ngươi chẳng thành tâm đến chúc mừng đế hậu, mà mục đích là đến tống tiền?

Ai cũng dám tới tống tiền, càng thêm dám đắc tội với quan viên hồng lư tự Đại Phong, cho nên chỉ thể đàng hoàng thành thật tạ ân, bộ vẻ thật cao hứng, nhận lấy tất cả đồ vật gì đó mà Đại Phong ban cho quốc chủ nhà .

Tuy đồ nhiều lám, nhưng đều là vật trân quý, thấy nước ManyBo chỉ nhận một phong thư trách cứ của đế vương Đại Phong ?

So lên đủ, so xuống dư, bọn họ hài lòng.

Duy nhất chỉ Ly quốc là ngoại lệ, bọn họ thu phẩm cùng lương thực cứu trọ của Đại Phong, mà vương t.ử của bọn họ cũng nhận danh nghĩa giáo hóa ở kinh thành Đại Phong.

Hành động trong mắt các sứ thần khác, chính là Ly quốc đổi lấy lương thực, đem vương t.ử con tin ở Đại Phong.

Cho nên mặc dù bọn họ ngưỡng mộ Ly quốc, nhưng bọn vẫn ý định đưa vương t.ử nước đến con tin.

Chỉ Kỳ Liên khi tin thì xụ mặt xuống.

Thà rằng dâng vương t.ử con tin cũng hợp tác với nước Cao La của bọn họ ?

Cử chỉ của Ly quốc khác nào đang đ.á.n.h mặt của

 

 

Loading...