Như Châu Tựa Ngọc - Chương 58: Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trên đường phố tấp nấp, một chiếc kiệu nhỏ bình thường ở góc khuất nơi đầu ngõ, quán nhỏ ven đường mở một bên cửa, nữ t.ử đội mũ sa lách trong, cánh cửa liền đóng kín.

“Tư Mã tiểu thư.” Kỳ Liên đang ở trong lương đình thấy liền lên, chắp tay với Tư Mã Hương bên ngoài đình: “Tại hạ lễ độ.”

Tư Mã Hương lạnh lùng đàn ông , gỡ xuống mũ sa để Bảo Mai chờ ở bên ngoài, đó về phía bàn đá trong đình, bàn đá bày một bộ cụ, trong đó một ly rót đầy nóng, bốc lên từng luồng nóng: “Đại nhân nhã hứng.”

“Giai khách lâm môn, tại hạ cũng học đầy văn vẻ một chút.” Kỳ Liên rót một chén , hai tay dâng đến mặt Tư Mã Hương.

Tư Mã Hương cúi đầu thoáng qua đưa tay nhận lấy chén nhưng đưa lên miệng, mà thả lên bàn: “Kỳ Liên đại nhân mấy cho mời, chẳng chuyện gì quan trọng?”

“Nghe danh tiếng của Tư Mã tiểu thư lâu, tại hạ sinh lòng ngưỡng mộ, cho nên mới mặt dày mày dặn thỉnh mời.” Kỳ Liên mời Tư Mã Hương xuống, chờ nàng xuống xong, mới vén ngoại bào xuống: “Hôm nay Tư Mã tiểu thư thể đến nơi hẹn, tại hạ vui mừng.”

“Không hổ là tuổi còn trẻ đảm nhiệm chức thừa tướng.” Tư Mã Hương nhạt, đó giận tái mặt : “Người quang minh chính đại lời ẩn ý, Kỳ Liên đại nhân chuyện gì, cứ việc thẳng nhé.”

Nếu trong thơ Kỳ Liên đề cập đến cái c.h.ế.t của mẫu , ngày hôm nay nàng việc gì mạo hiểm đây.

“Tư Mã tiểu thư kìm nén tức giận như tự khi nào?” Kỳ Liên nâng chung lên chậm rãi uống một ngụm, : “Hôm nay mời tiểu thư đến, đúng là chuyện quan trọng thương lượng.”

Tư Mã Hương cúi mặt xuống, gì.

Thấy nàng phản ứng như , Kỳ Liên cũng lơ đểnh, thẳng: “Nghe Tư Mã tiểu thư hy vọng trong cung, chỉ tiếc Cố gia luôn gây khó dễ, phá hủy chuyện của tiểu thư?”

Nói đến những chuyện , Tư Mã Hương lắng thấy buồn , giễu cợt cong môi : “Kỳ Liên đại nhân như .”

“Nói những lời ý với mỹ nhân chính là tôn trọng.” Kỳ Liên nhếch môi nở nụ , đôi mắt hoa đào mang theo vài phần khiêu khích: “Nếu Tư Mã tiểu thư chẳng khuôn mặt như tại hạ cũng sẽ vắt óc tìm kiếm lời ý như .”

Tư Mã Hương xì một tiếng, giễu cợt, cũng bận tâm đến lời của Kỳ Liên.

Nàng xinh cỡ nào cũng cần nam nhân bụng đầy mưu mẹo khen tặng.

“Dung mạo của vị Hoàng hậu nương nương trong cung cũng sánh bằng nửa phần của tiểu thư, chỉ tiếc tiểu Hoàng đế tình thú, hiểu thưởng thức mỹ nhân, cũng lấy bất bình tiểu thư.” Kỳ Liên thở dài: “Luận gia thế, luận dung mạo, luận tài hoa, nàng cũng chẳng điểm nào đủ sức so với tiểu thư.”

“Tin tức của Kỳ Liên đại nhân linh thông, chắc cũng rõ, Hoàng hậu nương nương là chính miệng Xuất Vân chân nhân khen là phúc trạch thâm hậu.” Sắc mặt Tư Mã Hương bình tĩnh, hề những thủ đoạn khiêu khích của Kỳ Liên mà ảnh hưởng đến tâm tình: “Con gái nhà Cố gia Hoàng hậu, chính là mệnh trời định.”

“Mệnh trời?” Kỳ Liên trào phúng : “Người như Tư Mã tiểu thư mà cũng tin thuyết giáo ?”

Tư Mã Hương khẽ , đôi mắt xinh đung đưa lưu chuyển: “Tin , thì thế nào?”

“Không hổ là Tư Mã gia tiểu thư.” Kỳ Liên vỗ tay hoan nghênh : “Chẳng Tư Mã gia tiểu thư, từng nghĩ đến chuyện để thoát khỏi cuộc sống hiện tại chăng?”

Tư Mã Hương ngẩng đầu , trầm mặc .

Hiện tại nàng đang ở nhờ trong nhà của đại bá, trông chẳng khác nào lúc đường tỷ xuất , thế nhưng nàng vẫn thể cảm giác , đại bá

mẫu cũng yêu thích gì nàng, điều thích thì ? Cái nàng chính là dựa dòng chính, nâng phận của lên mà thôi.

Cuộc sống bây giờ khó khăn hơn nữa, cũng so với…

“Ta rõ lời của Kỳ Liên đại nhân.” Tư Mã Hương lên, cúi đầu Kỳ Liên : “Canh giờ còn sớm, tiểu nữ t.ử cáo từ.”

Nói xong, đợi phản ứng của Kỳ Liên, xoay liền .

Kỳ Liên mỉm theo bóng lưng nàng rời , tận đến khi nàng khuất bóng mới một kẻ hầu bước : “Đại nhân, vị tiểu thư Tư Mã gia tựa hồ ý hợp tác cùng chúng .”

“Không.” Kỳ Liên giơ chén lên khóe môi, : “Nàng là một nữ nhân dã tâm, tâm đủ tàn nhẫn, tay đủ lạt.

Nữ nhân như , mặc dù động lòng với một việc nào đó cũng lập tức biểu lộ .”

“May nàng lên Hoàng hậu, bằng hoàng đế Đại Phong một nữ t.ử như giúp đỡ, há còn để yên cho Cao La chúng ?” Người hậu cảm khái : “Như thêm một trợ thủ giúp đỡ cho đại nhân ngài.”

Kỳ Liên chuyển động cái chén trong tay, để ý tới những lời hầu .

Chỉ bất quá vị Hoàng hậu trong triều Đại Phong hiện giờ…

Hắn nhíu mày, tựa hồ nàng điểm gì đặc biệt, chỉ tính cách , thái độ lương thiện, nguyên nhân chính lẽ Thái hậu yêu thích mới phong Hoàng hậu.

Ngày trong cung yến, Hoàng hậu cũng biểu hiện đặc biệt gì.

Chỉ lúc Ba Tốn Cách đem nữ nhân gả cho ca ca nhà đẻ thì nàng mới phẫn nộ một chút.

Bất quá, những thế gia quý tộc ở Đại Phong xưa nay đều như , Hoàng hậu nổi giận cũng là chuyện bình thường.

“Có thể, vị hoàng đế chỉ thích loại tiểu tiểu thư vô hại đơn thuần thế .” Kỳ Liên đặt chén xuống, châm chọc : “Chỉ nữ nhân như nhiều trong thiên hạ, nếu đế hậu tình thâm, mối tình thâm sẽ duy trì bao lâu?”

“Hôm nay con ?” Trịnh Thị thấy Tư Mã Hương từ bên ngoài trở về, liền đưa mắt quan sát nàng từ đầu đến chân một lượt, đó chỉ cái ghế bên cạnh: “Ngồi xuống chút , lời cùng con.”

“Vâng.” Tư Mã Hương lời phúc lễ với Trịnh Thị, đó xuống ghế bên cạnh.”

“Hôm nay Tiền gia tới cửa cầu cho trưởng t.ử dòng chính nhà họ, vẫn đáp ứng.” Trịnh Thị do dự một lát tiếp: “Mặc dù Tiền gia chỉ là thế gia nhị đẳng mạt lưu, thế nhưng gia phong là dòng chính, nhân khẩu ít, trưởng t.ử dòng chính chí tiến thủ, con về suy nghĩ thêm một chút xem thế nào.”

Trịnh Thị rõ, với tình huống hiện tại của Tư Mã Hương, gả cao thể gả thấp cũng khó coi, gia thế giống Tiền gia như , quả thật xem là .

Tư Mã Hương sửng sốt một chút, đó ngẫm nghĩ một hồi lâu mới nhớ đến trưởng t.ử dòng chính Tiền gia là ai.

Tướng mạo bình thường, chẳng gì nổi bật khi giữa các thế gia công t.ử ở kinh thành, nếu nàng trí nhớ , chỉ sợ khó mà nhớ tướng mạo của .

Trong lòng nàng tuy rằng cũng cam lòng, thế như nét mặt cũng dám lộ nửa phần, chỉ : “Cám ơn bá mẫu lo lắng quan tâm cho con, sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

“Ừ.” Trịnh Thị gật đầu, ánh mắt rơi xuống đôi giầy chân của nàng, thấy giầy dính chút bùn đất, trong lòng chút bất mãn, nhưng cũng ý định hỏi nhiều: “Hôm nay con ngoài chắc mệt mỏi , về viện nghỉ ngơi sớm .”

Sắc mặt Tư Mã Hương khẽ cứng , dậy khom gối hành lễ với Trịnh Thị: “Vâng, bá mẫu.”

Chờ Tư Mã Hương rời , Trịnh Thị mới nhíu mày suy nghĩ, tuy rằng bà vẫn thấy cô cháu gái tỏ vẻ an phận, thế nhưng trong lòng nàng luôn dấy lên cảm giác bất an.

“Thái thái, tiểu thư cùng cô gia tới.” Một hạ nhân báo .

Trịnh Thị , lập tức vui mừng hớn hở, thế nhưng ngoài miệng : “Mấy ngày đây về nhà thăm, nay về nữa, sợ khác .”

“Đó là bởi vì tiểu thư cùng cô gia hiếu thuận đấy.” Ma ma hồi môn của nàng : “Lời nếu tiểu thư cùng cô gia thấy , chẳng sẽ thấy khó chịu?”

Trịnh Thị càng tỏ vui vẻ lời dỗ dành của ma ma hồi môn, vội vàng phân phó hạ nhân nghênh đón tiểu thư cùng cô gia.

Tư Mã Hương khỏi chủ viện bao xa, trong chủ viện truyền tiếng vui vẻ, đầu , khớp thấy Tư Mã Linh cùng một nam nhân trẻ tuổi sóng bước đến, tư thái vô cùng mật.

“Tiểu thư?” Bảo Mai nhỏ giọng : “Là đường tiểu thư cùng cô gia về thăm.”

“Đã như , cũng nên bái kiến.” Tư Mã Hương chỉnh quần áo , xóa vẻ khó chịu mặt, xoay về phía chủ viện.

Tư Mã Linh ở nhà đẻ chơi hơn nửa ngày, mới lưu luyến leo lên mã xa về nhà chồng, Trầm Thanh Hà thấy nàng như , nhỏ giọng : “Linh nhi cần như , đợi nghỉ phép, dẫn nàng về nhà chơi.”

“Cảm ơn phu quân.” Vành mắt Tư Mã Linh ửng đỏ, miệng nở nụ , dựa đầu vai : “Ta khó .”

“Ta là phu quân của nàng, đương nhiên cho nàng vui vẻ!” Trầm Thanh Hà nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t vai của nàng, trầm mặc chốc lát : “Tuy quân t.ử nên lưng khác, nhưng chỉ sợ liên lụy đến nàng cùng nhạc gia, thể ác nhân.”

Tư Mã Linh cứng đờ , cứ tưởng trong triều xảy chuyện gì, vội hỏi: “Có chuyện gì ?”

Trầm Thanh Hà thấy thế trấn an nàng: “Không cần căng thẳng, chỉ là chuyện vặt vẵn mà thôi.

Chính là… vị đường của nàng, đem cảm giác cho lắm.”

“Chàng đang tiểu Hương?” Tư Mã Linh do dự lên tiếng: “Muội ?”

“Không, chỉ là trực giác của mà thôi.” Trầm Thanh Hà bật : “Mà thôi, nàng cứ xem như bừa .” Tuy Tư Mã Hương là mỹ nhân hiếm thấy, thế nhưng đầu tiên thấy nàng, những chẳng thấy kinh diễm ngược trong lòng cảm giác mâu thuẫn khó tả thành lời.

Có lẽ, thích thần thái của Linh nhi hơn, cho nên mới tự chủ dấy lên cảm giác chán ghét ánh mắt đối phương.

Tuy như , Tư Mã Linh ghi tạc những lời trong lòng, nàng hiểu rõ tính tình của phu quân, nếu chuyện đơn giản chắc chắn sẽ đề cập đến khác.

Một khi lên tiếng, ngẫm điểm nào đúng.

Trong triều đình, Tấn Ưởng quét đôi mắt lạnh lùng các quan thần đang đấu khẩu với đại điện, chờ bọn họ cãi hăng say một hồi, Tấn Ưởng mới mở miệng : “Hai vị khanh gia đều lý, chỉ là tướng sĩ biên cảnh vì nước đây bảo vệ ranh giới, nếu chỉ vài ba câu định tội, chẳng sẽ cho các tướng sĩ lạnh tâm?”

“Hoàng thượng thánh minh!” Thế nhưng các quan văn trong đó chợt thở dài, sắc mặt cũng khó coi.

sai trái thế nào, trẫm sẽ cho tra xét bàn .” Tấn Ưởng đưa tay đùa nghịch nang hương đeo ở bên hông, lạnh nhạt : “Nếu đại sự trong thiên hạ đều thể tranh cãi thắng thua để đưa quyết định, thì luật Đại Phong dùng để gì?”

“Chúng thần kinh hoảng.” Đại thần triều ngu, đương nhiên hiểu Hoàng thượng đang vui, vì đều khom thỉnh tội.

Tấn Ưởng lười xem bọn diễn trò, thẳng: “Trẫm cho triệu Ngụy Đình, Triệu Tiến kinh gặp thánh, các khanh cần ở đây nghị luận chuyện nữa.”

Quan viên phe Tư Mã chút hốt hoảng, Hoàng thượng phát mật chỉ, nếu bộ quan viên trong triều mấy ai chuyện ?

Không đúng, nhất định !

Tư Mã Hồng sang hai bên cạnh, vẻ mặt Trương Trọng Hãn sửng sốt kinh ngạc, Lý Quang Cát cũng trưng bộ mặt mờ mịt, trong lòng thầm mắng, hành động như , thế nào lên sân khấu diễn tuồng luôn ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-58-chuong-58.html.]

Hạ triều, việc Tấn Ưởng đầu tiên là đến ngự thư phòng xử lý một phần tấu chương, thấy sắp đến buổi trưa, mới bỏ xuống ngự b.út, dậy ngoài.

“Bệ hạ.” Bạch Hiền giương dù lên che cho : “Bên ngoài trời mưa.”

Ngẩng đầu , mặt đất ướt đẫm nước mưa, tuy rằng mưa lớn, nhưng cách giữa các giọt nước dầy, Tấn Ưởng chắp tay ở lưng: “Đi thôi, cung Khang Tuyền.”

“Rõ.”

Bạch Hiền cẩn thận từng li từng tí giơ cao dù, Hà Minh ở bên cạnh, che mưa chắn gió, dám để cho giọt mưa nào rơi trúng lên của Tấn Ưởng.

Khi qua rừng trúc bên ngoài cung Loan Hòa thì đột nhiên thanh âm của cô gái truyền đến, âm thanh nhỏ, nhỏ đến mức chỉ thể thoang thoáng đoán nàng đang hát một điệu nhạc.

Âm điệu bài hát đơn giản, nhưng hết sức dễ .

Bạch Hiền theo Tấn Ưởng từ thành vương phủ , cho nên nhận đây là một làn điệu dân gian của Cẩm Châu.

Tấn Ưởng thấy bài hát chợt dừng bước chân, mặt chút đổi : “Người , xem ai đang hát trong rừng trúc.”

“Rõ.” Hai thái giám áo lam bước nhanh bên trong rừng trúc, ngay đó liền dẫn một cung nữ mặc lục y .

“Nô tỳ bái kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế.” Cung nữ cúi đầu, hành lễ với Tấn Ưởng, mưa phùn bay nhè nhẹ đáp xuống mái tóc, thấm ướt mái tóc của nàngta, ngay cả dây buộc tóc cũng trở nên ủ rũ buồn bã, thoạt đáng thương.

“Ngẩng đầu lên.” Tấn Ưởng lạnh lùng .

Lục y chậm rãi ngẩng đầu, chỉ thấy nàng chân mày lá liễu, mắt hạnh, môi đào, càng càng thấy thương xót.

“Ngươi ở trong rừng trúc hát làn điệu dân ca của Cẩm Châu?” Vẻ mặt Tấn Ưởng vẫn đạm mạc như cũ, tựa hồ dung mạo điềm đạm đáng yêu của đối phương cũng cho động lòng.

, Bệ hạ.” Lục y cung nữ khẽ run rẩy: “Nô tỳ cho rằng trong rừng trúc , cho nên nhất thời hưng phấn quên , cầu Bệ hạ thứ tội.” Nàng vội vã quỳ xuống, bàn tay trắng nõn chống ở bùn, càng thêm trắng.

Bạch Hiền đổi liếc cung nữ , mí mắt dần kéo xuống.

“Ngươi đang việc ở ?” Ánh mắt Tấn Ưởng càng thêm đạm mạc.

“Hồi bẩm Bệ hạ, nô tỳ là của cục thượng thực.” Lục y cung nữ rụt rè ngẩng đầu, ánh mắt tới ngang hông của Tấn Ưởng, liền nhanh ch.óng cúi thấp đầu xuống, tiếp tục toát dáng vẻ rụt rè của một nữ t.ử.

Tấn Ưởng đạm mạc : “Cung nữ tùy tiện ca múa, chẳng nhẽ thái giám chưởng sự cục thượng thực từng dạy ngươi cung quy ?” Nói xong, xoay đưa chân giẫm lên tảng đá lót đường tiếp tục rời , cũng đầu .

Bạch Hiền giơ dù lập tức đuổi theo bước chân , cũng đưa mắt cung nữ đang quỳ mặt đất .

Hà Minh cao xuống cung nữ đang run lẩy bẩy quỳ mặt đất, cúi xuống híp mắt : “Cung nữ như ngươi chúng thấy nhiều , ma tước hóa phượng hoàng cũng xem chân long nguyện ý ? Ngươi thích quỳ thì cứ tiếp tục quỳ nhé.” Nói xong, xuy một tiếng, tiếp tục chạy đuổi theo ngự giá.

Sắc mặt lục y cung nữ đang quỳ mặt đất thoáng chốc trắng bệch, cung nhân qua ai dám liếc mắt nàng dù chỉ một cái.

Cố Như Cửu đang cùng Chu Thái hậu thảo luận một quyển tiểu thuyết xong, thấy Tấn Ưởng bước , liền lên nghênh đón: “Bệ hạ ướt mưa ?”

“Yên tâm , Bạch Hiền cùng Hà Minh ở bên cạnh, nay đều phục vụ cẩn thận.” Tấn Ưởng dắt tay của Cố Như Cửu tới mặt Chu Thái hậu, hành lễ với Chu Thái hậu: “Nhi t.ử tới chậm, để cho mẫu hậu đợi lâu.”

“Bệ hạ bận rộn chuyện triều chính, chỉ tới muộn một chút, là chuyện khác quan trọng hơn?” Chu Thái hậu để cho hai vợ chồng họ xuống: “Chúng trong nhà cần chú ý những điều , chuẩn dùng bữa thôi.”

“Vâng.” Tấn Ưởng sang với Cố Như Cửu sang với Chu Thái hậu: “Hôm nay mẫu hậu chuẩn món ngon gì thế?”

Chu Thái hậu mắng: “Dù cũng để Bệ hạ đói bụng.”

Cố Như Cửu híp mắt hai con họ gồi đáp, vui sướng bên ngoài xem náo nhiệt.

Dùng xong ngọ thiện, bởi vì Tấn Ưởng gặp quan viên hộ bộ, cho nên vội vã rời , Cố Như Cửu cùng chuyện với Thái hậu thêm nửa canh giờ mới dậy cáo từ.

Chờ Cố Như Cửu khuất, Lưu cô cô mới : “Thái hậu, hôm nay Hoàng thượng đường đến đây, cung nữ nổi lòng an phận với Hoàng thượng, hiện tại còn quỳ ngoài đấy.”

“Hoàng thượng phản ứng thế nào?” Chu Thái hậu mặt đổi hỏi.

“Hoàng thượng tựa hồ mấy vui.” Lưu cô cô suy nghĩ một chút: “Đợi lát nữa Hoàng hậu nương nương về T.ử Thần điện, nhất định sẽ gặp cung nữ đang quỳ mặt đất , chuyện sẽ thế nào mới ?”

“Có cái gì , cung nữ dám nổi lên tâm tư như , hôm nay cũng chẳng đầu tiên, cũng sẽ cuối cùng, sớm muộn gì nàng cũng sẽ gặp những chuyện như .” Chu Thái hậu : “Thay vì ai gia động thủ, bằng do chính nàng xử trí.”

Tấn Ưởng cố ý để cho cung nữ quỳ gối đường, lúc đó chẳng cũng ý ?

Cố Như Cửu chậm, tự tay cầm lấy dù, chân bước lên đá lát đường, cảm thấy tâm tình thư thái, cho dù nàng thấy một lục y cung nữ quỳ mặt đất, thì tâm tình cũng ảnh hưởng gì nhiều.

Lục y cung nữ quỳ mặt đất, hai đầu gối sớm mất tri giác, nàng cảm giác đều lạnh, nước mưa rơi xuống như mũi tên đ.â.m xuyên thấu da thịt, khiến cho từng đầu khớp xương đều thêm lạnh lẽo.

Nàng quỳ ở đây bao lâu, cho đến khi một đôi giày trân châu thêu tường vân xuất hiện ở mặt nàng thì nàng ngây sửng sốt một hồi mới định thần .

Chậm rãi ngẩng đầu, nàng thấy làn váy thêu phượng hoàng, lúc dám ngước lên thêm nữa: “Nô tỳ gặp qua Hoàng hậu nương nương.” Nàng hy vọng Hoàng hậu nương nương thể để cho nàng dậy, dù chỉ bảo nàng lên một chốc thôi cũng .

Điều khiến nàng thất vọng là Hoàng hậu gì, những cung thị lưng Hoàng hậu nương nương cũng ai lên tiếng.

Đáy lòng nàng dấy lên nổi sợ hãi, lẽ nào Hoàng hậu nương nương nàng ý định câu dẫn Hoàng thượng?

Cố Như Cửu quả thật cung nữ quỳ ở đây, hơn nữa còn quỳ con đường dẫn đến cung Loan Hòa.

Nàng lẳng lặng đ.á.n.h giá cung nữ đang quỳ , tuy rằng thấy rõ tướng mạo, thế nhưng eo nhỏ da trắng, thể thấy là một mỹ nhân xinh hiếm thấy.

“Ngẩng đầu lên.” Nàng nhàn nhạt mở miệng, đó thấy khuôn mặt trái xoan hiện trắng bệch.

Quả thật là mỹ nhân, ngay cả nàng là một nữ nhân cũng kìm lòng yêu thương.

Thu La và Bảo Lục lưng Cố Như Cửu giận đến mức tái mặt, ngoại trừ Bệ hạ , ai còn dám để cho cung nữ quỳ gối đường đến cung Loan Hòa.

Chỉ cần suy nghĩ một chút là cung nữ nổi lên tâm tư gì mới khiến cho Bệ hạ nổi giận như thế.

“Quả là mỹ nhân.” Cố Như Cửu đương nhiên cũng nghĩ đến chuyện gì xảy , nàng giơ tay nâng cằm lục y cung nữ lên, chạm đến làn da nhẵn nhụi trơn trượt, chẳng khác nào báu vật.

“Ai sai ngươi đến đây?” Cố Như Cửu mỉm cung nữ : “Bổn cung hứng thú đối với lưng của ngươi.”

“Nương nương thứ tội, nô tỳ chính là cung nữ cục thượng thực, do nhất thời xung động nên thánh giá phạt, cầu nương nương thứ tội.” Lục y cung nữ dập đầu với Cố Như Cửu, điềm đạm đáng yêu : “Nương nương thứ tội.”

Lấy khăn lụa lau sạch ngón tay của , Cố Như Cửu mắt lạnh cung nữ dập đầu: “Toàn bộ trong hậu cung đều , từ đến nay bổn cung đều dễ chuyện.” Nàng đầu với Thu La: “Thu La, mời Bạch công công đến, bổn cung mới xảy chuyện gì?”

“Rõ, nương nương.” Thu La trừng mắt liếc lục y cung nữ đang quỳ gối một cái mới xoay .

Trong ngự thư phòng, Tấn Ưởng thấy Thu La cầu kiến, thả tấu chương đang cầm tay xuống, để cho nàng .

“Nô tỳ bái kiến Bệ hạ.” Thu La cung kính hành lễ với Tấn Ưởng, đó mới mục đích đến.

Tấn Ưởng xong, gật đầu, để Bạch Hiền theo Thu La.

Chờ Bạch Hiền cùng Thu La rời khỏi, mặt Tấn Ưởng phảng phất nở nụ nhạt, nghĩ đến Cửu Cửu nổi cơn ghen vì , liền thấy tâm tình thật vui vẻ.

Về phần lục y cung nữ , theo như biểu hiện của Đức Long Bệ hạ minh thần võ thì ngay cả mặt đối phương tròn méo thế nào cũng cần nhớ đến? Tựa hồ, nàng đôi mắt sáng long lanh vài phần giống với ánh mắt của Cửu Cửu, những thứ khác đều chẳng gì đặc biệt.

“Bạch công công.” Thu La tự tiếu phi tiếu : “Nương nương trông vẻ giận, lát nữa công công chớ điều gì sai sót, nếu nương nương trách phạt, và ngài đều chống đỡ .”

“Thu La cô nương yên tâm, chỉ cần nương nương hỏi, nhất định nấy, hết thứ .” Bạch hiền : “Đừng nương nương, ngay cả Bệ hạ cũng bất mãn đối với cung nữ .”

Nụ mặt Thu La sâu hơn một chút: “Vậy phiền công công.”

“Không dám, dám, dốc sức vì Bệ hạ và nương nương đó là bản phận của chúng .”

“Nương nương, Thu La cùng Bạch công công tới.” Bảo Lục che dù cho Cố Như Cửu, thấy Thu La qua đây, nhỏ giọng nhắc nhở.

Cố Như Cửu đầu , nhưng khi cung nữ đang quỳ mặt đất thì cung nữ chỉ cần liếc mắt là từng sống an nhàn, nếu thì dáng vóc và làn da mềm mại như .

Cung nữ cho dù vẻ và vóc dáng trời ban cũng thể một đôi tay nhẵn nhụi trơn mềm như thế, trừ khi thường ngày nàng cũng chẳng cần việc gì.

Thế nhưng một cung nữ chịu quản giáo cần việc thì thể như thế ?

“Dẫn đến cung Loan Hòa, bổn cung chuyện cần hỏi.

“Chờ Bạch Hiền qua đây, Cố Như Cửu : “Đem thái giám chưởng sự cùng cung nữ chưởng sự cục thượng thực gọi đến luôn.”

“Rõ.” Bạch Hiền thầm nghĩ trong bụng, chỉ sợ Hoàng hậu nương nương thật sự nổi giận.

Lục y cung nữ lên tiếng chuyện, hai thái giám che miệng lôi chẳng khác nào lôi một đống đồ cũ, kéo cề phía cung Loan Hòa.

Cố Như Cửu thong thả ung dung lau mép một cái theo.

Trong phòng bên trong cung Loan Hòa ấm áp hơn nhiều so với bên ngoài, thế nhưng lục y cung nữ cảm thấy lạnh lẽo hơn, đáng sợ hơn nhiều.

Rõ ràng Hoàng hậu gì, cũng gì, chỉ là lặng lặng im ở đó uống , nhưng trong lòng nàng thấy hít thở cũng khó khăn.

“Bổn cung hai điều kiêng kỵ.” Cố Như Cửu mặt đổi đặt chén xuống: “Một là nhà, hai là nam nhân của bổn cung.”

Lục y cung nữ hoảng hốt trong bụng, ngờ Hoàng hậu đem đường đường là bậc đế vương thành của !

Điều thực sự quá đáng sợ cũng quá hoang đường.

 

 

Loading...