Như Châu Tựa Ngọc - Chương 56: Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Đại trưởng công chúa, mời hướng bên .” Thái giám áo lam khom phía dẫn đường, Đức Nghi đại trưởng công chúa bước xuống xe ngựa, vươn tay để cho cháu dâu đỡ, chậm rãi về phía .

Đi một đoạn, cước bộ của bà chậm , chút nghi ngờ : “Con đường dường như đến cung Loan Hòa.”

“Hồi bẩm đại trưởng công chúa, hiện tại Hoàng hậu nương nương ở tại T.ử Thần điện.” Thái giám áo lam xoay , chắp tay với Đức Nghi đại trưởng công chúa: “Cho nên mới con đường bên .”

“T.ử Thần điện?” Đức Nghi đại trưởng công chúa khẽ nhíu mày, vui : “Tổ chế Tấn gia quy định rõ, Hoàng hậu sống ở cung Loan Hòa, cớ Hoàng hậu hiểu quy củ như ?”

Trước đây bà cố tình đưa tôn nữ của cung Hoàng hậu, dù bà ám chỉ rõ điều thế nhưng Chu thị vẫn thờ ơ chẳng thèm đoái hoài gì đến, rơi bước đường cùng, buộc lòng bà để cho tôn nữ đính hôn cùng công t.ử Lý gia, dù , trong bụng vẫn bực bội vui, hiện tại thấy đế hậu thành hôn gần ba tháng, Hoàng hậu vẫn còn sống trong T.ử Thần điện, càng nảy sinh lòng bất mãn với Hoàng hậu nhiều hơn.

Thái giám áo lam dẫn đường như thế, vùi đầu càng thấp xuống, đầu trầm mặc tiếp tục bước về phía dẫn đường, chỉ là vẻ tiếu ý mặt phai nhạt ít.

Tư Mã Linh nghiêng đầu vị tổ mẫu của , thấy dung nhan bà lộ vẻ già nua, nhưng vẫn toát vẻ kiêu ngạo cao cao tại thượng, kim sức xa hoa cài lên b.úi tóc muối tiêu toát lạnh của mùa đông tuyết phủ, xung quanh như hàn khí tỏa .

Vào Càn Khôn cung, thái giám áo lam trực tiếp dẫn họ bước trong T.ử Thần điện, Tư Mã Linh nhận thấy đoạn đường đến đây nhiều Long cấm vệ trang nghiêm dọc theo đường , tận đến gần đại môn T.ử Thần điện thì lượng Long cấm vệ mới thế bằng những thái giám khỏe mạnh.

Trang phục những thái giám giống với thái giám áo lam , màu áo thái giám đổi thành màu lam đậm, chỉ áo thêu chim bay, mà bên hông còn đeo loan đao.

Nếu bọn họ mặt mày nhẵn nhụi, đội mũ chuyên dụng dành cho thái giám, lẽ Tư Mã Linh sẽ cho rằng bọn họ chính là thị vệ trong cung.

“Công công.” Thái giám áo lam tới của, hành lễ với Hà Minh đang gác bên ngoài cửa: “Đức Nghi đại trưởng công chúa đến .” Nói xong, khom một lễ nhỏ với Hà Minh.

Hà Minh gật đầu, đó chắp tay sang Đức Nghi đại trưởng công chúa đang bậc thang: “Nô tài gặp qua đại trưởng công chúa, Bệ hạ cùng Hoàng hậu nương nương đang ở tiền thính chờ ngài, mời.”

Đức Nghi đại trưởng công chúa thấy thái giám mặc áo đỏ, y phục còn thêu hoa văn, đây là thái giám bậc cao việc bên cạnh Hoàng đế, bà khẽ gật đầu một cái, bước lên bậc thang.

Tư Mã Linh sang với Hà Minh, vội vàng đỡ tay của Đức Nghi đại trưởng công chúa theo.

Hà Minh cung kính cùng bước theo lưng họ, mặt đổi đại môn.

Chờ bọn họ qua hết, thái giám áo lam ở bên ngoài mới nhẹ giọng mắng: “Cái thứ gì .”

Hoàng thượng cùng Hoàng hậu cùng sống ở T.ử Thần điện, Thái hậu ý kiến, triều thần ý kiến, ngay cả những trong hoàng thất cũng điều gì, ngược cái vị đại trưởng công chúa mới từ quận Tang Kiền trở về lắm chuyện.

Cũng xem thiên hạ hiện giờ là do ai chủ, cái hậu cung là do ai chủ.

Đức Nghi đại trưởng công chúa vẫn bước trong tiền thính bên trong tiếng chuyện truyền , bà dừng bước Hà Minh: “Bên trong còn khác?”

Hà Minh như vẻ bất mãn trong đáy mắt của Đức Nghi đại trưởng công chúa, thở dài : “Hồi bẩm về đại trưởng công chúa, là

Bình Quận Vương phủ Thế t.ử phi đang ở trong trò chuyện cùng Hoàng hậu nương nương.”

Nghe thấy trong là hoàng gia, sắc mặt Đức Nghi đại trưởng công chúa mới dịu đôi chút, bước về phía cửa tiền thính.

Hà Minh thấy thế, bước chân cũng nhanh hơn, khi bà bước trong tiền thính, tới mặt Cố Như Cửu, chắp tay : “Hoàng hậu nương nương, Đức Nghi đại trưởng công chúa đến.”

Nghe , Cố Như Cửu dừng câu chuyện phiếm đang dở với Bình Quận Vương phủ thế t.ử phi, đó khanh khách sang cửa.

Nhìn thấy một lão phụ nhân gầy gò nhưng tinh thần sáng láng đang đến, một tay bà cầm đầu phượng của quải trượng, tay vịnh tay của một nữ t.ử xinh phong thái nổi bật, bước từng bước vô cùng vững vàng.

Nữ t.ử xinh , Cố Như Cửu chỉ cần liếc mắt là nhận ngay, nàng mấy tháng gặp mặt Tư Mã Linh, hiện tại đối phương toát vài phần ý vị hơn thời khuê các, thiếu vài phần ngây thơ thời thiếu nữ, thoạt càng thêm mê .

Tư Mã Linh tiền thính, thấy bên trong phòng ngoại trừ Cố Như Cửu cùng bà cô gả đến Bình Quận Vương phủ còn một nam t.ử trẻ tuổi tướng mạo tuấn mỹ mặc hoa phục, nam t.ử trẻ tuổi sóng vai với Cố Như Cửu, tỏ vô cùng thiết.

Nàng ngẩn , nhanh ch.óng định thần .

“Thần phụ gặp qua Hoàng thượng, gặp qua Hoàng hậu nương nương.” Tuy rằng Cố Như Cửu khi còn ở khuê các, nổi danh bằng nàng, thế nhưng nàng phúc khí bằng đối phương, trở thành Hoàng hậu nương nương tôn quý.

Cho nên Tư Mã Linh vẫn tuân theo quy củ hành lễ với nàng, tỏ bất mãn vui.

Đức Nghi đại trưởng công chúa đưa quải trượng phượng cho cung nữ bên cạnh, đó chậm rãi quỳ gối, tựa hồ định hành lễ với Tấn Ưởng cùng Cố Như Cửu.

“Cô tổ mẫu cần đa lễ.” Tấn Ưởng Đức Nghi đại trưởng công chúa giơ tay lên, Bạch Hiền nhanh nhẹn bước đỡ Đức Nghi đại trưởng công chúa xuống ghế.

Sau khi Đức Nghi đại trưởng công chúa xuống, : “Nghe Bệ hạ cùng nương nương đại hôn, trong lòng mừng rỡ thôi, chỉ tiếc lúc đó đang đường, thể đích đến chúc phúc.

Lại bỏ lỡ đại hôn của Bệ hạ, tiếc nuối vạn phần.” Nói xong, tiếp nhận chiếc hộp từ trong tay tỳ nữ phía : “Đây là vòng tay huyết ngọc phụ hoàng ban thưởng cho ngày xuất giá khi xưa.

Hôm nay mượn hoa hiến phật, đem vật hiến tặng cho Hoàng hậu nương nương, xin Hoàng hậu nương nương nên ghét bỏ.”

“Đã là vật trân quý do cụ cố tặng cho cô tổ mẫu, thể cầm?” Cố Như Cửu từ chối : “Tâm ý của cô tổ mẫu, xin nhận, chỉ là…”

“Nương nương chớ từ chối, tục ngữ hoa tươi tăng giai nhân, vòng tay huyết ngọc cũng phối cùng mỹ nhân mới xứng.” Đức Nghi đại trưởng công chúa lên, cầm hộp tới mặt Cố Như Cửu: “Chỉ cần nương nương ngại là .”

“Ta đây thể gì khác hơn là cảm ơn cô tổ mẫu tặng cho trân phẩm như .” Cố Như Cửu dậy tiếp nhận hộp, đó quỳ gối thi lễ với Đức Nghi đại trưởng công chúa.

Đức Nghi đại trưởng công chúa yên, nhận lễ của nàng.

Tấn Ưởng bên cạnh, nét mặt sa sầm, sự vui vẻ phai nhạt ít, cúi đầu nhấp một ngụm .

Bạch Hiền tiến lên đỡ Đức Nghi đại trưởng công chúa trở ghế , Cố Như Cửu mở hộp xem, xoay đưa hộp cho cung nữ Bảo Lục, đó xuống bên Tấn Ưởng.

Tấn Ưởng ngẩng đầu nở nụ với nàng, đó sang với Đức Nghi đại trưởng công chúa: “Cô tổ mẫu hồi kinh, cần về quận Tang Kiền.

Trẫm biểu hiện đang việc ở Hồng Lư Tự, khá.”

“Được hồng phúc của Hoàng thượng, miễn cưỡng tính là mất mặt mà thôi.” Đức Nghi đại trưởng công chúa , đó với Tấn Ưởng,” Nhiều năm kinh, kinh thành tựa hồ phồn hoa hơn nhiều so với năm xuất giá.”

Tấn Ưởng : “Là hoàng tổ phụ cùng phụ hoàng quản lý đấy.”

Tiên đế đức hạnh thế nào, trong lòng đang ở đây đều rõ, thế nhưng Tấn Ưởng như , ai cũng thể phản bác.

Đức Nghi đại trưởng công chúa cũng nghị luận chuyện tiên đế, chỉ : “Suốt chặng đường đến đây, thường qua đường bàn luận chuyện BỆ HẠ, NÓI Bệ hạ là một hoàng đế , thậm chí những đứa bé còn hát vè thế … Đại Phong Đức Long, ngũ cốc mùa, ăn thịnh vượng, tuy là lời của trẻ nhỏ, nhưng qua đó thể thấy bách tính hết sức kính yêu ngài.”

Sau khi Tấn Ưởng đăng cơ lấy niên hiệu là Đức Long, cho nên dân gian gọi là hoàng đế Đức Long.

Cố Như Cửu yên lặng vị đại trưởng công chúa buông lời hoa mỹ khen ngợi Tấn Ưởng, ý cắt ngang.

Bất quá Tấn Ưởng tựa hồ chẳng mấy hứng thú với kiểu tung hứng , khi khiêm nhường vài câu, liền đem câu chuyện chuyển sang phía Bình Quận vương phủ thế t.ử phi, hỏi vài ba câu về sức khỏe Bình Quận vương và những chuyện linh tinh khác.

“Đa tạ Bệ hạ quan tâm, gần đây sức khỏe công công vẫn khỏe mạnh cường tráng, chỉ tiếc rằng thể già nua, thể phân ưu cùng Bệ hạ.” Bình Quận vương thế t.ử phi kính cẩn hồi đáp: “Mỗi khi lão nhận gia nhắc đến Bệ hạ, khen dứt miệng, còn thường xuyên đôn thốc hậu bối trong nhà cố gắng chăm chỉ, phân ưu cùng Bệ hạ.”

“Thúc tổ phụ lớn tuổi, lão nhân gia vẫn giữ sức khỏe, sống vui vẻ là phân ưu giúp trẫm .” Tấn Ưởng đột nhiên thở dài : “Gần đây đường khỏe chăng? Đã nhậm chức ở trong triều ?”

Bình Quận Vương thế t.ử phi như thế, trong lòng vui vẻ, nét mặt càng thêm cung kính: “Khuyển t.ử gần đây cũng , so với ngày xưa tiến bộ nhiều, chỉ là phụ cảm thấy năng lực đủ, cho nên cũng để cho nó triều nhậm chức.”

“Thúc phụ điểm nào cũng , chẳng qua quá nghiêm túc , trẫm còn nhớ võ thuật của đường khá, chỉ tài b.ắ.n cung bách phát bách trúng, đao pháp cũng thập phần xuất chúng.” Tấn Ưởng v**t v* miệng chén , đó : “Trước đó vài ngày trẫm thăng chức cửu Long thống lĩnh cấm vệ, chiếc ghế phó thống lĩnh vẫn còn trống, trẫm

để cho đường giúp trẫm bổ túc chiếc ghế , chẳng ý thím như thế nào?”

Long cấm vệ phó thống lĩnh? Đây chính là quan thực sai tam phẩm, hơn nữa còn là chức ngự tiền viên quan nhỏ.

Bình Quận Vương thế t.ử phi đương nhiên vui vẻ, liền : “Khuyển t.ử thể dốc sức vì Hoàng thượng là phúc khí, thần phụ mặt khuyển t.ử tạ ơn Hoàng thượng ân chuẩn.”

Điều chỉ là ân huệ mà còn là một ân huệ lớn.

Nhà bọn họ mặc dù là hoàng tộc, thế nhưng vẫn quyền thế, trong nhà lúc cũng sa sút, hiện tại Hoàng thượng nguyện ý để cho con trai của bà giữ chức vị phó thống lĩnh Long cấm vệ tam phẩm, nàng cao hứng cho .

Đức Nghi đại trưởng công chúa liếc vẻ mặt vui mừng của Bình Quận Vương thế t.ử phi, sắc mặt trầm xuống.

Ở trong nội tâm bà, vẫn mấy ưa thích gì Bình Quận vương cùng Khang Quận vương.

Năm đó lúc tranh đoạt đế vị, hai chỉ ngã theo chiều gió chẳng chút chủ kiến.

Bất quá, cũng may nhờ bớ hai nhu nhược vô năng, khi tân đế đăng cơ, bọn họ mới trưởng tha thứ, phân cho tước vị quận vương, sống cuộc sống nhàn tản qua ngày.

Về cháu của nàng đăng cơ, đứa cháu là một dễ xiêu lòng, cuộc sống của hai trong kinh thành càng thoải mái hơn .

Hiện tại cháu c.h.ế.t bệnh, vị hoàng đế nhận con thừa tự tuổi còn trẻ tựa hồ dễ dàng chung sống giống như tiên đế, hai vị lão nhân nữa co chân rụt đầu, chẳng chút dáng vẻ của một trưởng bối.

Kể từ khi bà gả đến quận Tang Kiền, vẫn bình lặng sống, dám can dự đến chuyện tranh đấu hoàng vị giữa các tỷ .

Sự thật chứng minh, quyết định ban đầu của bà như là đúng, những năm qua bao tỷ c.h.ế.t, hiện tại sống sót cũng chỉ bà cùng hai ca ca nhu nhược vô năng .

Thời gian trò chuyện thoáng chốc trôi qua mấy nén hương, Đức Nghi thấy tình cảm phu thê giữa đế hậu điều gì đó mờ ám, thì lòng bất mãn đối với Hoàng hậu càng thêm sâu.

Thân Hoàng hậu, từ đến nay đều chú ý đoan trang khoan thai, ở mặt trưởng bối như bà, liếc mắt đưa tình cùng Hoàng đế, cũng quá mức lẳng lơ ngả ngớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-56-chuong-56.html.]

Ở trong mắt Đức Nghi đại trưởng công chúa, Tấn Ưởng cùng Cố Như Cửu thỉnh thoảng mỉm hoặc là hành động xoay chén cũng toát vẻ trang nghiêm.

Nếu phi tần tỳ như , bà thể bộ phát hiện, nhưng những cử chỉ như một Hoàng hậu thể ?

“Tình cảm giữa Bệ hạ và Hoàng hậu tựa hồ ?” Khi thấy Tấn Ưởng như lỡ tay cầm tách của Cố Như Cửu lên, Đức Nghi đại trưởng công chúa thể nhịn thêm nữa, bà liếc mắt sang Cố Như Cửu: “Cho nên ngay cả tách cũng phân biệt của của ngươi.”

Bình Quận Vương thế t.ử phi như thế, sợ Hoàng hậu nương nương bẽ mặt, vội vàng : “Đế hậu tình thâm, đây là phúc khí của Đại Phong chúng .”

“Hoàng hậu chính là thê t.ử của trẫm, nếu là thê t.ử thì còn phân biệt ngươi nữa.” Tấn Ưởng nâng tách đưa lên mép, thong thả ung dung uống một ngụm, Cố Như Cửu, với Đức Nghi: “Trái để cô tổ mẫu chê .”

Thấy Tấn Ưởng chẳng tỏ cố kỵ lời của , nâng tách lên uống ngay mặt , sắc mặt Đức Nghi trầm xuống, nhưng thể lên tiếng trách mắng Tấn Ưởng, buộc lòng đầu với Cố Như Cửu: “Là Hoàng hậu chăm sóc Bệ hạ .”

Lời ý gì?

Bình Quận Vương thế t.ử phi đầu Đức Nghi, vị bà cô cần gì gây khó khăn với Hoàng hậu chứ, như chẳng sẽ khiến cho Hoàng hậu và Thái hậu bất mãn ?

Hơn nữa Hoàng thượng…

Nàng xem ánh mắt đạm mạc của hoàng đế, liền vội vã dời tầm mắt của , chỉ sợ ngay cả trong lòng Hoàng thượng cũng mấy vui.

“Thân là thê t.ử của Bệ hạ, chiếu cố Bệ hạ cũng là lẽ thường tình.” Cố Như Cửu Đức Nghi đại trưởng công chúa, khẽ hất cằm lên : “Ngay cả mẫu hậu cũng khoe bổn cung chăm sóc Bệ hạ , ngay cả y phục cũng lo chu .”

Bình Quận Vương thế t.ử phi thầm trong bụng, lời của Hoàng hậu là mắng Đức Nghi đại trưởng công chúa xen việc của khác, ngay cả Thái hậu cũng lên tiếng, bà lấy gì chỉ trỏ?

“Thần phụ thấy dạo gần đây thể Bệ hạ béo tròn hơn so với xưa.” Bình Quận Vương thế t.ử phi ý định lấy lòng đế hậu, cho nên tiếp lời của Cố Như Cửu: “Xem là nhờ Hoàng hậu nương nương chăm nom cho .”

“Không chỉ .” Tấn Ưởng lắc đầu : “Từ khi Hoàng hậu, mỗi ngày trẫm đều ăn nhiều hơn hai chén cơm, thể mập lên ?”

“Mập lên thì , thể ăn nhiều đó là phúc khí.” Bình Quận Vương thế t.ử phi che miệng : “Bằng cớ Xuất Vân chân nhân Hoàng hậu nương nương là phúc khí dày chứ?”

Có Bình Quận Vương thế t.ử phi cố ý hùa theo, bầu khí ngược hòa hoãn hơn nhiều.

Đức Nghi đại trưởng công chúa thấy thế, mặc dù trong lòng vui, nhưng cũng nên nhiều lời.

Qua hơn nửa canh giờ, Đức Nghi đại trưởng công chúa thể lọt tai những lời thổi phồng Hoàng hậu của Bình Quận Vương thế t.ử phi, bèn dậy cáo từ.

Tấn Ưởng cũng giữ , chỉ để cho Bạch Hiền tiễn bà ngoài.

Trở phủ công chúa, Đức Nghi đại trưởng công chúa giận tái mặt với Tư Mã Linh: “Bình Quận Vương thế t.ử phi là cô của ngươi?”

.” Tư Mã Linh gật đầu.

“Đều lời và việc của Tư Mã gia phong độ chuẩn mực, phong thái hơn .” Đức Nghi đại trưởng công chúa gỡ vòng tay và các vật phẩm trang sức xuống, lạnh lùng : “Có thể thấy hữu danh vô thực.”

Tư Mã Linh như thế, sắc mặt âm trầm, từ ghế lên sang quỳ gối với Đức Nghi đại trưởng công chúa: “Tổ mẫu, phu quân cháu sắp trở phủ, cháu cần trở về, cháu dâu cáo từ.” Nói xong, cũng chờ Đức Nghi đại trưởng công chúa gì, xoay khỏi viện của Đức Nghi đại trưởng công chúa.

Là cô nương Tư Mã gia, nàng thế nào là đạo hiếu, nhưng sẽ vì nguyên do đó mà thuận theo.

Làm nhục nhà, nếu nàng vẫn yên lặng lắng , còn là Tư Mã gia?

“Nàng như ý gì?!” Thấy Tư Mã Linh cứ như rời khỏi, sắc mặt Đức Nghi đại trưởng công chúa càng thêm thâm trầm: “Đây là gia giáo của Tư Mã gia?”

Bọn nha phục vụ xung quanh thấy thế, thấp thỏm trong lòng dám lên tiếng.

Tư Mã Linh trở tiểu viện thì thấy Trầm Thanh Hà về đến, Trầm Thanh Hà thấy sắc mặt nàng , ân cần hỏi: “Nàng , cung chịu ủy khuất gì ?”

“Chẳng .” Tư Mã Linh chậm rãi lắc đầu, đó Trầm Thanh hà, khẽ rũ đầu xuống : “Không gì, chỉ cảm thấy mệt mà thôi.”

“Vậy, nàng nghỉ ngơi .” Trầm Thanh Hà vội vàng gọi nha tới hầu hạ Tư Mã Linh cởi trâm cài: “Trước tiên, nàng hãy ngủ một giấc, để cho chuẩn cơm canh.”

“Được.” Tư Mã Linh miễn cưỡng , đó bên trong phòng.

Chờ nàng khỏi, Trầm Thanh Hà mới giận tái mặt, gọi tỳ nữ cùng Tư Mã Linh tiến cung ngày hôm nay tra hỏi xem hôm nay xảy chuyện gì.

Sau khi rõ ngọn nguồn, áy náy yêu thương, để cho nha lui xuống.

“Cửu Cửu.” Tấn Ưởng cầm một ly đưa đến mặt Cố Như Cửu, thấy nàng cúi đầu, thận trọng nghiêng đầu nàng ngã trong lòng : “Nàng giận ?”

“Thiếp tức giận chuyện gì?” Cố Như Cửu cầm lấy chén , đó : “Mới uống một bụng nước, giờ để cho uống nữa.”

“Là đang bồi tội với nàng.” Tấn Ưởng xuống bên cạnh nàng: “Sợ nàng tức giận đả thương thể.”

“Chàng ngốc ?” Cố Như Cửu đưa ngón tay cốc lên trán Tấn Ưởng một cái: “Bà là ai, là ai?”

Thấy bộ dáng lo lắng dè dặt của , Cố Như Cửu cũng mềm lòng, vuốt gò má của : “Bà chẳng qua chỉ là ngoài, là một thể, vì một ngoài mà nổi giận với chứ? Hơn nữa, thấy che chở như , còn giận gì nữa .”

“Thế nhưng trong lòng vẫn thấy thoải mái.” Tấn Ưởng kéo Cố Như Cửu trong lòng, ngửi mùi thơm nàng: “Nàng là Hoàng hậu, mà bà dám nhận lễ của nàng, thật sự là thật đáng giận.”

“Được , , đừng nóng giận, ngoan.” Cố Như Cửu sờ sờ đầu của , đó ngẩng đầu hôn lên cằm một cái: “Thiếp chẳng tính toán chuyện với một lão thái thái tám mươi tuổi .”

Tấn Ưởng cúi đầu nàng, vòng tay ôm ngang nàng lên.

Buổi chiều, khi Cố Như Cửu dùng ngọ thiện thì lên giường ngủ trưa, Tấn Ưởng ở đầu giường khuôn mặt yên chìm trong giấc ngủ của nàng, cúi đầu hôn trộm lên má nàng một cái nội thất.

“Bệ hạ.” Thấy Tấn Ưởng , Bạch Hiền và Hà Minh đồng loạt hành lễ.

“Ừ.” Tấn Ưởng đầu liếc nội thất, mang theo hai cửa, đó ngự thư phòng mới mở miệng : “Sự tình tra rõ?”

Hồi bẩm Bệ hạ, nô tỳ điều tra qua, việc chút liên quan đến hôn sự của ngài.” Hà Minh do dự một chút : “Đức Nghi đại trưởng công chú vốn ý định để cho cháu gái của bà tiến cung Hoàng hậu, thế nhưng Thái hậu nương nương đồng ý, cho nên việc đó cũng gác sang một bên.”

“Tôn nữ của bà ?” Tấn Ưởng mặt đổi mở một quyển tấu chươngra, khi xem xong phê vài dòng ở phía bên : “Tôn nữ của bà hiện tại định cho nhà nào?”

“Đã định với công t.ử Lý gia Lý Hoài Cốc, cuối tháng , hai sẽ thành hôn.”

“Lý Hoài Cốc?” Tấn Ưởng ngẩng đầu, đáy mắt mang theo lãnh ý: “Trẫm vị Lý công t.ử từng ý định kết với Cố gia?”

“Dường như, tựa hồ từng việc , chỉ là Cố gia cũng đồng ý.” Hà Minh cúi đầu.

“Dĩ nhiên là đồng ý, nếu đồng ý, trẫm tìm Cửu Cửu đây?” Khóe miệng Tấn Ưởng nhếch lên, lãnh ý mặt phai nhạt đôi chút.

Hà Minh cùng Bạch Hiền dám tiếp.

“Người thức thời, cần tiếp tục thức thời mới .” Tấn Ưởng mở tấu chương khác , tấu chương chính là đề cập đến chuyện Quận trưởng quận Tang Kiền vạch trần hạ nhân Đại trưởng công chúa cậy thế đả thương .

“Nếu hiểu đạo lý , cũng cần dạybà một bài học.” Tấn Ưởng dùng b.út son vài chữ lên phía , đó : “Đem phần tấu chương phát đến hình bộ.”

“Rõ.” Bạch Hiền dám nội dung, tiếp nhận tấu chương lập tức chạy đến hình bộ.

Quan viên hình bộ thấy phần tấu chương , cảm giác như đang mộng, nô tỳ trong phủ Đức Nghi đại trưởng công chúa cậy thế hành hung, Hoàng thượng để bọn họ theo luật bắt , chuyện giống như chỉ khiển trách hạ nhân, nhưng… cũng mơ hồ đ.á.n.h thẳng mặt Đức Nghi đại trưởng công chúa, chẳng ?

“Đức Nghi đại trưởng công chúa mới kinh thành ba ngày, thế nào chọc cho Hoàng thượng tức giận?” Hình bộ Tả thị lang cầm lấy bản tấu chương lên xem, buồn phiền đến mức tóc rớt khỏi đầu, bản tấu chương chỉ Thượng thư, cùng Hữu thị lang, ngoài còn ai khác .

“Tâm tư của thiên t.ử, mấy ai đoán ?” Hình bộ Hữu thị lang sửa sang y quan: “Hiện nay chẳng tính tình vui buồn thất thường, chỉ sợ vị

Đại trưởng công chúa thật sự chuyện phi pháp, hiện nay mượn chuyện cảnh cáo bà đấy!”

Chuyện tính cũng gì to tát, cần gì phái của hình bộ đích tay?

Thân phận Đức Nghi đại trưởng công chúa mặc dù quý trọng, thế nhưng Bệ hạ lên tiếng, như cái danh đại trưởng công chúa tôn quý còn tôn quý nữa , bảo hình bộ bọn họ bắt , thì nhất định bắt.

”Công chúa điện hạ, công chúa điện hạ!”

Màn đêm buông xuống, Đức Nghi đại trưởng công chúa mới dùng phân nửa bữa cơm tối, chợt bên ngoài viện vang lên từng trận ồn ào, bà cau mày : “Chuyện gì xảy , bên ngoài xảy chuyện gì mà ồn ào như ?”

“Điện hạ.” Một ma ma vội vã chạy tới: “Là của hình bộ đến đây, quản gia chuyện phi pháp, bắt thẩm vấn.”

“Làm càn, của bổn cung, bọn họ bắt là bắt ?!” Đức Nghi đại trưởng công chúa giận tái mặt, đang chuẩn sai cho gọi quan viên đảm nhiệm việc đến, thấy một nam nhân tuổi trung niên mặc bộ quan phục tam phẩm niên đến.

“Vi thần gặp qua Đức Nghi đại trưởng công chúa.” Hữu thị lang hình bộ thi lễ với Đức Nghi, đó : “Vi thần phụng mệnh việc, xin công chúa điện hạ thứ tội.”

“Phụng mệnh, phụng mệnh của ai?” Đức Nghi đại trưởng công chúa nổi giận : “Phủ của bổn cung là nơi các tiến đến thì tiến đến, của bổn cung các mang là mang , trong mắt các còn đại trưởng công chúa là bổn cung ?”

Hữu thị lang của hình bộ cong môi lành : “Công chúa điện hạ bớt giận, nếu trong phủ của ngài vẫn phán quyết, hạ quan nhất định sẽ trả về nguyên vẹn sứt mẻ gì, còn nếu…” Hắn dừng một chút, đó : “Ngài đấy, kể từ lúc Bệ hạ đăng cơ, xưa nay luôn chán ghét hạng ỷ thế h**p , mặc dù chỉ là hạ nhân của quý phủ công chúa điện hạ ngài mà thôi, Bệ hạ lệnh buộc tuân

thủ theo luật pháp Đại Phong , ngài xem đúng với lý do ?”

“Ngươi cần những điều với bổn cung.” Đức Nghi đại trưởng công chúa : “Người, chuẩn xe ngựa, bổn cung dẫn vị hình bộ đại nhân gặp Hoàng thượng! Để cho Hoàng thượng xem, đám hạ nhân khi dễ cô tổ mẫu của như thế nào!”

 

 

Loading...