Như Châu Tựa Ngọc - Chương 55: Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong ngự thư phòng, Tấn Ưởng cúi đầu Trương Trọng Hãn đang nghiêm trang, đột nhiên : “Trương Tướng, Thanh Bắc Tiết độ sứ Ngụy Đình, như thế nào?”
Thanh Bắc là cứ điểm quan trọng giáp ranh giới giữa Cao La và nước ManyBo, những năm gần đây, Đại Phong vẫn luôn đóng quân phòng giữ nơi , mặc dù Tiết độ sứ quyền trực tiếp điều hành quân đội, thế nhưng trong tình huống khẩn cấp vẫn thể đảm nhiệm việc tòng quân trong quân đội, cùng nghị luận nhiệm vụ quan trọng với tướng lĩnh biên cương.
Việc nhằm tránh tướng lĩnh biên cương tự đề cao trọng trách cầm quân, triều đình điều động, cho nên mới để cho Tiết độ sứ và quân đội cùng giám sát lẫn , dùng thế lực bắt ép lẫn .
Bây giờ đột nhiên Bệ hạ đề cập đến chuyện Thanh Bắc châu tiết độ sứ, Trương Trọng Hãn chắp tay : “Bệ hạ, con Ngụy Đình học rộng tài cao, khi tiên đế còn tại thế từng khen là bậc kỳ tài hiếm .
“Vậy ?” Tấn Ưởng nhếch mày, tiên đế khen ngợi, thật danh xứng với thật là…
Trương Trọng Hãn thấu hiểu những lời Bệ hạ vẫn .
Lại giải thích: “Người Tư Mã Đại Nhân đề cử triều, vốn dĩ nhận chức ở Quốc T.ử Giám, đó do tiên đế khen ngợi mới nhậm chức trong bộ binh thị, thăng chức Binh Bộ Thị Lang, về Thanh Bắc châu Tiết độ sứ phạm trọng tội thông đồng với địch bán n/ước cầu vinh, cả nhà tịch thu tài sản giế/t c.h.ế.t gia, mới để cho Ngụy Đình tiếp nhận chức vụ Thanh Bắc châu tiết độ sứ .”
Xem đây Ngụy Đình phụ hoàng tín nhiệm, nếu sẽ để đảm nhiệm chức vị quan trọng như .” Tấn Ưởng khép tấu chương trong tay , tự tiếu phi tiếu : “Ngụy Đình cấp tấu lên, tố cáo chiếu tướng phòng thủ Thanh Bắc Triệu Tiến thường xuyên qua thiết với Cao La, Trương đại nhân thấy thế nào?”
Trương Trọng Hãn , sửng sốt một chút : “Bệ hạ, thần cho rằng, khi sự việc tra xét, thứ vẫn rõ ràng, mà trong lúc sự việc vẫn rõ ràng thì vi thần dám vọng ngôn.”
“ , sự tình vẫn điều tra rõ, ngay cả đường đường là thừa tướng như khanh cũng dám vọng ngôn, nhưng vì cái gì mà Tiết độ sứ Ngụy Đình , chỉ dựa mấy phong thư chẳng thật giả, chắc như đinh đóng cột rằng chiến tướng canh phòng biên cương thông đồng với địch bán nư/ớc?!” Tấn Ưởng ném mạnh tấu chương đang cầm tay xuống đất: “Trẫm thấy, tâm tư của Tiết độ sứ càng lúc càng lớn.”
Trương Trọng Hãn thấy Tấn Ưởng ném tấu chương, mồ hôi trán rịnh , liếc tấu chương ném xuống đất, dám nhặt, mà nhỏ giọng khuyên lơn: “Xin Bệ hạ bớt giận, cần vì tiểu nhân mà tổn thương thể.”
Tấn Ưởng xì một tiếng, lên bắt tay ở , giọng đạm mạc : “Trương đại nhân, khi trẫm còn ở Cẩm Châu từng môn khách Tư Mã gia trải khắp thiên hạ, là thật giả?”
“Trong thiên hạ chẳng đất vương, cho dù là Tư Mã gia, cũng chỉ là thần dân của Bệ hạ ngài mà thôi.” Phía lưng Trương Trọng Hãn toát đầy mồ hôi lạnh ướt đẫm nội sam, buông tay xuống: “Bệ hạ, thiên hạ là của họ Tấn chứ họ Tư Mã, cũng họ Lý.”
Tấn Ưởng nhẹ , thế nhưng tiếng lọt trong tai Trương Trọng Hãn, đặc biệt khiến kính nể.
“Thế nhân thường , thế gia vững như sắt còn hoàng thất mềm như nước.” Tấn Ưởng cửa sổ, cành cây ở bên ngoài đong đưa trong gió: “Cái ghế hoàng đế của trẫm cũng lung lay xuôi theo dòng nước, uy nghi như Tư Mã gia cùng Lý gia?”
“Bệ hạ.” Trương Trọng Hãn đầu đầy mồ hôi, thế nhưng lúc cũng đoái tới chuyện đưa tay lên lau, Đế vương đang của sổ, nghiến răng nghiến lợi, nhấc ngoại bào lên quỳ xuống: “Bệ hạ, ở trong mắt vi thần, thế gian chỉ Bệ hạ, chứ Tư Mã gia Lý gia.”
Tấn Ưởng đầu , Trương Trọng Hãn đang cung kính quỳ trán đặt sát xuống đất, bước tự tay nâng dậy : “Trẫm tin tưởng lòng trung
thành của Trương Tướng.”
“Tạ ơn Bệ hạ tín nhiệm.” Trương Trọng Hãn cảm thấy bàn tay đỡ nặng tựa nghìn cân, thế nhưng ở trong nháy mắt , tâm ý lúc còn d.a.o động quyết, hiện giờ hạ quyết định.
Học văn cùng võ, hàng và nhà đế vương, với một Thừa tướng xuất hàn môn như , suốt ngày hai nhà Tư Mã gia cùng Lý gia chèn ép đến sứt đầu mẻ trán, bằng trung thành với Hoàng thượng, phủ định Tư Mã gia cùng Lý gia, trở thành chân chân chính chính Thừa tướng.
“Hiện tại Bệ hạ nảy sinh lòng bất mãn với Ngụy Đình, há chẳng bất mãn với hai tộc Lý gia cùng Tư Mã gia ? Trên đời Đế vương nào nguyện ý để cho thần t.ử nổi bật hơn bản chứ?
“Tuyên ý chỉ của trẫm, truyền Thanh Bắc châu tiết độ sứ Ngụy Đình, Thanh Bắc châu chiếu tướng quân phòng thủ Triệu Tiến hồi kinh báo cáo công tác.” Tấn Ưởng dừng một chút, bổ sung: “Bảo bọn họ lập tức hồi kinh, chậm trễ.”
“Rõ.” Trương Trọng Hãn thầm hiểu rõ trong bụng, Bệ hạ là động thủ với Tư Mã gia.
Trong T.ử Thần điện, Cố Như Cửu đang mở báo cáo sơ lược trình lên, về các báo biểu chi phí các cung.
Ngoại trừ báo biểu cung Khang Tuyền nàng đ.á.n.h về, thì các bản báo cáo chi phí và tình hình các cung khác đều nàng xem xét cặn kẽ từng chi tiết.
Xem xong chi phí phi tần ở các cung lúc tiên đế còn sống, Cố Như Cửu chỉ lắc đầu chán nản, nếu hoàng đế các triều đại Đại Phong đều như tiên đế , chỉ sợ Đại Phong sớm mất nước.
“Năm đó Ngụy Thái phi Thánh thượng cưng chiều yêu thương, chi phí ăn mặc so với hiện đang tại chức Hoàng hậu còn xa hoa lãng phí hơn nhiều.” Cố Như Cửu bỏ báo biểu xuống: “Thảo nào hiện tại những Thái phi khác hận nàng đến mức độ , thật nên thương cảm là trách nàng ?”
“Thương cảm cũng , trách cứ cũng , suy cho cùng chỉ là một ngụm nước, một miếng cơm, nhân quả báo ứng mà thôi.” Thu La nhẹ nhàng mát xa vai cho nàng, nhỏ giọng : “Hiện tại nhà đẻ của Ngụy Thái phi sớm đình khô sân vắng .”
Cố Như Cửu : “Tuy rằng Ngụy gia thất thế, thế nhưng Ngụy Thái phi vẫn còn một thúc phụ thực quyền, chỉ cần vị thúc phụ của nàng còn, trong kinh thành vẫn đến mức khó dễ Ngụy gia.”
Huống chi trong cung đình , đáng đời nhất chẳng những phi tần mà là vị hoàng đế khiến cho vô nữ nhân chôn vùi tuổi thanh xuân trong đây.
Nếu tiên đế tham hoa háo sắc, hết nạp đến nạp khác cung, đồng thời hoa mắt ù tai vô năng, Ngụy gia vênh váo, những phi tần chèn ép đến mức sống bằng c.h.ế.t?
Người đàn ông đáng c.h.ử.i bới nhất hôm nay chôn cất nhập hoàng lăng, hưởng hết lễ tế của vạn dân trong thiên hạ và con cháu đời , mà những nữ nhân từng chà đạp vẫn còn chịu cảnh kinh hãi phỉ báng, việc tìm ai đòi công đạo?
“Ngụy gia còn nhân vật nắm thực quyền ?” Thu La tỳ nữ thế gia, cũng coi như chút kiến thức, thế nhưng dù nàng cũng dạy dỗ đường hoàng, cho nên kiến thức về mối quan hệ đan xen giữa những trong kinh thành vẫn còn hạn hẹp.
“Thanh Bắc châu tiết độ sứ Ngụy Đình, chính là thúc phụ của Ngụy Thái phi, hai vị Tiền, Ngô Thái phi trong cung vẫn còn cố kỵ đến vị thúc phụ nên mới để cho Ngụy Thái phi giữ cái mạng ?” Cố Như Cửu đem báo biểu trong tay ném qua một bên, thở phào một thật dài : “Trong kinh thành cong cong quẹo quẹo, mờ mờ ảo ảo, chẳng khác nào một cái lưới, chúng chẳng qua đang trong cái lưới , ai thể thoát khỏi vòng xoáy của nó.”
Thí dụ như Ngụy Đình là ngườicủa Tư Mã gia, thí dụ như Đức Nghi đại trưởng công chúa ý định kết giao cùng hai nhà Lý gia và Tư mã, ý đồ nhỏ.
Chỉ là việc nàng sẽ với Thu La, thậm chí với bất cứ ai.
Nàng còn nhớ lúc nàng còn nhỏ, sát đường một gia đình bắt xét, khi đó mẫu kéo nàng cùng tỷ tỷ trong xe ngựa, chỉ một mảnh
rối loạn cửa với các nàng một câu.
“Trên cái thế giới vĩnh viễn thiếu thông minh, nhưng thiếu thông minh ít lời.”
Đến nay nàng vẫn còn nhớ rõ tiếng truyền từ bên trong cánh cửa gia đình , tiếng cầu xin, tiếng thét ch.ói tai, cùng với một đứa bé trai mới lớn chạy về phía mã xa của các nàng, thế nhưng chạy vài bước vệ binh kéo trở .
Cái bé t.h.ả.m thương, t.h.ả.m thương đến mức khiến nàng đầu tiên thấy cái gì gọi là quyền lợi, cái gì gọi là hoàng thất, cái gì gọi là tôn ti.
Nghe nhà là tân quý trong triều, hoàng đế quý mến, trong nhà một vị phi tần hoàng đế sủng ái.
Thế nhưng bao lâu, vị sủng phi gây chuyện, nhà cũng bởi vì vọng ngôn trong chính sự, cuối cùng sủng phi ban cho cái c.h.ế.t, nhà cũng trị tội.
Một gia đình tân quý nổi danh cứ như biến mất trong kinh thành, đó còn ai nhắc tới.
Chỉ nàng còn nhớ rõ, đứa bé trai vệ binh kéo , trong mắt là nỗi sợ hãi cùng tuyệt vọng.
“Nương nương, hôm nay Bình Quận vương phủ thế t.ử phi đưa thỉnh an đến, chẳng ngài gặp nàng ?” Bảo Lục cầm một chén nhỏ tiến đến, thấy Thu la đang mát xa vai cho Cố Như Cửu, liền đem chén đặt xuống cạnh bên tay của Cố Như Cửu, đó xuống chiếc ghế nhỏ, nhẹ nhàng mát xa chân cho Cố Như Cửu: “Còn Đức Nghi đại trưởng công chúa hôm qua kinh, đại khái vài ngày nữa sẽ tiến cung bái kiến ngài.”
“Đức Nghi đại trưởng công chúa?” Cố Như Cửu như điều suy nghĩ : “Trầm gia chuyển kinh thành?”
“Ngẫm cũng đúng, bằng Đức Nghi đại trưởng công chúa nhập kinh?” Bảo Lục : “Nghe Trầm gia danh vọng ở quận Tang Kiền, lúc bọn họ rời vô dân chúng rơi lệ tiễn đưa.”
Cố Như Cửu : “Tốt cho một Trầm gia, thật đúng là nhận nhiều dân tâm.”
Bảo Lục thấy lời của Hoàng hậu nương nương vẻ đúng, dời đề tài : “Bình Quận Vương Thế t.ử phi chuyển bái , nô tỳ cần trả về ?”
“Không cần, Bình Quận Vương Thế t.ử phi chính là danh môn, nàng tới, thể cự tuyệt?” Cố Như Cửu xắn tay áo, ý bảo Thu La cùng Bảo Lục cần tiếp tục mát xa cho nữa, nàng đưa tay cầm lấy tách lúc nãy Bảo Lục rót dâng lên uống một ngụm: “Hơn nữa, luận bối phận nàng còn là trưởng bối của , chớ để chậm trễ, bảo nàng ngày mai tiến cung nhé.”
“Nếu ngày mai Đức Nghi đại trưởng công chúa cũng tiến cung…”
“Đây là khéo , thế t.ử phi chính là nữ t.ử của Tư Mã gia, cháu trai trưởng dòng chính của Đức Nghi đại trưởng công chúa cũng là của Tư Mã gia, là trong hoàng tộc, nhiều náo nhiệt.” Cố Như Cửu đặt chén xuống: “Con của , từ đến nay thích nhất là náo nhiệt.”
“Thích náo nhiệt thì càng .” Tấn Ưởng từ bên ngoài bước vội , tới xuống bên Cố Như Cửu, tiện tay lật một báo biểu trong đống báo biểu bày la liệt ở xung quanh xem, thế nhưng mới một chút thấy nhàm chán bèn bỏ xuống: “Ta Hà Minh nhắc qua, trong cung một đoàn gánh hát tạp kỹ, nếu như nàng thấy buồn chán, thì sai bọn họ biểu diễn cho nàng xem, như sẽ thấy náo nhiệt vui vẻ hơn.”
Cố Như Cửu thấy trán lấm tấm mồ hôi, đưa tay luồng gáy , sờ sờ phía lưng của , quả nhiên lưng cũng ướt đẫm mồ hôi, vội vàng sai Thu La lấy khăn mặt đến, đó lau nhe lưng của .
“Bệ hạ chuyện gì gấp như , hiện giờ thời tiết cuối xuân, khí trời lúc lạnh lúc nóng, nếu ngã bệnh bây giờ?”
Khi cái khăn lông lướt qua lưng, Tấn Ưởng thấy tự nhiên liên tục lắc .
“Đừng nhúc nhích, cả đầy mồ hôi, dám y phục khác ngay lúc .” Cố Như Cửu lấy khăn tay lau trán
của : “Cứ dùng khăn lau mồ hôi là thỏa nhất, nếu còn uốn tới ẹo lui nữa, sẽ luồn khăn trong đấy.”
“Cửu Cửu ngoan, là sai, là của , nàng lo lắng.” Bị Cố Như Cửu trách mắng vài câu, Tấn Ưởng cũng tức giận, trái nhích kéo tay nàng : “Nàng đừng tức giận, là của .”
Cố Như Cửu cẩn thận lau mồ hôi trán của Tấn Ưởng, khi thu tay về bất đắc dĩ thở dài : “Nếu Bệ hạ còn tái phạm, ngày mai sẽ dọn sang cung Loan Hòa, dù mắt thấy lòng đỡ lo.”
“Chưa tới trăm ngày, Cửu Cửu thể rời khỏi ?” Tấn Ưởng vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, vẻ mặt cầu xin tha thứ: “Hơn nữa mặc dù nàng dọn về cung Loan Hòa, cũng ngày ngày sang đó, nàng thấy chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-55-chuong-55.html.]
Thấy trưng bộ mặt tuấn tú còn vẻ lấy lòng khoe mã, bộ mặt hờn giận của Cố Như Cửu suýt nữa duy trì .
Thoáng cái bật , nàng đưa tay trái nhẹ nhàng ngắt lên mặt của Tấn Ưởng, nhúng nhúng vai : “Bệ hạ, là đầu thiên hạ, thể dùng mỹ nhân kế với như thế?”
“Chỉ cần thể nhận một nụ của giai nhân, đừng để dùng mỹ nhân kế, mà cho dù bảo dùng sửu kế, thì ?” Tấn Ưởng nhích gần, hôn trộm lên má Cố Như Cửu một cái.
Sau đó gương mặt tuấn mỹ Cố Như Cửu lấy tay vặn vẹo một hồi: “Mặt của Bệ hạ càng ngày càng dày hơn , cũng sợ khác chê .”
Sau đó phục vụ trong phòng đồng loạt cúi đầu lui về phía một bước, tỏ vẻ bọn họ từng thấy bất cứ điều gì, mà cho dù thấy cũng cho rằng thấy.
“Ta thương yêu bảo bối của , ai chê ?” Tấn Ưởng mặc kệ để Cố Như Cửu tùy ý chà xát mặt , đó đưa tay ôm lấy eo của nàng.
“Thật là…” Cố Như Cửu thấy mặt của một hồi chà xát đỏ ửng lên, liền nghẻo miệng khúc khích, trong lòng vui vẻ giống như ăn trái ngọt, ngọ chua.
Hoặc lẽ như uống xong một cốc nước chanh đường nóng, chua ngọt, mà lòng ấm áp.
“Hoàng hậu nương ngương, xin cho nô tỳ nhiễu một câu.” Bạch Hiền nhỏ giọng : “Bệ hạ thấy buổi trưa qua, lo lắng nương nương nhịn đói chờ , cho nên mới vội vã trở về, bởi mới đổ một mồ hôi.”
“Ai cần ngươi lắm miệng, xuống phía .” Tấn Ưởng trừng mắt Bạch Hiền, cúi đầu đặt cằm lên đầu vai Cố Như Cửu: “Nàng đừng linh tinh, chẳng qua nhất thời quên mất, cho nên mới vội một chút thôi.”
“Bệ hạ.” Cố Như Cửu nhẹ vỗ lên ót Tấn Ưởng, mỉm nhẹ giống : “Mấy ngày đây một cuốn tiểu thuyết, nội dung câu chuyện cũng , Bệ hạ thử ?”
Tấn Ưởng vẫn bám c.h.ặ.t lấy Cố Như Cửu như cũ: “Chuyện thế nào?”
“Chuyện kể rằng một đôi phu thê yêu thương lẫn , thế nhưng sức khỏe của vợ yếu ớt, cho nên để trượng phu nạp một thị nhà, cũng thêm chăm sóc cho .
Thế nhưng vị phu quân của nàng tuy tướng quân nhưng lập lời thề, mặc dù hai chẳng sinh cùng tháng cùng ngày, nhưng cầu cùng c.h.ế.t cùng ngày cùng tháng, cần thị, cần bất cứ ai, chỉ cần nàng bạn, nếu nàng mất, sẽ theo nàng cùng bạn với nàng con đường hoàng tuyền.”
“Chiếu tướng , thể nương t.ử , nếu cùng nàng, thì ai sẽ chăm sóc cho nàng?”
“Thế là nương từ đó về cũng còn nhắc chuyện nạp nữa, hai vợ chồng ân ái như mật, đó cùng ước định sẽ cùng sống đến chín mươi chín tuổi, nếu ai thất hứa, cũng tuyệt đối sống một .”
“Sau đó biên cương xảy chiến sự, chiếu tướng mang binh ngăn địch.
Nương t.ử ở nhà chờ đợi, chờ một năm một năm qua , ba năm , nàng nhận thư từ biên cương truyền về, hóa chiếu tướng thể về nhà nữa.”
“Nương t.ử của cũng ầm ĩ, chỉ xoay cho bộ y phục nhất, đeo lên trang sức nhất, đó uống rượu độc tự vẫn, nàng ở trong căn phòng từng là phòng riêng của nàng và chiếu tướng.”
Tấn Ưởng sợ sệt thẳng , Cố Như Cửu gì.
“Bệ hạ.” Cố Như Cửu sang mỉm với : “Nếu tình cảm chân thành , chỉ còn một thì cuộc sống còn ý nghĩa gì, bằng cùng sóng vai đường hoàng tuyền, cả hai cũng cô đơn.”
“Cửu Cửu!” Tấn Ưởng hung hăng ôm c.h.ặ.t nàng trong lòng, giống như đem nàng hòa trong cơ thể của , để cả hai bao giờ xa nữa.
“Ta sẽ bạn cùng Cửu Cửu sống đến một trăm tuổi, tuyệt Cửu Cửu một bước.” Viền mắt nóng lên, thế nhưng lời vô cùng trịnh trọng: “Trẫm nhất định sẽ yêu thương chú ý đến sức khỏe của , coi như là vì và vì nàng, cũng sẽ cố gắng sống, sống thật khỏe mạnh.”
Bạch Hiền đế hậu ôm viền mắt ửng đỏ, sang vẫy vẫy tay với mấy khác, đó vô thanh vô tức lui .
Các ngự y đều thể Bệ hạ vốn yếu ớt bẩm sinh, khó sống lâu, thế nhưng hôm nay Bệ hạ lo cho Hoàng hậu, lo cho thiên hạ, như thế nào nỡ lòng, thể nhẫn tâm bỏ Hoàng hậu mà ?
Hắn cầm tay áo bào len lén xoa xoa khóe mắt, đầu thấy Hà Minh đang , vung phất trần, mặt đổi, qua một bên.
Lần Hà Minh cũng lên tiếng đấu khẩu với , hai chia hai góc ở hai bên, cung kính cúi đầu.
“Thái hậu nương nương.” Lưu cô cô chồm hổm ở mặt Thái hậu, thuật câu chuyện xưa mà Cố Như Cửu từng ở T.ử Thần điện với Thái hậu.
Thái hậu xong, trầm mặc một lúc lâu, mới : “Thế gian khó kiếm chân tình, con may mắn hơn nhiều.”
“Ngẫm Xuất Vân chân nhân quả thật thần cơ diệu toán.” Lưu cô cô : “Bệ hạ cùng Hoàng hậu nương nương, thực sự là ngôi may mắn của .”
Thái hậu mỉm : “Chỉ hy vọng là như thế.”
Nàng đầu ngoài cửa sổ, cả đời nàng thể cảm nhận tình cảm sâu đậm đến mức liều sống liều c.h.ế.t với , thế nhưng nếu Cửu Cửu và Hoàng đế thật sự thể yêu thương cả đời, coi như nàng c.h.ế.t cũng tiếc nuối.
Phủ Đại trưởng công chúa, Đức Nghi đại trưởng công chúa cố ý cho gọi trưởng tôn dòng chính và cháu dâu sang cùng dùng bữa tối với , khi dùng xong bữa tối, nàng mở miệng : “Cháu dâu từng qua với Hoàng hậu nương nương?”
“Trước khi cháu dâu xuất giá, cũng từng cùng Hoàng hậu nương nương chuyện qua với , thế nhưng tình cảm thiết lắm.” Tư Mã Linh chậm rãi hồi đáp: “Cố gia từ đến nay qua nhiều với Tư Mã gia chúng .”
“Ừ.” Đức Nghi đại trưởng công chúa gật đầu: “Ta đây cũng từng qua, bất quá vị Hoàng hậu nương nương là một dễ chung đụng, ngày mai tiến cung gặp Thái hậu cùng Hoàng hậu, ngươi cũng theo cung.”
Tư Mã Linh đầu liếc phu quân Trầm Thanh Hà, đó gật đầu.
Nhận thấy ánh mắt của kiều thê hướng về , Trầm Thanh Hà : “Tổ mẫu, tôn nhi quan cùng bộ môn với Cố Chi Vũ, cũng cảm thấy vị Cố thế t.ử là một tài cán, từ lúc tôn nhi nhậm chức đến nay, chỉ bảo nhiều, thể thấy Cố gia chẳng gia đình hẹp hòi, cũng giận ch.ó đ.á.n.h mèo.”
Đức Nghi đại trưởng công chúa lạnh lùng : “Hắn lá gan ?!” Theo nàng, Cố gia bất quá chỉ dựa việc gia đình cho một Hoàng hậu, cả nhà mới phong tước.
Hơn nữa chi thứ ba Tư Mã gia xích mích với Cố gia, nhà bọn họ cưới cô nương Tư Mã gia, Cố gia cũng dám đổ cơn tức xuống Trầm gia và đại trưởng công chú là bà.
Thấy phản ứng của tổ mẫu như , sắc mặt Trầm Thanh Hà khẽ khựng , đó giải thích: “Cả nhà Cố gia đều ngay thẳng, chẳng hạng .”
“Chẳng thì .” Đức Nghi đại trưởng công chúa khẽ gật đầu: “Đã như , các ngươi trở về viện của .”
Ra khỏi chủ viện, Tư Mã Linh thở phào một thật dài.
Thấy nàng như , Trầm Thanh Hà : “Tuy rằng tổ mẫu uy nghiêm, nhưng là phân rõ trái, nàng cần sợ.”
“Ta , chỉ là thời gian chung đụng giữa và tổ mẫu chỉ hai ngày, cho nên vẫn còn chút khẩn trương.” Tư Mã Linh , cũng tỏ bất mãn vui.
Thế nhưng trong lòng nàng rõ ràng, Đức Nghi đại trưởng công chúa cũng dễ chung đụng gì.
Cũng may bà là tổ mẫu, chứ bà bà, bằng cứ thế sống cùng , nàng khó mà chịu nổi.
Sáng sớm, những tia sáng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu lên , Cố Như Cửu chậm rãi mở mắt , thấy Tấn Ưởng ở đầu giường len lén nàng.
“Cửu Cửu tỉnh?” Tấn Ưởng thấy nàng thức dậy, khom lưng hôn nhẹ lên trán nàng một cái: “Để sai ngự phòng vài món nàng thích nhé.”
Cố Như Cửu xoa xoa hông của , lăn mấy vòng giường, lên.
Đêm qua nào đó để chứng minh bản khí lực cường tráng, hành hạ nàng đến tận đêm khuya, hại nàng hiện tại thắt lưng mỏi mệt, chân tay bủn rủn, chẳng rời giường.
Thấy nàng như , Tấn Ưởng liền đưa tay ôm cả lẫn chăn lên, đó để Cố Như Cửu quấn chăn ở đầu gối : “Hôm nay lên triều, sẽ ở chơi cùng nàng.”
“Hôm nay chính vụ của đại lang nhiều lắm, thế nhưng việc đẩy cũng đẩy đây.” Cố Như Cửu cảm thấy dáng vẻ của lúc chả khác nào tằm trong kén, vì dụi Tấn Ưởng: “Đức Nghi đại trưởng công chúa cùng Bình Quận Vương Thế t.ử phi hôm nay đều cung bái kiến.”
“Bọn họ tới gì?” Hắn đặt cằm lên đỉnh đầu của Cố Như Cửu, Tấn Ưởng vương tay vuốt những sợi tóc bay loạn của nàng: “Vậy lát nữa sẽ cùng nàng gặp bọn họ, miễn cho nàng một thấy buồn chán.”
“Được.” Cố Như Cửu thấy v**t v* tóc của , cũng vươn một cánh tay lên sờ cằm .
“Cẩn thận lạnh.” Thấy cánh tay trắng nõn non mịn của nàng thò khỏi chăn, Tấn Ưởng đưa tay cầm lấy tay nàng nhét trong chăn: “Xem cần y phục cho nàng mới .”
“Đại lang là lo lắng lạnh, là…” Nàng vươn cả hai bàn tay bắt lấy tay của Tấn Ưởng: “Vẫn nỡ để khác thấy tay của .”
Bàn tay non mịn trơn mềm chạm cổ tay của , Tấn Ưởng chỉ cảm giác tê dại từ cổ tay truyền đến, hận thể đem đang trong lòng tiến trong của ngay lúc , để ai còn thể thấy.
“Người hiểu , chỉ mỗi Cửu Cửu.” Tấn Ưởng đặt đang ôm xuống giường, đó bảo nàng im, còn thì xoay sai cung nhân cầm y phục của nàng đến.
“Đại lang cũng nhớ kỹ.” Cố Như Cửu thò đầu ngoài giường với Tấn Ưởng: “Từng tấc da tấc thịt đại lang, cũng luyến tiếc để khác .”
Tấn Ưởng cầm y phục của Cố Như Cửu bên giường, xổm xuống thẳng đôi mắt của nàng, gật đầu : “Được.”
Hai thẳng trong chốc lát, Cố Như Cửu nở nụ , đưa tay ôm chầm lấy Tấn Ưởng.
“Bốp.” Cằm Tấn Ưởng đập mạnh mép giường.
Hai liếc , Tấn Ưởng bưng cằm, Cố Như Cửu mở to đôi mắt vô tội, đó xung quanh ngây ngốc to.