Như Châu Tựa Ngọc - Chương 52: Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Đây là cái gì?” Cố Như Cửu nhận lấy vàng Tấn Ưởng đưa tới, chút ngạc nhiên.

“Danh sách khách mời quốc yến .” Tấn Ưởng : “Nước ManyBo tên trong danh sách .” Hắn chuyện Cửu Cửu ở bên ngoài cung Khang Tuyền khuyên nhủ Chu gia thái thái, vui mừng khi Cửu Cửu cũng tỏ thái độ cứng rắn giống như .

Lần nếu Thái hậu hạ chỉ, cũng sẽ mượn cơ hội trách phạt nhà họ Chu.

Có một việc thể mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng một việc thể mở tiền lệ, một khi mở sẽ thể vãn hồi.

Cố Như Cửu mở danh , bên trong ngoại trừ quan viên hầu tước tam phẩm trở lên cùng với sứ thần các quốc gia, còn một vài văn nhân võ sĩ thành danh từ lâu, nàng ngẫm nghĩ kỹ , chợt hiểu nguyên nhân vì .

“Trong đoàn sứ thần , quốc gia nào thụ giáo với Đại Phong chúng ?” Cố Như Cửu lượt qua tất cả một lượt: “Chẳng lẽ là nước Cao La?”

Ân oán giữa nước Cao La và Đại Phong, thể truy ngược về hai tram năm .

Khi đó Đại Phong mới dựng nước, nước Cao La nhân cơ hội xâm chiếm, trận chiến kéo dài mà hai nước cũng chiếm lợi lộc, vì nước Cao La đưa yêu cầu, chỉ cần Đại Phong nguyện ý gả một vị công chúa cho quốc chủ bọn , bọn họ sẽ nguyện ý nghị hòa.

Thế nhưng Tấn thái tổ thẳng thừng tỏ thái độ Đại Phong cần hòa , cắt đất đai, bồi thường.

Nước Cao La lui quân, thì cứ tiếp tục đ.á.n.h, đ.á.n.h tới lúc bọn họ sợ hãi mới thôi.

Tuy rằng sức chiến đấu của quân đội Cao La dũng mãnh, nhưng bọn sống ở phương Bắc, mỗi khi mùa đông đến đất đai ngập trong tuyết, đừng việc cung ứng lương thảo cho quân đội, ngay cả quốc dân bổn quốc cũng ăn đủ no.

Mà cho dù bọn họ dư thừa lương thảo, thì

trong điều kiện khí hậu khắc nghiệt như thế cũng khó vận chuyển đến biên cảnh.

Thế nhưng Đại Phong khác, Đại Phong của cải phong phú, vị trí địa lý đa dạng, hơn nữa khi khai chiến, nhiều bách tính phú thương tự nguyện quyên tiền quyên lương, cho nên trận chiến giữa hai nước Đại Phong và Cao La càng lúc càng kéo dài.

Sau cùng, kết cục là vị vương t.ử Cao La bắt tù binh, chiếu tướng b.ắ.n c.h.ế.t trong trận chiến, nước Cao La cắt đất đền tiền, chuộc vị vương t.ử hồ đồ của bọn họ về.

Trận chiến kết thúc, nước Cao La cũng đàng hoàng gần trăm năm, đó trăm năm , thừa dịp Đại Phong nhiếp chính vương tranh giành vương vị với tân đế nhỏ tuổi hùng hổ tiến công thêm nữa.

Kết cục của trận chiến càng thê t.h.ả.m hơn nhiều so với , bởi vì đại vương nước Cao La cảm nhận tư vị tuyệt vời khi ngự giá chinh, đó binh sĩ Đại Phong đ.á.n.h lén đến trại lính Cao La bắt sống.

vị đại vương ngự giá chinh của nước Cao La áp giải kinh, bách tính kinh thành đổ đầy đường vây xem.

Sau trận chiến , Cao La nữa nề nếp, chỉ cắt đất đền tiền, còn cúi đầu xưng thần với Đại Phong, trở thành nước phụ thuộc lớn nhất danh nghĩa Đại Phong.

Chẳng qua nước phụ thuộc tựa hồ chẳng yên phận, tận sâu trong đáy lòng đều ẩn ẩn tìm cách để rửa sạch nỗi nhục , lấy tan nghiêm của bọn họ.

“Nước Cao La dã tâm bừng bừng, bọn họ tới đây chỉ sợ thật lòng chúc mừng chúng , mà đến để dò la tin tức.” Cố Như Cửu bỏ danh mạ vàng xuống, nhíu mày : “Bẽ mặt vài , vẫn chịu c.h.ế.t tâm.”

“Bọn họ dám đến, chúng việc gì sợ?” Tấn Ưởng rũ xuống mí mắt, nhưng vẫn che giấu dã tâm trong đáy mắt: “Tổ tiên thể đ.á.n.h bọn chúng hoảng sợ cúp đuôi, trẫm đương nhiên cũng thể.”

“Thiếp tin Bệ hạ thể , thậm chí còn hơn cả lớp .” Cố Như Cửu cầm tay , giọng trịnh trọng mà nay từng : “Mà , sẽ luôn ở bên ủng hộ Bệ hạ, bạn với Bệ hạ.”

Cố Như Cửu lặng lẽ ngã lòng của , Tấn Ưởng ôm thật c.h.ặ.t cô vợ nhỏ lòng, chút bất an tận sâu trong lòng cuối cùng cũng bốc mất còn sót chút gì.

Lúc mẫu bệnh qua đời, lúc đó còn nhỏ, giờ còn nhớ dung mạo của mẫu , nhưng vẫn còn nhớ rõ câu khi bà c.h.ế.t, và cả đôi tay gầy yếu của bà nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay của .

“Từ nay về , còn ai thể che chở cho con, con cố sống thật .”

Lúc đó chỉ cảm thấy cổ tay mẫu bóp đau, nhưng vẫn ghi nhớ những lời của bà.

Hắn vẫn tiếp tục sống, dùng hết thủ đoạn chỉ mong tiếp tục sống, tránh mưu mô thủ đoạn của kế vương phi, khi bước lên mã xa tiến kinh thành, thời gian đó cẩn thận từng li từng tí ẩn giấu thật lâu, những vật phẩm trân quý mẫu để cho , tất cả đều dùng để hối lộ những thị vệ thái giám của con cháu hoàng thất đến đây đón , đó thông qua những lời vu vơ của đám thái giám cùng thị vệ , ngóng tính tình các quý tộc thế gia kinh thành hỏi thăm sở thích và tính cách của Thái hậu.

Người đều hổ là con cháu Tư Mã thị, tiến thoái thỏa đáng, lễ nghi chu , thực tế đẻ mất sớm, phụ vương bỏ mặc, tất cả những điều học , , hơn phân nửa đều do cẩn thận quan sát đúc kết thành, mà hơn hết chính là thận trọng từ lời đến việc , cố gắng để cho khác mánh khóe.

Sau khi kinh, càng nỗ lực học tập dáng vẻ phong thái, mò đoán sở thích của Thái hậu và thế gia, nỗ lực để cho lời và việc của nhiều ưa thích.

Hắn mấy đối thủ cạnh tranh cùng tính cách thế nào, cho nên càng cố gắng tỏ khiêm tốn ít lời, cuối cùng Thái hậu chọn, trở thành quân chủ của Đại Phong.

Ngay từ đầu hâm mộ Cửu Cửu, bởi vì nàng tất cả những thứ mà , cha yêu thương, tỷ che chở, sức khỏe .

Có lẽ chính bởi vì , mới đành lòng để Cửu Cửu mất những thứ , cố gắng bảo hộ Cửu Cửu, giống như để bảo điều mà tuổi thơ từng ao ước, ảo tưởng.

Hắn phần tâm tư của bản biến thành từng tình yêu nam nữ tự khi nào, đó phí hết tâm tư cưới Cứu Cứu cung.

Thế nhưng trong lòng vẫn lờ mờ bất an, phần bất an là nguyên nhân khiến luôn lo lắng khiến Cửu Cửu chịu uất ức, ép buộc Cửu Cửu, Cửu Cửu vốn nguyện ý gả cung cùng .

Hiện tại Cửu Cửu , nàng tin tưởng , nguyện ý cùng với , trống trong đáy lòng rốt cục cũng lấp đầy, đầy nhanh đến mức sắp tràn cả ngoài, ấm áp, giống như một giấc mộng nhất, nhất thế gian.

Cố sức bế Cố Như Cửu lên, Tấn Ưởng lo lắng siết tay quá c.h.ặ.t sẽ đau nàng, buông lỏng đôi tay, vòng sang eo bế ngang nàng lên.

“Bệ hạ.” Cố Như Cửu hoảng hồn hành động đột ngột của , vội vã vòng tay ôm cổ của , đó nàng nhanh ch.óng phát hiện, trái cổ của Tấn Ưởng khá gợi cảm khiến nàng nhịn l**m thử một chút.

“Ừ?” Tấn Ưởng cúi đầu liếc mắt nàng trong n.g.ự.c , đó bước về phía màn.

“Hiện tại trời còn tối.” Cố Như Cửu quàng tay ôm lấy cổ của Tấn Ưởng, tầm mắt từ yết hầu của dời xuống n.g.ự.c.

“Đối với , Cửu Cửu ở bên, chẳng phân biệt ngày sáng đêm tối.” Tấn Ưởng khẽ tiếng, n.g.ự.c cũng run lên.

Cố Như Cửu dựa đầu n.g.ự.c của , lắng nhịp tim đập dồn dập của .

Cung nhân phục vụ xung quanh vội bước bỏ xuống sa trướng, đó khom thối lui bên ngoài.

Bạch Hiền cùng Hà Minh trấn thủ ở ngoài điện, để mặc gió xuân lướt qua mặt.

Hà Minh liếc mắt sang Bạch Hiền, hừ một tiếng : “Nghe Bạch công công trở đây là nhờ Hoàng hậu nương nương coi trọng.”

“Úi cha, chẳng qua đang cố lập công chuộc tội, nào so với Hà công công.” Bạch Hiền hừ lạnh, Hà Minh suốt ngày lượn lờ mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương lấy lòng khoe mã, đó ngược sang nhạo .

Hà Minh vung cây phất trần đang cầm trong tay, hạ thấp giọng : “À, cũng may là Bạch công công tạo cho tại hạ cơ hội .

Nếu ngài vì tư lợi mà nhận hối lộ của Tư Mã gia, thì tới lượt chúng lộ diện mặt Bệ hạ?” Nói đến đây, đột nhiên nhếch mày, nhỏ giọng : “Bạch công công, ngài xem, nếu như Hoàng hậu nương nương , ngài bởi vì chút tư lợi của bản mà qua với Lý gia cùng Tư Mã gia nên Bệ hạ trách phạt, Hoàng hậu nương nương sẽ với ngài?”

Hà Minh một chữ ngài hai chữ ngài, thế nhưng giọng đầy trào phúng, thế nào cũng thể che giấu .

Lúc Tư Mã gia lòng tranh đoạt ngôi vị hoàng hậu, chuyện ai cũng rõ.

Hiện tại nếu Hoàng hậu nương nương Bạch Hiền bời vì giúp đỡ Tư Mã gia mới trách phạt, trong bụng sẽ nảy sinh kiêng kị là điều khó trasnhm đến lúc đó mặc dù Bạch Hiền cố khoe mã khéo léo mặt Hoàng hậu nương nương, chỉ sợ cũng vô dụng.

Hạ Minh thể nghĩ tới, Bạch Hiền đương nhiên cũng nghĩ đến, sắc mặt biến đổi, cũng cãi cọ với Hà Minh nữa.

Bên trong T.ử thần điện, xuân tiêu ấm áp, noãn ngọc thơm ngát.

Sau khi danh sách Quốc yến chính thức công bố, trong lòng sứ thần nước ManyBo ngừng hoang mang, càng lúc càng thêm hoảng loạn, bọn họ còn cho rằng Hoàng đế Đại Phong chỉ hù dọa họ một chút mà thôi, đến khi yến hội chính thức công bố, chắc chắn sẽ cho họ một cơ hội tham gia, nào vị Hoàng đế Bệ hạ tuổi còn trẻ mà lòng độc ác như , ngay cả cửa cung cũng để cho bọn họ tiến một bước.

Lúc bọn họ còn c.h.ử.i thầm quan viên Đại Phong chừa mặt mũi cho bọn họ, hiện tại bắt đầu trách cứ đồng liêu.

Chờ trở về quốc gia, mỹ nhân kiểu gì mà chẳng , vì cứ cố ý đùa giỡn cô nương

gia giáo nước Đại Phong, giờ thì , chỉ chọc giận các quý tộc thế gia nước Đại Phong còn mất sạch thể diện của bọn họ.

Ngay cả những tiểu quốc chật hẹp nhỏ bé nghèo yếu ở xung quanh cũng dám nhân cơ hội nhạo bọn họ, đây quả thực là vô cùng nhục nhã.

Chỉ tiếc trong lòng bọn họ tức giận cỡ nào nữa, cho dù bất mãn nhiều hơn nữa, cũng chỉ thể ngoan ngoãn đợi ở trong viện, sứ thần những quốc gia khác ăn mặc chỉnh chu đẽ, bước lên mã xa lộng lẫy tinh xảo của Đại Phong, đó tiến về phía hoàng cung.

Theo bọn họ, loại mã xa treo chuông vàng nhỏ, điểm xuyến trân bào kiểu , chỉ quốc vương mới tư cách cưỡi.

Nước Đại Phong thế mà dùng loại mã xa tiếp đãi sứ thần, thể thấy mã xa dành cho đế vương bọn họ nhất định sẽ còn xa hoa lộng lẫy nhiều hơn nữa.

Mà thực tế cũng đúng như những gì sứ thần nước ManyBo suy đoán, khi ngự liễn xuất hiện ở mặt các sứ thần đang chờ ngoài cửa, bọn họ gần như luyến tiếc dời tầm mắt.

Mã xa vàng ngọc xinh đến bực , hoa văn rồng lượn bay mây rốt cuộc điêu khắc như thế nào, vì thoạt sống động như thật đến ?

Ngay cả hạ nhân đ.á.n.h xe cũng đeo trang sức trân quý, thể thấy nước Đại Phong giàu và cường đại đến mức nào.

Trong các sứ thần, thiếu từng tới Đại Phong, thế nhưng mặc dù Đại Phong giàu , bọn họ vẫn kìm sự khâm phục đang dâng lên trong lòng, mặt cũng lộ vẻ hâm mộ và ao ước.

Mã xa đẽ quý giá ngừng ngừng điện chu tước, các sứ thần đều thận trọng dõi theo phương hướng của mã xa,mong đợi chiêm ngưỡng hình dáng đế vương quốc gia giàu hùng mạnh .

Thái giám áo lam khom tiến lên vén rèm, một cái đầu nam nhân trẻ tuổi mang mũ miện, mặc cẩm bào thêu huyền long .

Người đàn ông thoạt còn trẻ tuổi, da trắng nõn, thế nhưng tản vẻ uy nghiêm khiến ngoài dám khinh thị.

“Thần cung nghênh Bệ hạ!” Văn võ bá quan Đại Phong đồng loạt khom hành lễ, thanh âm trang nghiêm kính cẩn, để cho những sứ thần quốc gia khác cũng nhịn cúi đầu.

Đương nhiên cũng to gan len lén mắt vị đế vương trẻ tuổi , trong ngự liễn bước một nữ t.ử mặc áo thêu phượng hoàng màu đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-52-chuong-52.html.]

Vị nữ t.ử thấp hơn đế vương nửa cái đầu, b.úi tóc đen nhánh xinh b.úi thành hình dáng mặt, trâm cài kim phượng xinh đung đưa như đang bay lượn thái dương của nàng.

“Cung nghênh Hoàng hậu nương nương.” Văn võ bá quan Đại Phong nữa khom thi lễ.

Nguyên lai đây chính là Hoàng hậu Đại Phong? Các sứ thần ngắm đế hậu sóng vai yên, kính sợ sinh tự trong đáy lòng, để cho bọn họ nữa cúi đầu.

“Các khanh miễn lễ.” Tấn Ưởng đập ghế nhỏ bước xuống xe ngựa, đó vươn tay đỡ Cố Như Cửu nắm tay nàng trong điện chu tước.

Phương hướng tôn vị trong điện Chu tước, chính cấp ngọc giai, ngọc giai, là bảo tọa long phượng, giữa hai ghế đặt cách hai bước nhỏ, long tọa hướng lên , phượng tọa lui về phía .

Tấn Ưởng dừng bước , thấp giọng dặn dò Hà Minh một câu.

Cố Như Cửu đang nắm c.h.ặ.t t.a.y định lên ngăn cản, Tấn Ưởng ngăn .

Trương Trọng Hãn gần hai họ vẫn khom im, hề nhúc nhích, giống như điêu khắc.

Sau đó chư vị đại thần thấy mấy tên thái giám đem long phượng bảo tọa đặt song song sát với , Lý Quang Cát ở đầu hàng khẽ nhíu mày, nghiên đầu Trương Trọng Hãn và Tư Mã Hồng, vị tiền bối đều phản ứng gì, sắc mặt chỉ nhíu.

Hắn sớm bản tính cũng của Trương Trọng Hãn, cho nên đối với phản ứng của Trương Trọng Hãn lúc cũng chẳng lấy lạ, bất quá phản ứng của Tư Mã Hồng chút hứng thú.

Sau đó cố ý Cố Trường Linh ở bên , mặc dù đối phương còn giữ quan vị, thế nhưng là một lão quốc công nhất đẳng, vị trí Cố Trường Linh ở hàng đầu tiên trong đón huân tước khác họ.

Trương Trọng Hãn phản ứng cũng , thật ngờ Cố Trường Linh cũng bày bộ mặt cái gì cũng thấy, kiềm chế , giống như Hoàng hậu đế vương sủng ái nhà của .

Nếu là quốc yến, ý nghĩa dĩ nhiên sẽ khác.

Trương Trọng Hãn giữ chức Thừa tướng đích tuyên thánh chỉ cảm tạ các vị sứ thần lặn lội đường sá xa xôi đến đây chúc mừng, đó Tấn Ưởng phát biểu một vài lời ngắn gọn về yến hội hôm nay, cuối cùng quốc yến chính thức khai tịch.

Từng đạo thức ăn tinh xảo dọn lên bàn, tiếng nhạc du dương nền, sân khấu trong điện vũ cơ xinh khiêu vũ, điều cho ít sứ thần đầu tiên tự thấy nhiều thứ quá xem hết, nên nhấm nháp mỹ thực ngắm mỹ nhân.

Cũng may những sứ thần vẫn còn nhớ rõ phận của , mặc dù trong lòng hết sức sợ hãi, thế nhưng nét mặt vẫn cố gắng duy trì vẻ thảnh thơi nhằm duy trì dáng vẻ đại thần một quốc gia.

“Hôm nay duyên thấy nhạc và mỹ thực như , chính may mắn của hạ thần.” Nước Kalok vốn là nước em trung thành của Đại Phong cũng là đầu tiên dậy, bắt đầu hành vi nịnh bợ với Đại Phong.

Nói cũng chỉ ý mong Đại Phong mãi phồn vinh như , Hoàng đế Đại Phong vĩ đại như , Hoàng hậu Đại Phong mỹ lệ hơn tất cả thần nữ trong thiên hạ, nước Kalok thể xưng thần với Đại Phong, thể trở thành nước phụ thuộc của Đại Phong, chính là phước đức ba đời, thật đáng mừng.

Lần đầu tiên thấy tài khoác của sứ thần nước Kalok, Cố Như Cửu lắng những lời , cảm giác ngượng ngùng.

khi sang Tấn Ưởng cùng với vẻ mặt khiêm tốn bình tĩnh của các quan viên, nàng một nữa thở dài vì năng lực tiếp nhận của .

“Cảm tạ tấm lòng yêu mến và tín nhiệm của bách tính quý quốc dành cho Đại Phong .

Chư vị cực khổ vượt đường xa đến đây, trẫm kính chư vị

một chén.” Tấn Ưởng bưng ly rượu lên, nâng tay lên.

Thừa tướng Đạc Di của nước Kalok kích động lên, hai tay nâng chén rượu lên: “Đa tạ Hoàng đế Bệ hạ tôn quý ban thưởng rượu.” Nói xong, tiên uống cạn rượu trong ly cùng Tấn Ưởng.

Các sứ thần khác ý nịnh bợ Đại Phong thấy thế, trong bụng cảm thấy nước Kalok mặt dày trơ trẽn, để lấy lòng đế vương Đại Phong mà tháo bỏ cả diện của chính , vài sứ thần đố kị với sứ thần nước Kalok, vì Hoàng đế Bệ hạ tự mời rượu.

Thế là một vài sứ thần nhanh trí cũng học theo dáng vẻ Đạc Di, một đống lời ý , đó hài lòng thỏa cùng đế vương Đại Phong tôn quý uống một chán rượu.

Bất quá Đạc Di cũng tỏ bất mãn đối với những mượn hành vi thủ đoạn của , vì một vòng mời rượu và tâng bốc cũng kết thúc, dâng lên lễ vật quốc vương cẩn thận chuẩn tặng cho đế hậu Đại Phong mừng đại hôn.

Trong lòng bọn họ đều hiểu rõ, đối với Đại Phong giàu , vàng bạc châu báu vốn chắng thể lọt tầm mắt của họ, cho nên những lễ vật trình lên đều mang ý nghĩa cát tường .

Nói thí dụ như trong truyền thuyết ăn hoa tuyết thể phù hộ sống lâu trăm tuổi, thạch nguyệt quang thể phù hộ phu thê ân ái đến đầu bạc, và sừng thần hươu bảy sắc thể mang đến may mắn.

Tuy ba món lễ vật tang bốc đến mức vi diệu, bất quá theo Cố Như Cửu, hoa tuyết bích khô héo chẳng khác nào nhúm cỏ khô, nếu thạch nguyệt quang chút giống pha lê, còn sừng huơu thần bảy màu tựa hồ chẳng khác gì sừng hươu bình thường.

Song, thấy thừa tướng nước Kalok chắc như đinh đóng cột như , nàng vẫn tươi tạ ơn.

Mặc kệ mấy thức thật , hữu dụng , chí ít cũng lòng mang đến.

thật Tấn Ưởng thích thú với khối thạch nguyệt quang , chỉ đưa tay sờ sờ, còn ’ với Đạc Di.

Kế tiếp lễ vật những quốc gia khác tặng cũng cái nào là trân bảo hiếm , đáng tiếc từ khi Tấn Ưởng kế vị

thấy những thức tiên đế cất kĩ trong kho cá nhân, thì đối với những thứ trân bảo thế , còn hứng thú gì nữa.

Cho dù trân bảo giá trị liên thành, thấy qua, thấy nhiều , cũng trở thành thói quen.

“Hoàng đế Bệ hạ tôn quý.” Sau khi nước Cao La dâng tặng một cây hoàng kim, đột nhiên : “Bọn thần trong quốc nội Đại Phong vĩ đại tôn kín nhiều võ sĩ lợi hại, chúng hạ thần mặc dù vạn phần thể sánh bằng, nhưng hy vọng một mở mang tầm mắt, khẩn cầu Bệ hạ thành .”

Tới , rốt cuộc tới, loại nước láng giềng thi đấu cùng bổn quốc kiểu , cuối cùng cũng lộ diện.

Cố Như Cửu hào hứng liếc vị sứ thần nước Cao La , tướng mạo đối phương nhã nhặn tuấn mỹ, giống như nước Cao La, mà giống với tướng mạo bách tính Đại Phong.

Tấn Ưởng thấy Cửu Cửu đang quan sát sứ thần dẫn đầu nước Cao La, vì cũng đưa mắt theo.

Sau đó sang nhỏ tau Cố Như Cửu: “Cửu Cửu cảm thấy thế nào?”

Thấy Tấn Ưởng bày cử chỉ vô cùng thiết chúng thần như , Cố Như Cửu khẽ ho một cái, vẫn tỏ vẻ vô tội như cũ, thể gì khác hơn : “Nếu đối phương lòng thỉnh giáo, chúng đáp ứng?”

“Cửu Cửu lý.” Tấn Ưởng nở nụ với nàng, chậm rãi thẳng , mắt xuống phía sứ thần nước Cao La đang khom phía , cất cao giọng : “Trẫm cũng tò mò đối với võ sĩ quý quốc, như , bằng để cho võ sĩ hai nước tỷ thí luận bàn một phen, cũng để cho thư thái đôi chút.”

Nhất cứ nhất động của nước Cao La khi kinh, tất cả đều trong tầm mắt của , nước Cao La ý định .

Về phần vị sứ thần dung mạo giống Đại Phong

Tấn Ưởng bưng ly rượu lên, nhẹ nhấp một cái, khóe miệng nhếch lên , bộ dáng quân vương nhân ái.

Kiếm xưng là v.ũ k.h.í của bậc quân t.ử, nước Đại Phong nhiều kiếm khách nổi danh, hơn nữa những kiếm khách hầu hết đều là các công t.ử tài ba văn võ song .

Cho nên khi kiếm khách nước Cao La nước da ngăm đen mũi cao mắt nhỏ cùng kiếm khách Đại Phong lung dài eo thon phong thái nhẹ nhàng, đều nghĩ trận chiến cân sức, đó ánh mắt đổ dồn lên vị kiếm khách mặc cẩm bào .

Đương nhiên cũng thiếu đưa ánh mắt về phía Cố Như Cửu và Cố Trường Linh, bởi vì mặt kiếm khách Đại Phong bước lên sàn đấu ai chính là đại ca của Cố Như Cửu, Cố Chi Vũ.

Mặc dù Cố Chi Vũ là Thiếu Khanh Hồng tự, phân là quan văn, nhưng kiếm thuật của ở trong quan văn coi là xuất sắc.

Sứ thần nước Cao La từng gặp qua Cố Chi Vũ, cho nên cũng chỉ là một văn thần.

Bọn họ phái nhất cao thủ kiếm thuật trong nước, mà Đại Phong chỉ phái một quan văn đến ứng phó, điều thực sự chẳng thèm xem bọn họ gì.

Bởi vì trong lòng hết sức bất mãn, cho nên vẻ mặt cũng lộ vài phần khó chịu, Cố Như Cửu thấy sắc mặt sứ thần nước Cao La khó coi, cũng cong môi lên .

Những nước Cao La , nếu như trong bụng đều coi thường văn nhân thì chịu thua thiệt.

Tấn Ưởng bưng ly rượu lên, sang nàng nâng cốc, nàng đành cầm chén rượu lên cụng với một cái.

Chén rượu hai cầm trong tay , thực tế trong ly chẳng chứa rượu mà chỉ là nước.

“Người tới là khách, mời.” Cố Chi Vũ múa một đường kiếm tuyệt mĩ, mỉm bày tư thế mời với kiếm khách nước Cao La.

“Mời.” Kiếm khách nước Cao La đáp lễ , lời phần bực dọc với Đại Phong: “Như , cũng khách khí nữa.”

Kiếm thuật, vốn nhanh, linh hoạt và chuẩn xác.

Hắn thể trở thành kiếm khách ưu tú nhất nước Cao La cũng là bởi vì kiếm pháp mau lẹ, nhanh đến mức bình thường đều kịp tung chiêu ứng phó.

Chỉ tiếc những ngày qua mỗi khi xuất chiêu đều đ.á.n.h thắng đó, kiếm khách ở nơi thoạt nho nhã trông chẳng khí thế, những thế công của đối phương ngăn , kiếm pháp của đối phương tựa hồ còn nhanh hơn nhiều, thêm linh xảo.

Điều thể?!

Hắng hoảng hốt nghiêng chật vật tránh né kiếm của đối phương, lật tay dùng kiếm đỡ thế tiến công của đối phương, mới vài đường kiếm rơi thế hạ phong.

một gã quan văn kiếm thuật tinh diệu như ?

Đại Phong , tột cùng bao nhiêu nhân vật lợi hại, chỉ là một quan văn thôi , cớ thể đẩy thế thể tiến cũng thể lùi?

Kiếm khách nước Cao La xem , tuy rằng tránh né gian nan, thế nhưng may vẫn tránh thoát.

Thế nhưng ở trong mắt khác, Cố Chi Vũ là điêu luyện mà cũng chật vật vạn phần.

Thậm chí trong mắt ít , nếu là kiếm khách Đại Phong cố kỵ đến thể diện nước Cao La, cố tình nhường, chỉ sợ kiếm khách nước Cao La sớm thua.

Con ai chẳng tính thiên vị, ai bảo kiếm khách Đại Phong dung mạo tuấn phong độ, mà kiếm khách nước Cao La thì hung tợn l* m*ng thừa.

Cuộc đấu kiếm xảy thương tổn gì, kiếm thuật của thanh niên tuấn mỹ áp đảo thế trận, ở đây âm thầm đ.á.n.h giá cao kiếm thuật của thanh niên tuấn tú và cả cách hành xử của .

Bởi thể thấy , khiêu khích cần cẩn thận, chớ xem mặt mà bắt hình dong.

 

 

Loading...