Như Châu Tựa Ngọc - Chương 51: Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sau khi Cố Như Cửu chuyện thành viên trong đoàn sứ thần nước ManyBo trêu chọc cô nương nhà gia giáo, sứ thần nước ManyBo để tránh Đại Phong lên tiếng trách phạt, đưa yêu cầu vô liêm sỉ là sẽ nạp vị cô nương nhà gia giáo , nàng nhất thời tức giận đến phát nôn.

“Bọn họ nghĩ ? Một cô nương của Đại Phong chúng , cớ vì đế quốc gia bọn họ ?” Bình thường Cố Như Cửu ít khi nổi giận, thế nhưng chuyện , cho nàng dấy lên ác cảm, nàng cho gọi Bạch Hiền đến hỏi thăm tình hình lúc xảy chuyện đó.

Bạch Hiền thấy sắc mặt hoàng hậu nương nương , hỏi đến sai phạm của sứ thần nước ManyBo, vì đem tất cả ngọn nguồn mà bằng hết.

“Ngươi như tức là sứ thần nước ManyBo đến t.ửu lâu dùng cơm, thấy vị cô nương tư sắc xuất chúng, cho nên buông lời trêu chọc, thậm chí còn động thủ , cô nương tức giận, tát cho một bạt tai, những sách ở gần đó thấy xả vì việc nghĩa, bảo vệ cho cô nương ?” Sau khi Cố Như Cửu Bạch Hiền kể đầu đuôi câu chuyện, gật đầu một cái : “Những sách quả nhiên chính trực.”

“Nương nương , đường đường là Đại Phong, cho dù đàn bà cũng khí phách chẳng kém gì đàn ông đều là chính trực, há thể để cho kẻ mãng phu của tiểu quốc bắt nạt.” Làm thái giám đại nội, Bạch Hiền luôn cảm giác bản ưu việt hơn so với những tiểu dân nhược quốc , dám bắt nạt đầu bách tính Đại Phong, càng coi nước ManyBo chẳng thuận mắt.

Cố Như Cửu cho rằng khong nên xem thường những tuổi quốc lân cận , ai bọn họ thực sự kính cẩn theo, là ngoài mặt kính cẩn theo nhưng trong lòng sinh điều gian ác?

“Tuy là tiểu quốc, cũng thể quá khinh thị.” Cố Như Cửu : “Coi khinh khác, chính là phóng túng.”

“Rõ.” Bạch Hiền âm thầm cảnh giác trong bụng, bất giác nghĩ, chẳng nhẽ mấy quốc gia ý phản nghịch?

“Bệ hạ giải quyết việc thể nào?” Cố Như Cửu nghĩ tới chuyện ngay cả cũng thì chắc báo lên Tấn Ưởng , hoặc lẽ, mới Đại Lý tự khanh cầu kiến Tấn Ưởng, chính là vì chuyện .

Bạch Hiền thuật khẩu dụ của Hoàng thượng với Cố Như Cửu.

Nghe Bạch Hiền trả lời như , Cố Như Cửu vỗ tay : “Bệ hạ hổ là Bệ hạ, đưa phương pháp giải quyết .”

Người của nước ManyBo hiện phạm tội trong nội cảnh của Đại Phong , sẽ dựa theo luật Đại Phong xử trí, nếu nguyện ý thì cứ cút về nước ManyBo cho , vĩnh viễn đừng đến triều nữa.

Thế nhưng phạm vẫn lưu để xử tội.

Tấn Ưởng tỏ thái đọ cứng rắn chuyện như , nếu Tấn Ưởng cho rằng đây chỉ là một chuyện nhỏ, thậm chí cho rằng chỉ là cô gái bình thường đùa bỡn, chẳng đáng để lớn chuyện lên, đó mới là điều khiến nàng lo lắng.

Bởi vì chuyện chẳng đơn thuần chí là trò đùa bỡn dân thường nữa, nếu họ nghiêm xử, thì ngày mai lẽ sẽ sứ thần khác gây chuyện tổn thương đến tánh mạng dân, coi là khách quý cao cao tại thượng.

Người khách xưng là quý khách chỉ khi điều đầu tiên họ thế nào cách tôn trọng chủ nhà, nếu như điểm thì chính là những vị khách đáng ghét.

• Page: Eb00k ngôntình miễnphí

Bạch Hiền thấy khi hoàng hậu nương nương cách xử lý của Bệ hạ đối với nước ManyBo, những đồng tình còn khen dứt, thầm nghĩ, Bệ hạ cùng Hoàng hậu nương nương một nhà tiến cửa chăng, cớ phản ứng khi chuyện giống như .

Trên thực tế chỉ mỗi Tấn Ưởng và Cố Như Cửu nổi giận, nhiều quan viên khi đến chuyện đều trợn mắt nhướng mày, nổi giận đùng đùng.

Người của Đại Phong xưa nay vốn thói quen trong nhà chuyện thì thật rôm rả náo nhiệt lên, nhưng cho phép khác động đến thói quen gia đình của .

Trăm năm đế vương nhỏ tuổi của Đại Phong xảy trận chiến tranh đoạt ngôi vị cùng nhiếp chính vương, nước Cao La tưởng rằng cơ hội chiếm Đại Phong, lúc liền huy động quân đội ồ ạt xâm chiếm biên cảnh Đại Phong.

Ai ngờ rằng, nhiếp chính vương và vị Hoàng đế trẻ thấy bọn họ xâm chiếm biên cảnh, thì ngừng trận nội chiến, sang hợp tác đ.á.n.h cho nước Cao Lang một trận tơi bời, khiến cho nước Cao Lang kêu cha gọi cắt đất bồi thường, hai mới hài lòng về tiếp tục tranh đoạt chính quyền.

Càng tác phong hành sự của Hoàng đế các triều đại Phong triều, Cố Như Cửu càng cảm thấy, đầu óc hoàng thất xu hướng ngược với tư duy của bình thường.

Ngay cả tiên đế cũng là một tài lách hiếm , bởi vì tục truyền ông thích len lút trốn ở trong góc phòng tiểu thuyết ướt át, nhân vật chính đều là những thư sinh nghèo túng hoặc những đứa trẻ mệnh khổ cha , cuộc sống cơ cực thê t.h.ả.m thể t.h.ả.m hơn nữa.

Mà cái tục truyền phát từ Chu Thái hậu.

So với các đế vương xuất chúng các triều đại Phong triều thì Cố Như Cửu cảm thấy Hoàng đế nhà nàng đại khái là một bình thường nhất trong đó.

Khi Tấn Ưởng xử lý xong chính sự trở t.ử thần điện thì phát hiện bàn bày lò than cùng với nồi lẩu bằng đồng hiện đang bốc khói nghi ngút, tên bàn còn bày la liệt đủ các loại nguyên liệu náu ăn, sửng sốt một chút, tới xuống bên Cố Như Cửu : “Đây là cái gì?”

“Không nếm thử món lẩu ăn khi còn ở khuê các ?” Cố Như Cửu : “Cho nên ngày hôm nay cố ý bảo của ngự phòng chuẩn đó.”

Hai rửa tay xong, Cố Như Cửu giúp điều chế nước chấm cho ăn, đó : “Lẩu ăn mùa đông là ngon nhất, nhiều trong kinh thành cũng thích ăn uống thế .”

“Vậy ?” Khi Tấn Ưởng tuổi còn nhỏ sống ở thành vương phủ, do đẻ mất sớm, phụ sủng ái kế vương phi, Tấn Ưởng nào quyền tự quyết định chuyện của , căn bản là phía mang cho cái gì thì ăn cái đó.

Vào mùa đông, đôi khi bởi vì hạ nhân lười nhát, cơm nước đưa đến viện còn nóng là chuyện thường xảy .

Hắn mười ba tiến cung trở thành Hoàng đế, cũng mấy để ý đến chuyện ăn uống, từ đến nay đều tùy tiện chọn những món ăn trong thực đơn phòng ngự thiện trình lên, nào ăn qua món ăn tự chế biến kiểu bao giờ.

“Món lẩu thế tự nấu mới ngon.” Cố Như Cửu ghim ống tay áo cho gọn gàng, đó cầm lấy chiếc đũa, gắp mấy miếng thịt dê và thịt nai cắt lát mỏng thả trong nổi.

“Đây là thịt gì?” Tấn Ưởng miếng thịt thật mỏng, tò mò hỏi.

“Thịt nai và thịt dê.” Cố Như Cửu : “Yên tâm , những thứ bàn chẳng cái nào ăn .”

“Cứ bỏ thế ?” Tấn Ưởng bắt chước Cố Như Cửu, chọn một lát thịt dê ném trong nồi, chẳng qua sợ khi thấy nồi lẩu đang sôi sung sục , nên cách xa một đoạn ném miếng thịt .

Nhìn thấy như , Cố Như Cửu nhịn che miệng trộm, cũng bước giúp ngược còn sang bỏ nắm rong biển trong nồi.

Nhìn thấy Cửu Cửu lén , Tấn Ưởng tức giận, cũng ngoẻo miệng theo Cố Như Cửu, đó bắt chước dáng vẻ Cố Như Cửu, bốc mấy cọng rau xanh bỏ .

“Bệ hạ, mấy loại rau đó nấu như .” Cố Như Cửu nhúm rau xanh biếc đang trôi trong nồi, nhịn thành tiếng: “Rong biển cần nấu lâu một chút, còn mấy loại rau đó chỉ cần nhúng qua nước sôi, nhúng vài cái là thể ăn.” Nói xong, nằng gắp một đũa rau xanh lên, nhúng nồi, đó chấm trong chén nước chấm Tấn Ưởng: “Chàng nếm thử xem.”

Các món ăn đều qua nhiều giai đoạn xử lý, kiểm tra, đó mới đưa đến T.ử Thần điện, cho nên rau xanh chỉ cần nhúng qua nước sôi

trực tiếp bỏ miệng ăn thế , đối với Tấn Ưởng mà , chỉ mới mẻ mà còn thấy tươi ngon.

Nước chấm pha chế hợp khẩu vị hòa với rau lá tươi xanh, nước chấm lạnh, rau lá nóng bỏng, đút trong miệng liền tỏa mùi vị thơm ngon khá tả thành lời.

“Quả nhiên ngon.” Nuốt ngụm rau xanh xuống, Tấn Ưởng cũng kịp để ý đến quy củ, sang với Cố Như Cửu: “Cách ăn tuyệt thật.”

“Thiếp thế nào Bệ hạ cũng thích.” Cố Như Cửu chọn hai miếng thịt dê còn nóng hổi đặt trong chén của Tấn Ưởng đó : “Sau ở đây, bảo đảm Bệ hạ sẽ hưởng thụ tất cả mỹ vị nhân gian.”

Lạc thú lớn nhất trong đời chính là ăn, nếu ngay cả điểm cũng thể thỏa mãn , thì sống đời còn ý nghĩa gĩ?

“Ngon.” Thịt dê nóng, Tấn Ưởng hít hà hai , mới : “Có Cửu Cửu ở bên, cho dù mỹ thực, cũng hài lòng thỏa .”

Cố Như Cửu nghiêng đầu , mặt ngượng ngùng.

Bạch Hiền bên cạnh ngửi mùi hương lẩu bốc lên xông mũi, yên lặng cúi đầu.

Bệ hạ cùng nương nương quả thật là một đôi trời sinh, lời dỗ ngon ngọt cho một tên thái giám như còn thấy cảm động trong lòng.

Trong khi hai đế hậu họ chút quy củ nào , vui vẻ ăn lẩu ở trong phòng, thì của hình bộ và Đại Lý tự mang binh bao vây trong viện sứ thần nước ManyBo.

Bởi vì sắp xếp sống trong biệt cung đều là sứ thần các quốc gia, bọn họ giật khi thấy binh lính Đại Phong vây quanh, kết quả những binh lính chạy thẳng đến tiểu viện của sứ thần nước ManyBo, lập tức hiểu chuyện gì đang xảy .

Ở trong mắt các sứ thần quốc gia khác, loại hành vi của nước ManyBo chính là mạo phạm lớn đến Đại Phong.

Đặc biệt những sứ thần của các quốc gia từng nước ManyBo xâm pham, hận binh sĩ Đại Phong

thể đem bắt bộ sứ thần nước ManyBo , đó nghiêm trị tha.

“Thừa tướng, binh sĩ Đại Phong đến bắt của nước ManyBo.” Người hội báo của nước Kalok khi dò hỏi tin tức, vội vã trở trong viện, đem việc bẩm báo cho thừa tướng nước kalok là Đạc Di.

“Nước ManyBo gan dám ngang nhiên mạo phạm bách tính Đại Phong ngay tại kinh thành của họ, tính đến kết cục của ngày hôm nay.” Trong giọng của Đạc Di còn mang theo chút hả hê: “Bọn họ cho rằng Đại Phong bây giờ còn là quốc gia từng bọn họ ức h**p nữa ? Bây giờ binh lính Đại Phong bắt , cũng đáng đời chúng.”

“Hạ thần cho rằn, Đại Phong như cũng…” Người hội báo do dự : “Họ chẳng chừa chút mặt mũi nào cho sứ thần.”

“Tại Đại Phong chừa mặt mũi cho nước ManyBo?” Đạc Di thẳng: “Những quốc gia nhỏ yếu như đất nước chúng nào ai dám đắc tội Đại Phong?”

Người nội báo như thế, trong nhất thời á khẩu trả lời .

“Chúng nên thấy may mắn rằn Đại Phong là một quốc gia phân rõ trải, nếu nước ManyBo thực lực như Đại Phong , thiên hạ gì còn đất cho chúng an cư lạc nghiệp.” Đạc Di phân tích rõ sự tình mắt , nước kalok của họ chỉ là một quốc gia nhỏ yếu, thể dựa một cường quốc giống như Đại Phong, là chuyện may mắn.

Hễ Đại Phong chút thủ đoạn độc ác, nước Kalok của họ sẽ rơi cuộc sống khốn khổ.

Cho nên từ nội tâm mà , hy vọng nước Đại Phong luôn luôn phồn vinh hung thịnh, mà bọn họ vẫn dựa họ.

Những quốc gia khác hớn hở xem trò vui, nhưng nước ManyBo vô cùng bất mãn, chỉ tiếc quan viên bên phía Đại Phong chẳng thèm liếc mắt đến bọn họ, thậm chí còn tỏ vẻ lạnh lùng hơn.

Người của nước ManyBo náo loạn thêm hai ngày nữa, thấy thái độ Đại Phong quá kiên quyết, vì hành quân lặng lẽ, đàng hoàng thành thật đợi ở trong tiểu việc của cũng tiếp tục ngoài gây loạn.

Có điều lúc bọn họ mới chịu ngoan ngoãn đàng hoàng cũng quá muộn.

Trong danh sách khách mời đến dự quốc yến do Đại Phong tổ chức tên đoàn sứ thần nước ManyBo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-51-chuong-51.html.]

Đoàn sứ thần nước ManyBo lúc mới luống cuống, bọn họ đến đây mừng đại hôn Hoàng đế Đại Phong, cũng mượn cơ hội tìm vài lợi ích mang về cho nước , thế nhưng bây giờ ngay cả mặt mũi Hoàng đế cũng thấy, thì thể kiếm lợi lộc gì?

“Chiếu tướng, bây giờ?” Sứ thần A lo lắng chiếu tướng Ba Đồ Hài là địa vị cao nhất trong đoàn sứ thần: “Nếu Hoàng đế Đại Phong vẫn gặp mặt chúng thì ?”

“Con nó, thật ngờ tân Hoàng đế Đại Phong tuổi tác còn nhỏ, thế nhưng tính cách kiêu ngạo hơn cả Hoàng đế đời .” Ba Đồ Hài tức giận đập mạnh xuống mặt bàn: “Chẳng vị Hoàng đế con trai ruột của hoàng Thái hậu , chính quyền do hoàng hậu nắm giữ, thực quyền ?”

“Nghe bởi vì vị Hoàng đế cưới nữ t.ử Thái hậu xem trọng lên hoàng hậu, cho nên Thái hậu cho phép nắm quyền.” Sứ thần A đến đây, đột nhiên ánh mắt sáng lên: “Không bằng chúng gặp nhà đẻ của Thái hậu và Hoàng hậu xem thế nào.”

“Ý .” Ba Đồ Hài liền ngay: “Các ngươi chuẩn đại lễ, ngày mai chúng cầu kiến nhà đẻ của hai vị nữ nhân tôn quý .”

Dương thị cái gì chiếu tướng nước ManyBo cầu kiến thì thấy chút ngoài ý , mấy nước ManyBo tìm đến nhà bọn họ gì?

Đối với chuyện sứ thần nước ManyBo đùa giỡn dân nữ, Dương thị cũng qua, cho nên thấy chiếu tướng quốc gia bọn họ cầu kiến, bà liền : “Không gặp, cứ lão quốc công chúng ở nhà.”

Cố Trường Linh bên cjanh bà thế, híp mắt gật đầu: “ đúng đúng, cứ ở nhà.”

Sau khi Quản gia trở ljai nhà khách, sang Ba Đồ Hài thở dài : “Đại nhân, thật là ngại quá, lão quốc công nhà chúng hôm nay

ở nhà, thể tiếp đón các vị.”

“Cái gì, ở nhà?” Ba Đồ Hài cau mày: “Chẳng lão đại nhân nhà các ngươi hiện nay còn quan trong triều ?”

Lời như cũng thấy thật vô lễ, thế nhưng nụ mặt quản gia vẫn đổi, giải thích: “Lão gia nhà chúng tuy rằng còn nhậm chức trong triều, nhưng vẫn mấy lão bạn già thiết, sang sớm hôm nay bái phỏng bạn bè .”

“Đã như , chúng quấy rầy.” Ba Đồ Hài hừ nhẹ một tiếng, cái gì bái phỏng bạn bè, chỉ sợ là thấy mới là thật.

Ra khỏi cổng Cố gia, nhóm Ba Đồ Hài đến Chu gia.

Đến Chu gia, cuối cùng bọn họ cũng gặp trở ngại gì, chỉ gặp Chu gia, đồng thời họ còn nhận lấy hậu lễ mà bọn họ chuẩn .

Nhận lời hứa hẹn hết sức chắc chắn của Chu gia, cuối cùng Ba Đồ Hài cũng hài lòng về.

“Chẳng Chu gia là nhà đẻ hoàng Thái hậu, còn Cố gia là nhà đẻ hoàng hậu , vì Cố gia còn bày cái giá cao hơn cả Chu gia?” Nhắc tới Cố gia, tron ụng Ba Đồ Hài vẫn còn chất đầy cơn tức.

Trong mắt nước ManyBo, địa vị Thái hậu cao hơn địa vị Hoàng hậu, như nhà nàng cũng chắc chắn địa vị cao hơn so với nhà đẻ hoàng hậu.

Sứ thần A : “Hay là, đây là cái câu ‘tiểu nhân đắc chi’ mà Đại Phong thường đến.”

Sau khi Ba Đồ Hài cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy lý bèn gật đầu tán thành.

Sáng sớm hôm , Chu thái thái tiến cung cầu kiến Thái hậu.

nhà đẻ của Thái hậu, ở cung Khang Tuyền, Chu thái thái vẫn là còn mấy phần thể hiện, bà cửa, liền cung nữ nhiệt tình tiến dẫn đường.

Vào nội điện, bà thấy trong điện ngoại trừ Thái hậu ngoại, còn nữ t.ử trẻ tuổi đang bân cạnh, nữ t.ử b.úi tóc phụ , bên tóc mai

còn đeo kim tram cài kim phượng, thoạt quý khí xinh .

Chu thái thái ít khi gặp mặt Cố Như Cửu, thế nhưng chỉ liếc mắt một cái liền đoán phận của Cố Như Cửu, lúc liền tiến lên hành lễ chào Thái hậu cùng Cố Như Cửu.

“Đại tẩu cần đa lễ, mau mau xuống .” Thái hậu để cho cung nữ dâng cho Chu thái thái, đó hỏi Chu thái thái tình hình trong nhà lúc thế nào, con cái , vân vân và vân vân.

Cố Như Cửu nhận thấy Thái hậu đối đãi với Chu thái thái cũng quá nhiệt tình, khi nhắc đến chuyện trong nhà đẻ cũng khách sáo, thiếu cảm giác thiết.

Có điều, đây là chuyện nhà Thái hậu, cho dù Cố Như Cửu phát giác, cũng tỏ vẻ như .

“Thái hậu nương nương, sứ thần nào đó chuyện phi pháp trong kinh thành chúng ?” Chu thái thái đột nhiên chuyển đề tài câu chuyện sang sự việc đang gây xôn xao mấy ngày hôm .

“Hình như chuyện như .” Thái hậu thờ ơ đáp: “Hai năm gần đây, ai gia mấy quan tâm đến chuyện triều đình, cho nên đối với nội tình chuyện cũng hiểu rõ rang.”

“Việc cũng qua đôi chút.” Chu thái thái đặt chén xuống: “Kỳ thực cũng đại sự gì, chính là sứ thần thấy vị cô nương dáng dấp xinh , chỉ khen ngời dăm ba câu mà thôi, nào ngờ tính tình cô nương nóng nảy, cộng với mấy thư sinh bên cạnh chêm vài câu khích lệ, khiến sự việc trở nên hỗn loạn.”

Cố Như Cửu nhíu mầy, liếc vẻ mặt thiết của Chu thái thái, gì.

“Không ngờ tẩu rõ chuyện như .” Thái hậu nhàn nhạt : “Chẳng lẽ lúc đó tẩu cũng mặt ở đấy chứng kiến.”

“Cũng chẳng tận mắt chứng kiến, chỉ là hôm qua của nước ManyBo lòng tới bái phỏng lão gia nhà chúng , cũng kể tiền căn hậu quả của việc cho cùng .” Chu thái thái nhớ tới vàng bạc và châu báu mà sứ thần nước ManyBo đem đến, liền tiếp tục : “Ngẫm

bọn họ sai , Bệ hạ ngay cả quốc yến cũng để cho họ tham gia, phần thái quá? Tốt gì bọn họ cũng vượt ngàn dặm đường xa xôi đến kinh thành chúng , phần tâm ý cũng là đáng quý.”

“Đại tẩu lời ý gì?” Thái hậu giận tái mặt : “Lời của tẩu là con xử trí như đúng ?”

Chu thái thái thấy sắc mặt Thái hậu , cũng hoảng hồn, vội vàng giải thích: “Thái hậu, tuyệt đối ý , chẳng qua là cảm thấy sứ thần nước ManyBo ý hối cải, chúng nên cho bọn họ cơ hội chuộc tội…”

“Hồ đồ!” Thái hậu tức giận đập mạnh tách xuống bàn, nắp bật nảy lên, phát tiếng lách cách.

“Rốt cuộc các ngươi nhận bao nhiều đồ của sứ thần nước ManyBo mới cố ý chạy đến tìm ai gia biện minh cho bọn họ?!” Thái hậu lên: “Nếu tẩu đến đây để cầu tình cho nước ManyBo thì cần ai nữa, ai gia chỉ coi như từng thấy.” Nói xong, cũng để ý sắc mặt cứng đờ của Chu thái thái, xoay liền .

“Thái hậu…” Chu thái thái cũng ngờ rằng Thái hậu sẽ nối giận lớn như , lúc cũng lúng túng , nghĩ đuổi theo dám, đành trơ mắt ảnh Thái hậu biến mất cửa.

khổ đầu , thấy hoàng hậu nương nương còn đang ở đây, nhất thời càng thêm lung túng.

“Chu thái thái, dạo sức khỏe mẫu hậu , e rằng thể tiếp đãi gài.” Cố Như Cửu lấy khăn tay khẽ lau vết nước mép bàn: “Bổn cung tiễn ngài ngoài .”

“Không dám, dám.” Tuy rằng đầu óc Chu thái thái thiếu thông minh, nhưng vẫn ngu đến mức chẳng cái gì, bà ngày hôm nay Thái hậu nương nương mất hứng, nào dám ở lâu.

“Ngài là nhà đẻ mẫu hậu, cái gì dám.” Cố Như Cửu , tới bên cạnh Chu thái thái: “Chu thái thài, xin mời.”

Chu thái thái ngẫm thấy lời của Cố Như Cửu điều gì đó đúng, cái gì gọi là “Ngài là nhà đẻ mẫu hậu, cái gì

dám”, trong lòng bà thấy bực bội vui, thế nhưng vẫn dám lộ ngoài mặt, buộc lòng gượng theo lung Cố Như Cửu.

Ra khỏi cũng Khang Tuyền, Cố Như Cửu dừng bước, nàng Chu thái thái khom phía , mở miệng : “Dòng tộc Chu thị cho một Tể tướng, một Hoàng hậu, còn cả Đại tướng quân xông pha nơi chiến trường đẫm m.á.u, những đều là nhân vật nổi danh hiển hách trong lịch sử.”

Chu thái thái hiểu Cố Như Cửu, tại soa đột nhiên nàng lời như .

Hôm nay ai trong kinh thành mà Chu gia bọn họ từ lâu còn hiển hách giống ngày xưa, nếu còn một Chu Thái hậu, thì ngay cả cái danh thế gia cũng khó mà duy trì tiếp tục .

“Vinh quang vô hạn tổ tiên tích góp từng tí một, nhưng lãng phí .” Cố Như Cửu thở dài: “Bổn cung sứ thần nước ManyBo gì với nhà ngài, cho nhà ngài bao nhiêu đồ .

ngài cần nhớ rõ Đại Phong, mỗi tiếng cử động đều đại diện cho tổ tông của , chớ bách tính trong thiên hạ thất vọng.”

Nói xong, nàng cũng tiếp tục dây dưa cùng Chu thái thái: “Bổn cung còn việc, xin tiếp .”

Nếu ngày hôm nay lên tiếng giúp đỡ sứ thần nước ManyBo chẳng Chu gia, mà là những khác, lời của nàng lẽ còn khó hơn nhiều , thậm chí sẽ trực tiếp hạ ý chỉ trách cứ.

đây là nhà đẻ Thái hậu, nàng vẫn để ý đến thể diện của Thái hậu.

“Cung tiễn Hoàng hậu nương nương.” Chu thái thái cố nén cơn tức trong bụng, hành lễ với Cố Như Cửu.

Bị Thái hậu quát mắng, bà thấy khó chịu trong bụng , hiện tại một nha đầu hơn mười tuổi trách cứ, bà cảm giác cơn đau rát truyền đến từ mặt , hận Cố Như Cửu chừa mặt mũi cho , hận nước ManyBo.

Nếu bọn họ tới của cầu cạnh, thì bà chạy cung thế , cũng đến mức đắc tội cả hai nữ nhân đều tôn quý nhất Đại

Phong?

Lần Cố Như Cửu chừa mặt mũi cho họ, thế nhưng Chu Thái hậu ý , trong ý chí những trách cứ Chu Hiền Vi, còn giáng chức ông từ lão quốc công xuống hầu.

Ý chỉ của Thái hậu chọc cho Chu gia là bất mãn, nhưng cả nhà bọn nay đều trông cậy Thái hậu để sống qua ngày, mặc dù bất mãn nhiều hơn nữa, cũng chỉ thể cung kính nhận ý chỉ, đồng thời còn trong cung để thỉnh tội với Thái hậu cùng Hoàng đế để bày tỏ bản hiện đang sám hối, tuyệt đối sẽ tái phạm.

Bất quá Chu gia tuy rằng bất mãn với ý chỉ của Chu Thái hậu, thế nhưng bách tính cùng với văn nhân Đại Phong luôn miệng khen ngợi dứt.

Ngay cả Sử quan cũng đem chuyện Cố gia cự tuyệt tiếp đón sứ thần nước ManyBo cùng với ý chỉ trách cứ nhà đẻ của Thái hậu ghi trong “Đại Phong sử ký”.

Chỉ thoáng chốc, danh vọng của Tấn Ưởng, nhà đẻ Hoàng hậu cùng với Thái hậu nữa nâng lên tầng cao mới trong dân gian.

Nhất là thái độ kiên quyết của Tấn Ưởng đối với nước ManyBo để cho ít bách tính cảm thấy rằng, một Hoàng đế kiên quyết hộ vệ bách tính của là chuyện cực kỳ may mắn.

Thành phần trí thức Đại Phong càng ngày càng cho đời nhiều bài văn thơ ca ngợi ca Hoàng thượng, những lời ca tụng càng càng thấy buồn nôn chẳng khác nào những bức thư tình, cho Cố Như Cửu dù đang nhàm chán khi lên cũng thấy da gà da vịt đua nổi lên, ruột gan lộn nhào.

Cho nên một khi văn nhân phóng b.út thư tình thì bình thường chẳng đủ định lực để hưởng thụ.

 

 

Loading...