Như Châu Tựa Ngọc - Chương 5: 5: Tụ Hội

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tư Mã Hương cảm thấy chẳng hề thích hợp với cuộc sống kinh thành, hơn nữa khí hậu ở đây nóng hơn nhiều so với thời tiết mát mẻ quanh năm của vùng đất Đình Châu.

Ngoài , phong cách ăn mặc của dân kinh thành cũng khác biệt với đất Đình Châu, cho một vốn từng bước chân kinh thành như nàng, nhất thời kịp thích ứng.

Thế nhưng, là con cái họ Tư Mã, nàng thể những lời , thậm chí phép để khác nàng đang bối rối khó xử như thế nào.

Mục đích tổ phụ dẫn cả gia đình kinh là để cầu cạnh con đường công danh cho cha với hai vị thúc bá, trong thời gian , nàng tuyệt đối thể để gia đình cảm thấy hổ thẹn vì .

Cũng chính vì như , cho nên nàng lên tiếng từ chối khi đường tỷ Tư Mã Vân dẫn nàng cùng tham gia hội họp, trái còn chuẩn kỹ lưỡng cho buổi họp mặt .

Địa điểm hội họp là trong một biệt trang mát mẻ vùng ngoại thành thuộc đất kinh thành.

Tư Mã Hương phe phẩy quạt tròn bằng gỗ t.ử đàn trong tay đè nén cảm giác buồn bực do khí trời oi bức đang dâng lên trong lòng, cho đến khi mã xa chậm rãi tiến khu biệt trang, nàng mới cảm nhận chút khí mát mẻ thổi đến.

Xuống xe ngựa, nàng bước theo Tư Mã Linh bên trong biệt trang, vẫn đến nơi thấy tiếng đùa từ bên trong truyền , vẻ như bầu khí bên trong náo nhiệt.

Mọi mau đây, một thiếu nữ mặc bộ y phục váy sam màu quất thấy các nàng, liền tủm tỉm bước nắm tay Tư Mã Linh, nhưng mặt sang với nàng: “Mau trong chơi.”

Sau một hồi giới thiệu, nàng mới cô gái nắm tay của đường tỷ là tam tiểu thư chi thứ hai Lý Gia tên Lý Tĩnh Ngọc, thế nhưng theo nàng , trong những bạn chốn khuê phòng của đường tỷ thì vị Lý cô nương .

Những vị công t.ử cô nương Lý gia tổ chức buổi hội tụ nhiệt tình chào đón thế nhưng tạo cảm giác vồ vã, mặc dù Tư Mã Hương thích tham gia những buổi hộp tụ thế , cũng tìm nửa điểm sai sót.

Nàng nâng chung lên khẽ nhấp một ngụm, hương sen nhàn nhạt truyền ch.óp mũi nàng, thổi tan cảm giác nóng bức , ngay cả nóng cũng tan biến còn thấy bóng dáng tăm .

Lòng thảnh thơi thư thả, nàng mới tâm tình quan sát các thiếu nam thiếu nữ đang tụ năm tụ ba chuyện phiếm hoăc cùng chơi một vài trò nho nhỏ ở xung quanh.

Đường tỷ nhỏ giọng khẽ tai của nàng, cũng giới thiệu sơ lượt cho nàng mấy vị cô nương của nhà nào, may là nàng xem qua gia phả của gia đình họ, cho nên cũng lý giải đôi chút mối quan hệ gia tộc phía của các cô nương .

Vị cô nương là ai? Tư Mã Hương đưa mắt sang một cô nương ước chừng mười một mười hai tuổi, vị cô nương mặc bộ y phục màu vàng ửng hồng bằng lụa mỏng, tuy rằng chẳng cô nương xinh nhất trong những cô nương mặt ở đây thế nhưng nàng thu hút sự chú ý của nàng.

Bởi vì, ngay khi ánh mắt của nàng lướt qua cô bé , tâm tình bỗng nhiên khoan khoái dễ chịu hơn nhiều, nhất là đôi mắt to tròn sáng long lanh của nàng , trông trong trẻo linh hoạt hơn hẳn khác.

“Muội đang nàng ?” giọng điệu của Tư Mã Linh khựng một chút, vẻ mặt mặc dù đổi, nhưng trong ánh mắt toát vẻ khinh thị, còn chút hâm mộ và thèm .

Tư Mã Hương nhẹ nhàng gật đầu một cái, ngay lúc , cô bé sang nàng nở nụ ngọt ngào, đoan trang hồn nhiên, chẳng chút tà tâm nào.

“Đó là cô nương nhất mạch của Cố gia trong kinh.” Giọng điệu Tư Mã Linh dịu dàng hơn đôi chút, sự ganh tỵ và ước ao nơi đáy mắt nhanh ch.óng biến mất chẳng còn bóng dáng tăm , “Tính tình… cũng khá .”

Tư Mã Hương gật đầu xem như hiểu, bên cạnh nàng còn một vài cô nương lớn tuổi hơn đôi chút, thể thấy đây là cô bé ai gặp cũng thích.

Trong khi tỷ Tư Mã gia nhỏ giọng thảo luận thì cũng tò mò về ‘ mới’ tới kinh thành.

“Dung mạo xinh , khí chất cũng xuất trần, hổ là cô nương Tư Mã gia.” Tam cô nương Hồ gia tên Hồ Hỉ, cũng là bào của nhị tẩu Cố Như Cửu, nay đều thiết với Cố Như Cửu.

“Ừ.” Cố Như Cửu gật đầu đồng ý, vị cô nương Tư Mã Hương đôi chân mày lá liễu, miệng đỏ đào, tuy rằng vẫn tới mười lăm, nhưng dáng uyển chuyển, khí chất xuất trần, so với vị Tư Mã Linh bên cạnh còn xuất sắc hơn mấy phần.

Trầm Thanh Nhiễm và Dương Tích Tuyết bên cạnh Cố Như Cửu cũng chỉ trừ, thấy Cố Như Cửu gật đầu tán thành thì bất đắc dĩ : “Mấy bên đang chơi trò ném thẻ bình rượu, chúng sang bên đó xem .”

“Lại chơi trò ném thẻ bình rượu, thật là nhàm chán.” Hồ Hỉ thở dài.

“Thời tiết nóng thế , nào chơi trò gì khác nữa.” Dương Tích Tuyết thấy nàng vui liền dậy kéo tay nàng lôi , “Coi như cùng tụi sang đó xem .”

“Được .” Hồ Hỉ bất đắc dĩ, cũng mặc kệ Dương Tích Tuyết kéo tay về phía đó, Cố Như Cửu cũng cụp mắt xuống , nối gót theo.

Trên thực tế, ngoài việc chơi trò ném thẻ bình rượu , chơi cờ, thơ, thưởng họa, hoặc xem hạ nhân đấu võ đều là những trò chơi giải trí thịnh hành mùa hè.

Nhất là khi võ sĩ các thế gia nuôi dưỡng bước thách đấu cùng với , các quý nữ công t.ử thế gia vung vàng bạc tiền cược, cá xem võ sĩ nhà nào nuôi khỏe hơn, cho nên trong thời gian , võ sĩ của các gia đình đều dốc lực chỉ mong nhận vàng bạc châu báo thưởng mà lẽ cả đời cũng khó mà kiếm .

Cố Như Cửu cũng chẳng ý kiến gì với mấy trò tiêu khiển giải trí kiểu bóc lột sức lực của các tiểu thư thế gia.

Nhà nàng nuôi loại võ sĩ giác đấu thế , cho nên phái võ sĩ tham gia trò thách đấu, nếu vui thì mỗi cuộc tranh tài kết thúc, bỏ chút tiền bạc tham gia trò đặt cược náo nhiệt mà thôi, xem như là phần thưởng cho các võ sĩ tham gia giác đấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-5-5-tu-hoi.html.]

Sau khi tỉ thí kết thúc, tinh thần hưng phấn của các công t.ử tiểu thư thế gia cũng dần vơi , đang lục đục cáo từ về thì tiểu thư Tôn gia và Ngô gia xảy mâu thuẫn, trong lúc gây gỗ cũng buông lời khích bác lẫn .

Các tiểu thư công t.ử Lý gia là chủ nhân của buổi tiệc, buộc lòng giảng hòa, tuy rằng cuối cùng trận tranh cãi trở nên trầm trọng, thế nhưng buổi tụ hội hoặc nhiều hoặc ít vẫn để chút tỳ vết, đối với những luôn theo đuổi sự mỹ mà , việc xem là chuyện đáng buồn nhất.

Nàng thể nhận điều hiện lên nét mặt của Lý gia khi họ tiễn nàng cửa.

“Cố tiểu thư.” Khi Cố Như Cửu đang định bước chân lên xe ngựa, Lý Hoài Cốt bước đưa một cái hộp gỗ, “Đây là mật đào hái xuống trong biệt trang, nếu tiểu thư chê, hãy mang về nếm thử xem thế nào?”

“Đa tạ Lý công t.ử.” Cố Như Cửu tự tay tiếp nhận hộp gỗ, đó mới xoay đưa nó cho Bảo Lục, “Lúc nãy khi dạo quanh biệt trang, cũng chú ý đến mấy trái mật đào chín cây, chỉ là ngại dám lên tiếng, ngờ khi buổi tụ hội kết thúc nhận món quà mong .”

“Cố tiểu thư thích là .” Lý Hoài Cốc ôn hòa, Cố Như Cửu bước lên xe ngựa, khi mành xe buông xuống, mới xoay bước trong biệt trang.

Lý Sở Nhu theo lưng nhỏ giọng : “Đại ca, mẫu định chuyện đính hôn cho .”

Bước chân Lý Hoài Cốc khựng , giọng vẫn bình thản: “Huynh .”

Thấy Lý Hoài Cốc chẳng phản ứng gì dữ dội, lý sở nhu tiếc nuối, bước theo thêm mấy bước nữa nhịn tiếp tục lên tiếng, “Cố gia chỉ tính là thế gia nhị đẳng mạt lưu, mẫu chướng mắt cô nương nhà .”

“Muội nghĩ quá nhiều .” Lý Hoài Cốc đầu nhà , “Tiểu thư Cố gia năm nay mới mười một tuổi.”

Hơn nữa, cho dù Cố gia chỉ tính là thế gia nhị đẳng mạt lưu, nhưng cô nương nhà họ hơn hẳn cô nương Tôn gia và Ngô gia.

Chẳng qua mẫu cũng là họ Ngô, cho nên thể những khỏi miệng.

Cố Như Cửu viện, mở hộp gỗ công t.ử Lý gia đưa cho nàng, thấy tám quả mật đào đỏ hồng xếp ngay ngắn bên trong, kích cỡ các quả đều to tròn bằng , tỏa hương thơm ngọt ngào.

Nàng suy nghĩ một chút, đó sai nha mang sáu quả mật đào đến cho phụ mẫu cùng các tẩu, chừa cho hai quả.

Ăn xong nửa quả mật đào mọng nước, Cố Như Cửu cũng cảm thấy hảo cảm với Lý gia nhiều hơn, bởi vì quả đào nhà họ ăn ngon hơn so với trái biệt trang nhà mang đến.

Buổi tối, khi cả nhà đang quần bên dùng bữa, Dương thị hăm hở nhắc đến chuyện Cố Như Cửu sai nha mang mật đào đến chia cho , khi mật đào là do Lý gia đưa cho Cố Như Cửu, bà liền im lặng thêm gì nữa, chỉ sai chuẩn một phần trái cây tươi trong biệt trang chuyển đến mấy ngày , mang sang biếu Lý gia.

Trước nay, Lý gia và Cố gia mấy giao tình, nhưng cũng khúc mắc gì.

Bọn họ, cần Lý gia lấy lễ tương giao, mà Lý gia cũng cần bọn họ khom chào đón, cứ xa gần như nhất.

Đêm hôm đó trời đổ mưa to, sáng hôm khi Cố Như Cửu tiến cung gặp thái hậu thì đường vẫn còn nhiều vũng nước đọng, mặt trời lơ lửng phía chân trời cũng tỏa ánh nắng chan hòa.

Nửa năm qua, Cố Như Cửu cung nhiều , thái hậu đối với nàng vẫn thiết giống như lúc , điều khác biệt lớn nhất chính là đầu tiên nàng tiến cung thì mã xa của nàng dừng cách cung khang tuyền một đoạn, mà bây giờ thể tiến thẳng trong, dừng các cổng cung khang tuyền một đoạn ngắn.

Mà khi nàng ở cùng với thái hậu cũng giống như khi thái hậu cho triệu những con gái của các triều thần khác, mà giống như trưởng bối gặp gỡ con cháu trong nhà , thái hậu thăm dò Cố gia thông qua nàng, mà nàng cũng tỏ vẻ lấy lòng thái hậu mưu cầu lợi ích những trong nhà.

Mỗi gặp mặt, chuyện đến nhiều nhất chính là nơi nào bán thức ăn ngon, và một vài chuyện linh tinh xảy trong kinh thành.

Thương cảm thái hậu luôn cất giấu chuyện trong lòng, ai cùng chia xẻ, nhiều năm nín nhịn, cuối cùng cũng tìm một cô nương thận trọng hiểu chuyện như Cố Như Cửu, cả hai đều vui vẻ thoải mái tám dóc vài ba chuyện linh tinh đầu đuôi.

Bởi vì thái hậu luôn miệng kể cho Cố Như Cửu hết chuyện đến chuyện khác, cho nên mỗi gặp mặt lôi vài ba chuyện mới đàm luận, tình cảm hai cũng theo đó thiết hơn.

Cũng còn cảm giác xa cách bởi sự chênh lệch về tuổi tác.

Ngày hôm nay hai cũng ghé tai chuyện phiếm, thái hậu đang đến Mãnh Liêu của nhất đẳng thế gia Lý thị.

Chỉ tiếc thái hậu mấy câu, thái giám từ cung Càn Khôn chạy đến cắt ngang.

Sauk hi hoàng thượng hạ triều sẽ theo học tập, nhưng chỉ ít phút đột nhiên nôn mửa choáng váng đầu, hiện giờ còn đang phát sốt.

Nghe thái giám bẩm báo xong, nụ mặt thái hậu biến mất tăm mất tích, Cố Như Cửu cúi đầu chằm chằm ngón tay của .

Hoàng thượng hạ triều gần một canh giờ, cớ tới bây giờ mới cho đến bẩm báo với thái hậu?

Là bệnh thật, là… hoàng đế dù còn nhỏ nhưng bắt đầu đề phòng thái hậu?

------oOo------

 

 

Loading...