Như Châu Tựa Ngọc - Chương 48: Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Tiểu thư, đêm khuya, nên ngủ thôi”.

Vành mắt Bảo Mai ửng đỏ tới bên cạnh Tư Mã Hương, đem áo choàng phủ thêm cho nàng.

Quay đầu liếc pháo hoa đang nở rực rỡ bầu trời, nàng dám lâu: “Ban đêm trời lạnh, chúng đóng cửa sổ chứ?”

“Pháo hoa đốt một canh giờ .” Nàng trào phúng nhạt: “Chẳng Bệ hạ cần cù tiết kiệm ? Pháo bông chẳng tiền tài của dân chúng ?”

Hai tay nàng bấu c.h.ặ.t ô cửa sổ, ngẩng đầu những đóa hoa lửa đỏ rực tỏa sáng trong đêm tối: “Những pháo hoa lẽ nào tính là hao tài tốn của ?”

Bảo Mai cúi đầu dám lời nào, nàng chỉ là một tỳ nữ nho nhỏ, nào dám xằng bậy lên tiếng bình luận chuyện của hoàng gia, nàng cũng cô nương nhà khổ sở trong lòng, cho nên chỉ thể yên lặng lắng .

Tư Mã Hương vẫn ở phía cửa sổ, những đóa hoa nở rộ, nhanh ch.óng tắt lịm chìm trong đêm tối, tận đến giờ tý, những tiếng nổ bôm bốp ồn ào cuối cùng cũng hòa màn đêm tĩnh lặng.

Nàng di chuyển đôi chân lạnh lẽo tới bên mép giường, thấy phía bên chính viện tựa hồ tiếng mắng c.h.ử.i vọng đến, nàng ngơ ngác tới xuống bên cạnh bàn, đột nhiên lên, vung tay quét sạch bộ bình bàn xuống đất, bình sứ vỡ nát, tiếng vỡ vụn vang lên loảng xoảng.

“Tiểu thư.” Bảo Mai lo lắng bước , thế nhưng nàng quát im.

“Đi ngoài!” Tư Mã Hương lạnh lùng : “Chớ quấy rầy .”

“Nô tỳ...” Bảo Mai mớ hỗn độn đất, lòng thấp thỏm lo âu, nhưng thấy sắc mặt cô nương lúc trắng xanh trông khó coi, đành từ từ thối lui khỏi phòng, cẩn thận canh giữ ở gian ngoài.

Thế nhưng điều khiến nàng cảm thấy bất ngờ chính là đến tận nửa đêm, trong phòng cũng hề phát âm thanh nào nữa, nàng dần dần buồn ngủ đến mức thể cưỡng nữa, từ từ nhắm mắt ngủ say.

Sáng sớm hôm , Bảo Mai tiếng thét to từ bên chủ viện vọng đến đ.á.n.h thức, ngay cả giày cũng kịp mang, vội vã chạy nội thất, thấy tiểu thư vẫn còn ngủ ở giường, Bảo Mai chợt thở phào nhẹ nhõm.

Nàng đang chuẩn lặng lẽ lui ngoài, bên phía chủ vang lên tiếng nức nở.

“Tiểu thư, tiểu thư.” Nhận thấy điều , vội vàng tiến lên đ.á.n.h thức Tư Mã Hương đang ngủ say: “Tiểu thư, bên phía viện hình như xảy chuyện.”

“Ngươi cái gì?” Tư Mã Hương chống tay nâng dậy, thế nhưng, lẽ do đêm qua nàng bên cửa sổ quá lâu, cánh tay nàng hư nhược, đỡ sức nặng của nàng.

Bảo Mai bước lên phía đưa tay đỡ, đó gọi nha thô sử chờ ở bên ngoài mang nước cho tiểu thư rửa mặt.

Tư Mã Hương vẫn kịp y phục, thì một vị ma ma vội vã chạy xông , vẫn kịp gì, liền quỳ xuống nức nở: “Tiểu thư, thái thái mất.”

“Ngươi cái gì?” Tư Mã Hương rốt cục vững nữa, ngã xuống đất, kinh ngạc ma ma chạy đến truyền lời: “Tối hôm qua còn thật , sẽ...”

“Thái thái...!thái thái cắt mạch tự sát.” Ma ma truyền lời hình béo tròn, hiện đang quỳ run rẩy, thể thấy bà hoảng sợ thế nào khung cảnh .

Bảo Mai đầu cô nương sắc mặt trắng bệch, cảm thấy trời đất cuồng.

“Đỡ di xem.” Tư Mã Hương chống mạnh tay xuống đất cố thẳng lên, đẩy Bảo Mai đang định tiến lên đỡ , thất tha thất thểu ngoài

“Tiểu thư, giày của Tiểu thư...” Bảo Mai thấy tiểu thư vẫn còn mang đôi giày đế mềm chuyên trong phòng, vội vã trở nội thất, mở tủ giày,

lấy một đôi giày vải, vội vã đuổi theo.

“Bảo Mai tỷ tỷ.” Nha phụ trách trông coi giày dép của Tư Mà Hương thấy nàng vội vội vàng vàng, cúi đầu thu dọn ngăn tủ Bảo Mai lục loạn cả lên, khi sắp xếp xong xuôi, nàng nghi ngờ nhíu nhíu mày.

Bảo Mai tỷ tỷ mới cầm đôi giày nào? Đôi giày tiểu thư thường ngày vẫn mang mặc dù , thế nhưng màu sắc khá bắt mắt, nếu lúc tiểu thư mang đôi giày đó ngoài sẽ thích hợp.

Sau chuyện con trai thái thái chi thứ ba Tư Mã gia c.h.é.m đầu, đầu óc của bà luôn lúc tỉnh ngây, thế nhưng ai quan tâm chuyện của một gia tộc thực quyền cũng nổi danh, hiện nội tình bên trong đang rối bời thế nào.

Chỉ đám ăn rỗi nghề mới tỏ thương cảm chạy đến xem náo nhiệt còn chỏ mõm than thở một , tiểu thư nhà bọn họ lớn lên xinh , nhưng mẫu cả của nàng trễ nải...

Hiện tại tam thái thái Tư Mã gia tự sát vong, thế nhưng bà c.h.ế.t ngày , còn ngày thứ hai trong lễ đại hôn của đế hậu, cho nên Tư Mã Dược chẳng thể báo tang với những khác.

Hơn nữa, điều quan trọng nhất chính là, tam thái thái tự sát, tình huống như nên chôn cất trong phần mộ tổ tiên Tư Mã gia , còn cùng thương nghị với dòng chính và chi thứ hai.

Tư Mã gia giấu nhẹm chuyện , chẳng để lọt dù chỉ một lời.

Huống hồ, hiện giờ tất cả trong kinh thành đang tập trung để ý đến chuyện đại hôn của đế hậu, mấy ai thực sự để ý nhà bọn họ là c.h.ế.t hoặc là xảy chuyện gì ngoài ý .

Đại hôn ngày thứ hai, là ngày văn võ bá quan chính thức lễ hoàng hậu.

Sáng sớm hôm nay mặc dù Cố Như Cửu vẫn ngủ đủ giấc, vẫn còn cảm thấy chân tay uể oải, thắt lưng đau nhức, nhưng vẫn chật vật lê khỏi giường.

“Quá mệt mỏi.” Nàng nhận lấy khăn mặt còn bốc nóng từ cung nữ đưa qua, phủ lên mặt , để cho tỉnh táo đôi chút.

Thấy nàng như , Tấn Ưởng hối hận chuyện bản khá một chút chơi đùa trễ, liền tới bên cạnh Cố Như Cửu, nhẹ nhàng di huyệt thái dương cho nàng: “Có đỡ hơn ?”

Mặt , đó đưa khăn sang lau lên mặt , nhỏ giọng : “Bệ hạ, bên cạnh còn những khác đấy.”

“Những đều là thường hầu hạ bên cạnh , đừng lo lắng.” Tấn Ưởng khăn mặt che hết mặt mũi, cũng tức giận, trái vui vẻ gương mặt trắng noãn của Cố Như Cửu, đó nhận lấy một cái khăn lông khác, giúp Cố Như Cửu lau tay: “Hai là phu thê của , chớ bận tâm khác.”

Cố Như Cửu cảm thấy, tư tưởng của quả nhiên phóng khoáng.

Đế hậu triều phục chính thức, đó khi Cố Như Cửu trang điểm, Tấn Ưởng sáp đến gần.

“Bệ hạ, Bệ hạ từng qua câu ?” Cố Như Cửu phủ lên lớp phấn mắt màu vàng ở phía đuôi, liếc mắt vẻ mặt nghiêm túc của Tấn Ưởng.

“Cái gì?” Tấn Ưởng hề chớp mắt hỏi .

“Đó chính là khi nữ nhân trang điểm, nam nhân nên tùy ý vây xem.” Cố Như Cửu để b.út xuống, đó lấy một cây chì kẻ mày từ trong hộp , tiếp đó nàng chỉ chú ý tới hai mắt Tấn Ưởng suýt phát sáng.

Nàng từ từ tô lên chân mày của , đó nhăn mày : “Bệ hạ?”

“Ta đang xem nàng vẽ chân mày như thế nào?” Tấn Ưởng tự nhiên khẽ ho một cái: “Những lời chẳng thường các bản truyện tình cảm nhắc đến trong những tình tiết tình cảm vợ chồng thắm thiết đó ? Trượng phu vẽ mày cho vợ cả đời?”

Cố Như Cửu đang đưa tay tô son bỗng khựng .

“Chân mày của nàng xinh như , vẽ tranh, lo sẽ hỏng bức tranh vốn đang .” Chuyện vẽ mày cũng vạch trần mặt nàng, Tấn Ưởng tỏ hổ: “Cho nên xem một chút, xem nàng vẽ như thế nào.”

Cố Như Cửu thấy hình pháp chiếu trong gương đang mỉm .

“Không , thì từ từ luyện.” Cố Như Cửu đầu Tấn Ưởng bên cạnh: “Bắt đầu từ ngày mai, Bệ hạ thể vẽ thử cho xem, thế nào?”

“Lỡ như hỏng thì ?” Tấn Ưởng do dự, chăm chủ chân mày lá liễu xinh của Cửu Cửu nhà , trong lòng chút chờ mong, thế nhưng lo vẽ thì bây giờ?

“Không việc gì, cũng sẽ ghét bỏ Bệ hạ.” Cố Như Cửu : “Bởi vì hiểu rõ đó là tâm ý của Bệ hạ.”

Tấn Ưởng cảm động tài giỏi đoán ý của Cửu Cửu, quyết định ngày hôm nay tiên dành chút thời gian luyện tập giấy , tranh thủ ngày mai quá mặt.

Nhìn khung cảnh ngọt ngào của đôi vợ chồng trẻ, cung nhân phục vụ xung quanh đỏ mặt cúi đầu, dám nữa.

Cuối cùng Cố Như Cửu còn cầm lấy tay của Tấn Ưởng, để cho tự tay sơn lên móng tay của .

Tuy rằng, sơn chẳng , thế nhưng ngón tay trắng nõn của Cửu Cửu phủ lên lớp sơn móng tay hồng hồng, Tấn Ưởng vẫn cảm giác thành tựu.

Hai Hà Minh cùng Bạch Hiền ở bên cạnh, vẻ mặt thật thà Bệ hạ giống như tìm món đồ chơi mà thích, hai liếc mắt , khó tránh thấu vài phần từ trong mắt từ đối phương.

Trên điện Chu tước, tất cả các quan viên ngay ngắn theo đúng tước vị cao thấp của , mệnh phụ cũng giống như , nam tả nữ hữu, đều dựa theo phẩm cấp cao thấp, dám chút lười nhác nào.

Cũng trách long trọng như , ngày hôm nay dù thế nào nữa cũng chính là đầu tiên Hoàng hậu chính thức lộ diện tiếp nhận triều bái, ý nghĩa quan trọng, ai nguyện ý sai sót để khác lấy cớ bắt bẻ chứ.

“Hôm nay sắc mặt của Tư Mã đại nhân khó coi hơn hôm qua thế .” Lý Quang Cát đang song song với Tư Mã Hồng, đối với vị lão nhân lớn hơn nửa đời , Lý Quang Cát luôn tỏ phong cách kính già yêu trẻ , chủ động tiến lên ân cần thăm hỏi: “Chẳng lẽ tối hôm qua ngủ ngon giấc?”

“Bệ hạ cuối cùng cũng lập hậu, trong lòng cựu thần quá vui mừng, dĩ nhiên cũng kích động, khó tránh khỏi ngủ ngon giấc.” Tư Mã Hồng đầu liếc Lý Quang Cát một cái: “Làm phiền Lý tướng lo lắng, .”

“Không việc gì là , việc gì là ” Lý Quang Cát ha hả : “Một lương thần tận trung vì nước như Tư Mã đại nhân nhưng dù cũng nên xuất hiện đường rẽ gì mới đúng, bằng Bệ hạ sẽ lo lắng.”.

Tư Mã Hồng ông như thế, trong lòng khẽ run lên, mặt đổi liếc Lý Quang Cát, rõ những lời của ông ý gì.

Lẽ nào chuyện xảy ở chi thứ ba, Lý Quang Cát ?

Mặc dù trong bụng Tư Mã Hồng nắm chủ ý, nhưng thấy dáng vẻ nhàn nhã tự tại của Lý Quang Cát, mặt cũng nở một nụ , chắp tay : “Đâu , .”.

Trương Trọng Hãn ở bên cạnh hai họ vẫn cúi đầu, trầm mặc mũi giày của , giống như từng thấy cái gì.

“Đùng, đùng, đùng...”

Tiếng trống liên tục vang lên chín tiếng, chúng thần đồng loạt xoay , mặt hướng về giữa đại điện, đó lui về phía một bước, khom đón chào.

“Cung nghênh Hoàng thượng, cung nghênh Hoàng hậu.”

Lúc ai ngẩng đầu, các đại thần ở chính giữa điện chỉ thể thấy một làn váy cung trang màu đỏ như son thêu chỉ vàng uốn lượn lướt qua, làn váy, còn phượng hoàng thêu chỉ vàng đang ngao du trong làn mây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-48-chuong-48.html.]

“Các khanh miễn lễ.” Tấn Ưởng và Cố Như Cửu nắm tay bước lên đài cao, đợi chúng thần thẳng , mới cùng xuống.

Bên cạnh Long ỷ đặt thêm phượng tọa, cho dù vẫn cao cao tại thượng như cũ, thế nhưng nảy sinh thêm vài phần nhân khí hơn ngày xưa.

Trước hết tiến lên hành lễ cho Cố Như Cửu chính là thành viên hoàng thất, khi bọn họ khom hành lễ thì Cố Như Cửu lên, khẽ gật đầu với họ.

Hết thành viên hoàng thất thì sẽ đến tam công Cửu khanh, quốc phu nhân, quận phu nhân, Cố Như Cửu đều lên gật đầu thi lễ, nụ mặt mỹ tìm nửa điểm .

Mặc dù những thể đích đến điện Chu Tước triều bái hạn chế, thế nhưng từng nhóm một tới hành lễ, Cố Như Cửu cảm giác đầu gật gãy , đợi tất cả hành lễ xong, nàng mới đỡ tay của nữ quan, chậm rãi trở về phượng tọa xuống.

Tấn Ưởng đầu sang nàng , đó một quan viên cầm một thánh chỉ trục ngọc thạch dậy, tuyên phong Cố Trường Linh Trung Ninh Công.

Sau đó liên tiếp ban thêm ba đạo thánh chỉ khác, tất cả đều là sắc phong nhà Hoàng hậu nương nương.

Trung Ninh Công phu nhân phong Ninh Quốc phu nhân, hai con trai của Trung Ninh Công phong Hương hầu, con gái lớn xuất giá của Trung Ninh Công phong Hương quân.

Ngay lúc tất cả quan chính thức triều bái, thuận tiện mặt văn võ bá quan ở đây, trắng trợn phong thưởng nhà đẻ của hoàng hậu, hoàng gia đơn giản ban cho Hoàng hậu đầy đủ thể diện.

Đây là quang vinh sủng ái cỡ nào?

Văn võ bá quan lắng từng đạo thánh chỉ ban , trong lòng hâm mộ ghen tỵ, chỉ tiếc ai bảo nhà họ sinh đứa con gái hoàng gia để mắt tới chứ, thì phong tước cả nhà.

Nghĩ đến Trung Ninh Công bây giờ nhận chức thượng thư lệnh, trong lòng các quan viên bất giác nảy lên ý nghĩ đây là Cố gia điềm báo Cố gia sẽ nắm quyền trong triều đình .

Mọi ở đây cho rằng danh tiếng Cố gia vương xa đến tận cùng, nào ngay trong buổi trầu chiều, Cố Trường Linh trình tấu chương xin cáo lão lên Hoàng thượng.

Bản tấu chương dâng lên, trời còn đến tối, truyền tới tai hầu hết các thế gia tin tức linh thông.

“Cố Trường Linh quả nhiên là lão hồ ly.” Sau khi Lý Quang Cát chuyện , nhịn sinh lòng cảm khái, nếu gặp tình huống ; chắc thể kiên quyết hạ quyết định như Cố Trường Linh.

Tráng sĩ cắt tay áo, chẳng ai cũng .

Thế nhưng lão thấy rõ, cách của Cố Trường Linh cũng thông minh.

Hiện tại Cố gia một hoàng hậu, phong tước gia, quả thực đúng với danh xưng tiếng tăm rạng rỡ, lên như diều gặp gió.

Thế nhưng là triều thần, điều kiêng kỵ nhất chính là khiến đế vương lên niềm nghi kỵ.

Hiện tại Bệ hạ tin tưởng Cố gia, kính trọng hoàng hậu, nhưng điều cũng nghĩa là ngày Bệ hạ sẽ nghi ngờ, sẽ chán ghét mà vứt bỏ hoàng hậu.

Đến lúc đó, hào quang của Cố gia sẽ trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của Bệ hạ, cho dù Cố gia đúng cũng thành sai, sai vẫn là sai, đừng là danh tiếng, mà ngay cả vinh quang của ngày xưa cũng che chở .

bây giờ Cố Trường Linh quả quyết xin từ quan, mặc kệ Bệ hạ đồng ý , chí ít hành động sẽ lưu một ấn tượng trong lòng Bệ hạ rằng Cố gia thức thời.

Hoàng đế nào thích thần t.ử lời thức thời?

Bây giờ Bệ hạ còn trẻ, chờ bước sang tuổi trung niên, khi đó tâm tư đa nghi hơn, điều sẽ trở thành chiêu bài cảm tình nhất của Cố gia.

“Trước dây cầu cưới con gái của Cố thị cho con chính là điều đáng tiếc nhất.” Lý Quang Cát với con trai: “Có một nhạc gia thức thời thông minh như , cũng trợ giúp cho con nhiều.”

“Phụ , ngài đùa.” Lý Hoài Cốc cúi đầu : “Bất quá là chuyện cũ năm xưa , đáng nhắc tới.” Hôm nay đính hôn cùng cô nương Trầm gia, chuyện qua nên để nó qua luôn.

Hắn hôm nay, chỉ cần nghĩ đến chuyện năm đó, sẽ nhớ đến bộ dáng ngã ngựa c.h.ế.t, chút tâm tư rung động thuở thiếu thời cũng thời gian đó đ.á.n.h tan mất .

Lý Quang Cát vẻ mặt hề d.a.o động của con trai, thở dài : “Nếu như thế, bây giờ vi phụ cho chuẩn cho con đính hôn cùng cô nương Trầm gia.”

Cô nương dòng chính Tư Mã gia gả cho Trầm gia công t.ử, con trai của ông cưới cô nương Trầm gia, mà Trầm gia chuẩn chuyển kinh thành, nếu như tâm tư gì chuyển đến đây thì còn , nếu như nảy sinh ý định nào khác, Lý gia bọn họ khó tránh khỏi cũng sẽ chịu liên lụy.

Triều Đại Phong cũng từng xảy vài vị công chúa rơi cuộc đấu tranh ngôi vị Hoàng đế, hiện tại khắp cả triều chỉ còn mỗi Đức Nghi đại trưởng công chúa còn sống sót duy nhất, vị đại trưởng công chúa mấy năm nay trông vẫn an bình thản chút tâm tư nào, thế nhưng ai đúng là tâm tư gì ?

“Xin phụ yên tâm, nhi t.ử sẽ để cho chuyện đó phát sinh.” Lý Hoài Cốc trầm mặc một lát : “Gả đến Lý gia chúng , chính là của Lý gia chúng , chuyện xảy bên Trầm gia sẽ liên quan gì đến nàng.”

Lý Hoài Cốc gật đầu: “Con nghĩ như cũng .”

Ngoài thư phòng, Lý Ngô thị lắng hai cha con họ chuyện với , mặt đổi xoay về phía tiểu viện của .

Ở trong mắt của những nam nhân Lý gia , nữ nhân chớ hề phép nêu suy nghĩ của , nữ nhân, chẳng qua chỉ là công cụ sinh con nối dõi cho bọn họ mà thôi, ngay cả chính bọn họ chẳng qua chỉ vì duy trì hình tượng phồn vinh của gia tộc.

ở trong phủ sang trọng , nhưng cảm thấy xung quanh tĩnh mịch, chẳng khác nào mộ phần.

Trong T.ử thần điện, Cố Như Cửu gỡ trâm cài và trang sức xuống, khi tắm rửa xong bước , thấy Tấn Ưởng từ ngự thư phòng trở về, điều sắc mặt hình như cho lắm, liền hỏi: “Bệ hạ, ngài ?”

Tấn Ưởng thấy nàng bước sang, tóc còn ướt, lôi kéo nàng xuống bên , đó lấy khăn tay lau tóc cho nàng: “Nhạc phụ đại nhân dâng một loạt tấu chương lên cho trẫm.”

“Hửm.” Cố Như Cửu gật đầu, thờ ơ cầm lấy một quyển truyện ở bên cạnh, mở , tiếp đó ngẩng đầu : “Cha cho Bệ hạ mất hứng ?”

“Không.” Tấn Ưởng lắc đầu: “Nhạc phụ đại nhân xin từ quan.”

“Cái gì?” Cố Như Cửu cất cao giọng, ném quyển truyện trong tay qua một bên: “Cha thực sự như ?”

Tấn Ưởng trầm mặc gật đầu.

Cố Như Cửu sửng sốt chỉ chốc lát, đó : “Bệ hạ, việc trách thì trách Bệ hạ .”

“Trách ?” Tấn Ưởng hiểu Cố Như Cửu: “Là cho nhạc phụ đại nhân hài lòng ?”

“Không, là Bệ hạ đối với phụ quá .” Cố Như Cửu giải thích: “Ta nhớ kỹ khi còn bé từng mẫu qua, phụ sở thích là chữ vé tranh, hứng thú đối với quan trường.

Cố gia là chúng đơn bạc, nếu phụ quan, như gia tộc thể tiếp tục duy trì phồn vinh.”

Nói đến đây, Cố Như Cửu nhịn khổ: “Bộ tộc Cố thị chúng dầu gì cũng là thế gia mấy trăm năm, tổ tiên từ trăm năm nhận vinh quang cho gia tộc, cũng thể để gia tộc xuống dốc từ trong tay của phụ , cho nên phụ thể gì khác hơn là cố chống chọi đến giờ.

Hôm nay Bệ hạ hạ chỉ phong tước cho nhà đẻ của , để cho cả nhà Cố thị vinh quang, phụ chuyện gì ưu lo, nào còn nghĩ đến chuyện quan.”

Tấn Ưởng nhớ tới vô các bức tranh chữ của Cố Trường Linh khiến bao kinh diễm, chút nỡ: “Thế nhưng nhạc phụ đại nhân tài hoa vô cùng, để ngài giữ chức quan vị đó, trẫm thực sự cam lòng.”

“Vậy Bệ hạ thử lưu cha xem.” Cố Như Cửu cũng chẳng mặn mà với vấn đề , tiếp tục cầm quyển truyện lên tiếp, lật một trang sách : “Có điều, thấy khả năng Bệ hạ lưu cha lớn.”

Tấn Ưởng thấy Hoàng hậu nhà như , khỏi nhục chí, hoàng hậu còn nghĩ cách kiếm chút phúc lợi cho nhà đẻ thì thôi , còn đem nguyên nhân nhạc phụ đại nhân triều quan cho , thật Cửu Cửu tín nhiệm là chẳng lòng phòng .

bất kể để cái gì, đối mặt thái độ thẳng thắn của Cố Như Cửu, càng cho trái tim Tấn Ưởng thêm ấm áp, giống như uống xong một bình nóng.

Mấy ngày tiếp theo, Tấn Ưởng một mực cố gắng giữ Cố Trường Linh , đáng tiếc nhiệt huyết quan của Cố Trường Linh còn, lên triều lóc báo đáp triều đình thế nào, chỉ đáng tiếc thể chiều theo lòng , chân đau tay đau đầu đau, chẳng chỗ nào khỏe mạnh, cho nên thể tiếp tục cống hiến sức lực cho triều đình, buộc lòng nhẫn cơn đau cáo lão.

Thấy ông sức khỏe chỗ nào cũng bệnh tật đau nhức như , rốt cục cũng quyết tâm của ông dọa sợ, đành c.ắ.n răng đóng ấn ký chấp thuận lên tấu chương xin cáo lão thứ mười hai của Cố Trường Linh.

Hạ triều, Tấn Ưởng chút rầu rĩ trong bụng về t.ử thần điện, nào khi nước thấy ảnh của Hoàng hậu, liền đầu sang hỏi Bạch Hiền: “Hoàng hậu nương nương ?”

“Bệ hạ, qua ba ngày, Hoàng hậu nương nương cần dọn đến cung Loan Hòa, cho nên hiện giờ Hoàng hậu nương nương đang ở cung Loan Hòa.”

“Chuyện quan trọng như , tại ai báo lên cho trẫm ?” Tấn Ưởng giận tái mặt, cứ tưởng trong cung tự ý chủ, để cho Cố Như Cửu chịu khuất.

“Bệ hạ, đây là...!ngài thỏa thuận cùng lễ bộ hôm đại hôn ?” Hà Minh bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở: “Chúng nô tài tưởng rằng ngài , cho nên mới báo cáo lên với ngài.”

“Quy củ là c.h.ế.t, là sống, Hoàng hậu , các ngươi bước ngăn cản?” Tấn Ưởng chắp hai tay ở lưng: “Huống chi dựa theo quy củ, khi tân gả nương xuất giá, nội trong năm ngày di chuyển nơi ở, như mới gây vết nứt trong tình cảm phu thê.”

Hà Minh cùng Bạch Hiền thầm ha hả trong bụng, đây tân nương tân lang chung sống cùng một gian phòng là Bệ hạ, hiện tại tân nương tân lang nội trong một trăm ngày di chuyển chỗ ở cũng là ngài, ngài thẳng rằng luyến tiếc Hoàng hậu nương nương thể rời xa ?”

Mặc dù trong lòng soi mói đến mức điên cuồng, thế nhưng mặt cả hai họ vẫn tỏ nghiêm túc : “Bệ hạ lý, là của lễ bộ nghĩ chu đáo.”

“Đã như , trẫm vẫn đón Hoàng hậu nương nương trở về.” Tấn Ưởng xoay bước ngoài điện: “Cung Loan Hòa mới tu sửa, mùi nước sơn bên trong vẫn còn nồng.”

A, Bệ hạ, hai chữ ‘mới ’ của ngài hình như tiêu chuẩn vẫn vượt qua một năm ?

Bạch công công cùng Hà công công vốn là thái giám ngự tiền cận than của Bệ hạ, đương nhiên cũng bất tri bất giác đem luyện ký năng oán thầm lên đến cấp độ cao nhất ,

Lại nữa bước cung Loan Hòa, Cố Như Cửu phát hiện chỗ còn tinh xảo hơn cả nàng tiến đến, đồng thời vật dụng trang trí bên trong cũng nhiều hơn, tất cả các vật trang trí đều khảm hoa văn mang y cát tường, đồng thời còn đôi cặp.

Nàng bước trong viện, lúc trong viện đầy thái giám cung nữ hầu của cung Loan Hòa, ở vị trí cao nhất chính là đôi nam nữ ăn mặc hoa lệ hơn hẳn những phía , xem lẽ là quản sự cung Loan Hòa.

Làm tân chủ nhân cung Loan Hòa, dựa theo quy củ, nàng nên tiến hành một kế hoạch bài ‘phát biểu cấp lãnh đạo’, chỉ tiếc Tấn Ưởng đến, để cho cái kế hoạch sanh non.

Thấy Tấn Ưởng bước chân vội vã, Cố Như Cửu đành nuốt lời đang định bụng, bước mặt Tấn Ưởng trong tiếng vấn an của thái giám cung nữ, khẽ hành lễ với : “Bệ hạ.”

“Cửu Cửu tới xem xét cung điện ?” Tấn Ưởng cầm cổ tay của Cố Như Cửu, cho nàng hành lễ.

Cố Như Cửu nhếch mày một cái, chẳng hôm nay nàng sẽ chính thức đến sống trong cung Loan Hòa ?

 

 

Loading...