Như Châu Tựa Ngọc - Chương 46: Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Cố đại nhân, xin ngài chờ một chút.” Hà Minh lật đật bước nhanh , cúi hành lễ với Cố Tồn Cảnh.

“Hà công công.” Cố Tồn Cảnh cũng dừng bước kính cẩn chắp tay với : “Ngài chuyện gì căn dặn?” Hắn xong ca trực, đang định lên ngựa về nhà, giữa đường tiếng Hà Minh gọi ngược , chẳng chuyện gì.

“Làm phiền ngài một chút.” Hà Minh nở nụ lấy lòng: “Bệ hạ mời ngài đến T.ử Thần điện dùng , xin đại nhân nên chối từ.” Nếu là những khác, Hà Minh chỉ cần một câu Bệ hạ triệu kiến là , nhưng vị là ca ca ruột của Hoàng hậu tương lai, Bệ hạ tôn trọng, chút chừng mực cần chú ý cẩn thận cho thật .

“Thì là thế, phiền công công dẫn đường giúp.” Cố Tồn Cảnh sang vài câu khách khí với Hà Minh, bước về phía T.ử Thần điện.

Tuy Cố Tồn Cảnh tính cách cởi mở thẳng thắn, mặc dù từ đến nay trông th* t*c thế nhưng cẩn thận tỉ mỉ, lễ nghi chu .

Hơn nữa khi chuyện với một hoạn quan như Hà Minh, cũng bày dáng vẻ của quý công t.ử thế gia, khiến cho khác khó chịu trong lòng.

Làm thái giám phục vụ ngự tiền, Hà Minh quen thấy đủ sắc mặt, ngoài mặt khách khí thế nhưng trong nội tâm tỏ khinh thường, kẻ khúm núm nịnh bợ lấy lòng , còn từ đầu tới đuôi chẳng thèm liếc mắt bọn họ.

Trái mấy quý nhân Cố gia tỏ bất luận tư thái gì đối với những khinh rẻ như bọn họ, mà đem đến cảm giác thư thái tự tại.

Cố thượng thư lệnh, Cố phu nhân, Cố gia thế t.ử cùng Cố gia nhị lang, Trường Nhan huyện chủ, đều tự nghênh đón qua, những nghênh đón thế , liền hiểu nguyên nhân vì của bộ tộc Cố thị tuy nhiều lắm nhưng vẫn vững suy.

Biết , đó cũng là một ưu điểm lớn.

Vào T.ử Thần điện, Cố Tồn Cảnh mới hành lễ với Tấn Ưởng bán lễ bảo dậy, nhưng Cố Tồn Cảnh vẫn kiên trì tất xonglễ mới : “Bệ hạ, chẳng biêt ngài cho gọi vi thần qua đây là...”

“Cố khanh dùng tách .” Tấn Ưởng bảo Cố Tồn Cảnh xuống, đó sai cung nữ dâng cho : “Hôm nay, trẫm cố ý cho gọi Cố khanh qua đây là hàn thuyên một vài chuyện với Cố khanh.”

Cố Tồn Cảnh thế vội buông chén tay xuống bàn, ngước mặt lên nghiêm túc hỏi: “Mời Bệ hạ rõ.”

“Cố khanh cần nghiêm túc như thế, dựa theo cách gọi của dân gian thì Cố khanh chính là cữu của , trong nhà, cần chú trọng như .” Tấn Ưởng vội ho một tiếng: “Ta chỉ hỏi khanh, dạo Cửu Cửu vẫn khỏe chứ? Lần nàng tiến cung chỉ nán một thời gian ngắn, thấy nàng gầy nhiều, nghỉ ngơi ?”

Cố Tồn Cảnh thầm hét inh ỏi trong bụng, mMuội t.ử của vẫn gả cho ngươi, đừng gấp lôi kéo quan hệ như ?

Bất quá, những lời đó chỉ thầm nghĩ trong bụng mà thôi, chứ thể miệng .

“Muội gần đây .” Cố Tồn Cảnh noảnh đầu, thấy Bệ hạ vẫn mở to mắt chằm chằm, bổ sung thêm một câu: “Có thể là do tâm tình dạo nên ăn uống nhiều.”

Tấn Ưởng lập tức nở nụ , đó : “Dạo phiên t.h.u.ố.c tiến cống lên triều một ít hoa quả, nếu cữu ghét bỏ thì cầm về nếm thử xem.”

Bạch Hiền cầm một bịch hoa quả bước , khom ở phía Cố Tồn Cảnh.

Hiện tại bắt đầu mùa đông, trái cây rau quả nhiều, Cố Tồn Cảnh chẳng ngốc, Cửu Cửu thích ăn hoa quả và rau củ, bây giờ Bệ hạ bảo mang mấy thứ về, bảo nếm thử là giả, đưa cho Cửu Cửu mới là thật.

Bệ hạ nhớ tới là chuyện .

Sau khi Cố Tồn Cảnh tạ ân xong, liền cầm túi trái cây to tướng mang về Cố gia, thẳng tiểu viện

của .

“Nhị ca, cầm cái gì đó?” Cố Như Cửu thấy Cố Tồn Cảnh ôm một túi to bước , chũng chẳng hiểu gì cả, lên tiếng hỏi.

“Mang đồ ăn ngon đến cho .” Cố Tồn Cảnh đặt túi lên bàn, mở xem thì thấy bên trong lê, quýt, nhãn và hai trái bưởi.

“Huynh mua mấy thứ nhiều thế?” Cố Như Cửu kinh ngạc tới bên cạnh, cầm lấy một trái nhãn lên: “Trong kinh thành mùa cũng mấy loại ?”

“Có nhờ vả mang mấy cái đến.” Cố Tồn Cảnh xuống băng ghế: “Mấy thứ chắc gì bên ngoài , nhưng vẫn còn một nơi nhiều.”

“Là Bệ hạ bảo mang về?” Cố Như Cửu lập tức hiểu ẩn ý trong lời của Cố Tồn Cảnh, mấy ngày đây phiên quốc tiến cống, đương nhiên ngoài vàng bạc châu bảo cần đến, còn thêm hai xe hoa quả và những món đặc sản địa phương, mặc dù đại đa hư hỏng đường vận chuyển, nhưng vẫn còn một lượng nhỏ còn dùng .

Số hoa quả , hoàng thất đem ban thưởng bên ngoài một ít, đa phần đều để cho Tấn Ưởng, thế nhưng e là cũng bao nhieu.

“Chắc Bệ hạ thích ăn hoa quả, mới cố ý sai đưa tới.” Cố Tồn Cảnh uống một ngụm do Thu La đưa tới, : “Bệ hạ lòng như , ngược cũng .”

Cố Như Cửu đưa tay sờ hai trái bưởi thật to, .

Hôm , Cố nhị ca chịu khó mang một bọc nhỏ đồ đạc tiến cung gặp mặt Tấn Ưởng.

Tấn Ưởng mở xem, bên trong đặt một hộp đựng thức ăn bốn cái bánh ngọt, ở chính giữa những cái bánh còn điểm lên một miếng ô mai, xét về tổng thể mà thì kiểu dáng cũng chỉ bình thường mà thôi.

Thế nhưng chỉ mấy cái bánh ngọt ô mai chua chua cho Tấn Ưởng nở nụ hạnh phúc.

Hắn cầm lấy một cái nếm thử, chiếc bánh xốp

ngọt ngọt rơi miệng, độ ngọt , ngay cả tim cũng ngọt lịm theo.

Thấy Bệ hạ cứ thể cầm bánh lên bỏ miệng ăn, Cố Tồn Cảnh càng hoảng sợ, thái giám nghiệm thực ?

Sau khi ăn xong nửa cái bánh ngọt to, Tấn Ưởng mới : “Làm phiền Nhị cữu .”

“Vi thần dám.” Cố Tồn Cảnh chấn kinh đờ hành động của Tấn Ưởng, khỏi T.ử Thần điện, vẫn còn ngơ ngác kịp định thần .

“Cố , ?” Hồ Vân Kỳ thấy vẻ mặt của cái gì đúng, tách khỏi những phía , thấp giọng hỏi một câu.

Cố Tồn Cảnh lắc đầu, cầm lấy bội đao long cấm vệ treo ở bên hông: “Không gì.”

Thấy .

Hồ Vân Kỳ cũng hỏi nữa, lảng sang chuyện khác: “Lúc đến, thấy gì ?”

Cố Tồn Cảnh cầm lấy bảo đao lạnh lẽo tay, tên vỏ đao khảm hoa văn cá chuồn và tường vân, chính là binh khí chuyên dụng của Long cấm vệ: “Huynh đang đến chuyện của Tào lệnh úy?”

Long cấm vệ trong cung tổng cộng ba trăm , hơn phân nửa những đều xuất cao quý, đồng thời thủ bất phàm, bằng khó kham nổi chức trách bảo hộ cận của đế vương.

Tất cả Long cấm vệ chịu sự quản lí của Long cẩm úy.

Tào lệnh úy chính là đầu Long cấm vệ, hiện giữ chức Lệnh úy chính tam phẩm.

lầm phạm nhỏ.” Hồ Vân Kỳ liếc xung quanh, nhỏ giọng : “Chức vụ Lệnh úy sợ là khó giữ .” Sự việc vẫn công bố , mấy ai rõ sự việc, cũng chỉ may mắn một ít tin tức.

Bộ tộc Tào thị hơn mười năm từng hưng thịnh phong quang, thể xem là tân quý trong triều, thế nhưng mấy năm gần đây xuống dốc, chỉ dựa chức vụ của Tào lệnh úy ở trong cung, miễn cưỡng duy trì thể diện quý tộc.

Chỉ tiếc bản Tào lệnh úy quá thông minh, lẽ cứ thế thanh thản định cận vệ bên cạnh đế vương cũng , thế

nhưng hết tới khác đút lót thế gia, còn tiết lộ hành tung của Bệ hạ, đây là tìm đường c.h.ế.t thì là cái gì?

Thân là Long cấm vệ, điều quan trọng nhất chính là bảo vệ an của điện hạ.

Hành tung và sở thích của Bệ hạ tuyệt đối tiết lộ, nếu ngay cả điểm cũng , còn Long cấm vệ ?

“Hắn đón đầu nịnh hót tự chuốc vạ , khác giúp cũng chẳng giúp .” Cố Tồn Cảnh thấy qua đây, cất cao giọng : “Ta đây ngoài , sắp đên giờ đổi ca .”

Hồ Vân Kỳ ha hả gật đầu, nếu khác thấy chỉ cho rằng hai bọn họ đang tùy tiện chuyện phiếm mà thôi.

Vào bữa tối, Tấn Ưởng yêu cầu ngự phòng chuẩn cho một chén cháo trắng, đó chỉ ăn cháo trắng và ba cái bánh ô mai.

Khi mấy thái giám tiến lên thu dọn bàn, Tấn Ưởng cầm lấy cái hộp đựng thức ăn chẳng lớn hơn lòng bàn tay trưởng thành bao nhiêu, khom lui xuống.

Hộp đựng thức ăn bình thường, chẳng qua hoa văn đó , cành đầy hoa, còn toát vẻ uyển chuyển và diễm lệ.

Tư kho của Đế vương lớn, thường căn bản thể tùy ý tới gần, Bạch Hiền thái giám cận , cũng một bộ chìa khóa giống như thái giám tư kho, ngoại trừ đế vương đích hạ lệnh mới lấy đồ vật trong bằng thì bất luận là ai cũng tuyệt đối mở cửa khố phòng .

Vào khố phòng, Bạch Hiền liếc chiếc hộp đựng thức ăn trong tay, suy nghĩ một chút, đem bỏ ngăn kéo góc tương bên trái.

Cái ngăn tủ lớn, bên trong nhiều đồ xếp ngay ngắn chỉnh tề, thậm chí còn một cái hà bao Phúc Thọ giặt đến trắng bệch đến mức hình dáng mẫu hoa văn thêu đó.

Thái giám cầm đèn liếc mắt những thứ cất trong tủ, thầm thấy lạ trong bụng, Bệ hạ và Bạch công công đem những thứ mấy đáng giá cất giữ giống như bảo bối ? Chỉ cần tùy tiện lấy bất cứ thứ gì trong phòng cũng quý giá hơn chiếc hộp đựng thức ăn bằng gỗ dương .

Mặc dù trong lòng lấy lạ, thế nhưng cũng chẳng dám nhiều lời, cất bước theo phía Bạch Hiền, tự lẩm bẩm: “Suy nghĩ của các quý nhân, quả nhiên là kỳ quái.”

Những ngày tháng sống trong chờ mong của Tấn Ưởng dần dần qua .

Thỉnh thoảng còn nghị luận cùng các quan viên về quy cách đại diện nghênh đón Hoàng hậu, cho nên cuộc sống của quá phong phú đến mức bận rộn.

Nửa tháng , điều tra xong chuyện liên quan đến Tào lệnh úy, bãi bỏ tất cả chức vụ của , đó hạ lệnh cho Cố Tồn Cảnh Lệnh úy, để cho Cố Tồn Cảnh trở thành đầu trong Long cấm vệ.

Việc đổi chức vụ , tuy rằng khiến cho khác đỏ con mắt thèm thuồng, thế nhưng ai dám cái gì.

Bệ hạ cưới con gái Cố thị Hoàng hậu, đương nhiên sẽ ban cho nhà đẻ của nàng vài phần ân điển.

Nói thí dụ như hầu tước của Cố thượng lệnh, đợi khi con gái của ông trở thành Hoàng hậu, chỉ sợ sẽ biến thành Quốc công.

Chức tước của Đại Phong thể kế thừa, cho nên bất kể là tân quý hoặc thế gia đều xem trọng đến các chức vị .

Thậm chí vài tân quý liều sống liều c.h.ế.t, chảy m.á.u lệrơi, chỉ ngóng trông thể kiếm một tước vị về phía .

Đó là lí do thể đến tâm tư gian xảo của vị Hoàng đế Đại Phong trăm năm chứ? Xem trọng thứ bậc của gia phổ thế gia, tổ chức khoa cử rầm rộ, tước vị thể thừa kế, mỗi một việc thoạt đều sắp đặt , nhưng thực tế đằng những chuyện , bộ đều mang theo mục đích, đó chính là tập trung quyền lực về đế vương, suy yếu sức ảnh hưởng của thế gia.

Muốn hoàng thất trao tặng tước vị, thành vấn đề, đầu tiên ngươi cho Hoàng đế vui vẻ thỏa mãn.

Chuyện diễn liên tục vài , trong vô hình đề cao sức ảnh hưởng của hoàng thất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-46-chuong-46.html.]

Mặc kệ đây thực thi những chính sách , Hoàng đế mấy đời Đại Phong nỗ lực bao nhiêu, chí ít cảnh tượng hiện tại mà xét thì những chính sách năm đó đều đem lợi ích.

Bất quá Cố Tồn Cảnh chỉ trong vài năm ngắn ngủi, từ một Long cấm vệ bình thường trở thành Lệnh úy chính tam phẩm, tốc độ thăng chức , đối

với một ít , ước ao đố kị.

Chỉ cần trong bụng đố kị thì khó tránh khỏi vài lời đồn .

Nào nhờ quan hệ thiết, nào là bò lên nhờ bám váy đàn bà...! phía những lời tuy nhiều nhưng khó tránh khỏi những lời khó .

Đối với những ngời tính cách nóng nảy, e rằng sẽ bất mãn khi lời đồn như .

Có điều với Cố Tồn Cảnh mà , những lời đồn đãi chẳng là gì cả.

Cố Như Cửu vốn còn lo lắng sẽ ảnh hưởng, nào ngờ ngược còn nghĩ thông hơn cả Cố Như Cửu.

“Những rảnh rỗi đem chuyện của bàn luận, thì mấy ai thật lòng xem thường chuyện , mà thật chất bọn họ ganh tị khác chiếm thứ mà bản họ thể nào với tới , còn bày đặt vẻ thanh cao, tìm kiếm chút thương hại, đông tình từ khác.” Cố Tồn Cảnh lắc đầu, là tự đắc : “Đừng nhắc đến mấy kẻ tài trí tầm thường nữa, rảnh mà để ý đến họ.”

Nói khó một chút thì chỉ những trông cậy khác chút đồng cảm để duy trì cảm giác sinh tồn, thực tế đầy mùi ganh tị chua chát.

Tất cả những lời khuyên bảo đều chặn ở cuống họng, Cố Như Cửu lột một trái quýt nhét trong tay Cố Tồn Cảnh: “Dạ , chí lí.”

“Ngược chớ để những lời đồn nhảm ảnh hưởng đến tâm tình của ,” Cố Tồn Cảnh nhét một múi quýt miệng, vị chua tràn khiến suýt chảy cả nước mắt: “Muội , quýt lấy ở thế?”

“Cây quýt trong viện của đó.” Cố Như Cửu lấy khăn tay lau vết nước quýt văng lên tay, típ mắt : “Làm , ăn ngon ?”

Cái nếu ăn ngon thì chính là lời trái với lương tâm.

“Mấy trái quýt năm nay đưa cung, đừng đều hái từ cây quýt nhé?” Cố Tồn Cảnh trợn to mắt Cố Như Cửu.

Trước đây

từng thấy Bệ hạ ăn mấy trái quýt giống thế , nếu như trái nào cũng chua cỡ thì Bệ hạ rút bao nhiêu nghị lực mới nuốt hết nó?

“Mấy trái đưa trong cung, đều lựa ở mấy cành cao, chắc chua cỡ .” Cố Như Cửu cầm một trái quýt lăn qua lăn bàn: “Lúc hái xuống, quýt hư khá nhiều, thể giữ cũng chẳng chuyện dễ dàng gì, đừng thấy nó chua mà ghét nó chứ.”

Cố Tồn Cảnh ném mấy múi quýt còn dư lên bàn, uống hai ngụm lớn, thốt lời thấm thía: “Muội , cảm thấy Bệ hạ là một vị hôn phu nhất trong vạn , gả cho cũng vô cùng.”

Ngay cả quýt chua cỡ cũng ăn hết thì chỉ thật tâm mà thôi.

Cố Như Cửu , che miệng ngừng , ngay cả đáy mắt cũng rạng rỡ.

Sau đó thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đến cuối năm, các đại thần trong triều cũng bắt đầu múa b.út, các đường phố trong kinh thành đều tô điểm bởi đủ loại hàng hóa tết, phố lớn ngõ nhỏ đều tràn đầy thở của lễ mừng năm mới.

Ngày tết năm nay của Cố gia bận rộn tấp nập hơn hẳn, quà mừng năm mới nhận gấp mấy năm ngoái, kể cả những phận thấp bước cửa của Cố gia cũng nghĩ hết cách để nhét lễ vật , chỉ cầu thể lưu chút hào cảm với Cố gia.

Ngày năm xưa, Cố Như Cửu sẽ theo Dương thị đến các nhà chúc tết, thế nhưng năm nay ngoại trừ nhà ông bà ngoại của nàng thì nữa hết.

Nhà ông bà ngoại bộ tộc Dương thị của Cố Như Cửu, cũng giống như Cố gia, đều từng là vọng tộc ở địa phương khác, đó mới chuyển sống ở kinh thành.

Ông ngoại và bà ngoại đều là tính tình dễ chịu, cũng bởi vì Cố Như Cửu sắp trở thành Hoàng hậu mà cố ý tỏ thái độ cư xử đặc biệt với nàng.

Tuy rằng hai mợ cũng khách khí và câu lệ hơn, thế nhưng vẫn thiết và thật tình với nàng như cũ, hơn nữa mối quan hệ giữa nàng và các biểu cũng trở nên xa lạ.

Bởi vì Dương Văn Tễ đính hôn cùng Hồ Hỉ, Cố Như Cửu còn cố y thích , chọc cho Dương Văn Tễ tính cách rụt rè đỏ mặt hổ.

Dương phu nhân thấy quan hệ giữa mấy tiểu bối vẫn cận như cũ, với Dương thị: “Cửu Cửu trong vẻ trầm chững chạc hơn nhiều.”

Liếc cháu gái đang chuyện vu vơ cùng đứa con gái , Dương thị thở dài một : “Nếu nàng vẫn còn giữ cái tính giống như , con càng phát sầu trong bụng đấy.”

“Ta thấy bản tính con cái gì cũng , chỉ cái tính lo mấy chục năm bỏ .” Dương phu nhân luôn hiểu rõ tính cách con gái : “Con cháu tự phúc của con cháu, mấy năm gần đây, nó từng gây phiền hà gì cho các con ? Đã từng cho các con khó xử ?”

Dương thị ngẩn , từ khi Cửu Cửu chào đời, đứa bé lúc nào cũng đáng yêu, nhu thuận khả ái, xinh hiểu chuyện, bà và phu quân hết lòng yêu thương che chở để nó thể sống những ngày tháng buồn lo, hận thể đem tất cả những gì nhất cho nó.

quả thực đúng như lời của mẫu , tính tình Cửu Cửu tuy rằng ngây thơ tinh khiết hơn những đứa khác nhưng bao giờ bất luận điều gì khiến cho phu phụ bà phiền lòng.

Thấy vẻ mặt con gái giống như bừng hiểu , Dương phu nhân vui vẻ , ôn tồn tiếp: “Cho nên, con cứ yên tâm , đứa bé còn thông minh hơn con tưởng đấy.

Đừng quá lo cho nó, chi bằng nghĩ đến ngày nên thế nào.”

Dương thị hiểu rõ mẫu đang lo lắng điều gì, nàng : “Chúng con tính xong cả , đợi Cửu Cửu thành Hoàng hậu, phu quân sẽ từ chức Thượng thư lệnh.”

“Hửm, như cũng .” Dương phu nhân suy nghĩ trong chốc lát, gật đầu : “Tuy rằng con rể bước lui, thế nhưng Chi Vũ cùng Tồn Cảnh tha hồ phát huy tài năng, lấy lui tiến, đây mới là con đường hưng thịnh lâu dài.”

Nếu Cố Chi Vũ cùng Cố Tồn Cảnh chỉ ham mê chơi bời lêu lõng, Cố gia lẽ sẽ dám đưa quyết định , nhưng hai bọn họ đều

bản lãnh thật sự, Cố Trường Linh bước mặc dù chút mạo hiểm, nhưng nếu xét ở khía cạnh lâu dài, thì trăm lợi thấy một hại.

Nhà đẻ của Hoàng hậu hiển hách quá mức cũng chuyện gì .

Dương thị , đầu vè phía con gái.

Có chút quyền thế, liền đem những ngày tháng tô hoa vẽ màu rực rỡ, đó chính là diễn xuất của đám nhà giàu mới nổi, việc của bọn tân quý.

Ngày Tết qua , triều đình bắt đầu việc, mấy nam nhân Cố gia cũng bắt đầu bận rộn.

Cuối tháng giêng, Trưởng nữ dòng chính Tư Mã xuất gia tái giá, tân lang là Đức Nghi Đại trưởng công chúa trưởng tôn dòng chính tên Trầm Thanh Hà.

Đồ cưới của cô nương Tư Mã gia gọi là mười dặm hồng trang, hiển hách đến cực điểm.

Người đầu tiên khiêng đồ cưới cổng Trầm gia, đồ cưới phía còn bước chân khỏi Tư mã gia, đám dân chúng bu xem đều tấm tắc khen lấy khen để, còn thẳng thừng rằng cho dù Hoàng hậu gả cũng thể hơn thế .

Trầm Thanh Hà tướng mạo tuấn, khí độ bất phàm, những quen Tư Mã Linh thấy , cũng thầm khen ngợi rằng và Tư Mã Linh là một đôi trời đất tạo nên.

Tư Mã Hương ở trong viện dòng chính Tư Mã gia, Trầm gia công t.ử khí độ bất phàm sáng tác liên tục mấy bài thơ thúc giục, cuối cùng đường mới mở cửa cho , cõng Đường tỷ sân, trong lòng nàng chút chua xót chút hâm mộ.

Đợi bóng lưng Tư Mã Linh khuất cửa viện, tiếng pháo rộn rã vang lên, tất cả đều nỏ nụ rạng rỡ, mặt mày vui vẻ, giấy đỏ tung bay khắp nơi, chứng tỏ trong nhà đang diễn chuyện mừng.

Bước theo lưng đám tân khách nội viện, Tư Mã Hương thấy Đường tỷ lên kiệu, Trầm gia công t.ử đầu trong kiệu hoa vài , ánh mắt đầy ôn nhu tình ý.

Bùm bùm...!Tiếng pháo vang lên tiễn đưa kiệu hoa , Tư Mã Hương ở cửa chính, chung quanh chạy tới chạy lui, đột nhien cảm

thấy bản như cách biệt với bầu khí nơi , chỉ mỗi nàng giam cầm trong một tấc đất, mịt mù tăm tối , thể thoát .

Nhìn từ rương đồ cưới đưa khỏi cổng, nàng đột nhiên nghĩ đến, thịnh cảnh đường tỷ xuất giá thế , Hoàng hậu tương lai như Cố Như Cửu thể so sánh ?

Một tháng dài cũng dài lắm, bảo ngắn cũng ngắn lắm, chí ít đối với Cố Như Cửu mà , một tháng chớp mắt trôi qua.

Khi trời sáng nàng bọn nha gọi thức dậy, đầu óc còn mơ màng kịp tỉnh hẳn.

Trông thấy nữ quan tay nghề nhất trong cung đem hỉ phục thêu phượng hoàng đặt mặt, nàng mới mở to đôi mắt còn nhập nhèm ngủ .

Hôm nay chính là ngày nàng xuất giá.

Sau đó liền tắm rửa y phục.

Áo cưới của Hoàng hậu chăm chút tỉ mỉ kỹ càng, một tầng một tầng khác, mỗi một món đều hết sức tinh xảo, mặc vài lớp lên vẫn thấy nặng nề.

Búi tóc kéo lên, lấy tóc giả tô điểm thêm, khi cố định xong b.úi tóc, đội lên kim mão phi thượng hàm châu (phượng hoàng ngậm trân châu đang bay) buông xuống sợi tua ngọc, Cố Như Cửu liền cảm thấy mắt tối sầm , khi nàng ngắm trong kính, giật bừng tỉnh,

Nữ nhân toát quý khí đầy là nàng ?

Lúc trong cung Càn Khôn phủ đầy lụa đỏ, ngay cả T.ử Thần điện cũng dán chữ Hỷ thật to, bất cứ vật nào mang màu sắc may mắn đều loại bỏ xuống bằng vật phẩm mới.

Vốn dĩ hỉ phòng nên an bài trong tẩm cung Hoàng hậu là cung Loan Hòa, nhưng Tấn Ưởng cảm thấy, phu thê vốn là một thể thống nhất, ba ngày tân nương gả nên ở tại nhà chính của trượng phu như mới đúng.

Bởi vì hành động cũng là tiền lệ ở Đại Phong, dẫn đến cùng của Lễ bộ tranh luận hết mấy ngày, cuối cùng cũng an bài phòng hỷ ở T.ử Thần điện.

Làm tân lang quan, Tấn Ưởng chập chờn suốt đêm ngủ, nửa đêm thức giấc nhiều , chỉ hận đêm dài, thể sớm đón tân nương.

Vất vả mới chờ đến hừng đông, vội vã sai hầu hạ tắm rửa đó đổi bộ trang phục tân lang thêu rồng.

“Cớ vẫn đến giờ?” Tấn Ưởng buồn bực tới lui trong điện mấy lượt: “Nếu chần chừ nữa chẳng sẽ qua giờ lành?”

“Xin Bệ hạ yên tâm, hôm nay đường phố rửa sạch, ai phép bước chân đường, càng phép phố, cho nên sẽ để ngài lầm giờ lành.” Hồ Vân Kỳ chắp tay : “Hiện tại thời gian vẫn còn sớm, tính Hoàng hậu nương nương vẫn còn đang trang điểm, nếu như ngài đến đó quá sớm chẳng sẽ khiến cho Cố gia thêm gấp gáp ?”

Nghe thấy bốn chữ “Hoàng hậu nương nương” cơn nóng nảy gấp gáp trong lòng Tấn Ưởng nhanh ch.óng vơi đôi chút, đó : “Khanh , là trẫm suy nghĩ chu .”

Hồ Vân Kỳ : “Thần thể hiểu tâm tư của ngài lúc .

Đêm khi thần thành cũng vui mừng đến mức mất ngủ, chỉ hận thời gian trôi qua quá chậm, nếu nhà khuyên can, sợ rằng sáng sớm chạy ào đón tân nương.”

Tấn Ưởng gật đầu : “ , chỉ hận đêm quá dài.”

Có Hồ Vân Kỳ chuyện cùng, cuối cùng Tấn Ưởng cũng bình tĩnh một lúc, cho đến khi Lễ bộ quan viên ở bên ngoài thể xuất hành thì Hồ Vân Kỳ liền cảm thấy mắt nhòe , đầu thì hoàng thượng vọt ngoài.

Không sức khỏe của Bệ hạ yếu ớt , tốc độ quá nhanh .

 

 

Loading...