Như Châu Tựa Ngọc - Chương 45: Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Làm thái thái dòng chính Tư Mã gia, Trịnh thị đương nhiên thường xuyên mặt trong các buổi tụ hội trong kinh thành, nhưng nếu bà bước chân khỏi cửa thì từ đầu đến gót chân thật mỹ tìm một chút sơ xuất, cho dù là xoi mói nhất cũng tìm bất cứ lời chê bai khuyết điểm nào.

Tỳ nữ chồm hổm đất, giúp bà ép biên cạp váy, những đóa hoa ẩn hiện lưu chuyển như nước như mây, khiêm tốn xa hoa.

Tư Mã Linh bên cạnh, mấy tì nữ vây quanh mẫu , nhỏ giọng “Mẫu , hôm nay Tam tới tìm con “

“Nhà bọn họ gì?” Trịnh thị vươn tay, để tỳ nữ đeo vòng tay xâu trân châu lên cổ tay của bà.

“Tam nhờ nương dẫn nàng tham gia yến hội hôm nay.” Tư Mã Linh nhíu nhíu mày, trong lòng cũng thấy khó xử đối với lời yêu cầu của đường .

“Hôm nay là lúc nào , của chi thứ ba còn nhận ?” Đối với những bà con luôn gây phiền hà như chi thứ ba , mặc dù Trịnh thị dạy dỗ cũng kìm lòng bất mãn “Tiệc xã giao hôm nay cũng mặt Nhị cô nương Cố gia, của tam phòng đến đó gì?”

Tư Mã Linh trầm mặc gì.

“Mấy chuyện hoang đường do họ gây , hại Tư Mã gia chúng mất mặt chẳng một hai .

Bây giờ còn tham gia tiệc xã giao, trong đầu bọn họ đang suy nghĩ cái gì?” Trịnh thị lạnh lùng “Ngày hễ gặp Nhị cô nương của Cố gia để chi thứ ba cần tránh đến đó.

Cho dù để ý, nhà cũng mấy hoan nghênh bọn họ.”

“Tam thẩm bên đó...” Tư Mã Linh nhăn mày nhăn mặt khi nhớ tới vị Tam tẩu chua ngoa khó dây dưa , hành vi hiện tại của chi thứ ba ngày càng quy tắc, nhiều nàng để ý tới họ.

“Con cần xen chuyện của bên phía chi thứ ba.” Trịnh thị tới mặt Tư Mã Linh, bình thản ,” Những việc do bên chi thứ ba càng lúc càng khó coi, tháng giêng con sẽ xuất giá, nhất con nên cách bọn họ càng xa càng .”

“Nữ nhi hiểu.” Tư Mã Linh , mẫu chắc chắn sẽ tiếp tục dẫn Tư Mã Hương cùng đến các buổi tụ họp tương đối trọng yếu trong kinh.

Mà nàng cũng thể ngờ rằng, ngôi vị Hoàng hậu mà rơi xuống của Cố Như Cửu.

Cho nên bây giờ nghĩ đến những chuyện bên phía chi thứ ba gây cho Cố gia, chút mâu thuẫn.

Nghe mẫu nhắc tới hôn sự sẽ diễn tháng giêng sẽ là của , mặt của nàng thoáng chút hổ.

Vốn dĩ hôn sự của nàng cùng Trầm gia công t.ử đính ước từ hai năm , chỉ là các trưởng bối Trầm gia còn dọn đến kinh thành, mà Trầm công t.ử ý định định cư ở kinh thành, cho nên ngày cưới cũng dời sang tháng giêng năm .

“Tánh khí của nhà họ Cố…” Trịnh thị tán thưởng chút bất đắc dĩ “Con nhớ chuyện xảy ở biệt cung Thái Hòa ngày sinh nhật của Thái hậu năm ngoái ?”

“Chuyện Tam đường mèo hoang hoảng sợ ?” Tư Mã Linh hỏi.

“Không” Trịnh thị lắc đầu: “Chuyện mèo hoang chui mã xa của Hương nha đầu lẽ là trùng hợp, lẽ do , nhưng chắc chắn do Cố gia hạ thủ, Cố gia kiêu ngạo từ trong xương tủy, thể dùng mấy thủ đoạn .”

“Ta chuyện Hương nha đầu bại tay Nhị cô nương Cố gia trong trận đua ngựa.” Trịnh thị chìa ngón tay trắng noãn , để cho tỳ nữ sơn màu đỏ lên từng ngón tay: “Lòng kiêu ngạo của Cố gia chính là ở chỗ , tuyệt đối để cho con ngóc đầu lên, tất nhiên cũng ép con xuống đến mức lời phản kháng.

Loại gia tộc thường ngày việc nhân hậu tùy tiện, nhưng nếu một khi đắc tội đến bọn họ, bọn họ sẽ đẩy con trong bùn để giẫm đạp lên, tuyệt chừa đường cho con trở .”

Người chi thứ ba hiện tại chỉ lây lất vô tri sống trong kinh thành, một khi lão vô tích sự Tư Mã Dược rớt xuống, ngay cả thanh danh nửa đời của lão gia t.ử chi thứ ba cũng mất sạch sẽ, chi thứ ba ở kinh thành đang dần hóa thành nhân vật bên lề .

Cố gia gần như khẳng định với tất cả trong kinh thành rằng: Cố gia gặp chi thứ ba Tư Mã gia.

Vốn còn bận tâm tới thể diện của dòng chính bọn họ, vẫn tỏ khách khí với chi thứ ba.

Bất quá phần khách khí dần tiêu tan còn sót chút gì kể từ chuyện Tư Mã Dược trong lúc say rượu luôn miệng c.h.ử.i bới oán trách dòng chính.

Hiện tại hầu như bộ kinh thành , chi thứ ba là những kẻ lòng lang sói ơn còn mang thù hận, dòng chính chi thứ ba hãm hại quá khổ sở.

Chị thứ ba khác lưng thì dòng chính cũng thấy hổ khó chịu, thế nhưng hành vi của chi thứ ba thực sự quá khó coi, cho nên dòng chính bọn họ chỉ thể khư khư giữ gìn thể diện của

“Con cảm thấy Nhị cô nương Cố gia lLà vô cùng.” Tư Mã Linh trầm mặc một chút “Tam thẩm suốt ngày chưi bới Cố gia dứt miệng, thực sự quá đáng.”

Trịnh thị xong gì, đưa tay sửa trâm hoa bên mép tóc cho con gái “Được , cũng sắp đến giờ , nên thôi.”

Lần hội tụ do Thế t.ử phi Bình quận vương tổ chức, bởi vì Thế t.ử phi Bình quận vương gia là tiểu cô của bà, bà còn cố ý dẫn theo con gái Tư Mã Linh cùng đến.

Ngày con gái gả cho cháu trai Đức Nghi Đại trưởng công chúa, cũng thường xuyên giao thiệp với những trong hoàng thất.

Buổi hội tụ hôm nay tổ chức trong vườn hoa Bình quận vương phủ.

Lão Bình quân vương tuy rằng thực quyền gì, thế nhưng cuộc sống mỗi ngày đều thư thái thoải mái, hoa viên trong quận vương phủ cũng tỉa tót kỳ công, Thế t.ử phi Tư Mã thị tổ chức yến hội trong vườn cũng coi như vài phần nhã hứng.

nhà đẻ của Thế t.ử phi, Trịnh thị cố ý đến Bình quận vương phủ thật sớm, thuận tiện giúp Thế t.ử phi chiêu đãi hạ nhân.

Có Trịnh thị hỗ trợ, Thế t.ử phi cũng thảnh thơi ít, hơn nữa còn dư chút thời giản rảnh vài ba câu chuyện phiếm với Trịnh thị.

“May hôm nay chị dâu dẫn theo cô nương chi thứ ba đến, nếu sẽ khó xử.” Nhắc tới của chi thứ ba phía nhà đẻ, Thế t.ử phi nhịn nhăn mày .

“Biết ngươi tổ chức yến hội, cho ngươi khó xử ?” Trịnh thị , tiếp nhân tách do con gái đưa tới uống một ngụm , tầm mắt đảo qua mấy dãy bàn ghế sắp xếp ngay ngắn trong vườn.

“Xem tân khách hôm nay cũng nhiều.”

“Chỉ là trong nhà gặp chuyện chơi đùa, cũng gọi nhiều đến gì!” Thế t.ử phi , chuyện .

Trịnh thị vẫn hiểu , chỉ sợ buổi yến hội ngày hôm nay, tụ hội là giả, mà để con gái Cố thị rõ lập trường giai cấp mới là thật.

Trước Bình quận vương cũng vì chuyện của Tư Mã gia, tiến cung đề cử cô nương chi thứ ba với Bệ hạ.

Chuyện cũng chẳng gì to tát, nhưng bây giờ ơi là ở chỗ chi thứ ba kết thù oán với Cố gia, nếu chuyện truyền đến tai con gái Cố thị, ai Cố gia sẽ như thế nào?

Bình quận vương phủ trông thì tôn quý, nhưng thực tế chỉ là một quận vương nhàn tản đất phong, nào dám thực sự gây chuyện đắc tội Hoàng hậu tương lai.

Mặc dù luận về bối cảnh, thì lão quận vương cũng lo lắng Bệ hạ sẽ gì ông.

Thế nhưng lão quận vương cũng già , che chở cho nhà cả đời .

Đợi lão quận vương , hậu nhân của lão còn chỗ đặt chân trong triều ?

Ba cái ẩn tình cong cong quẹo quẹo trong đó, Trịnh thị thầm hiểu rõ trong bụng nhưng tuyệt đối sẽ thẳng , tránh rước lấy ánh mắt vui của em chồng.

Huống chi, nếu là do chi thứ ba Tư Mã gia thì cô em chồng cũng rơi cảnh khó xử như hiện nay.

Biết đề tài thể tiếp tục nữa, Trịnh thị đổi đề tài, lôi chuyện con cái , thuận thế còn khen Tấn Hưởng vài câu, hiện tại càng ngày càng tiến bộ, thể giúp đỡ Bệ hạ việc...

“Là Bệ hạ rộng lượng, nguyện ý để cho một chân chạy việc vặt.” Nghe thấy tẩu t.ử khen con trai của , khuôn mặt của Thế t.ử phi càng thêm rạng rỡ, nỗi lo lắng trong bụng cũng tiêu tán nhiều.

Trên thực tế, khi Bệ hạ lên tiếng Tấn Hưởng mặt hoàng thất đặt sính lễ với Cố gia thì Thế t.ử phi thầm mơ hồ cảm thấy, Bệ hạ đang đ.á.n.h đòn cảnh cáo với quận vương phủ bọn họ.

Hai chị em chồng hàn huyên một hồi, thì khách mời cũng lục đục kéo đến, đó Trịnh thị phát hiện, những vị khách mời tới hôm nay ngoại trừ là hoàng thất thì chỉ kết thông gia với hoàng thất, về phần khác, thấy một ai.

Xem tiểu cô của bà quả thật ý định mời đến xem màn náo nhiệt .

Số tân khách đến hơn phân nữa, đang tụ chuyện phiếm, tán gẫu vài câu, cho đến khi hạ nhân báo, phu nhân Ninh Bình Hầu cùng Trường Nhan huyện chủ đến, thì tất cả nữ quyến đang mặt, bất luận đang gì cũng sang nở nụ ấm áp.

Thế t.ử phi tự tới cổng hoan nghênh tiếp hai con Cố Như Cửu, bày thái độ thiết gần gũi.

Nhìn thấy Dương thị dẫn Cố Như Cửu qua đây, Thế t.ử phi cũng âm thầm thở phào một nhẹ nhõm.

Cố thị nguyện ý dẫn Trường Nhan huyện chủ đến, chí ít thấy bà vẫn còn ý cận với Bình quận vương phủ.

“Gặp qua thế t.ử phi.” Cố Như Cửu thấy Thế t.ử phi , quỳ gối hành lễ với thế t.ử phi.

“Cô nương , cần nhiều lễ nghi như .” Thế t.ử phi xảo diệu nghiêng , giống như vô ý tránh lễ của nàng.

Sau đó tiến lên cầm tay của Cố Như Cửu, mỉm nàng, đó với Dương thị: “Mới mấy ngày gặp, nàng trở nên chững chạc .” Hiện tại Cố Như Cửu chỉ là một huyện chủ nho nhỏ, nếu nàng đáp lễ thì trong nịnh nọt quá lộ liễu.

nếu thẳng thừng từ chối lễ của đối phương, cũng tiện, dù nàng cũng là Hoàng hậu tương lai, cho nên bộ trùng hợp tránh lễ của nàng là thích hợp nhất, cũng để cảm thấy Bình quận vương phủ bọn họ vội vã lấy lòng Hoàng hậu tương lai.

Dương thị khiêm tốn vài câu, sang khen con cái của Thế t.ử phi, đủ phong thái của một bằng hữu, đó Thế t.ử phi mới lôi kéo Cố Như Cửu vườn.

Cố Như Cửu mới bước chân vườn, những lời chào, tuy rằng trong miệng đều là những lời chào hỏi Quận quốc phu nhân Dương thị, nhưng ai cũng , tôn quý chân chính chính là thiếu nữ đang Thế t.ử phi nắm c.h.ặ.t.

Việc của quý tộc từ đến nay đều chú trọng thể diện, mặc dù bọn họ ý lấy lòng khác, cũng để thể hiện quá rõ bộ dáng nịnh nọt.

Bất quá như cũng , chí ít đôi bên cũng cảm thấy hổ.

Chỉ cần một ngày Cố Như Cửu tiến cung, thì nàng vẫn chỉ là một Trường Nhan huyện chủ.

Cho nên mấy buổi tụ hội , nàng chỉ trong vai vế con cháu, dáng vẻ lời và việc tuyệt đối nửa phần sai sót, mặc dù Trịnh thị là chuyên soi mói, cũng thầm tán dương trong bụng.

Đợi đến lúc khai tịch buổi trưa, xung quanh đều âm thầm quan sát dáng dấp Cố Như Cửu dùng cơm, tất cả đều âm thầm gật đầu, phong độ tư thái Cố gia quả thật tầm thường.

Dùng cơm xong, đến những việc vụn vặt nho nhỏ như súc miệng, rửa tay, lau tay...!Mặc dù chỉ những việc cỏn con như cũng chăm chú .

Lúc súc miệng, lấy khía cạnh nào đó để khéo che miệng mà mắt; khi rửa tay, tay , thể tăng bọt nước lên ; đến khi lau tay, tư thái cầm khăn tay ưu nhã , những điểm đều các thế gia đặc biệt để ý đến, cũng là điểm để phán đoán dáng vẻ quý nữ thế gia .

Cố Như Cửu , mỗi tiếng cử động hôm nay của đều những nữ quyến mặt ở đây khuếch trương vô hạn, nhưng cho dù như thế nàng càng tỏ thật tự nhiên, dường như hôm nay đến đây tham dự tụ hội thu hút sự chú ý của .

Lau khô tay, thả khăn tay xuống, Cố Như Cửu mỉm với tỳ nữ cầm lấy khăn tay, tỳ nữ phía khi cúi hành lễ với nàng, cúi đầu lui .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-45-chuong-45.html.]

Ngoại trừ Đức Nghi đại trưởng công chúa thì Khang quận vương phi là nữ quyến bối phận cao nhất trong hoàng thất, bà xuất thế gia,

hiện đang trầm mặc động tác như nước chảy mây trôi của Cố Như Cửu, âm thầm gật đầu trong bụng.

Cử chỉ ưu nhã, nhanh chậm, kiêu nóng nảy, quả nhiên là cô nương giáo dưỡng .

Sau khi yến hội kết thúc Cố Như Cửu theo phía Dương thị, lời cáo từ với chủ sự, Thế t.ử phi nữa tươi tiễn hai con nàng tận ngoài cổng, đó để cho tỳ nữ của đỡ hai con Cố Như Cửu lên kiệu, chờ cổ kiệu biến mất ở khúc quanh, bà mới xoay trở về.

Bà thấy thật may mắn vì đưa quyết định hôm nay, bởi vì Hoàng hậu tương lai tuy rằng từ đầu tới đuôi nhiều lời, bước cũng chẳng đươc mấy bước, nhưng theo trực giác của bà thì vị tiểu cô nương e rằng ngày khó lường

Nghĩ đến chi thứ ba nhà đẻ luôn gây họa khiến khác bớt lo, sắc mặt bà tối sầm , tìm Trịnh thị vẫn kịp về: “Tẩu, ngày để cho của chi thứ ba cách xa Cố gia một chút, tuyệt đối chớ gây chuyện đắc tội với nhà họ.”

Trịnh thị thấy vẻ mặt cô em chồng đăm chiêu, đặt chén xuống “Cớ tiểu cô như ?”

Thế t.ử phi “Nói sợ chê , cảm thấy vị con gái Cố thị tài giỏi.”

Trịnh thị , đồng ý.

Mặc dù trong lòng bà luôn thấy con gái Cố thị nhưng tới mức lợi hại giống như lời cô em chồng.

Tiểu cô gả đến quận vương phủ vài chục năm, tựa hồ chút trong gà hóa cuốc .

Cố Như Cửu kiệu xuất hiện ở môn quận vương phủ liền ngừng , nàng đỡ tay của Thu La bước xuống kiệu, đó bước trong mã xa.

Mã xa thẳng một mạch về đến Cố gia.

Hai con về hậu viện, Dương thị cho nha bên cạnh lui xuống, với con gái phía lưng: “Cửu Cửu, con thấy buổi yến hội hôm nay gì khác so với ngày xưa ?”

Cố Như Cửu suy nghĩ một chút “Ánh mắt của mấy vị phu nhân con khó hiểu hơn xưa, nhưng quan tâm đến con nhiều hơn .”

“Đợi con trở thành Hoàng hậu , những quan tâm con như sẽ càng nhiều, ánh mắt cũng càng thêm khó hiểu.” Dương thị đưa tay gỡ bỏ chiếc vòng tay xuống, bỏ trong hộp “Hơn nữa sẽ càng ngày càng nhiều kính cẩn con hơn, bưng nịnh con hơn, thậm chí còn những lời nịnh hót ngay mặt con.

Họ sẽ những lời mà con nhất, giúp con chuyện con , dốc hết sức lấy lòng con, nịnh bợ con.

Dáng dấp của họ cũng sẽ hàm súc ưu nhã giống như những phu nhân hôm nay, bởi vì vài đếm xỉa gì đến khí cốt, thậm chí đ.á.n.h mất cả thể diện ở mặt quyền thế, chỉ cần con cho họ thứ họ , thậm chí bọn họ nguyện ý một con ch.ó của con.”

Bọn họ che chở con gái quá , đến mức chẳng cơ hội tiếp xúc với những kẻ tiểu nhân ti tiện bậc .

Bà lo lắng con gái quen với diễn xuất của lớp thế gia, tiến cung sẽ đám tiểu nhân nịnh nọt dẫn dắt những chuyện nên .

Cố Như Cửu im lặng lắng lời chỉ dạy của Dương thị.

“Trước tính mệnh và lợi ích, lễ giáo chính là thứ vô dụng nhất.” Dương thị tới mặt con gái, rành rọt từng chữ với nàng “Con gái, cung, nhớ kỹ lời , lời chỉ một thôi.”

Cố Như Cửu ngẩng đầu, thấy trong ánh mắt Dương thị vô cùng phức tạp.

“Đừng tùy tiện tin tưởng bất luận kẻ nào, nhớ kỹ, là bất luận kẻ nào.”

Lòng Cố Như Cửu khẽ run, nắm tay của Dương thị “Kể cả nhà...!cũng giống ?”

“Không ai là mãi mãi đổi, mê hoặc của quyền thế, ai dám cam đoan bản sẽ quên tấm lòng ban đầu của .” Dương thị đưa ngón trỏ trán Cố Như Cửu một cái “Mọi việc cần nhận bằng trái tim của , nên tùy tiện nổi giận, tức giận dễ bản mất lí trí.

Phải rằng những kẻ tiểu nhân thích nhất là khơi mào cơn tức của con, đó đợi con việc đúng chừng mực.”

Nói xong những lời , Dương thị đưa tay sờ sờ đỉnh đầu của nàng: “Vì nương con là một đứa bé thông minh.”

Cảm nhận luồng ấm từ tóc, Cố Như Cửu mím môi gì.

Trời dần sang đông, kinh thành ngày một lạnh hơn, Cố Như Cửu phận đặc thù nên những nơi thông thường sẽ tùy tiện tham gia.

mặc dù là như , những bên ngoài luôn miệng khen ngợi hành vi và lời của nàng lễ độ, tài mạo song càng lúc càng nhiều.

Ngay cả khi thuật cưỡi ngựa của nàng, từ trong miệng của họ cũng trở thành xuất sắc bất phàm, lý do chính là nàng từng thắng trong cuộc thi cưỡi ngựa ở biệt cung Thái Hòa.

Dưới những lời khen ngợi của các phu nhân thế gia thì vị Hoàng hậu tương lai Cố Như Cửu chính là trời định, cùng Hoàng đế kết nghĩa vợ chồng là long phượng trình tường, chỉ cần bọn họ thành , bộ Đại Phong đều phồn vinh phú cường hơn hẳn.

Trong khi Cố Như Cửu đang ở nhà học tất cả nghi thức trong cung thì Thành vương phi tiếp tục đưa thiệp mời đến Cố gia, thế nhưng Dương thị tìm lý do từ chối.

Bất quá Dương thị lên tiếng cự tuyệt cũng ảnh hưởng gì đến lòng nhiệt tình của Thành vương phi.

Nửa tháng , nàng lấy lý do thưởng mai mời nữ quyến Cố gia.

Liếc thiệp mời trong tay, Dương thị sang con dâu Hồ thị “tTâm tư của thành vương phi trông khéo léo, chỉ tiếc dùng đúng chỗ.” Lúc mới sốt ruột, lúc đầu còn thế chi?

Đường đường là kế Vương phi, chịu đối xử với con vợ đầu lưu cũng , cho dù đối xử lạnh nhạt với nó một chút cũng , khác cũng sẽ thấy đây là chuyện thường tình, chẳng điều chi.

thích ngang ngược, chẳng những chăm sóc , dù cũng là trưởng t.ử dòng chính của vương phủ, chứ ch.ó mèo gì.

Hiện tại thì , đứa bé bọn họ chì chiết vận khí , trở thành hoàng đế.

Lúc sợ lợi ích gì, tìm Cố gia bọn họ thì ích lợi gì? Chẳng lẽ bà còn tưởng rằng, Cố gia sẽ giúp bà ?

Nếu lời khó thì bậc cha vợ nào chịu yên ngoài uy h**p con rể ?

“Bà chẳng qua chỉ kiếm một cái phao bấu víu khi tuyệt vọng.” Hồ thị nhấp một ngụm “Đáng tiếc mặc dù bà vài phân cảnh giác, nhưng việc của con cái bà mấy để ý, đáng tiếc bà cúi mặt xuống xung quanh tìm đủ cách, cuối cùng chỉ là uổng công vô ích.”

“Bà mời thì chúng ?” Cố Như Cửu bên cạnh lên tiếng, trong giọng đầy khó chịu “Nếu con giống như họ thì nên ngoan ngoãn nhà đợi, chạy tới cái gì, ngại chướng mắt Bệ hạ ?”

Nghĩ đến Tấn Ưởng đường đường là trưởng t.ử dòng chính vương phủ, thế nhưng khi còn nhỏ nhận đủ ức h**p từ kế mẫu cùng với , Cố Như Cửu cũng thấy khó chịu trong bụng.

Ngươi ức h**p thì ngươi cứ việc ức h**p, bây giờ thành hoàng đế, ngươi thấy rằng hối hận, bảo tha thứ cho ngươi? Da mặt dầy như ? Dầy thế sợ nặng quá rớt xuống đất luôn ?

Hồ thị thấy sắc mặt tiểu cô , nàng thích Thành vương phi cùng với nhà bà , tiện thể “Mẹ con mấy Thành vương phi, nắm quyền hành ở Cẩm Châu thành thói quen , còn tưởng rằng kinh thành giống như cái chỗ Cẩm Châu, khoa tay múa chân như chỉ khác chế giễu thêm mà thôi.”

Mặc dù Nhị tẩu như , Cố Như Cửu vẫn cảm thấy bản chẳng thể nào ưa nỗi mấy nhà Thành vương phi .

Thành vương phi nhận thiệp hồi báo từ phía Cố gia thì trong lòng còn ôm chút hy vọng, thế nhưng khi mở xem, khuôn mặt lập tức trầm xuống.

Trong vòng nửa tháng, bà Cố gia cự tuyệt hai , cho dù Thành vương phi lòng cầu cận Cố gia, thế nhưng trong lòng cũng thoáng chút tức giận.

Ba đứa con vẻ mặt của bà , cũng bắt đầu lên tiếng mắng Cố gia cho Thành vương phi.

“Được .” Thành vương phi vỗ mạnh báo của Cố gia lên bàn, hít sâu mấy : “Nếu Cố gia thời gian, cũng dễ tính thôi, ngày cơ hội mời bọn họ.”

“Không chỉ sinh một Hoàng hậu thôi , cuồng vọng như cái gì?” Tấn Thư Nghi bất mãn “Hoàng hậu thì gì tài giỏi, ai Bệ hạ tự nguyện cưới nàng, bởi vì Thái hậu.”

“Bất kể là nguyên nhân gì, nàng cũng là Hoàng hậu tương lai.” Thành vương phi mệt mỏi rã rời .

“Sắp đến tết , ba đứa cũng đừng bước chân khỏi cửa, ngoan ngoãn ở nhà học quy củ.”

Tấn Thư Nghi hừ một tiếng gì.

Khi còn ở Cẩm Châu, nào ai dám bảo đường đường một quận chúa như nàng học quy củ? Vậy mà khi đến kinh thành, cái thể , chỗ thể , còn gọi gì là thú vị?

“Nếu đây các ngươi bắt nạt Bệ hạ, hiện nay đương nhiên cũng cần học những thứ quy củ vô dụng .” Thành vương phi giận tái mặt “Đã đắc tội với , nên ngoan ngoãn đường hoàng học quy củ .”

“Nếu như đây nương cũng lên tiếng ngăn cản chúng con, thì chúng con cũng bắt nạt như .” Thư Nghi nhỏ giọng tranh luận “Chuyện cũng để trách hết lên đầu chúng con

Thành vương phi tức giận đến trắng mặt, trầm giọng “Lại cãi, đừng ngoài.” Nói xong, cũng quan tâm sắc mặt của con gái, dậy bước khỏi gian phòng.

Trong lòng nhà Thành vương phi lo lắng sợ hãi bao nhiêu đối với một Tấn Ưởng trở thành đế vương mà , căn bản chẳng gì quan trọng.

Hiện tại đang cùng của Lễ bộ thương lượng lưu trình và quy cách cụ thể cho đại điển đón Hoàng hậu.

Ý tứ của Lễ bộ là dựa theo những đại điển đón Hoàng hậu đó là , thế nhưng khi Tấn Ưởng xem qua bản hoạch định cho việc đón Hoàng hậu Lễ bộ trình lên thì lộ rõ ý vui và bất mãn.

“Nếu là Hoàng hậu của trẫm, nên do trẫm đích đón, để cho khác trong hoàng thất nghênh đón còn ý nghĩa gì?.”

“Bệ hạ, ngài là con của trời, phận tôn quý, há thể việc giống như nam t.ử bình thường ? Việc tuyệt đối thể.”

“Chiếu theo ý kiến của chư khanh, thì trẫm là con của trời, quý thể bằng lời, Hoàng hậu cũng mang mệnh phượng trong , nếu để những khác đón, như chẳng thiếu tôn trọng đối với Hoàng hậu? “

Quan viên Lễ bộ như thế bỗng im bặt, Hoàng hậu cho dù tôn quý, đó cũng là nhờ vua mới hoàng hậu, hai thể đ.á.n.h đồng?

“Trẫm cho rằng, Hoàng hậu chính là thê t.ử kết tóc với đế vương, là nữ nhân tôn quý nhất đời , ngoại trừ trẫm , ai xứng đôi với sự tôn quý của Hoàng hậu?” Tấn Ưởng khép bảng kế hoạch lưu trình trong tay, bước lên phía : “Chư vị đại nhân trở về nữa suy nghĩ một chút, nếu trẫm tự đón dâu, chiếu theo lễ tiết nên an bài thế nào.”

Thấy Bệ hạ cố ý đón dâu theo đúng phong tục dân gian, đích đến đón vợ, viên quan Lễ bộ buộc lòng thỏa hiệp, dù trong lịch sử chuyện Đế vương đích đón Hoàng hậu cũng chẳng từng xảy .

Lúc còn vị Hoàng đế, chỉ ghi chiếu thư lập hậu rằng tuyệt đối nạp phi, đồng thời chỉ cần Hoàng hậu đồng hành, sẽ cùng chung một chiếc xe ngựa với Hoàng hậu.

Cho nên vẫn thường thấy những hành vi tuyệt sắc của các bậc đế vương trong lịch sử, năng lực tiếp nhận của quan viên lễ bộ đều nhanh.

chỉ cần chính Hoàng đế cam tâm tình nguyện, thì chẳng tính đến chuyện lệch lạc nguyên tắc gì cả.

Người của Lễ bộ bọn họ cũng sẽ cố ý gây khó khăn cùng Bệ hạ.

Chuyện đế hậu hòa thuận đối với triều đình mà là chuyện , cớ bọn họ ?

 

 

Loading...