Như Châu Tựa Ngọc - Chương 41: Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:26:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi báo tang của Thành vương truyền tới Cố gia thì Dương thị đang ở trong phủ tiếp đãi bà thông gia Hồ phu nhân.
Tuy rằng hai với từ khi lấy chồng, cộng thêm mối quan hệ giữa Hồ gia và Cố gia từ đến nay đều , cũng vì mối quan hệ gia đình bên chồng nên khi hai lập gia đình cũng thường xuyên qua với , tình cảm thiết giờ càng thêm .
Hơn nữa cảm tình giữa các cô con gái trong nhà của họ cũng .
Sau khi Hồ thị gả đến Cố gia, Dương thị đối đãi với con gái bà chẳng khác nào con gái ruột., Đứng ở góc độ một mẫu cảm nhận thì cảm nhận của Hồ thái thái Hồ thị ấn tượng Cố gia giờ càng thêm hơn.
Lần vì chuyện của hoàng thất đến Cố gia bái phỏng, bà cũng do dự suy nghĩ thật lâu.
Nếu thái hậu cho triệu bà tiến cung mấy , bà quả thật chui đầu cái rọ .
Cố gia chăm lo yêu chiều cô con gái đến mức nào, bà rõ, từ cái ăn mặc, từ giấc ngủ nghỉ ngơi đều dụng tâm chẳng khác nào lo cho con trai quý, đôi khi thậm chí còn dụng tâm hơn cả con trai trong nhà.
Hiện tại hoàng thất đem khuê nữ nhà cưới cung Hoàng hậu, điều ...!Hoàng đế cho dù nữa, tương lai chẳng cũng ba cung lục viện? Cố gia thương yêu con cái như , nỡ lòng để con gái chịu uất ức ?
Thế nhưng hoàng thất lên tiếng kết , cho dù Cố gia , cũng dè dặt cân nhắc.
Càng nghĩ càng cảm giác đóng vai một kẻ , Hồ thái thái gần nửa canh giờ ở Cố gia cũng nên mở lời thế nào mới .
“Bà thông gia, tới đây, thực tế là ủy thác nhờ vả.” Nhìn thời gian chầm chậm trôi qua trôi qua, Hồ thái thái buộc lòng nhắm mắt lên tiếng.
“Tình cảm giữa hai chúng những năm qua luôn thiết chẳng khác nào nhà, gì cứ thẳng?” Dương thị sớm tâm sự trong lòng của Hồ thái thái, thấy đối phương vẫn , bà cũng lên tiếng hỏi.
“Chuyện ...” Hồ thái thái nâng chung lên nhấp một ngụm, lưỡng lự mở lời: “Cửu Cửu nha đầu, sang năm đến tuổi cập kê nhỉ?”
Dương thị thầm hiếu kỳ trong bụng, lẽ nào Dương Quốc Công gia vẫn buông tha, nhờ bà thông gia sang đây mai mối tiếp ? Mặc dù nghi hoặc trong bụng, Dương thị vẫn bình thản đáp: “ là như , gần đây đang giữ c.h.ặ.t nó ở trong nhà, bắt nó chăm chỉ học cách quản lí chăm nom nhà cửa.”
“Tiểu thư nhà bà thông gia vốn thông tuệ nhạy bén, những việc vặt nhỏ chắc học một chút là ngay thôi.
Bà cũng chớ nghiêm khắc với con cái quá.” Hồ thái thái nửa nửa đùa, nửa nghiêm túc khen ngợi Cố Như Cửu vài câu, trông thấy Dương thị càng lúc càng vui híp mắt mới đ.á.n.h bạo tiếp: “Chỉ tiếc cháu vô duyên cầu cưới cô nương nhà bà, bằng thì cũng thể càng thêm .”
“Đứa bé Cửu Cửu và phụ nó cưng chiều nhiều quá thành hư , bản tính nó ngây ngô chẳng khác nào đứa bé, huống hồ hiện giờ tuổi còn nhỏ, cho nên thể kết cùng công t.ử của Dương Quốc Công cũng là tiếc nuối cuả Cố gia ”.
Lời của Dương thị cũng vài phần thật tình, bà cũng yêu thích công t.ử Dương Quốc Công, là trong kinh thành , những nhà con gái cùng độ tuổi, hầu hết đều xem Dương Thùy Văn liệt một trong những chọn con rể tương lai.
“Ngẫm là do hai đứa tiểu bối duyên phận”.
Tuy rằng Hồ thái thái tiếc nuối Cố gia đáp ứng lời cầu của gia đình trưởng phía mẫu tộc, nhưng cũng thấy lòng đối với Cố gia.
Nhân duyên đại sự của con gái vốn cẩn thận cân nhắc kỹ lưỡng, ngay cả con gái bà khi gả đến Cố gia cũng cự tuyệt vài gia đình.
Huống chi bây giờ bà còn âm thầm thấy may mắn vì Cố gia vẫn đáp ứng mấy mai của bà, bằng chẳng đẩy cả nhà trưởng tình cảnh đắc tội với hoàng thất.
Nếu con trai trở về với bà, Hoàng đế bệ hạ tâm tư nam nữ với Nhị cô nương Cố gia, bà còn tính nghiêm trọng của vấn đề.
Một Dương Quốc Công phủ cỏn con ngang nhiên cướp đoạt trong lòng của Hoàng đế, ngày thể sống yên ? Nếu hoàng
thất chịu hiểu lý lẽ còn đỡ đôi chút, trong bụng khó chịu nhưng chuyện lỡ đành cho qua.
nếu chịu hiểu lý lẽ, chẳng những ép c.h.ế.t cả gia đình ngươi, còn ép nữ nhân cướp cung thì thế nào? Phải rằng tiền triều cũng từng vị hoàng đế cướp cả thê t.ử của hoàng , con dâu cũng đoạt lấy.
Triều đình của họ mặc dù phát sinh mấy chuyện đại loại như thế, nhưng ai dám chắc chắn sẽ phát sinh chứ?
Tiền triều đủ loại chuyện li kì chứa đủ kiểu sắc thái, Hồ thái thái mới nghĩ đến thôi cũng cảm thấy rùng hoảng sợ.
“Trước đó vài ngày, khi tiến cung yết kiến Thái hậu nương nương, thái hậu nương nương hắc tới cô nương nhà bà, khen dứt miệng”.
Hồ thái thái uống một ngụm : “Ta lúc cũng thuận miệng , Thái hậu nương nương tiếc hận thể biến cô nương bà thông gia thành con gái của ngài .
Vậy mà Thái hậu nương nương với cũng ý định nhận cô nương nhà bà con gái của ”.
Niềm vui mặt Dương thị thuyên giảm, tùy tiện : “Thái hậu từ tới nay đều săn sóc nha đầu nhà chúng .
Tất cả trong nhà đều cảm động tình cảm của thái hậu”.
Hồ thái thái nở nụ , : “Cô nương nhà chúng gả đến quý phủ, cũng bà thông gia chăm sóc như con gái trong nhà.
Đó cũng là phúc khí của nàng, mỗi khi về nhà đẻ chúng cứ luôn miệng khen mãi ngớt.
Có thể thấy , cô nương kết hôn chỉ cần xem phu quân thế nào mà còn trưởng bối nữa.”
“Hồ thị thành thạo khéo léo, việc giỏi giang, thể lấy con dâu mới là phúc khí của chúng ”.
Dương thị cũng yêu thích đứa con dâu Hồ thị nên tiếp: “Đó cũng là nhờ quá trình dạy dỗ nghiêm khắc c.h.ặ.t chẽ của nhà bà thông gia, dạy con thật .”
Hai đem con cái của khen ngợi một hồi, Hồ thái thái : “Phu thê hòa thuận vui vẻ, đây cũng là duyên phận và tình cảm.
Bà thông gia xem, nếu như Thái hậu nương nương trở thành chồng của cô nương nhà bà thì thế nào?”
“Lời của bà thông gia là ý gì?” Sự vui vẻ mặt của Dương thị phai nhạt vài phần, chén đang cầm trong tay cũng tự chủ thả bàn.
Hồ thái thái thấy bà như , nỗi lo lắng trong lòng càng nhiều thêm, thẳng thắn : “Hoàng gia ý định cưới Nhị cô nương nhà bà hậu, để tới hỏi ý tứ của ông bà thông gia.”
“Đây là ý tứ Thái hậu... là ý của Bệ hạ?” Dương thị trầm mặc chỉ chốc lát, hỏi tiếp: “Hoàng gia thật lòng cưới cô nương nhà chúng ?”
“Tính cách của Thái hậu thế nào chắc bà thông gia cũng hiểu rõ ràng.
Nếu Bệ hạ đồng ý, Thái hậu chịu lên tiếng thế ?” Hồ thái thái : “Huống chi việc , chừng là Bệ hạ đ.á.n.h tiếng , Thái hậu mới sai đến đây dò hỏi.
Ta việc đối với gia đình bà là chuyện bất ngờ ngoài ý , nhưng xét cho cùng cũng chuyện , bà đừng quá...”
Bà , trong nhà sinh một vị Hoàng hậu là chuyện vinh quang.
Dù việc cũng lưu danh sách sử.
đối với những bậc phụ mẫu thật lòng thương yêu con cái mà , loại địa phương như hoàng cung, mặc dù hoàng hậu, cũng thể xem là nơi sống .
Lưu danh sách sử thì thế nào? Không thể sinh sống vui vẻ hòa thuận cùng nắm tay đến đầu bạc răng long, đến khi c.h.ế.t , lưu tên trong sách sử thì ích lợi gì?
Người c.h.ế.t thứ đều thành hư , danh tiếng cho dù bất quá chỉ lưu một đề tài cho hậu nhân đàm thoại mà thôi.
“Bà thông gia, việc một chủ , đợi nhà trở về, với ông bàn tính xem .” Trong lòng Dương thị lúc hết sức phức tạp mơ hồ cảm giác quả nhiên chuyện gì đến cũng đến, bà miễn cưỡng với Hồ thái thái: “Nói sợ bà chê , Cửu Cửu nhà chúng từ nhỏ nuôi nấng chẳng khác nào nam nhi, cưỡi ngựa b.ắ.n cung thi họa tuy rằng miễn cưỡng cũng thể , thế nhưng một quốc gia chi mẫu...”
“Nào ai sinh Hoàng hậu, ngay cả Thái hậu hiện nay, chỉ sợ ngay từ đầu cũng từng nghĩ đến bản sẽ Hoàng hậu.” Hồ thái thái : “Hoàng thất ý định , nhà bà thông gia cũng nên suy nghĩ cho thật kĩ, đừng học mấy nhà thời kỳ thái , bởi vì cự tuyệt hoàng thất cầu hôn, cuối cùng khiến cả gia tộc tan nát.”
Dương thị những lời Hồ thái thái đều là sự thật, chỉ là trong lòng thực sự luyến tiếc nữ nhi tiến cung.
Hai chuyện một hồi, Hồ thái thái nhận Dương thị thấp thỏm yên, khuyên giải lẫn an ủi vài câu cũng dậy cáo từ.
Khi Cố Trường Linh về hậu viện, thấy vợ cả đờ trong phòng, vẻ mặt cho lắm, ông vội bước lên phía đưa tay đặt lên vai của bà hỏi: “Phu nhân ?”
“Ông về ?” Dương thị thấy Cố Trường Linh chỉ miễn cưỡng , thả quyển sách cầm trong tay một hồi lâu nhưng vẫn chữ nào xuống bàn: “Hôm nay bà thông gia Hồ gia tới.”
“Bà gì mà cho bà suy nghĩ mất hồn như ?” Cố Trường Linh bước sang xuông bên cạnh bà, cầm tay bà : “Hai là phu thê nhiều năm.
Bà chuyện gì cũng cho , đừng giấu ở trong lòng một , sẽ khó chịu.”
“Thái hậu và Bệ hạ ý định lập Cửu Cửu hoàng hậu.” Dương thị thở dài: “Tuy rằng còn rõ ràng, nhưng để cho bà thông gia đến dò xét ý tứ của chúng .”
Cố Trương Linh như thế, sững sờ, nhưng vẻ bất ngờ cho lắm, ông chỉ nhẹ nhàng kéo tay của Dương thị, ấm áp vỗ vài cái lên tay bà an ủi: “Ý định của Bệ hạ, cũng từng đoán .
Bất quá Bệ hạ từ đến nay đều hỷ nộ hiện rõ.
Phần tâm tư của cất giữ đến tận hôm nay mới dám khẳng định.”
“Ông sớm , vì còn để mặc cho sự việc phát sinh đến nước ?” Dương thị rút tay , Cố Trường Linh : “Lẽ nào ông nhẫn tâm để Cửu Cửu chỗ đó?”
“Ta cũng con gái nơi đó.” Cố Trương Linh trầm mặc chốc lát, đột nhiên : “Bà còn nhớ rõ giấc mộng và bà cùng mơ thấy mấy ngày khi Cửu Cửu đời ?”
Dương thị hoảng hốt và cả kinh, mặc dù trải qua hơn mười năm, thế nhưng bà vẫn còn nhớ như in giấc mộng năm đó, một giấc mộng vốn kì quái, hơn nữa còn là bà và phu quân cùng mơ thấy thì càng còn lời nào để .
Trong giấc mộng đó, một con phượng hoàng lửa đỏ như m.á.u hóa thành ánh sáng rơi trong bụng bà.
Sau đó, ngày thứ hai trong cung Loan Hòa truyền tin tức tiểu công chúa c.h.ế.t non.
Cố Trường Linh chẳng tin quỷ thần, mặc dù cảm thấy giấc mộng kì dị nhưng chỉ coi là ngày thường suy nghĩ nhiều nên đêm mộng mà thôi.
Cho đến tận ba năm đây, khi Thái hậu triệu kiến Cửu Cửu liền coi nàng chẳng khác nào con gái ruột của , chỉ thường xuyên triệu kiến nàng tiến cung, còn ban tặng cho nàng nhiều đồ dùng chỉ con gái mới dùng đến, cho dù yêu thương Cửu Cửu như con gái cũng thể hơn thế .
Cái gọi là duyên phận, thấy, sờ , nhưng luôn đem đến cảm giác kì lạ, Chu gia hai vị cô nương cùng độ tuổi với Cửu Cửu thế nhưng từng thấy thái hậu đối đãi khác biệt, duy chỉ Cửu Cửu là chẳng khác nào con gái ruột.
“Kể từ khi Cửu Cửu đời cũng từng thấy qua thái hậu.” Cố Trường Linh khổ: “Hôm nay chúng nguyện ý để nàng tiến cung mà là hoàng thất lập nàng hoàng hậu.”
Hắn nỡ lòng gả con gái trong cung, thế nhưng cái thứ gọi là thiên mệnh , ai rõ ràng?
Ngày chân nhân Xuất Vân chuẩn rời khỏi kinh thành đến tìm ông, còn cho ông vài lời khuyên.
“Long phượng trình tường, thiên hạ phồn vinh.
Phượng phi khấp huyết (Phượng hoàng bay nước mắt m.á.u), độc long tảo lang (rồng c.h.ế.t yểu), thiên hạ đại hoạn.” Cố Trường Linh thấp giọng : “Đây là lời khi chân nhân Xuất Vân rời khỏi kinh thành với .”
“Chẳng giờ ông vẫn tin quỷ thần ?” Dương thị khổ vài tiếng, trầm mặc một lúc lâu mới : “Mà thôi, buồn phiền thì ích lợi gì, chẳng lẽ còn thể cự tuyệt lời cầu của hoàng thất ?”
Nếu gả đến những thế gia khác, hễ con rể dám xằng bậy còn nương nhờ về phía nhà đẻ.
hoàng thất giống những gia đình thông thường khác, cho dù nạp phi, nhà đẻ bọn họ cũng chẳng thể gì , chỉ đành lòng con gái cố nuốt phần ấm ức mà thôi.
Cố Trường Linh trầm mặc một lúc lâu: “Không bằng hỏi xem ý tứ của Cửu Cửu.
Nếu Cửu Cửu , chúng nghĩ biện pháp.” Nếu như Cửu Cửu , thái hậu và dù cũng là biểu , Bệ hạ cũng chút ân tình thầy trò, hai lẽ sẽ xem xét về góc độ tình cảm , chắc khó Cố gia bọn họ.
Chỉ là bọn họ vẫn kịp hỏi con gái chuyện thì báo tang từ Cẩm Châu truyền đến.
Cố Trường Linh về nhà bao lâu vội vã leo lên mã xa chạy trong cung.
Vốn dĩ một vương lâm bệnh qua đời cũng chẳng gì to tác, dựa theo quy cách vương hạ táng là .
Thế nhưng Thành vương giống như thế, tuy rằng ông hồ đồ vô năng, ngay cả đất phong của cũng quản lí , thế nhưng ông là cha ruột của bệ hạ, đồng thời còn phong Thế t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-41-chuong-41.html.]
Nay ông c.h.ế.t, bệ hạ cần giữ đạo hiếu ? Thành vương phủ sẽ do ai kế thừa?
Chiếu theo phép tắc mà , Bệ hạ trở thành kế tục của tiên đế thì giờ là con trai của tiên đế.
Như Bệ hạ là quân, Thành vương là thần, nào chuyện quân giữ đạo hiếu cho thần? dựa theo tình lí mà , Thành vương là cha đẻ của bệ hạ, nếu bệ hạ xem ông như những thúc bá bình thường khác thì quá lãnh tình.
Giữ đạo hiếu sẽ khiến Thái hậu hài lòng.
Không tuân thủ, điểm màn đến tình sinh.
Mấy trọng thần cũng vì chuyện mà cãi rùm beng trong T.ử Thần điện.
Tấn Ưởng trầm mặc ngự án, lắng mấy đại thần tranh cãi, tâm trạng dường như sớm bay xa.
Cảm tình của và Thành vương phức tạp, khi còn bé từng chờ đợi, lớn hơn một chút cũng từng hận ông , về mẫu hậu chọn con thừa tự, trở thành hoàng đế Đại Phong, dần dần còn oán hận cũng chẳng bao nhiêu tình cảm đáng để đến.
Một cha chẳng bao giờ quan tâm tới , thậm chí ngay cả gặp mặt cũng chẳng gặp mấy , thì thể cho bao nhiêu cảm tình?
Bình thường, nhiều thứ cần học, nào là đạo trị quốc, đạo vua, đạo , bận đầu tắp mặt tối, đến mức chẳng còn thời gian suy nghĩ đến Thành vương ở phủ Cẩm Châu.
Hiện tại đột nhiên truyền đến tin Thành vương qua đời, đó từng là cha của , thế nhưng bao giờ tròn trọng trách của một cha, giờ thì ông qua đời .
Trong lòng chút mờ mịt, trống rỗng mang theo chút chua xót khó thành lời.
“Bệ hạ, thần cho rằng, phép tắc bàn tới nhân tình.” Lý Quang Cát : “Ngài nên giữ đạo hiếu với Thành vương một năm.”
“Hoang đường, thế gian gì chuyện quân vương giữ đạo hiếu với thần t.ử một năm?” Tư Mã Hồng lập tức lên tiếng phản bác: “Bệ hạ, chuyện tuyệt đối thể .
Ngài là hài t.ử của tiên đế, là quân vương trong thiên hạ, thể theo quy tắc .”
“Tư Mã đại nhân, thiên hạ ai chẳng Thành vương chính là cha đẻ của Bệ hạ, nếu Bệ hạ tỏ bình thản chẳng chút xót thương, thì trong thiên hạ sẽ nghĩ về bệ hạ?” Lý Quang Cát chắp tay với Tấn Ưởng: “Xin Bệ hạ tuân thủ nghiêm ngặt đạo con.”
“Tư Mã đại nhân và Lý tướng đều lý”.
Tấn Ưởng xoa xoa trán: “Cố đại nhân, ngài thấy chuyện thế nào?”
Cố Trường Linh tiến lên một bước : “Thần cho rằng, đây là chuyện riêng của nhà Bệ hạ.”
Tấn Ưởng lên : “Tốt, Cố khanh đúng, đây vốn là chuyện nhà trẫm.” Nói xong câu , sang Lý Quang Cát cùng Tư Mã Hồng: “Việc trong lòng trẫm dự tính , mời hai vị đại nhân nên để chuyện tổn thương đến hòa khí đôi bên.”
Tư Mã Hồng liếc Cố Trường Linh đang khom kính lễ, giọng giễu cợt : “Cố đại nhân đưa lời kiến nghị .”
“Đa tạ Tư Mã đại nhân quá khen, tại hạ hổ dám nhận”.
Cố Trường Linh mỉm thi lễ với Tư Mã Hồng một cái.
Tư Mã Hồng tức giận rời tầm mắt, hề Cố Trường Linh.
Lý Quang Cát chợt bừng tỉnh cũng chẳng thèm đợt sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt giữa hai họ, chắp tay : “Việc nếu bệ hạ
quyết định, chúng thần đương nhiên dám nhiều lời nữa.
Chỉ là Thế t.ử Thành vương phủ...”
“Hai vị công t.ử trong Thành vương phủ vẫn đến độ tuổi mão quan, thể thống trị một châu, chi bằng đưa Thành vương phi cùng hai vị công t.ử trong kinh thành, đợi họ đến tuổi thì bàn chuyện phong thưởng .” Tấn Ưởng rũ mắt xuống, chậm rãi : “Chư khanh nghĩ như thế nào?”
Trương Trọng Hãn vẫn từng lên tiếng liếc mắt sang ba con hồ ly lúc đều im lặng , cũng sang một bên cùng các lão thần, chẳng ý kiến gì đối với chuyện .
Hoàng thượng trông vẻ như đang quan tâm gia quyến Thành vương phủ, thế nhưng thực chất là dự định thu hồi khối đất phong Cẩm Châu , để con nối dòng của Thành vương trở thành hoàng thất nhàn rỗi hữu danh vô thực.
Tựa như hai vị lão Quận vương hôm nay rảnh rỗi trong kinh thành , tước vị cũng đất phong, sống trong kinh thành thì thể trò trống gì?
Nhìn như săn sóc chu đáo nhưng là gươm dính m.á.u thắng, vị Hoàng đế , thủ đoạn cao minh hơn hẳn tiên đế.
“Bệ hạ thánh minh!” Cố Trường Linh chắp tay : “Con nối dòng của Thành Vương tuổi còn nhỏ, bệ hạ lo lắng cho họ như , thực là nhân đức.”
Lý Quang Cát và Tư Mã Hồng đồng loạt thầm ha hả trong bụng, chẳng qua trong lòng họ cũng hiểu rõ, như là cách nhất đối với triều đình.
Trừ phi hai bọn họ lòng phản nghịch, nếu cũng chẳng dám lời nào phản đối nữa.
“Đã như , phiền chư vị đại nhân an bài công việc nghênh tiếp gia quyến Thành vương phủ”.
Tấn Ưởng tờ giấy báo tang từ Cẩm Châu gởi tới đang đặt ở bàn, rủ mắt xuống : “Dù cũng là con nối dòng của Thành vương, đường lo lắng chu .”
Con nối dòng của thành vương?
Cái từ thế nào cũng thấy...!quá khách khí.
Trương Trọng Hãn từ tới nay luôn là suy nghĩ theo chiều hướng tích cực, ngẫm ngẫm vẫn thấy lời của Bệ hạ gì đó đúng, vẻ như giống với lời của một trưởng thương nhớ của .
Hắn liếc sắc mặt của Bệ hạ, thế nhưng điều gì.
Suy nghĩ một chút, dậy theo Cố Trường Linh: “Bệ hạ thánh minh, chúng thần nhất định sẽ dốc sức.”
“Vậy phiền chư vị ái khanh.” Sau khi Tấn Ưởng xong, khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi, bốn xong thấy thế, thức thời lên tiếng cáo từ.
Vừa khỏi cung Càn Khôn, ba Tư Mã Hồng, Cố Trường Linh, Lý Quang Cát ngoài trong chắp tay cáo biệt , đó ai nấy lục đục rời , khó nhận thấy họ điều bất mãn với .
Trương Trọng Hãn vuốt râu mép, ánh mắt quét khắp ba họ một lượt, cuối cùng đến bên cạnh Cố Trương Linh: “Cố xin dừng bước.”
“Trương tướng”.
Cố Trường Linh đầu Trương Trọng Hãn, đáp lễ : “Trương tướng còn việc gì?”
“Chỉ về cùng Cố đại nhân thôi, tán gẫu vài câu”.
Trương Trọng Hãn ha hả : “Cố đại nhân nhận tín nhiệm của Hoàng thượng, chẳng ngài thấy chuyện ...”
“Trương tướng quá lo lắng, hai đều quan ở triều đình, bệ hạ đối xử với các quan văn quan võ đều như .” Cố Trường Linh Trương Trọng Hãn moi chút tin tức nên mới tìm cớ trò truyện với , cho nên lên tiếng thẳng: “Chuyện , lớn lớn, nhỏ nhỏ, thế nhưng Trương tướng nhớ kỹ một chuyện.”
Trowng Trọng Hãn : “Nguyện lắng Cố đại nhân.”
“Mặc kệ Thành vương thế nào, cuối cùng cũng là cha đẻ của bệ hạ, chúng cần nhiều lời trong chuyện , trong lòng bệ hạ tự quyết định.” Cố Trương Linh dừng một chút, đè thấp giọng tiếp: “Con nối dòng của Thành vương, hôm nay tuy tuổi nhỏ, giúp đỡ gì cho bệ hạ.
Điều bọn họ nên hiểu thì cần hiểu, việc nên thì
thể , dù bọn họ cũng chỉ là con của Vương gia, tôn quý bằng Bệ hạ .”
“Lời của Cố quả thật lí, tại hạ cũng cho rằng như .” Trương Trọng Hãn là một con cáo già, lập tức minh bạch ý tứ của Cố Trương Linh, hai bèn , quyết định bắt tay tiếp đón gia quyến của Thành vương kinh.
Quả nhiên, ngày hôm Bệ hạ chỉ một bài tế văn cho Thành vương, đồng thời mặt thể bá quan trong triều tuyên bố sẽ giữ đạo hiếu bảy tháng với Thành vương.
Dựa theo lễ nghi của gia đình thông thường thì khi thúc bá mất, thế hệ con cháu hầu như đều giữ đạo hiếu ba tháng.
Nếu phụ mẫu mất, nhi t.ử giữ đạo hiếu hai mươi bảy tháng.
Quan hệ giữa Bệ hạ và Thành vương tuy chút phức tạp, nhưng quân vương thể giống như những gia đình thông thường?
Giữ đạo hiếu bảy tháng, là cách thể xoi mói.
Chí ít ở trong miệng văn nhân thì liên tục tán dương hành vi của Bệ hạ, thậm chí nhiều văn nhân tài t.ử còn thơ tán thưởng lòng nhân của Tấn Ưởng.
Hoàng đế cần giữ đạo hiếu bảy tháng, đương nhiên cả triều đình ai dám nhắc đến chuyện lập hậu, tuy nhiên vẫn mắt nhắc đến chuyện .
Bệ hạ và Thái hậu còn lo, ngươi chỉ là một thần t.ử thì gì mà vội vã như thế, ngay cả chuyện Bệ hạ đang giữ đạo hiếu cũng quên, còn đưa đề nghị ?
Có ai trở thành kẻ bất nhân bất hiếu bất nghĩa trong miệng đám nhân văn thi sĩ?
Năm tháng , gia quyến Thành vương nhập kinh, ngoại trừ bốn con, hai trai hai gái của Thành vương, còn Thành vương phi cùng hai vị trắc phi.
Phủ dành cho họ sớm chuẩn xong, phủ theo quy chế quận vương, kiến trúc bên trong xây dựng vô cùng tinh xảo, ai đến xem cũng thốt lời khen tặng rằng Hoàng thượng nhân hậu.
Có mấy ai , năm đó khi Bệ hạ còn đang trưởng t.ử trong Thành vương phủ thì Thành vương phi cùng các cũng đối xử với .
Huynh tỷ điêu ngoa tùy hứng nên cuộc sống mỗi ngày trôi qua đều khó khan.
Hiện tại Bệ hạ là quân vương trong thiên hạ, nghi nhận những việc tàn ác của đám Thành vương phi ngày , trái còn cẩn thận chăm sóc tiếp đãi, bao nhiêu thể hành vi khoan dung nhân hậu giống Bệ hạ?
Sau khi việc truyền , ít trong kinh thành cũng khen Bệ hạ đối nhân xử thế nhân hậu.
Đám Thành vương phi tâm tư ác độc, do đó con cái của Thành vương trong kinh thành cũng chào đón.
Mặc dù mặt đều đùa, khách khí đối với bọn họ, thế nhưng trong nhà tụ hội gì cũng từng mời con cái nhà Thành vương gia đến chơi, khiến công t.ử quận chúa bình thường đều tùy ý điêu ngoa cũng khó xử thế nào.
Tuy rằng bọn họ tùy hứng ngốc nghếch, nhưng cũng cái đất kinh thành chẳng Cẩm Châu, hơn nữa còn một trưởng năm đó bọn họ chà đạp hiện giờ thành Hoàng đế, nếu như ngoan ngoãn sống ở đây chờ đợi, chỉ sợ cuộc sống về sẽ khổ sở.
Thành vương phi còn lo lắng hơn cả mấy đứa con của .
Điều bà lo lắng nhất là Hoàng đế sẽ khó dễ cả nhà bọn họ, mà là lo lắng Hoàng đế sẽ giam lỏng bọn họ ở đây, ban cho tước vị, cũng cho đất phong, đợi hơn mười năm qua, ai còn coi trọng nhà bọn họ nữa?
Bà càng nghĩ càng thấy lo, xung quanh tìm hết cách, hy vọng tìm thường xuyên trò truyện với Hoàng đế, nhờ họ giúp vài câu.
Sau một thời gian ngóng, bà Hoàng đế tín nhiệm nhất là Cố gia, khi Hoàng đế tự chấp chính, Cố Hầu gia còn là lão sư của .
Chỉ tiếc Cố gia gia phong nghiêm cẩn, bà là một vương phi mang tang chồng, vô duyên vô cớ tìm lí do đến đăng môn bái phỏng, dù ý định , cũng thể đến cửa cầu .
Bà càng nghĩ càng thấy nên đợi một đoạn thời gian nữa, cuối cùng cũng chờ một cơ hội cực .
Cố gia nhị cô nương tháng sẽ tổ chức lễ cập kê, ít nữ quyến trong kinh thành đều mời đến.
Bà là Thành vương phi đương nhiên cũng xếp trong diện khách mời.
Nhìn thiệp mời trong tay, Thành vương phi suy nghĩ một lúc lâu mới sang với Lâm cô cô là nha hồi môn luôn theo bên cạnh : “Cô cô, đem bộ ly thủy tinh xếp cho thật , đợi đến lễ cập kê của Trường Nhan huyện chủ thì dùng bộ ly thủy tinh hạ lễ.”
Ly thủy tinh?!
Lâm cô cô khẽ biến sắc.
Đây chính là một trong những món đồ hiếm quý, cả Đại phong cũng mấy bộ, chỉ là lễ cập kê của một khuê nữ nhị đẳng thế gia, vương phi hà tất buông món quà lớn như thế?