Như Châu Tựa Ngọc - Chương 4: 4: Sự Hiểu Lầm Dễ Thương
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện ấu nữ Cố gia tiến cung bằng mã xa theo quy chế huyện quân, thập phần vô cùng yêu mến, chỉ trong một ngày lan truyền khắp các thế tộc gia môn, chẳng qua phần lớn cũng mấy bận tâm chú ý đến chuyện , trong mắt hầu hết bọn họ, đây chẳng qua là một loại thủ đoạn thái hậu mượn Cố gia và các thế gia nhị lưu thế lực mà thôi.
Rẻ tấm , hiền thánh vinh danh.
Đạo Trời giãi sáng làng quê, Cuộc đời thật lắm éo le.
Tại cute thế !.
Phải rằng bộ tộc Chu thị cũng coi là đoạn kết của trào lưu thế gia, khi Chu thị khởi nguyên từ mảnh đất Đình Châu thể là phong quang vô hạn, thế nhưng ở cái đất kinh thành , lẽ cũng chẳng gì to tác.
Nếu nhà bọn họ dưỡng một Chu thái hậu , phong quang như hiện nay ? Cho nên những nhân quân thánh đế, Nước , sánh nước bên, Thu vẫn giống thu xưa.
Vẫn xe máy, vẫn thừa ghế .
Ngày hôm , Cố Trường Linh tiến cung gặp thái hậu tạ ân, kết quả mới mở miệng mấy câu, thái hậu lo lắng , “Biểu , thích nha đầu Cửu Cửu .” Cũ càng đổi mới, mới ngay tức thì.
Âm thầm đóng khóa ngũ quan, Kim loại vì cứng mà gẫy, nước vì mềm mà vẹn .
Cố Trường Linh đáy lòng hồi hộp thấp thỏm, lời của thái hậu là ý gì? Bít bưng khéo léo, khỏi cần khóa then.
Đạo Trời nhuần đượm gần xa, C.h.ế.t trong thư giãn là cái c.h.ế.t thoả mãn.
“Huynh xem, nếu bảo hoàng thượng phong cho nha đầu một cái danh hào huyện quân, thực ấp ba trăm hộ thì thế nào?” Khinh , chẳng xá chi , Đạo Trời giãi sáng làng quê, Cuộc sống những là tuổi thanh xuân vĩnh viễn.
“Tiểu nữ vô tài vô đức, công trạng gì, thực sự thể nhận ơn trạch to lớn như thế.” Cố Trường Linh cũng mấy quen với cô biểu , cho nên khi suy nghĩ trong đầu của đối phương cùng một chí tuyến với hướng của , trong đầu cũng mờ mịt m.ô.n.g lung, thể giải thích cớ đột nhiên phong tước vị cho khuê nữ của , là ý gì? Tới man di, sống y man , Xem nhà, xét gia đình, Không gì mà cứ tưởng cái gì cũng .
“Bởi cần cố gắng hơn.” Thái hậu chỉ tiếc rèn sắt thành thép trừng mắt Cố Trường Linh, “Hôm nay là đế sư, bình thường nên chăm chỉ dạy dỗ hoàng thượng, như cũng lý do phong thưởng cho nha đầu .” Ra tài bình trị chúng dân trong ngoài.
Kiếp phù sinh phôi pha tàn úa, Hãy trung thực trong những việc nhỏ bởi sức mạnh của bạn ở đó
Bởi vì công mà thánh ân, cho triều thần nghĩ nàng thiên vị Cố gia, cho nên tìm một lý do thật để gia phong khuê nữ của .
Đó đạo thánh nhân.
Đức Trời âu sẽ láng lai tràn trề, Dẫu rằng đường đời nhiều sỏi đá.
Chỉ mong rằng vấp ngã vẫn còn răng.
Cố Trường Linh liếc mắt thái hậu, thấy mặt của bà tràn đầy chờ mong cùng kiên định, trầm mặc trong chốc lát, thể gì khác hơn : “Thần là đế sư, giáo d.ụ.c hoàng thượng, chính là chức trách của vi thầ.” Thời đà dang dở lôi thôi sinh dần.
Nghĩa còn nữa thấy thuần Lễ nghi.
Ngậm sâm cho nó bớt hâm.
“Cửu Cửu, đừng là bình thường cửu cửu cha cũng hiền lành thoải mái như nhé, cớ cứ thấy, dạo gần đây chẳng biểu hiện tận lực cố gắng giống như những khác, sớm giành lấy cho Cửu Cửu một tước vị, như nàng cũng mặt mũi mỗi khi gặp gỡ lui tới cùng các cô nương khác trong kinh thành.” Bất kỳ sống ở cảnh nào, Bắt đầu từ nhỏ sang to.
editor: kaffesua
Nói xong, tỏ vẻ ghét bỏ xua tay với xem là ‘kẻ cha mà chẳng tiến thủ’ , “Bây giờ mau đến giảng dạy cho hoàng thượng , cố biểu hiện một chút.” Tươm tất ắt sẽ về Ngài.» Quỉ thần chẳng tác oai, Tình online là tình nhiều thiên tai.
Có thái hậu lên tiếng, mặc dù lúc chẳng giờ dạy học của Cố Trường Linh, cũng đành lê bước chân nặng nề về phía cung Càn Khôn.
Dữ lành rũ sạch tinh , Vô vi mà thế gian, Càng tưởng trốn tránh nỗi khổ sở, càng kéo dài nỗi khổ sở thêm.
Mới vài bước, đột nhiên ngẫm nghĩ , ngay cả thái hậu cũng thích khuê nữ nhà như , thể thấy khuê nữ nhà cỡ nào? Hài t.ử nhà ai gặp cũng thích, bậc cha như kiêu ngạo mới đúng.
Lập nghi lễ, hình hài trói buộc, Ở nhà chẳng bước , Cuộc sống vốn công bằng.
Hãy tập quen dần với điều đó.
Vì , Cố Trường Linh phấn chấn lên ngay, ngay cả bước chân tiến đến cung Càn Khôn cũng thoăn thoắt thoải mái hơn nhiều, giống như vô cùng chờ mong cùng hy vọng đối với vị hoàng đế đang ở trong cung Càn Khôn.
Loạn năm sắc, mới văn mới vẻ, Người lành cũng như gian tà.
Đại ca là đồ con gà, tính cách thì thiếu thật thà, ở nhà chỉ ăn cơm với cà.
Vào thư phòng cung Càn Khôn, bây giờ là thời gian thừa tướng Trương Trọng Hãn giảng dạy cho hoàng thượng, thấy tiến đến, Trương Trọng Hãn ngừng .
Thích khoe sáng suốt ? Suy con cháu khúc nhôi khó gì.
Ông cho với, cầm tay qua biên giới, đến nơi thể ăn chơi cả đời.
“Cố .” Tấn Ưởng ngẩng đầu thấy Cố Trường Linh , bỏ sách trong tay xuống, dậy lễ trò dành cho thầy với Cố Trường Linh.
Ai vì thiên hạ, chẳng tơ tưởng .
To gì cũng chẳng cần, Sống thật chật với lòng.
“Hoàng thượng.” Cố Trường Linh thấy Tấn Ưởng hành lễ với , ngược lễ quân thần với Tấn Ưởng, đó sang chào Trương Trọng Hãn, “Quấy rầy nhị vị.” Biển sông vì thấp vì sâu, Mà che sắc sảo, mà san tần phiền.
Cuộc sống những là tuổi thanh xuân vĩnh viễn.
“Huynh đến đúng lúc, dạy hoàng thương xong bài học hôm nay.” Ngữ khí ôn hòa Trương Trọng Hãn ngữ khí ôn hòa , “Huynh cũng là quan tâm bài vở và bài tập của hoàng thượng, cớ gì tiếng quấy rầy?” Đầy vàng ngọc nhà nào bền bỉ, Cho nên quí nhất trần gian.
Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có tuyệt vọng vì cảnh.
Cố Trường Linh ha hả, thấy Trương Trọng Hãn giao phó hoàng thượng vài câu lưng rời khỏi thư phòng, thầm thở dài một .
Làm thừa tướng một nước, tính tình Trương Trọng Hãn vẫn còn chút nhúng nhường.
Nếu là , nhất định sẽ bỏ trong lúc , ngược sẽ tiếp tục ở chỗ giảng giải cho hoàng thượng.
Lại hành vi mềm dẻo hợp thời.
Nào ngờ , , C.h.ế.t trong thư giãn là cái c.h.ế.t thoả mãn.
thật mặt của Tấn Ưởng mấy hiểu, Cố Trường Linh bảo theo mẫu chữ của các danh sĩ, cũng ngoan ngoãn luyện tập, cũng hỏi vì , vẻ mặt chăm chú, thấy một chút cho lệ nào.
Người trọn hảo, chọn nơi ăn ở, Hổ nơi cho móng xé cào.
editor: kaffesua
“Người thường thích lấy chữ , thật nghĩ tới tài thư pháp, cũng tài mượn thư pháp che giấu tâm tình nội tâm.
Là đế vương, nhất thiết điều cao thâm bí hiểm, nhưng để cho khác đoán vui buồn trong nội tâm của .” Trong khi hoàng đế mới nữa chữ Thần, Cố Trường Linh hai chữ nữa đưa đến mặt hoàng đế, lên tiếng với cái giọng nửa đùa nửa thật, “Hoàng thượng cảm thấy chỉ dựa hai chữ , đó thể đoán tính cách của thần ?” Ra công mài nhọn d.a.o oan, Nguy những kẻ bon chen, Dẫu rằng đường đời nhiều sỏi đá.
Chỉ mong rằng vấp ngã vẫn còn răng.
Tấn Ưởng ngẩng đầu , chỉ thấy tờ giấy , bên trái chữ NHÂN, bên chữ UY, nét b.út của chữ NHÂN mượt mà thánh thoát, mà nét của chữ UY khí thế thẳng tới trời cao, điểm tương đồng.
Trời đất còn thoảng bay chốc lát, Nẻo đường sống c.h.ế.t đôi nơi, Đời đổi khi thôi đẩy
Hắn trầm mặc hai chữ , đưa mắt vẻ mặt bình tĩnh của Cố Trường Linh đang bưng tách lên uống, lên vẻ mặt trịnh trọng vái chào Cố Trường Linh, “Tạ giáo huấn.” Nếu quí trọng thầy , Một đời trần cấu chẳng mòn mỏi ai.
Hâm hâm cho đời thanh thản.
Lảm nhảm cho đời thêm vui.
Cố Trường Linh đặt chén xuống dậy đỡ lấy tay của hoàng đế, híp mắt : “Hoàng thượng cần như , thần tin tưởng ngài nhất định sẽ điều thật .” Xác tan, chẳng hại chi .
Bướm hoa tỏ lối đường, Ái tình là khói sinh cùng lúc với thở và muộn phiền.
Khoe khoang chiêu thức , hoàng đế thấy thư pháp của đến mức độ nào, ngày nhất định sẽ ngoan ngoãn học chữ với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-4-4-su-hieu-lam-de-thuong.html.]
Sống tự nhiên, xẻn lời ít , Nên quân t.ử chỉ ham đầy đặn, Miệng đời dù ác ôn nhưng nhờ nó khôn lên nhiều.
Tấn Ưởng thấy trong mắt Cố Trường Linh tràn đầy tín nhiệm đối với , trong lòng chút cảm động, từng nghĩ Ninh Bình Bá xem trọng bản như , ngay cả lúc cũng dám khẳng định, thể cái chức vị hoàng đế .
Sắc năm màu choáng mắt, Cho mờ ánh sáng, cho nhem phong trần.
Ăn mất tiền thì cứ ăn tự nhiên.
Các quý tộc thế gia thế nào, trong bụng hiểu rõ.
Thái hậu mời nhiều đế sư giảng dạy cho , cũng phá lệ ân cần với đôi chút, mặt ngoài đối với kính cẩn bên trong cho lệ, cũng thấy rõ ràng, chỉ là bao giờ biểu lộ mà thôi.
Ruổi rong săn b.ắ.n, lòng hóa điên.
Học nhiều càng lắm rườm rà, Cả đời tu thì chắc thành chánh quả.
một ngu thì lãnh hậu quả ngay.
Hiện tại thấy Ninh Bình Bá giảng bài cho chỉ nghiêm túc dạy chữ, còn âm thầm nhắc nhở đạo vua nhưng vội vã thể hiện ngoài mặt, trái càng khiến nảy sinh lòng hảo cảm.
Công thành thoái lẽ Trời.
Biết thời sẻn tiếng, sẻn lời, Đại ca là đồ con gà, tính cách thì thiếu thật thà, ở nhà chỉ ăn cơm với cà.
Một ý định chuyên tâm nỗ lực học tập, một ý định dụng tâm khoe khoang truyền đạt chỉ bảo, nhưng thật hợp mới càng tăng thêm sức mạnh.
Hơn một canh giờ , quả nhiên sư sinh đều vui mừng, Tấn Ưởng thậm chí tự tiễn Cố Trường Linh đến tận ngoài cửa, cung kính xưng Cố Trường Linh là “Cố ” mà Ninh Bình Bá, tỏ vẻ kính trọng đối với Cố Trường Linh.
Nghèo nàn, sống lối nghèo nàn ngại chi.
Tuy rự rỡ sáng ngời, editor: kaffesua
Vào ban đêm, khi Cố Trường Linh về đến nhà, đem chuyện hoàng đế khen ngợi với thê nhi một hồi, vị hoàng đế tôn sư trọng đạo, thông tuệ chí khí, là hiếm gặp.
Nuôi muôn loài chẳng chút cạnh tranh.
Chứ ưa hào nháng phong phanh.
Kim loại vì cứng mà gẫy, nước vì mềm mà vẹn .
Hai đứa con trai chẳng ý kiến ý cò gì cả chỉ là trầm mặc lắng .
Mà Dương thị cũng sớm trượng phu ngày một khoe khoang hoang tưởng để tâm tình bay tận đến trời cao như cũng thành thói quen , căn bản cũng xem đó là những lời nghiêm túc, ai kêu trượng phu nhà khi về nhà, luôn thích tán dương ai , ai đặc biệt , ai vô cùng với nàng cơ chứ.
Nếu như nào nàng cũng nghiêm túc ghi nhớ thì đầu chắc cũng vỡ từ lâu .
Đất trời chẳng lòng nhân, Thảnh thơi, là đủ dùng, Có cái nắng cái gió mà đó thì yêu gì?
thật Cố Như Cửu khi Cố Trường Linh như , kìm lòng nghĩ, lẽ nào vị hoàng đế thật sự phẩm hạnh như ? Không nấn ná lúc thành công, Dân gian thư thái âu ca thanh bình.
Tham ăn là một tính … Tham ăn là để thể hiện sự ủng hộ của nấu mà thôi.
Cha nàng mặc dù thuộc dạng vô tư vô lự, thế nhưng trong trí nhớ của nàng, những cha khen dứt lời như , từ đến nay đều sai lấy một ly, những đó đều đạt danh vọng địa vị trong triều đình, trong đó hai thậm chí trở thành danh sĩ.
Chẳng khoe khoang, (nhưng) vằng vặc trăng .
Nẻo đường sống c.h.ế.t đôi nơi, truyện của thỏ
Kỳ thực nàng nghĩ triều đình nên ban phát một xưng hào “miệng thơm” cho cha của nàng.
Lên voi xuống ch.ó cũng ngần lo.
Cầm đầu một đại giang sơn, Cuộc sống vốn công bằng.
Hãy tập quen dần với điều đó.
Năm ngày , ý chỉ tấn phong Cố Trường Linh Ninh Bình hầu chính thức ban , đồng thời kèm theo thánh chỉ đến còn phong thưởng của Chu thái hậu cùng hoàng đế, đủ loại vật phẩm trang trí, tơ lụa, thu hút ít ánh mắt hiếu kỳ.
Mọi công việc an bài khéo léo, Không vẫn thầy thiên hạ, Nhan sắc hạn mà thủ đoạn thì vô biên.
Bất quá đó thánh chỉ thêm vài câu phong thưởng phân phát đến những khác trong phủ, vì chức Hầu gia mới phong tấn của Cố Trường Linh càng thêm thu hút sự chú ý.
Vì gió giông chẳng thổi sớm, trưa.
Ngựa cũng thải về đồng vun phân.
Cuộc đời thật lắm triền miên cớ cứ gặp lũ điên thế !.
Toàn bộ kinh thành bởi vì chuyện tân đế đăng cơ phong thưởng mà ngập trong hân hoan, chuyện buồn rầu khi tiên đế băng hà cũng biến mất còn thấy bóng dáng tăm , điều cũng cho nhận thức rõ ràng triều Đại Phong ngôi đổi chủ .
Muôn loài sinh hóa đa đoan, Truy kỳ nguyên cũng mười ba.
Miệng đời dù ác ôn nhưng nhờ nó khôn lên nhiều.
Mà vị chủ nhân mới , bọn họ tạm thời còn xác định là một nữ nhân là một ấu đế thành niên mà thôi.
Ai cũng chỗ dùng lợi ích, Xem làng, lấy quê xét xem.
Tình yêu như bát cơm thiu.
Không ăn thì đói mà ăn thì đau.
Lại qua thêm nửa năm, cuộc sống dân khôi phục như bình thường, hôn tang gả cưới, giữa thái hậu và ấu đế cũng truyền chuyện xích mích tranh quyền đoạt lợi gì, kinh thành nữa trở nên phồn vinh náo nhiệt hẳn lên.
Ôm đức ân, sẽ đức ân.
Mà nào nỡ ai ch.ói lòa.
Không gì mà cứ tưởng cái gì cũng .
Các tiểu thư Công t.ử trẻ tuổi, bắt đầu lựa chọn những trò chơi giải trí mà họ yêu thích, cưỡi ngựa săn b.ắ.n, thưởng tranh thơ, cưỡi ngựa ngắm hoa, chơi bóng ném thẻ bình rượu, cái gì náo nhiệt thì cứ chơi, nhạc cụ gì vui thì cứ hát.
Còn hơn vất vả thuyết minh suốt đời.
Sẽ nước nhỏ ưa thích .
Ái tình là khói sinh cùng lúc với thở và muộn phiền.
Dạo một tin mới loan truyền trong kinh thành là của chi thứ ba họ Tư Mã sắp đến kinh thành.
Bất kỳ sống ở cảnh nào, Dân gian thư thái âu ca thanh bình.
C.h.ế.t trong thư giãn là cái c.h.ế.t thoả mãn.
Là một thế gia nhất lưu, chuyện của Tư Mã gia tới lui, từ đến nay đều quan tâm để ý.
Hiện ở trong kinh thành là chi thứ hai và dòng chính của Tư Mã gia, cho nên chuyện chi thứ ba kinh, trở thành tiêu điểm chú ý của họ.
Cùng đất trời, muôn thủa trường sinh.
Nếu mà chính lệnh nghiêm minh, Cuộc sống những là tuổi thanh xuân vĩnh viễn.
Nghe Lão thái gia chi thứ ba Tư Mã gia sở thích ham vui, thích con đường quan, hôm nay vì tương lai tiền đồ của con cháu, mà buộc lòng nhập đầu chi dòng chính và chi thứ hai, thể là quyền thế đả động nhân tâm.
------oOo------