Như Châu Tựa Ngọc - Chương 35: Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:25:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mộc Hương, xảy chuyện gì?” Cố Như Cửu bỏ trâm cài tay trong gương, nỗi bất an trong lòng càng ngày càng dâng lên.
“Tiểu thư.” Mộc Hương quỳ xuống mặt Cố Như Cửu, thanh âm khàn khàn : “Đại nãi nãi qua đời .”
“Ngươi cái gì?!” Cố Như Cửu cảm giác đầu óc đang cuồng, đưa mắt sang Mộc Hương, há miệng ngậm , đầu óc trống rỗng.
“Hôm nay Đại nãi nãi mã xa đến Ngũ Trang quan dâng hương, bất ngờ công t.ử chi thứ ba Tư Mã gia phóng ngựa chạy qua, kinh hãi ngựa kéo của Đại nãi nãi, kết quả… Kết quả đứa bé trong bụng còn, Đại nãi nãi cũng .” Mộc Hương nghẹn ngào hết cầu, ngẩng đầu thấy sắc mặt Cố Như Cửu trắng bệch, lòng càng thêm lo lắng, : “Tiểu thư…”
“Làm như , như thế…” Nhớ Đại tẩu thường ngày với và cả đứa cháu đời mà nàng chờ mong, Cố Như Cửu thấy đau lòng vô cùng, đau đến mức thở nổi, chân như nhũn ngã xuống đất.
“Tiểu thư!” Bảo Lục và Thu La thấy Cố Như Cửu té ngã, vội vàng tiến lên đỡ nàng xuống ghế, sang trừng mắt với Mộc Hương, cho phép nàng tiếp tục nữa, nhằm tránh tiểu thư chịu quá nhiều đả kích.
“Các ngươi mau chuẩn xe ngựa, về phủ.” Cố Như Cửu đẩy , đưa tay cầm lấy tách , thanh âm khẽ run rẩy: “Ta trở về ngay lập tức.” Trong nhà xảy chuyện lớn như , chắc chắn đều đau lòng, nàng cũng yên.
“Nô tỳ lập tức tìm chuẩn xe.” Bảo Lục thấy tiểu thư lo lắng như , cũng vội vàng luống cuống, vội vã sắp xếp chuyện, nhanh chân chạy bên ngoài, sai chuẩn xe ngựa.
“Hà công công, hôm nay thực sự xin .” Thu La xoay quỳ gối hành lễ với Hà Minh: “Đợi chuyện trong nhà xử lý thỏa , tiểu thư nhà
sẽ đến tạ ơn với bệ hạ, xin công công hãy…”
“Thu La cô nương chớ nên khách khí như ,” Hà Minh vẻ mặt bi thương, khom : “Xin hãy khuyên huyện chủ nén bi thương, chớ để tổn hại đến thể.”
Hắn cũng ngờ ngày hôm nay xảy chuyện lớn như , Đại thiếu nãi nãi Cố gia một thi hai mệnh, khởi xướng còn là của Tư Mã gia trong triều, loạn .
Lão gia t.ử dòng chính Tư Mã gia là lão sư của tiên đế, là năng lực lẫn thanh danh trong kinh, việc nếu Tư Mã gia đưa cách xử lý vẹn cả đôi đường chỉ sợ của Cố gia cũng chịu để yên.
Biết rõ bản tiện ở nơi nữa, Hà Minh cung kính khom ngoài.
Khi tới cửa, ngẩng đầu sắc mặt trắng bệch của Trường Nhan huyện chủ, nhịn nghĩ, đều quan hệ giữa con gái và con dâu luôn bất hòa, thế nhưng thấy bộ dáng lo lắng đau khổ của Trường Nhan huyện chủ thể đoán cảm tình chị em dâu trong Cố gia thắm thiết, bằng cũng đau lòng đến mức như .
T.ử Thần điện, Tấn Ưởng thấy Hà Minh trở về, liền hỏi: “Huyện chủ thích mấy thứ ?”
“Hồi bẩm bệ hạ, huyện chủ vốn vui mừng, thế nhưng trong nhà xảy chuyện lớn, hiện tại huyện chủ đang vội vã trở về.” Hà Minh ngừng một chút, thấy vẻ mặt Bệ hạ tỏ lo lắng, cũng chờ Bệ hạ lên tiếng hỏi, liền thẳng: “Công t.ử chi thứ ba Tư Mã gia phóng ngựa đường đến quan đạo, khiến cho ngựa mã xa của Cố Đại thiếu nãi nãi kinh hãi…”
“Cố Đại thiếu nãi nãi thế nào?” Tấn Ưởng nhíu mày.
“Cố Đại thiếu nãi nãi… một thi hai mệnh.” Hà Minh thấy sắc mặt Bệ hạ âm trầm cùng giận dữ, âm thanh càng càng thấp, dường như chỉ thể như thế mới giảm thiểu sự tồn tại của lúc .
“Một thi hai mệnh?”
Tấn Ưởng nghĩ tới vẻ vui sướng của Cố Như Cửu mỗi khi nhắc đến đứa cháu đời , còn nghĩ tới gần đây Cố Trường Linh luôn vui vẻ,
trầm giọng : “Thế còn vị công t.ử Tư Mã gia gây chuyện thì ?”
“Nô tài .” Hà Minh kịp dò hỏi chuyện , tin cũng từ chỗ Trường Nhan huyện chủ mà thôi.
Tấn Ưởng nhắm mắt , phất tay bảo lui .
“Bệ hạ.” Bên ngoài điện, Hồ Vân Kỳ cao giọng : “Bệ hạ, vi thần việc cầu kiến.”
Nghe thấy thanh âm của , Tấn Ưởng vốn đang đột nhiên lên, vội vã ngoài điện.
“Bệ hạ?!” Hồ Vân Kỳ thấy Tấn Ưởng , liền hành lễ, còn kịp , chỉ thấy Tấn Ưởng lướt qua , nhanh ch.óng xa.
Hắn ngẩn , cùng với mấy cung nữ thái giám hầu hạ Tấn Ưởng đồng loạt đuổi theo.
Tối hôm qua trời đổ một cơn mưa nhỏ, con đường lát đá trơn trượt, Tấn Ưởng lảo đảo xém chút ngã sấp xuống, dựa cây cột bạch ngọc bên cạnh mới vững .
Thế nhưng lúc bất chấp mấy thứ , vén vạt áo bào lên thắt lưng, đó tiếp tục chạy về phía cửa chu tước.
Nhìn thấy như , đừng cung thị phục vụ gần Càn Khôn hù dọa trắng xanh mặt mày mà đám Long cấm vệ đang cùng Hồ Vân Kỳ cũng bất giác sinh lòng lo lắng, sức khỏe của bệ hạ nay vẫn yếu ớt, giờ chạy vội như thế chịu ?
Cố Như Cửu bao giờ nghĩ tới nhà sẽ xảy mấy chuyện thế , cũng tin chuyện là sự thật.
Rõ ràng mấy ngày đây Đại tẩu còn bảo Nhị ca nhắn nhủ với nàng rằng Đại tẩu khỏe mạnh đó , còn nàng Ngũ Trang quan cầu phúc cho đứa cháu đời .
Mới qua mấy ngày, một việc đang êm cớ biến thành như ?
Tư Mã gia! Tư Mã gia đến tột cùng ngang ngược đến mức độ nào, thấy đường mã xa cớ còn phóng ngựa chạy?
Nghĩ đến Đại tẩu c.h.ế.t oan cùng đứa cháu đời, Cố Như Cửu tức giận đến đau thắt cả n.g.ự.c.
Tư Mã gia, là Tư Mã gia!
Mã xa vốn đang tăng tốc chạy bỗng nhiên dừng , Cố Như Cửu lau mạnh nước mắt mặt, vén rèm lên định hỏi ai dám cản xe ngựa của nàng thì thấy Tấn Ưởng thở hổn hển ở phía xe ngựa.
Tấn Ưởng thấy nàng vén rèm lên, đang lên tiếng, ngờ há miệng ho khan.
“Bệ hạ…” Cố Như Cửu thiếu niên sặc khí, khom lưng ngừng ho đến mức sắc mặt ửng hồng phía , kinh ngạc : “Vì ngài ở đây?” Người phục vụ , cớ để một chạy đây?
“Sư .” Tấn Ưởng đến gần, ngẩng đầu Cố Như Cửu trong mã xa, nhét chiếc khăn tay trắng tinh sạch sẽ trong tay nàng: “Muội chớ đau buồn, chú ý thể.”
Cố Như Cửu cầm chiếc khăn tay do Tấn Ưởng đưa, gắng gượng nở nụ , nhưng ch** n**c mắt.
Dù bộ dáng chật vật của cũng đối phương thấy, nàng cũng còn lòng nào bận tâm đến vẻ bề ngoài của nữa, trực tiếp đưa tay gạt nước mắt mặt, ánh mắt nhòe lệ chằm chằm thiếu niên đang mặt: “Tạ bệ hạ.”
Nhìn gò má của nàng đỏ ửng vì dùng sức chùi nước mắt nhiều , Tấn Ưởng khẽ ừ một tiếng, đó : “Muội yên tâm, trẫm nhất định sẽ đòi công đạo cho Cố gia.”
“Thần nữ tin tưởng bệ hạ.” Cố Như Cửu nghiêm túc : “Thần nữ tin tưởng bệ hạ, thiên hạ sớm muộn gì cũng thuộc chưởng quản của bệ hạ, ai thể thao túng ngài.
Tư Mã gia cũng , Lý gia cũng , chung quy cũng là ti thần xếp chân ngài mà thôi.” Nói xong những lời , nàng bỏ mành xuống, che bộ dáng chật vật của bản : “Bệ hạ xin hãy về, thần nữ xin cáo lui.”
Tấn Ưởng lùi sang một bên, phất tay ý bảo mã xa thể rời , vẻ mặt hoảng hốt mang vẻ kiên định thể tả bằng lời.
“Bệ hạ.” Hồ Vân Kỳ lưng đợi, trông thấy tâm sự nặng nề như dám bước lên quấy rầy.
Hồ Vân Kỳ do dự một hồi lâu, mới tiến lên : “Bệ hạ, xin ngài chú ý long thể.”
Vừa chạy sát theo phía nên thấy rõ ràng hành vi của Bệ hạ cùng Cố nhị cô nương, nhưng cũng vì thấy rõ, mới cảm thấy kinh hãi.
Phần tâm ý của Bệ hạ dành cho Cố nhị cô nương tuyệt đối chẳng thể là tình nghĩa sư .
Bệ hạ tâm tư đó đối với Cố nhị cô nương thì cớ còn tấn phong nàng huyện chủ?
“Vân Kỳ.” Tấn Ưởng chậm rãi hít một , tay bắt ở lưng, thẳng : “Cho triệu Hình bộ thượng thư, Đại Lý tự khanh yết kiến.”
“Rõ.” Hồ Vân Kỳ khom đáp.
Tấn Ưởng ngẩng đầu bầu trời âm u phía , chậm rãi nhắm mắt, trong đầu hiện vẻ mặt đầy nước mắt của sư .
Hắn mở to mắt, trong mắt tràn ngập sát ý.
Cố Như Cửu bước xuống xe ngựa liền chạy vội trong linh đường, bước viện tiếng bi ai của Nhị tẩu.
Vì bước chân của nàng khẽ khựng , ngẩng đầu dáo dác xung quanh, khắp nơi đều phủ một màu trắng tinh càng xoáy nỗi đau trong lòng.
Đặt chân lên thềm đá, Cố Như Cửu lê bước trong đại môn.
Bên trong nội đường đặt một cỗ quan tài đen bóng, mùi hương nến tiền giấy tràn ngập khắp gian phòng, thế nhưng nàng lúc để ý đến mấy thứ .
“Đại ca.” Cố Như Cửu tới bên nam nhân đang ngẩn ngơ ở linh đường, há miệng, nhưng thể thốt bất cứ lời an ủi nào.
Đại ca và Đại tẩu tình cảm thâm hậu, những năm gần đây luôn gắn bó keo sơn, ân ái như mật.
Nếu bên ngoài ai bụng Đại tẩu thế thế nọ, từ đến nay Đại ca đều tỏ tức giận hơn cả Đại tẩu.
Sau khi tin Đại tẩu mang thai, Đại ca vui sướng hơn bất kỳ ai, nhưng bây giờ…
“Cửu Cửu trở về?” Hai mắt của Cố Chi Vũ khô khốc tràn đầy tơ m.á.u, thấy thương yêu bước , mới lộ một chút sức sống:
“Đêm qua Đại tẩu của còn sẽ cho một cái hà bao thật , ngày sợ rằng…” Vành mắt đỏ tươi nhắm c.h.ặ.t , cũng thốt lời nữa.
Cố Như Cửu thấy như , chợt nhào đến ôm lấy Cố Chi Vũ, oa oa rống lên, dường như luôn phần của Cố Chi Vũ.
Thấy như một đứa bé, Cố Chi Vũ c.h.ế.t lặng đưa tay vỗ vỗ lưng nàng, mới vỗ vài cái, cũng cầm lòng thành tiếng.
Đã nhiều năm trôi qua, từng rơi nước mắt, thế nhưng quá đau thương, quá thống khổ, thống khổ đến mức khiến thở nổi.
Bên ngoài linh đường, Dương thị vành mắt đỏ tươi hai họ ôm ròng, đầu với Cố Trường Linh: “Tư Mã gia, khinh quá đáng.”
Cố Trường Linh quanh năm đều tươi hớn hở, lúc nụ mặt ông cũng bay biến mất, trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng: “Trong địa giới kinh thành, chỉ đủ hiền hách tôn quý, mới thể cho khác kính trọng.”
Cố gia bọn họ chẳng bao giờ ỷ thế h**p , nhưng nghĩa là Cố Gia bọn họ mặc cho khác lấn lướt.
Lúc chi thứ ba Tư Mã gia cũng đang phẫn nộ.
Người của dòng chính thấy Tam thái thái ngang ngược chịu lý lẽ, thiếu chút nữa giữ bình tĩnh.
Nếu nể mặt tổ tông, ai giẫm vũng sình ?
“Bá phụ, ngài nhất định nghĩ cách cứu con trai nhà cháu, chi thứ ba nhà cháu chỉ một nối dõi, nếu nó gặp chuyện gì xảy , chi thứ ba ngày bây giờ?” Tam thái thái như mưa, b.úi tóc rối loạn, còn vẻ đoan trang và trang trọng của một thái thái nhà thế gia.
Thế nhưng lúc bà cũng thể lo chuyện mặt mũi, chỉ mong lão gia t.ử dòng chính thể nể mặt tình cảm bối phận, cứu lấy cái mạng con trai nhà .
“Câm miệng!” Người nhịn nữa chẳng là dòng chính, mà là lão gia chi thứ ba Tư Mã Bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhu-chau-tua-ngoc/chuong-35-chuong-35.html.]
Ông giơ tay run rẩy chỉ
con dâu và con trai : “Nếu con cái các ngươi suốt ngày xấc láo, nó thể phạm sai lầm lớn thế ?”
Trưởng bối lên tiếng, Tam thái thái dám cãi , chỉ ở một bên gạt lệ.
Tư Mã Dược thấy phụ tức giận đến bốc khói, lo lắng sẽ tổn hại đến sức khỏe của ông, lo lắng con trai Hình bộ lôi , vẫn lên tiếng : “Phụ , đợi qua chuyện , con nhất định sẽ dạy dỗ nó, nhưng bây giờ nó của Hình bộ lôi , cũng chịu bao nhiêu tội bên trong nhà giam.”
Tư Mã Bằng tức lo nhưng bảo bỏ mặc con thì cũng thể .
Nhà xảy chuyện thế , mặt mũi thể diện của mất hết , nhưng vì cháu trai, thể cúi đầu cầu .
“Đại ca.” Tư Mã Bằng thấy trận chiến ngày càng căng thẳng, bèn lên chắp tay thi lễ với Tư Mã Hồng vẫn đang im lặng nãy giờ: “Xin đại ca hãy giúp đỡ cho đứa cháu nên của .”
Vãn bối của dòng chính bước lên phía đỡ dậy, cũng dám tự ý mở miệng.
Tư Mã Hồng mặt đổi của chi thứ ba, thấy của chi thứ ba dám ngẩng đầu, mới mở miệng : “Chuyện hôm nay chẳng do giúp , mà của Cố gia nguyện ý buông chuyện .
Ngươi cho là Cố gia bình thường việc khiêm tốn tức là bản tính gì ?”
Tư Mã Dược thấy cha bá phụ dòng chính cho tức giận đỏ mặt, đành lòng để phụ vãn bối khó, hướng Tư Mã Hồng hành lễ: “Bá phụ, việc là do cháu dạy con nghiêm, cầu bá phụ mở cho nó một con đường.”
“Cố gia chìm nổi mấy trăm năm, thế nhưng từng xuống dốc quá mức, nguời như thế, nếu như năng lực và tính toán thì thể vinh quang đến ngày hôm nay?” Tư Mã Hồng thở dài một : “Ta tuy là đế sư của tiên đế, nhưng các hiểu rõ đạo lý thì lạnh.
Tân đế kế vị hôm nay tính nhiệm Cố Trường Linh.
Tư Mã Ký của nhà các ngươi đường, hại con dâu trưởng nhà một thi hai mệnh.
Cố gia thể nuốt xuống khẩu khí , nhưng Trần gia thể bỏ qua ?”
“Thế nhưng Ký nhi cũng cố ý, việc chỉ là ngoài ý , căn bản ngờ xảy chuyện lớn như .” Tam thái thái Tư Mã Hồng , cho rằng Tư Mã Hồng giúp, lập tức lo lắng: “Huống chi Cố gia và Trần gia so với gia thế của chúng thì xem là danh gia vọng tộc gì…” Lời của bà còn hết, đầu thấy sắc mặt công công bên cạnh hết sức khó coi, vì lo lắng trong lòng càng lúc càng nhiều hơn.
Tư Mã Hồng đứa cháu dâu nhà , thầm thở dài trong bụng, bảo cưới vợ chọn rể, đứa cháu dâu của Tam thật sự là…
Hắn Tư Mã Dược, lắc đầu, cháu nhà cái dạng , cũng thể cưới cô nương trong thế gia, đó là kết thành hận thù, chẳng kết .
“Các ngươi cho rằng bây giờ Tư Mã gia còn hiển hách như ?” Tư Mã Hồng lời nặng nề sâu xa: “Các ngươi sống ở đất kinh thành lâu , ở quê nhận quá nhiều tôn sùng từ khác, thời cuộc biến hóa cũng thể lượng thứ .”
“Bá phụ thế nghĩa là thế nào?” Tư Mã Dược mơ hồ hiểu rõ.
Bọn họ mấy năm ở trong kinh thành vẫn tôn kính như mà, thế nào lời Đại bá phụ tựa hồ như .
“Hôm nay hoàng thất nắm chắc binh quyền, trong tay thế gia tuy hộ vệ, nhưng tất cả các vật dụng v.ũ k.h.í bằng sắt đăng ký, lập danh sách, tuyệt đối vượt qua lượng quy định.” Tư Mã Hồng nhấp một hớp lạnh: “Trăm năm , bởi vì hoàng thất tổ chức khoa cử, chiêu nạp hiền tài khắp nơi, dẫn đến các hộ tân quý liên tục trỗi dậy, trong triều thế gia còn nắm thế độc quyền.
Thế nên hôm nay mặc kệ thế gia cũng , tân quý cũng , đều sắc mặt của hoàng thất hành sự.”
Tư Mã Bằng trầm ngâm : “Trăm năm triều đình mở khoa cử, chẳng nhẽ là để…”
“Có đúng thì cũng là chuyện một trăm năm , giờ nhắc cũng chẳng nên trò trống gì.” Tư Mã Hồng đặt chén xuống: “Chuyện nếu như xử lý , chỉ mỗi Ký nhi nguy hiểm
đến tánh mạng, ngay cả Hương nha đầu cũng cần lo lắng chuyện hôn sự .”
“Ý của ngài là…” Tư Mã Dược ngơ ngắc Tư Mã Hồng, chút kịp phản ứng kịp.
“Hoàng thất thể lập nữ t.ử trưởng dính án mạng lên hậu?” Tư Mã Hồng giọng bình thản: “Đừng là trở thành hoàng hậu, chỉ sợ ngay cả việc cung phi cũng thể.”
“Cớ sự việc biến thành như chứ?” Tam thái thái tự lẩm bẩm: “Con dâu Cố gia , cứ con đường , nếu… nếu…”
Ngoài cửa phòng, Tư Mã Hương đang giơ tay lên định gõ cửa chợt khựng , lùi về phía , kinh ngạc cánh tay chăm sóc bảo dưỡng cực , trầm mặc xoay về phía sân viện của .
“Tiểu thư.” Bảo Mai lo lắng nàng, nhất thời gì cho .
Tư Mã Hương nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo nàng cần nữa, đó tới bên cửa sổ xuống, đờ cây cối ngoài cửa sổ.
Mấy năm qua, trong nhà luôn dạy nàng quy củ để đủ tiêu chuẩn hậu phi trong cung, thế nhưng giờ họ nàng khả năng trong cung, nàng mờ mịt con đường nào.
Nàng từng gặp qua Cố gia Đại tẩu, đó là một cô gái vô cùng dịu dàng xinh thiện.
bây giờ cô gái xinh dịu dàng đó bởi vì cả nhà phóng ngựa mà một thi hai mệnh, trong lòng nàng cảm thấy hổ thẹn, sợ.
Sợ Cố gia chịu buông tha cho chuyện , trưởng của bởi trừng trị.
Nàng g.i.ế.c nên đền mạng, nhưng gây chuyện là trưởng của nàng, nàng thể chí công vô tư .
Thế gia mất sức ảnh hưởng ngày xưa, như nàng càng trở thành nữ nhân tôn quý nhất Đại Phong , để thiên hạ ai dám khinh thường Tư Mã gia.
Vô luận như thế nào cũng cho Cố gia truy cứu chuyện nữa.
Chỉ như , chuyện mới thể đạt hướng giải quyết mỹ nhất.
Chuyện công t.ử Tư Mã gia phóng ngựa hại c.h.ế.t , hại là Đại thiếu nãi nãi Cố gia một thi hai mệnh, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi truyền khắp bộ kinh thành.
Mọi ngõ ngách thôn xóm đều bàn tán chuyện xôn xao, kể chi tiết cứ như ai nấy đều mặt tại hiện trường .
Ở trong mắt , Tư Mã gia giáo dưỡng nay đều điều gì để soi mói, nhưng từ khi chuyện xảy , cái khác đối với nhà Tư Mã gia, thậm chí còn nhạo lưng, cho rằng Tư Mã gia ngoài mặt thì sáng bóng, bên trong dơ dáy thối nát.
Có nhạo Tư Mã gia, dĩ nhiên sẽ đồng tình Cố gia.
Những nhạy tin, còn tin cái t.h.a.i trong bụng cố Đại thiếu nãi nãi là đứa cháu đầu tiên của Cố gia, càng đồng tình với Cố gia nhiều hơn.
Cố Đại thiếu nãi nãi gả Cố gia nhiều năm, chẳng dễ dàng gì mới mang thai, kết quả công t.ử ăn chơi trác táng của Tư Mã gia hại cho một thi hai mệnh, việc tìm ai để đòi công đạo?
Dân chúng đều mắng Tư Mã gia chẳng thứ gì nhưng cục diện triều đình đương nhiên đơn giản giống như đầu đường cuối ngõ.
Những gia đình giao hảo với Cố gia, đương nhiên sẽ đưa đề nghị c.h.é.m đầu Tư Mã Ký răn chúng, của phái Tư Mã gia chắc chắn đồng ý, cho rằng công t.ử Tư Mã gia còn trẻ non , còn nêu đủ loại lý do như Tư Mã Ký là con trai độc nhất chi thứ ba Tư Mã gia, xin xử nhẹ răn đe.
Trong chuyện vốn dĩ thái độ Lý gia khá kín tiếng, vốn dĩ cho rằng Tư Mã gia và Lý gia đang cạnh tranh, nhất định sẽ mượn cơ hội giẫm lên Tư Mã gia.
Nào Lý Quang Cát cầu tình cho Tư Mã gia, khiến vô cùng bất ngờ, cục diện triều vốn loạn giờ càng trở nên loạn hơn.
Những cãi tung tóe nhưng ai quan tâm đến Hoàng đế đang long ỷ chúng triều thần cãi đến mặt đỏ tía tai,
chỉ hận thể tay đ.á.n.h đối phương.
Tấn Ưởng lạnh lùng những đại thần đang diễn trò mặt, chậm rãi điều chỉnh tư thế của , đó chống đầu , mặc kệ khua tay múa chân.
“Xin bệ hạ chủ cho vi thần.” Từ lúc triều đến giờ, Cố Trường Linh vẫn một lời bỗng tiến lên hai bước, sang vái chào thật sâu với Bệ hạ: “Con dâu vi thần bỏ mạng oan, Tư Mã Ký hại một thi hai mệnh.
Vi thần xin Tư Mã gia trả công đạo cho Cố gia chúng .”
“Tiên sinh xin lên, trẫm chắc chắn sẽ đòi công đạo cho Cố gia.” Tấn Ưởng thẳng , giơ tay lên ý bảo Cố Trường Linh dậy.
Làm cho trong hai phái đang hăng hái tranh cãi cũng bất ngờ hành động của Cố Trường Linh, ngờ ông cúi đầu xin chỉ thị Hoàng đế, nhất thời đều phản ứng kịp, bầu khí triều đình chỉ.
“Chư vị khanh gia tiếp tục thảo luận?” Tấn Ưởng chống tay vịn long ỷ, nhanh chậm : “Trẫm còn tiếp tục cao kiến của chư vị khanh gia.”
Chúng thần đồng loạt cúi đầu, dám nữa.
“Chư vị khanh gia lên tiếng, như trẫm sẽ bắt đầu.” Tấn Ưởng lên, về phía vài bước, cao xuống những đại thần áo mũ chỉnh tề: “Các khanh đều là trọng thần trong triều, đều rõ lễ nghi pháp luật?”
“Chúng thần tội!” Mới vài câu cho bọn họ chột trong bụng, đồng loạt xin .
“Các khanh đều quan tâm quốc sự, tội gì?” Tấn Ưởng khẽ một tiếng, thế nhưng nụ càng khiến họ chột nhiều hơn.
Quan viên Tư Mã gia những lời thầm kêu , bọn họ tranh luận chính là nên xử phạt Tư Mã Ký như thế nào, Hoàng thượng đến quốc sự…
“Điều luật của Đại Phong rõ ràng, tùy ý phóng ngựa gây thương tích cho khác, phạt đ.á.n.h hai mươi trượng, tù năm năm.
Phóng ngựa gây c.h.ế.t , về tình thể lượng thứ thì phạt bốn mươi trượng, tù
hai mươi năm, nếu tội nặng thể tha thứ, xử c.h.é.m.” Tấn Ưởng rũ mắt xuống, nhanh chậm : “Chư Khanh cho rằng, hành vi của Tư Mã Ký thể xét xử nhẹ ?”
Có thể xét giảm nhẹ án ? Tùy ý phóng ngựa chơi, ở tình tiết nào thể giảm nhẹ.
Thế nhưng quan viên phe Tư Mã gia thể như , thậm chí còn tìm lý do gỡ sạch tội cho Tư Mã Ký.
Lắng những lý do hoang đường mà đám quan viên nêu để cầu tình cho Tư Mã Ký, một hồi, thể nhịn : “Chư vị cho rằng cho rằng nam tôn nữ ti, Tư Mã Ký nên đền mạng cho Trần thị, chẳng lệnh đường của chư quân thật lòng nghĩ như chăng?”
Quan viên phe Tư Mã gia đỏ mặt tới mang tai.
Chính bọn họ cũng hiểu những lời hoang đường đến mức nào, giờ Tấn Ưởng hỏi như , dám chường mặt cãi.
“Trẫm cho rằng tội danh của Tư Mã Ký thể tha thứ, cần xử c.h.é.m răn chúng.
Nếu còn ai tái phạm, Tư Mã Ký chính là tiền lệ.” Tấn Ưởng trở chỗ , mắt lạnh : “Các khanh nghĩ như thế nào?”
Một bộ phận quan viên hô to Hoàng thượng thánh minh, còn một nhóm vẫn im lên tiếng.
“Bệ hạ,” Tư Mã Hồng bước khỏi hàng, chắp tay thi lễ với Tấn Ưởng : “Vi thần…”
“Tư Mã đại nhân cần nữa, Tư Mã đại nhân là ân sư của tiên đế, trẫm tin tưởng đại nhân là bậc chính nhân quân t.ử trọng nghĩa bất cầu .” Tấn Ưởng cắt đứt lời của Tư Mã Hồng: “Tư Mã đại nhân đừng để trẫm thất vọng, cũng đừng cho trong thiên hạ thất vọng.”
Thế gia ai quân t.ử?
Những lời Tư Mã Hồng định lời của Tấn Ưởng ngăn chặn bộ, thầm khổ sở trong lòng, chắp tay thi lễ với Tấn Ưởng, trầm mặc lui trở .
Hôm nay Tư Mã gia tự tay đem đao đến đặt mặt hoàng gia, hoàng thất cớ bỏ qua cơ hội cắt một miếng thịt mặt bọn họ chứ?